[Tai tiếng] Chương 196 – HOÀN TOÀN VĂN

Chương 196: NT2 – Hôn lễ (2)

Chuyển ngữ: @motquadao


Buổi lễ đầu tiên được tổ chức theo nghi thức truyền thống. Tuy Văn Đàn không có nhiều họ hàng, nhưng bạn bè trong giới lại rất đông. Ngoài Lâm Sơ Dao, những người như Ôn Thư Đồng, Từ Thu, Văn Văn, Quý Hồi, Quách Thụ, Đặng Văn Sơn đều đến góp mặt trong đội ngũ nhà gái.

Văn Đàn nhờ đoạt giải với Trường Phong và Cực Yến Chi Hạ mà giữ vững địa vị trên màn ảnh rộng. Quách Thụ với tư cách là đạo diễn của hai bộ phim này cũng gặt hái không ít giải thưởng, hiện đã là đạo diễn có sức ảnh hưởng và đắt giá nhất trong nước. Biết bao nhiêu diễn viên và nhà đầu tư xếp hàng hy vọng được hợp tác, nhưng ông ấy đều lấy lý do tuổi tác để thoái thác, chỉ quay những gì mình thực sự muốn quay.

Bộ phim đề tài thảm họa sau đó cũng lọt vào đề cử Liên hoan phim Cannes, không chỉ giúp danh tiếng trong nước của Quý Hồi tăng vọt mà giá trị của Đặng Văn Sơn cũng tăng theo. 

Năm ngoái, Quý Hồi cũng nhờ một bộ phim tâm lý tội phạm mà đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc nhất tại Liên hoan phim Berlin.

Quy trình của lễ cưới truyền thống hoàn toàn khác biệt với lễ cưới phương Tây. Có rất nhiều chi tiết nhỏ nhặt mà dù đã nghe bà cụ Minh giảng giải, Văn Đàn vẫn chỉ hiểu lơ mơ, như trong sương mù. 

Để tránh sai sót, bà cụ Minh còn đặc biệt sắp xếp người chuyên trách đi cùng cô.

Sau thay đồ và trang điểm xong, stylish đội chiếc phượng quan được đúc bằng vàng ròng lên đầu cô. 

Ôn Thư Đồng lần đầu nhìn thấy thứ này, lập tức cảm thán: “Trời ạ, độ tinh xảo của chiếc phượng quan này có thể sánh ngang với hiện vật trong bảo tàng ấy, cậu mua ở đâu thế?”

Lâm Sơ Dao hãnh diện đáp: “Bà ngoại mình đặt chế tác ròng rã hai năm mới xong đấy.”

Ôn Thư Đồng nghe qua là biết giá trị không hề nhoe, nhưng vẫn không nhịn được hỏi giá. 

Lâm Sơ Dao giơ tay ra hiệu một con số, Ôn Thư Đồng tặc lưỡi: “May mà tớ không định kết hôn, nếu không làm việc cả năm chắc vẫn chưa đủ tiền tổ chức một buổi lễ mất.”

Tiếp đó, cô ấy nhìn tờ hôn thư bên cạnh, cầm lên xem: “Ơ, cái này là do thầy Minh nhà cậu viết à?”

Hôn lễ lần này của Văn Đàn có đầy đủ phượng quan hỷ phục, tam thư lục lễ (*) không thiếu thứ gì. 

Văn Đàn nhìn sang, khóe môi cong lên: “Ừ.”

(*) Tam thư là chỉ Sính thư, Lễ thư và Nghênh thân thư. Sính thư là giấy viết định thời gian việc thành hôn, được coi như bản khế ước đính hôn. Lễ thư là giấy viết các việc khi làm hôn lễ cho nhà gái, giấy có viết số lượng và tên gọi các lễ vật. Nghênh thân thư là giấy ghi thời gian đón dâu chính thức.

Lục lễ là 6 bước nghi lễ cưới hỏi truyền thống, bao gồm Nạp thái (lễ đặt vấn đề hôn nhân, dạm ngõ), Vấn danh (lễ hỏi tên tuổi, thân thế), Nạp cát (lễ tiếp nhận xem tuổi hai bên, đính hôn), Nạp chinh (lễ nhận lễ vật), Thỉnh kỳ (lễ định ngày cưới), Thân nghênh (lễ rước dâu). 

Trên hôn thư viết rằng:

【Hôm nay giấy đỏ mực son, tơ hồng kết định. 

Kính mời nhật nguyệt làm chứng, trời đất cùng giám. 

Mong hạ có gió mát, đông gặp tuyết đầu mùa, cùng nhau đi qua năm tháng dài lâu.

Ta xin nguyện rượu ấm trà thơm, cùng nàng sớm chiều bên nhau.】

*

Hôn lễ được tổ chức tại nhà họ Minh. Từ cổng vào đã trải thảm đỏ dài bất tận, dùng từ “thập lý hồng trang” để hình dung cũng không hề quá lời. 

Có phóng viên vì muốn chụp được ảnh độc quyền hôn lễ của Văn Đàn mà đã trèo lên cây từ sớm, nhưng trước khi lễ cưới bắt đầu đã bị vệ sĩ nhà họ Minh lịch sự mời xuống. 

Từ xa, họ chỉ có thể chụp được khung cảnh hôn lễ tráng lệ, khí thế bề thế không kém gì yến tiệc hoàng gia.

Khi Văn Đàn khoác trên mình bộ hỷ phục xuất hiện, mặt trời vừa vặn lên cao giữa không trung. 

Gương mặt ẩn sau chiếc quạt tròn của cô rạng rỡ chói mắt, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn tình yêu và hạnh phúc. 

Minh Trạc đứng đó, đôi môi mỏng khẽ cong lên, chậm rãi đưa tay về phía cô.

Lễ cưới truyền thống không có quá nhiều phân đoạn sướt mướt như lễ cưới kiểu Tây, chỉ có hai người luôn nhìn về phía nhau, hoàn thành nghi lễ trọng đại này trong lời chúc phúc của chủ hôn. 

Lâm Sơ Dao ngồi dưới khán đài, nước mắt rơi lã chã không ngừng. 

Chu Kế Quang không mấy hiểu cảm xúc ấy, nhưng vẫn tôn trọng, kiên nhẫn đưa khăn giấy cho cô nàng suốt buổi.

Trong hôn lễ còn có một bàn khách đặc biệt. 

Khi Văn Đàn nhìn thấy bà nội Trương và mọi người, cô vô cùng kinh ngạc và vui mừng. 

Sau khi nghi lễ kết thúc, cô thay một bộ lễ phục đơn giản, xách váy chạy lại gần.

Bà Trương nắm tay cô, mắt cũng đỏ hoe: “Tốt quá, tốt quá rồi. Thấy cháu sống tốt thế này, bà ngoại cháu ở trên trời cũng yên tâm.”

Sống mũi Văn Đàn cay cay, giọng hơi nghẹn ngào: “Bà Trương.” 

Cô quay sang nhìn những người bên cạnh, “Ông Chu, bà Triệu, dì Vương…” 

Ngoài bà Trương và Kiều Kiều, những bậc trưởng bối ở Khánh An từng nhìn cô lớn lên đều tới dự.

Họ xúc động nói: “Trước đây còn lo cháu gả vào nhà giàu thế này dễ bị bắt nạt, hôm nay xem ra chúng ta lo xa quá rồi.” 

Có thể nghĩ đến việc đón họ đến dự lễ cưới, một gia đình như vậy chắc chắn không thiếu giáo dưỡng và lễ nghi.

Đợi đến khi không ai để ý, bà Trương nhét hai bao lì xì vào tay cô, thở dài: “Đây là bố mẹ cháu nhờ bà gửi… Chuyện cũ bà không nhắc đến, cháu kết hôn là chuyện vui, đừng nghĩ đến những chuyện không vui nữa.”

Văn Đàn khẽ đáp: “Vâng ạ.” 

Bất kể họ chân thành chúc phúc hay chỉ để đổi lấy sự thanh thản cho bản thân, hiện tại cô đã không còn bận tâm nữa và có thể thản nhiên đón nhận.

Sau khi hôn lễ kết thúc, cô có hỏi Minh Trạc tại sao lại nghĩ đến việc mời bà Trương và mọi người. 

Minh Trạc trả lời: “Anh đã từng nói, khi nào chúng mình kết hôn nhất định sẽ mời bà ấy.”

Nhưng thực tế, Văn Đàn hiểu rõ rằng vì cô không có bố mẹ, cũng không còn người thân, nên Minh Trạc không muốn cô cứ thế cô độc gả cho anh. 

Anh chưa bao giờ nói ra những điều này, nhưng cũng chưa bao giờ ngó lơ cảm nhận của cô.

*

So với sự trang trọng của đám cưới truyền thống, đám cưới phương Tây nhẹ nhàng và vui tươi hơn nhiều.

Văn Văn và Lâm Sơ Dao là phù dâu. Chu Kế Quang cũng từng tranh giành vị trí phù rể nhưng bị Minh Trạc phũ phàng từ chối. Cuối cùng người được chọn là Trần Ngôn Chu và Quan Trì.

Khi trọng trách này rơi xuống đầu Trần Ngôn Chu, cậu chàng có chút thụ sủng nhược kinh, lại thấy vinh dự vô cùng. 

Thế là, cậu ấy dẫn theo Thi Nhã và cậu con trai một tuổi hân hoan đến dự.

Lâm Sơ Dao với tư cách phù dâu chính, trong lúc chặn cửa đón dâu đã nghĩ ra không ít câu hỏi làm khó anh họ, nhưng đều bị Minh Trạc hóa giải dễ dàng. 

Quách Thụ và Đặng Văn Sơn vốn là đoàn nhà gái, đáng lẽ phải ở bên trong chặn cửa, nhưng tối qua họ uống rượu với Minh Ứng Chương quá muộn, sáng nay dậy không kịp, đành xoa tay hào hứng gia nhập đội ngũ đón dâu bên ngoài.

Còn Chu Kế Quang vì mất suất phù rể nên đương nhiên bị Lâm Sơ Dao kéo đi chặn cửa. 

Từ Thu cười nhận xét: “Với tư cách là sếp của Văn Đàn, cháu ở bên trong đúng là hợp lý hơn đấy.” 

Quý Hồi cũng đồng tình: “Em cũng thấy vậy.”

Chu Kế Quang xắn tay áo, thề thốt: “Hôm nay tôi nhất định sẽ không để Minh Trạc bước qua cánh cửa này.”

Giọng Văn Đàn vang lên từ phía sau đầy ẩn ý: “Lời khuyên chân thành là sếp Chu nên để lại cho mình một con đường lui.”

Chu Kế Quang: “…” 

Chuyện anh chàng và Lâm Sơ Dao ở bên nhau đã được gia đình hai bên biết và rất hài lòng, chỉ chờ đám cưới của Minh Trạc và Văn Đàn kết thúc là bắt đầu chuẩn bị cho họ.

Lễ cưới kéo dài cả ngày, từ đón dâu buổi sáng đến nghi lễ buổi trưa và tiệc tối. 

Văn Đàn vốn nghĩ sau lễ truyền thống hôm qua, hôm nay cô sẽ không còn quá nhiều cảm xúc. 

Nhưng từ khoảnh khắc Minh Trạc bước vào cửa và xuất hiện trước mắt cô, nụ cười trên môi cô không sao kìm lại được. 

Dường như dù tổ chức thêm bao nhiêu lần nữa, trái tim cô vẫn sẽ đập nhanh theo anh.

*

Khi quan khách đã tan hết thì đã là nửa đêm. 

Phòng tân hôn đã được chuẩn bị từ hai năm trước. Để thuận tiện cho công việc của Văn Đàn, Minh Trạc đã mua một căn hộ cao cấp hướng sông ở trung tâm thành phố.

Văn Đàn rúc vào lòng Minh Trạc, mệt rã rời: “Cuối cùng cũng xong rồi.”

Minh Trạc ôm cô, nghiêng đầu hôn lên môi cô: “Nghỉ ngơi hai ngày, anh đưa em đi chơi.”

Văn Đàn ngẩng đầu nhìn anh: “Hay là mai xuất phát luôn đi, kỳ nghỉ của anh vốn đâu có nhiều.”

Minh Trạc cười khẽ, vuốt tóc cô: “Yên tâm, lần này anh nghỉ rất dài, chúng ta có thể đi rất nhiều nơi.”

Hai ngày sau, họ từ Giang Thành xuất phát đi Trương Dịch ngắm địa mạo Đan Hà, đến Trường Bạch Sơn ngắm Thiên Trì, đến hang Mạc Cao ngắm những bích họa nghìn năm, đến Tây Đường ngắm vùng sông nước Giang Nam.

Họ ngồi khinh khí cầu ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Ngắm thác nước dưới đáy biển ở Mauritius.

Thăm vịnh Milford ở New Zealand.

Ngắm cực quang ở Bắc Cực, tường băng ở Nam Cực.

Họ đã đi qua sa mạc, thảo nguyên, núi tuyết, cánh đồng hoang, đại dương và rừng rậm.

Họ sẽ cùng nhau đi khắp mọi nơi trên thế giới này. 

Nếu các bạn đang đi trên đường, có lẽ sẽ tình cờ lướt qua họ đấy.


Hết chương 196

– HOÀN TOÀN VĂN –

Dông dài:

Chúc cả nhà mình năm mới vui vẻ bình an, vạn sự như ý. Cảm ơn mọi người vì đã sát cánh bên mình trong gần một năm vừa qua cùng Tai tiếng bủa vây, nếu không có thầy Minh và Đàn Đàn thì có lẽ không biết tới khi nào mình mới quay lại và mở lại web. Hi vọng năm mới mình vẫn sẽ nhận được sự yêu thương và đồng hành của các bạn trong các bộ truyện khác trong nhà. Hãy tiếp thêm động lực bằng một vài nút like và một vài comment cho mình nha. Yêu mọi người nhiều ạaa

6 bình luận về “[Tai tiếng] Chương 196 – HOÀN TOÀN VĂN”

  1. Truyện dễ thương và cuốn dễ sợoooo. Cảm ơn chủ nhà đã đem đến một bộ truyện đáng yêu như vậy. Chúc nhà mình năm mới vạn sự bình an ❤

    Đã thích bởi 1 người

Bình luận về bài viết này