Chương 38: Qua đây xoa cho mình
Chuyển ngữ: @motquadao
Không phải mơ, là thật.
Ứng Già Nhược nhìn dòng tin nhắn thẳng thắn đơn giản này của Tạ Vọng Ngôn trong giao diện trò chuyện mà hoa cả mắt, màn hình điện thoại như tự động phát lại những cảnh “phim điện ảnh” đêm qua.
Phần lớn ký ức của cô về Tạ Vọng Ngôn đều đến từ chiếc gương đứng từ lúc mờ sương cho đến khi đọng đầy những giọt nước.
Tựa như kịch lồng kịch, phim lồng phim.
Cánh tay gầy nhưng rắn chắc ôm lấy eo cô, những đường gân xanh nổi lên mạnh mẽ, những giọt nước rơi xuống mạch máu vỡ tan thành hoa.
Cánh tay gầy săn chắc và mạnh mẽ ôm chặt lấy eo cô. Những đường gân xanh nổi lên đầy sức sống, những giọt nước rơi xuống đọng lại trên đó rồi tan ra thành những bông hoa nước nhỏ xíu.
Khi ngẩng đầu lên từ vai cô, để lộ yết hầu sắc nét và gợi cảm.
Chiếc khuyên đá mã não đen thỉnh thoảng phản chiếu ánh sáng trên vành tai mỏng trắng lạnh.
Đôi môi mỏng nhạt màu bị hơi nước làm ẩm ướt, thoạt nhìn rất ngon miệng.
Khoảnh khắc kết thúc, nụ cười trong gương hướng về cô vừa lưu manh vừa đẹp trai, phóng túng và bất kham.
Và quan trọng nhất là…
Dưới ánh đèn, nốt ruồi son đỏ rực chói mắt trên xương cổ tay phải của Tạ Vọng Ngôn.
Vài tháng trước, Ứng Già Nhược có làm gì đi nữa thì cũng không ngờ được rằng khi lần nữa nhìn thấy nốt ruồi son nhỏ này bị ánh sáng và bóng tối kéo thành một sợi chỉ đỏ mờ ảo lại là khi Tạ Vọng Ngôn giúp cô.
Điện thoại đột ngột rung lên khiến Ứng Già Nhược giật mình, trong chốc lát quay lại hiện thực.
Màn hình đã tự động khóa từ lâu, làm gì có phim ảnh nào, tất cả đều là do cô tưởng tượng.
Cô đang mơ tưởng đến Tạ Vọng Ngôn.
Đốm lửa nhỏ nổ tung trong lồng ngực, với tốc độ không kịp phòng bị đã bùng cháy dữ dội, lực sát thương quá mạnh, quá rõ ràng.
Không phải là sự mơ tưởng của thanh mai dành cho trúc mã, mà là sự mơ tưởng dành cho người khác giới.
Pha lẫn tình cảm mãnh liệt.
Ứng Già Nhược chìm trong sự giằng xé một hồi lâu.
Cô có thể đánh cược không?
Đợi đến khi điện thoại rung lên lần nữa, Ứng Già Nhược mới chuyển sự chú ý sang tin nhắn chưa đọc.
X: 【Dậy rồi à?】
Từ những chuyện nhỏ nhặt này cũng có thể thấy được anh hiểu rõ cô đến mức nào.
Thậm chí thời gian ngủ cũng nắm rõ mồn một.
X:【Tay không có sức à? Không trả lời được tin nhắn sao?】
Ứng Già Nhược theo phản xạ nhắn lại:【Người không có sức là cậu mới đúng!】
Cô vẫn khỏe re đây.
Vốn tưởng Tạ Vọng Ngôn vì danh dự của đàn ông cũng sẽ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Ai ngờ…
X:【Hơi mỏi chút, qua đây xoa cho mình.】
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【.】
Đánh giá thấp độ mặt dày của cậu ta rồi.
X: 【Đã hầm canh bồi bổ cơ thể cho cậu rồi, sang đây uống đi.】
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Bổ gì chứ?】
Cô vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng, cơ thể khỏe mạnh muốn chết.
X:【Bù nước.】
Ứng Già Nhược cảm thấy mình cần bổ não.
Nếu không thì không theo kịp nhịp điệu trò chuyện của Tạ Vọng Ngôn mất, lần nào cũng bị lọt hố.
*
Khi Ứng Già Nhược đánh răng rửa mặt xong chuẩn bị xuống lầu, chợt nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ dưới nhà, xen lẫn giọng nói của bố mẹ.
Bước chân cô khựng lại, không qua làm phiền họ.
Diệp Dung lạnh lùng ngồi trên ghế sofa: “Muốn quay lại cũng được, thời gian anh đi công tác mỗi năm không được quá ba tháng.”
Ứng Hòe Chương quỳ một gối trước mặt bà: “…Thời gian anh về nước mỗi năm còn chưa tới ba tháng.”
Diệp Dung: “Suýt thì quên, quý Ứng tổng đây bận rộn.”
“Em có thể đừng nói chuyện mỉa mai bóng gió thế được không.” Ứng Hòe Chương nắm lấy tay bà, “Ba tiếng nữa anh phải lên máy bay rồi, chúng ta nói chuyện tử tế nhé.”
Lúc này Ứng Già Nhược mới phát hiện, bên cạnh bố có thêm một chiếc vali xách tay.
Lúc ông đến mang theo năm chiếc vali lớn, lúc đi lại chỉ có một chiếc vali xách tay nhỏ xíu.
Vì vậy cô mới không phát hiện ra ngay từ đầu.
Im lặng hồi lâu.
Diệp Dung rút tay ra, bình tĩnh nói: “Hòe Chương, bỏ đi.”
Ứng Hòe Chương: “Tại sao em không thể vì anh mà thỏa hiệp một lần?”
Diệp Dung: “Chúng ta có thể vì nhau mà thỏa hiệp một hai lần, nhưng chúng ta không thể vì nhau mà thỏa hiệp vô số lần.”
“Hòe Chương, em mệt rồi, không muốn lặp lại những trận cãi vã không hồi kết trước đây nữa.”
Ứng Hòe Chương chậm rãi đứng dậy, trên khuôn mặt tuấn mỹ nghiêm túc không có chút cảm xúc nào.
Ông xách vali bước đi hai bước, sau đó quay người lại nhàn nhạt dặn dò: “Đừng thức khuya, chú ý sức khỏe.”
“Anh đi đây.”
Diệp Dung: “Thượng lộ bình an.”
Ứng Già Nhược cắn môi dưới, mắt thất Ứng Hòe Chương thật sự sắp đi rồi, lần gặp mặt tiếp theo không biết là khi nào, cuối cùng cô cũng bước xuống lầu: “Mẹ, bố.”
Diệp Dung và Ứng Hòe Chương không biết tối qua Ứng Già Nhược về nhà ngủ.
Lúc này cả hai đều sửng sốt.
Diệp Dung phản ứng lại trước: “Đi tiễn bố con đi.”
Ứng Già Nhược lo lắng nhìn mẹ một cái, sau đó đi theo Ứng Hòe Chương ra khỏi cửa.
Ứng Hòe Chương ngẩng đầu nhìn cây cam năm xưa ông tự tay trồng cho Ứng Già Nhược, nay đã cành lá sum suê.
Cô con gái cưng của ông cũng sẽ giống như cây cam này, dần dần trưởng thành từ sự non nớt, trở nên độc lập và chói sáng, sở hữu một tâm hồn tự do.
Nhìn vẻ mặt rối rắm và bối rối của Ứng Già Nhược, Ứng Hòe Chương biết con gái có khả năng cao đã nghe thấy cuộc tranh cãi giữa ông và Diệp Dung.
Ông suy nghĩ một lúc, vẫn lên tiếng: “Già Già, đừng vì vấn đề tình cảm của bố và mẹ con mà nghi ngờ sự ra đời của mình có phải là một sai lầm hay không, con không phải là sai lầm, càng không phải là gánh nặng của bố mẹ.”
“Bố hy vọng con mãi mãi ghi nhớ, con sinh ra vì tình yêu.”
Con gái của ông và Diệp Dung.
Sinh ra vì tình yêu.
Và cũng sẽ mãi mãi sống trong tình yêu.
Ứng Già Nhược gật đầu thật mạnh, sau đó kiễng chân ôm lấy Ứng Hòe Chương: “Bố, con cũng sẽ mãi yêu bố và mẹ.”
Ứng Hòe Chương xoa xoa cái đầu nhỏ của cô: “Khi nào có điểm thi đại học phải báo tin vui cho bố đầu tiên nhé.”
“Nếu còn thời gian nghỉ hè có thể đến chỗ bố chơi.”
“Tránh xa thằng nhóc xấu xa hư hỏng nhà họ Tạ ra, nó không có ý gì tốt đâu.”
Ban đầu Ứng Già Nhược liên tục gật đầu, nghe đến câu cuối cùng thì bắt đầu chột dạ.
Đúng là không có ý gì tốt cả.
Đêm qua còn xông vào phòng tắm của thiếu nữ.
Thực sự hư hỏng quá rồi.
Lúc này thằng nhóc xấu xa hư hỏng đó đang đứng ở cửa sổ nhà đối diện, từ trên cao nhìn xuống cảnh tượng tình cảm cha con sâu đậm.
Sở Linh Uyên đứng sau lưng anh, lấy làm lạ hỏi: “Con muốn đi tiễn chú Ứng của con thì cứ đi đi, đứng đây nhìn cái gì.”
Tạ Vọng Ngôn khoanh hai tay, giọng điệu uể oải nhả ra hai chữ: “Không đi.”
Sở Linh Uyên: “Tại sao?”
Tạ Vọng Ngôn cười khẩy một tiếng: “Có thể con sẽ trực tiếp kéo con gái cưng của chú Ứng vào lòng ngay trước mặt chú ấy.”
Ôm tạm biệt thôi mà, có cần phải ôm lâu thế không?
Sở Linh Uyên: “Sau đó bị chú Ứng của con đánh gãy chân luôn.”
Tạ Vọng Ngôn mặt không biểu cảm: “Ồ.”
*
Sau khi Ứng Già Nhược tiễn bố đi, trong lòng trĩu nặng tâm sự trở về nhà.
Diệp Dung vẫn giữ nguyên tư thế cũ ngồi trên sofa.
Một nửa ánh nắng chiếu lên người bà, thoạt nhìn thì ấm áp, nhưng Ứng Già Nhược lại cảm thấy hình như mẹ hơi lạnh.
Ứng Già Nhược không suy nghĩ nhiều, tiến lên ôm lấy bà: “Mẹ.”
Diệp Dung giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ: “Sao thế?”
Ứng Già Nhược nhớ đến lời của bố, gác cằm lên vai Diệp Dung: “Con thấy bố vẫn còn rất yêu mẹ, mẹ cũng còn yêu bố, tại sao hai người không thể ở bên nhau?”
Diệp Dung xoa má cô: “Bởi vì mẹ và bố con là cùng một kiểu người, tình yêu chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong cuộc đời của bố mẹ.”
Sự nghiệp, lý tưởng, tự do, thậm chí là người thân, đều quan trọng hơn tình yêu.
Ứng Hòe Chương và Diệp Dung có thể vì Ứng Già Nhược mà dành ra một kỳ nghỉ dài để đồng hành cùng cô vượt qua kỳ thi đại học quan trọng của cuộc đời, nhưng sẽ không vì tình yêu mà dành ra một kỳ nghỉ dài để ở bên nhau.
Ứng Già Nhược cảm thấy hoang mang.
Nếu đối phương trong cuộc tình này là Tạ Vọng Ngôn thì anh sẽ chiếm trọn cả cuộc đời cô.
Cô không muốn Tạ Vọng Ngôn chỉ là một phần trong cuộc sống của mình.
Cũng chẳng muốn bản thân mình chỉ là một phần trong cuộc sống của Tạ Vọng Ngôn.
Ứng Già Nhược ôm chặt lấy Diệp Dung, đột nhiên cảm thấy hơi lạnh.
Cô không dám đánh cược nữa.
*
Dạo này Ứng Già Nhược đang trốn tránh anh.
Tạ Vọng Ngôn lập tức phát hiện ra chuyện này là vì anh làm chè trôi nước thạch nho cho Ứng Già Nhược, có cả nho và bánh trôi nhỏ mà cô thích nhất.
Thế mà Ứng Già Nhược lại nhắn lại dạo này không thích ăn chè.
Là không thích ăn chè, hay là không thích ăn chè anh làm?
Ứng Già Nhược không ngờ Tạ Vọng Ngôn lại nhạy bén đến vậy, cô vừa mới nhắn lại, anh đã qua nhà rồi.
“Cậu trốn cái gì?”
Thức trắng một đêm, Tạ Vọng Ngôn mang vẻ mặt mệt mỏi ngồi trên chiếc ghế gaming màu trắng trước bàn học, cùng kiểu dáng, chỉ khác màu với chiếc màu đen trong phòng cậu.
Khi Ứng Già Nhược ngồi đó, chiếc ghế hoàn toàn che khuất cơ thể cô.
Còn lúc này, Tạ Vọng Ngôn ngồi trên đó, cảm giác tồn tại và áp lực đều mạnh đến mức đáng sợ, đôi chân dài của anh cực kỳ bá đạo quấn chặt lấy chân Ứng Già Nhược, không cho phép cô nhúc nhích.
Ứng Già Nhược đứng trước mặt Tạ Vọng Ngôn, tay đẩy vai anh nhưng làm thế nào cũng không đẩy nổi.
Còn làm bản thân mệt rã rời.
Muốn ngồi lên đùi anh nghỉ ngơi một lát, nhưng đã nhịn được.
Ứng Già Nhược cố gắng nói lý với cậu: “Mình không trốn.”
“Mình chỉ cảm thấy thời gian này hai chúng ta cần phải bình tĩnh lại một chút.”
Nếu không, cứ gặp mặt là lại hôn hít ôm ấp thì đến khi nào mới có thể trở về mối quan hệ thanh mai trúc mã trong sáng được chứ.
Do đó cô cảm thấy nên hạn chế gặp mặt trước, cai nghiện một thời gian.
Tay Tạ Vọng Ngôn hờ hững đặt trên vòng eo thon thả của thiếu nữ, nghĩ đến việc đêm hôm qua cô còn ở trong lòng mình nũng nịu đòi ôm trong cơn ý loạn tình mê, bây giờ lại hận không thể cách xa anh càng xa càng tốt.
Giọng điệu dửng dưng: “Sao đêm qua không đòi bình tĩnh?”
Nhớ lại đêm qua.
Ngón tay Ứng Già Nhược đặt trên vai anh khẽ cuộn lại: “Chúng ta như vậy là không đúng…”
Một khi khẩu vị được nâng cấp, chỉ âu yếm thôi sẽ là không đủ. Cứ tiếp tục buông thả thế này, họ sẽ càng ngày càng nghiện mối quan hệ thân mật này mất.
Cô ngập ngừng muốn nói lại thôi: “Tạ Vọng Ngôn, chúng ta đã vượt quá giới hạn rồi, nên kịp thời dừng lại để tránh tổn thất.”
Nhìn nhau hồi lâu.
Tạ Vọng Ngôn chăm chú nhìn vào đôi mắt đen láy không giấu được tâm tư của cô.
Im lặng vài giây, cuối cùng anh cũng nhả ra một câu: “Ý của cậu là, muốn quay trở lại vạch xuất phát, sau này không nắm tay, không ôm, không hôn, không ngủ cùng nhau, không làm/tình nữa.”
Ngôn từ của Tạ Vọng Ngôn có chút thô thiển.
Nhưng ý của cô quả thực là như vậy, Ứng Già Nhược hơi thả lòng: “Ừm.”
Sắc mặt Tạ Vọng Ngôn lạnh hẳn đi: “Được.”
Ứng Già Nhược hoảng hốt một chút: Anh nói được?
Đồng ý thẳng thắn thế sao?
Vốn tưởng rằng phải thuyết phục rất lâu cơ.
Tạ Vọng Ngôn nới lỏng hai chân đang kẹp chặt lấy cô ra, bình tĩnh đứng dậy, lúc không cười trông anh vô cùng hờ hững và lạnh lẽo, tựa như một khối không khí lạnh giữa mùa hè rực lửa.
Con ngươi bị ánh mặt trời chiếu rọi có vẻ nhạt hơn, lẽ ra rõ ràng phải ấm áp và chói lọi, nhưng lúc này lại sắc bén tựa kim cương.
Không ổn!
Chuông cảnh báo trong đầu Ứng Già Nhược vang lên: Đây rõ ràng là sự bình yên trước cơn bão.
Không đợi cô chạy trốn.
Giây tiếp theo.
Tạ Vọng Ngôn bế cô lên ném xuống giường, bóng người cao lớn lập tức đè xuống: “Ứng Già Nhược, sướng xong rồi lật mặt, ai dạy cậu thế hả?”
Ứng Già Nhược bị xóc nảy đến mức đầu váng mắt hoa, theo bản năng túm lấy cổ áo của chàng trai trước mặt để giữ thăng bằng.
Nghe thấy lời nói đầy tính đe dọa này, trái tim cô thắt lại, lắp bắp: “Mẹ mình đang ở nhà đấy, cậu đừng có làm bậy.”
Những đầu ngón tay hơi lạnh của Tạ Vọng Ngôn rơi trên bờ vai trần của cô, nhẹ nhàng gạt dây áo của chiếc váy hai dây xuống: “Mẹ cậu không có nhà thì mình có thể làm bậy đúng không.”
Ứng Già Nhược né tránh ánh mắt của anh: “Hôm nay trong lời nói của cậu có dao, mình không muốn nói chuyện với cậu.”
“Cậu thử xem có thể cứa vào cậu được không.”
Tạ Vọng Ngôn kéo cô ngồi dậy, sau đó nhấc cánh tay lên, ngay lập tức chiếc váy hai dây dài của Ứng Già Nhược bị cậu ném xuống cuối giường.
“Cậu cậu cậu, cậu cởi quần áo của mình làm gì!!!”
Ứng Già Nhược như một quả vải bị lột sạch vỏ, theo bản năng muốn kéo chăn lên.
Oái oăm thay, trên chiếc giường rộng lớn, chăn gối đều đã bị Tạ Vọng Ngôn ném sang ghế sofa bên cạnh.
Chỉ có hai người họ.
Tạ Vọng Ngôn cúi mắt ngắm nhìn cô, không lên tiếng.
Ứng Già Nhược ngày càng căng thẳng, lồng ngực không ngừng phập phồng.
Hôm nay cô mặc loại khuy cài đằng trước, màu trắng nhạt, lớp ren mỏng ở viền áo nhấp nhô theo từng nhịp đập trái tim cô.
Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn dừng lại vài giây.
Ứng Già Nhược càng hoảng hốt hơn: Chẳng lẽ cậu ấy muốn…
Ngày hôm qua và cả đêm hôm qua, anh vẫn chưa giải quyết.
Ánh sáng ban chiều rực rỡ chói lóa như thác nước đổ xuống chiếc giường, thiếu nữ tựa như đang tắm trong ánh sáng thần thánh.
Tạ Vọng Ngôn xoay người cô lại, như một con dã thú khổng lồ, bao phủ hoàn toàn con mồi của mình.
Ứng Già Nhược siết chặt ga giường: “Tạ Vọng Ngôn, cậu…”
“A!”
Giây tiếp theo cô phát ra một tiếng kêu thảng thốt.
Vòng eo thon gọn cong xuống của Ứng Già Nhược để lộ ra hai hõm venus đáng yêu thấp thoáng. Giờ phút này, chiếc cổ thon thả của cô ngửa ra sau hệt như một con thiên nga trắng đang kêu cứu.
Tạ Vọng Ngôn cắn không hề lưu tình, muốn Ứng Già Nhược phải đối mặt với mối quan hệ hiện tại của bọn họ.
“Đau quá.”
Thế nhưng một khi đã rơi vào miệng dã thú thì chỉ có thể nhận lấy sự cắn xé ngang ngược hơn.
Là trừng phạt, là cảnh cáo, cũng là bức bách cô phải nhìn rõ thực tế.
Giữa hai người hiện tại chỉ có thể tiến về phía trước, không thể lùi lại được nữa.
Sau khi cắn xong.
Lòng bàn tay Tạ Vọng Ngôn phủ lên mu bàn tay của Ứng Già Nhược, sau đó chen vào giữa các kẽ tay cô, dùng sức siết chặt.
Những nụ hôn nông sâu rơi trên cổ cô, vừa giống như xoa dịu lại vừa giống như đe dọa: “Mình có thể đợi cậu tin tưởng mình, nhưng mình không cho phép cậu lùi bước.”
*
Ứng Già Nhược vừa nóng vừa mệt, nếu có một bát chè trôi nước thạch nho mát lạnh ngay lúc này, cô có thể tha thứ cho tất cả.
Thế nên ánh mắt cô dán chặt vào bát chè mà Tạ Vọng Ngôn mang tới.
Tạ Vọng Ngôn uể oải ngồi trên chiếc sofa đơn: “Bây giờ muốn ăn rồi à?”
Ứng Già Nhược quấn chăn mỏng ngồi trên giường, nuốt giận vào bụng: “Ừm.”
“Không cho.”
Tạ Vọng Ngôn nói được làm được, ngay trước mặt Ứng Già Nhược, từ tốn ăn sạch bát chè.
Đồng thời để lại một câu: “Cơ hội chỉ đến một lần, sau này suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói là không thích.”
Ứng Già Nhược vừa đau vừa tức, quấn chăn lao xuống khỏi giường, há miệng cắn lên xương quai xanh của anh.
Tạ Vọng Ngôn vẫn điềm nhiên như không: “Vừa mới trả xong nợ cũ, lại muốn nợ mình thêm một lần nữa sao.”
“Để mình nghĩ xem, lần sau nên cắn ở đâu đây.”
Vừa nói, đầu ngón tay dài thon thả như đang thăm dò qua mép chăn, chuẩn bị chọn chỗ đòi nợ cho lần sau.
“Biến thái!”
“Cậu mà cắn mình nữa thì cậu chết chắc rồi!”
Ứng Già Nhược luống cuống xuống khỏi đầu gối anh, đi chân trần chạy vào phòng tắm.
Vẫn là chiếc gương đứng đó.
Khác với đêm qua, không có hơi nước và sương mù dày đặc, khoảnh khắc chiếc chăn rơi xuống mắt cá chân đã soi rõ ràng bóng lưng và vòng eo của cô.
Ứng Già Nhược quay người lại nhìn.
Vết cắn như một dấu ấn, khắc sâu trên hõm eo bên trái của cô.
Làn da trắng như tuyết, dấu ấn đỏ ửng, vô cùng rõ nét.
Hàng mi rủ xuống của Ứng Già Nhược che khuất mọi cảm xúc.
Thoạt nhìn thì có vẻ Tạ Vọng Ngôn đang từng bước nhượng bộ, nhưng thực chất không hề cho cô sự lựa chọn nào khác.
Cô đưa tay muốn chạm vào.
Lại giống như bị bỏng.
Đau thì có đau.
Nhưng lúc đó, thứ rõ ràng hơn cả cảm giác đau lại là…
Cô bị anh cắn đến mức orgasm rồi.
*
Mãi đến khi vết cắn hoàn toàn biến mất, ngày tra cứu điểm thi đại học cũng đến như lịch đã thông báo.
Ứng Già Nhược cũng không trốn tránh nữa, từ sáng sớm đã ở lỳ trong phòng Tạ Vọng Ngôn chờ cổng tra cứu điểm thi mở cửa.
Đêm qua Tạ Vọng Ngôn ngủ muộn nên hôm nay dậy muộn.
Vừa mở mắt ra, anh đã nhìn thấy dáng người mảnh khảnh túc trực bên cạnh máy tính: “Ứng Già Nhược, mình đã nói với cậu chưa, nam sinh trung học vào buổi sáng rất nguy hiểm.”
Ứng Già Nhược quay đầu liếc anh một cái.
Nam sinh trung học đang lười biếng nằm tựa nửa người vào đầu giường, một chân hơi chống lên, đắp chiếc chăn màu xám đen.
Cô thu lại ánh nhìn: “Cậu cứ tự nhiên đi mình không bận tâm đâu.”
Tạ Vọng Ngôn tung chăn, uể oải đi đến bên cạnh cô, ý tứ sâu xa: “Giúp đỡ lẫn nhau là một đức tính truyền thống tốt đẹp.”
Ứng Già Nhược hiểu ra ngay trong một giây, đầu ngón tay đặt trên chuột máy tính run lên, vành tai đỏ lựng nhưng không nhìn anh, giọng điệu bình tĩnh: “Tự cung tự cấp là đức tính hiện đại tốt đẹp.”
Tạ Vọng Ngôn: “Đã lâu rồi chưa để cậu…”
“Đang tra điểm đấy! Cậu đừng có ép mình đánh người vào thời khắc thiêng liêng này!”
Bị anh quấy rối như vậy, tâm trạng căng thẳng nôn nao của Ứng Già Nhược cũng bay đi sạch.
Bắt đầu từ khi công bố thời gian tra điểm, Ứng Già Nhược lúc nào cũng căng thẳng.
Trong đầu toàn là:
Phiếu trắc nghiệm tiếng Anh có tô sai không?
Câu hỏi tự luận cuối cùng môn Toán có viết từng bước giải đầy đủ không?
Bài Ngữ văn có bị lạc đề không?
Còn môn Vật lý…
Thời gian càng đến gần, cô càng không kìm được mà suy nghĩ lung tung.
Tạ Vọng Ngôn bị đuổi đi tự giải quyết.
Anh chẳng mấy mặn mà với chuyện này, vẫn như thường lệ đi tắm nước lạnh vào buổi sáng để đè nén xúc cảm xuống. Anh khoác lên người chiếc áo thun mà Ứng Già Nhược đã chọn sẵn, thiết kế phối màu đỏ trắng mang hơi hướng đua xe, diện lên thân hình chuẩn như móc treo quần áo của anh trông vừa ngầu vừa thời thượng, hơi thở thanh xuân của một nam sinh trung học cứ thế phả thẳng vào mặt.
Anh quét mắt nhìn bộ quần áo trên người Ứng Già Nhược: “Sao cậu không mặc màu đỏ?”
“Mình cần Thần thi cử phù hộ cho mình, còn cậu đâu cần mình phù hộ cho cậu.” Ứng Già Nhược nói với lý lẽ hùng hồn.
Tạ Vọng Ngôn nhìn thời gian.
Bảy giờ sáng.
“Cậu định canh chừng ở đây đến tận chiều luôn à?”
Ứng Già Nhược ôm đầu gối ngồi trên ghế: “Không biết làm gì cả, cảm giác thời gian trôi qua chậm quá.”
Tạ Vọng Ngôn trầm ngâm một lúc, cúi người bóp lấy cằm cô.
Ứng Già Nhược không kịp phòng bị: “Cậu làm gì đấy?”
Tạ Vọng Ngôn: “Hôn nhau sẽ thấy thời gian trôi qua nhanh hơn.”
Ban đầu Ứng Già Nhược không có tâm trạng nào cả, nhưng lời Tạ Vọng Ngôn nói rất có lý.
Thời gian khi hôn nhau trôi qua thực sự rất nhanh.
Ví dụ như hồi ở ngôi biệt thự nhỏ, dường như hôn nhau chưa được bao lâu, một ngày đã trôi vèo qua rồi.
Mới đầu Ứng Già Nhược từ chối, đến lúc sau đã vòng tay qua cổ Tạ Vọng Ngôn, bị anh bế từ ghế lên, đặt ngồi trên chiếc bàn học dài.
Họ từng ở đây học tập suốt vô số ngày đêm.
Đầu ngón tay Ứng Già Nhược suýt nữa thì cào hỏng cả đống sticker trên mặt bàn: “Hôn thì hôn, nhưng tay cậu… ngoan ngoãn chút đi.”
Tạ Vọng Ngôn rất nghe lời rút tay từ trong áo cô ra, đặt lên chiếc eo nhỏ, lịch sự hỏi: “Để ở đây được không?”
“Được.”
“Chỗ này thì sao?” Tạ Vọng Ngôn lại nắm lấy đùi cô.
“Hôn cũng không bịt nổi miệng cậu.” Ứng Già Nhược bị Tạ Vọng Ngôn hỏi đến mức chóng mặt, thấy anh còn định nói tiếp, cô lập tức túm chặt lấy cổ áo anh, “Nghiêm túc chút đi.”
Vài phút sau.
Sở Linh Uyên đã nắm lấy tay nắm cửa: “Già Già, A Ngôn, hai đứa…”
Ứng Già Nhược vội vàng đẩy mạnh anh ra, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
Không cần soi gương cô cũng biết hiện tại mình đang trong bộ dạng thảm hại không thể gặp ai.
Còn cả Tạ Vọng Ngôn nữa.
Trên môi anh thậm chí còn có cả dấu răng.
May mà nhạc chuông điện thoại của Sở Linh Uyên đột nhiên vang lên, bà đứng ngoài cửa: “Mẹ nghe điện thoại đã, hai đứa nhớ xuống ăn sáng nhé.”
Tạ Vọng Ngôn thuận thế ngã xuống giường, uể oải lấy chăn trùm kín người mình.
Đợi khi tiếng bước chân đi xa.
Ứng Già Nhược tức giận quỳ trên giường cầm gối đánh anh, “Cậu đáng ghét chết đi được!!”
Tạ Vọng Ngôn từ tốn đáp: “Lúc nãy mình định nói với cậu là chưa khóa cửa.”
“Là cậu bịt miệng mình lại không cho mình nói đấy chứ.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ứng Già Nhược đỏ bừng vì tức giận, hơn nữa nỗi ám ảnh tâm lý vì suýt bị phụ huynh bắt quả tang in hằn quá sâu, cô kiên quyết không hôn nữa.
Ngay cả khi đã khóa cửa cũng không hôn.
Mãi cho đến chiều.
Mười phút trước giờ cổng tra điểm mở, cô mới miễn cưỡng làm hòa với anh.
Tạ Vọng Ngôn ngồi trên ghế, Ứng Già Nhược ngồi trên đùi anh, hai người cùng nhìn máy tính.
Ứng Già Nhược tựa vào lòng anh, bực bội than: “Có hai cái ghế cơ mà, sao cậu cứ phải tranh với mình?”
Tạ Vọng Ngôn: “Máy tính chỉ có một cái, mình sợ nhìn lâu sẽ bị lác mắt.”
Ứng Già Nhược: “.”
Thấy anh vẫn còn tâm trạng đùa giỡn nhạt nhẽo với mình, “Còn mười phút nữa, cậu không căng thẳng chút nào ư?”
Tạ Vọng Ngôn: “Căng thẳng chứ, căng thẳng đến mức tay lạnh hết cả lên.”
Ứng Già Nhược cũng căng thẳng đến mức tay lạnh buốt, nghĩ rằng có thể sưởi ấm cho nhau một chút, thế là nắm lấy tay anh: “Sưởi ấm cho cậu này.”
Bàn tay anh ấm áp và khô ráo.
Còn tay cô lại lạnh ngắt và ẩm ướt.
Ứng Già Nhược hơi ngẩn người.
Sau đó bị anh nắm ngược lại, Tạ Vọng Ngôn thong thả đáp: “Cảm ơn bạn học Ứng.”
Cổng tra điểm vừa mở.
Ứng Già Nhược hít sâu một hơi: “Tra của cậu trước, tra của cậu trước.”
Xem điểm của Tạ Vọng Ngôn trước để vui lên một chút đã.
Tạ Vọng Ngôn: “Được.”
Ứng Già Nhược nhắm mắt lại, chắp hai tay vào nhau, tiện thể cầu nguyện cho Tạ Vọng Ngôn: “Thần thi cử phù hộ cho Tạ Vọng Ngôn, thủ khoa tỉnh, thủ khoa tỉnh, thủ khoa tỉnh!”
Tạ Vọng Ngôn liếc cô một cái, thành thạo nhập số báo danh.
Ngay sau đó, anh đột nhiên lên tiếng bằng giọng nghiêm túc: “Cậu đừng mở mắt ra vội.”
Ứng Già Nhược căng thẳng nuốt nước bọt: “Sao… thế?”
Không phải học tài thi phận đấy chứ?
“Thực ra cho dù không được thủ khoa tỉnh thì…”
Tạ Vọng Ngôn mở chức năng quay video trên điện thoại, hướng vào Ứng Già Nhược và số điểm trên màn hình máy tính, lúc này mới ung dung nói: “Có thể mở mắt ra được rồi.”
Ứng Già Nhược cẩn thận mở mắt ra, dòng đập vào mắt đầu tiên là:
Tổng điểm: 745 điểm.
“Aaaaaaa cậu làm mình sợ muốn chết!”
“Đề thi đại học năm nay khó thế mà cậu vẫn được 745 điểm, trâu quá đi Tạ Vọng Ngôn!”
Tạ Vọng Ngôn cong môi cười với cô, “Quả thực rất đỉnh.”
Hiếm khi Ứng Già Nhược thấy anh ra vui mừng ra mặt như vậy, cảm thấy anh cũng là người phàm mà.
Thi được điểm cao thế này thì cũng phải vui chứ.
Ứng Già Nhược cảm thấy mình đã có thể dũng cảm đối mặt rồi, cô đọc số báo danh của mình: “Tra của mình đi.”
Tạ Vọng Ngôn khẽ cười một tiếng: “Đây là điểm của cậu đấy.”
Ứng Già Nhược ngẩn người, vài giây sau bộ não mới phản ứng lại được ý nghĩa trong lời nói của anh: “Cậu đừng đùa như thế.”
Một tay Tạ Vọng Ngôn cầm điện thoại quay, một tay ấn lên những đầu ngón tay đang run rẩy của cô, cùng đặt lên chuột, lăn xuống dưới, để lộ ra tên thí sinh nằm trên cùng…
“Ứng Già Nhược”
Ba chữ này không ngừng phóng đại trong đôi mắt cô.
“Đề thi đại học năm nay khó thế mà cậu vẫn được 745 điểm, trâu quá đi Ứng Già Nhược.”
Tạ Vọng Ngôn lặp lại y nguyên lời của Ứng Già Nhược, mang theo ý cười đậm đặc.
Những tờ giấy nháp viết kín trước kỳ thi, những ruột bút cạn mực, những đêm thức trắng triền miên, biển đề thi làm mãi không hết và những chồng sách tham khảo chất cao như núi. Tất cả những nỗ lực ấy đều không hề uổng phí.
Cuối cùng sẽ mở ra một cái kết huy hoàng và rực rỡ nhất.
Phản ứng đầu tiên của Ứng Già Nhược lại là: Cuối cùng thì cô cũng có thể cầm bảng điểm này, lớn tiếng hỏi ngược lại: “Ai nói Ứng Già Nhược không xứng làm kỳ phùng địch thủ của Tạ Vọng Ngôn.”
Nghe thấy lời của Ứng Già Nhược, Tạ Vọng Ngôn tựa trán vào sau gáy cô cười không ngớt: “Ngày mai chúng ta mang theo cái loa đến trường, cho cậu hét từ dãy nhà khối 10 đến khối 12 luôn.”
“Mau tra điểm của cậu đi!”
Cuối cùng Ứng Già Nhược cũng tin số điểm này là của mình.
Xem đi xem lại vô số lần mới nhớ ra vẫn chưa biết điểm của Tạ Vọng Ngôn.
Ứng Già Nhược: “Để mình tra cho cậu!”
Lúc tra điểm của Tạ Vọng Ngôn, giọng cô vẫn còn run run, “Chắc không xảy ra chuyện dạy được trò giỏi thì thầy chết đói đâu nhỉ.”
Tạ Vọng Ngôn vòng tay ôm eo cô: “Nếu xảy ra thì cậu tính sao?”
Ứng Già Nhược liên tục tải lại trang, lượng người tra điểm quá đông, bị lag đến mức không vào được, “Tính sao?”
Não cô bây giờ đang chập mạch, vô thức hỏi lại.
“Cậu lấy thân báo đáp được không?” Một giây sau khi Tạ Vọng Ngôn dứt lời.
Bảng điểm đã hiện ra.
Cực kỳ hiển nhiên.
Không hề có sự kiện dạy được trò giỏi thì thầy chết đói nào xảy ra.
Chỉ có hai bạn học nắm tay nhau đạt danh hiệu thủ khoa tỉnh, trở thành thần thoại trong lịch sử của trường Minh Thụy.
Thủ khoa kép duy nhất của tỉnh J trong suốt bao năm qua.
Lại còn đến từ cùng một trường trung học.
Trường Trung học số 1 Minh Thụy một lần nữa được phong thần.
Ngày quay lại trường, Ứng Già Nhược ngẩng đầu nhìn hai cái tên đặt song song trên băng rôn siêu dài trước cổng trường.
【Nhiệt liệt chúc mừng hai em học sinh Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn trường ta vinh dự đạt danh hiệu thủ khoa tỉnh】
Tên của Tạ Vọng Ngôn xuất hiện trên băng rôn thủ khoa tỉnh, toàn thể giáo viên và học sinh trong trường chẳng thấy có gì lạ.
Nhưng tên của Ứng Già Nhược xuất hiện ở đây lại khiến mọi người cảm thấy xa lạ tột độ.
Ai dám tưởng tượng, chỉ vỏn vẹn trong vòng một trăm ngày, cô lại bứt phá vươn lên từ một ngôi trường trung học hàng đầu như Minh Thụy.
Trở thành một hắc mã thực thụ.
Dưới ánh nắng chói chang rực rỡ.
Tạ Vọng Ngôn yên lặng ngắm nhìn thiếu nữ đang đứng dưới tấm băng rôn.
Đóa hồng nhỏ không ai chú ý, rồi một ngày nào đó cũng sẽ nghênh đón nắng gắt gió ngàn, nở rộ trên đỉnh núi cao, thu trọn cả nhân gian vào trong tầm mắt.
Hết chương 38
Từ tác giả:
Bé cánh cụt nhà chúng ta đang đi theo lộ trình con cưng của trời. Không cần chất vấn tui, tui viết ẻm đứng nhất thì ẻm đứng nhất, không được nói là trong thực tế không thể nào xảy ra, bảo bối của tui, tui tự quyết định!
(“Chín muồi” là truyện giả tưởng, xin đừng áp vào thực tế.)
Nhiệt liệt chúc mừng thủ khoa tỉnh kép trường Trung học số 1 Minh Thụy nhà chúng ta!!!
Phần nghỉ hè sắp kết thúc rồi, trước khi kết thúc sẽ có một cú chấn động lớn, hẹn gặp lại vào ngày mai.
Dông dài:
Năm ngoái mình drop ngay chương này vì thấy hơi phi thực tế =)) Nhưng giờ đọc lại thì lại nghĩ, thật ra ngoài đời có nhiều hắc mã lắm, chỉ là không tới mức như bối cảnh trong truyện thôi. Có lẽ tác giả muốn gửi gắm thông điệp: chỉ cần đủ nỗ lực, đủ quyết tâm thì không gì là không thể.
Khi bắt đầu đọc truyện, bản thân mình cũng có một sự đồng cảm nhất định vì môn Lý của mình không khác gì Ứng Già Nhược, rất thảm. Tuy nhiên thì tùy theo chủ đề kiến thức mà có lúc điểm cao chót vót, có lúc điểm tụt dưới đáy. Vấn đề này đúng với cả môn Hóa của mình luôn, Hóa vô cơ khá ổn nhưng sang Hóa hữu cơ thì mất gốc không tìm lại nổi =))) Sau đó mình lựa chọn từ bỏ Hóa và tập trung vào cày Lý thôi, kết quả cuối cùng không phải là như ý nhưng cũng nằm trong mức điểm mình thấy đủ. Với mình như vậy là thành công rùi.
Lan man một chút thì đời không như mơ, điều khiến mình không ngờ nhất là lên đại học mà duyên của mình với môn Vật lý chưa đứt, không những 1 mà tận 2 học phần. Trộm vía những kiến thức Vật lý ở đại học lại có sự tương đồng với mảng kiến thức mình hiểu khá chắc hồi THPT nên cũng không vật vã lắm. Thứ khiến mình chết đi sống lại là mấy môn đại cương khác cơ =)))))
Xì poi:
“Em có gia sản trăm tỷ cần phải kế thừa ạ.”
