Chương 44: “Chỉ có người yêu mới mãi mãi ở bên nhau.”
Chuyển ngữ: @motquadao
Tạ Vọng Ngôn không cần câu trả lời của Ứng Già Nhược, bởi vì vốn dĩ anh đã biết đáp án rồi.
Nhân lúc Ứng Già Nhược đang thất thần, Tạ Vọng Ngôn chỉnh lại tư thế của cô thành ngồi đối diện thẳng với mình: “Mới chín giờ thôi, nhận nụ hôn chúc ngủ ngon nhé.”
“Hả?”
Ứng Già Nhược cụp mắt nhìn anh.
Giây tiếp theo đã được hôn lấy.
Nụ hôn chúc ngủ ngon này không giống với những lần trước, không quá sâu, như gió thoảng mưa bay, nhưng lại là cơn mưa dầm dề rả rích không có hồi kết, mà cô cũng chẳng muốn dừng lại.
Mỗi khi Tạ Vọng Ngôn hơi dừng lại một nhịp, Ứng Già Nhược lại chủ động đuổi theo.
Đầu lưỡi nhỏ nhắn của thiếu nữ bắt chước dáng vẻ anh hôn mình, mút mát môi lưỡi anh.
Từ sự vụng về ban đầu, dưới sự dẫn dắt vô hình của Tạ Vọng Ngôn, cô dần học được cách chủ động hôn anh.
Không biết đã hôn bao lâu.
Có lẽ là nửa đêm, hoặc có lẽ là cả một đêm.
Kỳ kinh nguyệt của Ứng Già Nhược không đến, những thứ cô lo lắng cũng chẳng được dùng tới.
Chiếc hộp vị dâu tây nằm yên lặng dưới ánh đèn, chờ đợi một ngày nào đó được bóc tem.
Món mì hải sản của bữa sáng ngày hôm sau cũng biến thành bữa trưa.
Trước khi chuyển sang buổi chiều, cuối cùng Ứng Già Nhược cũng nảy sinh một chút lưu luyến không nỡ, nằm sấp trong lòng Tạ Vọng Ngôn: “Lại phải chuẩn bị ngủ giường ván cứng rồi.”
“Mình sẽ nhớ chiếc giường lớn ở đây lắm.”
Tạ Vọng Ngôn ôm cô ngồi trên ghế sofa.
Hơi ngửa người ra sau, điệu bộ nhàn nhã: “Nhớ cảm giác ngủ trên giường lớn hay là nhớ cảm giác ngủ trong lòng mình?”
Tuy đã là đầu thu, nhưng đầu thu năm nay ở Bắc Thành vẫn chưa bắt đầu chuyển lạnh.
Ánh nắng buổi chiều khá gắt, xuyên qua cửa sổ kính sát đất chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật vẻ sắc bén và phóng khoáng rực rỡ.
Ứng Già Nhược ngắm nhìn một lát, sau đó thở dài: “Nhớ cả hai.”
“Cậu ôm chặt một chút đi.”
Vòng tay ôm cô quá lỏng, cô chẳng cảm nhận được cái ôm gì cả.
Cánh tay Tạ Vọng Ngôn đột ngột siết chặt.
Tạ Vọng Ngôn siết lại quá nhanh, Ứng Già Nhược không kịp phòng bị, hai chân mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ rạp vào lòng anh.
Vừa định nổi cáu.
Thì nghe thấy Tạ Vọng Ngôn nói: “Lần hẹn hò đầu tiên của chúng ta, cậu muốn đi đâu?”
Hai chữ hẹn hò này khiến Ứng Già Nhược hơi nóng mặt.
“Chúng ta nhất thiết phải dùng từ hẹn hò sao, không thể súc tích hơn một chút được à, ví dụ như bạn đồng hành kỳ nghỉ lễ chẳng hạn.” Ứng Già Nhược vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm ra được một cách diễn đạt tương đối thích hợp.
Tạ Vọng Ngôn dứt khoát từ chối, không cho cơ hội thương lượng: “Không được.”
“Bởi vì mình đang theo đuổi cậu.”
*
“Mình đang theo đuổi cậu.”
Câu nói này của Tạ Vọng Ngôn cứ quanh quẩn mãi trong đầu Ứng Già Nhược.
Người thì đang ngồi họp lớp trong phòng học.
Nhưng hồn thì đã bay đi đâu mất rồi.
Ánh đèn trong phòng học màu trắng lạnh, rất sáng, sáng đến mức khiến đầu óc người ta cực kỳ tỉnh táo.
Đúng lúc cô tưởng rằng giữa hai người còn có thể tiếp tục giả ngốc, Tạ Vọng Ngôn lại vào một buổi chiều vô cùng bình thường, nhẹ bẫng chọc thủng lớp giấy ngăn cách vốn dĩ ai cũng tự hiểu nhưng không nói ra này.
Trong lòng cô rất phức tạp, giống như một cuộn len bị mèo cào rối tung, rối rắm xù xì cuộn thành một nùi.
Cũng chẳng biết nên tìm ai để tâm sự, từ nhỏ đến lớn, hốc cây của cô, đối tượng mà cô có thể chia sẻ mọi cảm xúc chỉ có duy nhất Tạ Vọng Ngôn.
Đầu ngón tay trắng trẻo của Ứng Già Nhược siết chặt cây bút, không ghi chép bất cứ nội dung nào trong họp lớp nào.
Cho đến khi Lâm Úy Dung thấy cô ngừng bút: “Viết xong rồi à?”
“Chúng ta đang bầu lớp trưởng, cậu viết tên ai thế?”
Ứng Già Nhược theo bản năng cúi đầu nhìn.
Cô viết một đống chữ X chồng chéo lộn xộn lên nhau.
Dưới sự nhắc nhở của Lâm Úy Dung, Ứng Già Nhược mới hoàn hồn, vội vàng xé tờ giấy viết hỏng nhét vào túi: “Tớ viết lại đây.”
Lâm Úy Dung hiểu nhầm: “Nếu cậu muốn làm, bây giờ vẫn còn cơ hội cạnh tranh đấy.”
Ứng Già Nhược liên tục lắc đầu: “Tớ không hề muốn một chút nào cả.”
Hồi tiểu học, có một dạo Ứng Già Nhược rất thích làm cán bộ lớp, nhưng sau đó phát hiện ra, lớp trưởng không những chẳng oai phong lẫm liệt gì mà còn phải hạ mình đi cầu xin những thành phần cá biệt không có tinh thần tập thể như Tạ Vọng Ngôn ngoan ngoãn nghe lời.
Lập tức mất sạch hứng thú.
Kỳ nghỉ Quốc Khánh năm nay ngay sát Tết Trung thu.
Sau khi buổi họp lớp kết thúc, Ứng Già Nhược mở lịch ra xem, nói cách khác, bọn họ đi học năm ngày nữa là sẽ đón kỳ nghỉ lễ kéo dài mười ngày.
Còn năm ngày nữa, cô sẽ cùng Tạ Vọng Ngôn…
Hẹn hò.
Thực chất, hẹn hò là hẹn nhau đi chơi.
Từ nhỏ đến lớn, cô và Tạ Vọng Ngôn đã hẹn nhau đi chơi không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng khi từ này được khoác lên một tầng ánh sáng ái muội thì lại trở nên xa lạ.
Ứng Già Nhược chống cằm nhìn màn đêm đang dần buông xuống ngoài cửa sổ, giống như mực đặc đang từ từ tan ra, cuối cùng biến thành một ao mực đen tĩnh mịch.
X trong toán học đại diện cho ẩn số, X trong lòng Ứng Già Nhược đại diện cho Tạ Vọng Ngôn.
Và hiện tại, Tạ Vọng Ngôn chính là ẩn số của Ứng Già Nhược.
Ứng Già Nhược vĩnh viễn không thể đoán trước được bước tiếp theo anh sẽ làm gì.
*
Đợi đến khi lên đại học mới biết, những lời giáo viên tiểu học, giáo viên trung học cơ sở, giáo viên trung học phổ thông nói “lên đại học nhàn lắm” toàn là lừa người cả!
Ít nhất là lừa sinh viên ngành luật!
Nếu có hoài bão cao cả với ngành luật, học hành ở đại học sẽ còn mệt mỏi hơn.
Ví dụ như Ứng Già Nhược.
Để thi đỗ vào Học viện Luật Đại học B, cô đã dốc sức ba năm trung học, thi đỗ rồi đương nhiên sẽ không lơ là.
Mục tiêu của cô là trở thành một luật sư tài giỏi như bà Diệp.
Và con đường này mới chỉ vừa bắt đầu.
Tin tốt là từ nhỏ cô đã lớn lên cùng với vô số các vụ án và điều luật, hơn nữa nền tảng tiếng Anh vô cùng vững chắc. Hai điều kiện tiên quyết khó nhằn nhất của ngành luật, cô đều rất vững.
Do kỳ nghỉ hè kéo dài ba tháng quá gần với kỳ nghỉ lễ dài ngày, phần lớn các bạn học vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng tinh thần chìm đắm trong biển học, trong và ngoài giờ học đều có chút lơ là.
Chủ đề được bàn tán nhiều nhất không phải là học tập, mà là kế hoạch cho kỳ nghỉ lễ.
Điều này dẫn đến việc Ứng Già Nhược càng muốn giả vờ như không quan tâm, thì những âm thanh ồn ào lọt vào tai mỗi ngày lại không ngừng nhắc nhở cô.
Giống như đang đếm ngược vậy.
Trước đó, lần đếm ngược khiến cô căng thẳng như vậy chính là lúc thi đại học.
Mỗi sáng bước vào lớp nhìn con số đếm ngược trên bảng đen.
Sẽ thấy tim đập chân run.
Có lẽ muốn để cho Ứng Già Nhược có thời gian tiếp nhận, mấy ngày nay Tạ Vọng Ngôn rất tâm lý không gặp cô, cũng không nhắc đến chuyện hẹn hò nữa.
Khiến trong lòng Ứng Già Nhược cứ thấp thỏm không yên.
Ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ, sau khi tiết học cuối kết thúc, cuối cùng Ứng Già Nhược cũng lấy hết can đảm, định chủ động nói chuyện với Tạ Vọng Ngôn về chuyện hẹn hò.
Ai ngờ…
Cô lại nhận được cuộc điện thoại của Tạ Vọng Ngôn trước.
Mấy ngày nay họ toàn liên lạc qua WeChat, cuộc điện thoại bất ngờ này khiến cô hơi căng thẳng, trong đầu xẹt qua rất nhiều suy nghĩ trong tích tắc, nhưng lại không nắm bắt được cụ thể là gì.
Nhưng cơ thể luôn phản ứng nhanh hơn não.
Điện thoại kết nối.
Lâu rồi Ứng Già Nhược mới nghe thấy giọng anh.
Giọng Tạ Vọng Ngôn bớt đi vài phần trong trẻo lạnh lùng, hơi trầm xuống: “Kỳ nghỉ lần này không thể đi cùng cậu được rồi.”
Vừa nghe thấy câu này, cái dũng khí Ứng Già Nhược vừa mới tích góp lập tức tan biến.
Cô mấp máy môi, rất khó diễn tả tâm trạng lúc này…
Là thở phào nhẹ nhõm?
Hay là sự kỳ vọng bị dập tắt?
Tạ Vọng Ngôn ngay lập tức giải thích: “Bà ngoại mình đổ bệnh, mình phải qua đó một chuyến.”
Ứng Già Nhược lập tức quay trở lại hiện thực từ đủ loại tâm tư kỳ quái, vội vàng hỏi: “Bệnh gì thế?”
“Có nghiêm trọng không?”
“Bà đã lớn tuổi rồi, có chút bệnh vặt là chuyện bình thường.” Tạ Vọng Ngôn trả lời qua loa, “Đừng lo.”
Bà ngoại của Tạ Vọng Ngôn là bà Khâu Trăn, sinh Sở Linh Uyên khi đã là sản phụ lớn tuổi. Hiện nay bà cụ đã chín mươi tuổi, trên Sở Linh Uyên còn có bốn người anh trai, gia tộc vô cùng bề thế, nhưng tất cả đều rất hiếu thảo.
Vì vậy bà cụ định cư ở Thâm Thành, rất ít khi ra ngoài.
Ứng Già Nhược đã từng gặp bà cụ một lần, vẫn nhớ rõ đó là một bà cụ vô cùng thanh lịch và trí thức.
Ứng Già Nhược suy nghĩ một chút, nhỏ giọng hỏi: “Mình đi cùng cậu nhé?”
Tạ Vọng Ngôn: “Không cần đâu, trong nhà đông người lộn xộn lắm.”
Ứng Già Nhược nghĩ đến nhà ngoại của dì Sở, đó mới thực sự là một đại gia tộc đúng nghĩa, ngũ đại đồng đường, bà cụ ốm chắc chắn sẽ có rất nhiều người túc trực, cô lại chẳng quen ai.
Bình tĩnh suy nghĩ lại, cô đi cùng quả thực không tiện.
Ứng Già Nhược: “Thực sự không cần mình đi cùng hả?”
Nghe ra sự bất an trong giọng nói của Ứng Già Nhược, Tạ Vọng Ngôn trêu cô: “Mình chỉ đưa bạn gái đi gặp bà ngoại thôi, không dẫn theo cô thanh mai không danh không phận đâu.”
Ứng Già Nhược: “…”
Tạ Vọng Ngôn đột nhiên đổi chủ đề: “Kỳ nghỉ lễ này không ở bên cạnh cậu, cậu có giận không?”
Ứng Già Nhược nhíu mày: “Mình là loại người không phân biệt được nặng nhẹ, không hiểu chuyện vậy sao!”
“Ừm, cậu là bảo bối hiểu chuyện nhất.”
Sau đó anh thở dài một tiếng, “Muốn hôn bé con hiểu chuyện này một cái quá.”
Lúc này Ứng Già Nhược mới để ý đến âm thanh ồn ào ở đầu dây bên kia: “Cậu đang ở sân bay rồi à?”
Bước chân vô thức từ con đường hướng về nhà ăn đổi hướng sang cổng trường, “Mấy giờ lên máy bay đó?”
Tạ Vọng Ngôn trêu chọc: “Sao thế, định học theo phim thần tượng từ ngàn dặm tới gửi nụ hôn à.”
“Này, cậu đừng có nói linh tinh, mau trả lời mình đi.” Ứng Già Nhược có cảm giác ảo não vì bị nhìn thấu.
Tạ Vọng Ngôn bật cười một tiếng: “Nửa tiếng nữa lên máy bay rồi.”
Bắt xe từ cổng trường đến sân bay phải mất hơn bốn mươi phút.
Ứng Già Nhược hơi thất vọng dừng bước tại chỗ, “Ồ.”
Cô cúi đầu nhìn mũi giày, không nói gì.
Tạ Vọng Ngôn cũng không nói gì.
Hai người im lặng vài giây.
Ứng Già Nhược mím môi: “Sau khi lên đại học, hình như hai chúng ta luôn phải xa nhau.”
Sau này đi làm.
Liệu họ có phải xa nhau lâu hơn không.
Tạ Vọng Ngôn thốt ra một chữ rất khẽ: “Ừm.”
Sau khi cúp điện thoại.
Vách kính ở sân bay phản chiếu đôi mắt không chút ý cười nào của Tạ Vọng Ngôn.
Anh gọi điện thoại cho bác cả, thông báo lịch bay.
*
Ban đầu Ứng Già Nhược nghĩ rằng, kỳ nghỉ lễ này cô chắc chắn sẽ phải trải qua một mình.
Tối hôm đó, bố gọi điện thoại hỏi cô có muốn đến nước A không. Ông vừa ký được một hợp đồng quan trọng, sắp tới sẽ mở tiệc trên du thuyền để ăn mừng. Con gái của một đối tác của ông cũng ở đó. Nếu cô đến, hai cô gái có thể chơi cùng nhau, sẽ không thấy buồn chán.
Ứng Hòe Chương đã mua sẵn vé máy bay rồi.
Dưới sự trói buộc tình thân của người cha già mấy tháng trời không được gặp con gái cưng, tóc bạc thêm mấy sợi, cuối cùng Ứng Già Nhược cũng mủi lòng.
Vừa mới khai giảng được mấy ngày, về mặt học tập, hiện tại cũng chưa có gánh nặng gì.
Quan trọng hơn là…
Ứng Già Nhược nghĩ đến bà ngoại đang ốm của Tạ Vọng Ngôn, lại nghĩ đến mái tóc điểm bạc của bố, hơi lo lắng về môi trường sống của ông. Khi bố bận rộn thì cũng sẽ giống mẹ, thường xuyên ăn uống thất thường và thức thâu đêm!
Sau hơn chục tiếng đồng hồ trên máy bay.
Cô đã gặp được người bố ruột tinh thần phấn chấn, đẹp trai đến ngỡ ngàng, tràn trề sinh lực còn hơn cả sinh viên đại học.
Một sợi tóc bạc cũng không có.
Đến nếp nhăn cũng chẳng có mấy.
Hoàn toàn là do cô suy nghĩ nhiều.
Hỏi thăm lịch sinh hoạt của ông.
Ồ, còn điều độ hơn cả cô.
Ứng Hòe Chương bày tỏ: “Sinh hoạt không điều độ rất dễ bị xuống sắc, nhất là khi đã có tuổi, ngủ không ngon giấc sẽ trông rất già.”
“Bố phải giữ gìn nhan sắc chứ.”
Nếu không Diệp Dung, người phụ nữ coi trọng ngoại hình ấy rất dễ thay lòng đổi dạ.
Ông nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn căng mọng của con gái, rất hài lòng: “Con cũng phải vận động nhiều vào.”
“Đừng lãng phí nhan sắc bố di truyền cho con.”
Ứng Hòe Chương khoác vai con gái chụp liền mấy tấm ảnh gửi cho Diệp Dung.
Kèm theo lời nhắn: Chuyến du lịch nghỉ lễ của người bố đẹp trai nhất và cô con gái đáng yêu nhất sắp bắt đầu.
Diệp Dung trả lời ngay lập tức, cảnh cáo ông không được dẫn con gái đi chơi những trò giải trí nguy hiểm.
Nhưng Ứng Hòe Chương cơ bản không để tâm, gửi xong là chạy ngay.
Sau đó dẫn thẳng Ứng Già Nhược lên du thuyền, họ chuẩn bị ra khơi.
Hiệu suất của bố quá cao, Ứng Già Nhược chỉ có thể vội vàng nhắn cho Tạ Vọng Ngôn một câu:【Bố dẫn mình ra biển chơi, có thể điện thoại sẽ không có sóng.】
“Con xem con cá mập trắng khổng lồ này có giống A Ngôn không.” Ứng Hòe Chương khoanh tay trước ngực, đứng cạnh con gái, thâm trầm cảm thán, “Lần trước thi bơi với thằng bé, suýt chút nữa thì không thua.”
“Dạ?”
Ứng Già Nhược chụp rất nhiều ảnh và quay video, định đợi khi nào có mạng sẽ gửi cho Tạ Vọng Ngôn, mất vài giây sau mới đột nhiên phản ứng lại, “Suýt chút nữa thì không thua là sao ạ?”
Ứng Hòe Chương: “Tức là thua trong tiếc nuối ấy.”
Ứng Già Nhược khâm phục khả năng ngôn ngữ của người cha già nhà mình.
Ai không biết còn tưởng ông không thua, mà thắng ngược lại ấy chứ.
Để không làm ký ức của con gái cưng dừng lại ở việc người bố vĩ đại để thua thằng nhóc nhà hàng xóm.
Ứng Hòe Chương quyết đoán chuyển chủ đề: “Nhìn tám múi cơ bụng của bố lại xuất hiện rồi này!”
Ông định lát nữa xuống biển, nhân tiện cởi phanh chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói lả lơi, “Đẹp trai không?”
Khoe cơ bắp với con gái cưng một chút, nâng cao gu thẩm mỹ của con bé.
Ứng Già Nhược nể mặt khen ngợi: “Siêu cấp đẹp trai!”
“Bố của con là người bố đẹp trai nhất trên thế giới!”
Ứng Hòe Chương thuận miệng tán gẫu với cô: “Có đẹp bằng cơ bắp của Tạ Vọng Ngôn không?”
Ứng Già Nhược vừa định gật đầu, đột nhiên nhạy bén nhận ra trong lời nói này có bẫy, vội vàng phanh gấp: “Con chưa nhìn thấy cơ bắp của cậu ấy, không biết có đẹp hay không.”
“Dù sao thì cơ bụng của bố còn đỉnh hơn cả nghệ sĩ nam!”
Ứng Hòe Chương vô cùng hài lòng: “Quá chuẩn, sau này tìm bạn trai phải tìm người đẹp trai hơn bố, biết chưa?”
Ứng Già Nhược gật đầu lia lịa: “Dạ dạ.”
Mấy ông lớn lăn lộn trong chốn thương trường này thật đáng sợ, tươi cười trò chuyện về những chủ đề chẳng liên quan gì đến nhau cũng có thể giăng ra một cái bẫy.
Tạ Vọng Ngôn quá có thiên phú trong khoản này rồi.
Thảo nào mục tiêu của anh là trở thành nhà tư bản.
Anh mà làm ngành này thì sẽ gần như áp đảo hoàn toàn.
Có điều bạn trai…
Trong đầu Ứng Già Nhược chỉ có duy nhất một hình bóng cố định.
Lênh đênh trên biển hai ngày, kỳ nghỉ lễ đã trôi qua bốn ngày, không biết phía Tạ Vọng Ngôn thế nào rồi.
Nếu bà ngoại khỏi bệnh rồi, liệu anh có thể đến nước A không.
Nước A rất vui, nhưng không có Tạ Vọng Ngôn.
Cô cứ cảm thấy không được trọn vẹn.
Nhưng may mà cô có một ông bố tắc kè hoa.
Không bao giờ để cảm xúc của cô chùng xuống quá ba phút.
Ứng Hòe Chương nheo đôi mắt hồ ly di truyền cho Ứng Già Nhược: “Con chụp cho bố vài tấm ảnh đẹp trai vào, để mẹ con thèm thuồng một chút.”
Ứng Già Nhược lập tức hào hứng hẳn lên: “Con nhất định sẽ chụp cho bố siêu cấp đẹp trai!”
Mặc dù cô không hiểu mối quan hệ hiện tại của bố mẹ.
Nhưng có vẻ cũng không đáng sợ như cô nghĩ.
Họ vẫn còn yêu nhau, chỉ là không sống cùng nhau mà thôi.
Sau vài ngày họ gặp được đối tác của Ứng Hòe Chương, Ứng Già Nhược làm quen được một người bạn mới.
Một cô gái tóc vàng mắt xanh giống như thiên thần tên là Nora.
Thật trùng hợp là cô ấy cũng mười tám tuổi.
Nora là một cô gái hướng ngoại và rất tinh tế, giao tiếp với Ứng Già Nhược không gặp bất cứ trở ngại nào.
Tình bạn giữa các cô gái không phân biệt ranh giới quốc gia.
Cuộc sống trên biển rất phong phú.
Nhưng đến ngày thứ năm của kỳ nghỉ, cũng là ngày thứ ba mất liên lạc với Tạ Vọng Ngôn, Ứng Già Nhược bắt đầu cảm thấy lo âu, cô và Tạ Vọng Ngôn chưa từng cắt liên lạc trong khoảng thời gian dài như vậy. Trước đây dù không gặp mặt, họ cũng chưa từng ngừng gọi điện, nhắn tin WeChat, hay video call.
Cô giấu rất kỹ, ngay cả bố cũng không phát hiện ra.
Mỗi ngày vẫn vui vẻ đi chơi với người bạn mới quen.
Bầu bạn ăn uống trò chuyện cùng bố.
Du thuyền rất lớn.
Cũng có rất nhiều khu vực giải trí.
Chạng vạng tối hôm đó, Ứng Già Nhược và Nora ngồi trên ghế sofa ngoài boong tàu ngắm hoàng hôn trên biển.
Nora đột nhiên lên tiếng: “Nhược, hình như dạo này cậu có tâm sự.”
Ứng Già Nhược nhìn cảnh biển trời giao hòa dưới ánh hoàng hôn nhưng trong đầu lại nghĩ đến những cảnh hoàng hôn từng ngắm nhìn cùng Tạ Vọng Ngôn.
Họ đã cùng nhau ngắm hoàng hôn trên biển, cùng ngắm hoàng hôn trên đỉnh núi, cùng ngắm hoàng hôn trên đường đi học về, cùng ngắm hoàng hôn trong vô số những ngày bình dị và bình thường.
Cô không trốn tránh, rất thẳng thắn đáp: “Bởi vì tớ đang nhớ một người.”
Nora tò mò nghiêng người hỏi: “Ai vậy?”
“Bạn trai cậu à?”
“Là một người bạn lớn lên cùng tớ từ nhỏ.”
“Bạn nam hay bạn nữ?”
“Bạn nam.”
“Oa, tớ biết rồi, ở Trung Quốc các cậu gọi là thanh mai trúc mã!”
Nora là một người bạn ngoại quốc rất am hiểu văn hóa Trung Quốc.
Ứng Già Nhược bất giác xoa xoa chiếc bùa bình an nhỏ rủ xuống trên cổ tay: “Ừm, bọn tớ chưa từng cắt liên lạc trong thời gian dài như vậy.”
Nora: “Cậu lo âu vì phải xa cậu ấy sao?”
Ứng Già Nhược lại ừ một tiếng, “Cậu có thấy tớ rất kỳ lạ không?”
Chắc chẳng có thanh mai trúc mã nào lại vì xa nhau một thời gian ngắn mà cảm thấy lo âu đâu nhỉ.
Nora: “Đâu có đâu.”
“Bởi vì thích một người chính là muốn mãi mãi ở bên nhau mà.”
Ứng Già Nhược không phủ nhận câu này, chỉ chớp chớp hàng mi nói: “Bọn tớ… không phải là người yêu.”
“Thì trở thành người yêu là được mà, lẽ nào cậu ấy không thích cậu sao?”
“Trời ạ, sao lại có người con trai không thích cậu được chứ.” Nora tỏ vẻ kinh ngạc.
“Cậu ấy muốn có một mối quan hệ vượt trên mức thanh mai trúc mã với tớ.” Ứng Già Nhược nói không quá thẳng thừng, suýt chút nữa làm cô bạn ngoại quốc Nora chóng mặt.
Khả năng tóm tắt của Nora khá tốt: “Cậu ấy muốn yêu đương với cậu, vậy còn cậu, cậu có muốn không?”
“Tớ nghĩ là cậu muốn, nếu không sao lại nhớ cậu ấy.”
Ứng Già Nhược không trả lời mà hỏi ngược lại: “Nếu bọn tớ chuyển sang mối quan hệ yêu đương, quen nhau một thời gian rồi phát hiện ra không hợp thì sao?”
Nora: “Không hợp thì lại lùi về vị trí cũ thôi.”
Ứng Già Nhược: “Lùi về vị trí cũ thì sẽ không thể trở lại như trước kia được nữa.”
Thấy vẻ mặt cô có chút ảm đạm, Nora hiểu rằng cô đang lo sợ mất đi cả tình yêu và tình bạn.
Chỉ những người trân trọng tình cảm, tâm tư tinh tế mới lo được lo mất như Nhược.
Nora càng muốn trở thành bạn thân với Ứng Già Nhược hơn.
Ứng Già Nhược sầu não chia sẻ: “Tớ chỉ muốn mãi mãi ở bên cạnh cậu ấy.”
Nora: “Nhưng bạn bè sẽ không ở bên nhau mãi mãi, chỉ có người yêu mới mãi mãi ở bên nhau.”
“Giống như người Trung Quốc các cậu hay nói đó, sống chung một chăn, chết chung một huyệt, là sự lãng mạn vượt qua cả sinh tử mà những mối quan hệ khác không thể nào có được.”
Ứng Già Nhược nhỏ giọng thì thầm: “Chỉ có người yêu mới mãi mãi ở bên nhau sao.”
*
Lúc điện thoại của Ứng Già Nhược có sóng đã là ngày thứ bảy của kỳ nghỉ lễ.
Cũng là ngày thứ tư mất liên lạc.
Nhìn cột sóng đầy ắp, tim Ứng Già Nhược đập thình thịch, chờ đợi WeChat cập nhật.
Vốn dĩ cô tưởng Tạ Vọng Ngôn sẽ gửi cho mình rất nhiều tin nhắn.
Không ngờ chỉ có vỏn vẹn hơn chục tin.
Ứng Già Nhược nhíu mày, cảm thấy Tạ Vọng Ngôn chẳng nhớ mình chút nào, ngày nào cô ở trên biển cũng có rất nhiều rất nhiều rất nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe, mặc dù đều không gửi đi được.
Nhưng một buổi sáng cô gửi cũng đã hơn mười mấy tin rồi.
Hơn nữa Tạ Vọng Ngôn toàn gửi những thứ chẳng có nội dung gì cả.
Ví dụ như chúc bé con buổi sáng tốt lành.
Buổi sáng của bé con chẳng tốt chút nào, ngày nào cũng nhớ anh.
Ví dụ như chúc bé con ngủ ngon.
Bé con buổi tối chẳng an giấc chút nào, ngày nào cũng mơ thấy anh, nhưng tỉnh dậy lại chẳng có anh, chỉ có biển cả mênh mông vô tận.
Còn anh thì sao!
Lẽ ra anh phải kể về tình hình mấy ngày nay chứ.
Ví dụ như đã ăn gì, uống gì, gặp ai, đi những đâu, có nhớ cô không, mức độ nhớ nhung thế nào, lúc ngủ có mơ thấy cô không.
Ứng Già Nhược vừa định gọi điện thoại đi chất vấn.
Thì nhìn thấy những lời mẹ an ủi dì Sở trong nhóm gia đình.
Nào là nén bi thương các thứ.
Còn có cái gì mà không phải chịu khổ nhiều, thanh thản ra đi trong giấc ngủ.
Đầu óc Ứng Già Nhược như bị nổ tung.
Tình cảm của Tạ Vọng Ngôn và bà ngoại rất tốt.
Trong số các con cháu, Khâu Trăn thích nhất là cậu cháu ngoại này, cảm thấy anh rất giống mình lúc trẻ, cực kỳ lý trí lại giàu lòng trắc ẩn, có một bộ não thiên tài nhưng cũng không vì thế mà kiêu ngạo tự mãn.
Dù không thường xuyên gặp mặt, nhưng cũng thường xuyên gọi điện thoại cho nhau.
Bà ngoại có ảnh hưởng rất lớn đến Tạ Vọng Ngôn.
Hồi nhỏ, Tạ Vọng Ngôn từng tận mắt chứng kiến bà ngoại giành lại sự sống cho một bệnh nhân từ cõi chết.
Bà cụ là một người phụ nữ vô cùng xuất chúng, có nhiều cống hiến vĩ đại trong lĩnh vực y học, cứu chữa cho không biết bao nhiêu người.
Sau khi nghỉ hưu, bà cụ từng nhiều lần được mời tiếp tục làm việc, ở tuổi bảy mươi vẫn có thể cầm dao mổ, mãi cho đến khi đánh giá chuyên môn xác nhận bà không thể tiếp tục làm phẫu thuật cho bệnh nhân nữa mới chính thức an hưởng tuổi già.
Bây giờ xem lại, rất nhiều tin nhắn anh gửi cho cô toàn là vào đêm khuya và sáng sớm.
Cô không biết Tạ Vọng Ngôn mang tâm trạng thế nào khi gửi tin nhắn cho mình nhưng cũng đủ khiến cô hối hận vì đã phỏng đoán anh.
Tại nơi ở của Ứng Hòe Chương ở nước A.
Biết tin con gái định đi chuyến bay tối nay về nước, Ứng Hòe Chương lập tức phản đối: “Ngày mai Bắc Thành có bão lớn, bây giờ về nước không an toàn.”
Ứng Già Nhược: “Có chuyến bay tức là an toàn ạ.”
Hơn nữa cô không về Bắc Thành.
“Những chuyến bay thẳng đều bị hủy hết rồi.”
“Không sao, con có thể quá cảnh.”
Ứng Hòe Chương tưởng con gái lo lắng việc học: “Về trường muộn vài ngày cũng không sao đâu, bố có thể liên lạc với giáo viên hướng dẫn của con để giải thích.”
“Dù sao thì thiên tai bất trắc chẳng ai ngờ được.”
Ứng Già Nhược biết từ nhỏ bố lúc nào cũng muốn chở che cho mình.
Chắc chắn sẽ không đồng ý.
Nên cô ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng bố, con không đi nữa, đợi thời tiết đẹp rồi đi.”
Sau đó…
Đợi sau khi Ứng Hòe Chương lơ là cảnh giác, khi ông đi làm việc.
Cô lập tức xách vali và hộ chiếu lao thẳng ra sân bay.
Tiện thể để lại cho người cha già nửa đêm mới về một tờ giấy nhắn.
【Bố ơi, con lớn rồi, nên con phải nổi loạn đây! Nhưng bố đừng lo, con không chạy trốn cùng mấy tên đầu đường xó chợ đâu. Con phải về nước trải qua sự tôi luyện của giông bão, bố ở nước ngoài một mình nhớ chú ý an toàn, ăn uống tử tế nhé. Bố là người bố đẹp trai nhất vĩ đại nhất!
Từ cô con gái đáng yêu xinh đẹp xuất sắc nhất.】
Bên cạnh còn vẽ một bé chim cánh cụt đang ngồi trên máy bay.
Có thể tưởng tượng được vẻ mặt của Ứng Hòe Chương khi nhìn thấy tờ giấy này.
*
Nhà họ Sở.
Tang lễ của bà Khâu Trăn đã được lo liệu xong xuôi, hiện tại chỉ còn lại gia quyến.
Lúc sống làm tròn đạo hiếu còn hơn ra đi rồi mới bày vẽ, những người có mặt ở đây đều là những người con hiếu thảo.
Thương tiếc là điều chắc chắn, chỉ là bà cụ quy tiên giống như sự viên mãn sau khi đã tích đủ công đức vô lượng.
Nên qua đêm nay, ngày mai lại là một ngày mới, mọi người ai nấy đều tiếp tục cuộc sống của riêng mình.
Tạ Vọng Ngôn ngồi trên chiếc ghế đá trong sân.
Không vào nhà trò chuyện cùng mọi người.
Sở Linh Uyên ngồi xuống cạnh anh, hai mẹ con ngắm nhìn bầu trời u ám một lúc.
“Ngày mai mẹ và bố con sẽ về Nam Thành, con cũng bay thẳng về Bắc Thành đi.”
“Vâng.”
“Con người ai rồi cũng có lúc già đi, cũng có lúc phải lìa xa cõi đời, nếu mẹ mà có thể sống khỏe mạnh được đến tuổi của bà ngoại con thì phải cảm tạ trời đất lắm rồi…” Sở Linh Uyên an ủi bản thân như vậy, nhưng đôi mắt vẫn không kìm được mà đỏ hoe.
Tạ Vọng Ngôn đưa cho bà một tờ khăn giấy: “Đừng để bố con nhìn thấy, không lại cằn nhằn con đấy.”
“Không nói nữa.” Bà Sở ngừng khóc, chuyển hướng câu chuyện, “Bà ngoại ngũ đại đồng đường không còn gì hối tiếc, nhưng bây giờ mẹ lại có điều rất hối tiếc đây.”
“Bao giờ Già Già mới có thể thực sự trở thành bé con của mẹ đây?”
Nhắc đến Ứng Già Nhược, khuôn mặt bị gió lạnh thổi càng thêm lạnh lẽo của Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng dịu đi vài phần: “Cô ấy vẫn luôn là bé con của mẹ mà.”
Sở Linh Uyên: “Là bé con danh chính ngôn thuận có thể gọi mẹ là mẹ cơ.”
Tạ Vọng Ngôn: “Vào sinh nhật tuổi 22 của con.”
Sở Linh Uyên im lặng: “…”
Bà có nằm mơ cũng không dám mơ sớm như vậy.
“Già Già rất chú trọng đến sự nghiệp, có khi ba mươi tuổi cũng chưa chịu cưới đâu.”
Tạ Vọng Ngôn mặt lạnh tanh đứng dậy.
Gửi cho Ứng Già Nhược một tin nhắn: Bao giờ cậu về nước?
Giống như những tin nhắn anh gửi trước đó, tất cả đều bặt vô âm tín.
0 giờ đúng, Tạ Vọng Ngôn gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho cô.
Dù biết rõ Ứng Già Nhược đang ở trên biển, trước khi đi ngủ, Tạ Vọng Ngôn vẫn theo thói quen bật chuông điện thoại.
Chỉ khi ở cạnh Ứng Già Nhược, anh mới để chế độ im lặng hoặc rung.
1h30 sáng.
Chiếc điện thoại trên gối Tạ Vọng Ngôn đột nhiên reo vang.
Như một tia sét đánh giữa trời.
Tạ Vọng Ngôn đang nửa mê nửa tỉnh chợt mở mắt, tựa như có linh cảm, lập tức cầm điện thoại lên.
Quả nhiên là Ứng Già Nhược.
“Surprise!” (Ngạc nhiên chưa)
Giọng nói trong trẻo của Ứng Già Nhược vang lên bên tai.
Tạ Vọng Ngôn không nhịn được day day thái dương, “Rất ngạc nhiên, nửa đêm nửa hôm tưởng ma gọi đến.”
Nhưng trong ngữ điệu lại mang theo sự nhẹ nhõm đã lâu không thấy.
Sự căng thẳng đè nén bấy nhiêu ngày qua dường như tan biến ngay lúc này.
Ứng Già Nhược: “Có con ma nào xinh đẹp đáng yêu gợi cảm như mình không hả!”
“Vậy cậu có nhận bất ngờ này hay không đây?”
Tạ Vọng Ngôn trầm giọng đáp: “Nhận.”
Tim đập nhanh đến mức sắp nổ tung rồi.
Ứng Già Nhược ra vẻ bí hiểm nói: “Còn có bất ngờ lớn hơn nữa cơ, cậu ra ngoài cổng tự lấy nhé.”
Tạ Vọng Ngôn đột nhiên ý thức được điều gì đó.
Rồi lại cảm thấy không thể nào, bởi vì đây là Thâm Thành, là nhà bà ngoại anh.
Sao Ứng Già Nhược lại đến đây được.
Là trò đùa kỳ quái nào của cô sao.
Dù nghĩ như vậy, Tạ Vọng Ngôn vẫn lập tức xuống giường: “Ứng Già Nhược, nếu cậu mà dám bày trò thì cậu chết chắc rồi đấy.”
“Cậu nói linh tinh gì đó, mau lên mau lên.”
“Bất ngờ siêu to khổng lồ đấy.”
Một phút.
Hay là 60 giây.
Hay là tim anh đã đập 60 nhịp.
Tạ Vọng Ngôn đã nhận được bất ngờ của mình.
Thâm Thành tuy không có giông bão như Bắc Thành nhưng lại lất phất mưa phùn rả rích.
Ứng Già Nhược đứng dưới màn mưa phùn dày đặc.
Giống như một chú mèo con dầm mưa dãi nắng vội vã chạy đến chìa móng vuốt về phía anh.
Ứng Già Nhược dang rộng vòng tay, trên khuôn mặt rạng rỡ kiêu kỳ không hề có sự chật vật vì bị dính mưa mà ngược lại tràn đầy vẻ tsundere : “Sao cậu còn chưa tới ôm mình!”
Hết chương 44
Xì poi:
“Buông tay buông tay, mẹ cậu đang ở ngoài cửa kìa!”
Dông dài:
Hôm nay mình mới chính thức được nghỉ lễ, hôm qua đuối quá nên không muốn mở máy tính lên nữa. Nay mình đăng bù chương hôm qua rùi nha. Chúc cả nhà nghỉ lễ vui vẻ ạ, còn hơn chục chương nữa thui là kết thúc phần chính truyện gòi đó.
