[Tai tiếng] Chương 45

Chương 45: Ảnh có chữ ký Viện nghiên cứu địa chất. Hai ngày nay, Trần Ngôn Chu vì chuẩn bị quà sinh nhật cho Thi Nhã mà muốn nổ cả đầu. Quà nên tặng thì những dịp lễ trước đã tặng hết rồi, lần này là sinh nhật năm thứ ba họ bên nhau, cậu… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 45

[Tai tiếng] Chương 44

Chương 44: Lựa chọn Trong giới giải trí, chuyện nghệ sĩ “sập phòng” (*) vì yêu đương xảy ra như cơm bữa. (*) Sập phòng: Sập phòng trong giới giải trí dùng để chỉ chuyện tình cảm của thần tượng bị tiết lộ Nhẹ thì mất fan và mất chút danh tiếng, đợi sóng gió… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 44

[Tai tiếng] Chương 43

Chương 43: Người quản lý Văn Đàn cảm thấy, được nhìn thấy cảnh tượng “nhật chiếu kim sơn” quả thực đúng là tiêu hao vận may. Mới qua một đêm thôi mà xui rủi đã kéo tới. Nếu biết Hướng Đông và Tần Uyển Uyển cùng rời đi với cô vào ngày hôm đó, cô… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 43

[Tai tiếng] Chương 42

Chương 42: Chán ghét Từ thôn Tác Tùng đến trung tâm thành phố Lâm Chi mất khoảng hai tiếng đi xe. Vào buổi tối, tầm nhìn hạn chế khiến thời gian di chuyển lâu hơn, ít nhất cả đi lẫn về cũng mất năm tiếng. Ban ngày, họ còn đi đến trấn Pai. Sáng hôm… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 42

[Tai tiếng] Chương 41

Chương 41: Lợi dụng Tại Giang Thủy Tiểu Tạ. Bà cụ Minh nghe nói hôm nay Minh Trạc sẽ về nên từ sáng sớm đã báo nhà bếp chuẩn bị đồ ăn. Lâm Sơ Dao dìu bà, cùng đi dạo bên hồ: “Ngoại ơi, anh họ bay chuyến buổi trưa, về tới Giang Thành thì… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 41

[Tai tiếng] Chương 40

Chương 40: Những vì sao Buổi tối ở làng Tác Tùng không hẳn là tối, khắp nơi vẫn có những ngọn đèn đường lác đác. Một lúc sau, Văn Đàn bất ngờ lên tiếng: “Thầy Minh lẽ ra đã phải về từ mấy hôm trước rồi đúng không ạ?” Minh Trạc đi bên cạnh, thong… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 40

[Tai tiếng] Chương 39

Chương 39: Say rượu Văn Đàn lẳng lặng nằm trên giường mãi đến khi mặt trời lặn cũng không ngủ được. Cô vén chăn, định xuống lầu đi dạo ở cửa hàng đồ thủ công thêm chút nữa thì nghe tiếng gõ cửa từ phòng đối diện. Văn Đàn theo phản xạ bước tới nhìn… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 39

[Tai tiếng] Chương 38

Chương 38: Hâm mộ Khi nhìn thấy Hướng Đông phía trước đeo một cái ba lô lớn, sau lưng còn cõng theo Tần Uyển Uyển, Văn Đàn cũng cảm thấy toát mồ hôi hột thay anh ta. Đi đường bằng thì không nói làm gì, vấn đề là phía dưới còn là bậc thang dốc… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 38

[Tai tiếng] Chương 37

Chương 37: Kỷ niệm Trong khoảnh khắc đó, Văn Đàn cảm thấy cả tiếng gió xung quanh cũng như ngừng lại. Cô lặng lẽ uống trà bơ, cúi đầu không nói gì. Lúc này, Tần Uyển Uyển và Hướng Đông đi tới. Tần Uyển Uyển không khách sáo chút nào, ngồi phịch xuống chiếc ghế… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 37

[Tai tiếng] Chương 36

Chương 36: Leo bộ Văn Đàn siết chặt hai quai ba lô, hít sâu một hơi rồi bắt đầu cuộc hành trình. Nhưng vì mấy ngày trước trời mưa, đường núi không khô ráo lắm, có phần lầy lội. Minh Trạc đi phía sau cô, nhắc nhở: “Đừng leo nhanh quá, điều chỉnh hơi thở.”… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 36