Chương 41: “Mình thích giao tiếp kiểu này hơn.”
Chuyển ngữ: @motquadao
Ánh trăng xuyên qua kẽ lá rọi lên khuôn mặt Tạ Vọng Ngôn, thoạt nhìn thì là kiểu lạnh lùng cấm dục rõ mồn một.
Ai có thể ngờ được, anh lại dùng khuôn mặt này, dõng dạc nói với cô thanh mai cùng mình lớn lên từ nhỏ câu “muốn ngủ cùng cậu”.
Ứng Già Nhược đâm sầm vào lồng ngực Tạ Vọng Ngôn, muốn bịt kín đôi tai đỏ lựng của mình lại, hòng bịt tai trộm chuông: “Không nghe thấy gì hết không nghe thấy gì hết.”
Ngặt nỗi Tạ Vọng Ngôn không buông tha cô, đôi bàn tay đang đặt trên eo cô trượt xuống, thành thạo bế bổng cô lên: “Cậu có muốn ngủ cùng mình không?”
Ứng Già Nhược theo bản năng vòng tay qua cổ anh.
Hai chân cũng theo phản xạ kẹp chặt lấy vòng eo hẹp vừa mới được các bạn cùng phòng của cô khen ngợi.
Họ huyễn hoặc về anh.
Còn cô thì sở hữu anh.
Sau khi Ứng Già Nhược nhận ra suy nghĩ này của bản thân, một tia hoảng hốt xẹt qua đáy mắt.
Cô ngoảnh mặt đi, khó khăn từ chối: “Chúng ta không thể sống chung được.”
Sống chung thì có gì khác các cặp đôi ở chung đâu.
Nhưng họ lại không phải là người yêu.
Quan trọng hơn là Ứng Già Nhược nghĩ đến lúc ý loạn tình mê khi hai người kề tai cọ má.
Càng thêm hoang mang.
Lỡ như…
Lỡ như cô không nhịn được, ma xui quỷ khiến mà lăn giường cùng Tạ Vọng Ngôn, làm ra những chuyện không thể vãn hồi, mối quan hệ của họ sẽ thực sự không thể quay lại như xưa được nữa.
Khi lớp giấy cuối cùng bị chọc thủng, ngay cả việc tự lừa dối bản thân cô cũng không làm được nữa.
Tạ Vọng Ngôn không cho phép cô lùi bước: “Sống chung, đến tối mình có thể ôm cậu ngủ.”
Nói xong liền hôn cô một cái, “Còn có cả nụ hôn chúc ngủ ngon nữa.”
Lại hôn thêm một cái, “Nửa đêm cậu đói mình sẽ làm đồ ăn đêm cho cậu.”
Lại hôn thêm một cái nữa, “Buổi sáng ép nước hoa quả cho cậu.”
Lại hôn thêm một cái nữa nữa, “Ngày nào chúng ta cũng có thể gặp nhau, nắm tay nhau đi học giống như trước đây.”
Lại hôn thêm một cái nữa nữa nữa, “Lúc không có tiết mình còn có thể đi học cùng cậu.”
Những cái chạm ngắn ngủi như chuồn chuồn đạp nước nhưng lại từng chút từng chút siết chặt lấy trái tim.
Ứng Già Nhược bị những nụ hôn liên tiếp dày đặc của anh làm cho đầu váng mắt hoa, đại não không kịp phản ứng lại lời anh nói: “Sao cậu cứ nói một câu lại hôn một cái thế.”
Tạ Vọng Ngôn tiếp tục hôn cô, tiện miệng đáp: “Để làm dấu câu.”
…
Ứng Già Nhược vùi mặt vào hõm cổ anh: “Không hôn nữa.”
Lát nữa về bị bạn cùng phòng nhìn ra thì ngại lắm.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy hai người bước vào khu rừng nhỏ.
“Phía trước có người kìa.”
Ứng Già Nhược nghiêng đầu, đôi môi ẩm ướt vì bị hôn áp sát vào tai anh thì thầm.
Nhịp thở của Tạ Vọng Ngôn có phần rối loạn, nhưng ngữ điệu lại bình tĩnh: “Họ đang làm gì thế?”
Ứng Già Nhược khựng lại một chút:
“Hôn nhau.”
Nửa đêm nửa hôm ra đây còn có thể làm gì nữa.
Tạ Vọng Ngôn: “Giống chúng ta à?”
“Không, không giống.”
Đầu ngón tay Ứng Già Nhược hơi căng thẳng, không dám nhìn sang cảnh tượng rực lửa bên kia, cảm giác như tiếng thở dốc sắp lan đến chỗ họ luôn rồi.
Chỉ có thể nói không hổ là sinh viên đại học.
Ở nơi lộ thiên, cực kỳ dễ bị nhìn trộm thế này mà dám thò tay vào trong quần.
Mở bài kiểu này hoang dã quá.
Cô lén nhìn một cái, rồi lại vùi mặt vào.
Đột nhiên cảm thấy mình và Tạ Vọng Ngôn thực sự rất trong sáng.
Chỉ mới chạm môi, thậm chí còn chưa hôn lưỡi.
Nghe thấy tiếng thì thầm của cô.
Tạ Vọng Ngôn khẽ bật cười: “Bởi vì không đủ thời gian.”
Quan trọng hơn là không đúng địa điểm.
Điều anh muốn đương nhiên không chỉ là những nụ hôn, không tiến sâu hơn chỉ là vì sợ bản thân khó lòng kiềm chế.
Môi trường hiện tại không an toàn cũng không đủ riêng tư.
Tạ Vọng Ngôn sẽ không vì ham muốn của bản thân mà để Ứng Già Nhược phải chịu bất cứ tổn thương nào.
Ban đầu Ứng Già Nhược không hiểu không đủ thời gian tức là sao.
Cho đến khi phát hiện ra hai người cách một bụi cây kia mười phút sau đã rời đi, cô rất ngơ ngác.
Nhanh vậy sao?
“Xuống đi, mình về đây.” Tạ Vọng Ngôn đặt cô xuống.
Sau khi chân Ứng Già Nhược chạm đất, cô vẫn vòng tay ôm cổ anh không buông. Dưới ánh trăng, cô dùng đôi mắt ướt át như nước nhìn anh: “Cậu đi luôn à.”
Tạ Vọng Ngôn: “Không nỡ hả?”
“Ừm…”
Bây giờ Ứng Già Nhược lại rất thành thật.
Tạ Vọng Ngôn tát nước theo mưa: “Không nỡ thì dọn ra sống chung với mình.”
Ứng Già Nhược: “Tạm biệt.”
Tạ Vọng Ngôn nhéo má cô một cái.
Mặc dù không nhận được câu trả lời từ cô, nhưng ít nhất thì con rùa nhỏ cũng không còn rụt cổ lại nữa.
Khi Ứng Già Nhược về đến phòng ký túc xá, các bạn cùng phòng đều chưa ngủ, Lâm Úy Dung đang đọc sách, Tần Dẫn Nguyệt đang chỉnh những bức ảnh chụp ở trường ban ngày, Phong Hi Lam đang đắp mặt nạ.
Thấy Ứng Già Nhược về, Lâm Úy Dung quan tâm hỏi: “Cậu đi đâu đó, hơn tiếng đồng hồ mới về?”
Ứng Già Nhược: “Đi gặp một người bạn.”
Tần Dẫn Nguyệt tò mò ngẩng đầu lên: “Cậu có bạn ở trường mình hả?”
Ứng Già Nhược lấy lại một bộ đồ ngủ khác: “Cậu ấy ở Đại học Q kế bên.”
Phong Hi Lam: “Cậu tắm rồi cơ mà, sao lại tắm nữa thế.”
Ứng Già Nhược: “Bên ngoài nóng, tớ đổ mồ hôi.”
Tần Dẫn Nguyệt: “Thảo nào mặt cậu như đánh má hồng vậy, trắng hồng rạng rỡ.”
“Ủa, hình như miệng cũng hơi đỏ.”
Ứng Già Nhược trưng ra vẻ mặt vô tội: “Trời nóng quá nên tớ ăn một que kem, chắc là bị lạnh nên đỏ lên đấy.”
Trên ngón tay cô vẫn còn dính chút kem tuyết vị nho, sau khi kem tan, Tạ Vọng Ngôn đã dùng khăn ướt lau cho cô, nhưng cô luôn có cảm giác vẫn còn vị ngọt dinh dính.
Nhà tắm trong ký túc xá chật hẹp hơn ở nhà rất nhiều, không có gương đứng, chỉ có một chiếc gương rất đơn sơ trên bồn rửa mặt.
Có lẽ là do nước nóng chảy quá chậm.
Làn nước mát lạnh trượt qua kẽ tay, nhưng hơi nóng sục sôi trên cơ thể lại chẳng thể nào xua tan được.
Ứng Già Nhược mím đôi môi nóng rực, cảm thấy thế này vẫn chưa đủ.
Rõ ràng vừa mới tạm biệt nhưng cô lại bắt đầu nhớ Tạ Vọng Ngôn rồi.
Sau khi Ứng Già Nhược tắm xong trèo lên giường, gửi tin nhắn WeChat cho Tạ Vọng Ngôn.
Y:【Suýt chút nữa thì mình bị bạn cùng phòng phát hiện ra chuyện hôn nhau rồi】
Y:【Cậu đã về đến ký túc xá chưa?】
Ứng Già Nhược chưa từng đến trường của Tạ Vọng Ngôn nên không biết từ ký túc xá của cô đến ký túc xá của anh cách nhau bao xa.
Đợi tin nhắn trả lời của Tạ Vọng Ngôn đến mức buồn ngủ díp cả mắt.
Khi Tạ Vọng Ngôn về đến ký túc xá, mọi người đã chạy ào ra ngoài tập trung.
Phòng 302.
Vệ Châm chậm chạp nhất, vừa xách thắt lưng quần xông ra ngoài vừa nói: “Vãi người anh em, sao bây giờ cậu mới về, tập trung khẩn cấp, có hoạt động diễn tập đấy!”
Mấy ngày trước chưa từng có đợt tập trung đột xuất nào, chỉ có thể nói vận may của Tạ Vọng Ngôn thực sự quá xui xẻo.
Thời gian cấp bách, Tạ Vọng Ngôn cũng không lãng phí thời gian, tiện tay cởi quần ra, thay chiếc quần rằn ri vắt trên lưng ghế: “Biết rồi, cậu đi trước đi.”
Vệ Châm chợt nhớ lại lời nói trước đây của Tạ Vọng Ngôn, trước khi ra khỏi cửa vô thức liếc nhìn một cái.
Sau đó…
Đệt.
Đúng là tự ti thật.
Vệ Châm canh đúng những giây cuối cùng.
Toàn bộ quân số đã điểm danh đầy đủ.
Chỉ thiếu mỗi Tạ Vọng Ngôn.
Đến muộn hơn một phút.
Do độ nổi tiếng từ lúc mới nhập học quá cao, mọi người đồng loạt hướng mắt về phía Tạ Vọng Ngôn, xì xào bàn tán.
Các giáo quan của mỗi lớp đều đang duy trì trật tự.
Trong phút chốc bỗng chốc im phăng phắc.
Tạ Vọng Ngôn giơ tay chào theo nghi thức quân đội cực kỳ chuẩn mực: “Báo cáo giáo quan, em đến muộn.”
Giáo quan cầm đồng hồ bấm giờ đứng ở lối vào.
Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt trắng hơn mặt bằng chung của nam sinh xung quanh mấy tông, cau mày lạnh lùng: “Tại sao đến muộn?”
Vẻ mặt như một công tử bột được nuông chiều từ bé của Tạ Vọng Ngôn mang đến cho giáo quan cảm giác không luyện tập đàng hoàng.
Bây giờ lại còn đi muộn.
Vệ Châm vẫn rất có tinh thần anh em cùng phòng, dùng khẩu hình nhắc anh: Đau bụng! Đau bụng!
Ánh mắt của giáo quan sắc bén, lạnh lùng quét mắt nhìn cậu ta một cái.
Vệ Châm lập tức biến thành gà con ngoan ngoãn, đứng thẳng lưng, mắt nhìn thẳng.
Giáo quan nhìn xung quanh, cuối cùng dừng lại trên người Tạ Vọng Ngôn: “Đã khoác lên người bộ đồ quân sự này thì cũng phải gánh vác tố chất cơ bản nhất của một người quân nhân, ví dụ như sự trung thực.”
Vốn dĩ Tạ Vọng Ngôn cũng không định nói dối: “Giáo quan nói đúng ạ.”
Giáo quan: “Vậy cậu lớn tiếng nói cho tất cả các bạn học biết, tại sao cậu lại đi muộn!”
Giáo quan tưởng Tạ Vọng Ngôn lề mề đi muộn một là do ngủ quên, hai là do quá chú trọng hình tượng mỹ nam, nán lại vuốt keo chỉnh tóc.
Tạ Vọng Ngôn: “Báo cáo giáo quan, đi dỗ trẻ con ạ.”
“Phụt.”
Mọi người không nhịn được, đồng loạt cười phá lên.
“Cười, có gì đáng cười!” Giáo quan quát những người khác xong, cảm thấy Tạ Vọng Ngôn đang khiêu khích mình, “Cậu đến muộn một phút ba mươi giây, sau khi kết thúc huấn luyện chạy quanh sân ba mươi vòng.”
Tạ Vọng Ngôn mặt không đổi sắc: “Rõ.”
“Bây giờ về hàng.”
Khi đợt huấn luyện đột xuất kết thúc đã là gần nửa đêm.
“Một vòng sân vận động là bốn trăm mét, cậu chạy ba mươi vòng là mười hai nghìn mét đấy, trời ơi, tối nay cậu chạy xong thì ngày mai còn huấn luyện nổi không?”
Bình thường Vệ Châm chạy hai nghìn mét đã mệt đứt hơi, “Hay là chúng ta tìm giáo quan xin xỏ xem sao nhé.”
Từ Văn Châu: “Mới đến muộn có hơn một phút, cũng đâu làm chậm trễ tiến độ huấn luyện, hình phạt này nặng quá rồi.”
Tạ Vọng Ngôn cởi áo khoác rằn ri ném cho Từ Văn Châu đang đứng gần nhất, đáp lại nhẹ bẫng: “Tôi vi phạm quy định trước, nên chấp nhận chịu phạt.”
“Các cậu về đi.”
Ban đầu mọi người đều đứng xem đại soái ca bị phạt chạy, thời gian trôi qua ngày càng muộn, sân vận động rộng lớn dường như chỉ còn lại Tạ Vọng Ngôn và mặt trăng tròn vành vạnh trước mặt anh.
Tạ Vọng Ngôn cứ lẳng lặng chạy hết vòng này đến vòng khác, ngoại trừ lồng ngực phập phồng ngày càng rõ rệt, nét mặt không có quá nhiều thay đổi.
Mồ hôi trên mái tóc đen nhánh trượt dọc theo đường cong sắc sảo của xương hàm, từng giọt từng giọt rơi xuống đường chạy.
Anh không hối hận vì đã đi gặp Ứng Già Nhược.
Thậm chí còn tự tìm niềm vui trong nỗi khổ mà nghĩ rằng phạt chạy cũng không tệ, tiêu hao bớt thể lực thừa thãi.
Giáo quan không ngờ Tạ Vọng Ngôn lại cứng cỏi đến vậy, bảo chạy là chạy, còn tưởng anh sẽ đến xin xỏ.
Tổng giáo quan đứng phía sau anh ta: “Thằng nhóc này cũng hợp vào bộ đội đấy chứ.”
Chưa nói đến những yếu tố khác, chỉ riêng sự dẻo dai và bản năng không chịu thua này cũng đủ khiến người ta khâm phục rồi.
Khi Tạ Vọng Ngôn về đến tòa nhà ký túc xá, cả người đã ướt sũng mồ hôi. Anh cầm chai nước khoáng giáo quan đưa cho, lười biếng uống cạn rồi ném vào thùng rác.
Chiếc điện thoại vứt bừa trên bàn trước khi đi huấn luyện nằm im lìm.
Y:【Cả tiếng đồng hồ rồi, cậu bò về đấy à?】
Y:【Mình buồn ngủ rồi.】
Y:【Dám không trả lời tớ hả? Meo con đấm bốc.jpg】
Y:【Mèo con đấm bốc x66 lần】
Hiếm khi Tạ Vọng Ngôn không vội đi tắm, lười biếng tựa lưng vào bức tường mát lạnh trong phòng tắm, lướt màn hình.
Đầu ngón tay thon dài hơi run nhẹ do vận động quá độ.
Anh đọc từ đầu đến cuối những tin nhắn Ứng Già Nhược gửi, bao gồm không biết bao nhiêu tấm hình mèo con đấm bốc.
X:【Về ký túc xá rồi, vừa rồi có hoạt động diễn tập.】
Vốn dĩ Tạ Vọng Ngôn tưởng Ứng Già Nhược đã ngủ rồi, không ngờ vừa cởi bộ quần áo ướt sũng chuẩn bị đi tắm.
Chiếc điện thoại vứt bừa trên kệ bỗng rung lên một cái.
Cô ngái ngủ gửi đến một tin nhắn thoại rất khẽ: “Vậy thì tốt rồi, ngủ ngon nhé.”
Có thể thấy tay cô vẫn đang cầm điện thoại, vừa muốn ngủ lại vừa lo lắng cho anh.
Tạ Vọng Ngôn dịu dàng trả lời cô: “Bé con ngủ ngon.”
Vài phút sau.
Tạ Vọng Ngôn chống tay lên bức tường gạch ốp, đột nhiên cúi đầu cười.
Sao vẫn chưa tiêu hao hết tinh lực thế này.
*
Sáng sớm hôm sau.
Ứng Già Nhược nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài, giật mình mở to mắt.
Không gian chật hẹp và xa lạ khiến tim cô thắt lại.
Mất một lúc lâu cô mới phản ứng lại được, đây là rèm che sáng mà hôm qua chú Tạ đã theo sự hướng dẫn của dì Sở treo lên giúp cô, giống như một không gian riêng tư thu nhỏ.
Cô đã ở trong khuôn viên trường đại học rồi.
Âm thanh bên ngoài cũng là tiếng của sinh viên đi ngang qua.
Ngón tay mò mẫm chiếc điện thoại bên gối, Ứng Già Nhược lờ mờ nhớ ra tối qua hình như Tạ Vọng Ngôn đã trả lời mình.
Tin nhắn cuối cùng là một đoạn thoại rất ngắn.
Ứng Già Nhược bấm nghe, giọng nói trầm ấm từ tính của Tạ Vọng Ngôn đột ngột vang lên.
Khàn khàn, cô không nhịn được đưa tay xoa xoa tai.
Dạo này, Tạ Vọng Ngôn rất thích gọi cô là “bé con”, lần nào nghe thấy cũng không chịu nổi.
Lúc xuống giường cô lại suýt bước hụt, may mà học múa từ nhỏ, phản ứng linh hoạt, khéo léo hóa giải nguy hiểm.
Lúc này trong ký túc xá chỉ có cô và Tần Dẫn Nguyệt.
“Cơ thể cậu dẻo dai linh hoạt thật đấy.” Tần Dẫn Nguyệt đang cất gọn đống phụ kiện của những chiếc váy lolita của mình, vừa hay thấy cảnh này, nhìn mà thót cả tim.
Sợ chết khiếp.
Ứng Già Nhược cũng vuốt nhẹ ngực: “Tớ từng học múa mà.”
“Hóa ra là thế.”
Thấy cô đi về phía nhà tắm, Tần Dẫn Nguyệt chợt nhớ ra gì đó, “Cậu vừa nghe giọng chúc ngủ ngon của diễn viên lồng tiếng nào thế, nghe quyến rũ lắm luôn ấy.”
Giọng chúc ngủ ngon?
Ứng Già Nhược hoang mang vài giây, sau đó mới phản ứng lại được là mình vừa nghe đoạn tin nhắn thoại của Tạ Vọng Ngôn: “Một diễn viên lồng tiếng tuyến 18 không tên tuổi thôi.”
Nghe nói là người vô danh, Tần Dẫn Nguyệt lập tức mất hứng thú.
Ứng Già Nhược lén thở phào.
Lại quên mất mình đang ở ký túc xá tập thể, sau này nghe tin nhắn thoại phải đeo tai nghe mới được.
Nhưng mà quyến rũ á?
Tần Dẫn Nguyệt nhắc làm cô chợt nhớ ra.
Ứng Già Nhược trích dẫn đoạn tin nhắn thoại mà anh gửi.
Y:【Nửa đêm nửa hôm cậu thở gấp như thế làm gì?】
X:【Chính là như cậu đang nghĩ đấy.】
Y:【Mình nghĩ gì cơ?】
X:【Nghĩ mình đang nhớ cậu.】
Ứng Già Nhược nhìn câu nói vừa vòng vo lại vừa trắng trợn đến tận gốc này, không nhịn được mà nóng ran cả tai, dùng sức gõ phím:【Mình đâu có nghĩ như vậy!】
Nhà ăn Đại học Q.
Khoảnh khắc Vệ Châm vô tình bắt gặp khóe môi Tạ Vọng Ngôn cong lên, cảm thấy có chút ảo giác.
Từ lúc nhập học đến nay, cậu ta chưa từng thấy trên mặt Tạ Vọng Ngôn có sự thay đổi cảm xúc nào rõ ràng như vậy, tối hôm qua bị phạt chạy cũng chỉ mang một vẻ mặt cam chịu thờ ơ với sự đời.
“Cậu đang nhắn tin với ai thế, cười vui vẻ vậy.”
Hôm nay tâm trạng Tạ Vọng Ngôn khá tốt: “Trêu trẻ con thôi.”
“Tối qua cậu đi dỗ trẻ con thật đấy à?”
Lúc Từ Văn Châu bưng khay cơm ngồi xuống có nhìn thấy tên danh bạ anh lưu là “Bé cánh cụt”.
“Ừm.”
Điện thoại Tạ Vọng Ngôn lại reo, anh tiện miệng đáp một câu.
Thực sự dỗ đi dỗ một em bé mới đến môi trường lạ lẫm không có cảm giác an toàn thật.
Ứng Già Nhược ngồi trên ghế, đầu ngón tay nghịch nghịch chiếc đồng hồ cát màu trắng cô mang theo đặt trên bàn.
Vẻ mặt có chút rối rắm.
Muốn hỏi tối nay Tạ Vọng Ngôn có qua không, nhưng lại sợ mình bám người quá.
Nhưng từ nhỏ đến lớn cô vẫn luôn bám lấy Tạ Vọng Ngôn mà.
Dù không hỏi, tối đó Tạ Vọng Ngôn vẫn đến.
Khi nhìn thấy tin nhắn bảo mình xuống lầu, hai lúm đồng tiền trên má Ứng Già Nhược cứ thoắt ẩn thoắt hiện.
Lần này Tạ Vọng Ngôn không mang kem, mà mang theo một chiếc túi giấy.
Bên trong đựng toàn những đồ dùng thường ngày lặt vặt.
Chẳng hạn như băng cá nhân, xịt kháng viêm, dầu thơm chống côn trùng, thuốc cảm hoắc hương chính khí, giấy ướt loại từng gói nhỏ tiện mang theo người, v.v.
Hôm nay họ không hôn nhau, chỉ tìm một chiếc ghế dài yên tĩnh ngồi xuống.
Tạ Vọng Ngôn dặn dò cô khi nào thì dùng những thứ này.
Ứng Già Nhược chẳng chuẩn bị gì cả.
Thực chất khả năng tự lo cho bản thân của cô rất kém, từ nhỏ đã ỷ lại vào Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cô, khẽ nhíu mày.
Mặc dù cường độ huấn luyện quân sự của Đại học B nhẹ hơn Đại học Q rất nhiều, nhưng với thân hình nhỏ bé hôn một cái đã thở không ra hơi, làm chưa được bao lâu đã kêu mệt này của Ứng Già Nhược: “Thấy trong người không khỏe thì phải xin nghỉ, đừng có ngại.”
Ứng Già Nhược nắn nắn những khớp ngón tay thon dài rõ ràng của anh nghịch nghịch, không để tâm cho lắm: “Mọi người đều làm được, mình cũng có thể được.”
Ngày hôm sau.
Ứng Già Nhược đã bị vả mặt.
Đứng trên sân tập, phóng tầm mắt ra xa, cả đám người giống hệt như những mầm cây nhỏ phát triển không tốt.
Da cô rất mỏng, vừa bị nắng chiếu vào đã dễ dàng đỏ ửng lên.
Túi khăn giấy ướt nhỏ mà Tạ Vọng Ngôn chuẩn bị đã phát huy tác dụng, lúc nghỉ giữa giờ, dùng tốt hơn hẳn so với khăn giấy khô ráp.
Cô đưa một gói khác cho Lâm Úy Dung.
Những thứ khác mà Tạ Vọng Ngôn chuẩn bị cũng rất được việc.
Ví dụ như băng cá nhân, dán trước vào những chỗ dễ bị giày cọ xát, đã giảm được ít nhất chín mươi phần trăm sát thương.
Khi ngày huấn luyện đầu tiên kết thúc, Tần Dẫn Nguyệt còn nghe thấy nữ sinh phòng bên cạnh than phiền chuyện chân bị phồng rộp hết cả lên rồi.
Trong khi phòng họ hoàn toàn an toàn.
Lâm Úy Dung cảm thán: “Cứ nghĩ cậu là một đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước, không ngờ lại có nhiều kinh nghiệm sống vậy.”
Ứng Già Nhược chớp chớp mắt, không chút khách sáo nhận lấy lời khen: “Tớ có nhiều kinh nghiệm lắm đấy.”
Kinh nghiệm của Tạ Vọng Ngôn chính là kinh nghiệm của cô.
Tuy có sự chuẩn bị từ kinh nghiệm của Tạ Vọng Ngôn, nhưng đợt huấn luyện quân sự vẫn rất mệt mỏi.
Mệt đến mức mỗi ngày sau khi kết thúc huấn luyện, Ứng Già Nhược khó nhọc lê lết cơ thể đi tắm xong là muốn nằm bẹp trên giường không muốn nhúc nhích nữa.
Sau đó ngủ ngay lập tức.
Đừng nói là gặp nhau, đến cả sức nói chuyện cũng không có, rất nhiều lúc đang nhắn tin hoặc gọi điện thoại, cô vô thức ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Mãi cho đến khi kết thúc đợt huấn luyện.
Ứng Già Nhược cảm thấy mình đã gầy đi một vòng, nhắn tin cho Tạ Vọng Ngôn, mãnh liệt đòi đi ăn một bữa ra trò!
Từ lúc lên thủ đô đến giờ, cô vẫn chưa ra ngoài chơi.
Bắt đầu từ hôm nay, cuối cùng cũng được tự do mặc những gì mình thích!
Cô phải tranh thủ lúc trời chưa lạnh, mặc hết một lượt mấy chiếc váy mang theo.
Kể từ lúc nhập học, đây là lần đầu tiên Ứng Già Nhược bước ra khỏi cổng trường. Chiếc G-Class màu đen đậu cách đó không xa vô cùng nổi bật, khiến không ít sinh viên và những người xung quanh phải bàn tán xì xào.
Chiếc xe và biển số xe quen thuộc, Ứng Già Nhược vừa định bước tới.
Đột nhiên khựng lại.
Cuối cùng cô cũng nghe rõ mọi người đang xì xào chuyện gì.
Ứng Già Nhược dừng bước, sau đó âm thầm mở điện thoại ra.
Cô đứng dưới gốc cây ở đằng xa:【Cậu lái xa xa ra một chút đi.】
X:【Lại muốn giả vờ không quen biết à?】
Y:【Đúng vậy, mất mặt chết đi được.】
Ứng Già Nhược quăng một tấm ảnh qua.
Phía sau chiếc G-Class gắn biển lái mới, chẳng khác gì tâm điểm di động.
Tạ Vọng Ngôn vừa tròn 18 tuổi, lúc người khác còn đang ôn thi thì anh đã tranh thủ đi lấy bằng lái xe, chỉ là trước khi lên đại học hiếm có cơ hội được cầm lái, thời gian học quân sự không được nghỉ, cũng không có thời gian để lái.
Mãi cho đến hôm nay mới lái chiếc xe từ nhà mới tới đón Ứng Già Nhược.
X:【.】
Cuối cùng cũng lên xe ở bãi đỗ xe, Ứng Già Nhược cảm nhận được hơi mát từ điều hòa, thở phào nhẹ nhõm: “Mệt chết mình rồi.”
Tạ Vọng Ngôn: “Trách ai.”
“Trách da mặt mình quá mỏng, bị nắng làm đỏ hết cả lên rồi.” Theo thói quen, Ứng Già Nhược định nắm lấy tay Tạ Vọng Ngôn để hạ nhiệt độ cho mặt mình, nhưng ánh mắt lướt qua góc nghiêng lạnh nhạt bình thản của anh chợt khựng lại.
Nhận thấy sự mất tự nhiên của cô, Tạ Vọng Ngôn quay xe rẽ ra đường chính: “Sao thế?”
Ứng Già Nhược im lặng vài giây rồi mới chậm rãi nói: “À, chỉ là muốn cậu nhìn xem mình có bị đen đi không thôi.”
Vẻ mặt Tạ Vọng Ngôn vẫn điềm nhiên như không: “Được, lát nữa mình sẽ nhìn kỹ.”
Ứng Già Nhược không nhận ra có gì đó sai sai.
Đây là lần đầu cô ngồi chiếc xe này, rộng rãi hơn nhiều so với xe bình thường, ngoại hình vô cùng cứng cáp, mang đậm nét thể thao trẻ trung, rất phù hợp với một nam sinh viên đại học dáng cao chân dài như Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn lái xe, Ứng Già Nhược lười biếng cuộn tròn trên ghế.
Vốn định mở điện thoại xem thực đơn Tạ Vọng Ngôn gửi cho mình, cô tình cờ phát hiện ra hơn mười ngày nay, nội dung trò chuyện của họ vô cùng trong sáng.
Ứng Già Nhược buột miệng nói: “Mình thấy cách giao tiếp của chúng ta trong thời gian học quân sự này khá ổn đấy, sau này cứ duy trì thế nhé.”
Tựa như đã quay trở lại mối quan hệ thanh mai trúc mã trong sáng.
Đến mức Ứng Già Nhược còn có chút nghi ngờ về khoảng thời gian nghỉ hè, liệu có phải mình đã rơi vào một chiều không gian song song khác hay không.
Gặp phải một Tạ Vọng Ngôn khác.
Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn cô một cái, sau đó rẽ xe vào bãi đỗ xe riêng của một khu dân cư.
Ứng Già Nhược hơi ngơ ngác: “Không đi ăn à?”
Tạ Vọng Ngôn cởi dây an toàn của mình ra, rướn người về phía cô, giọng điệu trầm ấm và nguy hiểm: “Ăn món khác trước đã.”
“Ăn…”
Gì cơ.
Hai chữ cuối cùng của Ứng Già Nhược bị chặn lại.
Đợi khi cô hoàn hồn lại, nhịp thở rối loạn của cô và Tạ Vọng Ngôn đã quấn quýt vào nhau, không phải là cái chạm môi đầy e ấp như đêm nhập học mà mang theo tình cảm và dục vọng đã dồn nén bấy lâu của người trưởng thành, đầu lưỡi bị anh ngậm mút quấn quít tạo ra tiếng nước vô cùng rõ ràng.
Trống ngực Ứng Già Nhược đập liên hồi, chỉ nghe thấy âm thanh đó thôi đã không kìm được mà đỏ mặt.
Anh hôn sâu quá.
Nụ hôn như muốn hòa tan môi lưỡi vào nhau này không biết kéo dài bao lâu.
Lâu đến mức Ứng Già Nhược cảm thấy mình sắp tắt thở, lòng bàn tay áp lên ngực anh dùng sức đẩy ra một chút.
Ứng Già Nhược cố gắng nhấc hàng mi lên, chạm phải đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sóng ngầm cuộn trào của Tạ Vọng Ngôn, mơ màng nói: “Không, không thở nổi nữa rồi.”
“Ừm.”
Tạ Vọng Ngôn chiều ý buông đôi môi và đầu lưỡi đang quấn lấy cô ra, ngồi trở lại ghế lái, rồi ngay sau đó mở cửa xe bước xuống.
Ứng Già Nhược tưởng đã kết thúc rồi.
Cô liên tục bình ổn nhịp thở, những ngón tay thon thả run rẩy định tháo dây an toàn.
Đúng lúc này, cửa ghế phụ được mở ra.
“Cạch.”
Một tiếng động khẽ vang lên.
Tạ Vọng Ngôn tháo chiếc dây an toàn đang thít chặt trước ngực cô ra.
Chưa kịp để Ứng Già Nhược thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Vọng Ngôn đã cúi người bế bổng cô lên.
Ứng Già Nhược bị Tạ Vọng Ngôn bế ra ghế sau.
Sau khi được hạ xuống, hàng ghế sau như một chiếc giường sofa đôi, ngay cả với chiều cao của Tạ Vọng Ngôn cũng không cảm thấy quá chật chội.
Cửa xe đóng lại lần nữa, cơ thể cô không kìm được mà run lên.
Trong không gian kín mít tuyệt đối.
Tạ Vọng Ngôn bao phủ hoàn toàn Ứng Già Nhược dưới thân mình, đôi cánh tay gân guốc chống hai bên người cô, giọng điệu vẫn bình thản: “Bé con, mình thích giao tiếp kiểu này hơn.”
Hết chương 41
Từ tác giả:
Tạ Vọng Ngôn: Xe chú Ứng tặng tốt phết.
Xì poi:
“Cậu là Tạ Vọng Ngôn mà, đâu phải bạn nam nào khác.”
