[Chín muồi] Chương 40

Chương 40: Mùa nhập học Đại học năm nhất

Chuyển ngữ: @motquadao


Vào cuối tháng Tám, các tân sinh viên đại học chính thức bước vào mùa khai giảng.

Ứng Già Nhược nhận được vài thông tin sau.

Tin tốt: Đại học B khai giảng muộn một tuần, cô trở thành sinh viên đại học chính thức muộn hơn Tạ Vọng Ngôn một tuần.

Tin tốt: Cô có thể chơi thêm một tuần nữa.

Tin tốt hơn nữa: Trường cô chỉ học quân sự mười ngày.

Còn trường của Tạ Vọng Ngôn học quân sự tới tận hai mươi ngày.

Ngày nào Ứng Già Nhược cũng đăng đủ các thể loại ảnh ăn uống linh đình, đi nghỉ dưỡng lên vòng bạn bè, tối không ngủ, ngày bất tỉnh. Còn Tạ Vọng Ngôn thì từ sáng đến tối phải huấn luyện. Nghe nói giai đoạn sau, trường họ còn có hạng mục hành quân dã ngoại ban đêm 20km.

Sự đối lập này khiến Ứng Già Nhược cực kỳ vui vẻ.

Nên để sinh lực không có chỗ phát tiết của nam sinh trung học… à không, phải là nam sinh viên đại học được giải phóng thông qua các phương thức lành mạnh.

Để tránh việc dăm ba bữa anh lại kéo cô gần gũi thân mật một cách rất không lành mạnh.

Kể từ ngày trao đổi quà tốt nghiệp, Tạ Vọng Ngôn cũng không thèm giả vờ nữa, dăm ba bữa lại đè cô ra tiêu khiển.

Đã mấy lần suýt chút nữa thì xảy ra sai sót.

Ngặt nỗi anh luôn nở nụ cười xấu xa vào đúng lúc cô đang nơm nớp lo sợ.

Hư hỏng hết sức!

Ứng Già Nhược vẫn nhớ có một buổi sáng trong kỳ nghỉ hè, cô không chút phòng bị mang bộ lego mới mua sang tìm anh lắp cùng.

Đang lắp yên lành, không biết làm sao mà anh đột nhiên nổi hứng.

Vừa mới tắm nước lạnh trong phòng tắm ra đã khóa trái cửa lại.

Đến tận bây giờ cô vẫn có thể nhớ lại được hơi nước ẩm ướt mát lạnh và những đường nét cơ bắp săn chắc nóng rực trên người anh.

Lạnh và nóng vậy mà lại có thể xuất hiện cùng một lúc.

“Mình không sang đây để lén lút làm chuyện xấu với cậu đâu.”

Nhìn cánh cửa phòng bị khóa trái, Ứng Già Nhược không nhịn được, dùng đầu ngón tay véo mạnh anh một cái.

Sau đó lại véo đến mức cơ bắp của anh càng cứng hơn.

Đôi môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn ngậm lấy vành tai cô mơn trớn: “Không làm chuyện xấu.”

Ứng Già Nhược mất vài giây mới thốt ra được một câu từ kẽ môi: “Vậy bây giờ cậu đang làm gì?”

Tạ Vọng Ngôn phát ra một âm thanh trầm thấp vui vẻ từ cổ họng: “Rõ ràng là chúng ta đang…”

“Làm chuyện tốt.”

Vừa giây trước còn là câu nói đùa vô thưởng vô phạt, giây sau đã tràn ngập sự mạnh mẽ và khao khát chiếm hữu không thể khước từ: “Nghiêm túc chút đi nào.”

Bắc Thành, thủ đô.

Trên đường đến Đại học B báo danh, Ứng Già Nhược nghĩ đến Tạ Vọng Ngôn đã một tuần không gặp, đại não không kìm được nhớ đến “chuyện tốt” mà anh đã làm.

Những chuyện tương tự nhiều đến mức đếm không xuể.

Ứng Già Nhược thậm chí còn nghi ngờ Tạ Vọng Ngôn bị tâm thần phân liệt.

Nếu không sao lại lật mặt nhanh đến thế?

“Già Già sao mặt con đỏ thế, có phải điều hòa bật cao quá không?” Sở Linh Uyên áp tay lên má cô.

Ứng Già Nhược liên tục gật đầu, dùng tay quạt quạt: “Hơi nóng ạ.”

“Sao Bắc Thành lại nóng hơn cả Nam Thành thế này.”

Chỉ sợ chuyển chủ đề chậm là sẽ bị dì Sở phát hiện ra cái đầu chứa toàn suy nghĩ đen tối của mình.

“Bắc Thành là nóng gắt, Nam Thành là nóng ẩm, mới đến chắc chắn chưa kịp thích nghi.” Quả nhiên Sở Linh Uyên đã bị phân tán sự chú ý, “Ngày mốt các con phải học quân sự rồi, con nhớ bôi kem chống nắng nhiều vào nhé, dì chuẩn bị cho con mấy hộp liền để trong chiếc vali màu cam ấy.”

Do gần đây Diệp Dung nhận một vụ án khá phức tạp, khó lòng dành ra được thời gian, còn Ứng Hòe Chương lại ở tận nước ngoài xa xôi, Sở Linh Uyên bèn chủ động và nhiệt tình đòi đưa Ứng Già Nhược đi nhập học.

Nói rằng bà vẫn chưa có trải nghiệm được làm phụ huynh đưa con đi học đại học.

Tóm lại sau khi bốn vị phụ huynh thảo luận, kết quả đã rõ ràng.

Sở Linh Uyên và Tạ Tòng Lẫm tình cờ đến Bắc Thành công tác cùng đưa Ứng Già Nhược đi.

Hôm nay là ngày thứ hai tân sinh viên báo danh, người vẫn rất đông.

Những tân sinh viên và phụ huynh kéo theo hành lý tìm điểm báo danh, những anh chị tình nguyện khóa trên nhiệt tình giúp đỡ, đi lại tấp nập trong và ngoài trường.

Vì vậy, khi chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản EWB dừng trước cổng trường rộng lớn đã thu hút không ít ánh nhìn.

Ngay cả ở thủ đô, một chiếc xe sang phô trương và nổi bật như vậy cũng không nhiều, quan trọng hơn là, một nhà ba người bước xuống xe, nhan sắc đỉnh cao đến độ cực phẩm.

Người bố cao ráo điển trai, người mẹ quý phái kiêu sa, cô con gái lại càng xinh đẹp rạng rỡ, hệt như một gia đình bước ra từ truyện tranh thiếu nữ.

Khi đi giữa đám đông, gia đình họ chắc chắn thuộc kiểu luôn tỏa ra hào quang lấp lánh.

Sở Linh Uyên khoác tay Ứng Già Nhược. Bà mặc một bộ sườn xám, vẻ ngoài đoan trang, nói nhỏ: “Những vị phụ huynh kia chắc chắn đang ghen tị vì dì có một cô con gái xinh đẹp đáng yêu thế này!”

Tạ Tòng Lẫm, người lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, nghe thấy câu này không nhịn được khẽ cười.

Trong đôi mắt đen nhánh là sự cưng chiều được giấu rất sâu.

Ứng Già Nhược vô tình ăn một bụng cơm chó.

Qua bao nhiêu năm, cặp đôi được yêu thích nhất quả nhiên vẫn là chú Tạ và dì Sở.

Là ngành học mũi nhọn của Đại học B, địa điểm báo danh của ngành Luật không hề vắng vẻ. Ứng Già Nhược nhanh chóng làm xong thủ tục nhập học, tiến về phía tòa nhà ký túc xá.

Điều Sở Linh Uyên lo lắng nhất chính là vấn đề học quân sự và chỗ ở.

Bé con được nuông chiều từ nhỏ, đột nhiên phải ở ký túc xá tập thể, lỡ như cơ sở vật chất tồi tàn…

Sở Linh Uyên bước vào cửa nhìn thử, khẽ nhíu mày.

Thực ra Ứng Già Nhược khá may mắn, được xếp vào tòa nhà mới, một phòng bốn người, giường tầng trên bàn học tầng dưới, trong phòng còn có nhà vệ sinh riêng, trông cũng sạch sẽ gọn gàng.

Ba cô bạn cùng phòng khác đã đến rồi, phụ huynh của họ đang giúp giặt giũ dọn dẹp.

Nhìn thấy nhóm Ứng Già Nhược, họ hơi sửng sốt một chút.

Sở Linh Uyên không hề tỏ ra không hài lòng với môi trường xung quanh, cười dịu dàng tặng chocolate nhập khẩu được đóng gói tinh xảo cho các bạn cùng phòng của Ứng Già Nhược.

Quà cáp là cách nhanh nhất để kéo gần khoảng cách giao tiếp giữa người với người.

Mẹ của một bạn cùng phòng: “Con gái chị xinh quá, gia đình chị trông giống nhau thật đấy.”

“Thế ạ thế ạ, em cũng thấy cả nhà em rất giống nhau.” Sở Linh Uyên rất thích nghe những lời như vậy.

Thấy dì Sở trò chuyện vui vẻ với mẹ của bạn cùng phòng, Ứng Già Nhược cũng không phủ nhận, tránh làm dì mất mặt.

Huống hồ trong lòng cô, dì Sở và mẹ mình cũng chẳng khác nhau là mấy.

Sở Linh Uyên vừa tán gẫu với các phụ huynh vừa chỉ đạo Tạ Tòng Lẫm lau bàn và trải giường chiếu, còn kéo Ứng Già Nhược đang định phụ giúp lại mà dặn dò: “Nhà chúng ta không có chuyện con gái phải làm việc nặng nhọc.”

“Bé con mau chào các bạn cùng phòng đi.”

“Cô bé nào cũng xinh quá đi mất.”

Vốn dĩ Ứng Già Nhược còn hơi ngại ngùng, những bạn cùng phòng mới khác cũng mang sự bỡ ngỡ và lúng túng trong lần đầu gặp mặt, lúc này được Sở Linh Uyên mở lời như vậy, mọi người dần dần thoải mái hơn.

Trao đổi tên tuổi và chuyên ngành.

Ứng Già Nhược mới phát hiện ra, phòng ký túc xá của cô là phòng hỗn hợp hiếm thấy.

Cô gái cao hơn cô vài phân tên là Lâm Úy Dung. Ngoài Lâm Úy Dung cũng học trường Luật ra, một cô bạn khác uốn tóc xoăn xù mì mặc váy lolita giống búp bê barbie tên Tần Dẫn Nguyệt học trường Nghệ thuật, còn cô gái đeo kính nhã nhặn ngồi trong góc tên Phong Hi Lam, là sinh viên trường Tài chính.

Cùng Ứng Già Nhược ăn bữa tối ở nhà ăn xong, Sở Linh Uyên mới lưu luyến chia tay cô.

Đợi khi chiếc Rolls-Royce chạy được vài kilomet, Sở Linh Uyên mới nhớ ra mình còn một đứa con trai: “Chúng ta không cần đi thăm A Ngôn hả anh?”

Tạ Tòng Lẫm: “Thằng bé không cần chúng ta thăm.”

“Cũng đúng, A Ngôn sống ở đâu chẳng được.”

Sở Linh Uyên chuyển hướng câu chuyện, “Nhưng bé con của em yếu ớt đáng thương như vậy, phải sống cùng bốn người trong không gian chật hẹp hơn hai mươi mét vuông, nghĩ thôi em đã đau lòng chết đi được.”

Tạ Tòng Lẫm rất bình tĩnh: “Cứ để con bé làm quen với cuộc sống đại học đã, học kỳ sau có thể dọn ra ngoài ở.”

Quà nhập học Tạ Tòng Lẫm tặng Tạ Vọng Ngôn và Ứng Già Nhược là một căn hộ ở khu dân cư gần trường.

Hơn ba trăm nghìn tệ một mét vuông, rộng hơn ba trăm mét vuông, nội thất bên trong đã đầy đủ tiện nghi, có thể dọn vào ở bất cứ lúc nào.

Vài phút sau.

Sở Linh Uyên: “Hình như em quên nói với A Ngôn là chiều nay Già Già đến báo danh sớm…”

*

Tại Đại học Q lúc này, phòng 302 ký túc xá nam, chuyên ngành Tài chính.

Vừa kết thúc buổi học quân sự buổi chiều, mọi người mệt như chó nằm la liệt trên giường thở dốc.

Chỉ có Tạ Vọng Ngôn kết thúc huấn luyện xong vẫn đều đặn đi tắm khiến những bạn cùng phòng khác nếu không đi tắm ngay lập tức thì sẽ thấy bản thân mình rất ở dơ.

Nên mấy ngày đầu mới đến, mọi người mới quen nhau, còn cố gắng làm màu một chút, bây giờ thì thực sự là ra vẻ không nổi nữa rồi.

Ký túc xá nam cũng là phòng bốn người, lúc này ba người còn lại đang tê liệt trên ghế, người bấm điện thoại thì bấm, người thẫn thờ thì thẫn thờ, người chơi game trên máy tính thì vẫn đang chơi game.

Vệ Châm tính tình cởi mở, giao thiệp rộng, mới khai giảng được một tuần mà đã nắm rõ các loại diễn đàn của trường trong lòng bàn tay, còn tham gia một đống group đồng hương, group giao lưu kết bạn và có WeChat của vô số anh chị khóa trên.

Nghe thấy tiếng mở cửa phòng tắm, cậu ta ngước mắt lên nhìn: “Anh Tạ, lại có đàn chị muốn kết bạn WeChat với cậu này, gửi contact cho cậu nhé?”

Tạ Vọng Ngôn lau tóc qua loa hai cái, lúc này nước vẫn còn nhỏ ròng ròng, trượt dọc theo những đường nét cơ bắp mỏng nhưng cân đối, rơi xuống chiếc khăn tắm quấn quanh hông.

Phòng ký túc xá của bọn họ không xếp hạng anh em theo tuổi tác mà là theo số múi cơ bụng.

Vốn dĩ Vệ Châm và mọi người nhìn thấy lúc nhập học Tạ Vọng Ngôn mặc chiếc áo thun đen form rộng, trông cả người gầy gò lại uể oải, làm thế nào cũng không ngờ được người này cởi áo ra lại có tám múi!

Vừa mới trải qua sự vùi dập của nền giáo dục thi cử, vậy mà anh lại có cơ bụng tám múi!

Hoàn toàn xứng đáng gọi một tiếng anh.

Tạ Vọng Ngôn mở tủ quần áo tìm một chiếc áo thun ngắn tay màu trắng và quần thể thao, sau đó mới thản nhiên nhìn cậu ta, đôi mắt màu hổ phách mang theo nét bạc tình nhàn nhạt: “Không add.”

Vệ Châm: “Chị này xinh lắm, dáng cũng chuẩn, hay cậu cứ xem ảnh người ta trước đi?”

“Hơn nữa kết bạn một chút thì có sao đâu, cho dù không yêu đương thì cũng có thể mở rộng mối quan hệ xã giao mà.”

Tạ Vọng Ngôn cầm quần áo quay trở lại phòng tắm, giây tiếp theo, tiếng đóng cửa và câu trả lời của anh đồng thời vang lên: “Tôi mắc hội chứng sợ xã hội.”

Vệ Châm gãi gãi tai, tưởng mình nghe nhầm.

Đợi khi Tạ Vọng Ngôn ăn mặc chỉnh tề bước ra.

Trâu Đồng Ngạn vừa kết thúc trạng thái thẫn thờ, liếc nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Cái cậu có thì bọn tôi cũng có, sao lần nào thay quần áo cũng phải vào nhà vệ sinh thế?”

Tạ Vọng Ngôn cúi người lấy điện thoại trong ngăn kéo, đường nét sau gáy sắc sảo rõ ràng, anh bày ra vẻ mặt bất cần đời, lạnh nhạt mà hờ hững nhả ra một câu: “Ồ, sợ các cậu tự ti.”

!!!

Im lặng vài giây.

Các bạn cùng phòng đồng thanh phát ra một từ đơn âm: “Đệt!”

Đồng thời cũng được mở mang tầm mắt.

Mẹ nó thế này mà gọi là hội chứng sợ xã hội à?

Mạnh miệng quá thể.

“Tôi thấy lạ thật đấy, rốt cuộc thì thần tiên phương nào mới có thể thu hút được sự hứng thú của cậu vậy?”

Vệ Châm không hiểu, Vệ Châm tiếp tục truy hỏi.

“Nhắc đến thần tiên, nghe nói chiều nay trường kế bên có một tân sinh viên mới đến, xinh vãi chưởng, hơn nữa còn là kiểu rực rỡ sắc sảo, lại là bạch phú mỹ đi siêu xe, khí chất của bố mẹ cũng đỉnh thôi rồi, cả nhà có thể đi đóng phim truyền hình hào môn luôn ấy.”

Từ Văn Châu đang chơi game chợt nhớ lại bức ảnh mà cậu bạn học Đại học B vừa gửi sang để hóng hớt.

Bề ngoài thì Đại học Q và Đại học B là mối quan hệ cạnh tranh, thường xuyên bị đem ra so sánh xem ai mới là top 1 trong nước, nhưng thực chất mối quan hệ thực sự lại giống như hai trường anh em hơn, kéo theo tài nguyên trai xinh gái đẹp cũng được share chung trong group, những cuộc liên hôn giữa hai trường nhiều không kể xiết.

Vệ Châm tò mò: “Cậu gửi vào nhóm ký túc xá đi, để tôi xem đẹp cỡ nào.”

Tạ Vọng Ngôn không có hứng thú.

Anh mở điện thoại, đang định gửi tin nhắn cho Ứng Già Nhược.

“Đm, đây đúng là đại mỹ nữ thật!!”

“Chuẩn chưa, nghe bạn tôi kể, người ta còn chưa làm xong thủ tục nhập học mà ảnh đã bị lan truyền điên cuồng rồi, ngặt nỗi uy lực của bố cô ấy mạnh quá nên không ai dám đến xin phương thức liên lạc cả.”

Tin nhắn trong nhóm nhảy lên liên tục với tốc độ chóng mặt, là một đống ảnh chụp lén mà Từ Văn Châu gửi vào, điện thoại rung lên liên hồi khiến Tạ Vọng Ngôn thấy hơi phiền.

Tiện tay bấm vào định tắt thông báo.

Giây tiếp theo.

Ánh mắt đột ngột dừng lại trên bức ảnh.

Cả ba người đều là người quen.

Mi tâm Tạ Vọng Ngôn khẽ nhíu lại.

X:【Đến nhập học sao không nói với mình?】

Trong lúc đợi cô trả lời, Tạ Vọng Ngôn lưu những bức ảnh trong nhóm về máy.

Bị Vệ Châm nhìn thấy: “Người anh em, cậu thích kiểu này à?”

Tạ Vọng Ngôn hờ hững cười khẩy một tiếng: “Thích chết đi được.”

Vệ Châm tưởng anh nói đùa.

Sau khi báo bình an cho bố mẹ mình xong, Ứng Già Nhược ngồi đờ đẫn trên giường.

Các bạn cùng phòng đều ra ngoài ăn cơm vẫn chưa về, lúc này trong ký túc xá chỉ có một mình cô.

Từ cảm giác mới mẻ ban đầu, đến khi một mình đối diện với môi trường xa lạ, bỗng chốc một sự cô đơn và trống rỗng to lớn bủa vây lấy cô.

Tạ Vọng Ngôn vẫn đang học quân sự, không ra ngoài được.

Y:【Cậu đâu thể ở bên cạnh mình.】

Ứng Già Nhược biết đó không phải lỗi của Tạ Vọng Ngôn, bởi vì kỳ huấn luyện quân sự cho tân sinh viên của Đại học Q lần này vô cùng nghiêm ngặt, cấm rời khỏi trường không có lý do.

X:【Không quen với môi trường mới à?】

Sau khi Tạ Vọng Ngôn gửi tin nhắn xong, không đợi Ứng Già Nhược trả lời đã đứng dậy, tiện tay cầm theo thẻ sinh viên đi ra ngoài.

“Cậu tới nhà ăn à, mang giúp tôi…”

Tạ Vọng Ngôn: “Không, ra ngoài trường.”

“Cậu chưa đọc quy định quân sự à, sẽ có những buổi tối tập trung khẩn cấp diễn tập đột xuất, một khi phát hiện vắng mặt sẽ bị xử lý theo diện cúp học và vi phạm kỷ luật…”

“Rầm.”

Cửa phòng ký túc xá đóng lại.

Ba người bạn cùng phòng nhìn nhau ngơ ngác, có chuyện gì quan trọng đến mức đêm nay phải ra ngoài bằng được nhỉ?

Trâu Đồng Ngạn yếu ớt suy đoán: “Bạn gái chạy theo người khác rồi?”

Ngoài chuyện đó ra thì không nghĩ được lý do nào cả.

Vệ Châm suy nghĩ: “Chắc là cậu ấy độc thân chứ, có bạn gái rồi thì sẽ không quang minh chính đại lưu ảnh đại mỹ nữ như vậy đâu.”

*

Y:【Cậu còn thích nghi được, sao mình lại không thích nghi được chứ. Bé cánh cụt ra dẻ mạnh mẽ.jpg】

Ứng Già Nhược vừa trả lời Tạ Vọng Ngôn xong, ba người bạn cùng phòng cùng lúc đẩy cửa bước vào, ríu rít bàn tán về những tin đồn trong trường vừa nghe được.

Tình bạn giữa các cô gái phát triển thực sự rất nhanh, ví dụ như cùng nhau tám một câu chuyện phiếm.

“Lúc nãy nghe chị khóa trên kể, trường bên cạnh mới có một tân sinh viên cực phẩm, là đại soái ca trăm năm mới gặp, vừa mới nhập học đã thu phục được biết bao trái tim thiếu nữ rồi.”

“Bây giờ học quân sự còn chưa xong mà đã có bao nhiêu đàn chị khóa trên đặc biệt chạy đến xem cậu ấy rồi.”

“Còn có cả fanclub nữa cơ, mới mấy ngày mà mấy cái group ngàn người đã đầy ắp rồi.”

“Cái này thì hơi phóng đại quá rồi đấy.”

“Đâu chỉ sinh viên hai trường mình, rất nhiều sinh viên ở các trường đại học khác trong khu cũng lén lút xin vào group.”

“Haizz, nhưng mà cậu ấy đẹp trai thật. Là cái kiểu đẹp trai không góc chết có thể thống nhất gu thẩm mỹ của mọi người luôn ấy. Nghe nói người thật còn đẹp trai hơn trong ảnh, vì hình như cậu ấy cao 1m9, nhìn bên ngoài khí chất hơn nhiều.”

“Thật đấy, sao lại có người có thể mặc bộ đồng phục quân sự xấu điên xấu rồ thành như đang đi catwalk đồ hiệu cơ chứ.”

“Mấy bạn nam khác đứng trước mặt cậu ấy trông thảm thực sự, bộ quân phục rộng thùng thình dìm hàng khiến tỷ lệ cơ thể của ai nấy nhìn cũng chia năm xẻ bảy, duy chỉ có cậu ấy… vừa thắt lưng là lộ ngay đôi chân dài tới nách!”

“Tiếc thật đấy, khóa tân sinh viên năm nay của trường mình chẳng có ai đẹp trai đến mức đó, toàn là đẹp trai kiểu đại trà thôi.”

Ứng Già Nhược nghe các cô gái thảo luận, tò mò thò đầu ra: “Đại soái ca cực phẩm ở đâu vậy?”

Có đẹp trai bằng Tạ Vọng Ngôn không?

Tần Dẫn Nguyệt lập tức lật ngược điện thoại lại, giơ lên giường trên cho Ứng Già Nhược xem: “Đây này.”

Lông mi Ứng Già Nhược run lên một cái.

Là Tạ Vọng Ngôn chứ ai!

Cô đã nói mà, cái thể chất Bking của Tạ Vọng Ngôn, lên đại học làm sao có thể đột nhiên trở nên khiêm tốn được chứ.

Hai ngày trước lúc nói chuyện với Tạ Vọng Ngôn, cô có hỏi có nhiều người add WeChat của anh không.

Tạ Vọng Ngôn bảo chẳng có ai.

Lúc đó cô còn nghi ngờ có phải lên đại học toàn trai đẹp hội tụ, Tạ Vọng Ngôn cũng trở nên mờ nhạt rồi không.

Lâm Úy Dung nhìn tư thế của hai người họ, không nhịn được cười: “Chúng ta kết bạn WeChat rồi lập group chat đi.”

“Được đấy.”

Nhận được sự đồng tình của tất cả mọi người.

Tần Dẫn Nguyệt gửi bức ảnh vào nhóm, Ứng Già Nhược nằm lại xuống gối, nhìn chàng trai vừa quen thuộc vừa có chút xa lạ trong ảnh.

Bức ảnh do ai đó chụp sau khi kết thúc buổi huấn luyện quân sự.

Tạ Vọng Ngôn chỉ mặc áo thun trắng và quần rằn ri, tóc cắt hơi ngắn, để lộ trọn vẹn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, những sợi tóc hơi ẩm ướt trông rối bời bất kham.

Hình như phát hiện ra có người chụp lén, ánh mắt hờ hững liếc nhìn sang.

Giống như một thanh kiếm sắc bén vừa rút khỏi vỏ, so với hồi trung học còn lộ rõ vẻ sắc sảo và áp lực hơn.

Dạo này họ không video call, lúc này nhìn thấy bức ảnh bạn cùng phòng gửi, Ứng Già Nhược ngẩn người một lát.

Y:【Cậu dám lén cắt tóc sau lưng mình.】

Tạ Vọng Ngôn gửi tin nhắn thoại sang: “Bé con, sao tính chiếm hữu của cậu đối với tóc mình cũng mạnh thế nhỉ?”

Chắc là đang đi ngoài đường, khi anh nói chuyện còn nghe lẫn cả tiếng gió, và… tiếng thở dốc rất khẽ.

Khiến Ứng Già Nhược bất giác nhớ lại lúc bị đè xuống quấn quýt trong kỳ nghỉ hè, anh đều dùng chất giọng như vậy để nói bên tai cô.

Ứng Già Nhược phớt lờ câu này:【Các bạn nữ trong phòng mình đều đang bàn tán về cậu đấy.】

Tạ Vọng Ngôn:【Cậu ghen à?】

Ứng Già Nhược:【Còn lâu nhé, rõ ràng là do cậu quá…】

Quá rực rỡ.

Chỉ cần xuất hiện giữa đám đông, sẽ được rất nhiều người ngưỡng mộ yêu thích.

Nhất là sau khi lên đại học, không còn sự gò bó và áp lực của kỳ thi đại học, những nữ sinh muốn theo đuổi anh sẽ chỉ ngày càng nhiều hơn.

Hơn nữa không còn sự phản đối của phụ huynh và giáo viên.

Ngay cả dì Sở cũng khuyến khích hai người khi lên đại học cũng nên có một mối tình học đường.

Cô cụp mi, không gửi câu này đi.

Thế nhưng vài giây sau, điện thoại lại rung lên.

X:【Xuống đây.】

Y:【?】

X:【Dưới ký túc xá của cậu ấy.】

Con ngươi Ứng Già Nhược bỗng chốc co lại, luống cuống tay chân xuống giường.

Lại quên mất mình đang ở giường trên, suýt nữa bước hụt.

May mà Lâm Úy Dung đang định trèo lên bên cạnh đã đỡ cô một cái: “Cậu sao thế, vội vàng vậy?”

Ứng Già Nhược xỏ dép lê định chạy ra ngoài: “Không sao đâu, tớ xuống lầu một lát.”

Vừa định mở cửa, chợt nhớ ra ăn cơm xong về là mình đã tắm rửa lên giường luôn, vì còn bạn cùng phòng chưa quen nên bên trong cô có mặc nội y, lúc này bên ngoài là một chiếc áo thun form dài, che khuất chiếc quần đùi ngắn bên dưới.

Phân vân mất hai giây, nhưng sự gấp gáp muốn gặp Tạ Vọng Ngôn đã chiến thắng ý định thay một chiếc váy thật xinh đẹp.

Ngoài trời đã tối mịt, nhưng sinh viên đi lại vẫn rất đông đúc.

Ứng Già Nhược vội vã chạy xuống lầu, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Tạ Vọng Ngôn đang đợi dưới gốc cây.

Anh đang cúi đầu xem điện thoại.

Sau khi cắt tóc, hình như Tạ Vọng Ngôn càng đẹp trai hơn, vẫn là kiểu đẹp trai anh tuấn sắc sảo đó.

Từ nam sinh trung học trở thành nam sinh viên đại học, dần thoát khỏi giai đoạn ngây ngô của thời trung học, dường như trong bảy ngày này, anh đã âm thầm trưởng thành và chững chạc sau lưng cô.

Ứng Già Nhược không giận chuyện Tạ Vọng Ngôn giấu mình cắt tóc, mà giận anh vì…

Giấu cô trưởng thành.

Mang lại cảm giác của một sát thủ tình trường hạ gục mọi đối tượng.

Không những làm mê mệt các nữ sinh trung học, mà còn làm các đàn chị đại học và nghiên cứu sinh say đắm.

Đến cả người từ nhỏ đến lớn đã nhìn gương mặt này tới mức sắp miễn dịch như cô mà còn không kìm nổi nhịp tim đập loạn, thì những cô gái vừa nhìn đã thấy kinh diễm ngoài kia, e là bóng hình ấy sẽ khắc sâu trong lòng họ mãi mãi.

Tạ Vọng Ngôn phát hiện ra Ứng Già Nhược ngay lập tức, mục tiêu rõ ràng sải bước về phía cô.

Trong tay anh đang cầm món kem tuyết vị nho mà năm nay Ứng Già Nhược rất thích ăn, xé lớp vỏ ngoài ra, đưa đến trước mặt cô: “Ngẩn ngơ gì đó?”

Ứng Già Nhược chậm chạp nhận lấy cây kem, không biết nói gì, cắn một miếng rồi hỏi: “Không phải trường các cậu học quân sự rất nghiêm sao?”

“Sao cậu ra ngoài được?”

Tạ Vọng Ngôn trả lời qua loa: “Bình thường thôi, tự dùng đôi chân dài này đi ra ngoài.”

Sau đó hỏi cô, “Tối nay ngủ trong ký túc xá có sợ không?”

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, Ứng Già Nhược ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng nghĩ rằng:

Nếu tối nay Tạ Vọng Ngôn không đến, cô sẽ sợ, sẽ hoang mang, sẽ cần thời gian để vượt qua.

Bởi vì từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng rời xa sự che chở của người nhà, chưa từng một mình đến nơi xa lạ thế này, giống như trên thế giới này chỉ còn lại một mình mình vậy.

Mặc dù biết rõ Tạ Vọng Ngôn đang ở Đại học Q đối diện, nhưng xa cách bảy tám ngày không gặp, cô vẫn sẽ cảm thấy bồn chồn bất an…

Trái tim như một bông lau lơ lửng giữa không trung, chẳng thể nào chạm đất.

Còn lúc này.

Đã dính chặt lấy Tạ Vọng Ngôn rồi.

Ứng Già Nhược ngậm món kem tuyết, nhỏ giọng lầm bầm: “Bổn tiểu thư chưa bao giờ biết sợ là gì.”

Tạ Vọng Ngôn bật cười, đột nhiên cúi sát xuống.

“Tự nhiên hôn mình làm gì?”

Ứng Già Nhược giật thót, vội vàng nhìn quanh, may mà màn đêm rất dày, họ lại đang đứng trong bóng tối.

Đột nhiên nhận ra, bây giờ không còn là học sinh trung học nữa rồi.

Không sợ bị giáo viên bắt được nữa.

Tạ Vọng Ngôn liếm lớp kem tuyết vị nho dính trên môi, thản nhiên trả lời: “Xác nhận xem cứng hay mềm.”

Ứng Già Nhược: “…”

Cô kiên quyết muốn trò chuyện về chủ đề gì đó trong sáng trong ngày nhập học đầu tiên đầy thiêng liêng này để tránh lát nữa đi về lại không ngủ được: “Sao cậu biết mình ở ký túc xá nào?”

Tạ Vọng Ngôn: “Hỏi mẹ mình.”

Ứng Già Nhược: “Ồ.”

Suýt nữa thì quên mất.

Dì Sở là mẹ anh.

Hai người nhìn nhau trong bóng tối.

Nụ hôn lướt qua như gió thoảng lúc nãy dường như mang theo tia lửa, lẳng lặng bùng lên trong màn đêm.

Ứng Già Nhược cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Rõ ràng muốn trò chuyện trong sáng một chút.

Lại bị Tạ Vọng Ngôn kéo vào một khu rừng nhỏ vắng vẻ ít người qua lại để hôn nhau một cách khó hiểu.

Cô còn chưa ăn xong kem tuyết vị nho đâu đấy.

Tan ra đầy tay rồi đây này.

Tạ Vọng Ngôn dùng giọng điệu rất đỗi tùy ý: “Bố mình đã tặng một căn nhà ở khu dân cư gần trường.”

Ứng Già Nhược tựa lưng vào thân cây, phản ứng sau khi bị hôn chậm mất nửa nhịp: “Hả?”

Tạ Vọng Ngôn: “Học quân sự xong, chúng ta dọn qua đó ở đi.”

Tim Ứng Già Nhược run lên một cái, tránh ánh mắt đi chỗ khác: “Tự dưng nói chuyện này làm gì…”

Tạ Vọng Ngôn: “Muốn ngủ cùng cậu mà cũng cần phải có lý do hả?”


Hết chương 40

Từ tác giả:

Tạ Vọng Ngôn: Không cần lý do [dang tay] [dang tay] [dang tay]

Xì poi:

【Cậu lái xa xa ra một chút đi.】

【Lại muốn giả vờ không quen biết à?】

【Đúng vậy, mất mặt chết đi được.】

Bình luận về bài viết này