[Chín muồi] Chương 12

Chương 12: Solo Mang theo giấc mộng vĩ đại "xếp hạng nhất kỳ thi đại học", Ứng Già Nhược suýt nữa thì muộn học, cô vừa vặn bước chân vào cổng trường sát nút giờ G. Ngôi trường bao phủ trong sương sớm đã không còn nhiều học sinh đi lại. Ứng Già Nhược cũng… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 12

[Chín muồi] Chương 11

Chương 11: Cậu đeo gì trên ngón tay thế, nhẫn cầu hôn à? Khi Tạ Vọng Ngôn cúi mắt nhìn người khác, mái tóc đen nhánh hơi rối rủ xuống trán, thỉnh thoảng lại đan xen với hàng lông mi dài. Khi không cười, cậu toát ra cảm giác xa cách, từ chối người khác… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 11

[Chín muồi] Chương 10

Chương 10: Tạ Vọng Ngôn: “Tôi.” Khi bữa tối kết thúc đã gần bảy giờ, Ứng Già Nhược cảm thấy không khí hơi se lạnh. Sau khi đẩy điện thoại cho Tạ Vọng Ngôn, cô đi ra phòng khách lấy một chiếc khăn choàng cashmere mỏng khoác lên vai. Những đường nét hình học trừu… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 10

[Chín muồi] Chương 9

Chương 9: “Làm ơn giúp tôi chọn một người bạn trai đi.” Trong chòi nghỉ mát của trường.  Chiều nay chỉ có hai tiết học, Ứng Già Nhược không vội về nhà. Mỗi khi tâm trạng không tốt, cô lại thích lén lút trốn ở đây. Mở diễn đàn trường lên, quả nhiên chuyện xảy… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 9

[Diễm sát] Chương 5

Chương 5: Hoa hồng trong sương Chiếc Maybach màu xám đen rời khỏi Hong Kong Club, một đường thẳng tắp. "Dự án Tân Vũ Sinh học do Tổng bộ trực tiếp đầu tư đã hoàn thành vòng gọi vốn B+. Tổng giám đốc Trịnh đã hẹn họp video vào lúc 4 giờ chiều nay, còn… Đọc tiếp [Diễm sát] Chương 5

[Chín muồi] Chương 8

Chương 8: Cho tôi mượn bài thi của cậu một chút Tối hôm đó, vạn vật chìm vào tĩnh lặng.  Phòng của Tạ Vọng Ngôn cách âm quá tốt, sau khi đóng cửa sổ lại, ngay cả tiếng gió thổi lá lay cành bên ngoài cũng không nghe thấy. Ứng Già Nhược làm xong bài… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 8

[Chín muồi] Chương 7

Chương 7: Gu của tôi cũng bình thường Gần đến kỳ thi đại học, tiết thể dục của lớp 12 cơ bản là hoạt động tự do. Ai muốn ở lại lớp ôn bài thì ôn, ai muốn ra ngoài vận động thì vận động . Ứng Già Nhược lười động đậy. Dạo này cô… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 7

[Châu ngọc] Chương 5

Chương 5 Có lẽ là do ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy. Đàn Hòa đã có rất nhiều giấc mơ, trong mơ đều là nàng và sư phụ. Ngày trước Đàn Cẩn thường cười trêu rằng, trong núi Vọng Nguyệt có hai con ma bệnh, một lớn một nhỏ. Mỗi năm cúng tế Thần Núi,… Đọc tiếp [Châu ngọc] Chương 5

[Chín muồi] Chương 6

Chương 6: Yên tâm, tôi giặt tay đấy Sở Linh Uyên theo trường phái hành động cực kỳ nhanh lẹ. Nhân lúc hai đứa trẻ đều không có nhà vào buổi chiều, bà đã dọn dẹp xong xuôi phòng của Tạ Vọng Ngôn và phòng ngủ phụ, chỉ chờ Ứng Già Nhược dọn vào. Vừa… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 6

[Chín muồi] Chương 5

Chương 5: Xin khiếu, tôi đã gầy đi rồi “Trời đất, mình mập lên tận 1kg rồi!” Ứng Già Nhược đứng trên cân, cúi đầu nhìn con số, cảm thấy như trời sập đến nơi. Mỗi thứ Bảy, Ứng Già Nhược đều dành hai tiếng đến phòng tập múa. Đây là khoảng thời gian thư… Đọc tiếp [Chín muồi] Chương 5