Chương 4: Tôi đáng ghét, vậy nho có đáng yêu không?
Chuyển ngữ: @motquadao
Mười lăm phút sau, trong phòng.
Tạ Vọng Ngôn thong thả mở quyển bài tập Vật lý của Ứng Già Nhược ra. Cô đã làm xong hết rồi, nhưng nét chữ trên giấy càng về sau càng rối loạn. Đến câu cuối cùng, ngòi bút gần như muốn rạch rách mặt giấy, đủ để tưởng tượng ra tâm trạng cáu kỉnh của chính chủ khi làm bài.
Ứng Già Nhược đứng bên cạnh Tạ Vọng Ngôn, lén lút quan sát phản ứng của cậu.
Tạ Vọng Ngôn ngồi trước bàn học. Đôi mắt cậu cực kỳ đẹp, nếp mí sâu, hình dáng tinh tế, phần đầu mắt móc xuống còn đuôi mắt hơi xếch lên, trông vừa giống mắt đào hoa vừa giống mắt phượng. Chỉ cần ngẩng đầu nhìn một chú mèo hoang trong ngõ cũng trông đầy thâm tình.
Thế nhưng lúc này, khi hơi rủ mi mắt nhìn tập đề, cậu lại toát ra vẻ lạnh lùng, bạc tình.
Thấy cậu mãi không nói gì, trái tim nhỏ của Ứng Già Nhược run lên, cô ghé sát lại gần, lo lắng hỏi: “Sai mấy câu thế?”
Theo động tác cúi người của cô, mái tóc dài vốn đang ngoan ngoãn xõa sau lưng đổ dồn xuống vai như thác đổ, phần đuôi tóc lướt qua cánh tay trần của Tạ Vọng Ngôn.
Vẫn còn hơi ẩm.
Thần sắc Tạ Vọng Ngôn khựng lại một nhịp. Trước biểu cảm ngày càng căng thẳng của Ứng Già Nhược, cuối cùng cậu cũng lên tiếng: “Cậu nên hỏi là đúng được mấy câu thì hơn.”
Ứng Già Nhược há hốc miệng: “Hả?”
“Sai nhiều thế cơ á?”
Thầy giáo bảo tờ bài tập này rất đơn giản, toàn kiến thức cơ bản, chẳng lẽ cô lại sai đến tận tám chín câu sao.
Đúng lúc này, Tạ Vọng Ngôn nhìn thấy cô vẽ một chú chim cánh cụt đang tức giận ở góc tờ đề, vô thức mỉm cười.
Sau đó, cậu liếc nhìn bàn học của mình.
Bàn học của Tạ Vọng Ngôn rất lớn, làm bằng gỗ vân đen, đã dùng nhiều năm nên lờ mờ thấy cả vết bút màu và vết xước. Tất nhiên, nổi bật nhất vẫn là những miếng sticker nhỏ lộn xộn dán khắp nơi hình trái tim, ngôi sao, nhân vật hoạt hình, động vật đáng yêu… trong đó hình chim cánh cụt là nhiều nhất, tất cả đều do Ứng Già Nhược dán từ hồi trước.
Hồi nhỏ Ứng Già Nhược tròn vo, đi đứng với bộ dáng “không coi ai ra gì”, cứ lắc la lắc lư rất giống chim cánh cụt. Thế nên mỗi lần thấy cô, mọi người đều trêu: “Bé cánh cụt đến rồi kìa.”
Lâu dần, Ứng Già Nhược tưởng tên mình là “Bé cánh cụt” thật nên cực kỳ ưu ái “đồng loại” của mình. Đến khi lớn rồi cô cũng không hề thay lòng đổi dạ. Trong khi bạn bè đồng trang lứa thích cún con thích mèo con thì loài vật cô thích nhất vẫn là chim cánh cụt.
Một người rất hoài niệm và chung thủy.
Cho nên đến tận bây giờ, biệt danh Tạ Vọng Ngôn đặt cho Ứng Già Nhược trong điện thoại vẫn là “Bé cánh cụt”.
Trước đây Trần Kinh Tứ vô tình nhìn thấy, còn tưởng đó là đứa con nít nào đó trong họ hàng nhà cậu.
Thấy khóe môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn hơi nhếch lên, phản ứng đầu tiên của Ứng Già Nhược là: Cậu ta đang cười nhạo mình!
Cô đột nhiên mất hết tự tin, giật lấy tờ bài tập của mình, vừa cúi đầu xem vừa hỏi tiếp: “Vậy… tôi đúng được mấy câu?”
Tạ Vọng Ngôn nhìn hàng lông mi run run vì căng thẳng của cô, cố nén cười: “Đúng mười ba câu.”
Ứng Già Nhược đứng hình mất hai giây: “…”
“Tạ Vọng Ngôn!”
“Tờ bài tập này có tổng cộng mười sáu câu, bảo tôi sai ba câu thì cậu bị bỏng lưỡi à?”
Vừa nói, cô vừa giơ tay đánh vào cánh tay cậu.
Tạ Vọng Ngôn rút một chiếc bút chì từ ống bút ra, đánh dấu những câu sai cho cô, điềm nhiên viết xuống vài công thức: “Còn đánh nữa, tay không đau à? Ngồi xuống làm lại mấy câu này đi.”
“Không đánh nữa, lòng bàn tay tôi đỏ hết lên rồi này!” Ứng Già Nhược xòe tay cho cậu xem.
Tạ Vọng Ngôn cụp mắt nhìn, lòng bàn tay trắng trẻo của cô gái nhỏ giờ đây đỏ hồng lên, ai không biết lại tưởng cô thước đánh không bằng. Cậu khẽ “chậc” một tiếng: “Trách tôi đấy à?”
Ánh mắt Ứng Gia Nhược lướt qua cánh tay cậu cũng bị mình đánh cho hơi ửng đỏ, gân xanh nổi lên. Cô dùng đầu ngón tay chọc vào đó, cây ngay không sợ chết đứng: “Chứ còn ai nữa.”
Tạ Vọng Ngôn ngước mắt nhìn cô, đôi môi mỏng chậm rãi đáp: “Ai bảo cậu nhõng nhẽo thế làm gì.”
Đối diện với đôi mắt sâu thẳm khó đoán ấy của Tạ Vọng Ngôn, Ứng Già Nhược bỗng cảm thấy đầu ngón tay hơi nóng, như có tia lửa tóe ra từ nơi tiếp xúc với gân xanh trên cánh tay cậu, trong chớp mắt bùng thành ngọn lửa cháy rừng rực.
Thiêu đốt đến mức cô không nhúc nhích nổi.
Giây tiếp theo, một giọng nói dịu dàng quen thuộc đột nhiên vang lên: “Nhõng nhẽo chỗ nào? Hai bạn nhỏ đang nói chuyện gì thế?”
Đó chính là người mà Ứng Già Nhược cứ nhắc mãi lúc ăn sáng, mẹ ruột của Tạ Vọng Ngôn, quý bà Sở Linh Uyên giá lâm.
Cửa không đóng, Sở Linh Uyên bưng một đĩa nho mọng nước đứng ở cửa, nghi hoặc nhìn hai người.
Ứng Già Nhược như thể làm việc xấu bị bắt quả tang, hốt hoảng rụt ngón tay lại. Rõ ràng là một chủ đề rất trong sáng, sao qua miệng mẹ Sở lại nghe ra vẻ mờ ám thế này.
Cô vừa định giải thích thì không ngờ Tạ Vọng Ngôn đã thản nhiên đáp: “Ồ, chuyện của các bạn nhỏ, xin người lớn đừng hỏi.”
Ứng Già Nhược kinh hãi nhìn Tạ Vọng Ngôn, dùng ánh mắt để nói: Không phải chứ, người anh em… cậu không định giải thích lấy một câu à?
Lỡ đâu mẹ cậu hiểu lầm chúng ta yêu sớm thì sao?
Mẹ Sở tạm thời chưa nghĩ theo hướng đó, dù sao chẳng có đứa trẻ nào yêu sớm mà lại mở toang cửa phòng như thế này cả.
Hơn nữa, nếu hai đứa này mà thực sự yêu sớm, bà chắc sẽ cười đến mức rách cả miệng mất.
Sở Linh Uyên: “Được thôi, mẹ không hỏi nữa. Nhưng có một tin muốn thông báo cho hai đứa đây.”
“Tin gì ạ?” Ứng Già Nhược thành công bị lời của mẹ Sở thu hút sự chú ý.
Tạ Vọng Ngôn cũng nhìn bà.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Mẹ Sở buông một câu chấn động: “Già Già, bắt đầu từ tối nay con sẽ ở đây nhé.”
Ở đây?
Ứng Già Nhược bị câu này làm cho chết lặng. Phản ứng đầu tiên của cô là nhìn quanh căn phòng: Phòng của Tạ Vọng Ngôn rất rộng, giường cũng rất lớn, nhưng mà…
Cô ở đây, vậy Tạ Vọng Ngôn ở đâu?
Không lẽ bọn họ ngủ chung một phòng ư?!
Cuối cùng, ánh mắt cô vô thức dừng lại trên chủ nhân căn phòng đang có cảm giác tồn tại cực kỳ mạnh mẽ kia.
Tạ Vọng Ngôn lười biếng dựa vào ghế, đôi chân dài dang rộng phóng khoáng, vừa nhìn là biết ngay đây là một nam sinh trung học có giới tính hoàn toàn khác biệt với cô.
Đúng vậy.
Kể từ sự kiện ở phòng nhạc hôm qua, Ứng Già Nhược cuối cùng cũng nhận thức được mình và Tạ Vọng Ngôn có sự khác biệt giới tính, cô luôn vô tình chú ý đến những chi tiết mà cậu có còn cô thì không.
Aaaa đó không phải trọng điểm, trọng điểm là…
Họ đều lớn rồi, đâu phải trẻ con nữa, sao có thể ngủ chung phòng!
Ứng Già Nhược uyển chuyển nhắc nhở: “Dì Sở, nhà con ngay sát vách mà, khoảng cách giữa cổng hai nhà còn chưa đầy một trăm mét ấy.”
Sở Linh Uyên tiện tay đặt đĩa sứ đựng hai chùm nho tươi lên bàn học.
Tạ Vọng Ngôn không thích ăn nho nên đĩa này đưa cho ai thì không cần nói cũng biết.
Sau đó, Sở Linh Uyên giải thích: “Tối qua khu ngõ nhà mình có trộm vào đấy, ngay nhà họ Chu cuối ngõ ấy. Trong nhà chỉ có người già và người giúp việc, nhà lại rộng, tên trộm thản nhiên vào nhà bê đi một đống đồ quý giá mà chẳng ai hay biết.”
“Giá trị vụ trộm quá lớn nên đã lên cả tin tức xã hội địa phương rồi.”
“Cũng may là chỉ trộm đồ chứ không nảy sinh ý đồ xấu gì khác.”
Nói xong, trong lòng bà vẫn còn thấy sợ hãi mà xoa xoa khuôn mặt xinh đẹp của Ứng Già Nhược: “Tóm lại sự việc này đã cho dì một hồi chuông cảnh tỉnh. Con là con gái, một mình ở trong căn nhà lớn như vậy thì còn nguy hiểm hơn. Thời gian này con cứ chuyển sang đây mà ở.”
Ứng Già Nhược nghiêng đầu, hơi do dự: “Cũng không hẳn là một mình ạ, buổi tối dì Trần cũng ở cùng con.”
“Có dì Trần cũng không được, không tin cậy bằng người nhà mình.”
Sở Linh Uyên hoàn toàn không cho Ứng Già Nhược cơ hội từ chối: “Từ nay con cứ yên tâm ở đây. Đi học hay tan học cứ để Vọng Ngôn bảo vệ con, dì đã nói chuyện với mẹ con rồi.”
Ngay từ khi nghe thấy tin tức này, bà đã lập tức bàn bạc xong xuôi với Diệp Dung lúc đó còn đang đi công tác xa.
Ứng Già Nhược liếc nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Thế này không ổn lắm ạ…”
Tuy cô vừa xinh đẹp vừa giàu có, đúng là cần Tạ Vọng Ngôn theo sát bên bảo vệ thật, nhưng cũng không đến mức bảo vệ đến tận giường chứ.
Tạ Vọng Ngôn cười như không cười nhìn cô.
Đúng là thanh mai trúc mã không có bí mật, cậu chỉ cần nhìn cái ánh mắt né tránh của Ứng Già Nhược là biết cô đang nghĩ gì.
“Có gì mà không ổn.” Sở Linh Uyên lại nhìn đứa con trai quý tử đang làm ra vẻ không liên quan đến mình: “Nhường phòng của con cho em, con có đồng ý không?”
Căn phòng này có ánh sáng tốt nhất, đương nhiên phải để cho cô gái nhỏ ở rồi.
Tạ Vọng Ngôn nhìn khuôn mặt nhỏ đang xoắn xuýt của Ứng Già Nhược, đáy mắt hiện lên một tia trêu chọc, cậu hờ hững đáp: “Được thôi ạ, giường của con cũng có thể nhường cho em luôn.”
Sở Linh Uyên vô cùng hài lòng với sự hiểu chuyện của con trai. Vốn dĩ bà còn lo lắng trong nhà bỗng có thêm một cô bé, con trai sẽ bài xích cơ, đúng là lớn rồi nên hiểu chuyện hẳn!
Ứng Già Nhược ngơ ngác nghe hai mẹ con họ quyết định xong cả phòng lẫn giường mình ngủ tối nay, cô muốn nói rồi lại thôi: “Vậy còn cậu ấy? Cậu ấy ngủ ở đâu ạ?”
“Phòng khách chứ sao.” Sở Linh Uyên đáp rất hiển nhiên.
Ứng Già Nhược lập tức thở phào: “À…”
Hóa ra là phòng khách.
Làm cô sợ chết khiếp.
Sở Linh Uyên dặn dò xong việc chuyển nhà thì rời đi ngay để không làm phiền hai đứa học bài.
Ứng Già Nhược nằm bò ra bàn, dùng bút chọc lung tung trên giấy nháp. Vừa nghĩ đến việc tối nay phải ở lại đây là cô chẳng còn tâm trí đâu mà học nữa.
Thỉnh thoảng, cô lại lén nhìn chiếc giường đôi trải ga màu xám đen của Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn đặt cuốn sách trong tay xuống, ngước mắt nhìn cô một cái rồi đột nhiên lên tiếng: “Muốn ngủ chung giường với tôi à?”
“Cậu lấy đâu ra cái kết luận kinh thiên động địa đó thế hả?!” Ứng Già Nhược bị câu này dọa cho giật mình, cổ tay lệch đi, cây bút vạch một đường đen vừa xiên vừa sâu, thậm chí còn lệch ra khỏi mép giấy nháp, rơi xuống mặt bàn.
Mặt bàn vốn đã đầy rẫy những dấu tích lịch sử của Ứng – bé cánh cụt – Già Nhược, giờ lại có thêm một ký ức mới.
Tạ Vọng Ngôn dài giọng: “Đương nhiên là… nhìn mặt cậu mà đoán.”
Cậu thuận tay giải cứu tờ giấy nháp dưới ngòi bút của Ứng Già Nhược, cuộn nó lại thành hình ống tròn rồi cách không trung gõ nhẹ vào má cô: “Má trái viết “Tôi muốn ngủ”.”
“Má phải viết “Tạ Vọng Ngôn”.”
Ngừng lại nửa giây, trước ánh mắt hoảng hốt của Ứng Già Nhược, cậu chậm rãi bổ sung: “Ở giữa viết “giường của”.”
Theo giọng nói lười nhác nhưng trong trẻo của Tạ Vọng Ngôn, ống giấy nhỏ trong tay cậu gõ nhẹ lên trán Ứng Già Nhược. Mép giấy sắc bén sau khi cuộn lại thì chẳng còn chút sát thương nào.
Ứng Già Nhược hít sâu một hơi, rướn người giật lấy ống giấy nhỏ trong tay cậu, xé nát rồi ném vào thùng rác: “Tạ Vọng Ngôn, cậu đáng ghét chết đi được!”
Đôi má trắng hồng của cô phồng lên như một chú chim cánh cụt đang phát cáu.
“Tôi đáng ghét, vậy nho có đáng yêu không?” Tạ Vọng Ngôn đẩy đĩa trái cây đến trước mặt Ứng Già Nhược.
Tự mình gây chuyện, tự mình dỗ dành.
Ứng Gia Nhược giận nhanh mà cũng nguôi nhanh, rất dễ dỗ và cũng dễ bị đánh lạc hướng. Cô nhìn những trái nho mọng nước một lúc, hôm nay bỗng dưng lười bóc vỏ vô cùng.
Thế là cô lại nhìn Tạ Vọng Ngôn, lý sự rất hùng hồn: “Cậu bóc vỏ cho tôi đi.”
Sợ cậu không đồng ý, Ứng Già Nhược hạ giọng mềm mỏng hơn, bổ sung thêm một câu: “Tôi nhõng nhẽo lắm mà, không bóc vỏ được đâu.”
Không quên ném cái boomerang mà cậu vừa nói ngược lại lên người Tạ Vọng Ngôn.
Vẻ đẹp của Ứng Già Nhược mang tính tấn công: tóc đen, môi đỏ, da trắng, là kiểu nhan sắc rực rỡ điển hình. Thế nhưng dưới ánh sáng, khi cô ngước đầu nhìn người khác với vẻ mong đợi lại tạo cho người ta một cảm giác mềm mại, thuần khiết, rất ngoan và rất dễ để chiều chuộng.
Chẳng ai nỡ từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô.
Nhìn nhau vài giây, Tạ Vọng Ngôn mặt không cảm xúc đứng dậy, để lại cho Ứng Già Nhược một bóng lưng lạnh lùng vô tình.
Cùng với…
Hai chữ ngắn gọn súc tích: “Đợi đấy.”
Ứng Già Nhược đã lấy lại được thể diện, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, thầm nghĩ: Cho cậu bắt nạt tôi này, phải bắt nạt lại mới được!
Vài phút sau.
Tạ Vọng Ngôn ngồi lại vào ghế, những đầu ngón tay thon dài sạch sẽ bóc lớp vỏ nho ra, để lộ phần thịt quả trong suốt bên trong.
Cậu chợt nhướng mi, lạnh nhạt hỏi một câu : “Cảm phiền đại tiểu thư tự mình ăn nho, hay có cần đút tận miệng không ạ?”
“Cậu đút đi.”
Ứng Già Nhược đã quen được cung phụng rồi, cô chẳng thêm quan tâm Tạ Vọng Ngôn có phải đang giả vờ giả vịt hay không, trực tiếp ngậm lấy trái nho trên đầu ngón tay cậu, lúng búng nói: “Bổn tiểu thư ban cho cậu vinh dự này đấy.”
Tạ Vọng Ngôn không ngờ cô lại liều lĩnh như vậy, còn chưa kịp rụt tay về.
Cánh môi hồng nhạt của Ứng Già Nhược dính nước nho trong suốt, trông như hai cánh hoa anh đào vương sương sớm. Theo cái cuốn lưỡi của cô, vô ý đã…
Ứng Già Nhược: “!!!”
Đồng tử màu hổ phách của thiếu niên hơi co lại.
Tựa như một ngọn núi lửa đang ngủ yên bỗng dưng nứt ra một khe hở nhỏ, dòng dung nham nóng rực men theo khe hở chảy xuống, để lại dấu vết thiêu đốt rõ rệt ở những nơi nó đi qua.
Bên ngoài cửa sổ, chim chóc dường như lại bị trúng độc mà đồng loạt câm lặng một lần nữa. Trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại tiếng thở hết sức kìm nén của cả hai.
Vài giây sau, Tạ Vọng Ngôn tỏ vẻ bình thản ra hiệu cho Ứng Già Nhược nhìn vào “chứng cứ phạm tội” trên đốt ngón tay mình: “Thèm ăn đến mức này cơ à?”
Hàng mi của Ứng Già Nhược run rẩy, vẻ mặt có chút hoảng loạn. Cô cảm thấy đầu lưỡi mình tê rần, như có dòng điện truyền từ đầu lưỡi lên tận vỏ não.
Tạ Vọng Ngôn không hạ độc trên ngón tay đấy chứ?
Ánh mắt Ứng Già Nhược lảng tránh, “ừm” một tiếng, ngậm đắng nuốt cay thừa nhận tội danh này rồi đẩy cánh tay cậu một cái: “Vậy nên cậu còn không mau tiếp tục đi.”
“Tôi vẫn muốn ăn tiếp.”
Tạ Vọng Ngôn chậm rãi dời tầm mắt đi, đôi chân dài đang dang rộng tùy ý một cách lười nhác giờ đây bắt chéo lại.
Cậu ngả người ra sau chiếc ghế gaming, tiện tay cầm lấy một cuốn sách, mặt không đổi sắc nói: “Tôi đình công rồi.”
“Tự mà ăn đi.”
Cái gì?
Đình công?
Tự ăn kiểu gì?
Ai bóc vỏ nho cho cô?
Biểu cảm của Ứng Già Nhược thay đổi rất nhanh, giây tiếp theo, khuôn mặt xinh đẹp đã nhuốm vài phần thất vọng: “Haizz, tôi thực sự không ngờ cậu lại là hạng người bỏ cuộc giữa chừng, lật lọng như thế. Khiến tôi đau lòng quá đi mà…”
Tạ Vọng Ngôn hờ hững lật vài trang sách mới phát hiện đó là cuốn tuyển tập bài tập khó mà Ứng Già Nhược mới mua. Bên cạnh mỗi câu hỏi không làm được đều có hình vẽ nguệch ngoạc những biểu cảm khóc lóc thảm thiết, mép giấy dưới ánh sáng loang ra những vệt mực như mật ong tan chảy.
Cậu ném cuốn sách xuống bàn: “Vậy cậu gọi cảnh sát đến bắt tôi đi.”
Ứng Già Nhược: “…”
Cũng không đến mức đó.
Cô vừa định tiếp tục thuyết phục Tạ Vọng Ngôn làm việc cho mình thì thấy cậu đột ngột đứng dậy, đi về phía cửa.
Ứng Già Nhược sững sờ trong giây lát, vô thức hỏi: “Cậu đi đâu đấy?”
Nếu là để trốn việc bóc vỏ nho cho cô thì cô sẽ thực sự nổi giận đấy (kiểu cực kỳ hung dữ luôn).
Nếu trên đầu Ứng Già Nhược có đôi tai thỏ thì chắc chắn lúc này nó đã dựng đứng đầy cảnh giác rồi.
Tạ Vọng Ngôn: “Đi tập thể dục.”
Ứng Già Nhược ngẩn ra: “Giữa trưa thế này mà đi tập thể dục á?”
“Ờ, trên người có một chỗ hơi mập rồi, đi giảm cân chút.” Tạ Vọng Ngôn mang khuôn mặt chán đời cao quý và lạnh lùng, khẽ cau mày một cái thật nhanh, giọng điệu thấp thoáng chút bực bội.
Không đi giảm ngay thì cái quần thể thao rộng thùng thình này cũng sắp bị căng rách mất.
Ứng Già Nhược ngẩng đầu lên, bóng hình cao ráo, hiên ngang của thiếu niên đập vào mắt: “Cậu mập lên từ lúc nào thế?”
Khi đi ngang qua Ứng Già Nhược, Tạ Vọng Ngôn dừng lại, từ trên cao nhìn xuống cô một lúc, đôi môi mỏng thốt ra hai chữ đầy ẩn ý: “Vừa mới đây thôi.”
Đột ngột vậy sao?
Ứng Già Nhược hoài nghi nhìn theo bóng lưng Tạ Vọng Ngôn sắp biến mất sau cửa: vai rộng, eo thon, chân dài, dáng người hoàn hảo chết đi được.
Vậy nên…
Khuôn mặt Ứng Già Nhược đầy vẻ hoang mang: “Đâu ra, rốt cuộc là cậu mập chỗ nào cơ chứ?!”
Tạ Vọng Ngôn quay lưng về phía cô, lười biếng buông hai chữ: “Đừng hỏi.”
Hết chương 4
Xì poi:
“Bình thường cậu có ngồi lên đùi Tạ Vọng Ngôn không?”
