Chương 194: Nguyện ước

Chuyển ngữ: @motquadao
Thứ Hai tuần sau Văn Đàn phải vào đoàn phim mới nên hôm nay cô nhận lời đến Giang Thủy Tiểu Tạ dùng cơm cùng bà cụ Minh.
Minh Ứng Chương cùng bố mẹ của Lâm Sơ Dao đều có mặt.
Mặc dù sau khi bộ phim trước đóng máy, Văn Đàn cũng đã từng gặp họ ở đây một lần nhưng cô vẫn không khỏi cảm thấy căng thẳng.
Hai lần gặp này, Minh Ứng Chương không còn nhắc lại chuyện muốn cô sinh một đứa con rồi giao cho ông nuôi dưỡng để làm người thừa kế nhà họ Minh nữa. Không biết có phải Minh Trạc đã nói gì với ông hay không mà mối quan hệ giữa hai bố con nhìn qua cũng đã dịu đi rất nhiều.
Việc Sáng Mỹ nhanh chóng bị điều tra ra sai phạm có công lao không hề nhỏ của Minh Ứng Chương. Văn Đàn tới gửi lời cảm ơn ông.
Minh Ứng Chương vẫn thong thả nhấp trà: “Cảm ơn tôi làm gì, tôi cũng chỉ là chân chạy việc thôi.”
Bà cụ Minh cười, kéo Văn Đàn lại gần: “Đừng để ý đến nó, lúc nào cũng thế, khẩu xà tâm phật. Hai bộ phim của con, bà đều đã ra rạp xem cả rồi, diễn hay lắm. Nếu là ở thời của bà, con nhất định sẽ là một Ảnh hậu nhà nhà đều biết tên.”
Lâm Sơ Dao đứng bên cạnh chen vào: “Bà ngoại, giờ cậu ấy cũng đang rất nổi tiếng rồi mà. Còn về danh hiệu Ảnh hậu, chắc cũng chỉ là chuyện của một hai năm tới thôi.”
Chu Kế Quang đặt cược vào Văn Đàn, tài nguyên cứ thế rơi xuống liên tục. Tuy đề tài của bộ phim Liệp Phỉ kén người xem nhưng vốn để nhắm đến giải thưởng.
Bà cụ Minh cười tươi: “Tiểu Đàn diễn tốt như vậy, danh hiệu Ảnh hậu chắc chắn thuộc về con rồi.”
Minh Trạc tăng ca ở Viện nghiên cứu, mãi đến sát giờ ăn mới tới.
Anh đứng đó, nhìn Văn Đàn hòa nhập vô cùng vui vẻ với người nhà mình, đôi môi mỏng khẽ cong lên, ánh mắt đầy vẻ nhu hòa.
Sau bữa tối, Văn Đàn trò chuyện cùng bà cụ Minh, Minh Xu và Lâm Sơ Dao ở gian trong.
Khi Minh Ứng Chương bước ra ngoài, ông thấy Minh Trạc đang đứng hút thuốc ở hành lang lộng gió.
Ông chắp tay sau lưng: “Hút ít thôi, đừng có mà đi trước tôi đấy.”
Từ khi ở bên Văn Đàn, sợ cô không ngửi được mùi thuốc nên Minh Trạc gần như đã bỏ hẳn.
Hôm nay có lẽ vì tâm trạng khá tốt nên anh mới châm một điếu.
Minh Trạc khẽ cười, bẻ gãy nửa điếu thuốc còn lại, dập tắt rồi ném vào thùng rác: “Yên tâm đi ạ, không có chuyện đó đâu.”
Minh Ứng Chương hừ nhẹ một tiếng, định rời đi thì Minh Trạc gọi: “Bố.”
Đã rất lâu rồi anh không gọi ông như vậy.
Trong lòng Minh Ứng Chương dâng trào cảm xúc, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ nghiêm nghị: “Sao?”
“Cảm ơn bố.” Minh Trạc nói.
Minh Ứng Chương biết anh đang ám chỉ chuyện gì, tỏ vẻ không quan tâm: “Anh đừng có bôi nhọ tôi khắp nơi là được rồi.”
Ngừng một lát, ông vẫn nhắc nhở thêm một câu: “Đừng quên những gì anh đã hứa với tôi.”
Vài tháng trước, khi Văn Đàn đang đóng phim, Minh Trạc đã về tìm Minh Ứng Chương một chuyến.
Anh hứa với Minh Ứng Chương rằng sau này khi ông lớn tuổi, anh sẽ quay về tiếp quản công ty.
Còn về đứa nhỏ mà Văn Đàn sinh ra, tất cả mọi người đều không được can thiệp vào cuộc đời của bé. Đợi khi con lớn lên, quyền lựa chọn sẽ nằm trong tay chính con.
Sau khi nghe xong, Minh Ứng Chương không phản đối, coi như ngầm đồng ý.
*
Khi Văn Đàn và mọi người trò chuyện xong, lúc về đến nhà đã gần mười hai giờ đêm.
Căn hộ của Minh Trạc có ba phòng ngủ, một phòng đã được sửa thành phòng làm việc. Một mình anh ở thì hoàn toàn dư dả, nhưng từ khi có thêm Văn Đàn, quần áo cô quá nhiều nên không gian vẫn bắt đầu chật hơn.
Thời gian qua Minh Trạc đã nhờ Quan Trì tìm giúp một căn nhà lớn hơn để mua làm tổ ấm sau khi kết hôn.
Vừa tắm xong, Văn Đàn nằm trong lòng Minh Trạc chuẩn bị đi ngủ thì chợt nhớ ra còn một việc mình bỏ quên.
Cô bật dậy, cầm điện thoại rồi chạy về phía phòng làm việc: “Thầy Minh, em dùng nhờ máy tính của anh một chút nhé.”
Văn Đàn ngồi trước bàn làm việc, đăng nhập vào WeChat.
Đàn chị đã gửi xong toàn bộ ảnh. Dùng điện thoại tải từng tấm thì quá chậm, máy tính sẽ nhanh hơn nhiều.
Cô di chuyển chuột, mở từ tấm ảnh đầu tiên.
Đó là ảnh họ chụp ở cổ trấn, trước đây không cảm thấy gì, nhưng giờ nhìn lại bản thân lúc đó, cô thấy mình thật non nớt.
Chớp mắt một cái đã sáu bảy năm trôi qua.
Sau khi xem xong ảnh ở cổ trấn, những tấm tiếp theo là cảnh cô đứng trước chùa.
Ngoài tấm ảnh nổi tiếng khắp mạng xã hội kia, vẫn còn vài tấm ở các góc độ khác.
Văn Đàn lướt nhanh qua, ngón tay theo thói quen bấm sang tấm kế tiếp.
Nhưng hai giây sau, cô lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng, liền quay lại xem kỹ.
Trong tấm ảnh này bất ngờ xuất hiện một bóng nghiêng vô cùng quen thuộc.
Dù chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, cô vẫn nhận ra ngay lập tức đó là Minh Trạc.
Minh Trạc đứng cách cô khoảng hai mét, hình như đang nghe điện thoại, đầu hơi nghiêng, ánh mắt lặng lẽ đặt lên người cô.
Nhịp tim Văn Đàn đột ngột tăng nhanh.
Cô sực nhớ ra ngày hôm đó, vừa cầu nguyện xong, đàn chị đã đi đến bên cạnh, nhỏ giọng đầy ám muội: “Có anh chàng đẹp trai cứ nhìn em suốt kìa.”
Sau đó, có mấy chàng trai tiến lên bắt chuyện xin số điện thoại nên Văn Đàn hoàn toàn không để tâm.
Cô không dám nghĩ, anh chàng đẹp trai mà đàn chị nhắc tới lúc đó có phải là Minh Trạc không.
Văn Đàn tắt ảnh, thấy đàn chị còn gửi thêm một tin nhắn.
Đàn chị:【Tối qua nhìn thấy tấm này chị cũng đứng hình luôn. Chị tìm ảnh bạn trai em trên mạng đối chiếu đi đối chiếu lại mãi, đúng là anh ấy phải không?】
Văn Đàn trả lời sau đó vài tiếng.
Văn Đàn: 【Anh ấy đó chị… Giờ em cảm thấy như mình đang nằm mơ vậy…】
Đàn chị: 【Hahaha, vậy tính ra chị chính là người đầu tiên chứng kiến tình yêu của hai đứa rồi!】
Văn Đàn: 【Đúng ạ! Khi nào bọn em cưới, chị nhất định phải ngồi bàn chủ hôn nhé!】
Minh Trạc bước vào phòng làm việc, thấy Văn Đàn đang nhìn trân trân vào màn hình máy tính, gương mặt vừa giống như đang khóc lại vừa giống như đang cười.
Anh tiến lại gần, một tay chống lên mặt bàn, cúi người hỏi cô: “Sao thế em?”
Văn Đàn ngước lên nhìn anh, đôi mắt long lanh: “Lần đầu tiên anh gặp em, có phải là ở trước cổng chùa không?”
Chân mày Minh Trạc khẽ nhếch, giọng nói không nhanh không chậm: “Anh tưởng lúc đó em ngủ rồi.”
Văn Đàn nhỏ giọng: “Đêm đó em đúng là đã ngủ thật, nhưng mà…”
Minh Trạc nhìn theo hướng nhìn của cô, ánh mắt rơi trên màn hình máy tính.
Nhìn bức ảnh đó, anh cũng ngẩn người một lát, rồi bật cười: “Không ngờ vẫn còn sót lại bằng chứng phạm tội thế này.”
Ánh mắt anh nhìn cô trong ảnh, thực sự chẳng thể gọi là trong sáng.
Văn Đàn hỏi: “Anh nhìn em lâu như vậy, sao lúc đó không xin phương thức liên lạc của em?”
Minh Trạc ngồi tựa vào bàn làm việc: “Lúc đầu cũng định thế, nhưng anh thấy em từ chối mấy người rồi, hơn nữa trông em lúc đó còn nhỏ quá, chắc là đang đi học, không ổn lắm.”
Anh lớn hơn Văn Đàn 5 tuổi. Sáu năm trước cô mới 20, còn anh 25. Nếu không đủ mặt dày thì đúng là thực sự khó mở lời.
Khi đó sức khỏe của bà cụ Minh không tốt nên thường tới Vân Thiền Tự, Minh Trạc là người tháp tùng bà cụ.
Khoảnh khắc rung động là có thật, nhưng nhìn cô vẫn còn là một cô bé, anh lại thấy mình không còn là người nữa.
Đến khi Văn Đàn tới điểm danh hộ Lâm Sơ Dao, Minh Trạc đã nhận ra cô ngay lập tức.
Anh thực sự không nghĩ sẽ có gì với cô.
Cuộc gặp gỡ tình cờ vài năm trước, chỉ mình anh biết.
Minh Trạc nói tiếp: “Anh rất hối hận vì lúc đó đã không xin phương thức liên lạc của em. Cho dù em có từ chối, anh cũng sẽ mặt dày đeo bám để theo đuổi em cho bằng được.”
Nếu vậy sẽ không có những chuyện sau này.
Văn Đàn cong môi cười, đôi mắt lại ươn ướt: “Anh sẽ không làm thế đâu.”
Tính anh vốn không phải kiểu người đeo bám dai dẳng.
Minh Trạc kéo cô vào lòng, vòng tay ôm lấy eo cô, chóp mũi chạm khẽ vào mũi cô, giọng trầm thấp đầy ẩn ý: “Xem ra em vẫn chưa hiểu hết về anh rồi.”
Văn Đàn bị anh chọc cười, nước mắt không chảy ra được nữa.
Hóa ra duyên phận giữa họ đã bắt đầu từ sớm như vậy.
Minh Trạc cũng có điều tò mò, anh hỏi: “Vậy lúc đó em đã cầu gì thế?”
Văn Đàn nhìn anh, đôi mắt trong veo lấp lánh: “Em cầu Bồ Tát ban cho em một anh người yêu có thể mãi mãi yêu em, bảo vệ em, đối xử tốt với em, tin tưởng em vô điều kiện, và tốt nhất là một anh chàng cực kỳ đẹp trai nữa.”
Lúc đó cô mới hai mươi tuổi, vẫn còn ở cái tuổi thích mơ mộng hão huyền.
Sau này trong nhiều cuộc phỏng vấn, mọi người hỏi nguyện ước trong bức ảnh đó là gì, Văn Đàn đều thẹn thùng không dám nói vì thấy mình thật ngốc nghếch.
Minh Trạc hỏi: “Vậy điều ước của em đã thành hiện thực chưa?”
Văn Đàn đáp: “Thành hiện thực rồi ạ.”
Hết chương 194
— HOÀN CHÍNH VĂN —
Dông dài:
Cảm ơn mọi người thật nhiều vì đã đồng hành cùng mình và “Tai tiếng bủa vây”. Truyện chỉ còn hai chương ngoại truyện về hôn lễ của thầy Minh và Đàn Đàn, mình xin phép gửi tới cả nhà như một lời chúc mừng năm mới vào mùng Một Tết.
Trùng hợp hôm nay là Valentine, hi vọng các bạn sẽ có một tình yêu đẹp và viên mãn như tình yêu của Minh Trạc và Đàn Đàn. Chúc mọi người nghỉ Tết vui vẻ ạaa ^^

òa, tốc độ tên lửa và về đích thành công ^^. Hóng ngoại truyện cho một cái kết trọn vẹn. Chúc bạn năm mới hạnh phúc và bình an ❤
ThíchĐã thích bởi 1 người
Cảm ơn bạn nhiều ạaaa. Thực sự là bản thân mình cũng không tin sẽ cán đích thành công 🤣 Chúc người đẹp năm mới bình an, vạn sự như ý nha ^^
ThíchThích