[Chín muồi] Chương 1

Chương 1: “Cần tôi đưa cái kính lúp để cậu nhìn rõ hơn không?”

Chuyển ngữ: @motquadao


“Chỉ còn 111 ngày nữa là đến kỳ thi đại học, chúc các em không phụ lòng bản thân, chạm tay tới ước mơ.”

Tưởng Tâm Nghi vừa bước vào lớp đã thấy Ứng Già Nhược đang ngồi tại bàn, một tay chống cằm, nhìn chằm chằm vào dòng chữ đếm ngược trên bảng đen không chớp mắt.

Đầu xuân ở Nam Thành, những cơn gió mang theo hơi ẩm len lỏi qua những tán cây long não vừa đâm chồi nảy lộc, mầm non khẽ đung đưa theo gió. 

Bóng cây loang lổ ngoài cửa sổ xuyên qua lớp kính, vương trên góc nghiêng rạng rỡ và tinh xảo của cô thiếu nữ. Làn da trắng ngần mịn màng ửng lên sắc hồng yêu kiều, ngay cả đôi mắt hồ ly quyến rũ kia cũng thoáng hiện ra vài phần ngẩn ngơ, như thể đang có chuyện đại sự gì nghĩ mãi không thông.

“Bạn cùng bàn ơi, tỉnh táo lại đi nào.” Tưởng Tâm Nghi quơ quơ tay trước mặt cô, “Tin chấn động đây này!”

Ứng Già Nhược không nhúc nhích, chỉ chậm rãi chớp chớp đôi mắt hơi mỏi vì nhìn bảng quá lâu, lơ đãng hỏi: “Chuyện gì cơ?”

Giọng nói của thiếu nữ vẫn mềm mại, êm tai như mọi khi. Tưởng Tâm Nghi không nhận ra có gì bất thường, tiện tay đặt balo xuống ngồi cạnh cô: “Tớ vừa bắt gặp hoa khôi lớp bên tỏ tình với Tạ Vọng Ngôn ở hành lang, cô ấy cũng bị từ chối rồi.” 

“Ba năm trung học, số nữ sinh bị đại nam thần Tạ từ chối chắc đủ để nắm tay nhau xếp thành ba vòng quanh sân vận động trường mất. Khó theo đuổi thật đấy.”

Nghe thấy tên nhân vật chính trong câu chuyện là một cái tên quen thuộc, Ứng Già Nhược cuối cùng cũng nghiêng đầu nhìn bạn mình, phản ứng đầu tiên là: Chuyện này mà cũng được coi là tin chấn động á?

Cô nhớ Tưởng Tâm Nghi có dự định thi ngành Báo chí truyền thông để sau này làm phóng viên cơ mà, với sự nhạy cảm và khả năng phóng đại này, khả năng cao là cô nàng sẽ trở thành thành viên dự bị trong đội ngũ paparazzi tương lai rồi.

“Bình thường mà.” 

Đúng lúc này, Chu Nhiễm ngồi bàn trên quay xuống góp chuyện, buông ra câu nói vàng của ngày: “Nhưng đó là Tạ Vọng Ngôn mà. Ai cũng muốn có được cậu ta, nhưng mà chẳng ai có được cả.”

Nữ sinh toàn trường chắc chẳng có ai là không quan tâm đến Tạ Vọng Ngôn, bởi vì cậu quá mức xuất sắc.

Trường Trung học Số 1 Minh Thụy là ngôi trường top đầu được cả nước công nhận, nổi tiếng với thế mạnh trong các kỳ thi học sinh giỏi và tỷ lệ học sinh đỗ vào các trường đại học danh giá đạt trên 95%. Học sinh thi đỗ vào đây coi như đã đặt một chân vào cổng trường Thanh Hoa, Bắc Đại.

Vậy mà trong ngôi trường ngọa hổ tàng long ấy, ba năm trung học của Tạ Vọng Ngôn được coi là một huyền thoại mang tính áp đảo. Các giải thưởng học sinh giỏi cấp quốc gia, cấp tỉnh cầm mỏi tay, đến mức văn phòng hiệu trưởng phải dành riêng một mặt tường làm tủ trưng bày, bên trong bày kín cúp và huy chương mang tên Tạ Vọng Ngôn. 

Đã vậy, thành tích học tập của cậu vẫn luôn giữ vững ở vị trí số một cách cách biệt, học bạ rực rỡ đến mức người khác chỉ biết đứng nhìn từ xa.

OK, thôi thì học giỏi cũng được, cùng lắm là khen một câu thiên tài kiệt xuất. 

Thế nhưng ngoại hình của Tạ Vọng Ngôn còn xuất chúng một cách không thể tin nổi. Ngũ quan cực phẩm, dáng cao chân dài, cộng thêm làn da trắng lạnh không tì vết, khiến dàn nữ sinh nối đuôi nhau người trước vừa thất bại người sau đã tới tỏ tình, theo đuổi.

Dù sao, trong những năm tháng thanh xuân vừa mới biết rung động lại vừa áp lực nặng nề, gặp được một thực thể phát sáng bẩm sinh như Tạ Vọng Ngôn, ai mà không bị ánh hào quang ấy thu hút cho được.

Chỉ là… 

Chỉ còn chưa đầy một trăm ngày nữa là tốt nghiệp, nhưng mối tình đầu của anh chàng này vẫn chưa thấy xuất hiện.

Tưởng Tâm Nghi chống cằm phân tích rất nghiêm túc: “Cảm giác Tạ Vọng Ngôn nhìn con gái nhà người ta cứ như nhìn mấy cái cột mốc cản đường bên lề đường ấy, không lẽ cậu ta thuộc tuýp người lãnh cảm trong truyền thuyết sao?”

“Không thể nào, tuy ngoại hình của Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng thật, nhưng ngón tay cậu ta vừa dài vừa thẳng, đặc biệt là lúc viết bài, gân tay nổi lên, trời ạ, quyến rũ chết mất thôi! Tớ nói cho các cậu nghe, mấy người trông có vẻ cấm dục như thế này…” 

Chu Nhiễm đập mạnh xuống bàn, nhấn mạnh từng chữ: “sexual desire (*) càng mạnh đấy.”

(*) sexual desire: ham muốn tình dục

Mặt bàn rung lên, mí mắt Ứng Già Nhược khẽ giật một cái…

Sao lại rung thế nhỉ? 

Khoan đã, không lẽ là tin nhắn của Tạ Vọng Ngôn?

Vài giây sau, cô chậm rãi lấy điện thoại từ trong ngăn bàn ra.

Tưởng Tâm Nghi thở dài, nhỏ giọng than thở: “Con người không thể hoàn mỹ mười phân vẹn mười như thế được chứ? Rốt cuộc ai có thể đi kiểm chứng được đây?”

Chu Nhiễm xòe tay: “Dù sao thì hội nữ sinh trường mình cũng hết hy vọng rồi, đến cả hoa khôi thuần khiết của trường còn bại trận cơ mà. Ôi, đường đường là Trung học Minh Thụy,  gái xinh nhiều vô kể, thế mà chẳng có ai thành công.”

Tưởng Tâm Nghi vô thức liếc nhìn cô bạn cùng bàn nãy giờ không hề tham gia câu chuyện. 

Ứng Già Nhược đang giao diện WeChat, hàng mi cong vút rủ xuống tạo thành một khoảng bóng mờ nhạt, không biết đối phương gửi tin nhắn gì mà khiến cô khẽ nhíu mày…

Vãi ò, đến cả nhíu mày mà cũng đẹp không góc chết!

Nhưng bọn họ vốn dĩ chẳng hề nghĩ đến Ứng Già Nhược. Tuy Ứng Già Nhược sở hữu gương mặt của một mỹ nhân đầy tâm cơ nhưng cô chỉ một lòng hướng về chuyện học hành.

Ứng Già Nhược không để ý đến ánh mắt kỳ quái của Tưởng Tâm Nghi, vẻ mặt hơi nặng nề nhìn vào khung chat.

X:【Sáng nay cậu chạy nhanh thế làm gì, không cần thẻ học sinh nữa à?】

Ứng Già Nhược nghe thấy Tưởng Tâm Nghi và Chu Nhiễm tiếp tục tám chuyện về tay của Tạ Vọng Ngôn. Cô khẽ mím môi, không khống chế được mà nhớ lại sự cố “siêu to khổng lồ” ở nhà Tạ Vọng Ngôn sáng nay.

Giữa Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn là mối quan hệ thanh mai trúc mã bình thường đến mức không thể bình thường hơn. 

Hai nhà ở sát vách, cùng một con ngõ trong khu tập thể. Mỗi lần tan học buổi tối về nhà, khi đi ngang qua nhà họ Tạ, Ứng Già Nhược thường ghé vào ăn khuya.

Tối qua Ứng Già Nhược tiện tay để quên thẻ học sinh trong phòng Tạ Vọng Ngôn, sáng sớm nay qua lấy. Cô biết chắc chắn giờ này Tạ Vọng Ngôn đang chạy bộ bên ngoài như thường lệ.

Cô hiểu mà… cái đó gọi là sự tự giác quản lý vóc dáng và bản thân của một nam thần trường học.

Ứng Già Nhược vừa lẩm bẩm trong lòng vừa quen tay đẩy cửa bước vào, nào ngờ vừa ngước mắt lên đã thấy bóng dáng cực kỳ có cảm giác tồn tại của cậu. Hôm nay cậu không đi tập thể dục sao?

Tạ Vọng Ngôn đang khoác trên vai chiếc sơ mi đồng phục mùa xuân của trường Trung học Minh Thụy giống hệt bộ cô đang mặc. Từ góc nhìn của Ứng Già Nhược có thể thấp thoáng nhìn thấy cơ bụng và thắt lưng săn chắc, đường nét cơ bắp rõ ràng sạch sẽ, phác họa sức sống bừng bừng của thiếu niên.

Ứng Già Nhược vừa định hỏi thẻ học sinh của mình đâu, ánh mắt rơi trên người cậu bỗng khựng lại, lời định nói lập tức nghẹn lại nơi đầu lưỡi trong tích tắc.

Cậu ta thế mà lại…

Tạ Vọng Ngôn cụp mắt, khi đôi lông mày hạ xuống thì sự sắc sảo được thu lại, trông như chưa tỉnh ngủ hẳn, thần sắc có chút cáu kỉnh. Mái tóc đen rối bời càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng bất cần đời của cậu thiếu niên. 

Nhưng bản thân cậu lại vừa hoang dã vừa gợi cảm.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Tạ Vọng Ngôn bình tĩnh ngước mắt nhìn cô gái đang đứng ngây người ở cửa, nhàn nhạt hỏi: “Đẹp không?” 

“Cần tôi đưa cái kính lúp để cậu nhìn rõ hơn không?”

??? 

Đẹp cái con khỉ! 

Đây là thứ mà một cô gái ở độ tuổi của cô nên nhìn ư?!

Ứng Già Nhược cuối cùng cũng phản ứng lại, nhanh chóng nhắm mắt, lùi lại hai bước rồi “Rầm” một tiếng đóng cửa lại, quay đầu chạy thẳng đến trường. 

Chỉ sợ Tạ Vọng Ngôn sẽ thật sự nhét cái kính lúp vào tay mình. 

Bởi vì anh chàng này xưa nay nói là làm.

Cho đến khi Ứng Già Nhược đến lớp từ sớm, đầu óc vẫn còn rối như tơ vò, vừa hối hận vì phản ứng quá mức của mình, thật là mất mặt trước Tạ Vọng Ngôn. 

Sao mình phải căng thẳng cơ chứ, người nên hoảng phải là Tạ Vọng Ngôn mới đúng. 

Thế mà cô lại không tiền đồ, bỏ chạy thì thôi đi, còn bị cậu chặn họng không nói được gì luôn chứ.

Cô đến sớm, lớp học rất yên tĩnh nhưng Ứng Già Nhược không tài nào tập trung học được. 

Ban đầu cô chỉ muốn diễn lại trong đầu xem nên dùng cách đáp trả nào sao cho vừa cay nghiệt mà vẫn tao nhã, giành được thế thượng phong trong cuộc khẩu chiến. Nhưng sau đó hướng diễn tập bắt đầu trở nên kỳ quặc, những chi tiết mơ hồ khi thoáng nhìn thấy trong căn phòng tối bỗng trở nên rõ nét.

Những hình ảnh vốn chỉ thấy trong sách sinh học nay đã in sâu vào não cô một cách trọn vẹn. 

Trên mu bàn tay trắng lạnh của thiếu niên, các mạch máu nổi lên, những đốt ngón tay thon dài hơi cong lại, và rạng rỡ nhất chính là một nốt ruồi son ngay xương cổ tay. Tại nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa, nó như một sợi chỉ đỏ rực rỡ, khiến ký ức của cô càng sâu đậm hơn. 

Nếu học Vật lý mà cô cũng có khả năng ghi nhớ thế này thì tốt biết mấy.

Cô tự cho rằng mình là người quen thuộc với Tạ Vọng Ngôn nhất trên đời, nhưng… chưa bao giờ biết dưới lớp vỏ bọc hoàn mỹ không tì vết ấy lại ẩn chứa sức công kích mạnh mẽ đến vậy.

Á á á, không được nghĩ đến mấy chi tiết này nữa!

Ép bản thân phải dừng lại hồi tưởng, Ứng Già Nhược phồng má. Nói tóm lại, điểm mấu chốt của vấn đề là khi gặp phải tai nạn ngoài ý muốn với người khác phái như vậy, một cậu con trai đứng đắn chẳng phải nên im lặng, coi như chưa có chuyện gì xảy ra hay sao? Sao da mặt Tạ Vọng Ngôn lại dày như thế, còn dám chủ động nhắn tin nhắc lại.

Ánh mắt cô lại rơi trên điện thoại, suy nghĩ hồi lâu, đầu ngón tay khẽ chạm vào màn hình.

Già gì Nhược tôi muốn cộng điểm:【Không chạy thì chẳng lẽ đợi tôi giúp cậu một tay à?】

X:【……】

Ứng Già Nhược nhìn dấu chấm lửng cậu gửi, cảm thấy mình đã lấy lại được chút thể diện sau khi hoảng hốt bỏ chạy sáng nay. 

Vừa định gửi thêm một cái meme mèo con đắc ý. 

Giây tiếp theo. 

X:【Tôi cứ tưởng cậu chỉ muốn nhìn thôi, không ngờ cậu còn muốn động tay động chân nữa.】 

Già gì Nhược tôi muốn cộng điểm:【???】

Tạ Vọng Ngôn chốt hạ một câu.

X:【Ứng Già Nhược, cậu bạo thật đấy.】

Ứng Già Nhược nhìn dòng tin nhắn mà không thể tin nổi: Ai! Bạo! Cơ!?

Thế nhưng Ứng Già Nhược còn chưa kịp nghĩ ra câu phản kích thì chuông báo vào lớp đã vang lên. Các nữ sinh đang tám chuyện luyến tiếc trở về chỗ ngồi, cô cũng đành để điện thoại ở chế độ im lặng rồi nhét lại vào ngăn bàn.

Chẳng mấy chốc, lớp học vốn trống trải đã gần như kín chỗ, chỉ còn vài ghế trống lẻ tẻ. Cách một lớp cửa sổ, hành lang ồn ào dần dần khôi phục sự yên tĩnh. 

Đa số mọi người đều bắt đầu lật sách.

Trong bầu không khí ấy, Ứng Già Nhược cũng dần bình tâm lại, lúc này mới cảm thấy cánh tay hơi đau nhói. Cô theo phản xạ nhấc tay lên, để lộ ra quyển bài tập vật lý nâng cao bị đè bên dưới nãy giờ. 

Mép sách mới rất sắc, làn da trắng như ngó sen trên cánh tay thiếu nữ bị mép sách đè thành mấy vệt đỏ chói, da cô mỏng nên còn bị cứa thành vài vết xước nhỏ.

Ứng Già Nhược không mấy để tâm, tùy ý xoa xoa mấy cái, sau đó cầm bút lên, quyết định làm bài tập để hạ hỏa.

Xung quanh bỗng có tiếng xôn xao nhỏ.

Là Lão Hứa chủ nhiệm và Tạ Vọng Ngôn lần lượt bước vào.

Ứng Già Nhược ngước mắt đã thấy dáng người cao ráo, thẳng tắp của Tạ Vọng Ngôn, cao hơn Lão Hứa đứng cạnh cả một cái đầu, đang ngược sáng đi về phía này.

Dưới sự giao thoa của ánh sáng và bóng tối, gương mặt thiếu niên thanh tú, đôi môi mang chút vẻ bạc tình tự nhiên hơi cong lên, thu bớt khí thế hơn người sắc sảo, thêm vài phần ôn hòa vô hại như gió mát trăng thanh. 

Những người khác đều mặc định cậu là một học sinh ưu tú tài sắc vẹn toàn, đến mức chiếc cà vạt trên áo đồng phục không được thắt ngay ngắn nơi cổ áo mà lại được nới lỏng ra một cách đầy tùy hứng cũng chẳng ai thấy có gì không ổn.

Ai mà ngờ được con người này vừa rồi khi gửi tin nhắn lại có bộ mặt đổi trắng thay đen, vô liêm sỉ đến thế.

Ánh mắt hai người chạm nhau, giây tiếp theo lập tức ăn ý dời đi.

Ứng Già Nhược thản nhiên cúi đầu lật sách, nhìn cậu kiểu gì cũng thấy không thuận mắt, không nhịn được thầm mắng một câu trong lòng: “Giả vờ giả vịt.”

Còn Tạ Vọng Ngôn khi đi ngang qua Ứng Già Nhược, ánh mắt vốn nhàn nhạt bình thản của cậu rơi chuẩn xác lên những vệt đỏ chói mắt trên cánh tay cô, khẽ nhíu mày một cái. 

Nhưng trong mắt các bạn học khác, biểu cảm này trông như thể vừa thấy Ứng Già Nhược là tâm trạng cậu đột nhiên tệ đi vậy.

Ví dụ như trong mắt của Tưởng Tâm Nghi chẳng hạn.

Tưởng Tâm Nghi theo dõi tin tức về Tạ Vọng Ngôn không giống các nữ sinh khác, không phải thầm thương trộm nhớ nam thần trường học hoàn mỹ này, mà là để báo cáo tình hình của “kẻ thù không đội trời chung” cho cô bạn cùng bàn. 

Cho dù đến hiện tại vẫn không rõ hai người này có thù hằn gì, nhưng điều đó không ngăn cản việc cô nàng vừa thưởng thức nhan sắc của Tạ Vọng Ngôn vừa kiên định đứng về phía bạn mình.

Tạ Vọng Ngôn bất mãn với Ứng Già Nhược, cũng chính là bất mãn với Tưởng Tâm Nghi  đây. Tưởng Tâm Nghi nổi giận đùng đùng, nhưng vì khí thế đối phương quá mạnh, cô nàng thậm chí còn không dám ngước mắt nhìn thẳng mà chỉ nhỏ giọng nói thầm bên tai Ứng Già Nhược: “cậu ta vừa thấy cậu là mặt lạnh như tiền, thế này mà cậu cũng nhịn được à?”

Đầu ngón tay cầm bút của Ứng Già Nhược khựng lại một chút, trả lời qua loa: “Cũng bình thường thôi, tất cả là do tớ rộng lượng.”

Dù trong lòng có tức giận đến đâu, Ứng Già Nhược cũng không để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào đối với Tạ Vọng Ngôn. Biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp vẫn nhàn nhạt như thể không hề quen biết cậu. 

Mấy năm nay cô đã diễn quen rồi.

Bởi vì Tạ Vọng Ngôn từ nhỏ đã được các bạn nữ đặc biệt yêu thích. Hồi mẫu giáo đã có những cô bé nhờ Ứng Già Nhược chuyển kẹo và socola cho bạn nhỏ Tạ Vọng Ngôn sống sát vách nhà cô. 

Lúc đó, Ứng Già Nhược vốn mê đồ ngọt nên chẳng ngại đóng vai thiên sứ đưa tin, dù sao Tạ Vọng Ngôn cũng chẳng thích, cuối cùng đều vào bụng cô hết.

Càng lớn lên, số người ái mộ Tạ Vọng Ngôn càng nhiều. Biết họ là hàng xóm, những bức thư tình và quà cáp mà Tạ Vọng Ngôn không nhận, người ta đều nhờ Ứng Già Nhược chuyển giúp; những cuộc tình mà Tạ Vọng Ngôn không muốn yêu, người ta lại nhờ cô đi thuyết phục, coi cô như thần Cupid sai vặt.

Ứng Già Nhược đơn phương cho rằng Tạ Vọng Ngôn sở hữu tố chất BKing (*) quá đỗi nổi bật giữa đám đông. 

(*) “Bking” là cách cư dân mạng Trung Quốc gọi những nhân vật mang khí chất cool ngầu, bá đạo, rất tự tin, có chút kiêu ngạo nhưng vẫn quyến rũ. Ngoài ra còn có nghĩa là vua làm màu. Nói chung là tùy vào ngữ cảnh, nhưng trong trường hợp này chúng mình sẽ hiểu theo nghĩa đầu tiên nha.

Để cả hai có thể trải qua một quãng đời trung học yên ổn, chuyên tâm học tập chăm chỉ. Thế là trước khi vào lớp 10, cô đã cùng Tạ Vọng Ngôn giao ước ba điều: 

Trên trường giả vờ không quen.

Trên đường đi học giả vờ không quen.

Trên đường về nhà giả vờ không quen.

Mối quan hệ thanh mai trúc mã của họ được giấu kín hoàn hảo cho đến hết năm lớp 11. 

Mãi cho đến năm lớp 12, hai người học cùng một lớp, cúi đầu không thấy ngẩng đầu gặp, thế là từ giả vờ như không quen chuyển thành giả vờ như không thân.

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, lời đồn lại biến thành…

Từ trường của hai người họ không hợp nhau.

Tất nhiên, đối với Ứng Già Nhược hiện tại, điều quan trọng nhất là… 

Cô nhìn quyển bài tập vật lý mới mua mà sầu não, sao ngay câu đầu tiên đã không biết làm rồi  thế này?!

Tưởng Tâm Nghi nghe lời mỉa mai hờ hững của Ứng Già Nhược, cộng thêm biểu cảm nhíu mày khi cô cúi đầu, liền khẳng định chắc nịch: Từ trường của bạn cùng bàn nhà mình và Tạ Vọng Ngôn quả nhiên cực kỳ xung khắc.

Sau khi tiết học đầu nhiên kết thúc, Ứng Già Nhược nhận được một địa chỉ từ Tạ Vọng Ngôn gửi tới.

X:【Phòng nhạc tầng 3.】


Hết chương 1

Xì poi:

“Sao cậu biết đó là giọng của cậu ấy lúc chưa tỉnh ngủ? Cậu có ngủ cùng cậu ấy bao giờ đâu.”

Dông dài:

Mầm non đầu tiên lên sóng. Mọi người hỗ trợ chăm cây cùng mình bằng 1 like 1 comment nha =))

2 bình luận về “[Chín muồi] Chương 1”

Gửi phản hồi cho một quả đào Hủy trả lời