[Chín muồi] Chương 30

Chương 30: “Cậu chịu nổi không?”

Chuyển ngữ: @motquadao


Suy nghĩ này khiến Ứng Già Nhược giật mình.

Dưới ánh đèn lay động, giọng nói trầm thấp, hờ hững của Tạ Vọng Ngôn như mang theo ma lực, từng chút một đánh vào đại não cô, cố gắng lật đổ mọi nhận thức của cô về mối quan hệ giữa hai người, rồi xây dựng lại từ đống đổ nát ấy.

Ứng Già Nhược cảm thấy mình cũng bị ảnh hưởng bởi thứ ma pháp đó của cậu rồi.

Nếu không, tại sao tim lại đập nhanh đến thế? 

Nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Cho đến khi những tiếng reo hò cuồng nhiệt xung quanh như thủy triều ùa vào tai.

“Bài hát này có ý nghĩa gì thế?”

“Chẳng phải lời bài hát đã nói rồi sao, khi nào mới tới mùa nho chín mọng, em phải lặng im chờ, tiếp tục lẳng lặng đợi, cho dù thất thu cũng phải kiên trì đến cuối! Ý là mười mấy năm đèn sách khổ cực sắp đến lúc gặt hái kết quả, trong mười mấy ngày cận kề kỳ thi đại học này, chúng ta phải giữ tâm thế bình thản mà chờ đợi, cho dù kết quả không như ý cũng phải thản nhiên đối mặt.”

“Hiểu rồi, đây là một bài hát cổ vũ cho kỳ thi đại học!”

“Tự nhiên thấy hơi đắng, đi học bao nhiêu năm chỉ vì kỳ thi đại học này.”

“Trời mới biết, tôi đã bắt đầu khổ học từ hồi mẫu giáo, đứa hàng xóm còn đang chơi ván trượt thì tôi đã bắt đầu đi học từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều rồi.”

Ứng Già Nhược loáng thoáng nghe thấy những lời phân tích của mọi người, nhịp tim dần bình ổn lại. 

Hóa ra là để cổ vũ học tập. 

Đã bảo mà, sao Tạ Vọng Ngôn có thể chơi trò thầm thích được chứ. 

Lại còn thầm thích cô? 

Có chút cấm kỵ quá rồi.

Trong lòng Ứng Già Nhược cảm thấy buồn bực, sao cô lại nghĩ đến phương diện đó cơ chứ, đúng là… 

Khát quá!!!

Cô tiện tay cầm lấy một ly nước nho mật ong vừa mới uống dở trên bàn.

Uống thêm một ngụm. 

Khi dòng nước trái cây trôi xuống cổ họng. 

Ứng Già Nhược mím môi, khó uống quá đi, sao nho lại biến thành vị chua thế này.

Trần Kinh Tứ đứng lên ghế sofa, giơ cao ly rượu đỏ đầy ắp Sprite vẫn còn đang sủi bọt: “Điều ước sinh nhật tuổi 18 của tôi là hy vọng tất cả những ai ngồi đây, trong mùa hè năm nay, đều có thể kết được một chùm nho chín mọng, vị ngọt bùng nổ.”

“Một lần nữa chân thành cảm ơn ánh trăng sáng của trường Minh Thụy chúng ta, người mãi mãi đứng ở vị trí Top 1 đứt đoạn, anh Tạ, đã tặng sinh nhật tôi bài hát này, tôi sẽ nhớ mãi ngày hôm nay.”

Tạ Vọng Ngôn cầm micro, dành tặng hai chữ lạnh lùng cho sinh nhật tuổi 18 của cậu ta: “Đồ ngốc.”

Sau đó cậu thong thả đi về phía Ứng Già Nhược. 

Chu Nhiễm đang ngồi cạnh cô rất biết ý mà nhường chỗ cho lão đại.

Tránh để “anh em” người ta bị chia lìa.

Thiếu niên vốn dĩ tùy ý và rực rỡ trên sân khấu lúc này lại yên tĩnh ngồi cạnh cô, đôi chân dài thẳng tắp thỉnh thoảng lại chạm vào đầu gối cô. 

Ứng Già Nhược không thèm để ý đến cậu.

Tạ Vọng Ngôn lại chạm vào đầu gối cô một lần nữa.

Ứng Già Nhược khép chặt hai đầu gối, cố gắng tránh xa cậu một chút: “Làm gì vậy?” 

Khiến lòng cô rối bời, còn cậu thì lại như không có chuyện gì xảy ra.

Tạ Vọng Ngôn: “Tôi hát có hay không?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ứng Già Nhược lạnh lùng đáp: “Dở chết đi được.”

Tạ Vọng Ngôn lười biếng tựa vào sofa, ngón tay dài nghịch ngợm tấm bài nhỏ treo trên cổ tay mảnh khảnh của Ứng Già Nhược. Vài giây sau, cậu hơi cúi đầu, phả vào tai cô một câu: “Ứng Già Nhược, gu thưởng thức của cậu tệ thật đấy.”

Có lẽ vì vừa mới hát xong nên giọng cậu có chút trầm khàn, chính là giọng trai hư mà Chu Nhiễm từng khẳng định. 

Ngay sau đó, hơi thở nóng hổi rơi bên tai cô: “Cho cậu một cơ hội nữa, tôi hát có hay không?”

“Giọng trai hư rất hợp để gọi tên trên giường đó, nhất là khi gọi sát bên tai.”

Những lời Chu Nhiễm từng nói bỗng cùng với chất giọng khàn khàn của Tạ Vọng Ngôn cắm rễ vào sâu trong tai cô. 

Mùa hè ở Nam Thành rất dài, dường như không có điểm dừng, Ứng Già Nhược cảm thấy giai đoạn bốc hỏa tuổi trưởng thành của mình cũng không có điểm dừng.

*

Buổi sáng ở ngõ Già Lam luôn tràn đầy sức sống. 

Cho dù là cuối tuần, đồng hồ sinh học của Ứng Già Nhược cũng rất ổn định, 6h30 sẽ tỉnh giấc đúng giờ, nhưng hôm nay là ngoại lệ.

Sắp 8 giờ rồi mà cô vẫn trốn trong chăn, khó lòng bình ổn được sự xao động bất an. 

Đêm qua cô lại mơ thấy Tạ Vọng Ngôn. 

Không giống lần trước. 

Giấc mơ trước rất mơ hồ, mơ hồ đến mức cô còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã tỉnh rồi.

Nhưng lần này cực kỳ rõ ràng. 

Rõ ràng đến mức thời gian, địa điểm, nhân vật, tư thế… 

Tất cả đều đủ cả!

Trong mơ, cô quay trở lại vùng biển lần trước cùng Tạ Vọng Ngôn lái moto nước. 

Mà lần này khi moto khởi động, Ứng Già Nhược phát hiện mình không hề quay lưng lại với Tạ Vọng Ngôn, mà là ngồi đối diện cậu. 

Một tay cậu điều khiển moto, một tay giữ lấy đùi cô.

Trong những đợt sóng cuồng nhiệt và xóc nảy, cảm giác mất trọng lượng liên tục ập đến, cô rất sợ bị cuốn vào vùng biển sâu đầy rẫy nguy hiểm, thế là hai cánh tay mảnh khảnh ôm chặt lấy cổ Tạ Vọng Ngôn. 

Đôi chân cũng quấn lấy eo cậu.

Nước biển từ từ dâng lên dọc theo mắt cá chân, từng chút một lan ra khắp cơ thể. 

Họ ôm nhau không một kẽ hở. 

Da thịt ẩm ướt và nóng bỏng. 

Khi con sóng lại ập đến, những ngón tay dài rõ khớp xương của Tạ Vọng Ngôn siết chặt vào phần thịt đùi của cô. Ánh nắng ban trưa rực rỡ phủ lên da thịt họ, nhưng Ứng Già Nhược lại cảm thấy nhiệt độ từ ngón tay cậu còn nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời.

Rõ ràng đang ở giữa biển, nhưng Ứng Già Nhược lại cảm thấy như đang lơ lửng giữa những tầng mây. 

Ánh nắng gay gắt làm mờ đi tầm nhìn của cô, nhưng giọng nói quen thuộc bên tai lại càng thêm rõ nét, cậu nói:

“Còn muốn nhanh hơn nữa không?”

Sóng lớn ngông cuồng cuộn trào, khiến cơ thể rắn chắc của cậu theo quán tính thúc về phía trước: “Cậu chịu nổi không?”

Trong mơ, Ứng Già Nhược chịu được. 

Nhưng ngoài đời… 

Cô sắp làm mình ngạt chết trong chăn rồi.

Ứng Già Nhược không chịu nổi nữa liền tung chăn ra, hít từng ngụm không khí trong lành. 

Nửa tiếng trước, cô bị nước biển cuộn trào trong giấc mơ đánh thức, cả người đẫm một lớp mồ hôi mỏng, đã lén thay váy ngủ một lần rồi. 

Bây giờ cô lại thấy nên thay một lần nữa.

Nguồn nhiệt không ngừng tỏa ra từ cơ thể mảnh mai. 

Ứng Già Nhược đi chân trần trên nền gạch men lạnh lẽo trong phòng tắm cũng khó lòng tiêu tan được cái nóng này. 

Không giống cái nóng mùa hè, mà còn hơn cả cái nóng mùa hè. 

Quan trọng hơn là, cảm giác cả cơ thể đều tràn đầy tinh lực. 

Cái tinh lực này nếu không xả ra thì rất khó mà tĩnh tâm học tập.

Ứng Già Nhược đứng bên cửa sổ suy nghĩ một lát, cô không thay váy ngủ nữa mà thay một bộ đồ bơi, bên ngoài khoác một chiếc áo chống nắng dài đến mắt cá chân, từ nhà mình chạy thẳng đến hồ bơi vô cực ở sân vườn nhà Tạ Vọng Ngôn.

Bơi lội là cách giải nhiệt tốt nhất!!!

Vừa mới rẽ vào sân vườn nhà họ Tạ, Ứng Già Nhược đã đâm sầm vào một cơ thể rắn chắc và ẩm ướt.

“Úi…” 

Cô che lấy cái mũi bị đụng đau, ngước đầu nhìn chướng ngại vật, ngay sau đó con ngươi khựng lại giây lát: “Cậu… sao cậu lại ở đây?”

Dưới bóng cây rậm rạp, người trong mơ đột nhiên xuất hiện trước mặt. 

Hơn nữa còn giống hệt trong mơ. 

Toàn thân ướt đẫm, những giọt nước lăn từ cằm xuống cổ, xuống ngực rồi đến bụng, lăn dọc theo từng thớ cơ. Đường nét cơ bắp vì vận động mà căng lên, tràn đầy sức hút.

Chỉ có điều, quần bơi màu trắng đã đổi thành màu đen, trên người cũng không còn chiếc áo sơ mi mỏng như cánh ve sau khi thấm nước nữa.

Tạ Vọng Ngôn đang đội khăn tắm trên đầu, vừa đi vừa lau những giọt nước trên tóc, động tác cũng rất mạnh bạo nên mới không chú ý đến việc Ứng Già Nhược hấp tấp đâm sầm vào mình. 

Một tay cậu giữ lấy eo cô, đôi lông mày nhíu lại hiện lên vẻ lạnh lùng sắc bén: “Đi bơi.”

Sau khi Ứng Già Nhược đứng vững, lập tức đẩy bàn tay ẩm ướt của cậu ra: “Cậu làm gì mà sáng sớm đã chạy đi bơi thế?” 

Vừa chạm vào cơ thể cậu là cô lại nhớ tới cảm giác bị nắm lấy đùi trong mơ. 

A! 

Không được nghĩ nữa, không được nghĩ nữa!

Ánh mắt Ứng Già Nhược còn lấp lánh hơn cả ánh nắng phản chiếu trên mặt nước. 

Do cú va chạm vừa rồi, chiếc áo chống nắng khoác tạm bên ngoài của cô bị nới lỏng, để lộ một mảng lớn làn da thịt trắng ngần và bộ đồ bơi.

Ứng Già Nhược tưởng sáng sớm sẽ không có ai bơi nên cô mặc một bộ bikini màu đen rất đẹp do mẹ cô và dì Sở mấy hôm trước đi dạo phố mua cho, nói là đợi nghỉ hè đi du lịch có thể mặc. 

18 tuổi rồi, không cần phải mặc những bộ đồ bèo nhún ngây ngô nữa, nếu không sẽ lãng phí vóc dáng xinh đẹp được di truyền từ mẹ.

Sắc mặt Tạ Vọng Ngôn càng nghiêm lại. 

Quần bơi quá chật.

Cậu dời tầm mắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo phảng phất sắc hồng nhạt của Ứng Già Nhược, giọng điệu có chút cứng nhắc: “Vì sao sáng sớm mà cậu đã đi bơi thì tôi cũng vì thế mà đi bơi.”

Như đang nói lẹo lưỡi vậy.

Nhưng Ứng Già Nhược lại như bị giật mình lùi lại mấy bước: “Cậu… cậu… cậu…”

Tạ Vọng Ngôn mặt không biểu cảm: “Cậu căng thẳng cái gì?”

Ứng Già Nhược nghẹn lời, lập tức cố ra vẻ mạnh miệng đáp lại: “Tôi căng thẳng bao giờ.”

“Đi bơi thì có gì mà phải căng thẳng.”

“Ừ, cậu không căng thẳng.” 

Tạ Vọng Ngôn chuyển chủ đề: “Còn bơi không?”

“Bơi chứ!” Không bơi chẳng phải chứng tỏ mình đang chột dạ sao, Ứng Già Nhược nhấn mạnh, “Chỉ là đột nhiên tôi có nhã hứng chứ không có lý do đặc biệt gì khác mà sáng sớm đi bơi đâu.”

Tạ Vọng Ngôn gật đầu phụ họa: “Hiểu rồi.” 

Giống cậu thôi, sáng ngày ra có nhã hứng.

Ứng Già Nhược men theo bậc thang xuống hồ bơi. 

Cô biết bơi, nhưng kỹ năng bơi rất bình thường. 

Hồi nhỏ chỉ biết bơi chó, lớn lên một chút thấy bơi chó không được thanh lịch, không phù hợp với hình tượng của mình nên mới học các kiểu bơi khác, ừm, cũng chưa học hành ra ngô ra khoai cho lắm.

Tạ Vọng Ngôn đã bơi được một tiếng đồng hồ, khó khăn lắm mới bình ổn lại được mà lại bị Ứng Già Nhược đâm một cái, một tiếng đi bơi coi như lãng phí vô ích. 

Thế là cậu quay người trở lại.

Khi Ứng Già Nhược bơi, xung quanh toàn là những tia nước tung tóe hỗn loạn, chẳng có nhịp điệu gì cả. 

Tạ Vọng Ngôn đứng bên bờ, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhận xét: “Cậu cứ như vậy lát nữa dễ bị chuột rút đấy.”

Ứng Già Nhược: “Tôi thích kiểu bơi chuột rút này đấy.”

Tạ Vọng Ngôn: “Được thôi…”

Ứng Già Nhược miệng nói thế nhưng thực ra rất sợ bị chuột rút, thế là âm thầm vùi mình vào trong nước.

Tạ Vọng Ngôn: “Cậu đang bơi hay đang tắm bồn thế?”

“Chuyện của mỹ nữ cậu đừng có quản.” Khuôn mặt Ứng Già Nhược lấm tấm những giọt nước, mái tóc đen nhánh xõa trên bờ vai và cần cổ mảnh mai, có vài lọn rơi xuống trước ngực, quấn quýt cùng bộ đồ bơi màu đen, không phân biệt được cái gì đen hơn. 

Càng làm tôn lên làn da trắng nõn nã. 

Và cũng càng thêm nổi bật. 

Quả xứng với danh xưng mỹ nữ mà cô tự nhận.

“Tạ Vọng Ngôn!”

“Ai cho cậu nhìn hả!” Ứng Già Nhược ngẩng đầu đối diện với Tạ Vọng Ngôn, hai tay vòng qua che trước ngực. 

Ừm, càng rõ ràng hơn.

Tạ Vọng Ngôn không hề cố ý nhìn, chỉ là khi cậu đứng ở bể bơi, toàn thân cô từ trên xuống dưới chỗ nào cũng thấy cả. 

Huống hồ…

“Tôi không nhìn ngực cậu, tôi nhìn bụng.” Tạ Vọng Ngôn không chấp nhận sự vu khống này.

Ứng Già Nhược: “Cậu nhìn bụng tôi làm gì?”

Tạ Vọng Ngôn hờ hững thu hồi ánh mắt, vòng eo chỉ bằng lòng bàn tay, nhỏ nhắn đến nhường này: “Xem cậu có thể ăn được bao nhiêu.”

Ứng Già Nhược lại che bụng: “Không cho nhìn!”

Tạ Vọng Ngôn cười khẩy một tiếng: “Cậu cũng có thể nhìn tôi.” Nói rồi, anh hơi cúi người, để Ứng Già Nhược có thể nhìn thấy rõ hơn đường nét cơ bắp trên ngực và bụng mình. 

Rất hào phóng. 

Rất thản nhiên.

“Tôi có thể cho cậu sờ nữa đấy.” Tạ Vọng Ngôn nói với giọng điệu lười biếng.

So sánh như vậy, Ứng Già Nhược thấy mình hơi nhỏ mọn. 

Lúc này không phải là lúc so đo công bằng với cậu. 

Ứng Già Nhược bịt mắt quay người đi: “Tôi không thèm nhìn! Càng không thèm sờ!”

Hoàn toàn không biết rằng, cái quay người này của mình đã để lộ ra tấm lưng trắng ngần mảnh mai và hõm venus hơi lõm xuống. 

Ứng Già Nhược giống như một con thỏ không có chút lòng đề phòng nào đối với loài mãnh thú to lớn. 

Dám phơi bày tấm lưng của mình ra. 

Khiến người ta muốn cắn một miếng.

Tạ Vọng Ngôn đã biết mình muốn cắn chỗ nào trên người cô rồi. 

Ánh mắt cậu lặng lẽ dừng trên người Ứng Già Nhược, con thỏ này đã bị mãnh thú khoanh vùng vào địa bàn của mình, là báu vật mà cậu trân quý chứ không phải con mồi. 

Đối với cô, ngoài sự chiếm hữu mãnh liệt, cậu còn có sự yêu chiều đầy nhẫn nhịn.

Trước khi bị quần bơi làm cho nghẹt thở, cậu thong thả đứng dậy: “Đi đây.”

Ứng Già Nhược: Sao nói đi là đi ngay thế, đúng là hay thay đổi.

Cô quay người lại, nhìn tấm lưng rộng rãi, thẳng tắp và rõ nét của Tạ Vọng Ngôn. Những giọt nước trên người đã bị nhiệt độ cơ thể làm bốc hơi, được ánh mặt trời rực rỡ mạ lên một lớp hào quang mỏng. 

Ứng Già Nhược phát hiện ra rằng, người bạn thanh mai trúc mã cùng lớn lên từ nhỏ đã dần thoát khỏi vẻ gầy gò, mỏng manh của thời niên thiếu. 

Cậu sẽ lột xác thành một người đàn ông thực thụ.

Sân vườn khôi phục lại sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng nước chảy nhỏ xíu. 

Trong lúc vừa bận rộn trưởng thành, vừa bận rộn học hành, cuối cùng Ứng Già Nhược cũng sắp bước vào kỳ thi quan trọng nhất trong đời học sinh.

*

Ngày cuối cùng trước khi ra trường.

Ứng Già Nhược đi đến căn tin lần cuối, mua chai soda nho ướp lạnh ở đó lần cuối. 

Khi quay về, tòa nhà Minh Đức của khối 12 vốn yên tĩnh cả năm trời, lần đầu tiên trở thành nơi náo nhiệt nhất toàn trường, tất cả học sinh giống như những tù nhân bị giam giữ vô số năm, tràn ngập sự hân hoan và reo hò sau khi sắp được giải thoát khỏi lồng giam.

Và cả… 

Sự điên cuồng cuối cùng.

Ứng Già Nhược vừa ngẩng đầu lên, suýt nữa bị những tờ đề thi rơi xuống đập trúng mặt. 

Ngay lúc đó.

Vô số mảnh giấy từ lan can hành lang từng tầng một bay xuống, những tờ đề thi và giấy nháp viết đầy chữ rơi từ trên trời xuống như một buổi tế lễ linh đình.

Bên cạnh còn có giáo viên đang hét lớn: “Đề thi và giấy nháp thì thôi, tuyệt đối không được xé sách!!”

“Yên tâm đi thầy ơi, bọn em còn phải lấy sách để ôn tập mà hahahaha!”

Giám thị Điền vốn dĩ nghiêm khắc, hiếm khi hiền từ một lần: “Không sao, cứ để bọn nhỏ giải tỏa áp lực chút đi.”

Vài giây sau.

Nhìn thấy những mảnh giấy bay đầy sân trường, ông lại mỉm cười nói: “Trước khi tan học, hãy tổ chức hoạt động cho toàn thể học sinh khối 12 dọn dẹp vệ sinh trường học một lần, đóng góp lần cuối cho trường cũ.”

Ứng Già Nhược đứng dưới tòa nhà Minh Đức, đột nhiên có một chiếc máy bay giấy xoay vòng bay đến trước mặt cô. 

Cô theo bản năng đưa tay bắt lấy, ma xui quỷ khiến thế nào lại mở ra xem.

【 Thi đại học cố lên. 】

Bên cạnh còn vẽ một chú chim cánh cụt xấu xí. 

Do tay ai làm, không cần nói cũng biết.

Ứng Già Nhược xuyên qua những mảnh giấy bay rợp trời, nhìn thấy chính xác bóng người quen thuộc đang đứng ở tầng ba. 

Cánh tay dài của Tạ Vọng Ngôn lười biếng gác trên lan can hành lang, khuôn mặt sắc lạnh như bị những lớp giấy trắng xóa làm cho mờ đi, ánh mắt nhìn cô mang một sự tĩnh lặng hiếm thấy.

Thấy Ứng Già Nhược nhìn mình, khóe miệng Tạ Vọng Ngôn nở một nụ cười lười biếng: “Thi đại học cố lên.”

*

Ngày 7 tháng 6, kỳ thi đại học toàn quốc.

Ứng Già Nhược ngồi trong phòng thi, tâm trạng bình tĩnh đến lạ thường. 

Thực ra đêm qua cô vẫn hơi mất ngủ, đầu óc toàn những thứ lộn xộn, càng cố ép mình ngủ thì càng tỉnh táo. 

Tạ Vọng Ngôn dường như đã dự liệu trước được, 15 phút sau cậu gõ cửa phòng cô.

Ban đầu Ứng Già Nhược tưởng cậu đến để nói mấy câu an ủi, ví dụ như đừng căng thẳng, những gì cần học đều học rồi, ngày mai cứ thuận theo ý trời, đại loại là những câu tâm lý an ủi thí sinh. 

Nhưng cậu không.

Tạ Vọng Ngôn đứng ở cửa, chỉ dang rộng vòng tay về phía cô, ánh đèn pha lê trên đỉnh đầu tỏa sáng rạng rỡ trên khuôn mặt cậu. 

Cậu vẫn cười ung dung và hờ hững như mọi khi, hơi kéo dài giọng: “Bé cánh cụt, có muốn ôm thần thi cử không?”

Ứng Già Nhược: “Ôm rồi có thể thi được hạng nhất không?”

Tạ Vọng Ngôn: “Ôm lâu thêm một chút thì có khả năng.”

Ứng Già Nhược tiến lên một bước, nhìn cậu và hỏi: “Có thể ôm bao lâu?”

Tạ Vọng Ngôn thong dong nói: “Ôm 10 phút, hoặc là thi được hạng nhất, hoặc là leo lên được hạng nhất (*).”

(*) Đoạn này chơi chữ, nguyên văn “考第一” (thi hạng nhất) và “上第一” (lên hạng nhất – ám chỉ tư thế bên trên bên dưới đó cả nhà =))) ).

Đều là một cả mà.

Dù sao ôm thần thi cử 10 phút, kỳ thi đại học cô sẽ đứng đầu. 

Chuyện tốt như vậy, kẻ ngốc mới không ôm.

Họ không hề thấy. 

Nơi góc khuất cầu thang, Diệp Dung đang dùng sức kéo cánh tay Ứng Hòe Chương lại, không cho phép ông lên tiếng làm phiền.

Ứng Hòe Chương không nhịn được: “Hai đứa nó ôm nhau rồi!”

“Thời khắc quan trọng như lúc thi đại học, bạn bè thân thiết cùng nhau lớn lên từ nhỏ trao nhau cái ôm khích lệ là chuyện bình thường.”

“Tôi với lão Tạ cũng lớn lên cùng nhau, lúc thi đại học, cậu ta có cho tôi cái ôm khích lệ nào!” Ứng Hòe Chương vẫn còn nhớ ngày thi đại học năm đó, ông muốn đi nhờ ô của Tạ Tòng Lẫm một chút mà còn bị đá văng ra. 

Bởi vì ô của ông ấy chỉ để che cho vợ thôi. 

Thật cạn lời.

Diệp Dung: “Ông không có thì đừng có ghen tị với con gái.”

Ứng Hòe Chương: “Tôi ghen á?”

Diệp Dung: “Thôi được rồi, để tôi nói với Linh Uyên một câu, đợi ngày mai lão Tạ về sẽ bù cho ông một cái ôm.”

Ứng Hòe Chương: “Ai thèm bù thứ đó… Chết tiệt, đã ôm được ba phút rồi!”

Diệp Dung: “Im lặng, đừng có nói tục.”

“Vẫn đang ôm…” Ứng Hòe Chương không thể nhịn thêm được nữa, chuẩn bị tiến lên.

Giây tiếp theo, Diệp Dung cuối cùng không nhịn nổi nữa: “Ứng Hòe Chương, nếu ông có thể nhịn được mà không đi làm phiền hai đứa nhỏ, tối nay cho phép ông lên giường ngủ.”

Lời này đối với Ứng Hòe Chương, người đã phải nằm dưới đất ở phòng ngủ chính suốt 20 ngày qua có sức cám dỗ cực kỳ lớn. 

Diệp Dung thấy ông cuối cùng cũng “tắt đài”.

Lúc này mới kéo người đi mất.

Một cái ôm thật dài.

Ứng Già Nhược không nhớ là có đến 10 phút hay không, hoặc là đã vượt quá 10 phút rồi, cô chỉ nhớ rằng, sau khi ôm, tai cô nóng bừng, nhịp tim trong lồng ngực cũng dần mất đi quy luật, không biết Tạ Vọng Ngôn có phát hiện ra không. 

Nhưng không quan trọng, quan trọng là trong cái ôm này, cô dường như đã hấp thụ được sức mạnh của thần thi cử.

Thực sự giống như có thần giúp đỡ. 

Chưa có kỳ thi nào làm cho cô thấy nhẹ nhàng như vậy. 

Khi hoàn thành môn thi cuối cùng, tiếng chuông kết thúc giờ thi vang lên. 

Ứng Già Nhược đặt cây bút đang cầm chặt trong tay xuống, vì thời gian quá lâu, ngón tay trắng nõn bị ép đến đỏ ửng, thậm chí có chút tê dại. 

Cô nhìn những cành cây đa mọc um tùm ngoài cửa sổ.

Kỳ thi đại học kết thúc rồi.

Câu đầu tiên Ứng Già Nhược nói với Tạ Vọng Ngôn đang đợi ngoài phòng thi là: “Tạ Vọng Ngôn, tôi thấy vị trí hạng nhất tỉnh của cậu có lẽ không giữ được rồi.”

Tạ Vọng Ngôn bung chiếc ô che nắng vừa nhận lại từ tay nhân viên điểm thi, che lên đầu Ứng Già Nhược, hoàn toàn không có vẻ buồn bã vì khả năng sắp mất ngôi vị thủ khoa tỉnh: “Tin chấn động, thủ khoa tỉnh năm nay hóa ra là một bé chim cánh cụt, chắc chắn sẽ lên hot search.”

Ứng Già Nhược lườm cậu một cái sắc lẹm: “Tạ Vọng Ngôn!”

Giọng Tạ Vọng Ngôn ngân dài: “Có tôi.”

“Khen tôi hẳn hoi vào!” 

Có trời biết, đất biết và Tạ Vọng Ngôn biết thời gian qua cô đã học như thế nào! 

Cuối cùng cũng kết thúc rồi!!! 

Ứng Già Nhược lại nhấn mạnh, “Tôi muốn nghe một vạn từ khen ngợi!”

Họ đã từng nắm tay nhau lần đầu tiên bước vào trường mẫu giáo. 

Và ngày hôm nay, họ cũng nắm tay nhau cùng bước ra khỏi phòng thi.

Không khí bên ngoài phòng thi rất náo nhiệt, bao quanh là vô số phụ huynh và giới truyền thông muốn phỏng vấn thí sinh đầu tiên bước ra khỏi phòng thi. 

Sau khi môn thi cuối cùng kết thúc, cuối cùng cũng phỏng vấn được bạn học Chu Tụng Du của lớp 7.

Phóng viên: “Bạn học, xin hỏi…”

Phóng viên vừa định đặt câu hỏi, Chu Tụng Du đã giành lấy quyền chủ động: “Mau hỏi em hạng nhất tỉnh năm nay là ai đi!!!”

Phóng viên ngẩn người: “Bạn định nói là bạn sao?”

Chu Tụng Du: “Tất nhiên không phải, anh chị cứ hỏi đi rồi em sẽ trả lời.”

Phóng viên phối hợp hỏi: “Xin hỏi bạn học, bạn cho rằng vị trí hạng nhất trong kỳ thi đại học năm nay tại Nam Thành là ai?”

Chu Tụng Du cầm micro nói rất lớn: “Chính là ánh trăng sáng của trường Minh Thụy chúng em, người mãi mãi đứng ở vị trí top 1 đứt đoạn, bạn Tạ Vọng Ngôn!”

Phóng viên: “Bạn Tạ Vọng Ngôn học giỏi lắm sao?”

Chu Tụng Du coi như được phong ấn: “Cậu ấy không chỉ học giỏi mà điều đỉnh nhất chính là cậu ấy đã dạy một người mất gốc môn Vật lý trở thành cao thủ Vật lý chỉ trong vòng 100 ngày trước kỳ thi, từ 56 điểm lên đến gần điểm tuyệt đối!”

“Dã man vậy sao?”

“Tạ Vọng Ngôn là bạn nào, bạn có thể chỉ giúp không?”

Khi kỳ thi kết thúc, các bạn học lần lượt đi ra, nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng Tạ Vọng Ngôn đâu. 

Giới truyền thông đều chờ đợi phỏng vấn ánh hào quang của Minh Thụy trong truyền thuyết này, tựa như kỳ thi đại học còn chưa kết thúc nhưng vị trí thủ khoa tỉnh đã không còn gì phải bàn cãi. 

Họ đã phỏng vấn thí sinh thi đại học nhiều năm nhưng chưa bao giờ gặp tình huống này.

Cho đến khi họ nhìn thấy một nam sinh cao ráo che một chiếc ô bên ngoài in đầy hình quả nho, một tay đút túi quần, thong dong bước về phía cổng trường. 

Dưới tán ô là một nữ sinh cũng cao ráo mảnh khảnh không kém. 

Trong đám thí sinh đang liều mạng lao ra ngoài, bước chân chậm rãi của họ trông cực kỳ nổi bật.

Dưới sự nhắc nhở của các bạn học khác, phóng viên cuối cùng cũng đợi được chính chủ: “Bạn học này, bạn chính là thủ khoa tỉnh tương lai Tạ Vọng Ngôn phải không?”

“Thủ khoa tỉnh tương lai?” Tạ Vọng Ngôn nhướng mày cười trước ống kính, sau đó nghiêng chiếc ô đi một chút, để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn rực rỡ lôi cuốn của Ứng Già Nhược, “Thủ khoa tỉnh tương lai ở đây này.”

Ứng Già Nhược nhanh chóng kéo chiếc ô xuống che khuất mặt mình. 

Việc đầu tiên sau khi kết thúc kỳ thi đại học.

Ứng Già Nhược không muốn ăn mừng, cô muốn giết chết Tạ Vọng Ngôn!

Các phóng viên truyền thông tại hiện trường đều bị “cặp đôi nhỏ” này làm cho phì cười. 

Phóng viên đứng gần nhất cuối cùng cười nói: “Vậy hai bạn học của chúng ta có lời gì muốn gửi tới tất cả các thí sinh không?”

Nắng gắt như lửa, tiếng ve kêu râm ran. 

Ứng Già Nhược suy nghĩ một chút, nhìn vào ống kính một cách nghiêm túc và nói: “Nếu kỳ thi đại học là một ván cược mang tên “tương lai”, vậy thì tất cả chúng ta đều sẽ trở thành những người chiến thắng lớn nhất. Chúc mọi người tiến về phía tương lai rực rỡ nhất.”

Tạ Vọng Ngôn nhìn Ứng Già Nhược và nói: “Mùa hè rực lửa rồi cũng sẽ qua đi, chúc cho tương lai của chúng ta rực rỡ huy hoàng.”


Hết chương 30

Từ tác giả:

Phần học đường đã kết thúc, cặp đôi nhỏ chúc tất cả mọi người đều có một tương lai rực rỡ huy hoàng.

Dông dài:

Lí do mình ưu tiên Chín muồi là vì thời điểm này cũng đã cận kề kỳ thi THPTQG tại Việt Nam, hi vọng lửa học của CP Già Ngôn sẽ truyền được động lực tới các bạn. Nếu mình không nhầm thì năm nay, các sĩ tử của chúng ta sẽ thi sớm hơn mọi năm, và các em còn không có đề minh họa nữa. Mình thì tốt nghiệp khá lâu rồi, tuy không còn ngồi trên ghế nhà trường nữa nhưng cảm giác của những ngày tháng dùi mài kinh sử vất vả mình vẫn còn nhớ rõ vì năm đó mình ôn thi cũng vật vã lắm =))) 

Tuy nhiên khó khăn nào rồi cũng sẽ qua thôi. Chúc các sĩ tử nhà mình trong những tháng nước rút chân cứng đá mềm, vượt ngàn chông gai, cố gắng chiến đấu hết mình, bứt phá thành hắc mã như Ứng Già Nhược, thành tích đỉnh cao như Tạ Vọng Ngôn, tự tin thu hoạch được quả ngọt!

Xì poi:

“Khoan đã, A Ngôn thích Già Già ư?”

Đến đây coi như kết thúc phần 1 của truyện rùi ạ. Trước chương 30 miễn cương coi đây là truyện học đường thanh thuần trong sáng, sau chương 30 anh Tạ bắt đầu bung lụa, cháy lắm, cả nhà mình cân nhắc nha =)))

Bình luận về bài viết này