Chương 43: Nhu yếu phẩm trong gia đình
Chuyển ngữ: @motquadao
Ứng Già Nhược chậm chạp tụt khỏi đùi anh, quay về chỗ của mình, kéo lại phần chăn bị rơi xuống mép giường, rồi trượt người xuống chui vào trong, vùi mình kín mít.
Giọng điệu của Tạ Vọng Ngôn quá đỗi nghiêm túc, khiến trong đầu cô tự dưng hiện lên cảnh tượng cầu hôn…
Cứ như thể anh đang nói: “Cậu có bằng lòng lấy mình không?”
Tạ Vọng Ngôn nhìn cục bông nhỏ phồng lên bên cạnh, không lên tiếng.
Ứng Già Nhược không nghe thấy động tĩnh gì, trong lòng hoang mang rối rắm, cô dè dặt ló đôi mắt ra, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Tạ Vọng Ngôn.
Ánh mắt anh có chút phức tạp.
Màu mắt rất nhạt, nhưng lại mang cảm giác sâu thẳm như lòng đại dương, nhìn hồi lâu sẽ giống như bị cuốn vào vòng xoáy của biển cả vậy.
Trái tim đập thình thịch liên hồi.
Tạ Vọng Ngôn cách lớp chăn mềm, áp lòng bàn tay lên ngực cô: “Đập nhanh quá.”
“Đang nghĩ gì thế?”
Hàng mi Ứng Già Nhược không ngừng run rẩy, ngón tay siết chặt mép chăn, không biết sao Tạ Vọng Ngôn lại phát hiện ra.
Tạ Vọng Ngôn: “Đang sợ mình à?”
Ứng Già Nhược cảm thấy câu hỏi này hơi mơ hồ, sao cô có thể sợ anh được chứ.
Hình như cũng có chút chút.
Nhưng… cũng không phải là sợ.
Là cảm xúc trong mắt anh quá đỗi mãnh liệt, quá đỗi nặng nề, đến mức khiến cô không dám nhìn thẳng.
Tạ Vọng Ngôn không ép cô trả lời, điềm nhiên như không tắt đèn.
Cả căn phòng bỗng chốc chìm vào bóng tối.
Ứng Già Nhược mong đợi Tạ Vọng Ngôn sẽ ôm mình, và cô cũng theo thói quen cho rằng Tạ Vọng Ngôn sẽ ôm mình.
Lớp chăn bên cạnh khẽ được vén lên. Sau khi Tạ Vọng Ngôn nằm thẳng xuống thì không có động tĩnh gì nữa, nhịp thở của anh rất nhẹ nhàng, như thể đã ngủ thiếp đi rồi.
Cô lại đợi thêm một lúc nữa.
Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Anh không ôm cô.
Ứng Già Nhược xác nhận lại kết quả này trong đầu.
Ứng Già Nhược không ngủ được.
Tạ Vọng Ngôn nghe thấy tiếng sột soạt bên cạnh, ngay sau đó, lồng ngực bỗng nặng trĩu, xuất hiện thêm một cái đầu nhỏ.
Ứng Già Nhược nằm nhoài trên ngực anh: “Không cho cậu ngủ.”
Như bị một con mèo con đè lên người.
Ứng Già Nhược lúc làm nũng thì rất tùy hứng, lúc ngoan ngoãn lại rất bám người.
Tạ Vọng Ngôn giơ tay lên, năm ngón tay luồn vào mái tóc cô, chậm rãi xoa xoa: “Sao thế?”
Ứng Già Nhược không biết phải nói gì, chỉ đơn thuần là cô không muốn ngủ, cũng không muốn Tạ Vọng Ngôn ngủ.
Vô thức cọ cọ cằm mình lên ngực anh.
Một lát sau, cô mới chậm chạp nhớ ra: “Chưa có nụ hôn chúc ngủ ngon.”
“Đã bảo sống chung thì sẽ có nụ hôn chúc ngủ ngon, cũng sẽ ôm mình ngủ mà.”
Cô lập tức phản công, “Đồ lừa đảo!”
Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng ngồi dậy, kéo theo Ứng Già Nhược cũng bị anh ôm gọn vào lòng cùng ngồi lên.
Cả người cô dính chặt vào ngực anh, cách lớp áo ngủ mỏng manh, đây là một cái ôm cực kỳ thân mật và cực kỳ khăng khít.
Gò má hơi mát của thiếu nữ áp sát vào cổ anh.
Tạ Vọng Ngôn đỡ lấy đùi Ứng Già Nhược điều chỉnh lại một tư thế thoải mái, để lát nữa cô khỏi bị tê chân: “Cậu muốn ôm thì ôm, muốn hôn thì hôn, mình cứ như trai bao, cậu gọi tới là tới vậy.”
Ứng Già Nhược ngồi vắt vẻo trên người Tạ Vọng Ngôn, dùng đôi mắt đã quen với bóng tối nhìn anh: “Cậu muốn mình chuyển tiền cho cậu không?”
Tạ Vọng Ngôn: “Ồ.”
Ứng Già Nhược: “Mình không có tiền.”
Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng nói: “Thế nên cậu chơi chùa mình.”
Ứng Già Nhược suy nghĩ một lát, cúi đầu từ từ cởi cúc áo ra, rồi lại kéo tay anh lại, tim đập thình thịch, dè dặt đề nghị: “Vậy để cậu… chơi lại nhé?”
Lớp ren lụa mỏng manh tinh xảo rơi ra từ chiếc váy ngủ của cô.
Tạ Vọng Ngôn không lường trước được hành động này của cô, các khớp ngón tay khựng lại vài giây, sau đó mới lên tiếng: “Ứng Già Nhược, cậu còn như vậy nữa là ăn đòn đấy.”
Ứng Già Nhược cũng cực kỳ ngại ngùng.
Làm xong thì hối hận ngay tắp lự.
Hận không thể đào hố chôn mình xuống lại, cô cuống cuồng thoát khỏi vòng tay Tạ Vọng Ngôn, sau đó kéo chăn trùm lên người, xoay lưng lại với anh: “Mình đi ngủ đây.”
“Đừng làm phiền mình.”
Ứng Già Nhược trùm chăn kín mít, nằm nghiêng sang trái, càng nghe rõ tiếng tim đập dồn dập.
Thình thịch thình thịch nhanh quá.
Ứng Già Nhược đưa tay ấn lên ngực mình.
Đừng đập nữa!
Tạ Vọng Ngôn cảm nhận được sự mềm mại trơn tuột lướt qua kẽ tay trong tích tắc, cảm giác thích thú đến mức tê dại cả da đầu.
Muốn giữ cô lại.
Tạ Vọng Ngôn nằm lại xuống giường, ôm chặt lấy cơ thể mềm mại đang cuộn tròn thành quả bóng chim cánh cụt kia, sau đó áp lòng bàn tay lên bụng dưới của cô, vuốt phẳng quả bóng chim cánh cụt ra một chút.
Ứng Già Nhược: “Làm, làm gì đó?”
Tạ Vọng Ngôn: “Hôn chúc ngủ ngon, không cần nữa à?”
Tim Ứng Già Nhược sắp không chịu nổi nữa rồi: “Để mai tính đi.”
Tạ Vọng Ngôn: “Được.”
Một lúc sau.
Ứng Già Nhược run rẩy hỏi: “Vậy cậu… vậy cậu có thể buông tay ra được không.”
Tạ Vọng Ngôn: “Không được.”
Ứng Già Nhược muốn cuộn tròn cơ thể lại, nhưng chân của Tạ Vọng Ngôn và chân cô đan chéo vào nhau, ghim chặt cô tại chỗ, căn bản không nhúc nhích nổi.
*
Tối qua ngủ muộn, lại lâu rồi mới được nằm trên chiếc giường lớn êm ái thoải mái, suy nghĩ đầu tiên của Ứng Già Nhược khi mở mắt ra vào buổi sáng là ngủ nướng.
Ngủ nướng đến tận 9 giờ mới bị Tạ Vọng Ngôn bế thốc vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Vốn dĩ Ứng Già Nhược còn ôm eo anh ngủ gật.
Cho đến khi Tạ Vọng Ngôn thong thả lấy ra một dải ren lụa mỏng màu sâm panh, đầu ngón tay trắng lạnh dưới ánh mặt trời làm tôn lên vẻ diễm tình vô cùng tận.
Cảnh tượng nối tiếp đêm qua hiện về.
Aaaaa!
Mặt Ứng Già Nhược đỏ bừng.
Tạ Vọng Ngôn ngược lại rất bình thản, ra hiệu cho cô: “Cởi váy ngủ ra trước đi.”
Ứng Già Nhược giật phăng lấy, đồng thời đẩy anh ra khỏi phòng tắm: “Cậu ra ngoài mau ra ngoài mau ra ngoài mau!”
Tạ Vọng Ngôn lười biếng tựa người vào cánh cửa: “Tróc da rồi, sáng nay mình đã bôi thuốc cho cậu một lần, nhớ bôi thêm một lần nữa nhé. Tuýp thuốc mỡ để cạnh tuýp kem đánh răng đấy, đừng dùng nhầm.”
“Tại ai chứ?”
Ứng Già Nhược cũng nhìn thấy rồi, tối qua đầu óc mụ mẫm nên không cảm thấy đau, bây giờ lúc thay quần áo, ánh đèn chiếu vào mới thấy rõ mồn một.
Dù đã bôi thuốc một lần, đôi môi vẫn còn hơi ửng đỏ.
Hơn nữa còn lờ mờ thấy được dấu răng.
Kẻ đầu sỏ là ai thì không cần nói cũng biết.
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Tạ Vọng Ngôn xuyên qua lớp kính lọt vào tai cô: “Haizz, tại cậu quá yếu ớt.”
Ứng Già Nhược nhanh chóng chỉnh trang lại, đột ngột mở cửa, vẻ mặt bàng hoàng nhìn bóng dáng có cảm giác tồn tại cực mạnh ngoài cửa: “Cậu còn dám chê à?”
“Đâu có chê.”
“Thích lắm.”
Tạ Vọng Ngôn đưa ra câu trả lời thẳng thắn và chân thành.
Ứng Già Nhược như đấm một cú vào bị bông.
Khựng lại mất mấy giây, cô mới u oán thốt ra một câu: “Cậu còn cắn mình.”
Tạ Vọng Ngôn nhắc cô: “Cậu vẫn còn nợ mình một lần đấy.”
Ứng Già Nhược phản ứng rất nhanh: “Nợ cậu lúc nào, tối qua lúc chú gọi điện thoại cho cậu, cậu có cắn lên vai mình rồi mà, hòa nhé.”
Tạ Vọng Ngôn ung dung: “Được, vậy coi như mình nợ cậu một lần.”
“Cậu định cắn ở đâu?”
Ứng Già Nhược: “…”
“Ở vị trí giống cậu nhé?” Tạ Vọng Ngôn dùng hai tay nhấc chiếc áo thun ngắn tay lên, điệu bộ vô cùng phóng khoáng như thể sẵn sàng cởi ra cho cô cắn thỏa thích bất cứ lúc nào.
Ánh mắt Ứng Già Nhược lướt qua vòng eo với những múi cơ săn chắc rõ ràng của Tạ Vọng Ngôn, như bị bỏng mà vội vàng thu hồi tầm mắt.
Lách qua anh đi về phía phòng thay đồ: “Cơ ngực của cậu vừa cứng vừa săn, mình sợ gãy răng mất.”
“Cho nợ đấy.”
Đợi lần sau có cơ hội, cô nhất định sẽ cho Tạ Vọng Ngôn biết tay.
Còn hiện tại là lần đầu tiên đi giày cao gót dạo phố, cô phải chọn một đôi siêu đẹp mới được.
Cô không chọn loại gót cao chót vót mà chọn một đôi gót nhọn mũi nhọn cao 8.5cm, sau khi đứng thẳng, mu bàn chân trắng như tuyết hơi vươn lên khiến phần mắt cá chân cũng trở nên thon thả tinh xảo hơn.
Ứng Già Nhược có khả năng giữ thăng bằng rất tốt, vừa xỏ chân vào giày cao gót là đã biết đi ngay. Vốn dĩ cô đã cao một mét bảy, sau khi đi giày cao gót, cô tự tin rằng hiện tại chân mình còn dài hơn cả Tạ Vọng Ngôn!
Sau khi chọn xong giày cao gót, cô chọn một chiếc váy hai dây cổ chữ V, chất liệu lụa mỏng ôm sát thân hình mảnh mai uyển chuyển của thiếu nữ.
Môi đỏ da trắng tóc đen, hoàn toàn tôn lên nhan sắc rực rỡ lộng lẫy.
Ứng Già Nhược cảm thấy có hơi trưởng thành quá.
Cô đứng trước chiếc gương đứng, liếc nhìn Tạ Vọng Ngôn đang diện chiếc áo màu xanh dương tràn ngập vẻ thanh thuần của một nam sinh đại học.
Thế nhưng không hề biết nội tâm của nam sinh viên lúc này.
Nhìn thấy dáng vẻ này của cô, Tạ Vọng Ngôn không muốn ra khỏi nhà nữa, chỉ muốn về phòng.
“Mình có đẹp không?”
Ứng Già Nhược xách gấu váy, nghiêng đầu hỏi Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn lười biếng đứng ở cửa quay video: “Ghi lại khoảnh khắc lần đầu tiên bé con đi giày cao gót.”
Ngoài cuốn album ảnh cá nhân có thể lấp đầy cả một tủ sách, Ứng Già Nhược còn có một cuốn album ảnh độc quyền, trong đó lưu giữ tất cả những “lần đầu tiên” của cô.
Lần đầu tiên tập nói, lần đầu tiên gọi bố mẹ, lần đầu tiên gọi anh trai, lần đầu tiên biết ngồi, lần đầu tiên biết đứng, lần đầu tiên biết đi, lần đầu tiên đi học mẫu giáo, lần đầu tiên chơi cầu trượt, lần đầu tiên làm bài tập, v.v.
Trước đây là do người nhà ghi lại, sau này khi Tạ Vọng Ngôn có thể cầm được điện thoại hoặc các thiết bị quay phim khác thì do anh toàn quyền tiếp quản.
Nghe thấy lời của Ứng Già Nhược, đôi môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn mấp máy: “Đẹp chết lên được.”
Khóe môi Ứng Già Nhược vừa cong lên thì lại nghe thấy Tạ Vọng Ngôn chậm rãi nói tiếp: “Chưa từng thấy chim cánh cụt đi giày cao gót bao giờ, +1 sự kiện độc lạ.”
Khóe môi cô lập tức xụ xuống, muốn đấm người.
*
Sau khi mua xong máy ảnh trong trung tâm thương mại, trên đường đi tới nhà hàng ở tầng trên cùng, họ đi ngang qua lan can kính, nhìn xuống dưới thì thấy từng mảng lớn bóng bay màu hồng nhạt đang bay lên.
Hình như đang tổ chức sự kiện gì đó.
Ứng Già Nhược không thèm nhìn.
Cô không mặc chiếc váy hai dây kia mà dày công chọn lựa một chiếc váy tiên nữ trễ vai, tà váy bất đối xứng khẽ bay theo từng bước đi, bắp chân thẳng tắp thon thả thấp thoáng ẩn hiện.
Tạ Vọng Ngôn tự chọc giận thì tự đi mà dỗ, cúi đầu chọc một ngón tay vào má cô: “Nhìn kìa, một con chim cánh cụt biết bay.”
Ứng Già Nhược theo phản xạ nhìn theo hướng tay anh chỉ.
Ngoài bóng bay ra thì chẳng có gì cả.
“Cậu lại…” trêu mình.
Ứng Già Nhược quay đầu định nổi cáu với Tạ Vọng Ngôn.
Giây tiếp theo, má được hôn một cái.
Hàng mi dài của Ứng Già Nhược run lên.
Cùng lúc đó, Tạ Vọng Ngôn giơ máy ảnh lên, nhấn nút chụp.
Ứng Già Nhược nhìn bức ảnh chụp chung vừa mới ra lò này, phía sau họ là chiếc đèn chùm pha lê rực rỡ chói lóa của trung tâm thương mại, ánh sáng xung quanh sáng rực và trong veo, từng chùm bóng bay lớn đang bay lên.
Cô ngơ ngác nhìn vào ống kính, còn Tạ Vọng Ngôn thì nghiêng đầu hôn cô.
“Còn giận không?” Tạ Vọng Ngôn hỏi cô.
Ứng Già Nhược ngẩng đầu nhìn anh: “Vẫn còn một xíu.”
Khoảnh khắc hai mắt chạm nhau.
Không hiểu sao lại hôn nhau một cái.
Ứng Già Nhược nghĩ trong đầu…
Hôn nhau với Tạ Vọng Ngôn giữa chốn đông người, dường như mọi tâm tư cất giấu bấy lâu đều được phơi bày trước bàn dân thiên hạ.
Kiểu trung tâm thương mại mang phong cách trẻ trung năng động thế này, người qua đường đều giữ thái độ bao dung và cởi mở với việc các cặp đôi nhỏ ôm hôn nhau.
Thậm chí còn chẳng có ai ồ lên trêu chọc.
Thỉnh thoảng có người đi ngang qua cũng chỉ nở nụ cười tủm tỉm nhìn họ.
Không ai làm phiền.
Không biết còn tưởng trai xinh gái đẹp đang đóng phim thần tượng.
Cho đến khi Ứng Già Nhược thoáng thấy có người qua đường định lấy điện thoại ra chụp họ, cô vội vàng nắm tay Tạ Vọng Ngôn chuồn lẹ.
Góc khuất vắng vẻ.
Tạ Vọng Ngôn ôm cô khẽ cười.
Yết hầu sắc nét của anh tì lên bờ vai mịn màng của Ứng Già Nhược, cứ nhúc nhích lên xuống, cảm giác tồn tại vô cùng rõ rệt.
Ứng Già Nhược kéo vạt áo anh, “Cậu cười gì chứ.”
Tạ Vọng Ngôn hôn lên vành tai cô: “Đột nhiên phát hiện ra, cậu đi giày cao gót cũng có một cái lợi.”
Ứng Già Nhược vừa nghe cái điệu này đã biết anh chẳng thể thốt ra được lời ngọc ngà gì cho cam.
Nhưng tính tò mò của cô lại thực sự rất lớn.
Nhịn được ba giây, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Lợi như nào?”
Tạ Vọng Ngôn: “Trước đây mỗi lần cúi đầu hôn cậu, mình cảm giác sắp bị thoái hóa đốt sống cổ đến nơi rồi.”
Ý tứ rất rõ ràng.
Bây giờ cô đi giày cao gót thì tiện cho anh hôn hơn rồi.
Ứng Già Nhược cố gắng nhấn mạnh: “Mình không đi giày cao gói vì muốn tiện cho cậu hôn đâu nhé.”
Tạ Vọng Ngôn thuận theo: “Mình hiểu mà, tiện cho việc hôn chỉ là một niềm vui bất ngờ thôi.”
Khó khăn lắm mới dỗ dành được, tránh để cô lại nổi cáu, anh rất tự nhiên chuyển chủ đề, “Đi thôi, trên tầng thượng có cửa sổ kính toàn cảnh, có thể chụp ảnh cho cậu.”
Không hề quên yêu cầu tối qua của Ứng Già Nhược là mua máy ảnh xong, việc đầu tiên cần làm là chụp ảnh cho cô.
Ứng Già Nhược không nhúc nhích.
Tạ Vọng Ngôn cúi đầu nhìn cô: “Sao không đi?”
Ứng Già Nhược trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn anh: “Đi không nổi nữa rồi.”
Tầm mắt Tạ Vọng Ngôn dịch xuống, dừng lại ở chỗ gót chân bị giày cao gót cọ vào của cô, vùng da đã bắt đầu ửng đỏ.
Giữa hai hàng lông mày của anh chợt hằn lên một nếp nhăn: “Sao bị trầy rồi mới nói.”
Ứng Già Nhược: “Ai biết được mới đi có hai bước đã trầy rồi chứ.”
Hai người đi thang máy thẳng từ bãi đỗ xe dưới tầng hầm lên đây, cô nhẩm tính, e là còn chưa đi được một trăm bước nữa.
Xung quanh không có ghế ngồi.
Mặt đất thoạt nhìn thì trơn bóng sạch sẽ nhưng không biết đã bị bao nhiêu người giẫm lên.
Tạ Vọng Ngôn dùng một tay vòng qua eo cô nhấc bổng lên: “Nhấc chân lên.”
Tạ Vọng Ngôn và Ứng Già Nhược, một người cao lớn khỏe mạnh, một người cơ thể mềm mại.
Không cần chạm đất cũng có thể dễ dàng cởi đôi giày cao gót trên chân cô ra.
Ứng Già Nhược ngồi trên cánh tay Tạ Vọng Ngôn, tay kia của anh xách đôi giày cao gót, chẳng màng đến ánh nhìn của người qua lại, đi thẳng về phía chiếc ghế nghỉ ngơi cách đó không xa.
Lúc đi ngang qua thùng rác, anh còn định vứt luôn đôi giày cao gót này đi.
Ứng Già Nhược giật thót: “Mình mới đi có một lần!”
Tạ Vọng Ngôn: “Cọ trầy cả chân rồi mà cậu còn định đi tiếp lần hai à?”
Ứng Già Nhược: “Mình nghĩ do lần đầu tiên hai bên chưa hòa hợp với nhau thôi, cho nó thêm một cơ hội nữa đi.”
Tạ Vọng Ngôn: “Cậu kiên nhẫn quá nhỉ?”
Ứng Già Nhược: “Tất nhiên rồi, trước nay mình vẫn rất kiên nhẫn, nên đừng vứt đi nhé?”
Tạ Vọng Ngôn: “Được, hy vọng sự kiên nhẫn với giày của cậu có thể dùng vào những việc khác.”
Mười phút sau.
Chỗ chân bị trầy của Ứng Già Nhược đã được Tạ Vọng Ngôn dán băng cá nhân.
Nhưng xỏ giày vào vẫn sẽ thấy đau.
Cô vốn dĩ hay nhõng nhẽo, ngồi lỳ trên ghế không muốn đi nữa.
Tạ Vọng Ngôn quay lưng lại, ngồi xổm xuống trước mặt Ứng Già Nhược.
Bờ lưng của anh cực kỳ rộng lớn, chiếc áo thun ngắn tay hơi căng ra, lờ mờ phác họa những đường nét rắn rỏi.
Mang theo vẻ kiêu ngạo bất kham của chàng thiếu niên, dường như dù có trải qua bao nhiêu gió sương mưa tuyết cũng không thể bẻ cong được sống lưng anh, vậy mà lúc này đây, anh lại tự nhiên ngồi xổm xuống trước mặt cô: “Lên đây.”
Mặc cho cô trèo lên.
Hàng mi dài của Ứng Già Nhược rủ xuống, nằm úp lên lưng anh: “Hôm nay không chụp được ảnh để thay hình nền rồi.”
Tạ Vọng Ngôn: “Chụp được rồi mà.”
Hôm nay không đi ăn lẩu được, bởi vì Ứng Già Nhược cảm thấy mình trang điểm lộng lẫy thế này, ăn lẩu dễ bị trôi lớp makeup, nên buổi trưa họ đi ăn đồ Tây.
Ăn uống no say rồi lại mua được một đôi giày bệt cực kỳ xinh xắn, Ứng Già Nhược như được hồi máu sống lại.
Buổi chiều đi xem phim.
Vốn dĩ Ứng Già Nhược tưởng Tạ Vọng Ngôn sẽ chọn phim tình cảm lãng mạn, không ngờ anh lại chọn phim hoạt hình, kỹ xảo vô cùng mãn nhãn, cốt truyện cũng rất gay cấn.
Anh không hề vì muốn thuận cho việc yêu đương mà cố tình chọn một bộ phim nhàm chán.
Mà đã có sự chuẩn bị từ trước.
Nhưng Ứng Già Nhược vẫn luôn canh cánh trong lòng về bức ảnh “chụp được rồi” mà anh nhắc đến rốt cuộc là bức nào.
Mãi cho đến khi trở lại xe.
Ứng Già Nhược cuối cùng cũng không nhịn được nữa: “Rốt cuộc là bức nào vậy?”
Tạ Vọng Ngôn cài dây an toàn cho cô, khen ngợi: “Quả nhiên kiên nhẫn hơn rồi, nhịn được đến tận bây giờ cơ đấy.”
Anh không úp mở nữa.
Trực tiếp đưa luôn chiếc máy ảnh mới cho cô: “Tự xem đi.”
Nói xong thì khởi động xe.
Nếu cô nhớ không nhầm, trong máy ảnh chỉ có một bức ảnh duy nhất. Chẳng lẽ Tạ Vọng Ngôn đã lén chụp được bức ảnh thần thánh nào của cô.
Quả nhiên.
Không có.
Vẫn là bức ảnh chụp chung đó.
Ứng Già Nhược nhìn chằm chằm một hồi lâu, cô như đang hỏi Tạ Vọng Ngôn, lại như đang tự hỏi chính mình: “Dùng tấm này làm hình nền của cậu có thích hợp không?”
“Không được à?”
“Ngày kia chính thức vào học rồi.”
Ứng Già Nhược không biết sao chủ đề lại quay ngoắt, nhanh hơn cả vòi rồng thế này: “Rồi sao nữa?”
Ngữ điệu của Tạ Vọng Ngôn không nhanh không chậm: “Nếu các bạn nữ cùng lớp muốn kết bạn WeChat với mình, vì nghĩ đến mối quan hệ giữa các bạn học và để mở rộng vòng tròn xã giao, mình cũng ngại từ chối thẳng.”
Ứng Già Nhược: “Thế nên?”
Anh mà cũng có lúc biết ngại sao?
Từ nhỏ đến lớn, việc người này hay làm nhất chính là một mình cô lập toàn bộ các bạn trong lớp, sao lên đại học lại đột nhiên thức tỉnh thế này?
Đại học đúng là một bước ngoặt lớn.
Tạ Vọng Ngôn thong dong đáp: “Lấy bức ảnh chụp chung này làm hình nền, có thể sàng lọc được hơn c90% các bạn nữ có ý đồ với mình.”
“Cậu đồng ý không?”
Ứng Già Nhược nhìn bức ảnh đó hồi lâu mới tắt máy ảnh đi, nhỏ giọng lầm bầm: “Điện thoại của cậu mà, cậu muốn đổi hình nền gì thì đổi, mắc mớ gì phải hỏi mình có đồng ý hay không.”
Tạ Vọng Ngôn: “Cắt tóc không hỏi ý kiến cậu mà cậu đã giận mình mấy ngày trời rồi.”
“Nếu đổi hình nền không hỏi ý kiến cậu, có phải cậu định giận mình mấy năm luôn không?”
Ứng Già Nhược lườm anh một cái: “Còn lâu mình mới thèm giận nhé!”
Tạ Vọng Ngôn gió chiều nào che chiều ấy: “Vâng vâng vâng, đại tiểu thư không hay giận dỗi, bây giờ nghĩ xem ngày mai ăn gì đi, chúng ta qua siêu thị mua đồ.”
Ứng Già Nhược đột nhiên rất muốn ăn món mì hải sản Tạ Vọng Ngôn nấu.
Món mì hải sản Nam Thành ở nhà ăn của trường không chuẩn vị chút nào.
Chẳng qua…
Ứng Già Nhược: “Mình có đồng ý tối nay ngủ lại bên đó đâu?”
Lúc này Tạ Vọng Ngôn mới hỏi: “Bữa sáng ngày mai là mì hải sản, tối nay cậu có ngủ lại không?”
Ứng Già Nhược xuống nước: “Ngủ.”
Khu Tuần Việt là một khu dân cư cao cấp, ngay gần đó có đủ các loại siêu thị hàng nhập khẩu, vô cùng tiện lợi.
Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn vô cùng tự nhiên nắm tay nhau bước vào siêu thị.
Ứng Già Nhược lao thẳng đến khu đồ ăn vặt với mục tiêu rõ ràng.
Tạ Vọng Ngôn thì đến khu đồ tươi sống.
Cô đẩy một xe hàng đầy ắp quay lại, Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn xuống dưới, bốn thùng soda nho được xếp ngay ngắn cố tình giấu dưới cùng, bên trên là đủ loại bánh kẹo, hoa quả sấy khô.
“Ngày nào cũng ăn mấy thứ này, bụng cậu còn chỗ chứa những thứ khác không?”
“Có chứ.” Ứng Già Nhược nghe ra sự nguy hiểm trong giọng điệu của anh, chột dạ giải thích, “Hơn nữa đâu phải mình mình ăn, mình định mang về ký túc xá chia cho các bạn cùng phòng mà.”
“Đúng như lời cậu nói đấy, phải duy trì mối quan hệ xã giao cho tốt chứ.”
Học nhanh thật đấy.
Tạ Vọng Ngôn nhíu mày suy nghĩ.
Anh chợt nhớ ra, trong khoảng thời gian học quân sự, có những lúc Ứng Già Nhược chẳng chịu ăn cơm đàng hoàng, thậm chí nước cũng chẳng uống tử tế.
Ứng Già Nhược thấy anh không nói gì.
Từ nhỏ Tạ Vọng Ngôn đã quản cô rất nghiêm, không cho phép cô ăn đồ linh tinh bên ngoài, không được ngày nào cũng uống soda, trà sữa.
Ứng Già Nhược cắn răng đi cất ba thùng soda nho.
Rồi đặt mấy gói đồ ăn vặt chiên dầu cực kỳ không tốt cho sức khỏe về vị trí cũ.
Đợi khi Tạ Vọng Ngôn lấy lại tinh thần, xe đẩy đã vơi đi một nửa.
Ứng Già Nhược cố gắng đấu tranh: “Mấy thứ này đều là đồ ăn vặt tốt cho sức khỏe rồi đấy.”
“Không tin cậu xem thành phần mà xem.”
Tạ Vọng Ngôn thấy cô tự giác như vậy, gật đầu: “Ngoan.”
Trong lòng Ứng Già Nhược thầm nghĩ: Đợi khi nào về trường, trời cao vợi, vua ở xa, cô thích mua gì thì mua.
Còn Tạ Vọng Ngôn thì nghĩ: Việc lôi cô ra ngoài ở là vô cùng cần thiết.
Ứng Già Nhược đi ngang qua một chiếc kệ nhỏ.
Trên bảng mô tả ghi là Kẹo.
Bên dưới là những hộp giấy đóng gói rực rỡ sắc màu toàn bằng tiếng Anh.
Trên vỏ hộp in hình kẹo mút, ở giữa có bốn chữ lớn: Sản phẩm nhập khẩu mới.
Bên dưới in dòng chữ nhỏ: Vị dâu tây.
Cô dừng lại một chút, đột nhiên thèm ăn kẹo.
Bao bì kẹo mút bây giờ đều được thiết kế xinh xắn thế này sao?
Ứng Già Nhược cầm hộp màu đỏ ngoài cùng lên, vừa ngước mắt lên đã thấy Tạ Vọng Ngôn đứng cạnh kệ hàng đầy ắp các loại hộp kẹo, đang cầm điện thoại chĩa về phía cô chụp ảnh.
Cô nghiêng đầu: “Cậu chụp mình làm gì?”
Chỉ chọn kẹo thôi mà, có phải là khoảnh khắc trọng đại đáng nhớ gì đâu.
Tạ Vọng Ngôn cười tủm tỉm: “Kỷ niệm lần đầu tiên Ứng Già Nhược mua bao.”
Ứng Già Nhược còn tưởng Tạ Vọng Ngôn nói linh tinh trêu mình, cúi đầu lật đi lật lại xem hai lần, lúc này mới phát hiện ra, góc dưới cùng bên phải mặt sau có in dòng chữ nhỏ xíu “Bao cao su thiên nhiên”.
!!!
Cô lập tức quăng lại lên kệ hàng.
Siêu thị kiểu gì thế này, không sợ trẻ con tưởng là kẹo mua nhầm sao.
Tạ Vọng Ngôn chụp xong cũng cất điện thoại đi, tiến lên nhặt chiếc hộp mà cô vừa quăng đi xem size: “Chọn cũng chuẩn phết đấy chứ.”
Size nước ngoài, vừa hay là size của anh.
Sau đó thản nhiên thả vào xe đẩy.
Còn đặt ngay trên thùng soda nho của cô nữa chứ.
Ứng Già Nhược níu góc áo anh, lo lắng hỏi: “Cậu mua cái này làm gì?”
Tạ Vọng Ngôn: “Để dự phòng.”
“Mấy hộp mua lần trước để ở biệt thự nhỏ trên đảo chưa mang về.”
“…”
Ứng Già Nhược chẳng cần phải hỏi anh định dự phòng với ai.
Bởi vì câu trả lời đã quá rõ ràng rồi.
Tạ Vọng Ngôn đi được mấy bước thì quay lại.
Mắt Ứng Già Nhược lóe lên tia hy vọng: “Cậu không mua nữa à?”
Tạ Vọng Ngôn điềm nhiên như không đáp: “Không phải, phải lấy thêm vài hộp nữa, mấy thứ nhu yếu phẩm trong gia đình như thế này, một hộp sao đủ.”
Xung quanh toàn người là người.
Đương nhiên cô không tiện đôi co với Tạ Vọng Ngôn về mấy thứ đồ nhạy cảm này ở đây!
Như vậy có khác nào thu hút sự chú ý của mọi người vào họ đâu.
Lúc thanh toán, Ứng Già Nhược giả vờ như không quen biết anh, đi thẳng ra khỏi siêu thị trước.
Về đến nhà, lúc Tạ Vọng Ngôn đang tắm.
Ứng Già Nhược lườm mấy hộp “kẹo” bị Tạ Vọng Ngôn ngang nhiên bày trên bàn trà như kẻ thù không đội trời chung.
Tròn năm hộp!
Màu sắc hoàn toàn khác nhau.
Nghĩ bằng đầu gối cũng biết là các hương khác nhau.
Cô nghi ngờ Tạ Vọng Ngôn định tối nay dùng luôn.
Hôm nay là thứ bảy, ngày mai không phải đi học, thời gian hoàn toàn ủng hộ.
Ứng Già Nhược cuộn tròn trên ghế sofa, bịt chặt tai lại: Không được suy nghĩ bậy bạ, không được suy nghĩ bậy bạ, Tạ Vọng Ngôn không hề nói tối nay sẽ dùng.
Anh chỉ bảo là dự phòng thôi mà.
Dự phòng có nghĩa là để sau này dùng.
Sau này cũng không dùng aaa!
Ứng Già Nhược cảm thấy đầu mình sắp nổ tung đến nơi rồi.
Cô nhìn chằm chằm ra phía cửa ra vào.
Đúng lúc này, Tạ Vọng Ngôn đứng trên lầu, hai cánh tay đặt trên lan can, nhìn xuống: “Sao còn chưa đi tắm?”
Ứng Già Nhược: Á, cậu ta đang nhắc nhở mình chuẩn bị trước đấy.
Cô vác đôi tai đỏ lựng, ấp úng nói: “Tạ Vọng Ngôn, mình, hình như mình sắp đến tháng rồi.”
Tạ Vọng Ngôn nhìn mấy món đồ đang bày trước mặt cô, nghe thấy câu này thì lập tức hiểu ra.
Cố tình trêu chọc: “Thế à, vậy chúng ta tranh thủ lúc chưa tới, dùng thử một cái xem sao.”
“Lỡ đâu không dùng được, quá thời hạn dùng thử người ta không cho đổi trả nữa.”
Cơ thể Ứng Già Nhược cứng đờ tại chỗ: “…”
Tạ Vọng Ngôn đi thẳng xuống lầu, bế cô vào phòng tắm: “Nhớ tắm rửa cho sạch sẽ vào đấy.”
Ứng Già Nhược đứng giữa phòng tắm rộng thênh thang nóng hầm hập.
Hơi nước nóng hổi mang theo mùi bạc hà núi tuyết thoang thoảng trên người Tạ Vọng Ngôn, cô căng thẳng đến mức miệng đắng lưỡi khô.
Bình thường tắm nửa tiếng là xong.
Hôm nay cô đi đi lại lại trong đó trọn một tiếng rưỡi đồng hồ.
Tóc sấy khô đến mức không thể khô hơn được nữa, đắp cả mặt nạ, còn bôi cả kem dưỡng thể toàn thân, cuối cùng không còn gì để làm mới chậm chạp bước ra ngoài.
Trong suốt thời gian đó, Tạ Vọng Ngôn không hề giục một tiếng nào.
Ứng Già Nhược đi chân trần trên thảm, nhìn bóng người đang ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ sát đất.
Tạ Vọng Ngôn không đọc sách cũng không dùng điện thoại mà lười biếng ngả lưng vào ghế sô pha ngắm nhìn cảnh đêm bên ngoài.
Ánh đèn neon nhấp nháy, tô điểm thêm cho sự phồn hoa của thủ đô.
Nghe thấy tiếng động, Tạ Vọng Ngôn không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt buông hai chữ: “Lại đây.”
Ứng Già Nhược chần chừ vài giây, cuối cùng vẫn bước đến trước mặt anh.
Cụp mắt nhìn anh: “Hay là mình sang…” phòng bên cạnh ngủ nhé.
Nhưng còn chưa kịp nói hết.
Tạ Vọng Ngôn đã kéo cô ngồi xuống đùi mình: “Mình không ép cậu tiếp nhận mình, nhưng cậu cũng không được từ chối mình.”
Mái tóc dài bồng bềnh mềm mại của Ứng Già Nhược rủ xuống, hơi rối, anh quen tay vuốt lại cho gọn gàng.
Ứng Già Nhược cũng quen hơi định rúc vào vai anh.
Nhưng hôm nay có chút do dự, cô mấp máy môi, một lúc sau mới hỏi: “Không từ chối điều gì cơ?”
Giọng cô rất nhỏ, như sợ làm anh giật mình.
Không lẽ là…
Ứng Già Nhược liếc nhìn chiếc hộp màu đỏ không biết Tạ Vọng Ngôn đã lấy từ tủ đầu giường đặt lên từ bao giờ.
Tạ Vọng Ngôn không trả lời câu hỏi này mà chỉ nói: “Lễ Quốc Khánh chúng ta đi nghỉ dưỡng nhé, chỉ có hai chúng ta thôi.”
Phần lớn thời gian của kỳ nghỉ hè họ ở cùng người lớn, thực chất thời gian riêng tư nhiều nhất lại là những ngày ở căn biệt thự nhỏ trên đảo Dung Hòa, sau đó lại vướng kỳ quân sự, tính ra thì đã rất lâu rồi hai người chưa được ở riêng với nhau như thế này.
Chiều mai cô phải quay về trường rồi.
7 giờ tối có buổi họp lớp.
Ứng Già Nhược nhìn vẻ mệt mỏi giữa hai hàng lông mày của Tạ Vọng Ngôn, chợt cảm thấy nếu mình không đồng ý thì sẽ trở thành kẻ xấu xa nhất trên thế giới này mất.
Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng xoay cằm Ứng Già Nhược về phía mình, nhìn thẳng vào mắt cô: “Hiểu chưa, đây chính là không từ chối.”
Ứng Già Nhược vẫn chưa hiểu: “Không từ chối điều gì cơ?”
Giọng nói Tạ Vọng Ngôn trong trẻo vang vọng: “Không từ chối lời mời hẹn hò của mình.”
“Không từ chối tất cả những yêu cầu vượt quá ranh giới thanh mai trúc mã của mình.”
“Không từ chối những nụ hôn của mình.”
“Càng không được từ chối mình…”
Hai chữ cuối cùng anh kìm giọng nói rất nhỏ.
Nhưng lại giáng một đòn thật mạnh vào tim Ứng Già Nhược.
Hết chương 43
Xì poi:
“Bởi vì mình đang theo đuổi cậu.”
