Chương 138: Thâm tình "Anh ta là đàn ông mà sao có thể ghê tởm đến thế cơ chứ, còn dám lén lút làm mấy cái trò tiểu nhân này sau lưng! Tức chết tớ rồi, tức chết tớ rồi!!!" Giọng của Lâm Sơ Dao truyền đến từ điện thoại, chửi mắng đầy phẫn nộ.… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 138
Tác giả: một quả đào
[Tai tiếng] Chương 137
Chương 137: Khó xử Giang Thủy Tiểu Tạ. Bà cụ Minh đang ngồi bên ao cá, nghe tiếng bước chân phía sau: "Bà đoán thế nào con cũng sẽ tới." Minh Trạc đáp: "Trời lạnh rồi, sao bà không vào trong?" Bà cụ Minh tức giận đáp: "Trời có lạnh đến mấy cũng không lạnh… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 137
[Tai tiếng] Chương 136
Chương 136: Lỗ vốn Trước khi rời đi, Văn Đàn mua một ít quà đến thăm bà Trương. Bà Trương đã gần bảy mươi tuổi, tóc bạc trắng nhưng sức khỏe và tinh thần đều rất tốt. Bà Trương nắm tay Văn Đàn, vẻ mặt đầy cảm khái: "Bà nghe Kiều Kiều nói bây giờ… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 136
[Tai tiếng] Chương 135
Chương 135: Lì xì Văn Đàn nằm trên giường, tiếng pháo hoa và pháo nổ bên ngoài đã dứt, cả thế giới chìm vào yên tĩnh. Không biết có phải do buổi chiều ngủ quá nhiều hay không mà bây giờ cô hoàn toàn không ngủ được. Văn Đàn lấy điện thoại ra, bắt đầu… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 135
[Tai tiếng] Chương 134
Chương 134: Pháo hoa Ngày hôm nay chỉ còn lại vài tiếng đồng hồ cuối cùng, Văn Đàn không muốn vì những chuyện này mà không vui. Cô bước ra khỏi bếp, cầm lấy thứ đồ vừa lấy lúc nãy, quay đầu nói: "Thầy Minh, chúng ta đi đốt pháo hoa đi." Mười phút sau,… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 134
[Tai tiếng] Chương 133
Chương 133: Tự nguyện Trên con phố không xa, một chùm pháo hoa nữa lại nổ tung. Những sắc màu rực rỡ phản chiếu lên người hai người, đẹp như một giấc mộng. Mấy năm nay Văn Đàn đã quen với việc ở một mình, bất kể là đêm giao thừa hay ngày lễ nào… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 133
[Tai tiếng] Chương 132
Chương 132: Đêm giao thừa Tiếng pháo hoa bên ngoài vẫn không ngừng nổ vang, tiếng sau át tiếng trước. Văn Đàn có cảm giác như mình vẫn chưa tỉnh ngủ. Trước ngày hôm nay, hình ảnh Dương Thanh Viện trong ký ức của cô đã rất mờ nhạt. Cô thậm chí không nhớ rõ… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 132
[Tai tiếng] Chương 131
Chương 131: Làm khách Giang Thành cách Khánh An ba giờ bay, khi Văn Đàn hạ cánh là vừa đúng sáu giờ sáng. Khánh An là một địa phương nhỏ, sân bay cũng cũ kỹ, xuống máy bay đi vài bước là tới khu lấy hành lý, lấy xong đi ra ngoài cũng chỉ có… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 131
[Tai tiếng] Chương 131
Chương 131: Làm khách Giang Thành cách Khánh An ba giờ bay, khi Văn Đàn hạ cánh là vừa đúng sáu giờ sáng. Khánh An là một địa phương nhỏ, sân bay cũng cũ kỹ, xuống máy bay đi vài bước là tới khu lấy hành lý, lấy xong đi ra ngoài cũng chỉ có… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 131
[Tai tiếng] Chương 130
Chương 130: Suy nghĩ Rõ ràng chỉ mới mười ngày không gặp nhưng Văn Đàn lại có cảm giác như đã trải qua cả một đời. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai người đều không ai lên tiếng, cho đến khi ánh đèn cảm ứng bên ngoài vụt tắt, mọi thứ chìm vào bóng tối.… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 130
