[Chín muồi] Chương 31

Chương 31: Đính hôn trước đi

Chuyển ngữ: @motquadao


Ngày đầu tiên sau khi kỳ thi đại học kết thúc, Ứng Già Nhược ngủ liền mười mấy tiếng đồng hồ. 

Ngày thứ hai, cô lại tiếp tục ngủ thêm mười mấy tiếng nữa. 

Như thể muốn bù lại toàn bộ những đêm thiếu ngủ suốt năm cuối cấp.

Đến ngày thứ ba, sự kiên nhẫn của Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng cạn kiệt. Anh trực tiếp vào phòng, kéo toang rèm cửa đang đóng kín, ánh mắt dừng lại trên cái kén nhỏ đang cuộn tròn trên giường. 

Giọng điệu máy móc như robot gia đình: “Dậy, ăn sáng, ra ngoài.”

Ứng Già Nhược chậm chạp mở mắt, ngồi dậy một nửa, ngẩng đầu nhìn bóng dáng đầy cảm giác tồn tại đang đứng bên giường mình. 

Anh mặc một chiếc áo phông đen lạnh lùng, mặt không cảm xúc, trông hoàn toàn lạc quẻ với căn phòng công chúa lộng lẫy mơ mộng của cô.

Ánh mắt Ứng Già Nhược vẫn còn chút mơ màng. 

Đêm qua Chu Nhiễm lại giới thiệu cho cô một cuốn tiểu thuyết, cô đọc đến tận ba giờ sáng, giờ đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Lúc bị gọi dậy, cô theo bản năng muốn tựa vào người Tạ Vọng Ngôn để ngủ tiếp.

May mà ánh sáng chói chang tràn ngập căn phòng, lý trí tạm thời giành chiến thắng suýt sao. Cô kiềm chế bản năng của cơ thể, giọng nói hơi khàn: “Ra ngoài làm gì?” 

Tạ Vọng Ngôn từ trên cao nhìn xuống cô: “Để cậu quang hợp.”

Nhìn nhau vài giây. 

Ứng Già Nhược như một chú cá nhỏ trơn tuột, lại chui tọt vào trong chăn, lầm bầm đáp: “Buồn ngủ.” 

Cô không cần quang hợp.

Tạ Vọng Ngôn cúi người, ngón tay vừa chạm vào chăn. 

Ứng Già Nhược lập tức quấn chặt chăn cảnh báo: “Cậu đừng động vào tôi.” 

“Tôi không mặc nội y đâu đấy.” 

Tay Tạ Vọng Ngôn khựng lại: “…”

Thấy anh còn chút chừng mực. 

Ứng Già Nhược thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng yên tĩnh rồi. Cô nhắm mắt, định bụng tìm lại giấc nồng. 

Giây tiếp theo.

Giọng nói lạnh nhạt của Tạ Vọng Ngôn vang lên: “Ý cậu là muốn tôi giúp cậu mặc à?” 

“!!!”

Ứng Già Nhược lập tức tỉnh táo hẳn. 

Cô nói thế bao giờ! 

Ngay sau đó, cả cơ thể Ứng Già Nhược bỗng nhẹ bẫng, cô cứ thế bị Tạ Vọng Ngôn bế cả người lẫn chăn lên. 

Lại còn là bế theo kiểu bế trẻ con, sải bước về phía phòng tắm.

Vừa mới tỉnh, lại bất ngờ bị nhấc bổng lên không trung, Ứng Già Nhược sợ hãi vội thò tay ra khỏi chăn, ôm chặt lấy cổ anh để giữ thăng bằng: “Đợi đã đợi đã, cậu định mặc cho tôi thật đấy à…”

Tạ Vọng Ngôn biết chừng mực chính là hiểu lầm lớn nhất của cô về anh. 

Tạ Vọng Ngôn trầm giọng cười, yết hầu chuyển động khiến cánh tay cô vô tình chạm vào cũng cảm thấy tê rần. 

“Cậu cười cái gì?” 

Ứng Già Nhược cố tỏ ra bình tĩnh.

Cánh cửa phòng tắm khép hờ bị Tạ Vọng Ngôn dùng vai đẩy ra, anh đặt cô xuống trước bồn rửa mặt. 

Họ đứng đối diện với gương. 

Dưới ánh mắt hoảng loạn và long lanh của cô, cơ thể cao lớn của Tạ Vọng Ngôn hơi cúi xuống từ phía sau, phả hơi nóng vào vành tai nhỏ nhắn trắng nõn đầy đặn của cô: “Cậu nghĩ đẹp thật đấy, tự mặc đi.”

Hương bạc hà núi tuyết nhàn nhạt trên người anh mát lạnh, nhưng khi hít vào lồng ngực, Ứng Già Nhược lại cảm thấy nóng bỏng vô cùng.

Trong gương chỉ còn lại một mình cô. 

Ngoại trừ việc thức đêm khiến mắt hơi đỏ, thì sau hai ngày ngủ bù, tinh thần cô đã hồi phục hoàn toàn. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn căng mọng collagen, đôi mắt hồ ly rực rỡ kiêu kỳ. 

Cô xinh đẹp thế này, nghĩ đẹp một chút thì đã sao? 

Tạ Vọng Ngôn suốt ngày chê gu của cô bình thường, thực ra gu của cậu ta mới kém ấy.

Ứng Già Nhược chậm chạp đổi nước nóng thành nước lạnh để rửa mặt cho hạ hỏa, sau đó mới chuyển sang nước ấm. 

Vệ sinh cá nhân xong, cô nhìn bộ váy ngủ trên người, chần chừ mất vài giây. 

Vì đang là mùa hè, lại đang trong giai đoạn bốc hỏa tuổi trưởng thành nên cô rất sợ nóng. Gần đây váy ngủ cô mặc càng lúc càng mỏng, thiết kế hai dây lỏng lẻo vắt ngang bờ vai mảnh khảnh. 

Rất lộ liễu.

Ứng Già Nhược nhìn cánh cửa phòng tắm đang đóng, không biết Tạ Vọng Ngôn đã đi chưa. 

Nếu là trước khi thi đại học, chắc chắn Tạ Vọng Ngôn sẽ tự giác ra ngoài, nhưng sau khi thi xong, anh chẳng còn cái tự giác đó nữa. 

Bởi vì nếu cứ tự giác mãi, Ứng Già Nhược sẽ mãi coi anh là anh trai ruột mất.

Chàng trai ngồi trên chiếc ghế lười màu đen bên ngoài cửa sổ, nụ cười lạnh lùng hiện trên đôi môi mỏng.

Dáng người anh cao lớn, mang theo cảm giác áp bức mạnh mẽ, nhưng trên tay lại đang nghịch một bé chim cánh cụt bằng bông mềm mềm, còn bóp bóp bụng nó. 

Ứng Già Nhược quấn chăn bước ra ngoài thì thấy cảnh tượng đầy tương phản đó.

“Tạ Vọng Ngôn.” 

Cô đi chân trần trên thảm, một lát sau mới gọi khẽ. 

“Hửm?” Tạ Vọng Ngôn ngước mắt nhìn. 

Ứng Già Nhược đi đến bên tủ quần áo: “Tôi muốn thay đồ.”

Cô có phòng thay đồ riêng, nhưng vì lúc đi học, thời gian gấp gáp nên cô thích để những bộ đồ thường mặc và đồ lót, tất vào chiếc tủ trong phòng ngủ. 

Tạ Vọng Ngôn lại tình cờ ngồi ngay gần đó, anh đáp lại ngắn gọn: “Cậu cứ thay đi.”

Ứng Già Nhược đợi vài giây: “Thế thì cậu nhắm mắt lại đi chứ.” 

“Không nhắm, giữa anh em chúng ta không có bí mật gì hết.” 

Tạ Vọng Ngôn lại bóp cái bụng béo của bé chim cánh cụt, hờ hững ngân dài giọng. 

“Ai với cậu là…” anh em chứ.

Ứng Già Nhược khựng lại. 

Đột nhiên nhớ ra, thi đại học xong rồi nhưng cả trường vẫn chưa hay biết về mối quan hệ thật sự giữa họ. 

À thì… 

Trong lòng cô có chút chột dạ, nhưng chỉ chột dạ đúng hai giây, đại não đã vận hành thần tốc: “Anh em ruột cũng phải có giới hạn chứ!”

Tạ Vọng Ngôn đặt bé chim cánh cụt lên bệ cửa sổ, chỉnh cho nó tư thế ngước lên nhìn bầu trời: “Nhưng chúng ta đâu phải anh em ruột.” 

Ứng Già Nhược đờ người: “…” 

Đúng, họ quả thực không phải anh em ruột. 

Nhưng không phải anh em ruột thì có thể nhìn nhau thay đồ sao?

Trước biểu cảm ngơ ngác của cô, Tạ Vọng Ngôn thong thả đứng dậy, mở tủ quần áo của cô ra, ngón tay trắng lạnh thon dài lấy ra một bộ đồ bằng vải satin màu xanh nhạt kiểu Pháp: “Mặc bộ này nhé?” 

“Cậu trả đây cho tôi!” Ứng Già Nhược giật lấy, “Hoặc là nhắm mắt lại, hoặc là đi ra ngoài!”

“Ứng Già Nhược, cậu lề mề thật đấy.” Tạ Vọng Ngôn lại một lần nữa lười nhác nằm xuống ghế sofa, gác tay lên che mắt, “Thế này đã được chưa, đại tiểu thư?” 

Ứng Già Nhược cất bộ đồ anh vừa lôi ra vào lại tủ đồ rồi tự mình chọn. 

Cô liếc anh một cái: “Cấm nói chuyện, khi nào bảo mở mắt mới được mở.” 

“Được.” 

“Cũng không được nhìn trộm.” 

“Ờ.”

“Ứng Già Nhược.” 

“Sao?” Ứng Già Nhược đang phân vân muốn chết, cô cũng thấy bộ màu xanh nhạt mà Tạ Vọng Ngôn chọn đại kia là đẹp nhất. 

“Tôi không bao giờ nhìn trộm, tôi lúc nào cũng nhìn một cách quang minh chính đại.” 

“Biết rồi biết rồi.” Ứng Già Nhược thuận miệng đáp, đầu ngón tay chạm vào lớp vải vừa cất đi, khựng lại vài giây, cuối cùng vẫn chọn bộ đó.

Sau đó cô chọn thêm một chiếc váy cùng tông màu, chạy vào phòng tắm: “Cậu mở mắt được rồi.” 

Qua lớp cửa kính, Ứng Già Nhược vừa mặc đồ vừa hỏi: “Sao lúc nãy cậu lại chọn bộ đó?” 

Tạ Vọng Ngôn uể oải đáp: “À, hôm nay màu may mắn của tôi là màu xanh.” 

Động tác mặc đồ của cô cứng đờ. 

Nhìn cả trong lẫn ngoài đều là màu may mắn của anh, cô rơi vào một sự im lặng kỳ quái. 

“Cậu rảnh rỗi quá hay sao mà còn đi tra màu may mắn.” 

Lúc bước ra ngoài, Ứng Già Nhược không nhịn được mà càu nhàu. 

Tạ Vọng Ngôn đứng một bên liếc cô một cái: “Đoán đúng rồi đấy, tôi đúng là rảnh rỗi thật.”

Hai ngày trước Ứng Già Nhược đều bỏ lỡ bữa sáng, cuối cùng hôm nay cũng kịp. 

Và mọi người đều có mặt đông đủ.

Ngay cả chú Tạ cũng ở đây. 

Nghe thấy tiếng họ xuống lầu, bốn vị phụ huynh đồng loạt nhìn sang. 

Cầu thang nhà họ Ứng không tính là hẹp, nhưng vì là biệt thự kiểu cũ nên hai người đi song song cũng không quá rộng rãi. 

Đặc biệt là Tạ Vọng Ngôn cao ráo, chân dài, nhìn qua thì có vẻ gầy gò thanh mảnh, nhưng thực chất chỉ cần đứng cạnh người bình thường là lập tức cảm nhận được ưu thế hình thể vượt chuẩn.

Một mình anh đã chiếm hơn nửa không gian.

Nhưng từ nhỏ họ đã quen đi song song như vậy rồi, trừ khi Ứng Già Nhược giận dỗi hoặc không vui thì cô mới đi trước, không chờ Tạ Vọng Ngôn.

Sở Linh Uyên cảm thán: “Từ bé hai đứa nhỏ đã tình cảm vậy rồi.” 

Thi xong rồi mà vẫn cứ như hình với bóng. 

Nếu không phải bà nhắc A Ngôn là việc học kèm đã kết thúc rồi, nên dọn về nhà thôi, có khi con trai bà vẫn còn ăn dầm nằm dề bên nhà họ Ứng ấy chứ.

Diệp Dung cũng cười: “Cậu còn nhớ hồi Già Già và A Ngôn làm lễ thôi nôi, lúc làm lễ chọn đồ vật đoán tương lai, hai đứa nó bốc được gì không?” 

Tạ Vọng Ngôn sinh vào ngày Tết Dương lịch, còn Ứng Già Nhược là ngày thứ hai của kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, tức mùng một Tết, cách nhau hai tháng. Vậy nên lúc đó Sở Linh Uyên đề nghị có thể để hai đứa cùng nhau chọn, xem xem bọn trẻ có thể bốc được cái gì.

Sau đó chụp ảnh làm kỷ niệm.

Sẽ ý nghĩa hơn nhiều!

Quả thực rất ý nghĩa…

Sở Linh Uyên cũng đã nhớ ra rồi, mặt mày hớn hở: “Nắm tay nhau, lúc chúng ta muốn tách tụi nó ra, tụi nó còn ôm nhau chặt cứng, tách cũng không ra.”

“Chẳng trách cứ như anh em ruột vậy.”

Tạ Vọng Ngôn tình cờ nghe thấy câu này, nhìn mẹ mình một cái, hơi nhíu mày.

Sở Linh Uyên nghĩ rằng trẻ con thời kỳ dậy thì bây giờ không thích bị mọi người trêu chọc nên đã chuyển chủ đề.

Tạ Vọng Ngôn thuận tay kéo ghế ra cho Ứng Già Nhược, đợi cô ngồi xuống mới ngồi xuống ở phía đối diện cô.

Sau khi ngồi xuống, Ứng Già Nhược phát hiện ra…

Bàn ăn hình chữ nhật.

Dì Sở và chú Tạ ngồi đối diện nhau, bố mẹ ngồi đối diện nhau, cô và Tạ Vọng Ngôn cũng ngồi đối diện nhau.

Một gia đình vừa ăn sáng vừa trò chuyện rất hài hòa.

Cho đến khi Tạ Tòng Lẫm là người đầu tiên dùng xong bữa sáng, dùng đôi mắt từ đầu đến cuối luôn lạnh lùng và bình tĩnh nhìn về phía Tạ Vọng Ngôn và Ứng Già Nhược, nói câu đầu tiên trong ngày hôm nay: “Trước khi lên đại học, hai đứa đính hôn trước đi.”

Đỡ lo xảy ra chuyện ngoài ý muốn. (*)

(*) Cụm từ gốc là 鬧出人命, nghĩa đen là gây ra án mạng hoặc gây ra hậu quả nghiêm trọng không kiểm soát được còn nghĩa bóng là mang thai ngoài ý muốn =)))))))))))

!!!!!

Câu nói thần thánh này của Tạ Tòng Lẫm khiến năm người còn lại đồng loạt nhìn về phía ông.

Mỗi người một biểu cảm.

Diệp Dung và Sở Linh Uyên sau khi kinh ngạc thì chuyển sang không hiểu gì.

Ứng Hòe Chương sau khi kinh ngạc lại là hối hận!

Vô cùng hối hận.

Sớm biết vậy đã không nên để Tạ Vọng Ngôn và ông bố ruột của thằng bé tâm sự với nhau làm gì.

Suýt nữa thì quên mất tính nết của ông bố ruột này.

Cmn đã bàn đến chuyện đính hôn luôn rồi.

Tại sao không thông báo cho phụ huynh nhà gái một tiếng?

Ứng Già Nhược đầu tiên là căng thẳng đến mức luống cuống tay chân, theo bản năng đứng dậy: “Tạ, chú Tạ…”

Tạ Tòng Lẫm: “Không cần cảm ơn.”

“Không phải! Cháu không có ý muốn cảm ơn chú, à chuyện đó, vâng, mối quan hệ giữa cháu và Tạ Vọng Ngôn không phải kiểu đính hôn đâu ạ!” (*)

(*) Chữ Tạ (谢 /xiè/) trong họ Tạ này chính là chữ tạ trong 谢谢 /xiè xiè/ – cảm ơn. Mà cấu trúc trong tiếng Trung sẽ là Họ + danh xưng nên khi Ứng Già Nhược gọi Tạ Tòng Lẫm là chú Tạ thì theo tiếng Trung sẽ là “xiè chú”, nhưng vì đang lắp bắp nên đã nói thành “xiè, xiè chú”. Do đó bố Tạ mới nghĩ là ẻm đang cảm ơn mình =)))))) 

Ứng Già Nhược bị Tạ Tòng Lẫm làm cho bối rối, mất hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.

Ứng Hòe Chương nghe thấy con gái nói vậy, lập tức tức giận: “Tạ Tòng Lẫm ông nói linh tinh cái quỷ gì đấy!”

“Ai nói là tôi muốn gả con gái qua bên đó!”

Tạ Tòng Lẫm cuối cùng cũng hiểu ra, sau đó nhìn con trai mình bằng ánh mắt một lời khó nói hết .

Đúng là vô dụng.

Tạ Vọng Ngôn nhận được tín hiệu từ bố ruột mình, vân đạm phong khinh đáp lại bằng ánh mắt: Không cầm thú như bố được.

Tạ Tòng Lẫm mang gương mặt cao quý lạnh lùng nói xong câu khiến người ta muốn chết kia, lấy ra một tấm thẻ đưa cho Ứng Già Nhược: “Chú hiểu lầm rồi.”

“Xin nhận lỗi.”

Ứng Hòe Chương: Mẹ nó, ai lại lấy thẻ đen đi làm quà xin lỗi cơ chứ.

Ông nghi ngờ sâu sắc rằng lão cáo già này đang mượn cơ hội đưa sính lễ cho con trai.

Ứng Hòe Chương lập tức ngăn lại, lạnh lùng mỉm cười: “Lão Tạ cất lại đi, học sinh trung học vừa tốt nghiệp dùng thẻ đen làm gì, đừng đem cái bộ dạng ở ngoài của ông về nhà.”

Tạ Tòng Lẫm nhíu mày nhìn ông: “Bọn trẻ ra ngoài học đại học, trong tay không có tiền không tiện.”

“Không phải ông nói con gái phải nuôi kiểu giàu sang sao, ông sắp phá sản rồi à?”

Ứng Hòe Chương tiếp tục mỉm cười: “Cho hỏi có phải con gái của ông không?”

Tạ Tòng Lẫm cạn lời, liếc nhìn con trai một cái.

Đứng dậy đi luôn.

Tạ Vọng Ngôn nhận được tín hiệu, nhưng anh không vội vàng đi theo mà rót cho Ứng Già Nhược một ly sữa óc chó trước: “Chín giờ đón cậu.”

Ứng Già Nhược vẫn còn chưa hoàn hồn sau câu “đính hôn” kinh thiên động địa vừa rồi của chú Tạ.

Hỏi theo phản xạ có điều kiện: “Đi đâu?”

Tạ Vọng Ngôn đứng dậy ấn đầu cô một cái: “Đem cậu đi bán.”

Vẫn là biểu cảm và giọng điệu không có gì khác biệt so với ngày thường.

Ứng Già Nhược ngước đầu nhìn anh, góc nghiêng của Tạ Vọng Ngôn rất rõ nét, đôi mắt màu hổ phách trầm tĩnh như nước, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi lời nói của chú Tạ.

Người bị ảnh hưởng chỉ có một mình cô.

Tâm trạng Ứng Già Nhược có chút nặng nề, cúi đầu uống một ngụm sữa óc chó.

Giây tiếp theo lại cau mày.

Ly sữa óc chó vốn ngọt lịm nhưng khi vào miệng lại dường như trở nên vừa chua vừa chát.

Gần đây khẩu vị của cô đúng là lạ thật.

*

Sân vườn nhà họ Tạ.

Tạ Tòng Lẫm nhìn đứa con trai đã cao ngang mình, hiếm khi cảm thấy có chút nghi hoặc.

Thực ra từ rất lâu trước đây, ông đã nhìn ra con trai mình thích Ứng Già Nhược, thậm chí còn sớm hơn cả bản thân Tạ Vọng Ngôn tự nhận ra.

Bởi vì ánh mắt Tạ Vọng Ngôn nhìn Ứng Già Nhược giống hệt với ánh mắt năm đó ông nhìn Sở Linh Uyên.

Nhưng ông không ngờ rằng, hiệu suất của con trai lại chậm chạp đến mức này.

Kỳ thi đại học đã kết thúc rồi mà cả nhà không một ai biết được tâm tư của nó.

Đến cả mẹ ruột nó cũng không biết.

Tạ Vọng Ngôn thản nhiên tỏ vẻ: “Con có tiết tấu riêng.”

Không giống với bố mẹ.

Anh và Ứng Già Nhược lớn lên cùng nhau từ nhỏ, đã sớm thân thiết đến mức không phân biệt rạch ròi, Ứng Già Nhược ỷ lại vào anh, cần anh, thậm chí không thể rời xa được anh.

Tạ Vọng Ngôn hoàn toàn có thể lập tức nói rõ thẳng, ép cô phải nhận ra tình cảm của anh, yêu đương cùng anh, sau đó kết hôn với anh.

Dựa theo hiểu biết của anh đối với Ứng Già Nhược, cô đại khái sẽ do dự vài ngày. Sau đó, vì sợ mất đi anh mà mơ mơ màng màng đồng ý.

Nhưng tương lai còn rất dài.

Điều anh muốn là tình yêu của Ứng Già Nhược.

Chứ không phải thứ tình cảm pha trộn giữa tình thân, tình bạn hay bất kỳ cảm xúc nào khác.

Tạ Vọng Ngôn nói rất mơ hồ, nhưng Tạ Tòng Lẫm lại hiểu rất rõ.

Một lúc sau, ông thốt ra ba chữ: “Bệnh sạch sẽ.”

Sạch sẽ trong cuộc sống.

Trong tình cảm lại càng “sạch” hơn.

Thậm chí không muốn pha lẫn một chút tạp chất nào.

Tạ Vọng Ngôn cũng không có quá nhiều lời có thể nói chuyện cùng bố mình, hai cha con đều là kiểu kiệm lời.

Lúc Sở Linh Uyên tìm được bọn họ, Tạ Vọng Ngôn đang định đi đón Ứng Già Nhược ra ngoài.

“A Ngôn, con đừng đi vội, mẹ có chuyện muốn hỏi con.”

Tạ Vọng Ngôn: “Hỏi bố con đi.”

Sở Linh Uyên liếc xéo Tạ Tòng Lẫm một cái: “Bố con thì biết cái gì!”

Biết cách trên bàn ăn bắt con gái nhà người ta đính hôn cùng con trai mình à?

Đúng là hết sức vô lý!

Mất mặt chết đi được!

Làm gì có nhà nào đính hôn mà tay không đến cửa nhà người ta, đã thế còn là cả nhà ba người đi ăn chực.

“Con đi đâu đấy?” Bà nhìn theo bóng lưng thẳng tắp rộng lớn của con trai.

“Ra đảo ạ.” Tạ Vọng Ngôn hờ hững vẫy tay, “Ở nhà nhiều người quá, không tiện theo đuổi vợ.”

Đợi sau khi bóng hình Tạ Vọng Ngôn hoàn toàn biến mất.

Sở Linh Uyên cuối cùng cũng hiểu ra, đáy mắt lóe lên tia ngạc nhiên vui mừng: “Khoan đã, A Ngôn thích Già Già ư?”

Tạ Tòng Lẫm khẽ ừm một tiếng.

Sở Linh Uyên: “Nói rõ đi! Không được ừm hửm từng chữ một như thế.”

Tạ Tòng Lẫm: “Ừm, thích.”

“Bảo sao em cứ thấy là hai đứa nhỏ cứ kỳ kỳ thế nào ấy, đặc biệt là A Ngôn, lúc đó em còn tưởng nó tranh bữa sáng với Già Già! Thi đại học xong rồi cũng không nhắc đến chuyện dọn về nhà mình, cứ như ở rể nhà họ Ứng vậy, em phải nhắc nó mới dọn về đây.” 

Sau khi phát hiện ra, Sở Linh Uyên càng nói càng phấn khích: “Còn nữa, lần trước em cùng A Ngôn trò chuyện về chủ đề yêu đương, bản thân nó không yêu còn không cho Già Già yêu, hóa ra là muốn vừa canh vừa trộm!”

Bà vui mừng vỗ vỗ vào cánh tay của Tạ Tòng Lẫm, “Sao em lại không nghĩ đến nhỉ, hai đứa nhỏ hoàn toàn có thể yêu nhau mà!”

“Suýt chút nữa coi chúng là anh em thật rồi.”

Tạ Tòng Lẫm lại ừm một tiếng.

Một lúc sau nói, “Nếu em muốn có con gái, chúng ta có thể sinh thêm một đứa nữa.”

Sở Linh Uyên không muốn có con gái, bà muốn Già Già làm bảo bối của mình cơ!

Ngay sau đó bà phản ứng lại vài giây: “Anh thắt ống dẫn tinh cả rồi còn sinh cái gì.”

Người này nhìn thì đạo mạo lạnh lùng, thực chất lại xấu xa vô cùng.

Đột nhiên nghĩ đến câu nói cuối cùng của Tạ Vọng Ngôn, bà có chút cạn lời: “Hai bố con các anh mặt dày y chang nhau.”

Chưa theo đuổi được đã gọi người ta là vợ rồi.

*

Buổi sáng ở ngõ Già Lam đặc biệt yên bình.

“Nắm tay.” Tạ Vọng Ngôn xòe lòng bàn tay về phía Ứng Già Nhược, ngón tay vừa dài vừa thẳng, sạch sẽ trắng trẻo, nhìn là biết rất dễ nắm.

Ứng Già Nhược đưa tay ra, giả vờ cho nắm.

Giây tiếp theo, cô dùng sức đánh vào lòng bàn tay anh một cái: “Từ chối.”

Không đợi cô thu tay lại, Tạ Vọng Ngôn đã nhanh chóng giữ chặt trong lòng bàn tay, cười khẩy một tiếng: “Làm chuyện xấu xong còn muốn chạy à?”

Sau đó mạnh mẽ đan ngón tay dài vào giữa các kẽ ngón tay của cô.

Ứng Già Nhược không rút ra được.

Hơn nữa khi mười ngón tay đan chặt như thế này, cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể của đối phương cùng mình hòa quyện vào nhau, lòng cô càng rối bời hơn.

Cô cố gắng thuyết phục Tạ Vọng Ngôn: “Hôm nay tôi không muốn nắm tay, cảm giác mu bàn tay không thể hô hấp được nữa rồi.”

“Nếu hôm nay không nắm tay cậu, cả cơ thể tôi đều không thể hô hấp được.” Tạ Vọng Ngôn thản nhiên đáp, “Cậu muốn nhìn tôi chết trước mặt cậu sao?”

“Đúng là một bé chim cánh cụt tàn nhẫn.”

“Vắt kiệt giá trị của tôi xong là liền…”

“Im miệng, nắm đi!” Ứng Già Nhược nói không lại anh.

Chị bán đồ ngọt ở đầu ngõ bắt gặp bọn họ, còn cười híp mắt gọi Tạ Vọng Ngôn: “Hôm nay không mua pudding nho cho bạn gái nhỏ nữa à?”

Tạ Vọng Ngôn gật đầu: “Không mua ạ, hôm nay cô ấy không nghe lời.”

Ứng Già Nhược hoàn toàn bỏ qua ba chữ “bạn gái nhỏ”, trong lòng tràn đầy sự bất mãn: “Cậu mới không nghe lời ấy!”

Tạ Vọng Ngôn: “Muốn tôi nghe lời cậu à?”

Ứng Già Nhược ngẩng đầu: “Cậu có thể nghe lời tôi hả?”

Tạ Vọng Ngôn trầm giọng cười: “Không thể.”

“Gia quy nhà họ Tạ chúng tôi viết chỉ có thể nghe lời vợ thôi.”

“Không có quy định là phải nghe lời thanh mai.”

Ứng Già Nhược: “Từ hôm nay cậu phải viết chín chữ “Tạ Vọng Ngôn phải nghe lời Ứng Già Nhược” vào gia quy đi.”

Tạ Vọng Ngôn: “Hiểu rồi, cậu muốn vào gia phả nhà tôi.”

“Tôi không hề!”

“Cậu có.”

“Không!”

“Có.”

“Không.”

“Được, cậu không.”

Ứng Già Nhược: “Tôi có!”

À không, “Không!”

Suýt chút nữa lại bị Tạ Vọng Ngôn dắt đi rồi.

Đến cảng tàu trung chuyển, Ứng Già Nhược mới nhận ra bọn họ chuẩn bị ra đảo nghỉ hè.

Bọn họ cần lên tàu để ra đảo.

Nam Thành vốn nhiều cây cối, từ trên cao nhìn xuống như một thành phố một nửa là cây một nửa là biển. Nơi đây bốn bề bao quanh là biển, ở chính giữa có một hòn đảo nhỏ, tên là đảo Dung Hòa.

Đúng như tên gọi, trên đảo có rất nhiều cây đa cổ thụ nghìn năm tuổi, cành lá sum suê như rừng, môi trường dễ chịu lại yên bình, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Tuy nhiên sau này chính phủ vì muốn thúc đẩy phát triển ngành du lịch, nơi đây đã trở thành địa điểm du lịch nổi tiếng mang tính biểu tượng top 1 Nam Thành.

Mặc dù vậy, trong một vài căn biệt thự ẩn mình giữa những gốc đa cổ thụ vẫn có một số người lớn tuổi thích cuộc sống yên tĩnh nhưng cũng yêu thích cả sự náo nhiệt. 

Ví dụ như ông nội của Tạ Vọng Ngôn.

Do điều kiện môi trường và văn hóa quá tốt, nơi đây còn xây dựng một khu dưỡng lão có tính riêng tư rất cao, là nơi sinh sống của một số cán bộ lão thành đã nghỉ hưu của Nam Thành.

Phần lớn thời gian ông nội Tạ đều ở khu dưỡng lão, có thể cùng những người bạn già tán gẫu đánh cờ, so với việc ở một mình thì thoải mái hơn nhiều.

Còn căn biệt thự nhỏ truyền đời trên đảo này lại là nơi Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn ở lại nhiều hơn mỗi khi ra đảo nghỉ đông và nghỉ hè.

Tết Dương lịch năm nay, vào sinh nhật mười tám tuổi của Tạ Vọng Ngôn, ông nội đã trực tiếp sang tên căn biệt thự này cho anh.

Một căn biệt thự trên đảo trị giá hàng trăm triệu mà nói tặng là tặng luôn.

Gió biển ẩm ướt và oi bức thổi qua.

Ứng Già Nhược đưa tay vén mái tóc dài xõa trên vai: “Hôm nay trời nóng thật đấy.”

Tạ Vọng Ngôn dựa vào ghế, bàn tay lướt qua sau gáy cô, dính đầy một lớp mồ hôi mỏng.

Ngay sau đó anh lấy từ trong túi ra một sợi dây chun có treo mặt bông tuyết kim loại đính đá, đưa cho Ứng Già Nhược.

Ứng Già Nhược rất thành thục đón lấy, buộc đại một búi tóc tròn hơi xộc xệch.

Cái cổ cuối cùng cũng dễ chịu hơn nhiều rồi.

Lúc này cô mới quay sang nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Sao cậu không nói sớm là chúng ta sẽ ra đảo ở, tôi chẳng mang theo đồ đạc gì cả.”

Tạ Vọng Ngôn chống khuỷu tay lên mặt bàn, do thời tiết quá nóng, gân xanh từ mu bàn tay đến cánh tay của anh dưới ánh mặt trời trở nên rất rõ ràng: “Ở nhà cái gì cũng có.”

Ứng Già Nhược chăm chú nhìn thêm vài lần.

Rồi mới hoàn hồn hỏi: “Chuẩn bị từ khi nào thế?”

Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng nhướn mi mắt lên nhìn cô, u oán đáp: “Lúc cậu ở nhà ngủ li bì hai ngày không thấy bóng dáng đâu ấy.”

Ứng Già Nhược: Học sinh tốt nghiệp trung học phổ thông vất vả lắm mới được giải thoát, không ngủ nướng mới là không bình thường đấy.

Lướt qua vòng bạn bè đều thấy, có hơn 50 phần trăm bạn học ngày đêm đảo lộn sau khi kết thúc kỳ thi đại học, cô thế này đã là rất kiềm chế rồi!

Việc đầu tiên họ làm sau khi lên đảo là đến trung tâm dưỡng lão thăm ông nội.

Sức khỏe của ông nội Tạ vẫn còn rất dẻo dai, đang cùng những người bạn già chơi mạt chược.

Người thua nhiều nhất phải biểu diễn văn nghệ.

Thế nên ông nội đánh cực kỳ nghiêm túc.

Bảo hai đứa trẻ tự chơi với nhau đi.

Năm nào họ cũng đến đảo ở một thời gian, cả hòn đảo nhỏ đều đã in dấu chân của hai người, căn bản chẳng có gì để chơi cả.

Hơn nữa vì để bảo vệ nơi này, trên đảo không có bất kỳ phương tiện giao thông nào, đi lại hoàn toàn bằng chân.

Mà dốc lại còn nhiều.

Trời nóng thế này, đi một hồi, Ứng Già Nhược gần như muốn treo cả người lên người Tạ Vọng Ngôn luôn rồi, cũng chẳng buồn quan tâm có nóng hay không nữa.

Nóng đến mức muốn thè lưỡi như cún vậy.

Cũng may là căn biệt thự nhỏ cách trung tâm dưỡng lão không xa.

Vừa vào cửa, Ứng Già Nhược lập tức đổ gục xuống sofa.

Do bên ngoài biệt thự là những cây đa nghìn năm tuổi che kín bầu trời, thế nên bên trong rất ít cửa sổ đón nắng, râm mát rười rượi, còn dễ chịu hơn cả bật điều hòa. 

Tạ Vọng Ngôn quả thực không lừa cô, ở đây cái gì cũng có.

Đến cả tủ lạnh cũng đã lấp đầy những thứ Ứng Già Nhược thích ăn.

Món pudding nho mà trước đó không ăn kịp.

Tạ Vọng Ngôn cũng đã mang ra cho cô.

Ứng Già Nhược thốt lên: “Vẫn là ở đây ở mát mẻ hơn.”

Tạ Vọng Ngôn mặt không đổi sắc: “Nghỉ hè gần ba tháng, cậu có muốn ở đây thêm một khoảng thời gian không?”

“Không được, cuối tháng bố tôi lại phải đi nước ngoài công tác rồi, tôi không thể ở quá lâu được, phải về nhà bầu bạn với ông ấy nhiều hơn.”

Chiếc áo bông nhỏ hiếu thảo trả lời như vậy.

Tạ Vọng Ngôn: “Cậu không ở nhà, bố mẹ cậu vừa hay có thể tận hưởng thế giới hai người, cậu không muốn họ quay lại với nhau sao?”

“Không phải cậu nói họ sẽ không tái hôn sao?”

“Không tái hôn đâu có nghĩa là sẽ không quay lại.”

“Có gì khác nhau hả?”

“Là kiểu quan hệ không cần chịu trách nhiệm ấy, cậu đừng có học theo.”

Nói xong, Tạ Vọng Ngôn kéo toàn bộ rèm cửa lại, sau đó lấy ra những đĩa phim cũ sưu tầm trong nhà hỏi: “Xem phim không?”

“Có!” Ứng Già Nhược hăng hái ngồi dậy, cô rất thích bầu không khí này này cùng chất lượng hình ảnh có chút mờ mờ của phìm cũ, phần lớn cô đều đã xem qua rồi.

Tạ Vọng Ngôn: “Xem một bộ chưa từng xem đi.”

Ứng Già Nhược ôm lấy chiếc gối ôm hình đầu mèo mà cô mang đến từ kỳ nghỉ hè năm ngoái, thoải mái co chân nằm cuộn mình trên sofa, không có chút cảnh giác nào mà gật đầu: “Được đấy.”

Mười phút sau.

Tiếng hét kinh hãi của Ứng Già Nhược vang khắp căn biệt thự nhỏ: “Tạ Vọng Ngôn!!!”

Trong chiếc TV cũ kỹ, hình ảnh mờ tối, khuôn mặt quỷ đột ngột xuất hiện…

“Aaaa!”

Ứng Già Nhược nhảy tót vào trong lòng Tạ Vọng Ngôn, dùng sức vùi đầu vào hõm vai của anh: “Ai cho cậu mở loại phim này hả!”

Một tay Tạ Vọng Ngôn ôm lấy eo cô, một tay ấn tắt TV.

Phòng khách lập tức chìm vào bóng tối.

“Tối quá, tôi không nhìn rõ tên phim.”

Tạ Vọng Ngôn bình thản dỗ dành, “Được rồi, không sao đâu.”

Không sao cái gì mà không sao.

Căn biệt thự nhỏ lâu ngày không có người ở, tiếng kêu cọt kẹt của cầu thang gỗ, Ứng Già Nhược cứ cảm thấy bên tai không ngừng truyền đến những âm thanh kỳ quái, càng vùi mặt sâu hơn, sống chết gì cũng không chịu dậy.

Tạ Vọng Ngôn chỉ có thể ôm cô như thế, đứng dậy mở rèm cửa ra.

Sau khi ánh nắng buổi chiều tràn vào, anh đột nhiên khẽ cười: “Ban ngày còn sợ thế này thì buổi tối phải làm sao bây giờ.”

“Hay là ngủ chung nhé?”


Hết chương 31

Từ tác giả:

Hành trình theo đuổi vợ của Tạ Vọng Ngôn: 

Buổi sáng: Con có tiết tấu riêng. 

Buổi chiều: Dụ vợ ngủ chung. 

Buổi tối: Ngủ chung cùng vợ. 

Dông dài: 

Mình sẽ bắt đầu đổi xưng hô dần dần theo tình tiết truyện nha. 

Xì poi: 

“Thì đó, không phải cậu sợ sao, tôi đến ngủ cùng cậu đây.”

Bình luận về bài viết này