[Cẩm Niên] Chương 77

Chương 77: Sinh nhật

Chuyển ngữ: @motquadao


Khương Cẩm Niên hoàn toàn quên mất việc ca hát.

Phó Thừa Lâm đã đạt được mục đích, không muốn nhắc lại chuyện Hạ Tri Thu nữa, bèn chuyển đề tài: “Em đã quen với công việc mới chưa?”

Khương Cẩm Niên cuộn mình trên ghế, lười biếng đáp: “Cũng tàm tạm. Em học thêm được một số kiến thức mới, cũng ít bị gò bó đi nhiều… Trợ lý của em là một cô gái rất tích cực và nỗ lực. Tuyền An là công ty mới, sau này nếu em ra làm riêng thì đây cũng coi như là tích lũy kinh nghiệm.”

Cô quay đầu nhìn Phó Thừa Lâm: “Em còn có thể học hỏi chút tinh túy từ anh nữa.”

Đèn đỏ vẫn chưa chuyển xanh, Phó Thừa Lâm mắt nhìn phía trước, nhắc lại: “Tinh túy từ anh á?” (*)

Lúc đầu Khương Cẩm Niên hơi ngơ ngác, sau đó thẹn quá hóa giận: “Anh nghĩ đi đâu thế hả?”

Phó Thừa Lâm trêu chọc: “Em nghĩ gì đó?”

Khương Cẩm Niên ưỡn thẳng lưng: “Em đang cực kỳ nghiêm túc đấy.”

Phó Thừa Lâm đáp lại một câu: “Anh cũng vậy mà.”

Còn lâu mới có chuyện đó, Khương Cẩm Niên thầm nghĩ.

(*) Bạn Khương thẹn là vì bạn Phó chơi chữ rất đen tối. Ý bạn Khương muốn nói là có thể học hỏi thêm kinh nghiệm từ bạn Phó (取取经 /qǔ qǔjīng/)” nhưng bạn Phó cố tình lái sang thành một từ đồng âm khác là (取精 – qǔ jīng) tức là lấy “chung tình”. 

Về đến nhà, mỗi người bận rộn một việc. Khương Cẩm Niên ôm mèo con của mình đặt lên đùi, mở laptop lên, nhanh chóng lướt xem các tài liệu công việc. Laptop là do công ty cấp, tài liệu được lưu trữ trong một phần mềm trực tuyến, một số chức năng tương tự như OneNote của Microsoft, có thể nhìn thấy số lượng người hiện đang online.

Con số đó là 23.

Công ty Tuyền An áp dụng chế độ khuyến khích khá đơn giản và trực diện: ai có thành tích càng cao thì càng nhận được nhiều nhiều và đãi ngộ tốt. Lịch làm việc hàng ngày thường khá kín, nhiều nhân viên đề cao hiệu suất, tác phong quan liêu giữa cấp trên và cấp dưới cũng ít hơn. Tuy nhiên, những việc vặt trong công ty rất nhiều, làm lâu dễ cảm thấy vừa mệt vừa nhàm chán.

Khương Cẩm Niên bận rộn đến mười giờ đêm mới thu dọn đồ đạc, quay về phòng ngủ.

Phó Thừa Lâm vẫn chưa thấy đâu.

Khương Cẩm Niên rất không nghĩa khí mà đi ngủ trước. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, cô cảm thấy có người kéo chăn ra, nằm xuống bên cạnh mình, sau đó cẩn thận và nhẹ nhàng ôm lấy cô, có lẽ anh thường xuyên làm như vậy. Không hiểu dây thần kinh nào của Khương Cẩm Niên bị chập, cô “vèo” một cái bật dậy khỏi giường, ngồi xếp bằng trên chăn.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Phó Thừa Lâm bình thản hỏi: “Bây giờ em đang tỉnh hay đang mộng du thế?”

Khương Cẩm Niên hỏi ngược lại: “Anh có bị em làm cho giật mình không?”

Phó Thừa Lâm gật đầu. Nhưng trông anh chẳng giống người bị dọa chút nào, dường như chỉ đang chiều theo suy đoán của cô. Khương Cẩm Niên kéo chăn đắp cho anh, ngẩng đầu nhìn thời gian. 

0 giờ 03 phút. Quá tuyệt! Cô cảm thấy mình rất đúng giờ.

Cô nói: “Sinh nhật vui vẻ.”

Trong tủ đầu giường giấu món quà cô đã chuẩn bị từ sớm. Cô lôi ra một chiếc hộp gỗ tinh xảo, bên trong đựng mấy bức thư, tất cả đều là thư tình và hai cuốn cờ vây do cô tự làm, cùng một tấm thẻ điều ước trắng tinh như mới.

“Anh gần như cái gì cũng có rồi,” Khương Cẩm Niên rút tấm thẻ ra, đưa vào tay Phó Thừa Lâm, “Em không biết anh muốn gì nên tặng anh tấm thẻ điều ước này. Anh viết điều mình mong muốn lên trên đó đi, em sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng.”

Phó Thừa Lâm thản nhiên liếc nhìn toàn thân cô một lượt. Anh lấy ra một cây bút, viết ngay tại chỗ ba chữ.

Khương Cẩm Niên giật lấy xem, anh viết: Khương Cẩm Niên.

Viết xong điều ước, anh bắt đầu mở thư tình. Hết bức này đến bức khác, anh im lặng đọc, không cảm thán cũng chẳng nhận xét gì. Khương Cẩm Niên cảm thấy mình như ném mấy viên đá xuống hồ, mặt nước trong veo vẫn phẳng lặng, không gợn sóng. Vốn đã buồn ngủ, cô không chịu nổi nữa, ngã xuống giường, chẳng bao lâu đã ngủ say.

Thư tình được nhét lại vào phong bì, hộp gỗ được đóng lại, đặt dưới ánh đèn đầu giường mờ ảo, tỏa ra những vòng sáng dịu nhẹ. Phó Thừa Lâm tắt đèn, nằm thẳng, nắm lấy một tay của Khương Cẩm Niên, đầu ngón tay khẽ chạm vào xương cổ tay cô. Cô trong cơn mơ được kích hoạt phản xạ tương ứng, tiến về phía nguồn nhiệt ấm áp, cuối cùng vô thức nép sát vào lòng anh.

Còn anh thì cúi xuống hôn lên trán cô.

Đêm khuya thanh bình, anh thả lỏng người đi vào giấc ngủ.

*

Ngày hôm sau diễn ra không mấy bình thường. Bố mẹ Khương Cẩm Niên và bố của Phó Thừa Lâm chính thức gặp mặt để bàn bạc về hôn lễ vào tháng Sáu. Đám cưới được ấn định vào ngày 3 tháng 6, thời gian gấp rút, họ hàng hai bên lại đông, có thể nói là một thử thách lớn.

Địa điểm gặp mặt là tại khách sạn Sơn Vân, bố và mẹ kế của Phó Thừa Lâm cùng xuất hiện. Hôm nay là sinh nhật của Phó Thừa Lâm, nhưng bố anh không nhớ rõ lắm, chỉ mang máng cảm thấy hôm nay là một ngày quan trọng… Nhưng sao lại quan trọng thì ông không nói rõ được.

Phó Thừa Lâm nói với bố: “Hai người cứ bàn bạc danh sách, rồi báo thống nhất cho con số lượng người, tên tuổi, thành phố đang ở, tính theo đơn vị gia đình…” Anh chưa nói hết câu, mẹ kế đã ngắt lời: “Họ hàng thế hệ trước của cô Khương ở tỉnh thành nào nhỉ? Chúng ta còn chưa hỏi chuyện này nữa.”

Khương Cẩm Niên trả lời: “Ông ngoại, ông nội, bà nội của con là người Hà Bắc, bà ngoại là người Bắc Kinh ạ.”

Mẹ kế hỏi: “Vùng nông thôn Hà Bắc à?”

Khương Cẩm Niên thành thật đáp “Vâng” một tiếng. Cô còn giới thiệu thêm: “Bây giờ có đường sắt cao tốc nên về quê rất thuận tiện. Hồi nhỏ cháu đi tàu hỏa xanh và xe khách đường dài, đường vào làng rất khó đi, gập ghềnh xóc nảy.”

Mẹ kế chỉ cười nói: “Nông thôn miền núi cơ à?”

Khương Cẩm Niên khẽ nhướng mày: “Sao ạ?”

Mẹ kế thở dài thườn thượt: “Con đúng là một đứa trẻ ưu tú bước ra từ núi lớn.” Bà ta có ý ám chỉ: “Trẻ trung, lại còn xinh đẹp nữa.”

Khương Cẩm Niên không lên tiếng. Cô liếc nhìn sang bên cạnh, Phó Thừa Lâm đang nói chuyện với bố anh, nhìn xa hơn một chút, qua một bức tường kính trong suốt, có thể thấy những hàng cây xanh mướt um tùm và bóng người xào xạc trên một con đường. Hôm nay là thứ Bảy, khách sạn Sơn Vân đón không ít khách, việc kinh doanh rất phát đạt.

Khương Cẩm Niên giữ tâm thế bình thản, dịu dàng nói: “Vâng ạ, mọi người đều thường xuyên khen cháu ưu tú.” Cô nói xong mà nổi hết cả da gà. Hai tay cô ôm lấy cánh tay mình, vuốt lên vuốt xuống để xoa dịu cảm giác bứt rứt trong lòng. Những động tác nhỏ này rơi vào mắt mẹ kế lại giống như một sự khiêu khích không hề che giấu.

Mẹ kế quay người bỏ đi. Bước vào phòng tiệc, vừa vặn chạm mặt bố mẹ Khương Cẩm Niên.

Bố Khương và mẹ Khương coi bà ta là mẹ ruột của Phó Thừa Lâm nên tiếp đãi rất nhiệt tình.

Bà ta ngồi ở vị trí trang trọng nhất, hỏi: “Anh chị đang làm công việc gì thế?”

Bố Khương cũng rất thản nhiên: “Tôi ấy à, trước khi nghỉ hưu làm việc ở nhà máy sữa, đạp xe ba bánh đi giao sữa. Vợ tôi là giáo viên ngữ văn, dạy học ở trường tiểu học Tân Hy Vọng trên đường Trọng Thôn hơn ba mươi năm, năm kia bà ấy cũng nghỉ hưu rồi.” Theo lý mà nói, ông nên hỏi ngược lại xem song thân của Phó Thừa Lâm làm nghề gì, nhưng ông không hỏi. Ông không mấy quan tâm đến chuyện này.

Mẹ kế của Phó Thừa Lâm xếp họ vào hàng “giai cấp nghèo xác xơ”. Bà ta có chút mất kiên nhẫn nên không nói chuyện mấy, may mà Phó Thừa Lâm nhanh chóng xuất hiện, giải vây cho bà ta. Mẹ kế đứng dậy, đổi chỗ ngồi xuống ngay cạnh Khương Cẩm Niên. Bà ta hỏi: “Bố con trước khi nghỉ hưu là nhân viên nhà máy sữa à?” Trong giọng nói mang theo ý cười: “Nuôi dạy được một cô con gái làm về đầu tư cơ đấy.”

Bà ta dùng thìa bạc khuấy một tách cà phê.

Đồ sứ tinh xảo phản quang mờ ảo, cà phê tỏa ra hương sữa dịu nhẹ. Động tác uống cà phê của bà ta uyển chuyển như mây trôi nước chảy, nhìn từ bên cạnh thấy rất đoan trang hào phóng. Điểm đáng sợ hơn là làn da của bà ta vẫn rất đàn hồi, trên mặt hầu như không có nếp nhăn nào. Từ trán, mắt, sống mũi đến cằm, lớp trang điểm cực kỳ tinh tế.

Bà ta liếc nhìn Khương Cẩm Niên.

Khương Cẩm Niên nói thẳng thừng: “Nếu không có những người làm vận chuyển như bố con, e là dì cũng chẳng có cà phê sữa mà uống đâu.”

Mẹ kế buông tay, chiếc thìa chạm vào thành tách phát ra một tiếng “cốp” nhẹ. Khóe môi bà ta nở nụ cười, không hề có chút giận dữ nào, vô cùng dịu dàng nói: “Tôi không có ý đó, con là con gái, đừng nhạy cảm quá, học cách thả lỏng đi, nhé? Bố của Phó Thừa Lâm bình thường ở nhà chẳng bao giờ quản việc gì, vừa nghe nói Phó Thừa Lâm sắp kết hôn là cái gì cũng muốn hỏi, cái gì cũng muốn biết. Tôi mới khuyên ông ấy là, chúng ta gặp mặt bố mẹ của Tiểu Khương một bữa đi, kẻo đến lúc gặp nhau ở đám cưới lại chẳng biết ai là thông gia.”

Bà ta thật lợi hại, thật khéo nói, Khương Cẩm Niên thầm khâm phục.

Nghĩ kỹ hơn, sở dĩ bà ta làm cho Khương Cẩm Niên cảm thấy khó xử và khó chịu không phải vì lỡ lời, mà là vì bà ta muốn làm vậy. Khi phát hiện ánh mắt của Phó Thừa Lâm quét tới, bà lập tức đổi thái độ từ lạnh lùng cay nghiệt sang tươi như gió xuân, khiến buổi gặp mặt thông gia hôm nay kết thúc trong bầu không khí hòa thuận.

Trước khi từ biệt, bà ta chủ động bắt tay bố Khương, còn nói: “Anh đúng là một người bố tốt, dạy dỗ được một đứa trẻ ưu tú như Tiểu Khương.”

Bố Khương bẽn lẽn cười: “Có gì đâu, có gì đâu ạ…” Ông thành khẩn nói ra lời lòng mình: “Tôi không phải người bố tốt, không lo được điều kiện tốt cho nó, không mua được nhà ở khu gần trường điểm, không thuê được gia sư. Thậm chí sau khi nó tốt nghiệp, tôi cũng chẳng giúp nó tìm việc được, nó đi đến bước đường ngày hôm nay hoàn toàn là dựa vào chính mình. Nhưng nó thực sự là một đứa trẻ ngoan, tâm tính thiện lương, lại mềm lòng.”

Khương Cẩm Niên cúi đầu, hốc mắt hơi ươn ướt.

Mẹ kế lại cười: “Ha ha ha ha ha, không sao cả, những ngày tháng gian khổ đã qua rồi, chẳng phải con bé đã gả được cho một người chồng tốt đó sao?” Bà ta nói xong liền buông tay bố Khương ra, đi sang phía bên kia tìm chồng mình.

*

Trên đường về nhà hôm đó, Khương Cẩm Niên ủ rũ không vui.

Phó Thừa Lâm hỏi cô: “Sao thế em?”

Tài xế vẫn đang lái xe, Khương Cẩm Niên nên kiềm chế lại. Nhưng cô vẫn muốn chia sẻ thật: “Em không thích mẹ kế của anh lắm. Nhưng mà em và bà ấy cũng coi như là người một nhà, sau này không biết phải chung sống với bà ấy kiểu gì nữa.”

Phó Thừa Lâm im lặng giây lát rồi nói: “Em có thể coi bà ấy như một người quen, chỉ vậy thôi.”

Khương Cẩm Niên chớp chớp mắt, thầm hỏi anh: “Trong đám cưới có thể không mời bà ấy không?”

Anh chưa kịp trả lời, Khương Cẩm Niên đã vỗ đùi một cái, nói: “Xin lỗi anh, em làm thế này sẽ khiến anh khó xử, em hiểu mà. Cứ để bà ấy đến đi, thực ra mẹ chồng này của em cũng khá tốt, có khí chất, biết bảo dưỡng, tinh ranh thông tuệ, lại còn mồm mép linh hoạt nữa.”

Phó Thừa Lâm cười hỏi: “Em đang khen bà ấy đấy à?”

Khương Cẩm Niên không lên tiếng. Cô cúi đầu tự phản tỉnh bản thân.

“Mẹ chồng thực sự của em sắp ra tù rồi,” Phó Thừa Lâm nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt không khác gì ngày thường, “họ không thể cùng lúc xuất hiện ở đám cưới đâu.” Anh đại khái đã có cách sắp xếp của riêng mình, Khương Cẩm Niên không hỏi sâu thêm nữa.

Cô chuyển chủ đề, hỏi anh vài việc trong công việc, thẳng thắn bày tỏ khát vọng thăng tiến mãnh liệt của mình. Về việc này, Phó Thừa Lâm lại đưa ra cho cô một lời chỉ dẫn: “Người giàu sẽ không chỉ hài lòng với việc đầu tư cổ phiếu. Quy mô công ty của các em ở mức trung bình, quỹ loại hình cổ phiếu không nhiều, phạm vi công việc bao quát rộng, em có cơ hội để cân nhắc thêm nhiều hướng đầu tư khác.”


Hết chương 77

* Dông dài: Hôm nay là sinh nhật mình nên thay đổi giao diện chút cho tươi mới =)))) Tuổi mới chúc vườn đào mau mau kết trái, mí hạt mầm đang ươm mau lớn nhanh nhanh để các cô dì chú bác chị em bạn dì ghé vào thăm vườn và chơi với mình nhiều hơn ạaa

2 bình luận về “[Cẩm Niên] Chương 77”

Gửi phản hồi cho một quả đào Hủy trả lời