[Chín muồi] Chương 35

Chương 35: “Mở miệng ra.”

Chuyển ngữ: @motquadao


Lúc Ứng Già Nhược bị hôn, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu hỏi của Tạ Vọng Ngôn.

Không ngờ người này thật sự không cần câu trả lời.

Sợ sống mũi hai người đụng vào nhau, Tạ Vọng Ngôn hơi nghiêng đầu hôn xuống.

Hàng mi Ứng Già Nhược khẽ run, phản ứng đầu tiên là: Sao cậu ta lại có kinh nghiệm như vậy.

Phản ứng thứ hai: Sao cậu ta có thể hôn mình?

Con hẻm nhỏ hẹp, phía sau Tạ Vọng Ngôn là cây cổ thụ xum xuê, bên trái là bức tường hoa màu cam đỏ, chiếc đèn treo tường kiểu cổ giấu trong khóm hoa hắt xuống hàng chân mày và đôi mắt anh một mảng sáng chập chờn, tạo thành ra một đường viền sáng mờ ảo.

Kéo theo nét gương mặt và ngũ quan của anh đều trở nên mờ mịt.

Nhưng Ứng Già Nhược biết rõ hơn ai hết:

Người đang hôn cô lúc này là Tạ Vọng Ngôn, là trúc mã cùng cô lớn lên, cũng là người mà từ nhỏ cô đã gọi là anh trai.

Nhận ra sự lùi bước của cô, lòng bàn tay Tạ Vọng Ngôn trượt lên trên, những ngón tay dài xoa nhẹ vào vùng sau gáy mỏng manh và nhạy cảm của cô, lòng bàn tay lại mang theo sức ép không cho phép phản kháng.

Không cho phép cô né tránh.

Giọng nói của Tạ Vọng Ngôn nhuốm chút khàn khàn đầy gợi cảm, dán sát vào môi cô nói: “Mở miệng ra.”

Sự ma sát và rung động giữa hai cánh môi khi nói chuyện khiến tai Ứng Già Nhược tê rần, có lẽ cộng thêm việc vừa mới bấm lỗ tai nên vùng da ấy vừa nóng vừa ngứa. 

Cô luống cuống và khó nhọc thốt ra hai chữ: “Mình chưa…” đồng ý.

Âm cuối còn chưa dứt.

“Chưa hôn đủ đúng không.” Tạ Vọng Ngôn tự có cách hiểu của riêng mình, đồng thời biến thành hành động để thỏa mãn cô.

Ứng Già Nhược căng thẳng đến mức hai hàm răng cắn chặt, tay cũng không biết để vào đâu, nhưng không sao, Tạ Vọng Ngôn rất kiên nhẫn nắm lấy tay cô, dẫn dắt đặt lên bên eo mình, cùng lúc đó, ngậm lấy cánh môi cô ngấu nghiến giữa những kẽ hở.

Cho đến khi cô chịu thả lỏng mới thôi.

Hương bạc hà thoang thoảng khó nhận biết xâm nhập vào phế quản, trong chốc lát trở nên nồng đậm và quyến rũ.

Ứng Già Nhược cảm thấy mình như một viên kẹo trái cây, bị Tạ Vọng Ngôn ngậm giữa răng môi cho đến khi tan chảy.

Cuối cùng, cô giống như con trai, chậm chạp bị cạy ra một khe hở.

Tạ Vọng Ngôn rốt cuộc cũng ngậm được lấy đầu lưỡi mềm mại vốn đang ở bên trong.

Đây là một nụ hôn không hề trong sáng, một nụ hôn dâng trào tình ý.

Gọi tắt là hôn lưỡi.

Ứng Già Nhược tựa như một quả đào mật bị mùa xuân ép chín, vừa xanh non vừa ngọt ngào mọng nước.

Đừng nói là thanh mai trúc mã không thể hôn nhau thế này, ngay cả những cặp đôi vừa mới yêu đương cũng không thể nào có nụ hôn đầu mãnh liệt tới mức này đâu nhỉ?

Ứng Già Nhược nhớ lại lúc nãy nhìn thấy Tần Trăn Hồi và bạn gái hôn nhau cũng đâu có đưa lưỡi ra.

Đại não Ứng Già Nhược muốn cự tuyệt, bọn họ không nên làm như vậy.

Nhưng ngoại trừ đại não, các bộ phận khác trên cơ thể đều đã phản bội.

Từng tế bào đều đang gào thét với đại não: Thích được Tạ Vọng Ngôn hôn, muốn được Tạ Vọng Ngôn hôn, không thể từ chối việc được Tạ Vọng Ngôn hôn.

Muốn dán chặt lại gần hơn nữa.

Đôi chân mềm nhũn đứng không vững.

Hoàn toàn không chú ý tới, cặp đôi mà vài phút trước còn bị cô coi là trò vui để xem, lúc này đang nhìn về phía họ.

Dáng người cao lớn của Tạ Vọng Ngôn che phủ hoàn toàn Ứng Già Nhược.

Chắn đi mắt của Tần Trăn Hồi ở nhà bên cạnh.

Anh hơi nhướng mắt, ánh mắt lạnh lùng áp đến.

Cuối cùng Tần Trăn Hồi cũng thông minh được một lần: Thế này là muốn bảo cậu ta cút xa một chút.

Thế là vội vàng kéo bạn gái về nhà.

Chỉ sợ làm phiền nhã hứng của anh Tạ, đang hôn hít lại chạy qua đập cậu ta một trận cho vui.

Mọi thứ dường như ngừng lại.

Bên tai chỉ còn tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng chim chóc kêu râm ran giấu trong bụi cây, nói cho họ biết thời gian vẫn đang trôi qua.

Không biết từ lúc nào, những hạt mưa lất phất tí tách rơi xuống, những giọt nước li ti đọng trên hàng mi cong vút của Ứng Già Nhược. Cô khẽ chớp một cái, tựa như bị hôn đến phát khóc.

Con đường lát đá dưới chân ướt và trơn trượt trong nháy mắt.

Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng buông cô ra.

Ngay khi Ứng Già Nhược tưởng rằng nụ hôn này rốt cuộc cũng kết thúc, cô dè dặt muốn lùi về phía sau, cố gắng thoát khỏi cái ôm nóng bỏng của Tạ Vọng Ngôn.

Giây tiếp theo.

Những ngón tay dài của Tạ Vọng Ngôn siết lấy hông cô, xốc lên một cái, vững vàng đỡ lấy bắp đùi cô, thành thạo bế bổng cô lên.

“Ưm…”

Ứng Già Nhược không kịp phòng bị, nhưng cánh tay dường như có ký ức, vừa được bế lên như vậy, đã theo thói quen vòng qua cổ anh.

Tư thế ôm gấu koala chuẩn mực và đầy quán tính.

Lúc ánh mắt rơi xuống bờ môi anh, cô hơi ngây người.

Do ma sát quá độ, lúc này đôi môi Tạ Vọng Ngôn hơi ửng đỏ, không còn vẻ bạc tình như thường ngày.

Cô bất giác nhớ lại cảm giác khi hôn vừa rồi, rất mềm mại, rất dễ hôn.

Lại nhớ đến lời Chu Nhiễm và các bạn từng nói trước đây.

Dù không theo đuổi được Tạ Vọng Ngôn, nhưng được hôn anh một cái thì chết cũng không hối tiếc.

Bây giờ cô cũng có cảm giác này…

Ứng Già Nhược bị hôn đến mức ánh mắt mơ hồ: “Sao cậu lại hôn mình?”

Trong không gian mờ tối, đuôi mắt có vẻ đa tình của Tạ Vọng Ngôn hơi xếch lên, nhưng đôi môi mỏng lại thốt ra ba chữ vô cùng lạnh lùng: “Tự nghĩ đi.”

Đột nhiên, một tia chớp xé toạc màn đêm đen kịt, Ứng Già Nhược giật nảy mình, cúi đầu nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Có phải sấm sét sắp đánh chết chúng ta không?”

Việc hai người hôn nhau quá mức cấm kỵ, ngay cả ông trời cũng chướng mắt rồi sao!

“Vậy thì cứ để sét đánh mình trước đi.” Tạ Vọng Ngôn nương theo tư thế cúi đầu của cô, một lần nữa hôn lên.

Ứng Già Nhược chợt nhận ra, tư thế họ vẫn thường ôm nhau trước đây, hóa ra lại thích hợp để hôn nhau đến vậy.

Tạ Vọng Ngôn cứ như vậy vừa hôn, vừa bế cô đi vào nhà.

Ứng Già Nhược lại bị hôn đến choáng váng, khóe mắt vô tình liếc sang nhà bên cạnh.

Không biết Tần Trăn Hồi và bạn gái đã rời đi từ lúc nào.

Dưới gốc đa cổ thụ ngàn năm tuổi cành lá sum suê chỉ còn lại làn gió cuốn theo hạt mưa lướt qua.

Phòng khách chưa kịp bật đèn, tối om như mực.

Chỉ có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng nước mờ ám, trên chiếc sofa rộng lớn, hai bóng người mờ nhạt chồng lên nhau, những cơ thể trẻ trung và nóng bỏng ma sát, xung quanh như có tia lửa điện bắn ra.

Ứng Già Nhược học múa từ nhỏ, cơ thể rất dẻo dai.

Tiếng sấm chớp bên ngoài ngày càng gần, như thể xuyên thủng nóc nhà, đánh thẳng xuống đỉnh đầu họ.

Cơn mưa rào trút nước ầm ầm đổ xuống, hòa cùng với tiếng gió rít gào thịnh nộ.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

“Tạ, Tạ Vọng Ngôn, đừng hôn nữa, mình có chuyện muốn nói với cậu.”

Lòng bàn tay Ứng Già Nhược yếu ớt chống trên lồng ngực Tạ Vọng Ngôn, đầu ngón tay siết chặt lấy chiếc áo thun ngắn tay màu đen trên người cậu, ép bản thân phải giữ bình tĩnh, xoa dịu nhịp tim đang bồn chồn loạn nhịp.

Hôn đến mức này, đối với mối quan hệ của hai người mà nói, đã vượt quá giới hạn một cách nghiêm trọng rồi.

Họ không nên làm vậy.

Giọng nói hơi run rẩy của Ứng Già Nhược quá đỗi nghiêm túc.

“Nghĩ thông suốt rồi à?” Tạ Vọng Ngôn khép hờ mắt, trong bóng tối chạm phải ánh mắt cô, trầm giọng hỏi.

Ứng Già Nhược gật đầu.

Một lát sau, Tạ Vọng Ngôn rướn người bật chiếc đèn cây cạnh sofa, đồng thời dùng lòng bàn tay che mắt cô lại.

Đợi đến khi cô từ từ quen với ánh sáng mới bỏ tay xuống.

Trước đây Ứng Già Nhược sẽ không để ý đến những chi tiết nhỏ nhặt này, cô đã quen với sự chăm sóc chu đáo từng ly từng tí của Tạ Vọng Ngôn dành cho mình.

Chạm phải đôi đồng tử phản chiếu hình bóng mình của Tạ Vọng Ngôn.

Đây không phải lần đầu tiên Ứng Già Nhược nghiêm túc nhìn vào mắt Tạ Vọng Ngôn, nhưng lại là lần đầu tiên cô nhận thức rõ ràng, trong mắt Tạ Vọng Ngôn, trông mình như thế nào.

Thời tiết hôm nay rất nóng, Ứng Già Nhược mặc một chiếc váy ngắn, lúc hôn nhau, hai chân theo thói quen vòng quanh eo Tạ Vọng Ngôn, đôi chân thon dài thẳng tắp phơi bày dưới ánh đèn.

Đôi chân cô sinh ra đã đẹp, đến cả đầu gối cũng tròn trịa tinh xảo, có lẽ vì quỳ ngồi trên người Tạ Vọng Ngôn hôn quá lâu nên bị lớp vải jeans thô ráp trên người anh cọ thành một màu hồng nhạt.

Ngôi biệt thự nhỏ như một chiếc bình thủy tinh bịt kín.

Mà lúc này, Tạ Vọng Ngôn đã nhét trọn mùa hè vào trong chiếc bình thủy tinh đó.

Hơi nóng không ngừng tuôn trào, luân chuyển, tích tụ, sục sôi bên trong chiếc bình thủy tinh.

Ngay cả khi họ đã ngừng hôn, luồng khí cuộn trào dường như vẫn lẩn khuất xung quanh, mãi không tan đi.

Trong mắt Tạ Vọng Ngôn không có cảm xúc gì quá rõ ràng, chỉ có những đường gân xanh trên cánh tay đang đặt trên chân cô là nổi lên rõ rệt, như thể đang đập dữ dội.

Anh khép hờ mí mắt, vẫn dáng vẻ bất cần đời và bạc tình, vừa cáu kỉnh vừa lạnh lùng đó, khiến người ta không thể phân biệt được cảm xúc lúc này của mình.

Giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi: “Cậu muốn nói gì?”

Cánh tay Ứng Già Nhược vẫn vòng hờ qua cổ anh, không hề nhúc nhích.

Hai người hôn nhau trên sofa bao lâu.

Thì những lời này đã vòng vo trong đầu cô bấy lâu.

Ứng Già Nhược nương theo ánh đèn, vụng về và lắp bắp nói:

“Tạ Vọng Ngôn, chúng ta đã quen biết nhau mười tám năm rồi.”

“Một năm có 365 ngày, trung bình mỗi năm chúng ta gặp nhau 360 ngày, từ lúc nào không hay… cậu, cậu đã trở thành một người không thể thay thế trong cuộc đời mình.”

Ứng Già Nhược không tưởng tượng nổi, thế giới không có Tạ Vọng Ngôn sẽ ra sao.

Cô không dám nghĩ.

Cũng không muốn nghĩ.

Còn hiện tại, nụ hôn bất ngờ và đầy mạnh mẽ này của Tạ Vọng Ngôn đã phơi bày tất cả những gì cô luôn muốn trốn tránh.

Không cho phép cô không thể nghĩ tới.

Tạ Vọng Ngôn không cần suy nghĩ đã đáp lại: “Chưa tới 350 ngày, từ sau khi cậu lên chín tuổi, năm nào cũng phải sang nhà bà ngoại ở một tuần, không cho mình đi theo.”

“Còn phải trừ đi thời gian mình đi tập huấn tập trung, thi học sinh giỏi các kiểu.”

“Ứng Già Nhược, cậu thi đại học có được điểm tối đa môn Toán không đấy?”

Những lời nói chân thành và nghiêm túc mà Ứng Già Nhược vốn đã sắp xếp xong xuôi bị anh làm cho rối loạn: “…Đó là trọng tâm ư?”

“Trọng tâm là tình cảm của chúng ta không thể bị biến chất.”

Ngộ nhỡ đi chệch một bước, có thể mọi thứ sẽ hoàn toàn thay đổi.

Vì vậy đối với họ mà nói, duy trì mối quan hệ thanh mai trúc mã hiện tại là an toàn nhất.

Tạ Vọng Ngôn lặng yên không nói.

Hai người cứ nhìn nhau như vậy rất lâu.

Có những lời không cần nói toạc ra, hai bên đều tự hiểu rõ trong lòng.

Hơn nữa Tạ Vọng Ngôn hiểu Ứng Già Nhược, còn hơn cả hiểu chính bản thân mình.

Cô nghĩ gì, lo lắng điều gì, khao khát điều gì, thích gì…

Anh đều hiểu rõ mồn một.

Ứng Già Nhược nhỏ giọng nói: “Vậy nên… cậu hiểu được không?”

Họ thực sự không thể hôn nữa.

Hôn nữa sẽ xảy ra chuyện mất.

Cô giống như một chú rùa nhỏ, vừa bị anh lôi ra khỏi mai lại muốn rụt cổ về khu vực an toàn tuyệt đối.

Ứng Già Nhược lo lắng tình cảm của họ bị biến chất.

Tạ Vọng Ngôn liền dùng sự thay đổi về lượng đủ lớn để dẫn dắt sự thay đổi về chất đủ tốt.

Cô không có can đảm chào tạm biệt bờ biển, cô sẽ không thể bơi đến những chân trời mới.

Nhưng không sao, Tạ Vọng Ngôn sẽ dùng đủ sự an toàn, để truyền cho cô đủ dũng khí.

“Hiểu.”

Đầu ngón tay Tạ Vọng Ngôn đang nắm lấy đùi cô hơi dùng sức, ấn cô về phía lồng ngực mình, như thể đang an ủi: “Đừng áp lực.”

Trên mặt Ứng Già Nhược xẹt qua vẻ bối rối: Khoan đã, chẳng phải bảo hiểu rồi sao? Sao còn ôm chặt hơn thế này?

Tạ Vọng Ngôn mổ nhẹ lên môi cô, mân mê: “Thanh mai trúc mã cũng có thể hôn nhau.”

Lại thành thạo cạy mở kẽ răng cô.

Một lúc lâu sau Ứng Già Nhược mới đẩy anh ra: “…Thanh, thanh mai trúc mã nào lại hôn nhau.”

Tạ Vọng Ngôn: “Chúng ta.”

Ứng Già Nhược: “…”

Một tay Tạ Vọng Ngôn nắm lấy đùi cô, một tay khống chế gáy cô không cho cô né tránh: “Hôn thêm một lát nữa, quen là được.”

Ứng Già Nhược cảm thấy não mình lại không đủ dùng rồi: “Đợi một lát…”

“Không đợi.”

Tạ Vọng Ngôn từ chối, và hỏi cô: “Thích được mình hôn không?”

“…Thích.” Trước mặt Tạ Vọng Ngôn, Ứng Già Nhược không thể nói dối, cho dù có nói dối cũng sẽ bị vạch trần, đặc biệt khi bây giờ đang bị anh giam giữ trong lòng.

Tạ Vọng Ngôn từ tốn tiếp tục hỏi: “Mình hôn cậu có thoải mái không?”

Cổ tay Ứng Già Nhược như không còn sức lực vòng qua cổ anh, có thể cảm nhận được mạch đập của anh đang nhảy lên kịch liệt, không hề điềm tĩnh như vẻ bề ngoài.

Cô cũng không phủ nhận: “Thoải mái…”

Tạ Vọng Ngôn: “Thoải mái là được, nể tình chúng ta lớn lên cùng nhau từ nhỏ, mình không bắt cậu phải chịu trách nhiệm đâu.”

Ứng Già Nhược bị cuốn theo: “Thật ư?”

Tạ Vọng Ngôn ừ một tiếng: “Chỉ là hôn nhau thôi mà, cũng đâu có làm đến bước cuối cùng.”

Nửa tiếng sau.

“…” Ứng Già Nhược nằm bò trên vai anh, ánh mắt mê ly, chắp vá lại mọi thứ rồi mới hỏi: “Thật sự không à?”

Tạ Vọng Ngôn: “Không tin mình?”

Cậu phải làm gì khiến mình tin đi chứ.

Ứng Già Nhược quỳ gối ngồi trên người Tạ Vọng Ngôn thở dốc, bật ra một tiếng kêu khẽ, khó nhọc nói: “Vậy tay cậu đang làm gì đấy?”

Tạ Vọng Ngôn không trả lời mà hỏi ngược lại: “Không thoải mái à?”

Ứng Già Nhược không trả lời, một lúc sau…

Cô gượng gạo cuộn tròn hai chân lại: “Đừng xoa chỗ đó.”

“Kỳ lắm.”

Tạ Vọng Ngôn chậm rãi hỏi: “Kỳ chỗ nào, đau à?”

Ứng Già Nhược vùi vào hõm cổ cậu: “…Không đau.”

Giây tiếp theo lại bị Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng bóp cằm, tiếp tục hôn cái chóc, thỉnh thoảng lại vờn quanh đầu lưỡi cô làm càn: “Sao hôm nay khuy cài lại không ở đằng trước.”

Thậm chí còn tự nhiên bày tỏ sở thích của mình: “Mình thích khuy cài đằng trước.”

Đôi mi mỏng của Ứng Già Nhược nhấc lên, đáy mắt ngập tràn nước mắt sinh lý, rõ ràng muốn lườm anh một cái, nhưng lại chẳng có chút sức sát thương nào: “Tiện, tiện cho cậu cởi à?”

Tạ Vọng Ngôn phủ nhận: “Khuy cài ở đằng sau cũng không ảnh hưởng gì.”

“Chỉ là vì rất đẹp.”

Ứng Già Nhược cảm nhận được những ngón tay dài trên lưng mình, càng áp sát vào lồng ngực anh hơn: “Đừng nghịch lung tung…”

Tạ Vọng Ngôn đột nhiên kề sát môi cô bật cười.

Ứng Già Nhược: “Cười gì chứ?”

Tạ Vọng Ngôn: “Đột nhiên nhớ ra, tối qua cậu cũng dán vào người mình y như thế này.”

Giọng Ứng Già Nhược đầy vẻ nghi ngờ: “Không phải cậu say rồi ư? Sao còn nhớ rõ thế?”

“Có phải cậu giả vờ say không?”

“Say thật, nhưng chưa đến mức mất trí nhớ.” Tạ Vọng Ngôn nhớ đến chuyện tối qua, không kìm được mà day day trán.

Lúc tỉnh táo anh sẽ không bao giờ đi mua mấy thứ kia trước mặt Ứng Già Nhược, đúng là say thật rồi.

Tiếng mưa to bên ngoài dần nhỏ lại.

Quần áo trên người hai người như vừa đi tắm mưa ngoài trời về, xộc xệch lộn xộn không ra hình thù gì.

Nụ hôn đầu quá mức phóng túng.

Tạ Vọng Ngôn thành công khiến bản thân hôn đến mức bốc hỏa, kiểu suýt chút nữa thì không kiềm chế được.

Ôm Ứng Già Nhược hồi lâu mà không dịu lại được, thế là giữa chừng phải đi tắm nước lạnh một lần.

Tạ Vọng Ngôn mang theo một thân hơi lạnh bước ra, cúi mắt trầm ngâm nhìn bóng dáng đang cuộn tròn trên sofa sắp ngủ thiếp đi.

Hàng mi ẩm ướt của Ứng Già Nhược khẽ chớp, thốt ra câu đầu tiên sau nụ hôn đầu: “Tháp bánh su kem của mình, đừng quên đấy.”

Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng bật ra một tiếng cười cực khẽ: “Không quên được đâu.”

*

Nhân lúc Tạ Vọng Ngôn đi làm tháp bánh su kem, Ứng Già Nhược đi tắm.

Lúc đứng dậy khỏi sofa, cô suýt chút nữa mềm nhũn chân ngã gục xuống thảm, may mà Tạ Vọng Ngôn tính được trước nên đã đỡ lấy cô.

Đồng thời bế cô vào phòng tắm.

Nước nóng đã được xả đầy trong bồn tắm.

Rõ ràng là do Tạ Vọng Ngôn xả lúc đi tắm.

Anh còn đứng ngoài cửa phòng tắm, rất tốt bụng hỏi: “Có cần giúp không?”

Ứng Già Nhược mặt không đổi sắc đóng sầm cửa lại.

Tạ Vọng Ngôn nhàn nhạt nhắc nhở: “Vừa bấm lỗ tai xong tai không được để dính nước, đừng ngâm lâu quá, dễ bị nhiễm trùng đấy.”

Ứng Già Nhược đứng trước gương, đôi môi bị mút mát quá nhiều lần, lớp da ngoài như sắp bong ra một lớp.

Nhìn lại đôi tai đỏ rực, cô chẳng còn phân biệt được là do thẹn thùng hay là do bị viêm nữa.

Vài phút sau.

Tạ Vọng Ngôn gõ cửa: “Mình để quần áo trên ghế ngoài cửa cho cậu rồi nhé.”

Ứng Già Nhược ngâm mình xong bước ra xem thử.

Đồ ngủ mà Tạ Vọng Ngôn chọn cho cô lại là áo sơ mi của anh, còn bộ đồ lót bằng lụa màu hồng khói lại là loại khuy cài phía trước.

Thế này là chọn cho ai?

Bất kể là chọn cho ai, Ứng Già Nhược cũng không mặc.

Thanh mai trúc mã nhà ai hôn nhau xong lại còn phải mặc thế này để ngủ chung chứ.

Ứng Già Nhược không muốn mất đi lớp màng bảo vệ mang tên thanh mai trúc mã, cũng không muốn mất đi Tạ Vọng Ngôn, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Cô tựa người vào cửa bếp, nhìn Tạ Vọng Ngôn bắt từng cái bánh su kem một.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Là cuộc gọi video từ bố.

Ứng Già Nhược lập tức hoảng hốt.

Cô nhớ lại bộ dạng của mình trong gương lúc nãy, người từng trải nhìn một cái là biết ngay vừa làm chuyện không đứng đắn!

Cô vội vã lao đến trước mặt Tạ Vọng Ngôn, căng thẳng hỏi: “Làm sao đây làm sao đây? Bố mình gọi video!”

Tạ Vọng Ngôn nghiêng đầu nhìn cô một cái, nói như lẽ đương nhiên: “Thì nghe đi.”

“Bộ dạng mình thế này sao mà nghe?” Ứng Già Nhược chu môi lên, ra hiệu cho anh nhìn.

Vừa đỏ vừa sưng lại còn có tia máu.

Nhưng không nghe lại không được.

Bố cô nhạy bén lắm, chắc chắn sẽ nhận ra có vấn đề.

Tạ Vọng Ngôn khựng lại vài giây.

Sau đó cúi đầu mổ nhẹ lên đôi môi đang chu ra của cô một cái.

Ứng Già Nhược: “…”

Nắm chặt tay đấm anh một cái: “Lúc nào rồi mà còn hôn!”

Vừa dứt lời, Tạ Vọng Ngôn đã cầm lấy điện thoại, vuốt màn hình nghe máy.

“Sao lại là thằng nhóc này nghe máy, Già Già đâu?”

Sau khi giọng nói của Ứng Hòe Chương vang lên, Ứng Già Nhược lập tức im bặt, trốn ngoài khung hình trừng mắt lườm Tạ Vọng Ngôn, ai cho anh nghe máy, lại còn nghe nhanh thế!

“Chào buổi tối chú Ứng.”

Tạ Vọng Ngôn ung dung đặt điện thoại lên giá đỡ, tiếp tục làm tháp bánh su kem: “Điện thoại của Ứng Già Nhược để ngoài phòng khách, hôm nay ông nội dạy cậu ấy luyện võ phòng thân mất nửa ngày trời, vừa về là cậu ấy ngủ luôn rồi.”

Ứng Hòe Chương vô cùng đồng tình: “Con gái là phải luyện chút võ phòng thân, đỡ bị mấy kẻ mặt dày vô sỉ bắt nạt.”

Tạ Vọng Ngôn hoàn toàn tán thành: “Chú nói rất đúng ạ.”

Để sau này anh dạy thêm cho Ứng Già Nhược vài chiêu.

Cơ thể cũng phải rèn luyện thêm mới được, chứ không hôn chưa đầy hai phút mà đã bắt đầu thở hổn hển rồi.

Ứng Hòe Chương đá xoáy được một nửa: Thằng ranh này sao lại không biết mình biết biết ta thế chứ.

Ánh mắt dò xét của Ứng Hòe Chương chuyển từ tháp bánh su kem sang miệng anh: “Miệng con bị sao thế?”

“Món ăn tối nay hơi cay, con bị dị ứng ạ.” Tạ Vọng Ngôn trả lời qua loa, giọng điệu không có nửa phần chột dạ.

Ngược lại Ứng Già Nhược không xuất hiện trong khung hình, tim đã đập thình thịch muốn vọt ra khỏi cuống họng rồi.

Ứng Hòe Chương nhạy bén phát hiện ra có gì đó không đúng: “Con ghé sát vào camera cho chú xem nào.”

Tạ Vọng Ngôn hơi nghiêng đầu: “Chú Ứng, cho dù chúng ta có thân thiết như bố con, chú cứ nhìn chằm chằm vào miệng con thế này cũng không ổn lắm đâu.”

Ánh mắt Ứng Hòe Chương lướt qua chiếc khuyên tai bằng đá mã não đen chọc thẳng vào mắt mình: “Con bấm lỗ tai đấy à?”

Lần này Tạ Vọng Ngôn không keo kiệt nữa, để chú Ứng nhìn kỹ tai mình: “Có đẹp không chú?”

Ứng Hòe Chương: “Bình thường.”

Tạ Vọng Ngôn: “Gu thẩm mỹ của hai bố con có đôi khi có sự khác biệt khá lớn đấy ạ, Ứng Già Nhược thì thấy con rất đẹp.”

Ứng Già Nhược suýt nữa thì véo bầm mu bàn tay anh rồi.

Người này có thể đừng có ăn nói trêu ngươi với bố cô nữa được không, mau tắt video đi, thế mà lại còn buôn dưa lê được nữa chứ!!!

Ứng Hòe Chương: Tạ Vọng Ngôn không di truyền được một chút gen tốt nào của Tạ Tòng Lẫm.

Ví dụ như cái khoản ít nói trầm tính.

Suýt thì bị anh làm cho quên mất việc chính, Ứng Hòe Chương chốt lại bằng câu hỏi cuối: “Bao giờ hai đứa về?”

Sau 11 giờ đêm, trên giường trong phòng ngủ tầng một.

Trước khi đi ngủ, Tạ Vọng Ngôn cầm tăm bông và thuốc sát trùng, sát trùng lỗ tai cho Ứng Già Nhược.

Vì khoảng cách rất gần.

Ánh mắt Ứng Già Nhược rơi trên góc nghiêng của Tạ Vọng Ngôn.

Viên đá mã não đen mini khảm giữa viền kim loại bạc, áp vào dái tai mỏng manh trắng lạnh của thiếu niên, càng làm tôn lên đường nét sắc sảo, lạnh lùng trên khuôn mặt anh.

Toát ra một cảm giác xa cách khiến người ta khó lại gần, cũng khó nắm bắt.

Không ai biết anh đang nghĩ gì.

Những ngón tay thon dài sạch sẽ của Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng tháo hai viên ngọc trai nhỏ trên tai cô xuống, áp tăm bông tẩm thuốc sát trùng lên.

Ban đầu Ứng Già Nhược cảm thấy mát lạnh, sau đó là cảm giác châm chích tê rần, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.

Cô nói: “Tạ Vọng Ngôn, ngày mai chúng ta về đi.”

Tốt lắm, vẫn còn muốn chạy trốn cơ đấy.

Động tác của Tạ Vọng Ngôn hơi khựng lại, không trả lời ngay.

Anh điềm tĩnh giúp cô sát trùng xong hai viên ngọc trai nhỏ, rồi lại đeo vào tai cho cô.

Sau đó cất gọn tăm bông và thuốc sát trùng, còn đi rửa tay.

Cuối cùng đứng bên mép giường khẽ mỉm cười với cô.

Ứng Già Nhược nhìn kiểu gì cũng thấy nụ cười này có chút lạnh gáy.

“Sao cậu không trả lời mình?” Trong lòng cô dấy lên vài phần căng thẳng.

Tạ Vọng Ngôn nửa quỳ trên giường, bóng dáng cao lớn phủ lên người cô, giọng điệu ôn hòa nói: “Nếu ngày mai cậu lết xuống giường được thì chúng ta về.”


Hết chương 35

Từ tác giả:

Bé cánh cụt nắm chặt tay: “Ngày mai mình nhất định sẽ lết được xuống giường!” 

Tạ Vọng Ngôn: “Thử xem.” 

Dông dài: 

Mình sẽ đổi xưng hô dần dần theo mạch truyện nhé.

Xì poi:

“Tối qua cậu hung dữ quá.”

“Lúc đầu giống như muốn nuốt chửng mình vậy.”

“Về sau còn thọc vào tận cổ họng mình nữa!”

Bình luận về bài viết này