[Chín muồi] Chương 34

Chương 34: “Khuy cài ở đâu?”

Chuyển ngữ: @motquadao


Ứng Già Nhược lấy hết can đảm nhìn lướt qua màn hình điện thoại một lần nữa: Shipper đang phi nước đại chạy đến chỗ bạn.

Cũng không cần phải phi nước đại như vậy đâu.

Một nữ sinh trung học trong sáng vừa mới tốt nghiệp như cô, tại sao lại phải đối mặt với cảnh tượng này cơ chứ.

Nhớ lại danh sách mua hàng chấn động kia, Ứng Già Nhược đau đầu hỏi: “Lúc gộp đơn sao cậu không mua mấy thứ như khăn tắm, khăn giấy, tăm bông hay khẩu trang ấy.”

Tạ Vọng Ngôn thành thật  trả lời: “Không dùng đến.”

Ban đầu Ứng Già Nhược còn tưởng anh cố tình trêu mình.

Cô đột ngột hỏi: “Mấy thứ gộp đơn đó, cậu định dùng với ai?”

Dựa theo tính tình ngày thường của Tạ Vọng Ngôn, chắc chắn anh sẽ nói mấy lời trêu ghẹo cợt nhả.

Thế mà lần này lại không lên tiếng.

Chiếc đèn chùm bằng đồng theo phong cách Baroque trong phòng ngủ sáng lên, vầng sáng hơi mờ tối, hai người một ngồi một đứng, lặng lẽ nhìn nhau, không ai nói câu nào.

Không phải là say thật rồi đấy chứ?

Ứng Già Nhược rốt cuộc cũng phản ứng lại, chạm phải ánh mắt Tạ Vọng Ngôn, cố gắng tìm kiếm bằng chứng chứng minh anh đang giả vờ say.

Đôi con ngươi màu hổ phách của Tạ Vọng Ngôn dưới ánh đèn mờ, tựa như một mặt trời sâu không lường được, đang tĩnh lặng nhìn lại cô.

Không có sự mơ màng hỗn loạn của người say rượu, vẫn trong trẻo và lạnh lùng như trước.

Nhưng lại không nhúc nhích.

Càng tỉnh táo như vậy, lại càng không bình thường.

Ứng Già Nhược huơ huơ tay trước mặt anh: “Tạ Vọng Ngôn, còn nhận ra tôi là ai không?”

Một lát sau, Tạ Vọng Ngôn mới ngập ngừng nắm lấy cổ tay cô: “Vợ tôi?”

“???”

Ứng Già Nhược không kịp phòng bị: “Cậu còn biết bản thân là ai không?”

Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng đáp: “Chồng mình mà cậu cũng không nhận ra.”

Gương mặt cao quý lạnh lùng mang vẻ bất cần đời của anh lúc này đầy tính áp bức. 

Không phải chứ, còn cáu kỉnh với cô nữa???

Ứng Già Nhược xác nhận Tạ Vọng Ngôn thực sự đã say rồi.

Cô kéo Tạ Vọng Ngôn đến trước chiếc gương đứng, chỉ vào anh nói: “Cậu, Tạ Vọng Ngôn, năm nay 18 tuổi, không phải 28, chưa kết hôn, không có vợ, hiểu chưa?”

Tạ Vọng Ngôn khẽ nhíu mày.

Đại khái là không nghe lọt tai mấy lời này, anh không trả lời, lướt qua Ứng Già Nhược, tiến về phía tủ quần áo, giọng điệu nhạt nhẽo: “Tôi muốn đi tắm.”

Tốt lắm, bệnh sạch sẽ đã ăn sâu vào trong xương tủy rồi.

Tạ Vọng Ngôn trông có vẻ rất bình tĩnh và logic, gấp gọn bộ quần áo dài tay lại rồi cất vào tủ, thay bằng một bộ pyjama bằng lụa mỏng dành cho mùa hè, vừa nhẹ vừa mỏng vừa trơn, đi thẳng về phía phòng tắm.

Cái phong thái ung dung này khiến Ứng Già Nhược thật sự bái phục: “Cậu phải mang theo cả quần lót đi chứ!”

Thật sự định đợi đồ giao đến rồi tự khóa mình lại à?

Ứng Già Nhược suy nghĩ vài giây, mở WeChat trên điện thoại lên.

Ứng Già Nhược:【Con trai có chuyện “rượu vào lời ra”, nói thật lòng mình không?】

Tần Trăn Hồi:【Thật lòng gì chứ, lời con trai nói lúc say độ tin cậy thấp lắm. Anh Tạ nhà tôi lại nói nhảm gì rồi à?】

Ứng Già Nhược:【.】

Tần Trăn Hồi:【Uống vài lần là quen thôi, mai lại hẹn nhé, tôi mời hai người một bữa thịnh soạn.】

Ứng Già Nhược:【Không hẹn.】

Ứng Già Nhược:【Lui xuống đi.】

Tần Trăn Hồi:【…】

Ứng Già Nhược:【Sau này cậu ấy không uống rượu nữa.】

Tần Trăn Hồi:【Ồ, vợ cậu ta quản nghiêm thật đấy.】

Ứng Già Nhược:【…】

Vừa định kéo Tần Trăn Hồi vào danh sách đen thì cô mới nhận ra mình đang dùng điện thoại của Tạ Vọng Ngôn. 

Bởi vì, shipper gọi điện thoại đến rồi.

Hòn đảo chỉ lớn bấy nhiêu, shipper đến rất nhanh. 

Tạ Vọng Ngôn vẫn đang tắm.

Vốn dĩ Ứng Già Nhược định bảo shipper để trước cửa, đợi ngày mai Tạ Vọng Ngôn tỉnh táo thì tự ra lấy, nhưng nghĩ đến việc nhà bên cạnh có một tên Tần Trăn Hồi lúc nào cũng có thể nhảy tường vào sân.

Cô đành ngậm ngùi đeo khẩu trang lên, xụ mặt đích thân ra lấy.

Một chiếc túi giấy màu đen rất lớn.

Sợ người khác không biết là mua mấy thứ không thể thấy ánh sáng hay gì.

Shipper đến tận cửa hàng lấy, đương nhiên biết bên trong có những gì. Lúc Ứng Già Nhược đưa tay ra nhận, anh ta không đưa ngay mà đưa mắt quét cô từ trên xuống dưới: “Em mua à?”

Ánh mắt như vậy khiến Ứng Già Nhược vô cùng khó chịu.

Vừa định mở miệng.

Giây tiếp theo, một bàn tay đã đặt lên vai cô.

Trái tim đang căng cứng của Ứng Già Nhược lập tức thả lỏng, cô hơi ngửa đầu nhìn Tạ Vọng Ngôn không biết đã tắm xong bước ra từ lúc nào.

Vóc dáng anh cao lớn, sắc mặt lạnh lùng, tỏa ra áp lực đáng sợ.

Bóng hình cao ráo đứng chắn trước mặt Ứng Già Nhược, giọng điệu như thể băng tuyết giữa mùa hè: “Tôi mua, anh có ý kiến gì à?”

“Không, không có gì. Mời anh nhận hàng, chúc anh vui vẻ.”  Shipper nhanh chóng đưa túi giấy cho Tạ Vọng Ngôn, cúi đầu quay lưng đi thẳng.

Lúc này Ứng Già Nhược mới biết.

Vừa rồi Tạ Vọng Ngôn không hề hung dữ với cô, bây giờ mới thực sự đáng sợ.

“Buồn ngủ.”

Người đi rồi, Tạ Vọng Ngôn lười biếng tựa hẳn vào người Ứng Già Nhược, dù đã say nhưng vẫn nhớ thu lại một nửa trọng lượng cơ thể.

“Nặng chết đi được.” Nhưng đối với Ứng Già Nhược mà nói, vẫn rất nặng!

Cảm giác như trên lưng đang cõng một ngọn núi, mãi mới nhích được về phòng.

May mà anh ở tầng một.

Tạ Vọng Ngôn u ám nói bên tai cô: “Cậu chê tôi béo.”

Ứng Già Nhược: “Tôi chê cậu làm mình làm mẩy.”

Sau này nhất quyết không thể cho cậu uống rượu nữa.

Làm càn lúc say còn có thể nhốt vào phòng, cái kiểu lúc tỉnh lúc say như anh mới là khó đối phó nhất.

Hoàn toàn không biết bước tiếp theo anh sẽ làm chuyện thần thánh gì.

Về đến phòng.

Ứng Già Nhược: “Cậu tỉnh rượu chưa?”

“Cậu đeo giúp tôi nhé?”

Tạ Vọng Ngôn mở túi giấy ra, lên tiếng cùng lúc với Ứng Già Nhược.

Ứng Già Nhược: “…”

Chưa tỉnh.

Cô nhanh chóng nhét cái món đồ có hình thù kỳ quái đáng sợ trong tay Tạ Vọng Ngôn trở lại túi: “Đeo cái gì mà đeo, không ai thèm chiếm tiện nghi của cậu đâu, yên tâm đi!”

Nếu không phải dư âm của bộ phim kinh dị vẫn chưa qua, Ứng Già Nhược thực sự rất muốn về tầng trên ngủ.

Nhưng nhớ lại lúc ra lấy đồ ship ban nãy, đi ngang qua phòng khách, cô luôn có cảm giác tứ phía đều có thứ gì đó đang nhìn mình chằm chằm, sởn cả gai ốc.

Cái kiểu nhà cổ cả trăm năm lại không thường xuyên có người ở này, ai biết được…

A a a không được nghĩ nữa!

Ứng Già Nhược tịch thu túi giấy, đẩy Tạ Vọng Ngôn lên giường, sau đó bịt mắt anh lại: “Nhắm mắt lại, ngủ mau.”

Sống mũi cao thẳng của Tạ Vọng Ngôn cọ vào lòng bàn tay cô một cái.

Một lúc lâu sau, anh đột nhiên lên tiếng: “Bé con, cậu chưa rửa tay.”

“Tôi cũng chưa rửa tay, không ngủ được.”

Cổ tay Ứng Già Nhược run lên.

Hồi nhỏ Tạ Vọng Ngôn thường hùa theo người lớn gọi cô là bé con, sau này cô cảm thấy việc bị gọi là bé con ở trường thực sự đi ngược lại với hình tượng của mình, còn bị bạn học cười nhạo nữa.

Đại tiểu thư Ứng Già Nhược ưa sĩ diện đã ra lệnh cấm Tạ Vọng Ngôn gọi như thế

Năm đó chắc khoảng lớp ba tiểu học.

Rõ ràng là một danh xưng rất ấu trĩ, nhưng không hiểu sao sau bao nhiêu năm, một lần nữa nghe Tạ Vọng Ngôn gọi mình như vậy, Ứng Già Nhược lại không cảm thấy mất mặt, ngược lại…

Nghe khá bùi tai.

Muốn bảo Tạ Vọng Ngôn gọi thêm tiếng nữa.

Nhưng Tạ Vọng Ngôn như đang đối đầu với cô vậy.

Ứng đại tiểu thư đích thân hầu hạ anh rửa tay sạch sẽ, anh vẫn nhất quyết không gọi thêm một tiếng nào.

Tức đến nỗi Ứng Già Nhược tự đi vào phòng tắm mà chẳng màng đến sợ hãi nữa.

Lúc Ứng Già Nhược tắm rửa sấy tóc xong xuôi bước ra, Tạ Vọng Ngôn đã nằm trên giường, có vẻ như đã ngủ thiếp đi. Có lẽ vì cảm thấy ánh đèn chói mắt, những khớp ngón tay thon dài của anh lười biếng che đi đôi mắt, chỉ để lộ nửa dưới của khuôn mặt, càng nhìn rõ sự ưu việt của khung xương người này. Đôi môi mỏng nhạt màu mím lại, mang một cảm giác lạnh lùng.

Không giống đang ngủ, mà giống như một ngôi sao nam đang chụp ảnh tạp chí vậy.

Loại ảnh có phần táo bạo ấy. 

Chiếc áo pijama màu đen khoác trên người càng làm tôn lên làn da trắng lạnh của anh, vắt vẻo trên bờ vai rộng, cơ ngực như ẩn như hiện, hở đến tận vùng bụng dưới, thậm chí có thể nhìn thấy viền quần lót cùng màu, phác họa ra vòng eo thon gọn.

Có chút gợi cảm.

Chỉ một chút xíu thôi.

Ứng Già Nhược quỳ một gối bên mép giường, ngắm Tạ Vọng Ngôn một lúc lâu, rồi mới kéo phần chăn đang đắp ngang hông anh lên trên một chút.

Đắp kín mít đến tận vị trí yết hầu.

Tạ Vọng Ngôn chừa lại cho cô một nửa chỗ trên giường.

Ứng Già Nhược tắt đèn, căn phòng rộng lớn chìm vào bóng tối. Tối nay bên ngoài gió không to, tĩnh lặng đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nhè nhẹ.

Không biết là của mình hay của Tạ Vọng Ngôn.

Cô nằm trên giường nhưng không hề có cảm giác buồn ngủ. Dù quay lưng lại với Tạ Vọng Ngôn cũng chẳng có tác dụng gì.

Đúng lúc này, Tạ Vọng Ngôn cũng theo đà nghiêng người sang, theo thói quen ôm cô vào lòng, áp sát lưng cô vào lồng ngực mình. Ứng Già Nhược càng không ngủ được.

Lồng ngực anh quá nóng, vì uống rượu nên thân nhiệt càng cao, trong không gian tối tăm, tĩnh lặng và an toàn kín đáo này, lại còn ở trên giường, các giác quan cũng trở nên nhạy bén hơn hẳn.

Ứng Già Nhược dường như có thể cảm nhận được nhiệt độ và độ săn chắc của từng tấc cơ bắp trên người anh.

Lây sang cô khiến cả người cô cũng nóng bừng, bên trong cơ thể như có dòng nhung nham đang cuộn trào.

Đã thế Tạ Vọng Ngôn còn rất thích vùi mặt vào hõm cổ cô, mùi bạc hà núi tuyết pha lẫn chút hơi rượu nhàn nhạt quanh quẩn bên tai và trong nhịp thở của cô, dường như mang theo cả hiệu ứng kích tình.

Ứng Già Nhược muốn vùng vẫy thoát khỏi anh.

Nhưng giường cũng chỉ có ngần ấy chỗ.

Cô nhẹ nhàng thở hắt, đôi mắt đã quen với bóng tối nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đóng kín, không ngừng cân nhắc…

Một là đi ra ngoài chấp nhận ánh nhìn của các sinh vật ở chiều không gian khác trong ngôi nhà cổ trăm năm.

Hai là nằm trên giường chấp nhận việc Tạ Vọng Ngôn như cái đuôi bám người ôm ôm cọ cọ.

Cuối cùng Ứng Già Nhược chọn  phương án thứ ba, phân tán sự chú ý.

Đến cả lời dặn dò của bố “không được chơi điện thoại trong bóng tối, nếu không sẽ bị cận thị” mà cô luôn tuân thủ cũng quên sạch.

Lấy điện thoại ra.

Mở cuốn tiểu thuyết mấy ngày rồi vẫn chưa đọc xong lên.

Chẳng phải người ta vẫn nói, đọc tiểu thuyết một là để dễ ngủ, hai là để phân tán sự chú ý sao.

Dù là cái nào cũng được.

Vài phút sau.

Đầu ngón tay cầm điện thoại của Ứng Già Nhược khẽ run rẩy.

Hoàn toàn vô dụng!

Những ký tự nhỏ xíu trên màn hình giống như áng thiên thư, mắt cô nhìn, nhưng chẳng có chữ nào chui lọt vào đầu.

Đến cả tên nam nữ chính cô cũng không nhớ.

Trán cô rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, dường như ngay cả không khí cũng đang sục sôi những nhịp thở bất an.

Đã vậy Tạ Vọng Ngôn không biết là đã tỉnh hay đang nói mớ, lại dùng giọng điệu vừa dịu dàng vừa khàn khàn nói bên tai cô: “Thơm quá.”

Ứng Già Nhược xoay người vùi vào lồng ngực cậu: “Tạ Vọng Ngôn, cậu phiền chết đi được.”

Nhưng những ngón tay lại siết chặt lấy áo choàng ngủ của cậu.

Bàn tay Tạ Vọng Ngôn vô thức vuốt ve lưng cô, như dỗ cô ngủ hồi còn bé.

Thế mà Ứng Già Nhược lại dần dần bình tĩnh lại thật, cũng không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Hôm sau.

Ứng Già Nhược bị đánh thức bởi ánh nắng chói chang hắt vào phòng.

Cô vùi mặt vào hõm cổ người bên cạnh, mơ màng lầm bầm: “Kéo rèm lại.”

“Chín rưỡi rồi, nếu buồn ngủ thì ăn chút gì rồi ngủ tiếp.” Tạ Vọng Ngôn nửa ôm nửa kéo cô ngồi dậy.

Ứng Già Nhược theo bản năng ôm lấy bờ vai anh, ký ức dần ùa về, cô nhìn khuôn mặt tuấn tú, sạch sẽ cùng ánh mắt trong trẻo, điềm đạm của Tạ Vọng Ngôn.

Cuối cùng cô cũng phân biệt được, ánh mắt Tạ Vọng Ngôn khi say và lúc tỉnh táo có gì khác nhau.

Lúc say, ánh mắt anh như ẩn chứa dục vọng chiếm hữu, cố gắng che giấu nhưng lại lỡ để lộ, còn khi tỉnh táo lại nhẹ nhàng như cơn gió lướt qua, không lưu lại nửa điểm dấu vết.

Vài giây ngắn ngủi sau.

Ứng Già Nhược cảm thấy có gì đó không ổn…

Cô lao phốc từ trên đùi Tạ Vọng Ngôn xuống, kéo chăn cuộn mình kín mít: “Cậu cậu cậu…”

“Áo lót của tôi đâu?!”

Ứng Già Nhược cũng không phải là hoàn toàn không có ý thức về giới tính.

Chí ít lúc ngủ chung giường với Tạ Vọng Ngôn, cô sẽ không ăn mặc như lúc ngủ một mình.

Tạ Vọng Ngôn hờ hững đáp: “Mặc áo lót đi ngủ không tốt cho sức khỏe.”

Ứng Già Nhược nghiến răng nghiến lợi: “Cậu cởi?”

Tạ Vọng Ngôn bước xuống giường: “Một là ma cởi, hai là tôi cởi, cậu cảm thấy lựa chọn nào sẽ khiến cậu dễ chịu hơn?”

Ứng Già Nhược: ” .”

Cái nào cũng khiến cô muốn chết quách cho xong.

Lúc vệ sinh cá nhân xong, vào thay quần áo.

Ứng Già Nhược loáng thoáng nhớ lại nửa đêm hôm qua, trong lúc mơ màng cô cảm thấy bị thít chặt.

Sau đó lòng bàn tay Tạ Vọng Ngôn trượt xuống lưng cô, không biết đã nói câu gì, tóm lại một lúc lâu sau, cơ thể đang bị siết chặt bỗng chốc được nới lỏng, ngủ càng thêm thoải mái.

Mới đầu cứ tưởng là nằm mơ.

Bây giờ nghĩ lại…

Chắc là cởi vào lúc đó.

Cô lấy chăn trùm kín mặt.

Không muốn đối mặt.

Thực sự rất muốn học cái thói mặt dày của Tạ Vọng Ngôn.

Lúc ăn sáng.

Sau khi qua cơn xấu hổ và lấy lại được sự bình tĩnh, Ứng Già Nhược mang tâm lý thà hy sinh chứ không chịu khuất phục, nếu mất mặt thì tất cả cùng mất mặt.

Định hỏi Tạ Vọng Ngôn xem anh còn nhớ chuyện tối qua không, chẳng hạn như chuyện mua một đống đồ linh tinh kia.

Ai ngờ đống đồ đó cùng với cả chiếc túi giấy đều đã bốc hơi khỏi ngôi biệt thự nhỏ.

Không tìm được tang chứng thì rất khó để buộc tội hung thủ.

Đến mức cuối cùng Ứng Già Nhược thậm chí bắt đầu nghi ngờ người say rượu là chính mình.

Mọi chuyện tối qua đều là do cô hoang tưởng ra.

*

Buổi trưa, ông nội Tạ gọi Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn sang trung tâm dưỡng lão ăn cơm.

Tần Trăn Hồi cũng có mặt.

Sau bữa trưa, nhân lúc Ứng Già Nhược đang nói chuyện với ông nội, cậu ta lén lút lẻn đến cạnh Tạ Vọng Ngôn.

Tạ Vọng Ngôn đang lười biếng nằm dài tắm nắng trên chiếc ghế mây dành riêng cho ông nội Tạ.

Không biết còn tưởng anh đến đây dưỡng lão.

Ngược lại, ông nội Tạ đang hừng hực khí thế dạy Ứng Già Nhược các thế võ phòng thân, ông cụ lo lắng cô đi học đại học xa nhà sẽ bị người ta bắt nạt.

Tần Trăn Hồi ngồi xổm trước mặt anh hỏi: “Anh Tạ, cậu có biết tối qua người anh em này âm thầm hy sinh những gì cho cậu không?”

Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn cậu ta một cái: “Nói.”

“Hôm qua vợ cậu nhắn tin cho tôi, hỏi tôi con trai sau khi uống rượu có nói lời thật lòng hay không.”

Hai chữ “vợ cậu” này khiến Tạ Vọng Ngôn rất vừa tai.

Ánh mắt nhìn Tần Trăn Hồi vốn dĩ đã có thêm một phần kiên nhẫn.

Chờ nghe câu tiếp theo của cậu ta: “Tôi vừa nghe đã biết, chắc chắn là sau khi say cậu đã nói hươu nói vượn gì rồi.”

“Nên lập tức phủ nhận ngay, đàn ông sau khi say làm gì có lời nào là thật!”

“Thế nào, người anh em này ra tay cứu nguy cho cậu, đáng để ca ngợi chưa.”

Tần Trăn Hồi đắc ý muốn chết, sau khi uống rượu cậu ta rất thích nói nhăng nói cuội với bạn gái, chia tay mấy cô bạn gái đều là vì thế.

Cậu ta cảm thấy mình đã cứu vãn được tình yêu của người anh em.

Bóng cây gạo phía sau Tạ Vọng Ngôn đổ xuống.

Tần Trăn Hồi: “Ơ kìa người anh em, sao mặt cậu cứ hằm hằm thế?”

Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng chịu đứng lên khỏi chiếc ghế, từ tốn khởi động cổ tay: “À, lâu rồi người anh em này chưa giãn gân cốt.”

Vài phút sau.

Tần Trăn Hồi bị đánh cho mặt mũi bầm dập chạy đi cầu cứu: “Ông nội cứu cháu, Tạ Vọng Ngôn định đánh chết cháu!”

Chỉ tính riêng một thân hình xăm trổ của Tần Trăn Hồi, ông nội Tần vốn cổ hủ nhìn lần nào là muốn đánh lần đấy, ngặt nỗi tuổi cao sức yếu, không đánh nổi.

Lúc này thấy có người giúp mình dạy dỗ thằng cháu trời đánh, hận không thể cống hiến luôn cả chiếc thắt lưng của mình: “A Ngôn, đánh mạnh vào, đánh chết nó cho ông!”

*

Trên đường về căn biệt thự nhỏ, Ứng Già Nhược tò mò hỏi: “Cậu đánh Tần Trăn Hồi làm gì, cậu ta chọc gì cậu à?”

Tạ Vọng Ngôn đáp với vẻ mặt không chút cảm xúc: “Ngứa tay.”

Ứng Già Nhược nhỏ giọng lầm bầm: “Cậu ta có phải bàn cào móng cho mèo đâu.”

Tạ Vọng Ngôn: “Tôi cũng không phải mèo.”

Ứng Già Nhược: “Thế cậu ngứa móng gì chứ?”

Tạ Vọng Ngôn xòe thẳng bàn tay ra trước mặt cô: “Đây là tay.”

“Đọc theo tôi, tay.”

Những khớp ngón tay của thiếu niên thon dài rõ ràng, ngay cả móng tay cũng được cắt tỉa sạch sẽ, đường vòng cung mềm mại, còn có hình bán nguyệt nhỏ màu trắng, một đôi bàn tay vô cùng khỏe mạnh và xinh đẹp.

Cứ nghĩ đến đôi bàn tay này tối qua cởi… cho mình.

Tai Ứng Già Nhược không kìm được mà đỏ bừng lên.

Bởi vì cô nhớ ra, cái áo tối qua cô mặc là loại cài phía trước.

Aaaaa.

Ứng Già Nhược đẩy ngón tay Tạ Vọng Ngôn ra, vừa đi vừa nói lấy lệ: “Tay tay tay.”

Vốn định chuyển tầm nhìn, Ứng Già Nhược đưa mắt về phía một cửa tiệm nhỏ ven đường.

Trên tấm bảng nỉ phía ngoài treo rất nhiều đôi hoa tai thủ công, trong đó còn có những món được chế tác theo kỹ thuật di sản phi vật thể. Chẳng hạn như đôi khuyên tai bướm làm từ nghệ thuật múa bóng kia, đôi cánh bướm đen trắng như đang dập dìu rung động giữa vùng sáng tối đan xen.

Tạ Vọng Ngôn thấy cô đứng nhìn hồi lâu: “Thích à?”

Ứng Già Nhược xoa xoa tai: “Tôi chưa bấm lỗ tai.”

Cô có rất nhiều món trang sức đẹp mắt, chỉ duy nhất không có bông tai, bởi vì Ứng Già Nhược sợ đau…

Nên mãi vẫn chưa hạ quyết tâm đi bấm lỗ tai.

Nhưng cô lại vô cùng thích làm đẹp.

Việc bấm lỗ tai chỉ là chuyện sớm muộn.

Chủ yếu là do cô chưa chuẩn bị sẵn tâm lý.

Lúc kết thúc kỳ thi chuyển cấp, vì muốn chơi trò phản nghịch, cô đã kéo Tạ Vọng Ngôn đi bấm một lần, nhưng vừa ngồi xuống thấy cây kim sáng loáng trên súng bấm lỗ tai là cô lập tức bỏ chạy.

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn dừng lại trên đôi tai trắng trẻo mềm mại của cô, yết hầu thắt lại, làm ra vẻ không có chuyện gì nói: “Có thể mua trước mà.”

Có lẽ nghe thấy cuộc đối thoại của họ.

Chị chủ quán mặc Hán phục mỉm cười mời: “Tiệm chị có bấm lỗ tai đấy, cực kỳ an toàn.”

Cô ấy vừa bước ra cửa đã bị đôi tình nhân nhỏ này thu hút sự chú ý.

“Hai em có muốn bấm lỗ tai đôi không, dạo này đang là trend đấy. Bạn nam bấm một bên, bạn nữ bấm một bên, tạo thành một cặp.”

Ứng Già Nhược vừa định phủ nhận họ không phải một đôi.

Tạ Vọng Ngôn đã lên tiếng: “Muốn bấm không?”

“Tôi bấm cùng cậu.”

“Cậu bấm cùng tôi thật á?”

Ứng Già Nhược ngước mắt nhìn Tạ Vọng Ngôn, liếc nhìn tai cậu.

Tai Tạ Vọng Ngôn rất mỏng, dáng tai đẹp hơn hẳn so với những bạn nam khác, đeo khuyên tai chắc chắn sẽ rất đẹp.

Đợi đến khi Ứng Già Nhược hoàn hồn, cô đã cùng Tạ Vọng Ngôn ngồi trên ghế.

Tạ Vọng Ngôn thấy cô căng thẳng, bèn nói với chị chủ tiệm: “Để em làm trước đi.”

Bấm lỗ tai rất nhanh, thậm chí Ứng Già Nhược còn chưa kịp phản ứng, Tạ Vọng Ngôn đã bấm xong rồi.

Anh chỉ bấm tai phải.

Chị chủ tiệm còn cảm thấy hơi kinh ngạc, phần lớn phái nam đều bấm lỗ tai bên trái, rất ít người chọn bên phải.

Dù sao thì nam tả nữ hữu.

Bình thường Tạ Vọng Ngôn hay có thói quen đi bên trái Ứng Già Nhược.

Đeo khuyên tai là để cho Ứng Già Nhược ngắm, đương nhiên phải chọn bên mà cô thường xuyên nhìn thấy.

Chị chủ tiệm đeo cho Tạ Vọng Ngôn một chiếc khuyên tai bạc mini khảm đá mã não đen, vừa không ảnh hưởng đến vết thương vừa đẹp mắt tinh xảo.

Ứng Già Nhược cẩn thận chạm nhẹ vào dái tai đang nóng ran của anh.

Không dám đụng vào vết thương: “Đau không?”

Tạ Vọng Ngôn cảm nhận một chút: “Đau, hay là cậu đừng…” bấm nữa.

Ứng Già Nhược ngồi lại xuống ghế, vẻ mặt căng thẳng hiện trên khuôn mặt xinh đẹp: “Bấm chứ.”

Tạ Vọng Ngôn đeo khuyên tai đẹp quá.

Không phải chỉ là xỏ một lỗ thôi sao, cô làm được.

Mặc dù đã hạ quyết tâm, nhưng Ứng Già Nhược vẫn hơi căng thẳng.

Tạ Vọng Ngôn từ tốn nắm lấy những ngón tay cô.

Sau đó rất thuần thục đan mười ngón tay vào nhau: “Về nhà làm tháp bánh su kem cho cậu ăn.”

“Ừm.”

Ứng Già Nhược bấm một lúc hai lỗ, chị chủ tiệm tặng cô một đôi ngọc trai nhỏ kiểu Baroque tối giản để giữ lỗ tai.

Nhìn dáng vẻ phản chiếu trong gương.

Ứng Già Nhược hạ quyết tâm: Sau này cô phải mua sạch tất cả các đôi khuyên tai đẹp trên thế giới mới không uổng công chịu hai phát đau này.

Chậm trễ mất hơn nửa tiếng, hai người xuyên qua một dãy phố tràn ngập pháo đốt rực rỡ, quay về căn biệt thự nhỏ.

Trời đã ngả tối, các tòa nhà xung quanh đều lần lượt lên đèn.

Ứng Già Nhược vẫn nhớ tới tháp bánh su kem của mình, ôm cánh tay Tạ Vọng Ngôn hối thúc: “Đi nhanh lên.”

Vừa đi được hai bước.

Khoảnh khắc ngay trước khi đi qua cây đa ngàn năm cành lá xum xuê bên ngoài biệt thự nhỏ là về đến nhà.

Cô đột nhiên khựng lại, kéo Tạ Vọng Ngôn trốn sau gốc cây.

Tạ Vọng Ngôn: “Sao thế…”

“Suỵt.”

Ứng Già Nhược đặt ngón trỏ lên môi Tạ Vọng Ngôn.

Một cảnh tượng quen thuộc.

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn hơi trầm xuống: “Ở trên đảo mà chúng ta cũng không thể công khai được à?”

Ứng Già Nhược đang bám lấy cánh tay anh lén lút thò đầu ra nhìn cửa ngôi biệt thự sát vách: “Không phải chúng ta, mà là Tần Trăn Hồi kia kìa.”

Lúc này Tạ Vọng Ngôn mới nhìn thấy Tần Trăn Hồi đang ôm một cô gái tóc ngắn hôn nhau.

Anh chỉ thản nhiên nhìn một cái, sau đó rủ hàng mi xuống, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Ứng Già Nhược.

Đôi mắt hồ ly ngấn nước trong veo của thiếu nữ lúc này hơi mở to, vừa tò mò mơ màng, vừa có sự ngượng ngùng khi nhìn người khác hôn nhau. 

Bởi vì vừa mới bấm lỗ tai nên rìa viên ngọc trai ánh lên một chút sắc hồng kiều diễm, đậm hơn so với đôi tai màu hồng nhạt.

Các khớp ngón tay Tạ Vọng Ngôn khẽ cuộn lại, không đưa tay ra chạm vào.

Bọn họ hôn cuồng nhiệt quá…

Lần đầu tiên Ứng Già Nhược tận mắt nhìn thấy người quen hôn nhau, rất khó để hình dung bầu không khí đó, chính là cảm giác khó lùi khó dứt, chỉ nhìn thôi cũng khiến trái tim run rẩy.

Hôn là cảm giác thế nào nhỉ?

Ứng Già Nhược thu hồi ánh mắt, chuyển hướng qua chiếc đèn treo tường mờ ảo trên vách, lén nhìn Tạ Vọng Ngôn.

Mới liếc cái đầu tiên đã bị bắt tại trận.

Thực ra khi nhìn Tần Trăn Hồi và cô gái kia hôn nhau, Ứng Già Nhược không có cảm giác gì, nhưng khoảnh khắc chạm mắt với Tạ Vọng Ngôn, trong đầu cô như có pháo hoa nở rộ.

Lồng ngực bất giác đập thình thịch.

Lúc Tạ Vọng Ngôn đứng ngược sáng, ánh mắt mang theo ý vị không rõ, Ứng Già Nhược vô thức mím chặt đôi môi hơi khô, bất giác muốn lùi lại.

Không ngờ lại giẫm trúng cành cây, cả người loạng choạng.

Tạ Vọng Ngôn kịp thời đưa tay ôm lấy eo cô.

Bàn tay anh rất lớn, vừa vặn đặt lên giữa lưng cô, những ngón tay dài khẽ mở ra, có thể cảm nhận rõ ràng từng đốt xương.

Biểu cảm của Ứng Già Nhược cứng đờ, đoạn ký ức bị đánh mất lúc nửa đêm đột nhiên khôi phục trọn vẹn.

Trong lúc mơ màng, cô nhớ mình đã coi Tạ Vọng Ngôn là gối ôm, khoảnh khắc lồng ngực chạm nhau, cô nghe thấy mình nói: “Chặt quá, khó chịu.”

Cô còn cọ vào ngực anh một cái.

Một lúc lâu sau, Tạ Vọng Ngôn mới khẽ đáp lại bên tai cô: “Biết rồi.”

Giọng nói vốn dĩ trong trẻo và lạnh lùng có chút nóng bỏng.

Bàn tay nóng rực không kém cũng trượt dọc theo eo cô lên trên, những đốt ngón tay thon dài luồn vào trong chiếc áo thun trắng dáng rộng được cô coi như áo ngủ.

Mò mẫm một lúc lâu, anh hỏi: “Khuy cài ở đâu?”

Cô đáp: “Ở đằng trước, cậu ngốc thế.”

Khi đó lòng bàn tay Tạ Vọng Ngôn áp vào lưng cô lại khựng lại rất lâu.

Cô còn giục giã: “Nhanh lên.”

“Sắp không thở nổi rồi.”

Nhớ ra rồi…

Nhớ lại tất cả rồi.

Ứng Già Nhược cảm thấy hơi thở như muốn ngừng trệ, quay mặt đi tránh né: “Không nhìn nữa, chúng ta về nhà thôi.”

Chưa để cô bước ra ngoài, cổ tay bỗng bị nắm lấy.

Lúc này màn đêm đã buông xuống, trăng tròn treo cao trên đỉnh đầu, ánh sáng bạc mờ ảo như dòng nước chảy.

Tạ Vọng Ngôn hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Ứng Già Nhược, hôn không?”

Rõ ràng là câu hỏi, nhưng không hề cho Ứng Già Nhược cơ hội trả lời.

Giây tiếp theo khi câu nói vừa dứt.

Đôi môi mỏng đã lướt qua khóe môi cô, ngậm lấy.


Hết chương 34

Từ tác giả:

Tối nay Tạ Vọng Ngôn mở truyện ra đọc: Chưa đủ thỏa mãn, nụ hôn đầu phải kéo dài ba chương.

Xì poi: 

“Đừng áp lực.”

“Thanh mai trúc mã cũng có thể hôn nhau.”


Bình luận về bài viết này