[Chín muồi] Chương 39

Chương 39: X và Y đứng liền nhau trong bảng chữ cái (*)

Chuyển ngữ: @motquadao


Ứng Già Nhược nhìn về phía Tạ Vọng Ngôn.

Hôm nay Tạ Vọng Ngôn vẫn mặc chiếc áo thun phong cách đua xe phối màu đỏ trắng đó. Từ góc nhìn của cô, khi anh từ xa nhìn sang, dường như mang theo một thứ ánh sáng sắc bén có thể lay trời chuyển đất.

Rõ ràng là xa không thể với tới, nhưng lại như gần đến mức Ứng Già Nhược chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm được vào anh và ước mơ.

Giám thị Điền nhìn thấy hai người họ, vui đến mức sắp phát điên rồi. Một tay ông nắm lấy tay Tạ Vọng Ngôn, một tay nắm lấy tay Ứng Già Nhược, đặt tay hai người chồng lên nhau, xúc động nói: “Học sinh giỏi, đều là học sinh giỏi, thầy chúc các em tương lai xán lạn rực rỡ, kết tóc xe tơ.”

Trong lòng thầm thấy may mắn vì lúc đó đã không “chia rẽ uyên ương”, vì vậy mới có thể mang lại cho trường Minh Thụy một niềm vui lớn đến thế này.

Ứng Già Nhược cảm thấy hoang mang: Cái cụm “kết tóc xe tơ” này có thể dùng để chúc mừng thi đại học được sao?

Người nắm giữ vị trí top 1 kiến thức của Minh Thụy, thủ khoa tỉnh họ Tạ điềm nhiên trả lời: “Cảm ơn lời chúc của thầy ạ.”

“Đám cưới sau này nhất định sẽ mời thầy tới làm chứng.”

Lúc đi ngang qua hồ Uyên Ương Hoang, Ứng Già Nhược kéo góc áo Tạ Vọng Ngôn một cái: “Ai thèm kết hôn với cậu chứ?”

“Lúc nãy cậu nói hươu nói vượn gì với thầy thế?”

Tạ Vọng Ngôn lơ đãng nhặt một bông hoa hồng không biết bị ai bẻ rồi vứt trên cành cây ven đường: “Bạn học Ứng Già Nhược, mình đã cầu hôn cậu đâu mà cậu đã vội vơ vào mình thế?”

Bàn tay thon dài lãnh cảm của chàng trai càng làm tôn lên vẻ rực rỡ chói lóa của bông hồng đỏ.

Ứng Già Nhược nghẹn lời.

Nhớ lại lời của Tạ Vọng Ngôn, hình như đúng là anh không nói sẽ kết hôn với ai.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô xị xuống.

Ứng Già Nhược cúi đầu nghịch điện thoại không thèm để ý đến anh nữa.

Trong nhóm lớp đang bàn tán về điểm thi đại học.

Mọi người đều làm bài rất tốt.

Tất cả đều đạt trên điểm chuẩn của các trường đại học trọng điểm năm ngoái.

Chu Nhiễm còn gửi một đường link trên diễn đàn trường.

Diễn đàn của trường Trung học số 1 Minh Thụy, bài viết hot nhất hôm nay: Hắc mã lên ngôi Ứng Già Nhược, vinh quang vĩnh cửu Tạ Vọng Ngôn.

Bình luận hot nhất chính là: “Anh em cực phẩm!”

Kéo theo cả nhóm lớp cũng bắt đầu spam cụm từ “Anh em cực phẩm”.

Chỉ có Chu Tụng Du là không dám nói năng gì.

Sợ không nhịn được mà tuôn ra chuyện động trời mà bản thân lỡ bắt gặp trong buổi họp lớp lần trước. Cậu ta phải giữ kín bí mật này, ngay cả bạn gái cũng không dám kể!

Hai chữ anh em này sắp bị làm biến chất mất rồi.

Đầu ngón tay Ứng Già Nhược gõ nhẹ lên màn hình, vừa định gõ: “Chúng mình không phải là…” anh em.

Giây tiếp theo.

Bông hồng rực rỡ xuất hiện trước mặt cô.

Cô chậm nửa nhịp hỏi: “Gì, gì đó?”

Tạ Vọng Ngôn ấn bông hoa lên màn hình điện thoại cô: “Có người không vui, phải dỗ một chút.”

Ứng Già Nhược rủ mắt nhận lấy bông hoa, hậm hực nói: “Dùng hoa nhặt được để dỗ người ta, không có chút thành tâm nào.”

Tạ Vọng Ngôn ung dung đáp: “Hóa ra lần trước cậu tặng hoa sứ cho mình cũng không thành tâm chút nào.”

“…”

Ứng Già Nhược nghi ngờ sâu sắc, người này không phải đang dỗ cô mà đang thả bẫy thì có!

Hai người đứng dưới gốc liễu, nhìn nhau một cái.

Đều thấy sự không tin tưởng tràn ngập trong mắt đối phương.

Đừng nói đến mối quan hệ biến chất chưa biết đi về đâu, ngay cả mối quan hệ thanh mai trúc mã kiêm bạn cùng lớp hiện tại vẫn đang dậm chân tại chỗ này cũng sẽ nát bươm theo cơn gió bên hồ mất.

“Ứng Già Nhược.”

Đột nhiên, một giọng nói mang theo chút lạnh lẽo và có phần xa lạ truyền đến.

Ứng Già Nhược theo bản năng nghiêng đầu nhìn sang, từ hành lang cách đó không xa, một bóng dáng thanh mảnh cao ráo bước ra.

Là Tống Thời Tranh.

Lần gặp trước là ở buổi họp lớp.

Hôm đó lớp 7 và lớp 8 cùng hẹn ở một hội trường, cậu ta và lão Từ cùng lúc đến, cô còn bị Tạ Vọng Ngôn mỉa mai bóng gió.

Tống Thời Tranh đi tới, ánh mắt dừng lại trên người Ứng Già Nhược: “Ứng Già Nhược, tôi có thể nói chuyện riêng với cậu một lát không, có thể sau này sẽ không còn cơ hội nữa.”

Ngữ điệu của cậu ta mang lại cảm giác yên tĩnh lạnh nhạt, hoàn toàn không giống kiểu người sẽ bốc đồng tỏ tình trên bảng vinh danh.

Ứng Già Nhược không cần suy nghĩ đã đáp lại: “Cậu có thể nói ở đây, không có gì cậu ấy không nghe được cả.”

Tức thì tức thật, nhưng giữa cô và Tạ Vọng Ngôn không có bí mật.

Tạ Vọng Ngôn nghe thấy câu này, nét mặt từ mây mù âm u chuyển sang trong xanh hửng nắng.

Anh đứng với tư thế lười biếng, nhưng thực chất lại tạo ra sức ép cực lớn đối với bất kỳ nam sinh nào.

Tống Thời Tranh không miễn cưỡng, định thần vài giây, nhìn Ứng Già Nhược nói: “Chuyện trên bảng vinh danh lần trước đã gây rắc rối cho cậu, tôi chân thành xin lỗi.”

Tạ Vọng Ngôn lại chuyển sang mây mù u ám: “Ừm, cậu ấy không chấp nhận đâu.”

Tống Thời Tranh: “Sau khi thua cậu ở cuộc thi hùng biện tiếng Anh, thật ra tôi rất nản lòng, may mà lời an ủi của cậu đã giúp tôi vực dậy tinh thần. Từ ngày hôm đó, tôi đã thích cậu. Bây giờ kỳ thi đại học đã kết thúc, điểm số cũng có rồi, hy vọng cậu có thể suy nghĩ đến tôi.”

Tạ Vọng Ngôn mây đen cuồn cuộn: “Không suy nghĩ.”

Tống Thời Tranh im lặng vài giây, cậu ta hỏi: “Bạn học Tạ Vọng Ngôn là anh trai ruột của cậu à?”

“Không phải.”

Ứng Già Nhược liếc Tạ Vọng Ngôn một cái, “Cậu ấy là người phát ngôn của tôi.”

Tạ Vọng Ngôn điềm nhiên như không: “Chúng tôi có hôn ước từ nhỏ, lúc nãy tôi cũng vừa cầu hôn thành công rồi. Bạn học Tống là một học sinh ưu tú, phát triển toàn diện đức trí thể mỹ, chắc sẽ không làm bé ba đâu nhỉ?”

Tống Thời Tranh nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu: “Tôi sẽ đợi hai người ly hôn.”

Sau đó cậu ta nói, “Bạn học Ứng, hẹn gặp ở Đại học B nhé.”

Nói xong Tống Thời Tranh liền rời đi.

Ứng Già Nhược lườm Tạ Vọng Ngôn: “Hôn ước từ nhỏ?”

“Tốt nghiệp xong là kết hôn?”

“Cậu dùng bông hoa nát này để cầu hôn mình đấy à?”

Tạ Vọng Ngôn nhận lấy bông hồng bị cô ném sang, không trả lời. Mãi cho đến khi sắp bước ra khỏi Hồ Uyên Ương: “Ứng Già Nhược, mình cũng sẽ thi vào Đại học B.”

Ứng Già Nhược: “Không phải cậu định thi Đại học Q sao?” (*)

(*) Đại học B là Đại học Bắc Kinh (Bắc Đại), Đại học Q là Đại học Thanh Hoa.

Ngành Kinh tế và Tài chính của Đại học Q đứng đầu cả nước, là lựa chọn mà Tạ Vọng Ngôn đã quyết định từ sớm. Đây cũng là trường cũ của chú Tạ và bố cô.

Tạ Vọng Ngôn đi dọc đường cứ vặt từng cánh hoa hồng, bây giờ chỉ còn lại cánh hoa cuối cùng, giọng điệu cậu vô cùng trịnh trọng: “Mình không thể chấp nhận chuyện yêu xa được.”

Ứng Già Nhược: “Thứ nhất, chúng ta chưa yêu nhau.”

“Thứ hai, Đại học Q và Đại học B ở đối diện nhau, chỉ cách nhau một con phố, xa xôi cái nỗi gì.”

Cánh hoa hồng rực rỡ cuối cùng bay khỏi kẽ tay Tạ Vọng Ngôn.

Xoay vòng vòng rồi rơi xuống mặt hồ lấp lánh gợn sóng.

Ứng Già Nhược đi được mấy bước mới phát hiện ra Tạ Vọng Ngôn không đi theo.

Cô quay người nhìn Tạ Vọng Ngôn đang cụp mi đứng lặng tại chỗ, lông mi và phần tóc mái xõa xuống như quấn vào nhau, khiến người ta khó mà nhìn rõ cảm xúc của anh: “Sao cậu không đi?”

Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng nhả ra mấy chữ: “Đang tìm đồ.”

Ánh mắt Ứng Già Nhược nương theo đó nhìn xuống đất, trên con đường rải đá cuội chỉ toàn là đá và cát: “Cậu mất gì thế?”

Tạ Vọng Ngôn: “Trái tim thủy tinh vỡ nát rồi, đang tìm những mảnh vỡ xem có ghép lại được không.”

Ứng Già Nhược: “…”

“Đi thôi.”

Ứng Già Nhược chủ động lùi lại, móc vào ngón út của anh: “Mau đến văn phòng đi, mẹ và mọi người vẫn đang đợi chúng ta về nhà đấy.”

Tạ Vọng Ngôn miễn cưỡng nắm lấy những ngón tay cô.

Lão Từ đã đợi họ trong văn phòng từ sớm.

Về khoản bảo vệ học sinh, Trường Trung học số 1 Minh Thụy quả thực rất gắt gao. Thủ khoa tỉnh kép là một tin tức có thể lên hot search, nhưng trường Minh Thụy nhất quyết không tiết lộ thông tin cụ thể của hai người ra ngoài.

Lớp mình chủ nhiệm lại xuất hiện tận hai thủ khoa tỉnh.

Tối qua lão Từ đã hạnh phúc đến mức ngất xỉu một lần rồi, mặt mày hồng hào nghe không biết bao nhiêu cuộc điện thoại.

Ông đúng là người nằm không cũng thắng đậm nhất ngành giáo dục.

“Tạ Vọng Ngôn, thầy đã chọn cho em vài chuyên ngành rồi, em xem thử xem.”

“Thiên phú của em trong lĩnh vực giáo dục ngàn vạn lần không thể bị vùi lấp được.”

Trong vòng một trăm ngày mà dạy được một người đạt 745 điểm, thành tích này mà truyền ra ngoài thì còn huy hoàng hơn cả việc tự mình thi được 745 điểm nữa.

Tạ Vọng Ngôn trầm ngâm không đáp.

Lão Từ dè dặt dò hỏi: “Có khó khăn gì sao em?”

Tạ Vọng Ngôn gật đầu: “Hơi hơi ạ.”

Thầy Từ từng bước tháo gỡ: “Có khó khăn gì cứ chia sẻ với thầy, chúng ta cùng nghĩ cách giải quyết.”

Tạ Vọng Ngôn trả lời vô cùng chân thành: “Em có gia sản trăm tỷ cần phải kế thừa ạ.”

Lão Từ tê liệt nhả ra một chữ: “Ồ.”

Nhét luôn cuốn sách hướng dẫn chọn ngành vào ngăn kéo, “Tạm biệt Tạ tổng.”

“Tốt nghiệp đại học xong nhớ quyên góp cho trường cũ vài tòa nhà nhé, da bọc ghế trong nhà ăn giáo viên rách bươm hết cả rồi.”

Ứng Già Nhược đứng xem toàn bộ quá trình, lặng lẽ lấy điện thoại ra quay video, gửi thẳng vào nhóm gia đình.

Sở Linh Uyên:【?】

Tạ Tòng Lẫm:【?】

Sở Linh Uyên:【@Tạ Tòng Lẫm Nhà mình có gia sản trăm tỷ sao em không biết nhỉ, anh lén lút tẩu tán tài sản sau lưng em đấy à?】

Tạ Tòng Lẫm:【Anh cũng vừa mới biết.】

Tạ Tòng Lẫm:【@Tạ Vọng Ngôn Gia sản ở đâu thế?】

Tạ Vọng Ngôn:【@Tạ Tòng Lẫm Bố cố gắng lên nhé, tranh thủ trước khi con tốt nghiệp đại học, kiếm cho con khối gia sản trăm tỷ để kế thừa.】

Diệp Dung:【A Ngôn cũng biết đùa ghê nhỉ.】

Sở Linh Uyên:【@Tạ Vọng Ngôn Có cũng không cho con, cho bé con Già Già của bố mẹ.】

Tạ Tòng Lẫm:【.】

Ứng Hòe Chương:【@Ứng Già Nhược Tài sản của bố đều để cho con kế thừa hết, không thèm gia tài nhà họ!】

Cả một nhà lòng lang dạ sói!

Nhân lúc ông không có nhà, thế mà lại hùa nhau dụ dỗ bé con của ông.

*

Hôm nay nhà họ Tạ rất náo nhiệt.

Ứng Hòe Chương ở tận nước ngoài xa xôi mạnh mẽ yêu cầu được tham gia tiệc mừng cùng họ, thế là Ứng Già Nhược dựng một chiếc iPad trên bàn ăn, còn rất chu đáo điều chỉnh góc quay có thể nhìn thấy tất cả mọi người.

“Hôm nay chúng ta tụ họp ở đây là vì con gái cưng của bố đã xuất sắc giành được danh hiệu thủ khoa tỉnh trong kỳ thi đại học, bố rất tự hào về con.”

“A Ngôn, con ngồi dịch sang trái một chút, đừng ngồi sát Già Già quá.”

Cách một màn hình, Diệp Dung hận không thể trừng mắt với ông.

Ứng Hòe Chương từ trên cao bắt trọn được khoảnh khắc này: “Bà Diệp Dung, trong ngày vui như thế này, xin bà hãy khách sáo một chút với người bố của thủ khoa tỉnh là tôi đây.”

Người mẹ của thủ khoa tỉnh bày tỏ sự cạn lời.

Sau khi ăn tối xong, các vị phụ huynh đều tặng quà cho hai người.

Đến cả Ứng Hòe Chương cũng tặng cho Tạ Vọng Ngôn một chiếc siêu xe G-Class màu đen cực ngầu, là chiếc xe đầu tiên mà rất nhiều nam sinh ao ước.

Sau khi nhận quà xong, để không làm phiền các phụ huynh trò chuyện, Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn lặng lẽ rời đi.

Phòng của Tạ Vọng Ngôn.

Ứng Già Nhược đẩy Tạ Vọng Ngôn ngồi xuống ghế, sau đó đứng trước mặt anh, xòe tay ra: “Quà tốt nghiệp của mình đâu?”

Tạ Vọng Ngôn vuốt ve đầu ngón tay cô, thong thả hỏi lại: “Sáng nay tặng rồi, cậu không lấy.”

Trong đầu Ứng Già Nhược lập tức hiện lên hình ảnh bông hoa hồng màu đỏ bị anh xé nát tươm kia, đôi lông mày thanh tú nhíu lại, rút ngón tay mình ra: “Tạ Vọng Ngôn, mình không vui!”

Cô ngồi phịch xuống ghế sofa.

Ở trước mặt Tạ Vọng Ngôn, cô chưa bao giờ che giấu tâm trạng của mình, còn nhấn mạnh thêm: “Cực kỳ không vui!”

Vốn dĩ lúc công bố điểm thi đại học là khoảnh khắc cô vui vẻ nhất.

Bây giờ niềm vui chưa tan đã bị Tạ Vọng Ngôn dội cho gáo nước lạnh.

Cô phải ghi sổ cả đời:

“Ngày 28 tháng 6, mình thi đại học được 745 điểm, rất vui. Bố mẹ, cô Sở và chú Tạ đều cực kỳ tâm huyết chuẩn bị quà cho mình, chỉ có Tạ Vọng Ngôn là không chuẩn bị gì cả, cậu ta chẳng quan tâm gì đến mình hết!!!”

Lúc Ứng Già Nhược gõ chữ còn cố tình đọc to lên, chỉ sợ Tạ Vọng Ngôn không nghe thấy.

Ghim lên đầu ghi chú.

Tạ Vọng Ngôn đứng dậy bước tới, bóp cằm cô hỏi: “Cậu là trẻ con đấy à, không có quà cũng là ầm ĩ.”

Ứng Già Nhược khoanh tay trước ngực, quay mặt đi.

Bởi vì cô đã chuẩn bị quà cho anh rất tâm huyết.

Đáng ghét.

Bây giờ mà mang ra thì mất mặt chết đi được.

Thấy cô không nói gì.

Tạ Vọng Ngôn bật cười, cúi người dễ dàng bế bổng cô lên, đi về phía phòng thay đồ: “Sao mình có thể không chuẩn bị quà cho công chúa điện hạ được chứ.”

Lúc trước, khi Ứng Già Nhược chuyển về nhà vẫn chưa dọn hết quần áo của mình đi, lúc này vẫn còn đang treo trong phòng thay đồ của Tạ Vọng Ngôn, xếp cùng với những bộ quần áo nam tính rộng hơn mấy size của anh.

Và ngay lúc này.

Chiếc tủ trưng bày vốn đặt các loại mô hình đối diện ngay cửa ra vào đã được dọn sạch, thay vào đó là những hàng giày cao gót rực rỡ, lấp lánh và vô cùng xinh đẹp.

Thoạt nhìn thì có vẻ lạc quẻ với phong cách tối giản lạnh lẽo của phòng thay đồ, nhưng nhìn kỹ lại tạo ra một sự tương phản cực lớn.

Ứng Già Nhược vừa bước vào đã sửng sốt:

Nhiều quá!

Toàn là giày cao gót!

Tạ Vọng Ngôn ôm cô đi một vòng chiêm ngưỡng: “Muốn thử không?”

Mắt Ứng Già Nhược sáng rực: “Muốn!”

Nói rồi vỗ lên vai Tạ Vọng Ngôn một cái.

Ra hiệu có thể đặt cô xuống rồi.

Nhưng Tạ Vọng Ngôn không đặt cô xuống đất mà đặt cô lên bệ tủ ở giữa phòng, lấy từ trong tủ ra một đôi giày cao gót pha lê gót nhọn màu trắng bạc.

Bên trong không gian khép kín của phòng thay đồ.

Chàng trai với vóc dáng cao lớn sở hữu đôi lông mày và ánh mắt mang vẻ lạnh lùng sắc sảo, đôi môi mỏng bạc tình khẽ nhếch lên. Lúc này, những ngón tay dài của anh đang thong thả và tự nhiên móc lấy hai chiếc giày cao gót, lững thững tiến về phía cô. Trong đôi mắt ấy chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình cô.

Ứng Già Nhược bất chợt ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn khiến tim đập loạn nhịp của cậu. Chẳng một ai biết lúc này tim cô đập nhanh đến nhường nào, cũng chẳng ai hay biết, khoảnh khắc này cô đang khao khát được hôn anh đến bao nhiêu.

Trong lúc Ứng Già Nhược ngẩn người, Tạ Vọng Ngôn đã quỳ một gối trước mặt cô.

Đồng thời nắm lấy cổ chân thon thả của cô.

Đôi dép lê mỏng rơi xuống đất, thay vào đó là giày cao gót.

Đầu ngón tay anh hơi nóng, lòng bàn tay Ứng Già Nhược chống lên mặt kính, nhạy cảm rụt chân lại một chút.

Tạ Vọng Ngôn giữ chặt chân cô trong lòng bàn tay, trầm giọng nói: “Đừng lộn xộn.”

Giọng nói khàn khàn hơi khó nhận ra.

Ứng Già Nhược đứng thẳng người lên, nhìn bóng hình mình phản chiếu qua gương.

Bàng hoàng nhận ra, dường như bỗng chốc cô đã từ một bé gái trở thành người lớn rồi.

Cậu bé ngày xưa cùng cô nắm tay nhau lớn lên nay cũng đã trở thành một chàng trai cao lớn, chân dài vai rộng. Điều không thay đổi là họ vẫn nắm chặt tay, chưa từng lạc mất nhau.

“Thích không?” Tạ Vọng Ngôn ôm cô từ phía sau.

Ứng Già Nhược đột nhiên phát hiện ra, hình như Tạ Vọng Ngôn rất thích ôm cô từ phía sau.

Lúc ngủ cùng nhau, anh cũng thích ôm như vậy.

“Thích.”

“Thích cực kỳ.”

Cũng như việc không biết che giấu sự tức giận, Ứng Già Nhược cũng không biết che giấu sự yêu thích.

Tạ Vọng Ngôn biết điều mà cô thích lúc nhỏ không đơn thuần chỉ là những đôi giày cao gót đẹp đẽ, mà là khi cô xỏ đôi giày cao gót rộng thùng thình xoay vòng trước gương, sự khao khát trong đáy mắt cô chính là…

Nếu mình trở thành người lớn, mình có thể tự do lựa chọn mọi thứ.

Thế nên.

Món quà tốt nghiệp Tạ Vọng Ngôn tặng cho Ứng Già Nhược chính là sự tự do không bị gò bó.

Đôi khi cùng nhau lớn lên từ nhỏ, mạch suy nghĩ khi chọn quà tốt nghiệp cũng na ná nhau.

Ứng Già Nhược bày tỏ cô cũng có quà tốt nghiệp muốn tặng cho anh.

Họ lén lút lẻn sang nhà họ Ứng tối om ở đối diện.

Ánh đèn trên tầng hai bật sáng.

Món quà Ứng Già Nhược tặng cho Tạ Vọng Ngôn gần như là một bộ âu phục hoàn chỉnh.

Bao gồm áo sơ mi, áo gile, cà vạt, áo vest và quần tây.

Ngay khi vừa thi đại học xong, cô đã nhờ bố đặt may riêng. Trên đó còn có vài điểm nhấn tinh tế, ví dụ như hình chú chim cánh cụt nhỏ thêu ở đuôi cà vạt, chữ X in hoa viết cách điệu ở mặt trong cổ tay áo sơ mi.

Và một vài chi tiết nhỏ đợi Tạ Vọng Ngôn tự mình khám phá.

Dù sao thì một nam sinh viên đại học cũng cần một bộ vest đủ để xoay sở cho các tình huống quan trọng.

Lúc Tạ Vọng Ngôn mặc thử, Ứng Già Nhược đợi ngoài cửa phòng tắm: “Bộ vest này ngốn sạch toàn bộ tiền tiêu vặt của mình, cậu nhất định phải trân trọng đấy.”

“Ừm.” Tạ Vọng Ngôn khẽ đáp lại một tiếng.

Kèm theo đó là tiếng vải vóc sột soạt.

Ứng Già Nhược giả vờ như không có gì xoa xoa tai, ép bản thân không được nghĩ đến dáng vẻ lúc thay quần áo của anh.

Khi Tạ Vọng Ngôn mặc vest bước ra.

Hai mắt Ứng Già Nhược mở to, ánh mắt còn sáng hơn cả lúc nhìn thấy tủ giày cao gót ban nãy.

Thực sự siêu siêu siêu cấp đẹp trai!

Rất hiếm khi cô thấy Tạ Vọng Ngôn mặc tây trang chỉn chu thế này. Nhưng người vốn đã đẹp trai thì chỉ cần mặc đồ nghiêm túc một chút là cái khí chất tuấn tú cao quý ấy lập tức toát ra mồn một.

So với áo hoodie hay áo thun đồng phục dáng rộng ngày thường, đường cắt may phẳng phiu ôm sát như thế này hoàn toàn phô diễn được lợi thế hình thể của anh. Đôi chân thẳng tắp và dài miên man được giấu trong chiếc quần tây màu đen.

Nếu lúc nãy anh mặc thế này quỳ một gối xuống đeo giày cho cô, Ứng Già Nhược cảm thấy chắc chắn mình sẽ không kìm được mà hôn anh mất.

Tạ Vọng Ngôn cười như không cười hỏi: “Nắm rõ số đo của mình đến thế cơ à?”

Chẳng cần hỏi, mọi số đo trên cơ thể Tạ Vọng Ngôn, Ứng Già Nhược đều nắm rõ như lòng bàn tay y như cơ thể của chính mình vậy.

Cô cảm thấy bản thân mình quả thực là một thiên tài đoán số đo xuất chúng.

Ứng Già Nhược vừa định đắc ý: “Đó là điều đương…”

Tạ Vọng Ngôn lại tiếp lời: “Bình thường nhân lúc mình không để ý, cậu đã sờ mó bao nhiêu lần rồi?”

Nụ cười trên khóe môi Ứng Già Nhược cứng đờ: “Mình làm gì biến thái đến thế.”

“Vậy là tự tưởng tượng trong đầu rồi.” Tạ Vọng Ngôn chưa thắt cà vạt, cứ lười biếng cuộn tròn trong lòng bàn tay. Theo bước chân tiến lại gần của anh, chú chim cánh cụt nhỏ cứ lơ lửng, đung đưa qua lại.

Giống hệt dáng vẻ Ứng Già Nhược lúc chập chững tập đi hồi bé.

“Mình không hề nhé!”

“Mặc đồ đẹp trai và nghiêm túc thế này, con người cậu cũng có thể đàng hoàng một chút được không?!”

Hiện tại, Ứng Già Nhược rất khó để nổi cáu với khuôn mặt này, cả người cô bị anh ép sát vào góc tường.

Tạ Vọng Ngôn cụp mắt nhìn thẳng vào đồng tử của cô: “Ngoài mấy lời này, cậu có còn lời nào khác muốn nói với mình không?”

Ứng Già Nhược theo bản năng muốn nắm chặt lấy cổ áo anh, nhưng lại sợ làm nhăn.

Cuối cùng đôi bàn tay không biết để đâu, chỉ đành vòng qua lớp áo vest, đặt hờ hững bên hông anh, chỉ cách một lớp áo sơ mi mỏng tang.

Để hợp với bộ vest này, Tạ Vọng Ngôn đã vuốt hết phần tóc mái lên, để lộ ra toàn bộ khuôn mặt sắc sảo chói mắt của mình. Ngũ quan nếu tách riêng đã đủ kinh diễm, khi kết hợp lại còn tuyệt vời hơn, như thể được sinh ra chỉ để tôn lên cấu trúc khuôn mặt với đường nét góc cạnh và hoàn mỹ ấy. Chẳng trách các bạn nữ trong trường vẫn thường bảo nhau, nếu mỗi ngày thức dậy đều được nhìn thấy gương mặt này, cả đời cũng chẳng còn gì hối tiếc.

Nếu họ mà nhìn thấy Tạ Vọng Ngôn mặc vest, chắc chắn còn phát điên hơn nữa.

Cái người này từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng là một vật thể phát sáng như vậy.

Đợi đến khi lên đại học, không còn áp lực về việc yêu sớm và thi cử, những nữ sinh muốn yêu đương với anh, muốn tỏ tình với anh liệu có nhiều hơn không?

Nghĩ đến đây, cô thấy hơi khó chịu.

Bắt đầu nảy sinh suy nghĩ, cả đời này không cho phép anh yêu đương với ai khác.

“Cậu thả mình ra trước được không?”

Đối diện với khuôn mặt quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn này, Ứng Già Nhược bắt đầu căng thẳng, thậm chí còn tránh ánh mắt đi chỗ khác, sợ bị anh nhìn thấu sự tăm tối trong lòng mình.

Sao cô có thể nghĩ như vậy được chứ, ích kỷ quá rồi!

Tạ Vọng Ngôn thu hết biểu cảm của cô vào trong mắt: “Trả lời đúng thì thả cậu ra.”

Ứng Già Nhược suy nghĩ một lát: “Tạ Vọng Ngôn, chúc mừng cậu sắp sửa từ nam sinh trung học trở thành nam sinh viên đại học.”

Tạ Vọng Ngôn: “…Cảm ơn nhé.”

Cứ như vậy mờ ám dựa vào nhau vài phút.

Ứng Già Nhược nhỏ giọng hỏi: “Mình trả lời đúng chưa?”

“Trả lời sai rồi.”

Tạ Vọng Ngôn đưa ra gợi ý rõ ràng, “Khi nào cậu chúc mừng mình thoát kiếp trai tân, trở thành một người đàn ông từng trải thì khi đó mới là câu trả lời đúng.”

Trong căn phòng ngập tràn hương thơm nhè nhẹ thoang thoảng.

Khoảnh khắc hai người chạm mắt.

Như có ánh lửa xẹt qua.

Ứng Già Nhược theo bản năng ôm lấy cổ anh, hơi kiễng chân hé môi…

Thế nhưng ngay giây tiếp theo.

Tạ Vọng Ngôn đột nhiên lên tiếng: “Ngoài việc tặng quà chúc mừng ra, vẫn còn một bước quan trọng chưa làm.”

“Bước gì cơ?” Ứng Già Nhược sực tỉnh.

Thói quen đúng là rất đáng sợ!

Suýt nữa thì lại không kìm được.

Tạ Vọng Ngôn siết lấy eo cô, nhấc lên một chút: “Thủ khoa tỉnh của chúng ta ban ngày được lên bảng vàng vinh danh, nở mày nở mặt rồi. Có phải buổi tối nên động phòng hoa chúc rồi không.”

Cô chỉ muốn hôn.

Còn anh thì không muốn chỉ dừng lại ở hôn.

*

Để tránh món quà Ứng Già Nhược tặng bị nhăn nheo, Tạ Vọng Ngôn đành phải cởi ra.

Để thể hiện sự công bằng, Ứng Già Nhược cũng cởi theo.

Khóe mắt Ứng Già Nhược liếc thấy cửa sổ đang mở toang rèm, trong những bóng cây lay động, có thể nhìn thấy rõ bóng người đi lại dưới tầng một nhà đối diện.

Chỉ cần người lớn nhìn sang bên này một cái.

Sẽ phát hiện ra họ đang hôn nhau…

Thậm chí đang làm những chuyện chỉ người lớn mới làm.

“Rèm, kéo rèm vào.” Ứng Già Nhược nói bằng giọng mũi.

Những ngón tay dài của Tạ Vọng Ngôn chen vào da thịt trên đùi cô, giọng nói tràn ngập ý cười: “Sợ bị nhìn thấy à?”

Nói rồi anh càng phách lối bế cô ra tận cửa sổ, “Cậu đoán xem, nếu bị phát hiện thì sẽ thế nào?”

Cả người Ứng Già Nhược chui tọt vào trong lòng anh, giống hệt một chú gấu koala nhỏ đang run rẩy: “Cậu đừng quậy nữa…”

Trong đầu cô nảy sinh ra vô vàn viễn cảnh.

Cuối cùng cắn lên môi anh nói: “Cậu sẽ bị bố mình đánh chết.”

Một tay Tạ Vọng Ngôn đỡ lấy mông của Ứng Già Nhược, tay kia với ra kéo rèm lại, có chút tiếc nuối: “Thì ra sẽ không đính hôn cho chúng ta à.”

“Tất nhiên là…” không rồi.

Lời còn chưa dứt, răng môi và nhịp thở của cô lại bị chiếm đoạt.

Tiếng nước truyền đến bên tai ngày càng rõ ràng, là tiếng hôn nhau, hay là tiếng gì khác.

Họ cùng nhau ngã xuống chiếc giường lớn.

Những khớp ngón tay thon dài của Tạ Vọng Ngôn hoàn toàn khác với sự tiến công thẳng thừng lần trước, lúc này hơi gập lại, mang theo mục đích expansion vô cùng rõ ràng. (*)

(*) expansion: mở rộng, khuếch đại. Lần trước bảo ẻm nông nên giờ phải nới đây nè =)))

Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê chiếu xuống, tựa như một trận mưa rào cực lớn trút xuống một nơi không chỗ trú.

Toàn thân ướt sũng từ trên xuống dưới.

Ánh mắt mê ly của Ứng Già Nhược nhìn thân hình đang treo trên người mình.

Tạ Vọng Ngôn toát một tầng mồ hôi mỏng, như vừa chơi xong một trận bóng, mái tóc ngắn đen nhánh ướt sũng xõa trước trán, càng làm tôn lên làn da trắng lạnh, màu môi ngược lại lại tươi đến mức kinh người.

Từng giọt nước trong vắt nhỏ xuống từ chiếc cằm sắc sảo sạch sẽ.

Rơi trên xương quai xanh của Ứng Già Nhược.

Cô cảm thấy nóng quá.

Hệt như ánh mắt của anh.

Tạ Vọng Ngôn đột nhiên hỏi cô: “Điểm có rồi, tên WeChat của cậu có thể đổi được chưa?”

Ứng Già Nhược không biết tại sao Tạ Vọng Ngôn lại đột nhiên nhắc đến chuyện này vào thời khắc này, mơ màng nhìn anh lấy điện thoại của mình.

Hai người dựa lưng vào đầu giường.

Tạ Vọng Ngôn dùng những đầu ngón tay ướt đẫm, ấn mấy lần vẫn không mở nổi giao diện đổi tên WeChat.

Suýt chút nữa thì gửi tin nhắn vào nhóm gia đình.

Làm Ứng Già Nhược sợ đến mức nhịp tim áp trên cánh tay anh tăng vọt lên như núi non nhấp nhô.

Tạ Vọng Ngôn rút một tờ khăn giấy lau sạch tay và màn hình.

Ứng Già Nhược thở phào nhẹ nhõm.

Khi chạm phải ánh mắt cười như không cười của Tạ Vọng Ngôn, cô lại giả vờ như không nhìn thấy.

Tạ Vọng Ngôn: “Có đổi không?”

Ứng Già Nhược: “Đổi.”

Bây giờ đâu cần tăng điểm nữa, hơn nữa cũng sắp lên đại học rồi, “Mình muốn đổi ID nào vừa sang vừa có ý nghĩa.”

Lúc nói chuyện, cô mới phát hiện ra giọng mình đã khàn đặc.

Hình như bị thiếu nước trầm trọng.

Tạ Vọng Ngôn đứng dậy đi lấy một cốc nước ấm.

Ứng Già Nhược ngắm nhìn những đường nét săn chắc thon dài trên tấm lưng và vòng eo hẹp của anh cùng đôi chân dài thẳng tắp.

Khi lấm tấm mồ hôi, từng tấc cơ bắp đều gợi cảm chết đi được.

Ừm… hoàn toàn không nhìn ra đây là trai tân đấy.

Cổ họng Ứng Già Nhược lại khô đến bốc khói, may mà nước của Tạ Vọng Ngôn mang đến kịp thời, cô chuyển sự chú ý sang việc đổi tên.

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm.

Cô đã dùng tên WeChat này mấy năm rồi, hoàn toàn không nghĩ ra cái tên nào hay hơn để thay thế: “Đổi tên gì cho hay nhỉ?”

Ứng Già Nhược vừa nhấp từng ngụm nước nhỏ, vừa nhìn Tạ Vọng Ngôn nhập ID mới.

Y.

ID của Tạ Vọng Ngôn là X. (*)

(*) Tên Tạ Vọng Ngôn là Xie Wangyan nên mới đặt Wechat ID là X. Tên Ứng Già Nhược là Ying Jiarou nên mới được Tạ Vọng Ngôn đổi thành Y.

Ứng Già Nhược đặt cốc nước xuống: “Cậu đừng nói đây là ID anh em đấy nhé?”

Dù sao thì anh cũng có tiền án dùng “đồ đôi anh em” để lấp liếm với cô rồi.

Tạ Vọng Ngôn ném điện thoại đi, ôm cô ngã lại xuống giường.

Bên ngoài cửa sổ, cây cam  cành lá sum suê phát triển mạnh mẽ, những cành cây cứng cáp dường như muốn len qua khe hở mà vươn vào trong phòng, tràn trề sức sống vô hạn.

“X và Y đứng liền nhau trong bảng chữ cái, chúng ta cũng sẽ dính chặt lấy nhau.”

Chúng ta sinh ra là để dành cho nhau.

Biểu cảm của Ứng Già Nhược trong chớp mắt trở nên kinh ngạc.

Đến tận bây giờ, cô mới sâu sắc phát hiện ra sự chênh lệch thể hình giữa mình và Tạ Vọng Ngôn.

Rốt cuộc là chênh lệch đến mức nào.

Không có so sánh sẽ không có đau thương.

Ứng Già Nhược bị dọa cho giật mình: “Ra ngoài!”

Chiếc cà vạt dài không biết từ khi nào đã trói chặt cổ tay hai người vào nhau, tìm mãi không thấy nút thắt ở đâu.

“Không vào đâu.”

Tạ Vọng Ngôn chậm chạp đáp, “Chỉ để bên ngoài một lát thôi.”


Hết chương 39

Từ tác giả:

Lời nói dối của đàn ông: Anh chỉ cọ cọ bên ngoài thôi, không vào đâu.

Kết thúc phần nghỉ hè.

– Góc tâm sự –

(phần này tác giả viết ở cuối chương 43 nhưng mình quyết định đẩy lên sớm hơn)

Mình nhận thấy có một số bạn độc giả yêu quý có lẽ đã đọc hơi nhanh nên bỏ lỡ một vài diễn biến tâm lý hoặc chi tiết nhỏ trong cốt truyện. 

Suy nghĩ một hồi, mình thấy vẫn nên giải thích một chút.

Bé con vốn luôn biết anh Tiểu Tạ thích mình, cô ấy cũng nhận ra tính chiếm hữu của bản thân đối với anh Tiểu Tạ là không bình thường. Cả hai chưa bao giờ giấu diếm tâm ý dành cho đối phương.

Lý do mà họ vẫn chưa chính thức chuyển sang mối quan hệ mới là vì đối với bé con, mối quan hệ thanh mai trúc mã giống như một vùng an toàn tuyệt đối. Trong vùng an toàn này, cô ấy có thể thấy rõ rằng Tạ Vọng Ngôn sẽ luôn đồng hành cùng mình trong tương lai. Nhưng một khi chuyển sang một mối quan hệ khác, đồng nghĩa với việc thoát ra khỏi vùng an toàn, tương lai sẽ trở nên bất định.

Từ góc nhìn của cô ấy, có 50% khả năng là một kết thúc viên mãn như bố mẹ Tạ, nhưng cũng tồn tại 50% khả năng là kết thúc như bố mẹ Ứng. Và việc mà Tiểu Tạ đang làm bây giờ chính là để bé con hoàn toàn tin tưởng vào cậu ấy.

Ngoài ra, cậu ấy cũng từng nói với bố mình rằng bản thân mắc bệnh sạch sẽ, cậu ấy không muốn bé con nhầm lẫn giữa thói quen dựa dẫm vào mình thành tình yêu. 

Đó là lý do tại sao cậu ấy cứ liên tục làm những hành động mà chỉ có những cặp đôi yêu nhau mới làm, mục đích là để lặp đi lặp lại với bé con rằng: Dù mối quan hệ này có thay đổi thế nào, cậu ấy vẫn là Tạ Vọng Ngôn, và bé con vẫn là Ứng Già Nhược.

Mình không thể nói quá nhiều vì sẽ làm lộ cốt truyện mất. 

Tóm lại, phần trước mình đã viết rất rõ: Ứng Già Nhược không hề ngốc nghếch đến mức không nhận ra Tạ Vọng Ngôn thích mình. Cô ấy đã biết từ rất rất lâu rồi, còn trước cả khi họ có nụ hôn đầu cơ.

Các bạn độc giả nào chưa chú ý đến chi tiết này, nếu có thời gian có thể đọc lại nhé.

Vậy thui. 

Yêu cả nhà. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ, “Chín Muồi” của chúng ta là một bộ truyện cực kỳ ngọt ngào đó!

Xì poi:

“Tôi mắc hội chứng sợ xã hội.”

Bình luận về bài viết này