[Chín muồi] Chương 36

Chương 36: Vợ mình

Chuyển ngữ: @motquadao


Tạ Vọng Ngôn vừa dứt lời đã không để cho cô giải thích mà hôn xuống, giống như một tấm lưới khổng lồ che trời rợp đất, bao trùm hoàn toàn cô ở bên dưới.

Chiếc đèn chùm treo trên trần phòng ngủ không hề chói mắt, nhưng Ứng Già Nhược lại cảm thấy choáng váng quay cuồng.

Bởi vì…

Bị đè trên giường hôn và ngồi trên sofa hôn là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Ứng Già Nhược chia sự khác biệt chính thành ba điểm sau:

Điểm thứ nhất: Trên sofa, cô là người từ trên cao nhìn xuống Tạ Vọng Ngôn, cả tư thế lẫn tâm lý đều chiếm ưu thế.

Còn trên giường, Tạ Vọng Ngôn lơ lửng trước mặt, cảm giác áp bức và tính đe dọa mạnh mẽ hơn, cô rơi vào thế yếu cả về tư thế lẫn tâm lý, hoàn toàn mặc người chém giết.

Điểm thứ hai: Diện tích tiếp xúc khác nhau. Trên sofa, cơ thể hai người cùng lắm chỉ tiếp xúc một nửa.

Còn trên giường, chỉ cần Tạ Vọng Ngôn hơi thả lỏng cánh tay đang chống trên ga giường, hai người có thể dính vào nhau một cách khít khao từ trên xuống dưới.

Điểm này còn một ý quan trọng nữa. Trên sofa, nếu nhận thấy bề mặt tiếp xúc không ổn, cô muốn trốn là có thể trốn được, còn trên giường thì hoàn toàn không có chỗ trốn.

Điểm thứ ba: Lúc hôn trên giường, tay của Tạ Vọng Ngôn lại lịch sự hơn nhiều so với trên sofa.

Đầu ngón tay chỉ thỉnh thoảng nắm tay cổ tay cô, hoặc nắm lấy eo cô để điều chỉnh tư thế, hoặc xoa nhẹ vùng da sau gáy cô.

Bị hơi thở hỗn loạn quấn lấy, rõ ràng đã hôn cả một buổi tối rồi, nhưng mỗi lần đầu lưỡi nóng rực của Tạ Vọng Ngôn tiến vào, Ứng Già Nhược vẫn không kìm được mà cảm thấy lồng ngực nóng bỏng mãnh liệt.

Tựa như lõi nến được châm lửa, đột nhiên nở bừng trong tim.

Lúc Tạ Vọng Ngôn dừng lại đợi cô thở đều, Ứng Già Nhược nhân cơ hội vòng hai tay qua cổ anh, đưa ra yêu cầu: “Mình muốn ngồi dậy.”

Tạ Vọng Ngôn chiều theo ý cô, bế cô ngồi lên: “Ừm, thích ngồi hôn à?”

Họ nhìn nhau qua một lớp ánh sáng đầy ám muội và rạo rực.

Ứng Già Nhược dè dặt ngậm lấy cánh môi anh liếm nhẹ một cái, mang theo sự cầu xin non nớt: “Anh Vọng Ngôn, muộn lắm rồi, chúng ta ngủ nhé.”

Nếu không ngủ, ngày mai thực sự sẽ không dậy nổi mất.

Cô muốn kết thúc.

Không ngờ…

Nụ hôn lướt qua nhè nhẹ này lại giống như một đốm lửa nhỏ châm ngòi cho cả một trận cháy rừng.

Tạ Vọng Ngôn thu lại toàn bộ ý cười, bóp lấy cằm cô: “Đưa lưỡi ra.”

Ứng Già Nhược: “Làm, làm gì…”

Tạ Vọng Ngôn không đáp lời nào, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào cô.

Từ nhỏ đến lớn Ứng Già Nhược sợ nhất là dáng vẻ này của Tạ Vọng Ngôn.

Một lát sau, cô cẩn thận đưa ra một đoạn đầu lưỡi.

Có lẽ là do bị mút mát quá lâu, nó mang một màu đỏ ướt át rực rỡ.

Sau đó bị cắn lấy.

Rồi sau đó không còn sau đó nữa.

Tạ Vọng Ngôn thay đổi phong cách nhẫn nại và ôn hòa trước đó, đột ngột biến thành một con thú dữ, cắn chặt con mồi, ăn sạch sành sanh.

Tiếng sấm ngoài cửa sổ dần tan, nhưng tiếng mưa lại ngày càng dồn dập.

Lộp bộp lộp bộp như muốn xuyên thủng nóc nhà đập thẳng vào người họ.

Còn nụ hôn không thể kìm nén trong phòng cũng nương theo tiếng mưa, ngày càng trở nên mãnh liệt.

Chẳng phân biệt được là cơn mưa rào mãnh liệt hơn.

Hay là nụ hôn đầu nóng bỏng triền miên như nắng hạn gặp mưa rào này mãnh liệt hơn.

Giữa lúc môi răng quấn quýt, Ứng Già Nhược rút ra được một bài học lạnh người: Con người thật sự có thể bị hôn đến mức không xuống nổi giường.

Cơn mưa rào không biết đã tạnh từ lúc nào.

Buổi sáng hôm sau.

À không, cũng không hẳn là buổi sáng nữa rồi.

Sau khi ngủ dậy, Ứng Già Nhược đi tắm, nhìn lại thời gian, đã gần mười giờ rồi. Từ lúc lên đảo đến giờ, cô ngày càng dậy muộn.

Cô đứng trước chiếc gương toàn thân soi môi mình trước, đỏ, ướt, hơi sưng, nhưng không bị tróc da, giống như được thoa một lớp son dưỡng màu đỏ mỏng.

Cô suy nghĩ một lúc, không dám nhìn vào cái lưỡi vẫn còn hơi tê dại của mình.

Dù sao thì đối với việc đưa lưỡi ra, cô vẫn còn chút bóng ma tâm lý.

Cuối cùng mới nhìn đến tai.

Qua một đêm, không đau cũng không sưng, nhưng vết thương vẫn chưa lành hẳn.

Sáng sớm lúc trời vừa tờ mờ sáng, Tạ Vọng Ngôn đã sát trùng cho cô rồi.

Lúc đó cô mới ngủ được một lát, mơ màng mở mắt ra, còn tưởng con quái vật cuồng hôn Tạ Vọng Ngôn này vẫn chưa đủ, bèn cáu kỉnh vùi mặt vào trong gối, thái độ bảo vệ bản thân vô cùng kiên quyết.

Tạ Vọng Ngôn cười nhạo cô một lúc.

Mới thong thả nâng cô từ trên gối lên, cho cô gối đầu lên đùi mình.

Tháo khuyên tai, sát trùng, đeo khuyên tai lại. Phục vụ trọn gói.

Thành thạo hệt như lúc hôn vậy.

Ngay khi Ứng Già Nhược đơn thuần tưởng rằng lương tâm anh trỗi dậy, muốn bôi thuốc cho cô, vừa định thở phào nhẹ nhõm thì một giây sau.

Anh cúi người hôn lên dái tai không có vết thương của cô một cái.

Sau đó chạm phải ánh mắt ngơ ngác của Ứng Già Nhược, lịch sự hỏi: “Hôn không?”

“…”

Ứng Già Nhược không trả lời.

Bởi vì mỗi lần anh hỏi đều không cần đáp án.

Đầu ngón tay Ứng Già Nhược siết chặt lấy phần eo của Tạ Vọng Ngôn, như muốn vò nát chiếc áo thun đen của anh.

Vô tình luồn vào trong phần cơ bắp bên eo anh, trong lúc hỗn loạn, cô như bị bỏng, theo bản năng muốn rụt ngón tay lại.

Tuy nhiên trước khi cô kịp rụt tay về.

Đã bị Tạ Vọng Ngôn nắm lấy cổ tay, ấn ngược trở lại gối.

Ứng Già Nhược vẫn còn nhớ lúc đó yết hầu của anh khẽ di chuyển, trầm giọng nói bên tai cô: “Đừng sờ.”

“Ngủ đi.”

Nhớ lại toàn bộ sự việc lúc sáng sớm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ứng Già Nhược xụ xuống, lườm Tạ Vọng Ngôn đang bưng bữa sáng đứng ở cửa, bắt đầu lật lại nợ cũ: “Sáng sớm lỡ tay đụng cậu một cái, nhìn cái vẻ băng thanh ngọc khiết của cậu kìa.”

“Sao chỉ có cậu là da ngọc thịt ngà không sờ được? Thế lúc cậu sờ mình thì sao?”

“Qua đây ăn sáng.” Tạ Vọng Ngôn đặt khay thức ăn lên bàn trà ngoài ban công nhỏ trước, “Muốn sờ mình đến thế à?”

“Ai thèm…” Ứng Già Nhược bị chặn họng, đi theo anh ra ngoài, “Đừng có đánh tráo khái niệm, mình có muốn sờ hay không và việc cậu không cho mình sờ là hai chuyện khác nhau!”

Đây là vấn đề thể diện!

Đây là vấn đề tôn nghiêm!

Tạ Vọng Ngôn kéo chiếc ghế mây ra, nhìn Ứng Già Nhược ngồi xuống rồi mới nhẹ bẫng nói: “Bạn học Ứng Già Nhược này, ý chí của nam sinh trung học vào sáng sớm rất mỏng manh đấy.”

“Nhớ kỹ kiến thức này vào.”

Ứng Già Nhược hơi ngửa đầu: “Kiến thức này có lỗ hổng, bây giờ là sáng muộn rồi.”

Tạ Vọng Ngôn đứng phía sau ấn nhẹ lên đầu cô: “Ừm, gạch chân thêm một điểm trọng tâm nữa cho cậu, chỉ cần là Ứng Già Nhược ở trước mặt, bất kể là khoảng thời gian nào, ý chí của Tạ Vọng Ngôn đều rất mỏng manh.”

Ứng Già Nhược cố sức mím chặt khóe môi đang muốn cong lên: “…Sau này cậu đi chấm thi đại học đi.”

Dù thì sinh trả lời thế nào, anh cũng có thể bẻ thành đáp án đúng được.

Ban công phòng ngủ của Tạ Vọng Ngôn ở tầng một của căn nhà, nhưng thực chất bước ra ngoài, nhìn xuống dưới lại là mái nhà của nhà khác, được xây dựng vô cùng khéo léo, kết hợp hoàn hảo với vị trí địa lý, không lãng phí bất kỳ tấc đất nào trên đảo.

Từ đây có thể nhìn thấy cây hoa phượng đỏ rực ở đằng xa.

Lan can bằng gỗ có chiều cao vừa phải, vừa đảm bảo tính riêng tư, tầm nhìn cũng rất tốt, có thể ngắm hoàng hôn rực rỡ và bình minh lên.

Còn có thể nhìn thấy du khách chụp ảnh check-in với các công trình kiến trúc và cây cổ thụ.

Bữa sáng ở đây mang một hương vị rất dân dã.

Ánh mắt Ứng Già Nhược dừng lại trên chiếc bánh sandwich và ly nước cam ép.

Đói rồi.

Ngoại trừ việc hương vị của thức ăn chỉ ở mức bình thường ra, bất kỳ món ăn nào qua tay Tạ Vọng Ngôn cũng đều được mô phỏng lại hoàn hảo y như ảnh minh họa trong thực đơn.

Ngay cả món sandwich đơn giản nhất cũng có thể làm ra vẻ cao cấp tinh xảo.

Là kiểu trang trí món khiến Ứng Già Nhược rất có cảm giác thèm ăn.

Tạ Vọng Ngôn trầm ngâm rất lâu, mãi đến khi Ứng Già Nhược sắp ăn xong bữa sáng.

Anh mới chậm rãi lên tiếng: “Mình không đi chấm thi được.”

Ứng Già Nhược tưởng chủ đề này đã qua rồi, ăn xong miếng cuối cùng, cho anh một ánh nhìn: “Sao cơ?”

Tạ Vọng Ngôn: “Vì mình có tâm tư riêng.”

Ứng Già Nhược: “.”

Cái người này thật là…

Từ sau khi hôn nhau, ngày càng nói chuyện không thèm che đậy.

Khiến cô cũng hết cách để giả vờ không hiểu.

Tạ Vọng Ngôn ngồi đối diện cô, phía sau là một vòm hoa phượng đỏ rực rỡ và ánh mặt trời chói chang, khóe môi mỏng của anh hơi nhếch lên: “Ăn no chưa?”

Ứng Già Nhược uống ngụm nước ép cuối cùng: “Ăn no rồi.”

“Muốn ngồi không?”

Anh co ngón tay lại, gõ nhẹ lên đùi mình một cái.

Ứng Già Nhược muốn ngồi, bởi vì cô muốn tựa vào anh ngủ gật.

Nhưng…

Miệng hơi đau.

Cô nói: “Không được hôn nữa đâu.”

“Thực sự tróc da đấy.”

Nói xong lại lên tiếng chỉ trích: “Tối qua cậu hung dữ quá.”

“Lúc đầu giống như muốn nuốt chửng mình vậy.”

“Về sau còn thọc vào tận cổ họng mình nữa!”

“Cảm giác lưỡi sắp hỏng đến nơi rồi, cậu không thấy tốc độ nói chuyện của mình cũng chậm lại rồi hả!?”

Tạ Vọng Ngôn mới nói được hai câu, Ứng Già Nhược đã ở trong đầu cãi nhau xong một trận với anh rồi.

Tiện thể còn tường thuật lại quá trình hôn tối qua như thế nào.

Tạ Vọng Ngôn: “Ồ? Lại đây mình xem hỏng ở đâu nào.”

Ứng Già Nhược: “.”

Giờ mà để cậu ta xem, càng xem càng hỏng.

Tối hôm qua đã bị mắc lừa rồi, hôm nay quyết không bị mắc lừa nữa.

Tạ Vọng Ngôn chuyển hướng câu chuyện. “Muốn rời đảo không?”

Ứng Già Nhược lập tức trả lời: “Muốn.”

Ở trên đảo ba ngày, cảm giác béo lên hẳn một cân rưỡi.

Hơn nữa…

Bây giờ cô rất cần không gian riêng tư.

Bởi vì việc tối nào cũng ngủ chung giường với Tạ Vọng Ngôn, đối với cơ thể vừa mới trưởng thành của cô thực sự là một sự tổn hại và mê hoặc cực lớn.

Chẳng khác nào treo cỏ bạc hà mèo ngay trước miệng mèo.

Hơn nữa!

Tên này mở điều hòa thấp quá, cô vừa sợ nóng lại vừa sợ lạnh, hận không thể chui luôn vào người anh mà ngủ.

Cứ tiếp tục thế này, có thể cô sẽ không chịu nổi cám dỗ mất.

Khiến mối quan hệ đang biến chất của hai người lại càng thêm đổ thêm dầu vào lửa.

Không quay đầu lại được.

Tạ Vọng Ngôn không về, Ứng Già Nhược cũng không về được.

Vì căn cước của cô đang ở trong tay anh, không rời đảo được…

Tạ Vọng Ngôn tựa tay lên tay vịn, hờ hững nói: “Mình thích khám phá những lĩnh vực mới mẻ.”

Ứng Già Nhược: “…Có liên quan gì đến việc rời đảo không?”

Tạ Vọng Ngôn: “Hơn nữa đối với nụ hôn đầu có một nỗi chấp niệm.”

Ứng Già Nhược: “???”

Xin hỏi, có liên quan gì đến việc rời đảo không!?

Ứng Già Nhược: “Làm ơn nói tiếng người đi.”

Tạ Vọng Ngôn rất nghe lời mà nói thẳng: “Muốn hôn lại tất cả những điểm đánh dấu nụ hôn đầu của chúng ta một lượt rồi mới đi.”

Ứng Già Nhược đơ mất vài giây: “Hôn hết tất cả những nơi có nụ hôn đầu là sao?”

Chẳng phải nụ hôn đầu chỉ ở một chỗ thôi sao?

Làm sao mà hôn hết một lượt được cơ chứ?

“Lại đây.”

Đôi chân dài của Tạ Vọng Ngôn lười biếng dang ra, nhường chỗ cho cô, “Chưa hôn ở ban công bao giờ, bắt đầu từ đây trước.”

Ứng Già Nhược bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Tạ Vọng Ngôn muốn để lại ký ức nụ hôn đầu của mình ở mọi ngóc ngách trong ngôi biệt thự nhỏ.

Thế mới chịu xong.

!!!

Quá đáng.

Chiếc ghế mây dường như hơi khó để chịu được sức nặng của hai người.

Ký ức của Ứng Già Nhược về buổi sáng hôm đó chỉ là sự rung lắc, xa xa là vòm hoa phượng đỏ rực nối tiếp nhau, dường như quay trở lại… cái ngày Tạ Vọng Ngôn đập vỡ bảng vinh danh.

Lúc đó anh hỏi cô: “Muốn hôn không?”

Thời khắc này, Ứng Già Nhược cuối cùng cũng có đáp án: “Hôn được rồi.”

Ai mà ngờ được.

Cách nhau hơn một tháng.

Cô chẳng những hôn được rồi, mà còn hôn vô số lần, hôn đến mức uống nước cũng thấy đau miệng.

Tạ Vọng Ngôn nói được làm được.

Trong ngôi biệt thự nhỏ mà họ ở từ nhỏ đến lớn mỗi kỳ nghỉ đông và hè, mỗi một góc đều lưu lại dấu vết nụ hôn của họ.

Hành lang, phòng bếp, lan can cầu thang, cổng vòm chạm trổ, phòng sách, phòng chiếu phim…

Đến cả bức tranh treo tường mà mấy ngày trước Ứng Già Nhược còn thấy quỷ dị, chiếc đèn hoa bằng đồng trên tường hành lang, chiếc đĩa cổ đã có chút tuổi đời, đều vì Tạ Vọng Ngôn bế cô vừa đi vừa hôn từ tầng một lên tầng hai mà trở thành ký ức mới.

Thậm chí cả ngoài sân.

Còn làm Tần Trăn Hồi định trèo tường sang ăn chực giật mình, ngã trật mắt cá chân.

Đi khập khiễng mất mấy ngày.

Một tuần sau.

Vào ngày lỗ tai của Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn đã hoàn toàn lành lại, thời gian họp lớp 12A7 cũng được chốt hạ.

Nếu không rời đảo nữa, họ sẽ bỏ lỡ lần tụ họp đông đủ cuối cùng của tất cả các bạn học.

Sau khi một lần nữa khóa cửa ngôi biệt thự nhỏ lại.

Cây đa cổ thụ vươn cành lá sum suê, dịu dàng che đi cái nắng chói chang của buổi chiều tà.

Không ai chủ động trước.

Tại nơi diễn ra nụ hôn đầu tiên, hai người ăn ý trao nhau một nụ hôn.

*

Sau khi rời đảo, Ứng Già Nhược có cảm giác như đã qua mấy đời.

Thực ra tính lại cũng chẳng được mấy ngày.

Còn ngắn hơn nhiều so với thời gian họ ở lại những kỳ nghỉ đông và hè bình thường.

Cô xem trong nhóm lớp, các bạn đều đang chuẩn bị cởi bỏ bộ đồng phục của trường Minh Thụy, xuất hiện trước mặt mọi người với một diện mạo hoàn toàn mới.

Tưởng Tâm Nghi còn uốn tóc hippie nữa!

Tùy Nhân cắt đi mái tóc dài đã nuôi sáu năm, đổi sang kiểu tóc cắt bằng dứt khoát, bớt đi vài phần dịu dàng, thay vào đó là vài phần cá tính.

Chu Nhiễm không uốn cũng không cắt, cô nàng nhuộm một mái tóc màu hồng.

Rõ ràng mới mấy ngày không gặp, ai nấy dường như đều có sự thay đổi rất lớn.

Mọi người đều đang tìm điểm khác biệt.

Phần lớn các nữ sinh đều làm tóc, Ứng Già Nhược vẫn giống hệt như lúc ở trường, dùng kẹp tóc kẹp nhẹ mái tóc lên, ngược lại lại trông chẳng có gì thay đổi.

Địa điểm tụ tập được chọn là một khách sạn rất nổi tiếng ở Nam Thành, cần phải đặt trước. Ở đây bao gồm đủ loại khu vực giải trí thư giãn, còn có thể xem phim miễn phí, chơi mệt rồi thì trực tiếp lên tầng ngủ một đêm.

Mọi người hẹn nhau phải thật happy, bung xõa một ngày một đêm!

Bốn mươi người ngồi bốn bàn, toàn bộ thành viên lớp 7 có mặt đông đủ, rất náo nhiệt.

Nữ sinh hai bàn, nam sinh hai bàn.

Ngay cả sau khi tốt nghiệp, dường như sự khác biệt giữa nam và nữ vẫn còn khắc sâu vào huyết quản của mỗi người.

Ứng Già Nhược vừa mới ngồi xuống.

Tưởng Tâm Nghi đã tinh mắt phát hiện ra điểm khác biệt: “Bạn cùng bàn, cậu bấm lỗ tai rồi à!”

“Con bướm màu đen này đẹp quá đi mất.”

Ứng Già Nhược bấm cả hai bên tai.

Nhưng một bên cô đeo chiếc khuyên tai hình con bướm là di sản văn hóa phi vật thể mua trên đảo Dung Hòa lần trước, bên còn lại đeo chiếc khuyên khảm đá mã não của Tạ Vọng Ngôn.

Dái tai trắng trẻo nhỏ nhắn đeo khuyên mang lại hiệu ứng hoàn toàn khác biệt với Tạ Vọng Ngôn.

Vài sợi tóc mai xoăn nhẹ rủ xuống bên tai, làm dịu đi sự cứng cáp của chiếc khuyên.

Bên còn lại là chiếc khuyên dài hình bướm đen tinh xảo và đầy bí ẩn.

Ứng Già Nhược sờ lên tai: “Tớ bấm tuần trước đó, vừa mới lành.”

Lúc này Chu Nhiễm chen vào ngồi giữa hai người họ, vẻ mặt đầy bí hiểm nói: “Các cậu có nghe nói chưa, người ta bảo là cảm giác đau khi bấm lỗ tai giống hệt như cảm giác đau của lần đầu đấy.”

Lần đầu gì cơ?

Sau nụ hôn đầu, Ứng Già Nhược rất nhạy cảm với hai chữ “lần đầu”.

Tưởng Tâm Nghi giơ tay: “Có phải là cái mà tớ đang nghĩ không?”

Chu Nhiễm một tay nắm chặt, tay kia vươn ngón trỏ ra, chọc vào cái lỗ nhỏ tạo bởi ngón cái và ngón trỏ cuộn lại: “Cái này này.”

“Aaaa!”

Tưởng Tâm Nghi kích động nắm lấy tay Ứng Già Nhược, hét không thành tiếng.

Lời Ứng Già Nhược định nói mắc kẹt trên môi: “…”

Tốt nghiệp rồi có khác, mức độ trò chuyện cũng tăng vọt.

Đặc biệt là Chu Nhiễm, trước đây còn ý tứ dùng tiếng Anh để thay thế một vài từ ngữ, bây giờ thì thẳng thắn không thèm giấu luôn.

“Thế nào?”

Ánh mắt hai người rơi trên Ứng Già Nhược, người duy nhất từng có kinh nghiệm.

Ứng Già Nhược sờ tai nhớ lại: Có giống bị kim đâm không nhỉ?

Tưởng Tâm Nghi thấy biểu cảm của cô hơi đau đớn: “Đau lắm à?”

Ứng Già Nhược: “Cũng, cũng tàm tạm…”

Tưởng Tâm Nghi: “Thế thì tớ cũng đi thử xem sao.”

Chu Nhiễm: “Tớ cũng muốn.”

“Cảm nhận trước xem lần đầu đau như thế nào.”

Ứng Già Nhược: “.”

Đúng lúc này, bên bàn nam sinh bên cạnh cũng có người kinh ngạc gào to: “Mẹ nó, anh Tạ bấm lỗ tai à.”

“Ngầu đấy!”

Trùng hợp thế sao?

Tưởng Tâm Nghi, Chu Nhiễm đồng loạt nhìn về phía Tạ Vọng Ngôn.

Tạ Vọng Ngôn mặc chiếc áo sơ mi màu sương trắng, cổ áo để mở hờ hững, để lộ những đường nét cơ thể sạch sẽ và sắc sảo. Thấp thoáng dưới lớp vải sơ mi là khối cơ bắp săn chắc, ẩn chứa năng lượng tuổi trẻ đầy mạnh mẽ của thiếu niên

Vẫn là gương mặt hoàn hảo đến mức không thể bới lông tìm vết ấy, không những chẳng hề hấn gì trước ánh đèn tử thần của sảnh tiệc, mà trái lại còn khiến ngũ quan vốn đã xuất chúng càng thêm nổi bật, như thể luồng sáng ấy sinh ra chỉ để tạo khối và bắt sáng cho riêng anh vậy.”

Anh rất bình tĩnh đáp lại: “Ừm, đi cùng người ta.”

Chu Nhiễm và mọi người ngẩn người chốc lát, quay đầu nhìn tai Ứng Già Nhược một cái, rồi mới di chuyển tầm mắt sang tai phải của Tạ Vọng Ngôn.

Lúc này đang treo một chiếc khuyên tai bướm màu trắng ngọc. Dưới ánh đèn, khi anh hơi cúi đầu nghịch điện thoại, cánh bướm sống động như thật, phát ra ánh sáng trắng mờ ảo.

Phái nam có rất ít người đeo khuyên dài vì cảm thấy không đủ nam tính.

Nhưng Tạ Vọng Ngôn lại đeo một cách tự nhiên phóng khoáng. Bởi vì khí chất của anh vốn đã quá sắc bén và xa cách, con bướm trắng ngọc dán bên dưới vành tai mỏng kia dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người.

Lại thêm vài phần tùy ý, tự tại.

“Có cảm giác lạnh lùng u sầu, kiểu thế giới này chẳng còn gì quan trọng, vợ theo trai mất rồi ấy.” Chu Nhiễm nói nhỏ bên tai Ứng Già Nhược.

Mọi người cũng đã phát hiện ra khuyên tai của Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn là cùng một đôi.

Trần Kinh Tứ chậm rãi nói: “Oa, tình cảm anh em hai người tốt thật đấy.”

Ngủ chung, đi tắm cùng, mặc đồ đôi, đeo khuyên tai đôi.

Nhưng không có bạn học nào nghe ra ẩn ý trong câu nói của cậu ta, chủ yếu là vì hình ảnh tình anh em thắm thiết của Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn đã ăn sâu bám rễ trong lòng mọi người.

Trần Kinh Tứ: Sự cô đơn của một người ai thấu hiểu được đây.

Chu Nhiễm hiểu, tiện tay giới thiệu cho cậu ta vài cuốn tiểu thuyết khoa chỉnh hình (*), coi như tìm được đồng minh.

(*) Tiểu thuyết khoa chỉnh hình: Bắt nguồn từ một tin đồn trên Internet: Có người kể mình vì ngủ với em gái ruột, bị bố đánh gãy chân, sau đó đi khoa chỉnh hình Đức chữa mới khỏi. Vì thế cụm từ này trở thành từ thay thế cho tình yêu lo/an luan giữa người có quan hệ huyết thống cùng thế hệ; hoặc dùng để trêu chọc những người quá cuồng anh chị em. (Nguồn: Yappa)

Trần Kinh Tứ: “Vãi”

Điện thoại của Ứng Già Nhược rung lên.

X:【Em gái?】

Ứng Già Nhược theo bản năng ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt cười như không cười của Tạ Vọng Ngôn. Cô cố gắng bình tĩnh vài giây, chậm rãi đứng dậy, định trước mặt toàn thể bạn học trong lớp đính chính lại mối quan hệ thực sự với Tạ Vọng Ngôn.

Lão Từ đến trễ, vừa đẩy cửa bước vào, đúng lúc đối mặt với Ứng Già Nhược, bèn giơ tay ấn xuống: “Không cần đứng lên chào đâu.”

Ứng Già Nhược như bị pằng một tiếng.

Ngồi xuống.

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Lão Từ đến rồi.】

X:【Mình còn tưởng đối tượng thầm thương trộm nhớ của cậu đến cơ đấy.】

Lúc này Ứng Già Nhược mới phát hiện.

Tống Thời Tranh đi theo ngay sau lưng lão Từ.

Lõa Từ ngồi ở vị trí ghế chủ tọa, nhìn từng gương mặt quen thuộc.

Khóe mắt cũng hơi đỏ lên, khuôn mặt bình thường luôn giữ vẻ nghiêm nghị, hôm nay cuối cùng cũng nở một nụ cười vô cùng hiền từ với mọi người.

“Các em…”

Bài phát biểu của lão Từ khiến mọi người như sống lại trong bài phát biểu ở lễ tuyên thệ một trăm ngày trước kỳ thi đại học của Tạ Vọng Ngôn lúc trước.

Ai nấy đều nín cười.

Còn Ứng Già Nhược thì đang suy nghĩ xem phải phản kích lại những lời mỉa mai của Tạ Vọng Ngôn như thế nào.

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Là cậu à?】

X:【.】

Bé cánh cụt toàn thắng!

“Bây giờ dùng điện thoại không cần phải giấu dưới gầm bàn nữa rồi, tôi sẽ không tịch thu nữa.” Lão Từ nói như vậy.

Lời thầy vừa dứt, cả phòng tiệc nhỏ lập tức cười ồ lên.

*

Lão Từ vừa rời đi, mọi người lập tức vứt bỏ vẻ rụt rè, hô hào đòi uống rượu và chơi trò chơi.

Ứng Già Nhược bị nhóm Tưởng Tâm Nghi kéo đến khu vực chơi “Thật hay Thách”.

Tưởng Tâm Nghi thì thầm: “Tùy Nhân muốn mượn trò chơi để thăm dò tình hình trước, bọn tớ thiếu người, cậu có thể kéo cả Tạ Vọng Ngôn vào được không?”

“Chứ không ít người quá, lộ liễu lắm.”

Tạ Vọng Ngôn đang uể oải tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nghe Trần Kinh Tứ và Chu Tụng Du nói chuyện.

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm: 【Ra chơi game đi, phòng 888. 】

X:【Mình không chơi game với nữ sinh không quen biết.】

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Mình không phải là nữ sinh không quen biết của cậu.】

X:【Vậy cậu là gì của mình?】

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【…】

Trong đầu Ứng Già Nhược nảy ra chữ “vợ”.

Cô cảm thấy não mình hỏng mất rồi.

Cùng lúc đó.

X:【Là vợ mình sao.】

Bảo sao bị hỏng, là do Tạ Vọng Ngôn chui vào đầu cô mất rồi!

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Tóm lại cậu có chơi hay không?!】

So với hội trường rực rỡ ánh đèn bên ngoài, để tạo không khí, ánh sáng trong phòng chơi “Thật hay Thách” vàng mờ nhạt đan xen, uyển chuyển như dòng nước chảy.

Không biết là đang chơi game hay là đang tạo không khí mờ ám nữa.

Nói chung, tự nhiên cảm giác mờ ám ập đến.

Tùy Nhân thật biết chọn chỗ.

Hai người ngồi một ghế, Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn ngồi cạnh nhau.

Trong bóng tối dưới gầm bàn, đôi chân dài của anh lười biếng gác lên chân Ứng Già Nhược.

Ứng Già Nhược nhịn không được vỗ một cái lên đùi anh.

Tạ Vọng Ngôn tóm lấy bàn tay tự chui đầu vào lưới của cô.

Sau đó dưới gầm bàn, đưa ngón tay mình vào, đan mười ngón tay lại với cô.

Ứng Già Nhược sau khi mất “quyền kiểm soát chân” lại mất luôn “quyền kiểm soát tay”.

Trần Kinh Tứ tiến lên mở mấy lon bia trước: “Uống nước ngọt thì chán phèo, hình phạt là một ly bia nhé.”

“Nếu không trả lời được câu hỏi hoặc không muốn làm thử thách, lần đầu từ chối uống một ly, lần thứ hai từ chối uống hai ly, cứ thế cộng dồn lên.”

Tránh việc có người định dùng cồn để trốn tránh.

“Được!”

Tay Ứng Già Nhược không rút ra được, đành bỏ cuộc.

Nhìn ly bia sủi bọt được đặt trước mặt, cô nhỏ giọng ghé sát tai Tạ Vọng Ngôn nói: “Tiêu rồi, cậu không biết uống bia rượu.”

Tạ Vọng Ngôn: “Không sao.”

Ứng Già Nhược: “Sao lại không sao, cậu sẽ say đấy.”

Say rồi còn mua linh tinh một đống thứ, lại còn gọi cô bằng mấy cái xưng hô bậy bạ nữa.

Cô có thể làm rõ việc mình và Tạ Vọng Ngôn không phải là quan hệ anh em, chứ tuyệt đối không muốn thả thêm một quả bom nào nữa.

Để trở thành đề tài bàn tán của cả lớp, thậm chí cả trường trong dịp nghỉ hè. Suy cho cùng, tới lúc có điểm thi đại học, bọn họ vẫn phải đến trường một chuyến.

Tạ Vọng Ngôn: “Trên lầu có phòng.”

Ứng Già Nhược: “?”

Tạ Vọng Ngôn: “Mình đã báo với dì Diệp rồi, tối nay chúng ta qua đêm ở ngoài.”

Ứng Già Nhược: “??”

Tạ Vọng Ngôn: “Nếu mình say, nhớ đưa mình về phòng.”

“Để phòng việc mình bị người khác chiếm tiện nghi, mất đi sự trong trắng, vợ mình sẽ không cần mình nữa.”

Ứng Già Nhược cạn lời.

Cái thân hình cao mét chín đó, ai dám chiếm tiện nghi của cậu ta cơ chứ?

“Nói to nhỏ gì đấy, không được gian lận.” Khi Trần Kinh Tứ đứng dậy rót bia đã nhìn thấy rất rõ hai bàn tay đang đan vào nhau dưới gầm bàn của hai người.

Cậu ta làm lơ mà gõ gõ lên bàn.

Tổng cộng có hơn chục bạn học tham gia trò chơi, theo như ghi chép, thật ra xác suất quay trúng họ không hề…

Ứng Già Nhược mang tâm lý ăn may.

Nửa đầu game, vận may của hai người rất tốt, vòng quay không hề chỉ về phía họ một lần nào.

Ngay khi mọi người nghi ngờ có phải vòng quay này bị hỏng rồi, vĩnh viễn không thể chỉ về hướng của họ hay không…

Mũi kim run rẩy lướt qua Trần Kinh Tứ ngồi bên cạnh, dừng lại ngay trước mặt Tạ Vọng Ngôn.

Như thể đang muốn nói với mọi người: Tôi không hỏng, tôi vẫn hoạt động tốt lắm!

Hàng mi Tạ Vọng Ngôn rủ xuống, nét mặt điềm tĩnh: “Thật.”

“Áaa, mau bốc câu hỏi đi.” Lúc này mọi người mới hoàn hồn lại.

“Sao không chọn thách?”

“Bốc câu hỏi nào kích thích một chút cũng được, ví dụ như nụ hôn đầu còn không?”

“Trẻ con quá đi, đây là phiên bản người lớn rồi mà, tớ nhớ có cả câu đêm đầu tiên được bao nhiêu phút mà chẳng có ai bốc trúng cả.” Lời cảm thán này đến từ Chu Nhiễm.

“Chị Nhiễm, chị quá là…” Trần Kinh Tứ giơ ngón tay cái về phía cô nàng, cậu ta đã từng nghe về “cảnh giường chiếu” nên rất muốn biết đáp án của câu hỏi này.

Nhưng thực tế lại phũ phàng…

Trần Kinh Tứ: “Giữa người thương từ trên trời rơi xuống và thanh mai, cậu chọn ai.”

“Câu hỏi dễ quá, anh Tạ may thật đấy.”

Có bạn nam tò mò hỏi: “Anh Tạ có thanh mai à?”

Đôi môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn khẽ mở: “Có.”

Trong lòng Ứng Già Nhược giật thót, nương theo ánh sáng mờ ảo nhìn về phía Tạ Vọng Ngôn: Anh định nhân cơ hội này công khai mối quan hệ thực sự của họ sao?

Nhưng nghĩ lại, thật ra như vậy cũng được.

Không đến mức quá khô khan.

Trần Kinh Tứ: “Có thật á? Sao chưa từng nghe cậu nhắc đến nhỉ, quên mất, cậu chẳng bao giờ nhắc đến chuyện gia đình.”

Bình thường ở trường, ngoài việc học và đọc sách ra thì Tạ Vọng Ngôn chỉ chơi bóng rổ, chơi game, thật ra cũng chẳng khác gì lối sinh hoạt của một nam sinh cấp ba bình thường, chỉ là anh rất hiếm khi nhắc đến chuyện nhà.

Mọi người đều hiểu rõ gia thế của anh, tra một cái là ra ngay nên cũng không hỏi nhiều.

“Dạo này câu hỏi này rất hot, xin mời anh Tạ trả lời.”

Hàng mi Ứng Già Nhược khẽ chớp, đáy mắt mang theo sự căng thẳng mà chính cô cũng không nhận ra.

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn lướt qua đĩa nho trên bàn, trả lời cực kỳ hời hợt: “Cả thanh mai và người thương từ trên trời rơi xuống, tôi chọn hết.”

“Uầy! Không hổ là anh Tạ, muốn cả chì lẫn chài, đúng là tấm gương sáng, là hình mẫu lý tưởng của cánh đàn ông chúng ta!”

Trần Kinh Tứ: “Nhưng đây không phải là câu hỏi trắc nghiệm nhiều đáp án, uống đi.”

Mọi người đều đang cười đùa trêu chọc Tạ Vọng Ngôn.

Không ai để ý sau khi Tạ Vọng Ngôn trả lời xong, nụ cười trên mặt Ứng Già Nhược dần thu lại, hàng mi dài cong vút rủ xuống, dùng sức rút những ngón tay của mình khỏi lòng bàn tay Tạ Vọng Ngôn.

Đúng lúc Tạ Vọng Ngôn vươn tay lấy ly bia.

Nên đã để mặc cô rút ra.

Trong lúc Tạ Vọng Ngôn uống, trò chơi tiếp tục sang vòng sau.

Đầu kim lại một lần nữa hướng về phía Tạ Vọng Ngôn, rung lên mấy cái, cuối cùng chậm rãi chệch sang hướng Ứng Già Nhược.

“Vòng quay này quyết tâm muốn chứng minh với chúng ta rằng nó không hề gian lận hahaha.”

Ứng Già Nhược chớp chớp mắt một cách chậm chạp, mặc dù tâm trạng có chút khó chịu, nhưng vì không muốn phá hỏng bầu không khí, cô mở miệng giữa những tiếng reo hò: “Tớ chọn thật!”

“Để tớ bốc cho.” Chu Nhiễm đứng dậy.

Thiên linh linh địa linh linh, cho một câu kích thích một chút được không.

Giây tiếp theo.

Mọi người nhìn lên màn hình lớn.

Câu hỏi hiện ra, giống hệt câu vừa rồi: “Giữa trúc mã và người thương từ trên trời rơi xuống, cậu chọn ai.”

“Chỗ hai người này ngồi đã được làm phép rồi phải không!”

“Một là không bốc trúng, hai là bốc trúng toàn mấy câu hỏi trẻ con này!”

Thế này thì dễ trả lời quá rồi.

Không ngờ một câu hỏi đơn giản như vậy chẳng những khiến Tạ Vọng Ngôn phải uống rượu.

Mà hình như Ứng Già Nhược cũng bị làm khó rồi.

Tạ Vọng Ngôn chọn tất cả.

Cô cũng muốn chọn tất cả, không thể thua anh được.

Nhưng đây là trò chơi nói thật, nói dối là phá vỡ quy định rồi.

Mà nếu chọn thật là trúc mã, thì mất mặt quá.

Mọi người trơ mắt nhìn Ứng Già Nhược bưng ly bia lên, cạn sạch một ly.

Trần Kinh Tứ vỗ tay: “Nữ anh hùng!”

Mặc dù không hiểu tại sao một câu hỏi đơn giản thế này mà lại phải uống, thậm chí cậu ta còn nghi ngờ có phải Ứng Già Nhược đơn thuần là chỉ muốn uống thôi không.

Mọi người không nghĩ nhiều, trò chơi tiếp tục.

Sắc mặt Tạ Vọng Ngôn hơi trầm xuống, động tác của Ứng Già Nhược quá nhanh, lại nằm ngoài dự đoán của anh nên không kịp ngăn cản.

Cô đã nuốt xuống rồi.

Tửu lượng của dì Diệp và chú Ứng đều rất bình thường.

Thế nên…

Mang cái gen này mà tửu lượng của Ứng Già Nhược tốt mới là lạ.

Quả nhiên.

Vài phút sau, ánh mắt Ứng Già Nhược bắt đầu đờ đẫn, trong lòng cô lúc này chỉ muốn cách xa Tạ Vọng Ngôn mười vạn tám nghìn dặm, bèn dịch người về phía rìa ghế sofa.

Thế nhưng phản ứng của cơ thể lại nhanh hơn bộ não ngâm trong cồn.

Chẳng bao lâu, bắp chân trần của cô đã cọ vào chân anh đang mặc quần dài đen.

Lại còn giống như đang phát ra ánh sáng trắng lấp lánh.

Chu Nhiễm vô tình liếc nhìn sang, cảm thấy dạo này mình hơi bị mờ mắt vì sắc đẹp rồi.

Thế mà lại ảo tưởng ra cốt truyện của cuốn tiểu thuyết vừa đọc tối qua.

Ôi, nếu chân của Ứng Già Nhược mà gác lên chân Tạ Vọng Ngôn nữa thì càng…

Khoan đã!

Đôi mắt của Chu Nhiễm mở to.

Vãi nồi!!

Gác lên thật rồi.

Đm đm đm!!

Kẹp lên eo luôn?

Đù… vip.

Ứng Già Nhược đang trong cơn say chuếnh choáng, hoàn toàn quên mất xung quanh còn có một đống người. Trong mắt cô lúc này chỉ có Tạ Vọng Ngôn. Sau khi áp sát vào anh một lúc, cô cảm thấy chưa đủ, trong lòng vẫn còn rất bứt rứt.

Thế là cô leo thẳng lên người anh luôn.

Giống hệt tư thế ôm hôn trên ghế sofa trong ngôi biệt thự nhỏ.

Lòng bàn tay nóng hổi đặt lên vai Tạ Vọng Ngôn, từ trên cao nhìn xuống anh: “Tạ Vọng Ngôn, mình giận rồi.”

Tạ Vọng Ngôn ôm lấy eo Ứng Già Nhược như chốn không người, giúp cô giữ thăng bằng cơ thể đang lắc lư, sau đó cứ giữ nguyên tư thế đó mà bế người lên.

Vừa bước được hai bước, anh mới nhớ ra ở đây còn có người khác.

Anh xoay người, giọng điệu uể oải: “Giận rồi, tôi đi dỗ đây.”


Hết chương 36

Từ tác giả:

Tạ Vọng Ngôn: Vợ giận rồi, tôi đi dỗ đây, các cậu cứ chơi trước đi, à mà, mấy cẩu độc thân các cậu chắc không hiểu được tâm trạng của người có vợ như tôi đâu, dỗ vợ là ưu tiên số một.

Xì poi:

“Cậu không gọi, mình sẽ cưỡng hôn cậu đấy.”

Bình luận về bài viết này