[Chín muồi] Chương 46

Chương 46: “Mình nghe lời như vậy, là cún của cậu à?”

Chuyển ngữ: @motquadao


Khi câu nói của cô vừa dứt, cả căn phòng rộng lớn im phăng phắc như thể có thể cảm nhận được cả luồng không khí đang lưu thông.

Tiếng thở cố kìm nén của cả hai hòa vào nhau, chẳng phân biệt được của ai nặng hơn, của ai nhẹ hơn.

Tạ Vọng Ngôn không nhanh không chậm ngồi thẳng người lên, rũ bỏ vẻ lười biếng ban nãy, trở nên đầy tính tấn công.

Nhìn đôi môi đang khẽ mấp máy của cô.

Muốn hôn.

Nhìn đôi tai nhỏ nhắn trắng hồng của cô.

Muốn hôn.

Nhìn đôi mắt linh hoạt sống động của cô.

Muốn hôn.

Nhìn đôi chân hơi co lại vì căng thẳng của cô.

Muốn hôn.

Nhưng mười tám năm còn đợi được, chẳng nề hà gì thêm vài ngày này.

Trong bầu không khí hơi se lạnh, Ứng Già Nhược bị ánh mắt vừa bình tĩnh vừa nóng bỏng của anh nhìn đến mức không được tự nhiên.

Ánh mắt và nhịp thở như quấn lấy nhau.

Cô dời mắt đi trước, ánh mắt dừng lại một thoáng trên cổ anh.

Làn da trắng lạnh, yết hầu vô thức chuyển động trông thật gợi cảm.

Mặt cô hơi đỏ lên, răng cũng thấy hơi ngứa ngứa.

Giống như đột nhiên quay lại thời kỳ mọc răng hồi bé vậy.

Tạ Vọng Ngôn nhìn cô chằm chằm một lúc mới chậm rãi thốt ra mấy chữ từ bờ môi mỏng: “Thật sự cho mình theo đuổi à?”

Ứng Già Nhược không hiểu sao lại bị mấy chữ này làm cho nóng ran cả người, cô mím nhẹ đôi môi hơi khô, giọng điệu kiêu kỳ: “Mình khó theo đuổi lắm đấy nhé.”

Tạ Vọng Ngôn “ừm” một tiếng, rồi lại nói: “Được.”

Được cái gì?

Ứng Già Nhược còn chưa kịp phản ứng, Tạ Vọng Ngôn đã bế cô sang phía bên kia giường, trong suốt quá trình, hai tay anh đều rất ga lăng giữ chặt vạt áo cô.

Không để lộ ra nửa điểm nào không nên lộ.

Ngay sau đó, anh chẳng nói chẳng rằng bước xuống giường.

“Cậu đi đâu đấy?”

Nội tâm cô khẽ giao động, lập tức vươn tay níu lấy cổ tay anh.

Tạ Vọng Ngôn đứng bên mép giường, nắm ngược lại cổ tay cô rồi đặt về chỗ cũ, nhẹ bẫng nói: “Sang phòng bên cạnh ngủ.”

“???”

“Tại sao?”

Chỉ trong một buổi tối ngắn ngủi, thế giới của Ứng Già Nhược sụp đổ hết lần này đến lần khác.

Tạ Vọng Ngôn nói như lẽ đương nhiên: “Mình phải bắt đầu theo đuổi cậu rồi.”

Không phải chứ, sao cách theo đuổi này lại không giống với những gì cô nghĩ thế?

Ứng Già Nhược hoàn toàn không theo kịp mạch não và những pha xử lý thần sầu của Tạ Vọng Ngôn.

“Khoan đã.”

Ứng Già Nhược lại túm lấy vạt áo anh, “Việc theo đuổi và ngủ phòng bên cạnh thì có liên quan gì đến nhau?”

Cách nhau nửa vòng trái đất không thể ôm nhau ngủ thì cũng đành chịu, đằng này chỉ cách nhau một bức tường mà không thể ôm Tạ Vọng Ngôn ngủ, đây quả thực là một sự tra tấn.

Tạ Vọng Ngôn cúi đầu nhìn những đầu ngón tay cô: “Chúng ta bây giờlà mối quan hệ giữa người theo đuổi và người được theo đuổi, theo đúng thân phận thì không thể ngủ chung được.”

“Bạn học Ứng, cậu tự trọng chút đi.”

Bạn học Ứng không cần tự trọng, cô ngước mắt lên nhìn anh đầy vẻ đáng thương.

Mùa thu hay bị khô hanh, hôm nay cô lại không uống đủ nước.

Con người Tạ Vọng Ngôn hơi xao động, đúng lúc Ứng Già Nhược tưởng anh đã mềm lòng.

Tạ Vọng Ngôn lại lấy son dưỡng môi đến cho cô.

Ứng Già Nhược chu môi: “Cậu bôi cho mình.”

Tạ Vọng Ngôn vờ như không thấy: “Bạn học Ứng, chúng ta bây giờ không phải là mối quan hệ có thể bôi son dưỡng cho nhau.”

Bạn học Ứng không phục: “Trước đây cậu toàn bôi cho mình mà!”

“Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ.”

Còn bây giờ, Tạ Vọng Ngôn chỉ đưa thỏi son dưỡng cho cô mà thôi.

Sau đó anh thực sự ôm gối sang phòng bên cạnh.

Bóng lưng cao ráo lạnh lùng bước đi vô cùng dứt khoát.

Tạ Vọng Ngôn vừa đi, Ứng Già Nhược cảm thấy căn phòng này rộng đến mức hoang đường, chỗ nào cũng thấy không ổn.

Nhưng cô hiểu anh.

Xưa nay nói một là một, chuyện đã quyết định thì sẽ không thay đổi xoành xoạch.

Ngủ một mình không phải là không ngủ được, nhưng có người ôm ngủ, ai lại muốn ngủ một mình cơ chứ.

Từ sướng xuống khổ quả là khó khó khó.

Nhất là với cái tính tình hay nhõng nhẽo của Ứng Già Nhược.

Ứng Già Nhược nằm thẳng căng trên giường, đôi mày thanh tú nhíu lại: Không được, phải nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường.

Mười mấy phút sau.

Một bóng dáng lén lút như mèo đẩy cửa phòng bên cạnh ra.

Ứng Già Nhược thấy bên trong tối om như mực.

Chẳng lẽ ngủ rồi?

Cô thò đầu vào cửa quan sát vài giây, đôi mắt đã quen với bóng tối cuối cùng cũng nhìn rõ vị trí của chiếc giường.

Căn phòng này vốn dĩ được chuẩn bị cho cô, cấu trúc bên trong cũng tương tự như căn phòng họ vẫn thường ngủ.

Ứng Già Nhược thuận lợi tìm thấy giường, đá phăng dép lê, nhẹ nhàng chui tọt vào chăn của người theo đuổi.

Còn rúc vào lòng người theo đuổi một cách vô cùng thuần thục.

Sau đó nhắm mắt lại vờ như không có chuyện gì xảy ra, cứ như thể mình vẫn luôn ngủ ở đây vậy.

“Ứng Già Nhược.” Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo của Tạ Vọng Ngôn vang lên.

Nghe thấy anh gọi tên mình, Ứng Già Nhược chột dạ mất một giây, lập tức nhớ ra cách của mình, bèn kiêu ngạo hất mặt lên: “Hôm nay mình không cần cậu theo đuổi nữa, ngày mai cậu hẵng bắt đầu theo đuổi.”

“Tám giờ sáng mai mới được bắt đầu!”

Cô tính toán thời gian, tám giờ dậy là vừa đẹp rồi.

Trong bóng tối, Tạ Vọng Ngôn đang đợi cá nhỏ cắn câu khẽ cong môi, nhưng giọng điệu lại nhàn nhạt: “Cậu bảo mình theo đuổi thì mình theo đuổi, cậu bảo mình không theo đuổi thì mình không theo đuổi, mình nghe lời như vậy, là cún của cậu à?”

Ứng Già Nhược giả vờ như không nghe thấy, quay người quấn chặt chăn, xoay lưng lại với anh: “Mình ngủ rồi.”

Giây tiếp theo.

Nghe thấy tiếng Tạ Vọng Ngôn ngồi dậy, cô nhịn vài giây, không nhịn được mà xù lông lên: “Cậu không…”

Không thể nhường mình một chút được sao!

Còn chưa nói hết câu.

Tạ Vọng Ngôn lại nằm xuống giường, sau đó từ phía sau, cách một lớp chăn ôm lấy cô.

Ứng Già Nhược rúc vào mép chăn cong môi cười trộm.

Đúng lúc này, Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng lên tiếng: “Bạn học Ứng, mình phải cảm ơn cậu vì đã cho mình được mở mang tầm mắt.”

Ứng Già Nhược không chút phòng bị: “Mở mang chuyện gì?”

Tạ Vọng Ngôn đủng đỉnh nói: “Chưa từng thấy người được theo đuổi nào cởi truồng chui vào chăn người theo đuổi cả.”

“Không hổ là thủ khoa tỉnh của chúng ta, quả nhiên người thành công có lối đi riêng.”

Nụ cười trên khóe môi Ứng Già Nhược cứng đờ mất mấy giây, xoay người lại định bóp cổ anh: “Aaaaa!”

“Mình phải giết cậu!”

“Ngủ đi.”

Một giây sau đã bị cánh tay Tạ Vọng Ngôn trấn áp.

Sáng sớm hôm sau, Ứng Già Nhược là người mở mắt ra trước, bất ngờ phát hiện ra Tạ Vọng Ngôn thế mà vẫn chưa tỉnh.

Khoảng thời gian ở Thâm Thành, chất lượng giấc ngủ của anh rất tệ, đêm qua hơi thở tràn ngập mùi hương ngọt ngào quen thuộc trên người Ứng Già Nhược, dường như anh đã hoàn toàn thả lỏng, ngủ rất say.

Thực ra, chưa bao giờ chỉ có mình Ứng Già Nhược ỷ lại vào Tạ Vọng Ngôn.

Rèm cửa kéo rất kín, gần như không nhìn thấy ánh sáng bên ngoài.

Ứng Già Nhược cũng không biết bây giờ là mấy giờ, điện thoại của cô và Tạ Vọng Ngôn đều để ở phòng bên cạnh.

Nhưng người thì đã tỉnh táo rồi.

Ứng Già Nhược nằm một lúc thì không nằm nổi nữa, nhịp thở của Tạ Vọng Ngôn bên cổ cô hơi trầm xuống.

Bụng cũng kêu ùng ục vì đói.

Cô cẩn thận nhét gối của mình vào lòng Tạ Vọng Ngôn, sau đó giải thoát cho bản thân.

Sau đó quỳ gối trên giường, chăm chú ngắm nhìn sườn mặt Tạ Vọng Ngôn, trầm ngâm suy nghĩ…

Trả thù.

Nhất định phải trả thù.

Dám mỉa mai cô chẳng giống ai.

Danh dự của thủ khoa tỉnh không thể bị xâm phạm.

Nghĩ đến đêm qua, đầu gối hơi co lại của cô khép chặt vào nhau.

Có cách rồi!

Ứng Già Nhược giống hệt lúc đến, rón rén rón rén bước đi, để tránh đánh thức Tạ Vọng Ngôn, cô xách dép lê đi chân trần ra ngoài.

May mà cửa phòng chỉ khép hờ.

Không phát ra chút tiếng động nào.

Ra đến cửa mới xỏ dép vào, Ứng Già Nhược lao thẳng đến phòng thay đồ ở phòng ngủ chính, đầu tiên sửa soạn cho bản thân gọn gàng tươm tất rồi mới lục tìm một hộp chun buộc tóc màu thạch, bốc một nắm từ bên trong ra.

Rồi quay về phòng ngủ phụ, kéo một nửa rèm cửa ra.

Quay đầu nhìn Tạ Vọng Ngôn, anh quay lưng về phía cửa sổ, nửa khuôn mặt vùi vào gối và chăn, vài lọn tóc trên mái tóc đen ngắn vểnh lên lộn xộn tùy ý, lờ mờ nhìn thấy một góc sườn mặt, đường nét sắc sảo lạnh lùng.

Rất tốt, chưa bị đánh thức.

Ngay sau đó, Ứng Già Nhược lại bò lên giường, bắt đầu công cuộc “sáng tạo” của mình.

Đáng tiếc là Tạ Vọng Ngôn đã cắt tóc lúc nhập học, không cho cô nhiều đất để phát huy.

Ứng Già Nhược còn phải cân nhắc đến tính thẩm mỹ và nghệ thuật, không thể buộc bừa bãi được.

Cuối cùng quyết định buộc hai cái chỏm tóc nhỏ ở hai bên đỉnh đầu.

Cô túm lấy một lọn tóc nhỏ đang vểnh lên.

Sau khi buộc xong, Ứng Già Nhược mím chặt môi, sợ mình bật cười thành tiếng, nhịn đến mức lồng ngực phập phồng.

Cô tắt đèn flash điện thoại, nhịn cười chụp rất nhiều ảnh, ở mọi góc độ, còn vạch cả cái chăn đang trùm nửa mặt anh ra.

Nhanh tay chụp một bức toàn mặt.

Sau đó ép bản thân phải trưng ra vẻ mặt nghiêm túc.

Kiềm chế.

Không được cười.

Tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch.

“Tạ Vọng Ngôn, Tạ Vọng Ngôn, mình đói rồi, cậu mau đi làm bữa sáng cho mình đi.”

“Đói lép cả bụng rồi!”

Ứng Già Nhược giấu phần chun buộc tóc còn lại dưới gối, vờ như không có chuyện gì gọi anh dậy, trong suốt quá trình không dám nhìn vào tóc anh vì rất dễ bật cười.

Tạ Vọng Ngôn bị đánh thức, lười biếng xoa nhẹ lên cái bụng xẹp lép của cô một cái.

Xác định là cô không nhịn được nữa rồi.

Lúc này mới mở mắt ra, đáy mắt mang theo vài phần ngái ngủ: “Biết rồi.”

Nói xong, anh day day trán ngồi dậy, chuẩn bị rời giường đi đánh răng rửa mặt.

Ứng Già Nhược sợ anh sờ lên tóc, hoặc nhìn thấy bộ dạng lúc này của mình trong gương trên bồn rửa mặt, lập tức kéo anh ra ngoài: “Làm đồ ăn sáng cho mình trước đã, làm xong rồi hẵng đánh răng rửa mặt.”

“Mình sắp chết đói đến nơi rồi.”

Tạ Vọng Ngôn xách cổ chiếc áo thun đang tuột xuống vai cô lên, giọng điệu uể oải nói: “Bụng đã nhỏ lại còn không chịu được đói.”

“…”

Tạ Vọng Ngôn với hai chỏm tóc hai bên trái phải vào bếp nấu ăn cho cô.

Theo từng bước chân xuống cầu thang của anh, hai chỏm tóc cũng nảy lên nảy xuống.

Ứng Già Nhược đi theo sau lưng anh, nhớ lại toàn bộ những đêm dài thức trắng chong đèn học bài, lặn ngụp trong biển đề trước kỳ thi đại học.

Có vẻ Tạ Vọng Ngôn phát hiện ra: “Sao mặt cậu lại đỏ thế kia?”

Ứng Già Nhược lập tức trả lời: “Tại cậu đẹp trai quá, đẹp trai đến mức mình đỏ hết cả mặt.”

Tạ Vọng Ngôn nhìn đồng hồ quả lắc ở góc phòng.

Đúng tám giờ tròn.

Tạ Vọng Ngôn bâng quơ hỏi: “Ồ, vậy cậu có chấp nhận sự theo đuổi của mình không?”

Ứng Già Nhược: “Cậu đã theo đuổi mình đâu?”

Bảo cô đồng ý là cô đồng ý luôn à, cô dễ theo đuổi thế sao?

Tưởng buộc tóc hai chỏm là có thể khiến cô ý loạn tình mê, đánh mất bản thân sao, không có cửa đâu.

Giọng điệu Tạ Vọng Ngôn vẫn bình tĩnh: “Chưa.”

“Lát nữa mới theo đuổi.”

Ứng Già Nhược: “?”

Trước khi theo đuổi mà lại hỏi có chấp nhận lời theo đuổi không à?

Thứ tự bị ngược rồi đấy!

Tạ Vọng Ngôn: “Làm bữa sáng cho cậu đã.”

Bị anh ngắt lời như vậy, Ứng Già Nhược suýt nữa thì quên mất việc chính.

Đợi Tạ Vọng Ngôn bước vào bếp, Ứng Già Nhược giơ điện thoại lên bật chế độ quay video.

Khi rèm cửa sổ trong bếp được kéo lên, ánh nắng rọi lên mái tóc anh, từng sợi tóc như được dát một lớp vàng, bao gồm cả hai bên chỏm tóc nhỏ xíu.

Góc nghiêng của Tạ Vọng Ngôn tuấn tú điềm tĩnh, càng làm nổi bật sự “đáng yêu” của hai chỏm tóc kia.

Ứng Già Nhược gọi anh: “Tạ Vọng Ngôn.”

“Hửm?”

Tạ Vọng Ngôn nghiêng đầu nhìn sang.

Ứng Già Nhược đưa ra yêu cầu: “Cậu có thể giơ tay chữ V được không, mình chụp cho cậu một tấm trong bếp.”

Tạ Vọng Ngôn: “Không được.”

“Tại sao?”

Vốn dĩ Ứng Già Nhược tưởng Tạ Vọng Ngôn sẽ nói câu gì đó đại loại như mình chỉ giơ tay chữ V cho bạn gái xem thôi.

Ai ngờ hôm nay cậu lại vô cùng thành thật: “Mình chưa rửa mặt.”

“Không chụp.”

Ứng Già Nhược: “Trai đẹp là phải đẹp bất chấp hoàn cảnh, không sợ bất kỳ ống kính nào.”

Tạ Vọng Ngôn ung dung mở tủ lạnh ra: “Không sợ cả trò mèo cậu làm trên tóc mình à?”

Ứng Già Nhược vốn định tiếp tục thuyết phục, suýt nữa thì cắn phải lưỡi: “Cậu cậu cậu sao cậu biết?”

Tạ Vọng Ngôn lạnh nhạt đáp: “Trước cửa phòng có gương đứng, cầu thang bên ngoài làm bằng kính.”

“Hơn nữa, chun buộc tóc của cậu rơi vào cổ mình, mình có phải là khúc gỗ đâu mà không cảm nhận được.”

Nói xong, anh lấy ra chuẩn xác hai quả ớt chuông một đỏ một vàng, màu sắc của ớt chuông giống hệt màu của hai chiếc chun buộc tóc trên đầu.

Ứng Già Nhược đã đánh giá thấp độ nhạy bén của Tạ Vọng Ngôn: “Kiếp trước cậu chắc chắn là chó nghiệp vụ.”

Tuy nói vậy, nhưng anh cũng không ngăn cản việc cô gửi bức ảnh Tạ Vọng Ngôn buộc tóc chỏm vào nhóm chat gia đình.

Sở Linh Uyên: 【Haha haha haha.】

Gửi một loạt biểu cảm cười lớn, hoàn toàn không có chút tình mẫu tử nào.

Sở Linh Uyên: 【Dì cũng có ảnh thằng bé buộc tóc chỏm đấy, để dì đi tìm xem sao.】

Ứng Già Nhược nhìn dáng vẻ hào hứng tìm ảnh của dì Sở, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thực ra điều này phải cảm ơn bà Khâu Trăn. Từ năm 79 tuổi, bà đã không ngừng định hướng cho con cháu: Tuổi thọ trung bình của phụ nữ nước ta là 79 tuổi, từ hôm nay trở đi, mỗi ngày mẹ sống đều là món quà mà thượng đế ban tặng, vì vậy khi mẹ ra đi, các con phải mang lòng biết ơn, không cần phải tiếc nuối.

Tuy Sở Linh Uyên nhớ thương mẹ, nhưng cũng sẽ mang theo những lời dạy dỗ ân cần như gió xuân của mẹ, tiếp tục bước đi trên con đường của mình.

Chìm đắm trong đau thương mới là làm trái với di nguyện của mẹ.

Tốc độ của Sở Linh Uyên rất nhanh, chưa đầy hai phút sau đã gửi liên tiếp mấy bức ảnh sang.

Chắc là hồi Tạ Vọng Ngôn khoảng hai, ba tuổi, khuôn mặt vẫn còn vẻ bụ bẫm đáng yêu như búp bê, khi ấy đã có một mái tóc đen nhánh dày dặn, hơn nữa tóc anh hồi nhỏ hơi xoăn, hoàn toàn giống hệt hoàng tử bé trong truyện cổ tích, cực ngầu nhìn thẳng vào ống kính, có thể làm tan chảy trái tim của mọi người!

Trên mái tóc xoăn nhỏ buộc lệch hai chỏm tóc nhỏ.

Cực kỳ đáng yêu!

Đáng yêu muốn xỉu luôn!

Ứng Già Nhược kinh ngạc, cô còn chẳng nhớ Tạ Vọng Ngôn hồi đó trông như thế này!

Thậm chí không nhớ hồi nhỏ tóc anh xoăn.

Có cả ảnh chụp chung của cô và Tạ Vọng Ngôn cũng được mẹ Sở tìm thấy.

Cô ngồi trước mặt Tạ Vọng Ngôn, đưa tay ra giật chỏm tóc của anh, hai đứa ngã lăn ra thảm rồi bị chụp lại khoảnh khắc đó.

Sở Linh Uyên trích dẫn bức ảnh chụp chung bên trên và nói:【 Bây giờ hai đứa có thể chụp một bức ảnh với tư thế y hệt như thế, có ý nghĩa kỷ niệm lắm đấy.】

Tạ Vọng Ngôn:【Được ạ.】

Ứng Già Nhược nhìn thấy câu trả lời nhảy lên, ngước mắt nhìn sang.

Tạ Vọng Ngôn đã làm xong món trứng ớt chuông phủ phô mai mang ra, hâm nóng sữa tươi, làm bánh mì nướng áp chảo, còn trộn thêm một đĩa salad, hiệu suất làm việc cực nhanh.

Lúc này đang lười biếng tựa vào cửa xem điện thoại.

Ứng Hòe Chương:【Hai đứa đều lớn cả rồi, chụp những bức ảnh thế này không thích hợp nữa.】

Sở Linh Uyên:【Cũng đúng, là em suy nghĩ chưa thấu đáo.】

Lỡ như bé con không thích A Ngôn thì chẳng phải sẽ thành chiếm tiện nghi của con bé sao.

Thế thì không được.

Con trai ruột cũng không được chiếm tiện nghi của bé con.

Tạ Vọng Ngôn:【Bọn con như anh trai em gái, chẳng có gì là không thích hợp cả. Cười.jpg】

Diệp Dung:【Hai đứa nhỏ còn chẳng nghĩ nhiều, sao người lớn cứ phải suy diễn lung tung.】

Ứng Hòe Chương nhắn tin riêng cho cô vợ cũ có EQ thấp đến mức đáng sợ này:【Thằng nhãi A Ngôn này lòng lang dạ sói, bảo bối nhà mình sẽ bị chiếm tiện nghi mất!】

Diệp Dung:【Chuyện của thanh mai trúc mã anh bớt can thiệp đi.】

Ứng Hòe Chương:【Tôi không can thiệp thì ai can thiệp, tôi là bố ruột của con bé, con bé là con gái ruột của tôi!】

Diệp Dung:【Đến khi con gái ruột của anh bị thằng ất ơ nào đó lừa mất thì anh cứ ở bên kia đại dương mà khóc nhé.】

Sau đó gửi cho ông rất nhiều trường hợp các cô gái mười mấy hai mươi tuổi trong văn phòng luật bị những thanh niên lêu lổng lừa gạt.

Ứng Hòe Chương:【.】

Ông nhớ lại tờ giấy nhắn mà Ứng Già Nhược để lại cho mình.

Bây giờ bọn trẻ đang ở thời kỳ phản nghịch lần thứ hai.

Haizzz.

*

Ứng Già Nhược nhìn thấy lời đề nghị của dì Sở cũng thấy hơi rạo rực trong lòng. Tạ Vọng Ngôn trả lời trong nhóm là sẽ chụp, nhưng trên thực tế lại dường như không hề có ý định đó.

Chỉ đặt điện thoại xuống rồi gọi cô qua ăn sáng.

Sau đó anh tự mình quay lại phòng để đánh răng rửa mặt.

Ứng Già Nhược chậm rãi đi qua, ăn uống có phần chểnh mảng.

Mãi cho đến khi nhìn thấy Tạ Vọng Ngôn đã rửa mặt xong và thay quần áo nhưng vẫn để hai chỏm tóc bước ra, mắt cô bỗng sáng rực lên: “Mình còn tưởng cậu tháo ra rồi cơ!”

“Ai buộc thì người đó tháo.” Tạ Vọng Ngôn ngồi xuống đối diện cô.

Ứng Già Nhược ngắm nghía “tác phẩm” của mình ở khoảng cách gần một lúc.

Đột nhiên hỏi: “Bây giờ cậu đang theo đuổi mình rồi đấy à?”

Tạ Vọng Ngôn cười như không cười: “Chứ sao, mình đâu có dở hơi đến mức thích buộc tóc?”

Nói chuyện vẫn khó nghe như mọi khi.

Chẳng có chút hạ mình nịnh nọt nào của một người đang theo đuổi cả.

Ứng Già Nhược lầm bầm: “Không nhìn ra đấy.”

Tạ Vọng Ngôn cắt miếng trứng ớt chuông phủ phô mai thành những miếng nhỏ vừa ăn, đẩy về phía Ứng Già Nhược, “Bây giờ nhìn ra chưa, mình đang lấy lòng cậu đấy.”

Hàng mi của Ứng Già Nhược run lên một cái.

Cố mím chặt môi.

Cảm thấy bản thân mình quá dễ bị lấy lòng rồi.

Chiếc đồng hồ quả lắc ở phòng khách vang lên từng tiếng nặng nề.

Chín giờ đúng.

Tạ Vọng Ngôn giải quyết xong bữa sáng chỉ trong vài ba miếng, ăn nốt phần Ứng Già Nhược ăn chưa hết: “Đi thôi, chụp ảnh chung.”

Ứng Già Nhược theo bản năng hỏi: “Chụp thật à.”

Tạ Vọng Ngôn mỉm cười: “Chụp cho chú Ứng xem.”

“Để ông ấy cảm nhận được tình anh em cảm động đất trời của hai chúng ta.”

Ứng Già Nhược: “Bố mình phòng cậu như phòng trộm ấy.”

Cuối cùng cũng hiểu tại sao từ ngày sinh nhật mười tám tuổi của cô, bố lại hay bóng gió xỉa xói Tạ Vọng Ngôn rồi.

Hóa ra là vì Ứng tổng quá anh minh, đã phát hiện ra có kẻ muốn cuỗm mất cây cải bắp trắng nhà mình ngay từ giây phút đầu tiên.

Ngặt nỗi Tạ Vọng Ngôn lại cứ thích chọc tức ông.

Tạ Vọng Ngôn gật đầu: “Đúng vậy, mình chính là kẻ trộm.”

Còn lấy làm tự hào?

Nói năng hùng hồn cỡ đó?

Gen mặt dày quả thực là một hệ tư tưởng khó hiểu.

Đâu thấy chú Tạ và dì Sở có khuynh hướng này, sao đến đời Tạ Vọng Ngôn lại đột biến thế không biết.

Năm phút sau.

Ứng Già Nhược nhíu mày nhìn bức ảnh chụp năm ba tuổi: “Đúng chưa, một tay mình túm lấy chỏm tóc của cậu, một tay kéo áo cậu cơ mà.”

Trên chiếc ghế sofa rộng lớn.

Tạ Vọng Ngôn cứ như một công cụ hình người để chụp ảnh, mặc cho Ứng Già Nhược đẩy tới đẩy lui.

Sau đó bị đẩy…

“Ứng Già Nhược, mình không phải cục đất nặn đâu.”

Tạ Vọng Ngôn cầm một chiếc gối ôm, chặn giữa mình và cô.

Ứng Già Nhược ngồi trên đùi anh phân tích một cách nghiêm túc: “Đừng ồn, sắp được rồi.”

“Cậu lấy gối ôm làm gì, lúc đó giữa chúng ta làm gì có gối ôm.”

Tạ Vọng Ngôn giữ vững nam đức: “Chúng ta bây giờ vẫn chưa yêu nhau, phải duy trì khoảng cách xã giao.”

“Cậu tự trọng chút đi.”

Ứng Già Nhược: “?”

Tạ Vọng Ngôn: “Đừng mượn cớ chụp ảnh để cố tình lợi dụng sàm sỡ mình.”

Ứng Già Nhược: “.”

May mà cuối cùng Tạ Vọng Ngôn cầm điện thoại, Ứng Già Nhược tạo dáng, họ đã chụp thành công một bức ảnh có độ tương đồng lên đến 60%.

Trong đó 20% khác biệt nằm ở con cú mèo nhồi bông đặt giữa hai người.

Sau khi chụp ảnh xong, Tạ Vọng Ngôn lập tức thả cô xuống, giữ đúng khoảng cách của một người đang theo đuổi rồi chuyển hướng câu chuyện: “Hôm nay muốn hẹn hò thế nào?”

Ứng Già Nhược muốn tiếp tục nằm xuống, nhưng lại cảm thấy không thể lúc nào cũng bị người theo đuổi dắt mũi: “Bây giờ cậu vẫn chưa theo đuổi mình thành công nên hiện tại chúng ta chưa thể hẹn hò được đúng không?”

Tạ Vọng Ngôn ung dung điềm tĩnh: “Sai.”

“Hẹn hò là một bước quan trọng để tìm hiểu lẫn nhau trước khi chính thức trở thành bạn đời.”

Biểu cảm Ứng Già Nhược đầy vẻ nghi ngờ: “Cậu có căn cứ khoa học nào không?”

“Không có.”

Tạ Vọng Ngôn trả lời: “Mình bảo thế nào thì là thế đó.”

Ứng Già Nhược: “Dựa vào đâu chứ?”

Tạ Vọng Ngôn: “Dựa vào việc trong quá trình theo đuổi, mọi quyền giải thích đều thuộc về người theo đuổi.”

Ứng Già Nhược đang định nổi cáu: “Mình…”

“Nhưng người được theo đuổi có quyền phủ quyết cuối cùng.” Tạ Vọng Ngôn rất giỏi dỗ dành cô, “Cậu có thể quyết định có chấp nhận người theo đuổi hay không.”

Cơn giận của Ứng Già Nhược lập tức tan biến.

Quyền phủ quyết cuối cùng, nghe có vẻ rất oai.

Mặc dù hai người đã hiểu nhau đến mức tường tận gốc rễ rồi.

Nhưng những thủ tục cần thiết thì không thể bỏ qua.

Tuy nhiên vừa chuẩn bị ra khỏi nhà thì ngoài trời đổ mưa, ban đầu chỉ lác đác vài giọt, chẳng mấy chốc lá cây và đường phố đã ướt sũng.

Có vẻ như mưa sẽ không tạnh trong thời gian ngắn.

Ngày càng nặng hạt.

Vốn dĩ Ứng Già Nhược muốn tới công viên giải trí. Đây là địa điểm hẹn hò không thể thiếu của các cặp tình nhân.

Cuối cùng nội dung chính của buổi hẹn hò hôm nay lại biến thành ôn lại tuổi thơ.

Ứng Già Nhược xin dì Sở rất nhiều rất nhiều ảnh chụp chung hồi bé của họ.

Sau đó đi tìm và chụp lại những bức ảnh với tư thế gần giống như khi đã lớn.

Nếu không tìm được thì chụp ảnh mới.

Ứng Già Nhược chơi vui đến mức quên cả trời đất.

Tựa như đang chơi Pikachu xếp hình vậy.

Lần hẹn hò đầu tiên không được coi là trọn vẹn nhưng rất thành công.

Nguyên nhân chính dẫn đến sự không trọn vẹn đến từ việc…

Ngày hôm sau chính thức đi học.

Do Ứng Già Nhược ngủ nướng nên dậy muộn 20 phút.

May mà có Tạ Vọng Ngôn lái xe đưa cô đến trường.

Trên đường đi học, Ứng Già Nhược vừa cẩn thận ăn bánh sandwich, sợ làm rơi ra chiếc xe của kẻ mắc bệnh sạch sẽ, vừa xem thời khóa biểu và phòng học.

Khoảng một tháng gần đây, sáng nào cô cũng kín lịch học nên không được ngủ nướng nữa rồi!

Chiếc xe dừng dưới bóng cây khuất tầm nhìn cách cổng trường một đoạn.

Lúc chia tay, hai người trao đổi thời khóa biểu cho nhau.

Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn cô, hỏi: “Lúc không có tiết, cậu sẽ sang tìm mình chứ?”

Ứng Già Nhược đang thầm nghĩ mấy ngày tới sẽ ngủ ở ký túc xá, không cần Tạ Vọng Ngôn ngủ cùng. Cô tháo dây an toàn, ném cho anh một ánh nhìn vô cùng cao ngạo lạnh lùng: “Bạn học Tạ, cậu đang theo đuổi mình chứ không phải mình theo đuổi cậu, xin hãy nhận thức rõ thân phận của mình được không?”

Tạ Vọng Ngôn: “Được.”

Ứng Già Nhược cầm túi xách quay người định mở cửa xe, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại ngồi phịch xuống ghế, ra lệnh cho tài xế: “Phải có nụ hôn tạm biệt.”

Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng từ chối: “Không hôn, bây giờ mình chỉ là người đang theo đuổi thôi.”

Ứng Già Nhược tỳ đầu gối lên đùi Tạ Vọng Ngôn: “Cứ hôn, cứ hôn!”

Hôn xong rồi chạy thật là kích thích.

Tạ Vọng Ngôn hạ kính cửa sổ ô tô xuống, nhìn bóng lưng khoái chí lao vào cổng trường của Ứng Già Nhược, ngón tay dài tùy ý đặt trên vô lăng hơi co lại, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn cùng khớp xương sắc sảo hiện ra rõ mồn một.

Bất cứ ai nhìn thấy cũng cảm nhận được sự áp bức tột độ.

“Là cậu thật à?”

Vệ Châm đi ngang qua, còn tưởng mình nhận nhầm người.

Nhưng khuôn mặt của Tạ Vọng Ngôn quá nổi bật, sao có thể nhận nhầm được.

Vệ Châm đi vòng quanh chiếc G-Class mấy vòng: “Xe của cậu à?”

Tạ Vọng Ngôn: “Ừm.”

Vệ Châm: “Mẹ nó, cậu giấu kỹ thế.”

Tạ Vọng Ngôn bâng quơ đáp: “Không phải đâu, bố vợ tương lai của tôi tặng đấy.”

???

Vệ Châm mới đầu còn nghi ngờ đôi mắt của mình, giờ lại bắt đầu nghi ngờ đôi tai của mình, cách lớp cửa kính ô tô mở hé một nửa, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hoàn hảo như tạc tượng của Tạ Vọng Ngôn với vẻ không thể tin nổi.

Hóa ra là cậu ta là tiểu bạch kiểm (*)!

Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

(*) Tiểu bạch kiểm: trai bao đó các ní =))))

Vệ Châm ngẩn người hồi lâu: “Cậu… ăn cơm mềm à?”

Tâm trạng Tạ Vọng Ngôn rất đỗi bình thường: “Cơm mềm (*) ngon thế này, cậu không muốn ăn à?”

(*) Ăn cơm mềm: ăn bám, bám váy phụ nữ

Vệ Châm mang vẻ mặt như bị sỉ nhục.

“Đường đường là đàn ông con trai sao có thể ăn bám được, tất nhiên tôi không ăn…”

“Mới là lạ.”

“Người anh em, nếu có chị gái đại gia nào thì nhớ giới thiệu cho tôi với nhé, tôi cũng không phiền cùng cậu hầu hạ chị gái đại gia và bố vợ tương lai đâu, chỉ cần tặng tôi một chiếc G-Class là được.”

Tạ Vọng Ngôn: “Cút.”

Vệ Châm: “…”

Cậu ta nghiêng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng vô tình của Tạ Vọng Ngôn, “Đúng là chẳng có chút tình nghĩa bạn cùng phòng nào.”

“Tôi sẽ bóc phốt cậu, để đám người theo đuổi cậu tan nát cõi lòng hết!”

“Cứ tự nhiên.”

Tạ Vọng Ngôn mặt không biến sắc mở khóa điện thoại.

X:【Lúc nãy cậu đè mình đau đấy.】


Hết chương 46

Xì poi:

“Mình mà bước vào phòng y tế trường thì cả trường sẽ biết mình có vấn đề ở phương diện đó mất. Mình không cần lòng tự trọng sao?”

Bình luận về bài viết này