[Cẩm Niên] Chương 17

Chương 17: Tới thăm Trên thực tế, lúc nghe xong câu ví von này, phản ứng của Phó Thừa Lâm rất lạnh nhạt, cũng không cười lấy một tiếng. Bởi vì anh nhận ra, bất kể là kỹ nữ, mẹ mìn hay khách làng chơi, bản thân anh đều có thể hóa vai thành cả… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 17

[Cẩm Niên] Chương 16

Chương 16: Thua cuộc Đêm khuya vắng lặng, cả căn phòng không có tiếng chuyện trò nào, chỉ có âm thanh hôn môi nhỏ xíu. Khương Cẩm Niên bị anh giam cầm ở một chỗ, không thể cựa quậy. Dường như cô đang bị Phó Thừa Lâm điều khiển lý trí. Anh thành thục tấn… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 16

[Cẩm Niên] Chương 15

Chương 15: Đêm tuyết Hoàng tổng không nói điều gì ác ý, về cơ bản, lời kể của ông ta không hề sai sự thật. Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên Phó Thừa Lâm bị người ta dị nghị. Có lẽ anh đã sớm quen với điều này, từ năm 18 tuổi, anh đã… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 15

[Cẩm Niên] Chương 14

Chương 14: Bí mật Chia tay rồi mà vẫn muốn níu kéo là một hành động cực kì mất mặt. Kỷ Chu Hành hiểu rõ điều này. Lúc người yêu cũ muốn quay lại, anh ta tỏ ra rất thờ ơ bạc tình. Mà bây giờ tình thế đảo ngược, chính anh ta lại là… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 14

[Cẩm Niên] Chương 13

Chương 13: Không chút tì vết Bạn học nam nghe Lương Tung nói vậy thì vô cùng kinh ngạc: "Hai người bọn họ bây giờ đang yêu đương á? Thật dễ dàng gì, cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi." Lương Tung giữ kín như bưng: "Cũng không khác biệt mấy." Thật ra chính… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 13

[Cẩm Niên] Chương 12

Chương 12: Lễ thành lập Sương mù giăng kín bầu trời nhạt màu, gió thổi từng hạt mưa rơi tí tách trên bậc thềm. Khương Cẩm Niên lùi lại một bước còn Lương Tùng lại trực tiếp tiến lên phía trước. Anh ấy đưa tay chặn Phó Thừa Lâm đang che dù lại chất vấn:… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 12

[Cẩm Niên] Chương 11

Chương 11: Bụi mù Khi Khương Cẩm Niên từng bước một ép sát, Phó Thừa Lâm mới nhận ra có gì đó sai sai. Anh hỏi: "Đang dưng cậu tiến qua đây làm gì?" Khương Cẩm Niên trả lời: "Thời đại học, lúc nào cậu cũng cho người khác cảm giác không thể với tới.… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 11

[Cẩm Niên] Chương 10

Chương 10: Tai họa Năm giờ bốn mươi sáng, Khương Cẩm Niên bị đánh thức bởi đồng hồ báo thức. Cô dùng nước lạnh rửa mặt nhưng vẫn cảm thấy buồn ngủ. Ngủ không đủ giấc, cổ họng có cảm giác nghẹn lại. Cũng may cô mang theo một bình cà phê, hương vị đắng… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 10

[Cẩm Niên] Chương 9

Chương 9: Quan tâm Phó Thừa Lâm vừa nghe thấy bốn chữ "hí thủy uyên ương" liền nhớ lại cảnh Khương Cẩm Niên ngã vào bể bơi vừa rồi. Anh thấy có chút buồn cười: Coi như đúng là hí thủy uyên ương thì cũng không phải là kiểu "hí" đó. Anh giải thích với… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 9

[Cẩm Niên] Chương 8

Chương 8: Bóng hình Nói chuyện gì cơ? Khương Cẩm Niên nhất thời không nghĩ ra đáp án. Đã lâu ngày không gặp lại, dù là duyên phận hay là sự ăn ý cũng vô cùng nhỏ bé, nhưng thà có còn hơn không. Cô ngồi xuống một chiếc ghế băng, duỗi thẳng hai chân,… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 8