Chương 45: “Với chút sức lực này, cậu đang kỳ ghét cho mình đấy à?”

Chuyển ngữ: @motquadao
Cổng sân nhà họ Sở là một hàng rào màu đen, một bên trồng những khóm hoa hồng màu đỏ đang nở rộ thành từng mảng lớn, những nhánh dây leo uốn lượn gần như bao phủ toàn bộ hàng rào.
Nhưng trong mắt Tạ Vọng Ngôn lúc này chỉ có đóa hồng nhỏ nhắn, đỏ rực chói mắt đứng bên cạnh bức tường hoa ấy.
Tạ Vọng Ngôn bế thốc cả người lẫn hành lý của cô vào phòng mình, những ngón tay dài chạm vào lớp quần áo của cô, cuối cùng cũng nói câu đầu tiên sau khi gặp mặt: “Người ướt sũng hết cả rồi.”
Nói xong thì định đi lấy khăn tắm lau tóc cho cô.
Giây tiếp theo.
Cảm nhận được vạt áo bị kéo lại.
Tạ Vọng Ngôn nghiêng đầu nhìn. Ứng Già Nhược đang níu lấy anh, đầu ngón tay dùng sức đến mức rìa móng tay hơi trắng bệch.
Ứng Già Nhược lẳng lặng nhìn anh, hàng mi bị nước mưa thấm ướt khiến đôi mắt cũng trở nên ướt át, trong trẻo như vừa được tắm gội qua màn mưa bụi, vẫn đen trắng rõ ràng dưới ánh đèn mờ ảo.
Tạ Vọng Ngôn hiểu được ý của cô: “Nhất định phải là bây giờ à?”
Ứng Già Nhược gật đầu: “Nhất định phải là bây giờ.”
Hai người nhìn nhau chừng hai giây.
Cuối cùng vẫn là Tạ Vọng Ngôn thỏa hiệp, dang rộng vòng tay ôm lấy cơ thể mềm mại và ẩm ướt của cô.
Ứng Già Nhược rất hưởng thụ cái ôm lâu ngày xa cách này.
Đặc biệt là cơ thể Tạ Vọng Ngôn rất ấm áp, cô dùng má cọ cọ lên ngực anh.
Chỉ là cách một lớp quần áo mặc ở nhà, cảm giác cũng bình thường.
Ôm được một lát.
Tạ Vọng Ngôn đột nhiên cúi đầu cắn nhẹ lên má cô một cái: “Không liên lạc trước với mình, lỡ như mình về Bắc Thành rồi thì cậu tính sao?”
Ứng Già Nhược: “Đau đau đau.”
Cô căn bản đâu có nghĩ nhiều đến vậy, muốn đến là đến thôi.
Tạ Vọng Ngôn: “Có dùng sức đâu, bớt diễn đi.”
Ứng Già Nhược: “Cậu đối xử với người vượt núi băng đèo đến tạo bất ngờ cho cậu như vậy đấy hả?”
Tạ Vọng Ngôn giữ nguyên tư thế đó bế thốc cô lên, Ứng Già Nhược mượn lực nhảy lên một cái, sau đó dùng hai chân kẹp chặt lấy eo anh .
Nhưng mà chân không có sức, kẹp không chặt, cứ tụt dần xuống dưới.
Hai tay Tạ Vọng Ngôn đỡ lấy bên dưới, giữ cô lại vững vàng.
Phòng tắm ở đây có thiết kế hơi giống ở ngõ Già Lam, bồn rửa mặt ốp gạch màu xanh lục đậm kết hợp với viền hoa văn màu đồng cổ, trông vừa bề thế vừa sang trọng.
Ứng Già Nhược được anh bế ngồi lên bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch.
Cô ngước đầu nhìn anh, ánh đèn trên đỉnh đầu hắt xuống khiến đôi mày mắt đang rủ xuống của anh như ẩn mình trong bóng tối, trông càng thêm thâm trầm và sâu lắng, khiến người ta chẳng thể nào nhìn thấu được thần sắc trong đôi mắt ấy.
Mặc dù vậy.
Từ lúc gặp mặt đến giờ, ánh mắt Ứng Già Nhược chưa từng rời khỏi anh.
Những ngón tay thon dài của Tạ Vọng Ngôn gỡ từng chiếc cúc áo của cô ra.
Thực ra Ứng Già Nhược muốn nhắc anh có thể cởi bằng cách kéo qua đầu, nhưng cô không nói.
Bởi vì cô rất thích cảm giác được Tạ Vọng Ngôn chăm sóc như thế này.
Càng lâu càng tốt.
Chỉ là đã lâu không thân mật như vậy, cô hơi ngại ngùng.
Mái tóc dày và dài che xõa trước ngực.
Tạ Vọng Ngôn kiểm tra thử, chưa ướt đến đồ lót: “May mà không dầm mưa lâu.”
Ứng Già Nhược không cố tình nói quá lên, rất thành thật gật đầu: “Chưa đến ba phút.”
Tạ Vọng Ngôn: “Cậu còn bấm giờ nữa à?”
Ứng Già Nhược: “Tất nhiên là phải bấm giờ rồi.”
“Nếu trong vòng một phút mà cậu không ra, mình sẽ quay người lên xe đi luôn.”
“Lúc đó bác tài vẫn còn đỗ xe ở đầu ngõ đấy.”
“Không ngờ mới ba mươi giây cậu đã ra rồi.”
Nói đến đây, cô lại muốn ôm ôm ấp ấp với Tạ Vọng Ngôn rồi.
Nhưng Tạ Vọng Ngôn đã từ chối việc cùng cô ôm ôm ấp ấp.
Mà bế cô đặt dưới vòi hoa sen: “Hôm nay muộn quá rồi không ngâm bồn nữa, tắm xong ra đây, mình sấy tóc cho cậu.”
Ứng Già Nhược kéo dài giọng: “Òoo.”
Tạ Vọng Ngôn điều chỉnh nhiệt độ nước xong xuôi mới đi ra ngoài.
Mười phút sau.
Ứng Già Nhược trùm một chiếc khăn bông trên đầu, thò đầu ra, nhỏ giọng nói: “Mình tắm xong rồi.”
Tạ Vọng Ngôn không quay về giường, đang cụp mắt đứng cách đó không xa, hình như đang suy nghĩ chuyện gì đó, nghe thấy giọng cô, anh hơi ngước mắt lên: “Lại đây.”
Tạ Vọng Ngôn dường như không có tâm tư gì khác, chỉ lặng lẽ đứng phía sau sấy tóc cho cô.
Chiếc gương trước bồn rửa mặt phản chiếu hình bóng hai người lúc này.
Ứng Già Nhược có thể cảm nhận rõ ràng những ngón tay thon dài của anh dịu dàng luồn qua từng lọn tóc, thỉnh thoảng sượt qua da đầu và vành tai cô.
Ngay khoảnh khắc tiếng máy sấy vừa tắt.
Cô hỏi: “Sao cậu chẳng kích động chút nào vậy?”
Tạ Vọng Ngôn đặt máy sấy xuống, nghiêng người nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông của cô đặt lên lồng ngực với nhịp tim đã rối loạn từ lâu của mình.
Nhịp tim đập thình thịch mãnh liệt lập tức xuyên qua lòng bàn tay Ứng Già Nhược, cộng hưởng cùng nhịp tim của chính bản thân cô.
Anh nói: “Bởi vì mình đang nhịn.”
*
Phòng của Tạ Vọng Ngôn ở đây không lớn, giường cũng không lớn, nhưng Ứng Già Nhược lại cảm thấy rất thoải mái. Xung quanh đều là mùi hương bạc hà núi tuyết quen thuộc, cô theo thói quen rúc vào lòng anh, tay ôm lấy eo anh, để cánh tay anh vắt ngang người mình.
Dường như làm vậy mới mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối.
Chuyến bay dài rất mệt mỏi.
Lại còn là đêm khuya.
Ứng Già Nhược không cố tình nhắc đến lý do đột ngột bay đến đây.
Nhưng trong lòng cả hai đều hiểu rõ…
Mình muốn gặp cậu ấy/Cô ấy muốn gặp mình.
Tạ Vọng Ngôn thấy bộ dạng mơ màng buồn ngủ nhưng vẫn cố gượng của cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô: “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Ứng Già Nhược nhắm mắt lại, đột nhiên lại cố sức mở mắt ra, “Cậu cũng phải ngủ đấy.”
“Ừm.”
Lúc này Ứng Già Nhược mới mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Và không hề hay biết cả đêm, Tạ Vọng Ngôn hoàn toàn không chợp mắt, tựa lưng vào đầu giường, xem những bức ảnh và tin nhắn chưa được gửi đi trong điện thoại cô.
Đồng thời bấm gửi lại từng tin nhắn một.
Không quên đặt điện thoại của mình sang chế độ im lặng.
Chưa đầy bốn ngày, Ứng Già Nhược đã nhắn tổng cộng 2579 tin.
Trung bình mỗi ngày hơn sáu trăm tin.
Tạ Vọng Ngôn xem từ hai giờ sáng đến năm giờ sáng, cuối cùng không nhịn được đưa tay bóp nhẹ má cô một cái.
Ứng Già Nhược đang ngủ say sưa, tiện tay gạt đi.
Tạ Vọng Ngôn rốt cuộc cũng đặt chiếc điện thoại đang nóng ran xuống, vai gáy đã mỏi nhừ cứng đơ. Vốn định xuống giường vận động một chút, nhưng Ứng Già Nhược cứ như con bạch tuộc nhỏ, bám chặt lấy người anh không buông.
Anh đành mượn thế nằm xuống, ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai cô: “Nhóc nhiều chuyện .”
Nhóc nhiều chuyện đang trong giấc ngủ cũng không nghe lọt tai “lời bình luận ác ý” này, vùi mặt sâu hơn vào lồng ngực Tạ Vọng Ngôn.
Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm voan mỏng chiếu vào, rải đều lên hai người đang ôm nhau ngủ say trên chiếc giường đơn.
Yên bình và dịu dàng.
Cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên đột ngột, như một viên đá ném xuống mặt nước phẳng lặng, tạo ra từng vòng sóng gợn, những vòng sóng ấy lại như những bông pháo hoa nở rộ từng lớp từng lớp.
Ứng Già Nhược giật nảy mình ngồi bật dậy, quên mất eo mình đang bị một cánh tay ôm chặt.
Sau đó lại “bịch” một tiếng ngã ngửa ra sau.
“A Ngôn, dậy chưa con?” Giọng nói quen thuộc của bà Sở truyền đến.
Ứng Già Nhược vừa ngủ một giấc dậy, sau khi suy nghĩ lại, đại não mới chậm chạp nhận ra, thế mà cô lại một mình bay quá cảnh đến Thâm Thành!
Lại còn đến nhà ngoại cực kỳ đông con cháu của dì Sở nữa.
Aaa!
Nếu để cả nhà họ Sở biết cô nửa đêm nửa hôm ngủ cùng Tạ Vọng Ngôn…
Làm sao đây làm sao đây!
Nhưng cô không hề hay biết.
Phần lớn họ hàng nhà họ Sở đều có nhà riêng ở Thâm Thành, vì vậy sau khi lo xong hậu sự cho bà cụ, mọi người đều đã trở về nhà mình.
Nhà tổ hiện tại chỉ còn lại gia đình ba người Tạ Vọng Ngôn hôm nay mới bay về.
Bà Sở: “A Ngôn?”
Ứng Già Nhược sợ dì Sở trực tiếp đẩy cửa bước vào, bởi vì cánh cửa của căn phòng này không khóa trái được!
Ứng Già Nhược toát mồ hôi lạnh vì lo lắng: “Cậu mau dậy đi!”
Rạng sáng Tạ Vọng Ngôn mới ngủ, bị Ứng Già Nhược lay tỉnh, cánh tay theo bản năng giữ chặt cô lại.
Để tránh việc cô cứ nhún nhảy ầm ĩ trên giường như đang quẩy trên bar.
Sau đó vùi mặt vào hõm cổ cô, giọng điệu lười biếng mơ màng: “Ngủ thêm lát nữa.”
Ứng Già Nhược đang cuống chết đi được, vừa cấu vào cánh tay anh, vừa kề sát tai anh thì thào: “Buông tay buông tay, mẹ cậu đang ở ngoài cửa kìa!”
Còn ngủ nữa!
Đã vậy còn ôm cô chặt thế này!
Cuối cùng Tạ Vọng Ngôn cũng nới lỏng cánh tay đang kìm kẹp cô ra, ngồi dậy nhìn đồng hồ trên tường.
7h30.
Anh mới ngủ được hai tiếng.
Lúc này, Sở Linh Uyên loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong: “A Ngôn con dậy chưa?”
Sở Linh Uyên rất chừng mực, ví dụ như tuyệt đối sẽ không đột ngột xông vào phòng của một cậu con trai đã trưởng thành để gọi anh dậy.
Nhưng Ứng Già Nhược lại không biết điều đó, nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm ra cửa.
Giọng Tạ Vọng Ngôn mang vẻ khàn khàn lúc mới ngủ dậy: “Con dậy rồi.”
Sở Linh Uyên: “Vừa rồi con nói chuyện với ai thế?”
Tạ Vọng Ngôn rất thành thật: “Ứng Già Nhược ạ.”
“Suỵt…”
Ứng Già Nhược hít sâu một ngụm khí lạnh, trợn trừng mắt nhìn anh với vẻ không thể tin nổi.
Dì Sở còn chưa vào, sao anh đã tự khai ra rồi!
Tạ Vọng Ngôn thản nhiên vò rối tóc cô, trấn an: “Không sao đâu.”
Ứng Già Nhược vô cùng tuyệt vọng: Sao lại không sao được!
Lớn chuyện rồi.
Chắc chắn dì Sở sẽ nghĩ cô là đứa trẻ hư hỏng.
Ngờ đâu, Sở Linh Uyên căn bản không nghĩ theo hướng đó, phản ứng đầu tiên đương nhiên là tưởng hai người đang gọi điện thoại: “Già Già có sóng điện thoại rồi à? Bao giờ con bé về nước?”
Ủa?
À đúng rồi ha.
Gọi điện thoại cũng có thể nói chuyện được mà.
Biểu cảm của Ứng Già Nhược bừng sáng trong tích tắc.
Thấy sắc mặt cô thay đổi còn nhanh hơn cả biểu đồ thời tiết, Tạ Vọng Ngôn khẽ cười một tiếng: “Về rồi ạ.”
Sở Linh Uyên giục giã: “Vậy con mau sắp xếp hành lý rồi về Bắc Thành đi, bố mẹ đi trước đây.”
Tạ Vọng Ngôn: “Vâng.”
Sở Linh Uyên: “Nhớ khóa cửa đấy.”
“Tắt hết điện nước đi nhé.”
Tạ Vọng Ngôn: “Con biết rồi.”
Lắng nghe tiếng bước chân xa dần, Ứng Già Nhược trút một tiếng thở phào thật dài, cả người gần như nhũn ra ngã gục vào lòng Tạ Vọng Ngôn.
Bé con sợ phát khiếp rồi.
Tạ Vọng Ngôn xốc cô lên một chút, lại nhắm mắt lại.
“Cậu còn ngủ được à?”
Suýt chút nữa thì bọn họ bị “bắt gian tại giường” rồi đấy!
Dù biết dì Sở đã rời đi, nhưng Ứng Già Nhược vẫn không dám nói to.
Cái dáng vẻ lén lút vụng trộm ấy khiến Tạ Vọng Ngôn không nhịn được vùi vào hõm cổ cô cười.
Cảm nhận được yết hầu anh rung lên, Ứng Già Nhược thấy hơi mất mặt: “Cậu…”
Tạ Vọng Ngôn đột nhiên nói: “Dạo này mình không ngủ ngon.”
Ứng Già Nhược lập tức xẹp lép, ngoan ngoãn để anh ôm: “Vậy cậu ngủ thêm một lát nữa đi.”
Nhưng cô thì không ngủ được, xoay người lại, đối mặt với Tạ Vọng Ngôn.
Cảm giác đã lâu lắm rồi không gặp.
Cô nhẩm tính trong đầu, tròn 13 ngày, quả thực rất lâu.
Trên vành tai mỏng của Tạ Vọng Ngôn có một lỗ xỏ khuyên nhỏ xíu.
Anh không đeo khuyên tai, chỉ xỏ một thanh nhựa trong suốt.
Ban đầu Ứng Già Nhược chỉ nhìn, sau đó nhìn mãi nhìn mãi lại muốn đưa tay lên sờ.
Sờ tai xong lại muốn tết tóc cho Tạ Vọng Ngôn.
Trong vali của cô có một hộp chun buộc tóc nhỏ.
Nghịch tóc chắc không ảnh hưởng đến việc cậu ấy ngủ đâu nhỉ?
Nghĩ vậy, Ứng Già Nhược rón rén muốn thoát ra khỏi vòng tay Tạ Vọng Ngôn.
Cô hoạt họa quá, Tạ Vọng Ngôn muốn giả vờ ngủ cũng khó.
Chậm rãi mở đôi mắt không có chút buồn ngủ nào ra.
Ứng Già Nhược giật mình: “Mình làm cậu thức giấc à?”
Tạ Vọng Ngôn: “Cậu nói xem?”
Ứng Già Nhược: “Xin lỗi nhé, để mình ra chỗ khác nghịch điện thoại vậy.”
Nói rồi cô với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường của Tạ Vọng Ngôn.
Không bật lên được.
“Quên sạc pin rồi.” Hiếm khi Tạ Vọng Ngôn có lúc không chu toàn.
Ứng Già Nhược lầm bầm một câu, sau đó cắm sạc cho anh: “Tối qua cậu làm gì mà nghịch điện thoại đến mức hết sạch pin thế này.”
Tạ Vọng Ngôn cũng không ngủ được nữa, đứng dậy đi vào phòng tắm.
Ứng Già Nhược cứ như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau, Tạ Vọng Ngôn đánh răng, cô cũng đánh răng, Tạ Vọng Ngôn rửa mặt, cô cũng rửa mặt, Tạ Vọng Ngôn tắm, cô cũng…
À, cô bị Tạ Vọng Ngôn đẩy ra khỏi phòng tắm.
Đợi khi Tạ Vọng Ngôn tắm xong, phát hiện Ứng Già Nhược cứ ngồi chồm hổm trước cửa đợi mình, bèn cúi người bế cô lên, khẽ thở dài: “Mình có biến mất đâu mà.”
Ứng Già Nhược không đáp.
Tự cho rằng mình đang rất cẩn thận quan sát tâm trạng của Tạ Vọng Ngôn.
Tất cả đều được Tạ Vọng Ngôn thu vào tầm mắt.
Tạ Vọng Ngôn hỏi cô: “Hiếm khi có dịp đến Thâm Thành, có muốn đi dạo một vòng rồi hẵng về không?”
Ứng Già Nhược gật đầu thật mạnh: “Ừm.”
Chỉ cần được ở bên Tạ Vọng Ngôn, làm gì cũng được.
Ngay cả khi Tạ Vọng Ngôn đã nói với cô trong nhà không có ai, bà Sở và ông Tạ cũng đã ra sân bay rồi, nhưng lúc bước ra khỏi cửa, Ứng Già Nhược vẫn trốn sau lưng anh, tay nắm chặt vạt áo anh, chỉ sợ đột nhiên có người bước ra.
Hoàn toàn không giống với dáng vẻ kiêu ngạo đòi bế đêm qua.
Lúc Tạ Vọng Ngôn trêu cô, Ứng Già Nhược còn tỏ ra rất vô tội: “Tối qua nhất thời bốc đồng thôi mà.”
Căn bản không hề nghĩ đến hậu quả.
Ra khỏi nhà, hai ngườitìm một quán ăn sáng trước, ăn món điểm tâm mang đậm nét đặc trưng của Thâm Thành, chủ yếu thiên theo khẩu vị Quảng Đông và Hong Kong.
Ứng Già Nhược cảm thấy ăn một bát cháo hải sản là cô sắp no căng rồi.
Chưa từng ăn bát cháo nào mà lại nhiều topping đến vậy.
Tạ Vọng Ngôn nhìn cô: “Ngon không?”
Ứng Già Nhược không do dự đáp: “Ngon lắm!”
Tạ Vọng Ngôn thản nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra: “Bà ngoại rất thích ăn sáng ở quán này, mỗi lần vội đến bệnh viện không kịp làm đồ ăn sáng, bà sẽ ghé qua đây gọi một bát cháo hải sản.”
Ứng Già Nhược im lặng một lát: “Khẩu vị của bà ngoại đỉnh thật đấy.”
“Là bát cháo ngon nhất mà mình từng ăn.”
Tạ Vọng Ngôn mỉm cười: “Ừm.”
“Khẩu vị đỉnh thật.”
Ứng Già Nhược cũng không hỏi về những địa điểm sẽ đến, cứ thế tay trong tay cùng Tạ Vọng Ngôn tản bộ dọc theo con phố tràn ngập hoa mộc miên.
Khi đi ngang qua Bệnh viện số 1 Thâm Thành, Tạ Vọng Ngôn đột nhiên dừng lại, quay sang hỏi cô: “Bệnh viện bà ngoại từng làm việc trước đây, muốn vào xem thử không.”
Ứng Già Nhược chậm chạp chớp chớp mắt, có chút chần chừ hỏi: “Được hả?”
“Đương nhiên là được.”
Tạ Vọng Ngôn không phải là người thích tâm sự, nhưng nhìn thấy bé cánh cụt vốn luôn vô tư không tim không phổi nay cứ dùng ánh mắt lo lắng, tỏ ra rất tự nhiên nhưng thực chất lại rất gượng gạo để nhìn mình, anh vừa thấy bất lực lại vừa có chút mềm lòng.
Bà Khâu Trăn đã mất được tám ngày nhưng vẫn còn rất nhiều bệnh nhân từng được bà cứu chữa, từ khắp mọi miền đất nước đổ về, tự phát đến bệnh viện để tưởng niệm.
Để không làm ảnh hưởng đến các bệnh nhân và bác sĩ khác làm việc, họ đã đặt hoa tươi vào những bồn hoa trống.
Bệnh viện không hề ngăn cản, thậm chí còn bố trí nhân viên bảo vệ duy trì trật tự.
Trong cơn gió thu hiu hắt, hoa nở rộ ngập tràn các bồn cây.
Tất cả đều là niềm tiếc thương của mọi người dành cho bà cụ.
Lần đầu tiên Ứng Già Nhược chứng kiến cảnh tượng này, đáy mắt thoáng qua sự chấn động cùng một nỗi chua xót khó tả.
Từ tối qua đến giờ, cô luôn không dám nhắc đến bà ngoại với Tạ Vọng Ngôn, chỉ sợ vô tình chạm vào nỗi đau của anh.
Không ngờ anh không những chủ động nhắc đến bà ngoại lúc ăn sáng mà còn đưa cô đến nơi này.
Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn xa xăm tĩnh lặng, tựa như đang nhìn qua biển hoa để đối thoại với bà ngoại: “Ở đây, bà chỉ là bác sĩ Khâu Trăn.”
“Bà ngoại chưa bao giờ sợ cái chết, bởi vì bà từng nói, cái chết không phải là điểm kết thúc của bà, khi trên thế giới này không còn ai nhắc đến bác sĩ Khâu Trăn nữa thì đó mới là điểm kết thúc thực sự của bà.”
Thế nhưng.
Những bệnh nhân từng được bà cụ cứu chữa sẽ không quên bà; những sinh viên từng được bà cụ giảng dạy sẽ không quên bà; những người từng thấy bà cụ ở tuổi xế chiều đeo kính lão, tự tay gõ từng chữ cho cuốn “Luận về những căn bệnh hiểm nghèo”, cuốn sách kết tinh tâm huyết và kinh nghiệm nhiều năm của bà, sẽ không quên bà; con cháu đời sau của bà cụ đều lấy làm tự hào vì có một người trưởng bối vĩ đại như vậy lại càng không thể quên bà.
Lịch sử y học cũng sẽ ghi nhận một dấu son chói lọi mang tên bác sĩ Khâu Trăn.
Vậy nên, cuộc đời của bà Khâu Trăn không có điểm kết thúc.
Ứng Già Nhược nghe những lời tâm sự của Tạ Vọng Ngôn, trong lòng như có một hạt mầm ngây ngô đang âm thầm nảy nở.
*
Trở về Bắc Thành và ăn xong bữa tối, về đến nhà đã gần chín giờ.
Khu Tuần Việt đã lâu không có người ở, có vẻ hơi hiu quạnh.
Mãi cho đến khi cửa phòng mở ra, cùng với ánh đèn bừng sáng, trong chốc lát đã trở nên náo nhiệt.
Cuối cùng cũng về đến nhà.
Ứng Già Nhược ngã vật ra ghế sofa, hùng hồn yêu cầu: “Anh Tiểu Tạ, em khát chết mất thôi.”
“Cho em một ly soda nho lạnh đi.”
Tạ Vọng Ngôn mở tủ lạnh ra rồi cười lạnh: “Không có.”
“Sao lại không có được?”
Ứng Già Nhược lê đôi dép lê lẹt quẹt đi vào bếp.
Rõ ràng trước khi đi, cô đã xếp gọn gàng toàn bộ chỗ soda đó vào tủ lạnh rồi mà.
Tạ Vọng Ngôn đóng cửa tủ lạnh lại, ép Ứng Già Nhược sát vào mặt bàn bếp, từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Lênh đênh trên biển ba ngày lẻ tám tiếng mà chưa uống đủ à?”
Về đến nhà mình, cuối cùng cũng có thời gian tính sổ với cô.
Vẻ mặt Ứng Già Nhược cực kỳ khiếp sợ: “Sao cậu biết?”
Tạ Vọng Ngôn mỉm cười nhạt: “Cậu gửi tin nhắn cho mình mà.”
Ứng Già Nhược lập tức hiểu ra lý do tại sao điện thoại của mình lại hết pin sập nguồn một cách bí ẩn.
Cô như một chú cá nhỏ luồn lách trốn thoát khỏi cánh tay Tạ Vọng Ngôn.
Nhặt chiếc điện thoại ném trên ghế sofa lên, mở WeChat ra, trời sập rồi: “Cậu đọc hết rồi à?!”
Cô lướt lên trên vài dòng.
Phát hiện ra tất cả tin nhắn đều được gửi thành công.
Hơn 60% trong số đó đều là những thứ Tạ Vọng Ngôn tuyệt đối sẽ không cho cô ăn.
Hơn nữa lại còn dương dương đắc ý khiêu khích, ví dụ như…
【 Hôm nay uống ba lon soda lạnh rồi! Cảm giác vừa hóng gió biển vừa uống soda đã bá cháy! Mình xin tuyên bố soda nho là ngon nhất, ngon gấp một trăm lần nước hoa quả ép tươi. Đính kèm hình ảnh: Ba vỏ lon soda bị bóp méo.】
【 Trên du thuyền có một đầu bếp tráng miệng siêu đỉnh luôn, ly kem còn to hơn cả mặt mình, đẹp lắm, mình ăn sạch sành sanh rồi. Đính kèm hình ảnh selfie: Ứng Già Nhược đang ăn một ly kem khổng lồ đầy ắp hoa quả, bánh quy, chocolate và các loại hạt, quả thực là to hơn cả mặt cô.】
【 Bữa tối ăn hải sản nướng siêu cay khổng lồ! Đính kèm hình ảnh: Toàn là cá nướng phủ đầy ớt bột đỏ rực.】
【 Lêu lêu lêu, hết quản được mình rồi nhé.】
Nếu không phải đinh ninh rằng ngoài biển không có sóng không gửi được, cô sẽ chẳng dại gì mà huênh hoang gửi hết cả ba bữa chính cộng thêm trà chiều và ăn đêm qua cho anh.
Ai mà ngờ Tạ Vọng Ngôn đêm hôm không ngủ, đọc từng tin nhắn một, rồi còn bấm gửi lại sang điện thoại của mình nữa chứ.
Tạ Vọng Ngôn không đuổi theo cô, dù sao thì chạy trời không khỏi nắng.
Anh ung dung chậm rãi mở tủ lạnh ra lần nữa.
Bên trong ngoài đống soda Ứng Già Nhược tự nhét vào, còn có hoa quả mà dì giúp việc đã chuẩn bị sẵn theo yêu cầu của anh.
Tạ Vọng Ngôn lấy ra một chùm nho.
Làm cho cô một ly nước ép.
Ứng Già Nhược chột dạ chớp chớp hàng mi, cẩn thận nhấp một ngụm, chỉ sợ Tạ Vọng Ngôn nhân lúc cô không để ý cho thêm mấy quả chanh vào để đầu độc cô.
Nhưng lần này thì không có.
Rất ngọt.
Ứng Già Nhược ngửa đầu: “Cảm ơn anh Tiểu Tạ ạ.”
Tạ Vọng Ngôn khoanh tay trước ngực, đứng trước mặt cô: “Không dám, dù sao anh Tiểu Tạ cũng đâu quản được, nước nho tươi do đích thân tôi ép chắc chắn không sánh bằng thứ soda nho ngon nhất thế giới kia, để cô Ứng phải chịu ấm ức rồi.”
Ứng Già Nhược rất biết nhìn mặt chọn lời, chạy ra phía sau ghế sofa, bóp vai đấm lưng cho anh: “Vất vả vất vả rồi, cậu là anh Tiểu Tạ đẹp trai nhất vĩ đại nhất thế giới.”
Vai gáy Tạ Vọng Ngôn quả thực hơi căng cứng, vài giây sau, anh đủng đỉnh nói: “Với chút sức lực này, cậu đang kỳ ghét cho mình đấy à?”
Sỉ nhục.
Đây là một sự sỉ nhục trắng trợn.
Ứng Già Nhược rất không phục: “Mình sợ dùng sức mạnh quá, làm gãy xương cậu thì sao!”
Vừa nói các khớp ngón tay đột ngột dùng sức ấn xuống.
Sau đó xương ngón tay của cô suýt nữa thì gãy vụn.
“Được rồi, không cần bóp nữa.”
Tạ Vọng Ngôn nắm lấy những ngón tay cô xoa xoa hai cái, “Đi tắm đi, tối nay nghỉ ngơi sớm một chút.”
Bồn tắm có chế độ tự xả nước, cô ngâm mình một lát.
Trước đây Ứng Già Nhược rất thích ngâm bồn, nhưng tối nay hương tinh dầu hoa cam nhè nhẹ cũng không thể khiến cô tĩnh tâm lại được.
Lo lắng Tạ Vọng Ngôn thực sự giận.
Lại cảm thấy hình như không phải.
Nói chung là rất rối bời.
Đến mức lúc tắm xong thay quần áo, cô vẫn còn thẫn thờ.
Cứ theo trình tự mà mặc quần áo vào một cách chỉn chu.
Giây tiếp theo, cô phát hiện ra có gì đó không ổn.
A a a
Cô quên lau người mất rồi!!
Thế là…
Ướt sũng toàn bộ.
“Tạ Vọng Ngôn, Tạ Vọng Ngôn, anh Tiểu Tạ!”
Tiếng bước chân Tạ Vọng Ngôn từ xa tới gần: “Sao thế?”
Ứng Già Nhược suy nghĩ một lát, không nói mình quên lau người đã mặc quần áo, như vậy sẽ làm giảm hình tượng của cô.
Nên cô bèn nói: “Quần áo của mình rơi hết xuống nước rồi.”
Nhìn thấy một cánh tay trắng ngần ẩm ướt thò ra từ khe hở cửa phòng tắm.
Tạ Vọng Ngôn đưa chiếc áo thun ngắn tay sạch sẽ để trên kệ bên cạnh vào: “Mặc tạm áo mình trước đi, cẩn thận cảm lạnh.”
Ứng Già Nhược không từ chối, dù sao trước đây cô cũng thường xuyên lấy áo thun của Tạ Vọng Ngôn làm đồ ngủ.
Mãi đến khi mặc áo vào, cô mới muộn màng nhận ra chỉ có một chiếc áo thun đen ngắn tay.
Nhưng áo của Tạ Vọng Ngôn mặc lên người cô cứ như mặc váy vậy, vạt áo dài đến tận đùi, cổ áo hơi rộng, trông trống huếch trống hoác.
Cô kéo áo xuống một chút.
Thì lại lộ cả vai ra.
Kéo áo lên che vai, thì bên dưới lại trống trơn.
Ứng Già Nhược bỏ cuộc.
Tạ Vọng Ngôn đã tắm xong ở phòng bên cạnh, lúc này đang lười biếng nằm trên giường ngắm nhìn vầng trăng tròn vành vạnh ngoài cửa sổ kính sát đất.
Hôm nay là ngày 16 tháng 8 âm lịch.
Ngày thứ hai sau Tết Trung thu.
Kỳ nghỉ lễ cũng chỉ còn lại ngày mai nữa thôi.
Ứng Già Nhược “bịch” một cái bổ nhào lên ngực anh: “Cậu định đi ngủ à?”
Mới hơn 10 giờ.
Còn lâu mới đến giờ đi ngủ thường ngày của họ.
Tạ Vọng Ngôn không đáp, nắm lấy vòng eo thon thả của cô xốc lên một chút. Thế nhưng khi tay vừa chạm vào phần thịt trên đùi cô, đột nhiên cảm thấy cảm giác có gì đó sai sai: “Cậu chỉ mặc mỗi áo thôi à?”
Ứng Già Nhược co chân lại, cực kỳ vô tội đáp: “Cậu đâu có đưa thêm cho mình cái khác.”
Tạ Vọng Ngôn day day ấn đường: “Mình quên mất.”
Thực ra tâm trạng của Tạ Vọng Ngôn không hề thản nhiên và bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Ví dụ như trong một số chuyện nhỏ nhặt vụn vặt: quên sạc pin cho Ứng Già Nhược, quên lấy đủ quần áo cho cô…
Ứng Già Nhược không nhúc nhích, một lúc lâu sau mới chậm rì rì nói: “Mình còn tưởng cậu cố ý.”
“Tưởng mình cố ý, sao còn hùa theo mình?” Tạ Vọng Ngôn kéo vạt áo cô xuống, áp lòng bàn tay lên đó để tránh bị lộ hàng.
Giọng Ứng Già Nhược hơi ngập ngừng: “Không muốn thấy cậu buồn.”
“Muốn làm cậu vui.”
Những ngón tay dài của Tạ Vọng Ngôn hơi khựng lại, ánh mắt rơi trên khuôn mặt cô.
Ánh đèn như phủ lên cô một lớp ánh sáng mịn màng như nhung, ngũ quan kiều diễm rực rỡ khoảnh khắc này lại trở nên vô cùng thuần khiết và trong trẻo, hàng mi rủ xuống khẽ rung rinh.
Mọi suy nghĩ của Ứng Già Nhược, dù là muốn che giấu hay thành thật thổ lộ, Tạ Vọng Ngôn đều có thể nắm bắt vô cùng rõ ràng và chuẩn xác.
Giống như lúc này đây.
Tạ Vọng Ngôn đưa tay lên.
Chỉ khẽ chạm vào lông mi cô: “Ngẩng đầu lên, nhìn mình.”
Ứng Già Nhược theo bản năng nhấc hàng mi lên, chạm phải đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy của Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn nhìn vào mắt cô nói: “Nhớ kỹ này.”
“Ứng Già Nhược vĩnh viễn không cần phải dùng cách này để làm Tạ Vọng Ngôn vui.”
Bất kể là hiện tại hay tương lai.
Ứng Già Nhược hiểu được ẩn ý trong lời nói của anh, siết chặt lấy cổ tay anh, áp lòng bàn tay lên nốt ruồi son dường như đang nóng rực trên xương cổ tay anh: “Nếu cậu không vui, mình phải làm sao để cậu vui đây?”
Tạ Vọng Ngôn: “Chỉ cần cậu ôm mình một cái, mình sẽ vui.”
Ứng Già Nhược xác định Tạ Vọng Ngôn đang nói thật, thế là chủ động dang rộng vòng tay, trao cho anh một cái ôm thật chặt.
Sau đó lại hôn một cái lên má anh: “Bây giờ cậu vui chưa?”
Tạ Vọng Ngôn: “Ừm.”
Lặng lẽ ôm nhau qua lớp chăn một lúc.
Ánh mắt Ứng Già Nhược dừng lại trên vầng trăng treo cao ngoài cửa sổ, rồi lại quay sang nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Ngày mai chúng ta có thể hẹn hò không?”
Giọng điệu của Tạ Vọng Ngôn lại khôi phục vẻ hờ hững như thường ngày, dường như định đổi ý: “Chỉ có người yêu mới hẹn hò thôi.”
Có một câu nói Ứng Già Nhược đã suy nghĩ rất lâu, từ nước A đến Thâm Thành, từ trên biển đến đất liền, từ đêm đen đến rạng đông, vượt qua vô vàn núi non biển cả và ngày tháng.
Cuối cùng cũng nói ra vào khoảnh khắc này…
“Tạ Vọng Ngôn, mình cho phép cậu theo đuổi mình đấy.”
Hết chương 45
Từ tác giả:
Tạ Vọng Ngôn ôm chầm lấy bé con: Ồ, theo đuổi được rồi.
Xì poi:
