[Tai tiếng] Chương 115

Chương 115: Chuyện riêng Tại Viện Nghiên cứu Địa chất. Minh Trạc cùng Trần Ngôn Chu vừa bước ra khỏi phòng thí nghiệm thì vô tình chạm mặt Hứa Linh Nguyệt và Đinh Giai.  Hứa Linh Nguyệt nhìn anh, ký ức về đêm hôm đó hiện về trong tâm trí, cô ta cắn môi gọi:… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 115

[Tai tiếng] Chương 114

Chương 114: Trọng dụng Hai ngày tiếp theo, công việc của Văn Đàn là quay quảng cáo cho một thương hiệu trang sức. Trong studio, ánh đèn flash nháy liên tục, không gian tràn ngập hơi thở của sự xa hoa và quý phái. Từ Thu không có việc gì bận, tiện thể ghé thăm… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 114

[Tai tiếng] Chương 113

Chương 113: Ngoan quá Chị Mạch rõ ràng không muốn nói sự thật, chỉ đáp: "Chị không hiểu em đang nói gì. Bất kỳ ngành nghề nào cũng có sự cạnh tranh, huống chi là giới giải trí, vốn dĩ là nơi cá lớn nuốt cá bé, dựa vào bản lĩnh của mỗi người thôi."… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 113

[Tai tiếng] Chương 112

Chương 112: Ưu thế Sau khi lên xe, Văn Đàn vừa định thắt dây an toàn thì tay trái đã bị Minh Trạc nắm lấy.  Anh nghiêng người mở chiếc hộp gỗ trên bảng điều khiển trung tâm, lấy thứ gì đó đeo vào cổ tay cô. Văn Đàn ngẩn người: "Chiếc vòng đẹp quá!"… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 112

[Tai tiếng] Chương 111

Chương 111: Khó khăn Hồ nhân tạo về đêm không còn vẻ yên như tĩnh ban ngày. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, từng đàn thiên nga đen đang quấn quýt đùa giỡn dưới nước, đẹp tựa một bức tranh. Văn Đàn ngồi trong nhà hàng, xuyên qua lớp cửa kính sát đất nhìn cảnh tượng… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 111

[Tai tiếng] Chương 110

Chương 110: Tỏa sáng Phòng tập leo núi của Quan Trì là do anh ấy tự khởi nghiệp. Tuy áp dụng chế độ hội viên nhưng giới nhà giàu cũng chia ra đủ tầng lớp, hơn nữa tệp khách hàng chủ yếu là người trẻ tuổi. Nơi hôm nay Minh Trạc đưa Văn Đàn đến… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 110

[Tai tiếng] Chương 109

Chương 109: Kế thừa Giang Thủy Tiểu Tạ. Bà cụ Minh ngồi trên ghế thái sư, hừ nhẹ một tiếng: "Cuối cùng cũng đợi được cái người bận rộn như anh về rồi đấy, nghỉ ngơi sao rồi?" Minh Trạc uống trà, thần sắc tự nhiên: "Cũng ổn ạ." Bà cụ bắt đầu vào đề:… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 109

[Tai tiếng] Chương 108

Chương 108: Giới hạn Đồ ngủ của Văn Đàn làm bằng lụa tơ tằm, mỏng dính. Cô vòng tay qua cổ anh, vành tai đỏ rực: "Không đâu, phim chiếu mạng sẽ không quay đến mức độ này đâu..." Minh Trạc lại hỏi: "Sau này thì sao?" Anh liếc nhìn màn hình tivi, ý tứ… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 108

[Tai tiếng] Chương 107

Chương 107: Không dám Văn Đàn đứng trong phòng tắm, cả gương mặt đỏ bừng.  Cô cảm thấy cả đời này mình chưa bao giờ mất mặt đến thế, sao có thể chỉ vì một câu nói của anh mà lại... Sau khi tắm rửa xong, Văn Đàn tự mình bôi thuốc lại lần nữa. … Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 107

[Tai tiếng] Chương 106

Chương 106: Cuồng nhiệt Khi Văn Đàn quay lại chỗ ngồi, Lâm Sơ Dao đã ăn gần hết chỗ bánh ngọt trên đĩa. Cô nàng ngẩng đầu hỏi: "Sao cậu đi lâu vậy?" Văn Đàn có vẻ hơi mất tập trung: "Tớ nghe điện thoại thôi." Lâm Sơ Dao cũng không nghĩ nhiều, lại hỏi… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 106