Chương 42: Tạ Vọng Ngôn: “Cậu có bằng lòng không?”
Chuyển ngữ: @motquadao
Giao tiếp kiểu nào cơ?
Trong đại não đang mơ màng hỗn loạn của Ứng Già Nhược hiện lên vô vàn đáp án.
Khi Tạ Vọng Ngôn một lần nữa hôn xuống, tất cả các đáp án đều hòa làm một.
Gáy Ứng Già Nhược bị bàn tay anh áp chặt, nửa thân trên không có trọng tâm, đành ngoan ngoãn vòng tay ôm lấy cổ anh, tiếp tục nụ hôn triền miên vẫn còn dang dở ban nãy.
Ngồi hôn ở ghế lái phụ và nằm hôn ở hàng ghế sau trong một không gian chật hẹp kín mít như thế này mang lại hai cảm giác hoàn toàn trái ngược.
Ứng Già Nhược cảm giác như toàn bộ cơ thể mình đều đang bị anh khống chế hoàn toàn.
Tựa như một trận tuyết lớn đổ ập xuống bao phủ cả đất trời, đè chặt lấy cô, khiến cô cảm thấy vừa ngột ngạt vừa nặng nề.
Trong bãi đỗ xe riêng tĩnh lặng không một tiếng động, duy chỉ có chiếc SUV màu đen đang phô trương sự tồn tại mạnh mẽ, chiếm cứ tất cả.
Hai người hôn nhau rất lâu rất lâu.
Môi trường khép kín khiến những âm thanh mờ ám bị phóng đại lên vô hạn.
Thậm chí thỉnh thoảng khi môi lưỡi Tạ Vọng Ngôn lùi ra để cho cô có khoảng thở còn phát ra một tiếng “chụt” rất lớn.
Tai Ứng Già Nhược đỏ đến mức sắp rỉ máu.
Ngay cả trong kỳ nghỉ hè, hai người cũng chưa từng hôn nhau đến mức hỗn loạn như thế này…
Trong khoảng thời gian nghỉ ngơi này Tạ Vọng Ngôn cụp mắt nhìn cô.
Ứng Già Nhược có đôi mắt hồ ly câu hồn, đặc biệt là vào khoảnh khắc này, như chứa đựng một dòng suối trong vắt, chỉ cần hơi dùng sức là có thể khiến dòng suối ấy róc rách tuôn trào.
“Lâu không hôn nhau nên cậu quên mất trước đây chúng ta giao tiếp như thế nào rồi à.”
Lúc ánh mắt Tạ Vọng Ngôn không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, cả người anh toát ra một cảm giác xâm lược khó diễn tả tả bằng lời, “Bây giờ nhớ ra chưa?”
Ứng Già Nhược hoàn toàn bị hôn đến mức cả người mềm nhũn, chiếc váy xinh đẹp được đặc biệt chọn cho ngày hôm nay đã bị lớp mồ hôi mỏng làm ướt sũng.
Tạ Vọng Ngôn trong giai đoạn huấn luyện quân sự một lần nữa bị Tạ Vọng Ngôn trong giai đoạn nghỉ hè thay thế.
Không…
Phải nói là còn thăng cấp hơn cả giai đoạn nghỉ hè nữa.
Khóe mắt Ứng Già Nhược ửng đỏ: “Nhớ ra rồi.”
Tạ Vọng Ngôn hỏi cô: “Chúng ta giao tiếp như thế nào?”
Ứng Già Nhược cố gắng rướn người lên để cọ vào má anh, lồng ngực vẫn còn phập phồng, “Như thế này.”
Tạ Vọng Ngôn thuận thế ôm lấy cô, những ngón tay dài thong thả mân mê hàng khuy áo mắc kẹt trên lưng cô: “Sao hôm nay lại mặc khuy cài phía sau? Đề phòng mình à?”
Ứng Già Nhược lắc đầu.
Cô hoàn toàn không nghĩ nhiều đến vậy.
Tạ Vọng Ngôn: “Không đề phòng mình?”
Ứng Già Nhược đang là người đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu: “Không đề phòng cậu.”
Tạ Vọng Ngôn bẻ lái câu chuyện: “Yên tâm lên xe của con trai như vậy à? Không có chút tâm lý đề phòng nào luôn?”
Ứng Già Nhược sắp bị anh xoay vòng vòng đến chóng mặt rồi, theo bản năng đáp: “Cậu là Tạ Vọng Ngôn mà, đâu phải bạn nam nào khác.”
Đại khái là câu trả lời này đã khiến Tạ Vọng Ngôn rất hài lòng, cực kỳ tự nhiên dùng một tay cởi ra: “Thưởng cho cậu.”
Ứng Già Nhược theo phản xạ muốn giơ chân lên đạp anh, nhưng lại bị Tạ Vọng Ngôn dùng tay nắm lấy ấn xuống đệm ghế.
Dường như Tạ Vọng Ngôn chẳng hề dùng sức, nhưng những đường nét gân guốc sắc sảo trên mu bàn tay lại như đang tích tụ sức mạnh mãnh liệt. Hơn cả vậy, những mạch máu rõ rệt phía trên nối liền với những đường gân xanh trên cánh tay đang không ngừng phập phồng như chuẩn bị bùng nổ.
Tạ Vọng Ngôn lặng lẽ nhìn cô một lúc.
Ánh mắt Ứng Già Nhược mơ màng, không hiểu sao anh lại dừng lại.
Giây tiếp theo, Tạ Vọng Ngôn giữ lấy eo cô lật lại.
Từ tư thế đối mặt, cô biến thành đưa lưng về phía anh.
“Không đen.”
“Trắng bóc.”
Sau khi lật xem xong, Tạ Vọng Ngôn trả lời cô một cách vô cùng nghiêm túc.
Ứng Già Nhược đã sớm ném vấn đề này ra sau đầu, lúc này nghe thấy câu nói này, mới sực nhớ ra câu trả lời “lát nữa mình sẽ nhìn kỹ” trước đó của anh có ý nghĩa gì.
Hóa ra là nhìn kỹ theo đúng nghĩa đen.
Đúng là kỹ thật đấy.
Một phân một tấc cũng không bỏ qua, sau đó mới đưa ra kết luận.
“Tạ Vọng Ngôn, ai…” cần cậu xem kiểu này chứ!
Ứng Già Nhược thở dốc ngắt quãng.
Ngặt nỗi Tạ Vọng Ngôn vẫn không chịu buông tha cô, hơi thở mãnh liệt và nóng rực men theo cần cổ lan dần xuống dưới.
Cuối cùng lại quay về đôi môi đỏ mọng ướt át của cô: “Bé con, cậu có biết không, cậu có một nốt ruồi ở đây.”
Những ngón tay dài khẽ day nhẹ nốt ruồi giấu tại vị trí cực kỳ kín đáo của cô: “Cũng là nốt ruồi son.”
“Giống nốt ruồi này của mình ấy.”
Ứng Già Nhược muốn quay ra nhìn nốt ruồi son nhỏ trên xương cổ tay anh.
Nhưng lúc quay đầu lại bị bàn tay kia của Tạ Vọng Ngôn khống chế, hổ khẩu kẹp lấy cằm cô: “Nhìn mình này.”
Hương bạc hà nồng đậm mạnh mẽ một lần nữa bao phủ lên môi, như khơi mào hết đợt sóng thần này đến đợt sóng thần khác.
Nhấn chìm cô trong đó.
Đến tận cùng.
Ứng Già Nhược bị hôn đến mức bắt đầu nói năng lộn xộn: “Chúng ta… chúng ta, có cần nghỉ giải lao giữa hiệp một lúc không?”
“Mình bị cậu làm cho thành ra thế này rồi mà vẫn còn muốn nghỉ giải lao giữa hiệp à?” Tạ Vọng Ngôn thẳng thừng phản bác.
Đôi môi mím chặt của Ứng Già Nhược vô tình để lọt ra một âm tiết đơn.
Đại não hỗn loạn thầm nghĩ: Rốt cuộc là ai làm ai thành ra thế nào?
Bây giờ dù không soi gương cô cũng biết trông mình thảm cỡ nào.
Tạ Vọng Ngôn vẫn áo quần chỉnh tề.
Còn cô thì đã bị lột sạch sẽ từ trên xuống dưới.
Tạ Vọng Ngôn tiếp tục: “Còn muốn nghỉ giải lao giữa hiệp nữa không?”
Mái tóc dài xõa tung trên lưng Ứng Già Nhược đung đưa, ngữ điệu mang theo chút run rẩy: “Không, không muốn.”
…
Không biết đã hôn nhau bao lâu.
Hình như là một tiếng, hoặc là hai tiếng, có thể còn nhiều hơn.
Hầm để xe dưới lòng đất khiến người ta không cảm nhận được dòng chảy của thời gian.
Cửa sổ hai bên xe được mở ra để gió cuốn đi mùi hương mờ ám quá đỗi nồng đậm do bị bịt kín quá lâu.
Trên người Ứng Già Nhược đắp một chiếc chăn len mỏng, nằm nhoài trên chiếc ghế da thật, nâng hàng mi ẩm ướt nhìn về phía Tạ Vọng Ngôn.
Anh gác tay lên cửa sổ xe, biểu cảm hờ hững, nửa thân trên mặc sơ mi trắng, làm tôn lên góc nghiêng lạnh nhạt điềm tĩnh, y hệt dáng vẻ của một nam sinh viên đại học thanh cao rụt rè.
Tuy nhiên chỉ cần đưa mắt xuống một chút.
Là có thể nhìn thấy vị trí vạt áo sơ mi lại đang bị nhô lên một cách vô cùng bất nhã.
Ứng Già Nhược khó khăn mở lời: “Cậu vẫn… chưa xong à.”
Cô không tiện nói ra mấy chữ đó.
Tạ Vọng Ngôn vô cùng tàn nhẫn với cơ thể mình, vẫn là câu nói đó: “Cứ kệ nó.”
Một lúc sau Ứng Già Nhược lại hỏi: “Cậu cứ để thế này à?”
“Liệu có bị nghẹn hỏng không?”
Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn cô một cái.
Thốt ra một câu đầy ẩn ý: “Cậu sướng là được.”
Ứng Già Nhược nghẹn lời, cảm giác mình chẳng khác nào cờ đỏ.
*
Men theo chiếc thang máy dành riêng cho từng căn hộ đi lên.
Ứng Già Nhược: “Không phải chúng ta đi nhà hàng ăn cơm sao?”
Nhà hàng nào mà tính riêng tư cao thế này?
Không những có bãi đỗ xe riêng, mà còn mỗi bàn một thang máy?
Đây chính là sự xa hoa của thủ đô sao.
“Về nhà ăn.” Tạ Vọng Ngôn nửa ôm cô bước vào thang máy, trả lời ngắn gọn.
Về nhà?
Ứng Già Nhược nhìn cánh cửa chính màu xám đen bị anh đẩy ra, lối vào sâu hun hút, giống như một hang động tối om đang há cái miệng lớn chực chờ nuốt chửng người ta.
Cô không nhúc nhích, ngước mắt nhìn Tạ Vọng Ngôn, biết rõ còn cố hỏi: “Đây là đâu thế?”
Tạ Vọng Ngôn: “Nhà của chúng ta.”
Quả nhiên…
Năng lực hành động của anh thực sự rất đáng sợ.
Nói học quân sự xong sẽ dọn ra ngoài, hiện tại lập tức dẫn cô đến đây luôn.
“Yên tâm, cậu không đồng ý, mình sẽ không ép cậu dọn đến đâu.” Tạ Vọng Ngôn nở một nụ cười vô hại với cô.
“Nhìn này, cậu chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận, mình cứng đến mức này rồi cũng đâu có đi vào đâu.”
Bàn tay đang đặt trên eo cô của anh trượt xuống.
Đầu ngón tay thon dài cách lớp váy chạm chính xác vào nốt ruồi son đó.
Anh chạm vào một cách hờ hững, rồi cũng rút lại một cách hờ hững.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đầy ba giây này, lại khiến Ứng Già Nhược như bị điểm huyệt đứng đờ tại chỗ.
A a a!
Sao cậu ta có thể tiện tay đến mức độ này!!!
“Vào trong xem thử đi.”
Ứng Già Nhược bị Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng thuận đà đẩy vào trong “hang động ăn thịt người” này.
Khi ánh đèn ấm áp và sáng rực bật lên, cơ thể đang cứng ngắc của Ứng Già Nhược bỗng chốc mềm nhũn ra.
Đây không phải là một hang động ăn thịt người, mà là một mái nhà ấm áp.
Thường thì những căn hộ cao cấp kiểu này phần lớn đều được bàn giao với nội thất xa hoa.
Nhưng lúc này, bên trong dường như đã có rất nhiều dấu vết sinh hoạt. Ví dụ như chiếc gối ôm cô rất thích ôm lúc nằm trên chiếc sofa rộng lớn màu trắng trong phòng khách ở nhà, hay chiếc khăn choàng họa tiết hình học đen trắng mà cô thích khoác lên người lúc xem tivi hoặc đọc sách ở nhà Tạ Vọng Ngôn.
Trên chiếc bàn góc là hai chiếc cốc sứ nhiều màu sắc rực rỡ, là đồ tự tay cô và Tạ Vọng Ngôn vẽ trong kỳ nghỉ hè khi ghé qua một tiệm làm đồ thủ công.
Đến cả mô hình lâu đài lego cô chưa lắp xong hồi nghỉ hè cũng được bày hoàn chỉnh trong chiếc tủ trưng bày lớn ở một góc phòng khách.
Sát cạnh cửa sổ kính sát đất có thể ngắm nhìn cảnh đêm thành phố.
Ứng Già Nhược đi khắp nơi tìm kiếm những món đồ quen thuộc.
Hệt như đang đi tìm kho báu vậy.
Tạ Vọng Ngôn không làm phiền cô, tự mình đi vào phòng ngủ chính trên tầng hai để tắm.
Đợi khi anh mang theo một thân hơi nước mát lạnh bước ra, Ứng Già Nhược đã lượn lờ trong bếp.
“Sao không đi dép?”
Tạ Vọng Ngôn nhìn thấy cô đi chân trần trên nền đá cẩm thạch lạnh ngắt.
Tiện tay bế cô lên.
Thiết kế lưng ghế sofa rất thấp, Ứng Già Nhược ngồi trên lưng ghế, vòng tay qua cổ Tạ Vọng Ngôn: “Nóng quá.”
Do nụ hôn quá đỗi mãnh liệt và kéo dài quá lâu trong xe, đến bây giờ cô vẫn chưa lấy lại được sức lực.
Bèn đá văng đôi dép lê, đi chân trần lượn lờ.
“Người cậu mát thật đấy.” Tạ Vọng Ngôn mặc chiếc áo thun ngắn tay rộng rãi mỏng manh, tóc vẫn chưa sấy khô hẳn, hơi nước lạnh lẽo khiến Ứng Già Nhược rất muốn cọ cọ ôm ôm.
Người cô quả thực rất nóng, nhưng không phải là kiểu nóng bừng bừng.
Mà giống như một chiếc túi sưởi nhỏ không ngừng tỏa ra hơi ấm.
Ngọn lửa Tạ Vọng Ngôn vừa mới dập tắt lại bùng lên, rủ hàng mi nhìn cô một lúc, nhịn được hai giây, sau đó bỏ cuộc.
Cuối cùng, lòng bàn tay anh áp lên vùng bụng dưới phẳng lì của cô: “Muốn ăn cơm thì đừng có trêu mình.”
Ứng Già Nhược bị Tạ Vọng Ngôn đè trên ghế sofa vừa hôn vừa nắn bóp một lúc lâu, đợi đến khi bụng đói meo kêu cồn cào mới được tha cho, người cô mềm oặt bước vào phòng tắm.
Phòng tắm ở nhà mới rất lớn, chưa nói đến việc lớn gấp vô số lần so với phòng tắm chật hẹp ở ký túc xá.
Thậm chí còn lớn hơn một chút so với phòng tắm trong căn biệt thự ở ngõ Già Lam, hơn nữa còn là kiểu nội thất thông minh, thiết kế hiện đại, vô cùng phù hợp với thị hiếu của giới trẻ.
Hơn nữa bồn tắm cũng rất to.
Hai người cùng tắm vẫn còn rộng.
Nằm trong chiếc bồn tắm đã lâu không gặp, Ứng Già Nhược thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Một trận trong xe, một trận trên sofa đã vắt kiệt mọi sức lực của cô rồi.
Khóe mắt Ứng Già Nhược liếc thấy giỏ đựng quần áo bẩn ở góc phòng.
Chiếc quần dài mà Tạ Vọng Ngôn vừa mặc bị ném bừa vào trong đó, chất vải màu đen, không nhìn ra dấu vết rõ ràng, chỉ sờ thử mới biết đã ướt đến mức nào.
Toàn là của cô.
Cô lại nghĩ đến Tạ Vọng Ngôn, bọn họ đã rất nhiều lần mấp mé bờ vực, nhưng hình như rất hiếm khi anh tự mình giải quyết.
So với việc tự giải quyết, anh có vẻ thích quá trình ở bên cô hơn.
Vừa nghĩ đến chuyện này, ánh mắt Ứng Già Nhược lập tức né tránh, mặt nước khẽ xao động.
Lại nghĩ đến rồi.
Phiền chết đi được.
Ngâm mình đến mức sắp ngủ quên, cuối cùng Ứng Già Nhược cũng chậm chạp đứng dậy.
Quấn trên người chiếc áo choàng tắm thấm hút nước, cô đứng trước chiếc gương đứng vắt khô mái tóc dài, ánh mắt rơi trên mặt gương, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại nhớ đến nốt ruồi mà Tạ Vọng Ngôn nói.
Dây đai không buộc chặt cứ thế lỏng lẻo, chiếc áo choàng tắm thấm nước bắt đầu trĩu xuống, cô chưa bao giờ chủ động nhìn vào nơi đó, cứ cảm thấy hơi xấu hổ nên căn bản không hề biết ở gốc đùi lại có một nốt ruồi.
Nếu không phải Tạ Vọng Ngôn nhìn thấy, e rằng cả đời này cô cũng chẳng biết.
Cô nhanh chóng vén vạt áo lên nhìn thử.
Vẫn không nhìn thấy.
Nốt ruồi này phải nhỏ đến mức nào chứ.
Lại nghi ngờ có phải Tạ Vọng Ngôn đang trêu mình, nói hươu nói vượn hay không.
Ngoài việc trong phòng khách có rất nhiều món đồ nhỏ quen thuộc, Ứng Già Nhược còn nhìn thấy nguyên một tủ giày cao gót trong phòng thay đồ của phòng ngủ chính, giống như được copy paste từ phòng thay đồ của Tạ Vọng Ngôn mang sang vậy.
Nhưng có rất nhiều kiểu giày khác nhau.
Ngoài giày cao gót ra, còn có cả giày đế bằng.
Tất nhiên, ngoài giày ra còn có các loại quần áo phụ kiện, thậm chí cả túi xách, tất cả đều là những mẫu mới nhất vô cùng phù hợp với nữ sinh viên đại học.
Và cả…
Quần áo của Tạ Vọng Ngôn.
Mặc dù chỉ chiếm chưa đến một phần ba tổng diện tích.
Thì cũng rất giống với những cặp đôi đã sống chung từ lâu, thậm chí là… vợ chồng mới cưới.
Ứng Già Nhược thậm chí không cần chuẩn bị gì cũng có thể dọn vào ở bất kỳ lúc nào. Trong lòng cô nảy sinh một xíu cảm động, cho đến khi…
Cô mở ngăn kéo đựng đồ lót ra, Tạ Vọng Ngôn sắm toàn bộ đều là loại khuy cài đằng trước.
Đôi tai vốn đã hạ nhiệt của Ứng Già Nhược lại bắt đầu đỏ lựng lên.
Người này thật sự hoàn toàn không thèm che giấu sở thích của bản thân.
Tạ Vọng Ngôn lười biếng tựa người vào khung cửa, gõ ba tiếng: “Phân vân thế cơ à, có cần giúp không?”
Ứng Già Nhược đang ngồi xổm dưới đất ngẩng đầu lườm anh một cái: “Không cần!”
Cô giống như một cây nấm nhỏ màu xám.
Tạ Vọng Ngôn thầm nghĩ: Đáng yêu quá.
Anh không hề cảm thấy tiếc nuối, gật đầu: “Được, mặc xong thì ra ăn cơm nhé.”
Ngày nào cũng ăn cơm nhà ăn, Ứng Già Nhược đã lâu không được ăn cơm Tạ Vọng Ngôn nấu, nhất là bây giờ đang rất rất rất đói!
Bàn ăn trái lại không lớn như ở nhà, cảm giác hơi quạnh quẽ, nhưng đủ cho hai người.
Trước khi về nhà, Tạ Vọng Ngôn đã nhờ dì giúp việc chuẩn bị thức ăn trước, canh cũng đã hầm xong, trong lúc Ứng Già Nhược tắm, các món ăn khác cũng được nấu xong.
Tất cả đều là những món Ứng Già Nhược thích ăn.
Và cũng hoàn toàn trùng khớp với thực đơn gửi cho cô qua điện thoại.
Ứng Già Nhược lẩm bẩm một câu: “Cậu đã có mưu đồ từ trước rồi, mình còn tưởng ra ngoài ăn nhà hàng sang trọng cơ.”
“Hại mình diện chiếc váy đẹp như này mà nhăn nhúm hết cả rồi.”
Tạ Vọng Ngôn múc cho cô một bát canh: “Ngày mai có thể ra ngoài.”
“Muốn ăn gì, lẩu hay đồ Nhật hay món Thái?”
Là những món Ứng Già Nhược cứ lải nhải với anh suốt trong đợt học quân sự.
Ứng Già Nhược: “Lẩu! Mình muốn ăn loại siêu cay!”
Điển hình của việc không ăn được nhưng lại thích ăn.
Giây tiếp theo đôi mày thanh tú của cô lại nhíu lại: “Nhưng mình cũng muốn ăn đồ Nhật nữa.”
“Không thành vấn đề.”
Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng hứa hẹn, “Chẳng phải cậu muốn mua một chiếc máy ảnh sao? Sáng đi dạo một lát, rồi buổi trưa mình đặt bàn ăn lẩu, chiều đi xem phim, tối đi ăn đồ Nhật nhé?”
“Dù sao thì ngày mai là thứ bảy, ngày mốt cậu có thể ngủ nướng, thứ hai mới chính thức vào học.”
“Lịch trình này có vừa ý đại tiểu thư không?”
Quá hài lòng đi chứ!
Ứng Già Nhược liên tục gật đầu: “Cứ quyết định thế đi.”
Tạ Vọng Ngôn chốt lại vấn đề: “Được, vậy tối nay ngủ lại đây.”
Ứng Già Nhược: “Hả?”
Cái kết luận này rút ra từ đâu thế.
Bất kể được rút ra từ đâu, tối nay Ứng Già Nhược vẫn ngủ lại đây. Sung sướng quen rồi không chịu được khổ, quá khó đi chứ.
Nếu cô có thể chống lại cám dỗ của chiếc giường lớn sang trọng mà kiên định quay về trường ngủ trên chiếc giường ván cứng, tương lai làm việc gì cũng sẽ thành công.
Vô cùng hiển nhiên, nghị lực hiện tại của cô tạm thời chưa làm được điều đó.
Vẫn là nằm trên giường lớn thích hơn, còn có cả gối tựa lưng nữa.
Ứng Già Nhược không dựa vào chiếc gối tựa đầu giường mà nhất định phải rúc vào lòng Tạ Vọng Ngôn nghịch điện thoại.
Sau khi rời khỏi căn biệt thự nhỏ trên đảo Dung Hòa, họ rất ít khi cùng nhau ngủ như thế này.
Ứng Già Nhược rất thích kiểu ôm ấp dính chặt lấy nhau nhưng mỗi người lại làm một việc riêng như thế này.
Tuần sau Tạ Vọng Ngôn cũng mới chính thức vào học, anh đang xem thời khóa biểu gửi trong nhóm lớp. Một tay cầm điện thoại, tay kia tùy ý đặt trên đầu gối, những đốt ngón tay sạch sẽ thon dài hơi gập lại, bớt đi vài phần nguy hiểm đầy dục vọng, lại thêm mấy phần cao sang và nhàn nhã.
Ứng Già Nhược không cần suy nghĩ, tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh, rồi lại nắm lấy bàn tay đang rảnh rỗi của anh vòng qua eo mình, cứ như vậy ôm cô.
Tạ Vọng Ngôn dùng sức siết chặt lại một chút, khẽ tỳ cằm lên đỉnh đầu cô.
Cuối cùng Ứng Già Nhược cũng hài lòng, tiếp tục chat với bạn cùng phòng.
Họ thấy Ứng Già Nhược không về ký túc xá.
Ứng Già Nhược:【Đi chơi cùng bạn, muộn quá rồi nên tớ không về nữa.】
Phong Hi Lam:【Vẫn là cậu bạn thời trung học đó à?】
Ứng Già Nhược:【Mèo con khẳng định.jpg】
“Cậu với bạn thời trung học của cậu nằm chung một giường à?” Tạ Vọng Ngôn bị chọc cười, bàn tay vốn dĩ được cô sắp xếp đặt đàng hoàng bên hông di chuyển lên trên, “Hay là bị bạn thời trung học của cậu…”
Lô đồ lót anh mua ngoài việc có khuy cài đằng trước ra thì còn là những kiểu dáng vô cùng mỏng nhẹ, nắm lấy một cách thẳng thừng như vậy, cảm giác tồn tại mạnh đến mức đáng sợ.
Ứng Già Nhược không kịp phòng bị, vùng vẫy gạt bàn tay to lớn của anh ra: “Cậu cậu cậu nhìn trộm điện thoại mình!”
Uốn nắn lại một chút là được rồi, kẻo lại châm lửa tự thiêu chính mình.
Thế nên Tạ Vọng Ngôn một lần nữa vòng tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của cô: “Có gì của cậu mà mình không xem được?”
Ứng Già Nhược nghĩ một lát, hình như là không có.
Cô nghiêng người, xòe lòng bàn tay ra: “Mình cũng phải xem của cậu!”
Hơn hai mươi ngày học quân sự, họ chưa từng cầm vào điện thoại của đối phương.
Để thể hiện sự công bằng, Ứng Già Nhược còn ném luôn điện thoại của mình lên đùi anh.
Tạ Vọng Ngôn nhìn biểu cảm hùng hồn này của cô, chút giận dỗi vốn có cũng tan biến, anh không nhịn được day day đuôi mày, “Được.”
“Cậu bày ra vẻ mặt miễn cưỡng đó làm gì, có bí mật gì giấu mình à?” Ứng Già Nhược vẫn canh cánh trong lòng chuyện anh lén giấu mình cắt tóc.
Tuy rất đẹp trai.
Nhưng không thông qua sự đồng ý của cô.
Cắt tóc chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng Tạ Vọng Ngôn biết lén cắt tóc sau lưng cô thì sẽ lén làm những chuyện khác sau lưng cô, sẽ lén trở thành dáng vẻ mà cô không quen thuộc sau lưng cô.
Hơn hai mươi ngày học quân sự, cô không biết cuộc sống ở ngôi trường mới của anh ra sao, cũng không biết anh có kết thêm bạn mới không, và có bao nhiêu đàn chị xinh đẹp tỏ tình với anh nữa.
Ứng Già Nhược lo âu một cách khó hiểu, không nhịn được lại cọ cọ vào lòng Tạ Vọng Ngôn, muốn xác nhận anh vẫn mang hơi thở và nhiệt độ mà mình quen thuộc.
Tạ Vọng Ngôn đưa điện thoại cho cô.
Ứng Già Nhược mở khóa thành công, hình nền điện thoại vẫn là bức ảnh cô chụp ở đảo Dung Hòa hồi nghỉ hè năm cấp hai, màu tóc bạc trắng chẳng có vẻ gì là học sinh ngoan hiền, hơn nữa gương mặt còn hơi phúng phính, tay đang bưng miếng dưa hấu gặm nham nhở, vừa trẻ trâu vừa non nớt, chẳng có chút nữ tính nào cả.
Cô suy nghĩ một lát, mở album ảnh ra trước, vào album ảnh riêng tư.
Lựa chọn nửa ngày trời vẫn chẳng chọn được bức nào thực sự ưng ý, luôn cảm thấy máy ảnh không thể hiện được hết vẻ đẹp sắc nước hương trời của mình.
Càng thêm lo âu.
Tạ Vọng Ngôn thấy cô phồng má, rõ ràng đang cực kỳ không vui: “Sao thế?”
Ứng Già Nhược giữ một khuôn mặt lạnh tanh, chất vấn: “Sao trong điện thoại cậu sao lại có nhiều ảnh xấu của mình thế?”
“Trong mắt cậu, trông mình như thế này á?”
Tạ Vọng Ngôn liếc một cái: “Xấu chỗ nào?”
“Đáng yêu muốn chết.”
Ứng Già Nhược chui ra khỏi lòng anh, xoay một vòng trên giường: “Mình chẳng đáng yêu chút nào cả!”
“Mình cực kỳ gợi cảm đấy!”
Ứng Già Nhược nhảy nhót tưng bừng trên giường làm Tạ Vọng Ngôn hoa mắt chóng mặt, mạnh mẽ ôm lấy vòng eo thon gọn của cô: “Đừng lắc nữa, biết cậu gợi cảm rồi.”
Ứng Già Nhược đặt hai tay lên vai Tạ Vọng Ngôn, vẻ mặt trịnh trọng nhìn anh: “Đồng chí Tạ Vọng Ngôn, bây giờ mình đã là sinh viên đại học rồi, không thể trẻ con giống hồi trung học được.”
Tạ Vọng Ngôn: “Thế nên…”
Ứng Già Nhược bấm sáng màn hình điện thoại anh: “Việc đầu tiên ngày mai chúng ta làm sau khi mua máy ảnh xong, chính là chụp một bức ảnh siêu cấp gợi cảm cho mình để thay thế cái hình nền trẻ trâu này.”
Tạ Vọng Ngôn: “Không được.”
Ứng Già Nhược: “?”
Tạ Vọng Ngôn: “Chỉ có một mình mình được ngắm dáng vẻ gợi cảm của cậu thôi. Cứ dùng bức này làm hình nền đi, mình không đổi.”
Hình nền điện thoại rất dễ bị người khác nhìn thấy.
Ứng Già Nhược: “Ha, mình biết ngay mà.”
“Bây giờ cậu cứng cáp, đủ lông đủ cánh rồi, không nghe lời mình nữa.”
Ngữ khí gia trưởng gì thế này.
Tạ Vọng Ngôn u ám đáp: “Bây giờ chỗ khác của mình cũng cứng rồi đấy, cậu làm loạn thêm nữa thử xem.”
Thấy không còn đường nào để xoay chuyển.
Ứng Già Nhược tung ra chiêu cuối cùng.
Ăn vạ.
Ứng Già Nhược bịch một tiếng quỳ gối ngồi lên đùi Tạ Vọng Ngôn, bắt đầu lắc cổ anh: “Mình mặc kệ mình mặc kệ mình mặc kệ.”
“Mình nhất định phải đổi hình nền.”
“Mình nhất định phải đổi hình nền.”
“Đổi hình nền đi mà.”
“Anh ơi, anh à, đi mà.”
Sải tay Tạ Vọng Ngôn rất dài, ôm trọn lấy cô, tránh cô khỏi rơi xuống giường.
Chiếc chăn lụa mỏng trơn tuột đã rơi mất một nửa xuống mép giường, gối nằm gối tựa đổ xiêu vẹo, ai không biết còn tưởng họ đang làm chuyện gì.
Ứng Già Nhược không cẩn thận đạp phải điện thoại của Tạ Vọng Ngôn.
Giây tiếp theo.
Điện thoại của anh đột ngột rung lên.
Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn một cái, nắm lấy vòng eo đang uốn éo vặn vẹo của cô: “Mình nghe điện thoại đã.”
Ứng Già Nhược quấn lấy cổ anh không buông: “Không cho, cậu đồng ý với mình trước đã.”
Tạ Vọng Ngôn từ tốn nhả ra năm chữ: “Điện thoại của bố mình.”
Ứng Già Nhược lập tức im bặt.
Chú Tạ không có ở đây, nhưng uy lực vẫn còn đó.
Ứng Già Nhược ngoan ngoãn bỏ cánh tay đang vòng qua ôm anh xuống, đồng thời tự tay cầm lấy điện thoại dâng lên.
Thấy cô đột nhiên ngoan ngoãn, Tạ Vọng Ngôn không nhịn được cắn nhẹ lên bờ vai tròn trịa của cô: “Cậu chỉ dám quậy với mình thôi.”
Cổ tay Ứng Già Nhược mềm nhũn.
Chiếc điện thoại vẫn đang rung bần bật rơi xuống giữa hai người.
Ứng Già Nhược vờ như vô tội, đẩy đẩy cánh tay anh: “Cậu mau nghe điện thoại của chú Tạ đi, bình thường có việc gấp chú mới tìm cậu đấy.”
Tạ Tòng Lẫm quả thực có việc gấp.
Nhất là khi Tạ Vọng Ngôn mãi không nghe máy. Sau khi cuộc gọi tự động tắt, ông lại gọi thêm lần nữa.
Lần này thì bắt máy trong một nốt nhạc.
Bị Ứng Già Nhược quậy một trận như vậy, giọng Tạ Vọng Ngôn hơi khàn nhẹ: “Bố, có chuyện gì vậy ạ?”
Nghe thấy âm thanh này, Tạ Tòng Lẫm im lặng vài giây: “Con chuyển qua khu Tuần Việt ở rồi à?”
Đây là căn hộ thông minh, sau khi Tạ Tòng Lẫm ở Bắc Thành kết thúc công việc mới nhìn thấy tin nhắn thông báo đã có người ở.
“Chẳng phải bố biết rồi sao?”
Tạ Vọng Ngôn điềm nhiên như không, “Nửa đêm nửa hôm gọi điện thoại chỉ để hỏi chuyện này ạ.”
Tạ Tòng Lẫm cảm thấy hơi đau đầu.
Bây giờ ông đột nhiên có chút thấu hiểu tại sao bố vợ lúc nào nhìn mình cũng chướng mắt rồi.
Hơn nữa ông quá hiểu con trai mình.
Ngữ điệu của Tạ Tòng Lẫm nghiêm nghị hơn vài phần, đi thẳng vào vấn đề: “Nếu Già Già không bằng lòng, con không được ép buộc con bé sống cùng con.”
Ý tứ rất rõ ràng, căn nhà này không phải là để cho anh bắt nạt Ứng Già Nhược, mà là để cải thiện môi trường sống cho cả hai.
Không phải tự dưng ông tặng một căn nhà rộng như vậy.
Ứng Già Nhược lúc này vẫn đang nằm sấp trong lòng Tạ Vọng Ngôn nghe lén, nghe thấy lời của chú Tạ xong, cảm thấy cực kỳ ngại ngùng, không nhịn được lấy tay cào cào vào xương quai xanh hơi lõm xuống của Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn tóm lấy cái móng vuốt đang cào loạn của cô, cười hờ hững: “Con mà muốn ép buộc cậu ấy thì cần phải đợi đến tận bây giờ sao.”
Lúc anh nói chuyện, Ứng Già Nhược cảm nhận được rất rõ ràng lồng ngực phập phồng và yết hầu khẽ rung của anh, ngại đến mức không dám nghe tiếp nữa.
Tạ Tòng Lẫm ừ một tiếng: “Con hiểu là tốt.”
Sau khi cúp điện thoại.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
So với phòng khách ngập tràn hơi thở cuộc sống, phòng ngủ chính lại có phần lạnh lẽo, không có quá nhiều chi tiết trang trí, chỉ là trên giường chăn gối bị Ứng Già Nhược quậy cho rối tung lên một nùi, ngược lại dường như cuối cùng cũng đã có chút hơi ấm của khói lửa nhân gian.
Giữa chiếc giường bừa bộn.
Tạ Vọng Ngôn nhìn về phía cô gái vẫn đang ngồi trong lòng mình: “Cậu có bằng lòng không?”
Hết chương 42
Từ tác giả:
Bé cánh cụt: “Ôn hương nhuyễn ngọc” trong lòng, bài toán này còn khó hơn cả việc cậu ấy và bố rơi xuống sông thì mình sẽ cứu ai trước.
Xì poi:
“Cậu muốn ôm thì ôm, muốn hôn thì hôn, mình cứ như trai bao, cậu gọi tới là tới vậy.”
