Chương 56: Muỗi Hành lang yên tĩnh không một tiếng gió. Hình như có một chiếc đèn tường bị hỏng, chớp nháy lúc sáng lúc tối, ánh sáng mờ ảo khiến bầu không khí càng thêm mập mờ. Văn Đàn ngẩng đầu, nhắm mắt đáp lại nụ hôn, bàn tay cô không biết từ lúc… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 56
Tác giả: một quả đào
[Cẩm Niên] Chương 46
Chương 46: Du lịch (1) La Hạm cũng không ngại Khương Cẩm Niên. Cô ấy mở bản báo cáo ra, chỉ vào mấy dòng chữ đen: “Lý lẽ rõ ràng, trình bày mạch lạc. Nhưng theo tôi thấy thì vẫn hơi dài dòng. Khương Cẩm Niên, buổi trưa em có thời gian thì giúp cậu… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 46
[Tai tiếng] Chương 55
Chương 55: Hôn Thời điểm mà Văn Đàn cảm thấy hối hận nhất là khi rời khỏi Namcha Barwa. Cô đã ngồi cả buổi chiều trên thảo nguyên, cũng đã được nhìn thấy cảnh núi vàng dưới ánh mặt trời. Cô để lại tất cả những điều tiếc nuối và đẹp đẽ ở nơi đó,… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 55
[Tai tiếng] Chương 54
Chương 54: Quan trọng Cảnh ngã khi chạy trốn đã được quay đi quay lại nhiều lần từ nhiều góc máy khác nhau. Khi ánh hoàng hôn xuất hiện, Đặng Văn Sơn liền nói: “Rồi rồi rồi, lần cuối cùng, lần quay này phải một phát ăn luôn, tất cả mọi người không được sơ… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 54
[Tai tiếng] Chương 53
Chương 53: Tỉnh táo Đèn trong phòng khách sạn vốn đã tối, sau khi Văn Đàn trở về cũng không điều chỉnh gì mà đi thẳng vào phòng tắm luôn. Cả căn phòng chỉ bật một chiếc đèn treo tường nhỏ, ánh sáng lờ mờ. Văn Đàn chậm rãi thu lại ánh mắt, cô nhìn… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 53
[Tai tiếng] Chương 52
Chương 52: Thuốc giải rượu Trên xe trở về chỉ có mỗi Quý Hồi và Văn Đàn. Quý Hồi không còn hoạt bát như lúc đi nữa, anh ta gãi mũi, có chút ngượng ngùng hỏi: “Bình thường cô thích làm gì?” Văn Đàn đáp: “Tôi không có sở thích gì đặc biệt. Không đóng… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 52
[Tai tiếng] Chương 51
Chương 51: Lãng phí Thời tiết ở Giang Thành tháng Mười đã mang dáng vẻ của đầu thu, hai bên đường phủ đầy lá ngân hạnh rụng. Bầu trời lúc sáu, bảy giờ mang sắc xanh xám nhàn nhạt, gần như hòa lẫn vào nửa thành phố bên kia. Trời chưa tối hẳn, đèn đường… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 51
[Cẩm Niên] Chương 45
Chương 45: Tường vi Cửa kính cách âm không tốt lắm. Vì trong văn phòng vẫn còn mấy người đồng nghiệp nên Khương Cẩm Niên chỉ có thể nói lấp lửng: “Không phải em đâu, anh hiểu lầm rồi.” Phó Thừa Lâm vẫn truy hỏi: “Vậy là ai?” Khương Cẩm Niên ngập ngừng vài giây… Đọc tiếp [Cẩm Niên] Chương 45
[Tai tiếng] Chương 50
Chương 50: Phù hợp Minh Trạc đang trò chuyện cùng đạo diễn của bộ phim này là Đặng Văn Sơn, hai người vẫn đang thảo luận về vài vấn đề chuyên môn. Ông ấy nói: “Tên Peter đó cứ cố chấp, núi lửa phun trào là chuyện xảy ra trong chớp mắt, nhưng dung nham… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 50
[Tai tiếng] Chương 49
Chương 49: Rung động Sau khi gặp Hướng Đông, Văn Đàn không khỏi lại nhớ đến những chuyện đã xảy ra ở làng Tác Tùng. Thời gian này cô vẫn chìm đắm trong câu chuyện của Tiểu Điệp, thật sự chưa từng nhớ lại chuyện cũ. Thế nhưng lúc này, giống như một cánh cửa… Đọc tiếp [Tai tiếng] Chương 49
