Chương 40: Những vì sao Buổi tối ở làng Tác Tùng không hẳn là tối, khắp nơi vẫn có những ngọn đèn đường lác đác. Một lúc sau, Văn Đàn bất ngờ lên tiếng: “Thầy Minh lẽ ra đã phải về từ mấy hôm trước rồi đúng không ạ?” Minh Trạc đi bên cạnh, thong… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 40
Tác giả: một quả đào
[Tai tiếng] Chương 39
Chương 39: Say rượu Văn Đàn lẳng lặng nằm trên giường mãi đến khi mặt trời lặn cũng không ngủ được. Cô vén chăn, định xuống lầu đi dạo ở cửa hàng đồ thủ công thêm chút nữa thì nghe tiếng gõ cửa từ phòng đối diện. Văn Đàn theo phản xạ bước tới nhìn… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 39
[Tai tiếng] Chương 38
Chương 38: Hâm mộ Khi nhìn thấy Hướng Đông phía trước đeo một cái ba lô lớn, sau lưng còn cõng theo Tần Uyển Uyển, Văn Đàn cũng cảm thấy toát mồ hôi hột thay anh ta. Đi đường bằng thì không nói làm gì, vấn đề là phía dưới còn là bậc thang dốc… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 38
[Tai tiếng] Chương 37
Chương 37: Kỷ niệm Trong khoảnh khắc đó, Văn Đàn cảm thấy cả tiếng gió xung quanh cũng như ngừng lại. Cô lặng lẽ uống trà bơ, cúi đầu không nói gì. Lúc này, Tần Uyển Uyển và Hướng Đông đi tới. Tần Uyển Uyển không khách sáo chút nào, ngồi phịch xuống chiếc ghế… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 37
[Cẩm Niên] Chương 42
Chương 42: Tranh chấp Một câu “Giới tài chính loạn lắm” của Trịnh Cửu Quân khiến Khương Cẩm Niên lại bắt đầu nghi ngờ về đời tư của Phó Thừa Lâm. Dù có chút để tâm, cô vẫn cố tỏ ra rộng lượng, rõ ràng là đang cố kiềm chế để giữ mặt mũi. Cô… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 42
[Tai tiếng] Chương 36
Chương 36: Leo bộ Văn Đàn siết chặt hai quai ba lô, hít sâu một hơi rồi bắt đầu cuộc hành trình. Nhưng vì mấy ngày trước trời mưa, đường núi không khô ráo lắm, có phần lầy lội. Minh Trạc đi phía sau cô, nhắc nhở: “Đừng leo nhanh quá, điều chỉnh hơi thở.”… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 36
[Tai tiếng] Chương 35
Chương 35: Khó kiểm soát Minh Trạc thong thả đáp: “Cô ấy họ Lâm.” Hướng Đông “ồ ồ” hai tiếng, quay đầu đợi đến khi Văn Đàn đi đến gần mới cất lời: “Chào cô Lâm.” Văn Đàn đáp: “Chào anh.” Lúc này, Tần Uyển Uyển đã xoay người lên xe. Họ khởi hành vừa… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 35
[Tai tiếng] Chương 34
Chương 34: Khủng hoảng Văn Đàn không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Khi chuông báo thức của cô vang lên, bên ngoài trời vẫn còn tối đen. Cô cầm điện thoại lên nhìn, đúng 6 giờ sáng. Văn Đàn ngáp một cái, vén chăn rời khỏi giường. Cô đứng trước bồn… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 34
[Tai tiếng] Chương 33
Chương 33: Cai nghiện Chiếc thuyền gỗ nhỏ di chuyển rất chậm, đợi đến khi du thuyền đi khuất, nó mới từ từ được chèo ra giữa dòng sông. Tầm nhìn xung quanh lập tức quang đãng. Dòng nước xanh ngọc như dải lụa giữa núi non trùng điệp, mềm mại và kéo dài bất… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 33
[Cẩm Niên] Chương 41
Chương 41: Gai góc Khương Cẩm Niên tự vấn mình: Tại sao chỉ vừa nghe thấy cụm từ “máy bay riêng” thôi mà cô đã thấy khó chịu? Nói trắng ra, có lẽ trong đó có một phần là… ghen tị. Đúng vậy, là ghen tị. Dù cô có cố gắng kiếm tiền thế nào… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 41
