[Chín muồi] Chương 32

Chương 32: Tạ Vọng Ngôn: “Hiểu chưa?”

Chuyển ngữ: @motquadao


Căn biệt thự nhỏ này đã lâu đời, không được lắp đặt hệ thống thông minh toàn bộ, mỗi tấm rèm cửa đều phải tự kéo bằng tay. Vì vậy, Tạ Vọng Ngôn cứ thế ôm Ứng Già Nhược, không nhanh không chậm đi vòng quanh phòng khách.

Ánh nắng rực rỡ lập tức xua tan bóng tối và sự âm u.

Cảm nhận được cơ thể dần ấm lên, Ứng Già Nhược mới từ từ ngẩng đầu lên khỏi vai Tạ Vọng Ngôn, ánh mắt dè dặt di chuyển từ cây đa cổ thụ xum xuê ngoài cửa sổ về phía chiếc TV mang đậm dấu ấn thời đại.

TV đã tắt.

Màn hình đen ngòm không cón bóng ma nào xuất hiện, ngược lại lờ mờ phản chiếu tư thế của họ lúc này.

Trông cô giống hệt một con koala.

Coi Tạ Vọng Ngôn là cái cây.

Hai tay hai chân cùng dùng sức, bám chặt cứng lấy anh.

Lúc nhỏ Ứng Già Nhược rất thích ôm Tạ Vọng Ngôn ngủ như vậy.

Nhưng… 

Hình như từ tiểu học, hay là trung học cơ sở gì đó, nói chung là từ khi cơ thể họ bắt đầu phát triển, tiềm thức cảm thấy cơ thể đối phương và bản thân không giống nhau, thì đã dần dần không còn ôm nhau như vậy nữa.

Rõ ràng TV đã tắt rồi, cũng không còn đáng sợ nữa.

Nhưng không hiểu vì sao.

Ứng Già Nhược lại không muốn phá vỡ khoảnh khắc này.

Đã lâu lắm rồi họ không ôm nhau như vậy.

Tạ Vọng Ngôn thấy cô còn đang ngây người, kiên nhẫn hỏi lại: “Muốn không?”

“Muốn gì?” Ứng Già Nhược chậm chạp chớp mắt.

Tạ Vọng Ngôn: “Tối nay ngủ chung nhé?”

Sau khi nghĩ lại, Ứng Già Nhược cuối cùng cũng nhớ ra lời nói lúc trước của Tạ Vọng Ngôn, hơi lắp bắp: “Không, không cần đâu.”

“Không tiện lắm.”

Tạ Vọng Ngôn khựng lại một giây, cụp mắt xuống, nhìn cánh tay cô vẫn đang ôm chặt lấy cổ mình không buông: “Không tiện chỗ nào, đâu phải hồi nhỏ chúng ta chưa từng ngủ chung.”

“Cậu đừng hỏi nữa.” Ứng Già Nhược muốn bịt tai lại, nhưng không rảnh tay, đành phải vùi mình sâu hơn vào hõm vai Tạ Vọng Ngôn, “Đầu óc tôi hơi loạn, không nói rõ với cậu được.”

Nhịp tim cũng loạn cào cào hết cả lên.

Chắc chắn là di chứng do bị phim kinh dị hù dọa rồi.

Tạ Vọng Ngôn dừng lại đúng lúc: “Tối nay nhất định đừng có gõ cửa phòng tôi nhé, tôi sẽ sợ đấy.”

Nói xong, anh cứ thế bế cô ngồi lại xuống sofa.

Ứng Già Nhược bị xóc một cái.

Hai chân hơi co lại ngồi trên đùi anh.

Trong phòng khách sáng sủa ấm áp, thậm chí còn hơi nóng.

Trái tim vốn nhảy loạn vì sợ hãi của Ứng Già Nhược dần bình tĩnh lại, đối mắt nhìn anh, cô im lặng vài giây, đột nhiên trở tay vơ lấy chiếc gối ôm hình đầu mèo trên sofa, ấn thẳng lên gương mặt đắc ý của kẻ chủ mưu, định làm anh ngạt thở: “Rõ ràng là cậu cố ý!”

“Biết thừa là tôi sợ phim kinh dị, còn nói gì mà nhìn không rõ, cậu có bị cận đâu, sao có thể đến cả phim kinh dị và phim hài cũng không phân biệt được!”

“Có nhận không, có nhận không!”

Tạ Vọng Ngôn với ưu thế chiều cao vượt trội lại “bại trận liên tiếp”, giơ cờ trắng đầu hàng: “Nhận.”

“Xin chim cánh cụt đại nhân bớt giận.”

“Mau xin lỗi tôi đàng hoàng đi.” Ứng Già Nhược ngồi trên bụng anh, từ trên cao nhìn xuống thân hình cao lớn đang nằm tựa trên tay vịn sofa, giơ gối ôm lên, hung hăng uy hiếp.

Tạ Vọng Ngôn giơ tay lên che mắt, tựa như đột nhiên bị ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào làm chói mắt: “Chiều nay nướng bánh ngọt nhỏ xin lỗi cậu nhé, cậu mở tủ lạnh xem muốn ăn vị gì đi.”

“Thế còn tạm được.”

Ứng Già Nhược nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi sofa.

Cô xoa xoa bắp chân, “Xương của cậu cứng thật đấy, cứ cấn cấn vào chân tôi.”

Tạ Vọng Ngôn im lặng không nói gì: “…”

Hiếm khi thấy anh không cãi lại mình, Ứng Già Nhược nghĩ đến điều gì đó, quay đầu lại nghi ngờ nhìn anh: “Cậu không khóc đấy chứ?”

Đàn ông đàn ang mà rơi nước mắt sao?

Nói xong cô còn định ghé đầu lại nhìn gần xem sao.

Tạ Vọng Ngôn lười biếng co đôi chân dài lại, chắn tầm mắt cô, kéo dài giọng : “Đúng thế, bị cậu đánh chảy cả nước mắt rồi.”

Ứng Già Nhược: Nước mắt cá sấu à?

Tạ Vọng Ngôn khẽ hừ lạnh: “Không đi là tôi sẽ làm cho cậu khóc đấy.”

Ánh sáng chiếu từ phía sau Tạ Vọng Ngôn tạo thành chiếc bóng dài mang đầy cảm giác uy hiếp.

Radar nguy hiểm của Ứng Già Nhược kêu vang không ngừng: “Nực cười, tôi mà thèm sợ à?”

Nói xong cô không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng về phía nhà bếp, xem xem Tạ Vọng Ngôn đã chuẩn bị đồ gì ngon.

Tạ Vọng Ngôn không nằm quá lâu.

Khoảng năm ba phút sau, anh đi dép, lười nhác vào bếp: “Chọn được chưa?”

Cổ chân gầy dài trắng lạnh nổi bật trên nền sàn gỗ sẫm màu, mang theo một vẻ gợi cảm lạnh lẽo.

Ứng Già Nhược vô tình liếc thấy, nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Cô đúng là đói đến hoa mắt rồi, vậy mà lại thấy đến cả cổ chân của Tạ Vọng Ngôn cũng đẹp.

“Tôi muốn ăn bánh việt quất, trong mứt phải cho thêm hạt phỉ vụn.”

“Ừm.” Tạ Vọng Ngôn đáp lại đầy chắc chắn, “Còn bữa tối thì sao, muốn ăn gì?”

“Mì hải sản nhé?”

Ứng Già Nhược nghiêm túc suy nghĩ: “Ừm… chỉ mì hải sản thôi thì không xứng với thân phận của chim cánh cụt đại nhân, ít nhất cũng phải có bào ngư lớn, tôm hùm lớn và cua lớn!”

Tạ Vọng Ngôn đang rửa tay, không nói gì.

Ứng Già Nhược: “Khó à?”

Dưới vòi nước màu xám đen, dòng nước mát lạnh bắn tung tóe trên mu bàn tay Tạ Vọng Ngôn.

Anh tắt vòi nước, sau đó lau khô tay rồi đi ra ngoài.

Ứng Già Nhược: “Cậu đi đâu đấy?”

Tạ Vọng Ngôn: “Ra biển mò bào ngư, hải sâm, tôm hùm và cua cho cậu.”

Ứng Già Nhược kéo anh lại: “Đợi cậu mò về chắc tôi chết đói rồi.”

“Tôi có thể ăn tạm cũng được.”

Tạ Vọng Ngôn: “Làm sao có thể để chim cánh cụt đại nhân ăn tạm được, tôi vẫn nên đi mò thì hơn.”

Ứng Già Nhược chuyển từ kéo sang ôm, ôm lấy cánh tay anh: “Tôi sai rồi.”

Tạ Vọng Ngôn khoanh tay trước ngực, cúi mắt nhìn cô: “Cố ý à?”

“Đúng thế.” Ứng Già Nhược sợ bữa tối tan thành mây khói, thành thật nói, “Tôi thấy trong tủ lạnh không có mấy thứ này nên cố ý làm khó cậu.”

Tạ Vọng Ngôn: “Ra ban công nhỏ ở bếp xem đi.”

Ban công nhỏ có một bể hải sản siêu lớn, bên trong toàn là cua sống, tôm hùm size đại, thậm chí còn có một con bạch tuộc lớn.

Ứng Già Nhược xách chân con bạch tuộc lên, suýt nữa bị nó tạt nước vào mặt.

Tạ Vọng Ngôn đứng phía sau Ứng Già Nhược, dùng lòng bàn tay chắn, không để nước bắn vào mắt cô, thản nhiên hỏi: “Muốn ăn bánh bạch tuộc à?”

Ứng Già Nhược: “Sao cậu biết?!”

Tạ Vọng Ngôn không nhanh không chậm đáp: “Để tối mai đi, còn có thể nướng BBQ ở sân vườn nữa.”

“Lâu lắm rồi tôi chưa ăn BBQ!”

Đôi mắt Ứng Già Nhược hơi sáng lên, cô cảm thấy mình không phải lên đảo để tránh nóng, mà là đến thiên đường để tránh nóng, “Tạ Vọng Ngôn, cậu là thiên thần à?”

Thiên thần họ Tạ quay người trở về bếp: “Cậu có thể ở lại đây thêm vài ngày.”

*

Buổi chiều, Ứng Già Nhược được Tạ Vọng Ngôn vỗ béo bằng bánh ngọt việt quất nhỏ.

Buổi tối lại được ăn một bữa mì hải sản siêu phong phú, đại soái ca nam hầu còn xoa bụng giúp cô tiêu thực, muộn hơn một chút lại có trà trái cây siêu ngon, cuối cùng còn có thể nằm lên đùi nam hầu để đọc tiểu thuyết, những ngày tháng này đúng là không thể thoải mái hơn được nữa.

Ứng Già Nhược cảm thấy quả thực có thể dành thêm cho bố mẹ chút thời gian riêng tư bên nhau.

Mãi cho đến khi gần mười một giờ, hai người mới trở về phòng riêng để ngủ.

Phòng của Ứng Già Nhược ở tầng hai, phòng của Tạ Vọng Ngôn ở tầng một.

Tạ Vọng Ngôn đứng bên cạnh cầu thang: “Cần tôi đưa cậu lên không?”

Ứng Già Nhược lúc này vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cô ngái ngủ xua tay: “Ngay ở trên tầng thôi, có gì mà phải đưa.”

Cầu thang gỗ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt theo từng bước chân cô dẫm lên.

Cơn buồn ngủ của Ứng Già Nhược biến mất.

“Tạ…”

Cô đứng ở góc cua cầu thang, ngoảnh đầu nhìn xuống dưới, vậy mà Tạ Vọng Ngôn đã về phòng rồi.

Phòng khách trống trải và tĩnh mịch, trên trần treo chiếc đèn chùm lộng lẫy nhưng trông cực kỳ giống một con thú dữ đang phục kích, há miệng to như vực sâu thăm thẳm chờ cô tự chui đầu vào lưới. 

Đèn rõ ràng vẫn sáng, nhưng sau khi bóng dáng mang theo cảm giác tồn tại mạnh mẽ kia biến mất, Ứng Già Nhược luôn cảm thấy trống trải đến mức quỷ dị.

Ứng Già Nhược vội vàng tiếp tục lên lầu, muốn quay về căn phòng ấm áp để ngâm mình trong làn nước nóng.

Những bức tranh treo tường màu sắc sặc sỡ trên hành lang, những chiếc đĩa cổ trưng bày phản chiếu bóng dáng cô, còn có cả những tác phẩm nghệ thuật bằng gỗ mang phong cách phục cổ đặt ở góc tường. Trước đây đã nhìn đến mòn những món đồ trang trí quen thuộc này, nhưng hôm nay lúc lên cầu thang, Ứng Già Nhược cứ cảm thấy lạnh sống lưng, ngay cả những chiếc đèn hoa bằng đồng treo trên tường cũng thấy không bình thường.

Như thể chúng có sự sống vậy.

Cứ nhìn cô chằm chằm một cách quái đản.

Giống như những chú hề đang há miệng cười lớn.

Ứng Già Nhược mở cửa vào phòng, cảm thấy đoạn đường chưa đầy một phút này cứ như thể đã đi rất lâu, rất lâu vậy.

Vì là nhà cũ nên ánh đèn trong phòng đều thiên về tông màu vàng ấm áp, theo phong cách Nam Dương cổ điển xa hoa, sử dụng rất nhiều đồ gỗ tông màu trầm. Trước đây Ứng Già Nhược còn cảm thấy rất có không khí, thậm chí hứng lên còn muốn nhảy múa trên thảm.

Nhưng bây giờ, nhìn đâu cũng thấy tối tăm đen ngòm.

Gió đêm trên đảo rất mạnh, thổi vào cây đa ngoài cửa sổ kêu vù vù, cành cây đập vào cửa chớp, giống như có ai đó đang gõ cửa sổ từ bên ngoài.

Ứng Già Nhược lấy hết can đảm mở cửa sổ ra nhìn một cái, chẳng có gì cả.

Thôi nào, đừng tự dọa mình nữa.

Ứng Già Nhược ở trong phòng lấy lại bình tĩnh một lúc, cuối cùng mới bình phục tâm trạng để đi tắm.

Cửa phòng tắm vừa đóng lại, ngay lập tức trở thành một không gian chật hẹp và khép kín. Đèn phòng tắm ngược lại rất trắng, mang theo một cảm giác tái nhợt xanh xao. Ứng Già Nhược vươn tay, vừa định vặn vòi để xả nước, vừa cúi đầu thì thấy cái bóng dài của mình đổ xuống đất như đang tự di chuyển…

“!!!”

“Tạ Vọng Ngôn!”

Ứng Già Nhược đập cửa phòng Tạ Vọng Ngôn rầm rầm: “Mở cửa, mở cửa, nhanh lên, mở cửa mau!”

Một giây sau, cửa phòng mở ra.

Tạ Vọng Ngôn mặc bộ đồ ngủ màu trắng, mái tóc ngắn đen mượt rủ xuống trán, chắc là do vừa mới tắm xong nên trên người vẫn còn hơi nóng bốc lên, làm dịu đi vẻ sắc sảo và khí chất sắc bén, trong căn biệt thự nhỏ u tối tĩnh mịch này, mang lại cho người ta một cảm giác chính trực và vô hại.

Anh lười biếng tựa vào cạnh cửa, đôi mắt cúi xuống bị hàng mi dài che khuất, không nhìn ra cảm xúc: “Chưa ngủ à, có chuyện gì không?”

Hương thơm thoang thoảng của sữa tắm dâu tây xộc tới, trong phút chốc xua tan sự lạnh lẽo và sợ hãi trong lồng ngực Ứng Già Nhược.

Cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim vốn nhảy loạn vì bị dọa cũng dần ổn định lại, biểu cảm nhanh chóng chuyển sang dáng vẻ như đang ban phát lòng tốt: “Thì đó, không phải cậu sợ sao, tôi đến ngủ cùng cậu đây.”

Tạ Vọng Ngôn khẽ cười một tiếng.

Ứng Già Nhược vốn tưởng mình sẽ bị cười nhạo, cô đã nghĩ kỹ rồi, dù anh có cười cỡ nào cô cũng sẽ nhịn.

Dù sao cả căn nhà này cũng chỉ có hai người, lúc này Ứng Già Nhược thực sự rất sợ phải ở một mình.

Không ngờ một giây sau, Tạ Vọng Ngôn trực tiếp nhường đường: “Vào đi.”

Anh đồng ý nhanh như vậy, Ứng Già Nhược lại thấy do dự.

Tạ Vọng Ngôn: “Sợ à?”

Ứng Già Nhược: “Ai, ai sợ chứ?”

“Vậy cậu có vào không, không vào thì tôi đóng cửa đây.” Tay Tạ Vọng Ngôn đặt trên cạnh cửa.

“Vào vào vào!” Ứng Già Nhược nhanh chân bước vào phòng trước, “Ai nói là không vào, làm gì mà vội vàng thế, còn trẻ thì phải trầm ổn một chút biết không?”

Tạ Vọng Ngôn: “Ừ.”

Ánh sáng bên trong cũng vàng vàng mờ ảo.

Nhưng không quỷ dị như trên lầu, ngược lại tràn ngập mùi hương dâu tây thơm nồng.

Hoàn toàn không giống phòng của con trai chút nào.

Càng không giống phòng của Tạ Vọng Ngôn.

Cứ như thể Tạ Vọng Ngôn đặc biệt chuẩn bị cho cô vậy.

Sao cô lại bắt đầu nghĩ vẩn vơ nữa rồi!

Tạ Vọng Ngôn đã bình thản quay lại giường, anh đang chơi game, Ứng Già Nhược đi lại gần mới nghe thấy giọng đồng đội phát ra từ điện thoại: “Anh Tạ!”

“Cậu đâu rồi! Mất mạng à? Á, tôi sắp chết rồi.”

“Anh Tạ cứu với! Combat cuối rồi!”

Là Trần Kinh Tứ.

Tạ Vọng Ngôn liếc mắt nhìn Ứng Già Nhược: “Cậu cứ tự nhiên.”

Rồi lại bình thản cầm điện thoại tiếp tục chơi game.

Ứng Già Nhược vừa định mở lời, nhưng lại thấy anh bật mic, giọng nói trong trẻo lười biếng, trong không gian mờ tối mang theo cảm giác quyến rũ lạ kỳ: “Đến đây.”

Ứng Già Nhược nhìn góc nghiêng đang cúi của anh, ánh sáng màn hình không sáng lắm, làm nổi bật đường nét khuôn mặt điển trai sắc nét, đôi môi mỏng hơi mím lại, đối với “lời mời ngủ chung” của cô phản ứng rất bình thường.

Tựa như chỉ đang chứa chấp một con vật nhỏ đáng thương vô gia cư vậy.

Ánh mắt Ứng Già Nhược lướt qua chiếc giường lớn sạch sẽ mềm mại, không nhúc nhích.

Một phút sau, trận game vẫn chưa kết thúc.

Trước khi Ứng Già Nhược hết sạch kiên nhẫn.

Tạ Vọng Ngôn bỗng nhiên ngước mắt nhìn cô một cái: “Sao không lên giường, thích đứng phạt ở cuối giường à?”

Ứng Già Nhược đứng bên giường chậm chạp đáp: “Tạ Vọng Ngôn, thực ra tôi vẫn chưa tắm.”

“Cửa phòng tắm vừa đóng lại, tôi cứ cảm thấy cái bóng phản chiếu trên nền gạch sẽ biến thành ma…”

Nên không dám tắm nữa.

Tạ Vọng Ngôn lại bỏ ván game đang chơi dở xuống: “Vậy cậu muốn tôi giúp cậu tắm à?”

Ứng Già Nhược sững sờ trước logic của anh.

Lập tức lắc đầu: “Tất nhiên là không phải!”

“Tôi muốn cậu đi cùng tôi để tôi tắm.”

Tạ Vọng Ngôn: “Có gì khác nhau?”

Đúng lúc này.

Từ trong điện thoại truyền đến một giọng nói u ám: “Hai người ơi, đây có phải là chủ đề mà một học sinh trung học vừa tròn mười tám tuổi như tôi nên nghe không vậy?”

Ánh mắt Ứng Già Nhược từ kinh ngạc chuyển sang chấn động, nhìn Tạ Vọng Ngôn: Cậu chưa tắt mic à???

Nhà chính nổ tung.

Tạ Vọng Ngôn trực tiếp offline: “Tắt rồi.”

Bây giờ tắt thì có tác dụng gì chứ!

Ứng Già Nhược  tức đến mức nói không nên lời: “Cậu… lỡ bị hiểu lầm thì sao?”

Tạ Vọng Ngôn thong thả đáp: “Chúng ta còn sắp ngủ cùng nhau rồi, còn gì mà phải sợ bị hiểu lầm nữa.”

Ứng Già Nhược câm nín.

Tạ Vọng Ngôn ném điện thoại sang một bên: “Có tắm nữa không?”

Ứng Già Nhược cam chịu: “Có.”

Chỉ cần cô không cảm thấy xấu hổ, người cảm thấy xấu hổ sẽ là Trần Kinh Tứ vừa mới tròn mười tám tuổi kia.

Nhớ lại sự kiện kinh dị vừa xảy ra trong phòng tắm của mình, cô bèn bê một chiếc ghế đôn họa tiết caro đặt ở cửa, ấn Tạ Vọng Ngôn ngồi xuống, quay lưng về phía cửa kính mờ: “Cậu ngồi đây, không được động đậy.”

Sắp xếp xong cho Tạ Vọng Ngôn, Ứng Già Nhược chuẩn bị tâm lý đầy đủ mới bước vào phòng tắm.

Tạ Vọng Ngôn vừa mới tắm xong mười mấy phút trước, bên trong vẫn còn ẩm ướt, trên tường dường như vẫn còn những giọt nước đọng lại, tí tách tí tách rơi xuống mặt sàn.

Ứng Già Nhược nhanh chóng liếc nhìn ra cửa.

Bóng lưng mờ ảo của Tạ Vọng Ngôn giống như một ngọn núi cao sừng sững, ừm… nhìn là thấy dương khí rất nặng rồi.

Không sao, không sao hết!

Ứng Già Nhược ép bản thân thả lòng, sau đó mở vòi hoa sen, mọi chuyện đều rất thuận lợi.

Tắm đến bước cuối cùng, cô ngửa đầu nhắm mắt xả sạch bọt xà phòng trên tóc.

Đột nhiên.

Chiếc vòi hoa sen vốn đang chăm chỉ phun nước đều đặn bỗng nhiên giống như một bông hoa hướng dương phát điên, lắc lư điên cuồng, nước phun tung tóe lên khắp người Ứng Già Nhược.

Ứng Già Nhược hoảng hốt: “Tạ Vọng Ngôn có ma, có ma ma ma ma aaaaa!”

Tạ Vọng Ngôn suýt nữa tưởng Ứng Già Nhược đang giăng bẫy, để xác nhận xem mình có quay đầu lại hay không.

Nhưng giọng cô nghe thật quá.

Không giống diễn chút nào.

Thôi kệ, dù bị mắc câu cũng nhận vậy.

Tạ Vọng Ngôn ngay lập tức quay người lại, mở cửa phòng tắm.

Mái tóc đen dài của Ứng Già Nhược ướt đẫm dán chặt lên cơ thể trắng nõn tuyệt đẹp.

Tạ Vọng Ngôn chưa kịp nhìn rõ.

Ứng Già Nhược đã lao vào lòng anh, hai chân rời khỏi mặt đất, ôm chặt lấy cổ anh, còn ôm chặt hơn cả ban ngày: “Sao cậu chậm chạp thế, dọa chết tôi rồi, dọa chết tôi rồi.”

Qua lớp đồ ngủ mỏng manh trên người anh.

Đường nét cơ thể thiếu nữ rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lần này Tạ Vọng Ngôn thực sự hóa thân thành một cái cây, tay không hề nhân cơ hội chạm vào cơ thể cô.

Dù sao thì anh cũng không tự tin lắm vào bộ gen cầm thú di truyền từ ông bố ruột của mình.

Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn chiếc vòi hoa sen bị ma ám: “Không có ma đâu, chắc là bị hỏng rồi.”

“Thật không?” Khắp người Ứng Già Nhược đều là nước, cơ thể rất trơn, chỉ cần cử động là sẽ bị tuột xuống, “Cậu đỡ tôi một chút.”

“…”

Biểu cảm của Tạ Vọng Ngôn vẫn như thường, đưa tay kéo chiếc áo choàng tắm từ trên giá bên cạnh xuống, quấn lên người Ứng Già Nhược rồi mới đỡ lấy đùi cô đặt người lên bồn rửa mặt bên cạnh.

Ứng Già Nhược vẫn còn trong trạng thái hoảng sợ.

Đầu ngón tay trắng nõn nắm chặt lấy áo choàng tắm, nhìn Tạ Vọng Ngôn đi xử lý chiếc vòi hoa sen vẫn đang điên cuồng lắc đầu kia.

Tạ Vọng Ngôn khóa van nước, chiếc vòi hoa sen đang phát điên cuối cùng cũng tỉnh táo lại: “Xong rồi, sau này thay cái mới là được.”

Bất kể xảy ra chuyện gì, dường như đến tay anh đều không phải là chuyện lớn.

Ứng Già Nhược dần bình tĩnh lại.

Nhưng chân vẫn còn hơi bủn rủn.

Cô nhỏ giọng nhắc nhở: “Người cậu cũng ướt hết rồi kìa.”

Bộ đồ ngủ màu trắng dán chặt vào cơ thể, những đường nét cơ bắp ẩn hiện.

Tạ Vọng Ngôn tiện tay cởi bộ đồ ngủ ra.

Trước mặt Ứng Già Nhược, anh trực tiếp cầm khăn tắm bắt đầu lau.

Ứng Già Nhược vừa định che mắt lại, phía trước bỗng thấy mát lạnh.

Shhhh…

Cuối cùng cũng nhớ ra bộ đồ ngủ của Tạ Vọng Ngôn ướt đẫm thế này cũng có một phần nguyên nhân là do cô.

Gò má Ứng Già Nhược đỏ bừng ngay lập tức, vội vàng thắt chặt dây đai áo choàng tắm: “Cái đó… tôi không cố ý đâu.”

“Ồ, tôi thì cố ý đấy.” Hàng mi ướt át của Tạ Vọng Ngôn khẽ nâng lên.

Ứng Già Nhược tưởng anh đang hỏi: “Tôi biết cậu cũng không phải mà, bỏ qua bỏ qua.”

“Sau này không ai được nhắc tới nữa!”

“Cậu phải quên hết đi!”

Tạ Vọng Ngôn giật một chiếc khăn sạch ném lên đầu Ứng Già Nhược để lau mái tóc vẫn đang nhỏ nước, cười lạnh một tiếng: “Không làm được, tôi có trí nhớ siêu phàm.”

“!!!”

Ứng Già Nhược đội chiếc khăn rộng thùng thình trên đầu, khiến khuôn mặt trông càng nhỏ hơn: “Giả vờ quên không được sao, tôi không cần mặt mũi chắc!”

Cô nhỏ giọng lầm bầm, “Đúng là lỗ nặng rồi.”

Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng nói: “Cậu cũng đã nhìn của tôi rồi, coi như hòa.”

“Tôi nhìn khi nào…” Lời nói đến bên miệng Ứng Già Nhược bỗng dừng bặt.

Cô thực sự đã nhìn rồi.

Còn nhìn bản động nữa.

Tắt mic luôn.

*

Nửa tiếng sau.

Cuối cùng họ cũng khô ráo và sạch sẽ nằm trên giường. Ứng Già Nhược nhìn kim đồng hồ quả lắc sắp chỉ đến mốc 12 giờ, không nhịn được cảm thán: “Mệt thật đấy, hôm nay đúng là một ngày đầy ắp sự kiện và kích thích.”

“Cậu làm gì mà mệt?” Tạ Vọng Ngôn tắt đèn, giọng nói mang ý vị khó đoán vang lên bên tai cô.

Ứng Già Nhược suy nghĩ vài giây: bánh ngọt là anh làm, cơm là anh nấu, việc nhà anh làm, vòi hoa sen do anh sửa, quần áo cũng anh giặt nốt.

“Tôi mệt mỏi về mặt tinh thần, mệt kiểu này còn hơn cả mệt mỏi về thể xác đấy!”

Tiếng gió bên ngoài rất lớn, cành lá sum suê vẫn đang gõ vào cửa sổ, mọi thứ chẳng khác gì lúc trước.

Sau khi tĩnh lặng lại, trong lòng Ứng Già Nhược vẫn thấy hơi rờn rợn.

Còn không nghe thấy cả tiếng thở của Tạ Vọng Ngôn nữa.

“Tạ Vọng Ngôn, cậu ngủ chưa?”

“Chưa.”

Một lúc sau.

Ứng Già Nhược lại nhỏ giọng hỏi: “Có thể ôm một cái không?”

Giọng nói hơi lạnh của Tạ Vọng Ngôn trong bóng tối có chút khàn: “Tại sao lại muốn ôm tôi?”

Ứng Già Nhược do dự vài giây: “Tôi hơi sợ.”

Tạ Vọng Ngôn: “Từ chối, đổi lý do khác đi.”

“Làm sao tôi biết được lý do gì chứ, chỉ là tôi muốn ôm cậu thôi.” Ứng Già Nhược không nghĩ ra được đành buông xuôi, dùng chăn cuộn mình lại, giống như đang được ôm vậy.

Một giây sau.

Một đôi tay dài và mạnh mẽ xuyên qua lớp chăn dễ dàng ôm trọn cả người cô vào lòng: “Lý do chính đáng.”

Đột nhiên bị ôm lấy, trán Ứng Già Nhược đập vào lồng ngực anh, va một cái khiến cô ngẩn người.

Cái ôm hoàn toàn khít khao này mang lại cho cô cảm giác an toàn đủ đầy, mặc dù vẫn chưa hiểu tại sao lại có thể ôm được, nhưng bây giờ cô rất thoải mái, cũng rất yên lòng.

Đến cả tiếng cành cây ngoài cửa sổ đập vào kính cũng không còn nghe thấy nữa.

Yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng thở đan xen của cả hai.

Và xúc giác ngày càng trở nên nhạy bén.

Ứng Già Nhược đột nhiên nói: “Xương của cậu cứ cấn tôi, đau chết đi được.”

Hơi thở của Tạ Vọng Ngôn hiếm khi rối loạn một nhịp, anh im lặng vài giây: “Ứng Già Nhược, ban ngày tôi đã nói rồi, thứ cấn vào cậu không phải là xương.”

Ứng Già Nhược hỏi lại theo bản năng: “Không phải xương thì là gì?”

Tạ Vọng Ngôn lật người cô lại, để cô quay lưng về phía mình, vùi mặt vào gáy Ứng Già Nhược, một cách rất trực diện và mang tính công kích thúc cô một cái, giọng điệu vừa hờ hững vừa mệt mỏi: “Hiểu chưa?”

Hơi thở nóng ẩm của thiếu niên mang theo mùi thơm ngọt ngào của dâu tây chín mọng phả lên vùng cổ nhạy cảm của cô.

“Tạ Vọng Ngôn cậu lưu manh chết đi được!!!”

Phải mất một lúc lâu sau, Ứng Già Nhược mới tìm lại được giọng nói của mình, cô vừa thẹn vừa giận!

Tạ Vọng Ngôn lại thản nhiên thừa nhận cách gọi đó: “Lưu manh cũng được.”

Đừng coi anh là anh trai là được.

*

Ngày hôm sau, một tia nắng buổi sáng men theo khe hở của rèm cửa lọt vào, có thể thấy trời đã không còn sớm nữa.

Ứng Già Nhược rón rén chui ra khỏi vòng tay của Tạ Vọng Ngôn, sau đó phát hiện tóc bị cánh tay anh đè lên, cả người lại ngã nhào vào lòng anh: “Đau quá.”

Tạ Vọng Ngôn thuận thế đặt cánh tay dài lên eo cô: “Đừng có vu khống bừa bãi.”

“Đêm qua tôi có làm gì đâu.”

Ứng Già Nhược cuối cùng cũng giải cứu được mái tóc của mình, nhưng người thì lại bị giữ chặt.

Cô dùng sức gỡ tay Tạ Vọng Ngôn ra: “Mới sáng sớm có thể nói chuyện lành mạnh chút được không, buông tay, buông tay, tôi phải đi rửa mặt.”

Sau trải nghiệm tối qua, Ứng Già Nhược cẩn thận tránh xa phần thân dưới của anh như tránh bom.

Bị Ứng Già Nhược làm ồn, cuối cùng Tạ Vọng Ngôn cũng ngồi dậy. Hôm qua cả đêm không ngủ, anh xoa xoa vầng trán hơi trướng đau, liếc nhìn bộ dạng này của cô, lạnh lùng nói: “Yên tâm, tạm thời không nổ lên người cậu được đâu.”

Sau khi được giải thoát, Ứng Già Nhược nhanh chóng xuống giường chạy vào phòng tắm.

Hoàn toàn không để ý đến hai chữ “tạm thời” kia.

Chỉ để lại cho anh hai chữ rõ ràng rành mạch: “Lưu manh!”

Ứng Già Nhược đi đến phòng ăn, nhìn thấy bữa sáng trong hộp giữ nhiệt trên bàn và nước trái cây đã ép sẵn, lúc này mới biết Tạ Vọng Ngôn đã dậy từ sớm rồi.

“Cậu còn có thói quen ngủ lại à?” Sau khi ngồi xuống, cô ngạc nhiên hỏi.

Tạ Vọng Ngôn không có cảm giác thèm ăn, tư thế ngồi rất tùy ý, hai đôi chân dài miên man dang rộng: “Hôm nay mới có.”

“Đột ngột vậy.” Ứng Già Nhược không để tâm lầm bầm một câu, uống một ngụm nước cam ép, rất kích thích vị giác.

Tạ Vọng Ngôn: “… Ứng Già Nhược, hôm nay cậu đã soi gương chưa?”

“Rồi mà.” Cô sờ sờ mặt mình, “Trên mặt tôi có dính gì à?”

Ứng Già Nhược không muốn đi soi gương, nên cô soi vào con ngươi của Tạ Vọng Ngôn: “Cậu lại gần đây chút.”

Tạ Vọng Ngôn nghe lời tiến lại gần: “Nhìn rõ chưa?”

“Bên trong là một khúc gỗ.”

Mãi cho đến khi ra khỏi cửa, Ứng Già Nhược vẫn không muốn để ý đến anh.

Lại còn vòng vo chê cô ngốc!

Cô thông minh như thế này cơ mà!

Từ sáng sớm đã có không ít du khách lên đảo Dung Hòa check-in chụp ảnh.

Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn đi dạo không mục đích, không hề có ý định chụp ảnh, dù sao thì mỗi nơi trên hòn đảo này đều đã có dấu chân của họ.

Đi ngang qua một khu trang viên đang mở cửa.

Ở giữa có một cây gừa hơn ba trăm năm tuổi được bảo vệ bởi một bồn hoa, cành lá um tùm tươi tốt.

Tầm mắt Ứng Già Nhược đột nhiên dừng lại, tất nhiên không phải vì những cây cổ thụ có thể thấy ở khắp nơi, mà bị thu hút bởi ba bông hoa nhỏ bắt mắt trên bồn hoa.

Ứng Già Nhược hứng khởi: “Tạ Vọng Ngôn, nhắm mắt lại, nhắm mắt lại, tôi có quà muốn tặng cậu.”

Tạ Vọng Ngôn nhìn vào đôi mắt đen láy sáng ngời của cô, vừa nhìn là biết đang ấp ủ ý xấu: “Muốn giở trò gì?”

Ứng Già Nhược: “Cậu bị chứng hoang tưởng bị hại à? Quà thật mà!”

Bốn mắt nhìn nhau vài giây.

Ngay khi Ứng Già Nhược nghi ngờ liệu anh có phát hiện ra điều gì không, anh đã nhắm mắt lại, hàng mi rủ xuống tạo thành hai cái bóng dài đậm, xòe tay về phía cô: “Được thôi.”

Ứng Già Nhược định thần lại, ngay lập tức nhặt món quà lên đặt vào lòng bàn tay Tạ Vọng Ngôn: “Có thể mở mắt ra rồi!”

Tạ Vọng Ngôn cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay có thêm ba bông hoa nhỏ, viền cánh hoa màu trắng, xung quanh nhụy hoa lại là màu vàng tươi.

Ngoài trắng trong vàng.

Ứng Già Nhược nhịn cười, nghiêm túc nói: “Tạ Vọng Ngôn, nhìn xem bông hoa này có giống cậu không, ngoài trắng trong vàng.” (*)

“Đúng là một đôi trời sinh với cậu đấy!”

(*) 外白内黄 /wài bái nèi huáng – ngoại bạch nội hoàng/: nghĩa bóng chỉ những người bên ngoài nhìn thanh khiết cấm dục nhưng thực tế biến thái, đen tối. Chữ 黄 /huáng – hoàng/ này chính là thể đầy đủ của chữ H viết tắt trong H văn đó cả nhà =))

Tạ Vọng Ngôn ngắm nhìn một lúc, đột nhiên không nhanh không chậm mở lời: “Ứng Già Nhược, cậu tặng hoa cho tôi để…”

“Tỏ tình à?”


Hết chương 32

Từ tác giả:

Nụ cười của bé cánh cụt cứng đờ: ???

ps: Trước đó khi đi Hạ Môn lấy tư liệu, mình tình cờ bắt gặp ba bông hoa sứ trắng ngoài vàng trong trên bồn hoa, lúc đó trong đầu toàn là tình tiết này, cuối cùng cũng viết tới rồi hi hi~

Xì poi:

“Hai người các cậu không lén lút kết hôn sau lưng tôi đấy chứ?”

Bình luận về bài viết này