[Chín muồi] Chương 29

Chương 29: Khi nho chín mọng

Chuyển ngữ: @motquadao


Ánh sáng gay gắt tràn xuống qua từng hàng hoa phượng tím đang nở rộ trên sân thượng. Tiếng ve sầu và tiếng chim hót sau giờ trưa vang lên khiến màng nhĩ người ta cảm thấy như đang đánh trống reo hò.

Vài lớp bên cạnh đang chụp ảnh tốt nghiệp ở hai tiết đầu chiều nay, thế nên lúc này dưới sân vận động và bên hồ cũng dần trở nên náo nhiệt. Mọi người đều muốn chụp riêng vài bức ảnh để làm kỷ niệm. 

Thời trung học sắp kết thúc rồi.

“Có thật là phải cắn không?” Khi răng của Ứng Già Nhược lướt qua lớp da mỏng trên xương cổ tay của Tạ Vọng Ngôn, cô dường như cảm nhận được nhịp mạch đập của cậu. Đầu lưỡi vô tình chạm vào nốt ruồi son nhỏ xíu đó, cô bỗng khựng lại.

Cô ngước đầu nhìn bóng hình cao gầy đang tựa vào lan can, không hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại biến thành việc hai người bỏ cả tiết học để lên sân thượng “hẹn cắn nhau ” thế này.

Tóc Tạ Vọng Ngôn bị gió thổi rối bời. 

Cậu hơi cúi đầu nhìn Ứng Già Nhược đang dùng hai tay nâng cổ tay mình, xương chân mày chìm trong bóng râm che khuất đi ánh mắt, giọng điệu nhàn nhạt và thản nhiên: “Cậu sợ à.”

“Vậy chúng ta về.”

“Ai sợ chứ.”

“Cắn thì cắn.”

“Có phải chưa từng cắn đâu.” Ứng Già Nhược lẩm bẩm.

Thực ra lúc nãy cô có chút phân vân giữa xương quai xanh và xương cổ tay. 

Cổ áo Tạ Vọng Ngôn mở hờ hai chiếc cúc, cà vạt cũng nới lỏng để lộ ra xương quai xanh rõ nét, trông giống như một thanh snack cho mèo đã bóc sẵn, chờ đợi chú mèo may mắn nào đó ngửi thấy mùi hương chạy đến liếm láp từng chút một.

Đó vốn là cách ăn mặc vào mùa hè rất đỗi bình thường của nam sinh trung học, nhưng Ứng Già Nhược lại không tự chủ được mà nhớ đến bức ảnh selfie cậu đăng trên vòng bạn bè, cô khẽ mím bờ môi hơi khô của mình.

Ánh mắt cô rời khỏi xương quai xanh, cuối cùng chọn ngay cổ tay cậu. 

Quan hệ thanh mai trúc mã mà cắn xương quai xanh thì hơi kỳ quặc. 

Nó làm Ứng Già Nhược không tự chủ được mà nghĩ đến màn dạo đầu trong mấy cuốn truyện tranh…

Không được, không được, không được nghĩ bậy. 

Tóm lại, cắn cổ tay thì bình thường hơn nhiều.

“Ngứa quá.” 

Tạ Vọng Ngôn hờ hững nói: “Ứng Già Nhược, cậu đang liếm hay là đang cắn tôi thế?”

Vừa nghe câu này. 

Ứng Già Nhược lập tức dùng lực cắn mạnh xuống. 

Này thì ngứa này!!!

Ứng Già Nhược buông cổ tay Tạ Vọng Ngôn ra, lại ngước mắt lên, vô thức mím môi: “Tôi cắn xong rồi.”

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn dừng lại trên làn môi của Ứng Già Nhược. 

Rõ ràng cô mới là người cắn nhưng lúc này môi lại đỏ rực như thể vừa bị giày vò hồi lâu.

Ứng Già Nhược đưa cổ tay mình ra trước mặt Tạ Vọng Ngôn: “Đến lượt cậu đấy.”

Tạ Vọng Ngôn hạ mắt xuống, chậm chạp nắm lấy cổ tay cô. 

Bàn tay cứng cáp, thon dài của chàng trai tương phản rõ rệt với cổ tay mảnh mai, mềm mại của cô gái. 

Cậu hơi cúi đầu, như thể đang hôn lên cổ tay cô vậy. 

Ứng Già Nhược thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở hơi ấm nóng của Tạ Vọng Ngôn phả vào da thịt mình.

Cơn gió nhẹ ban đầu bỗng dưng thổi mạnh, những tán phượng tím xào xạc, cánh hoa bay lả tả, một bông hoa tím nhỏ rơi xuống tóc Tạ Vọng Ngôn.

Tạ Vọng Ngôn đột nhiên buông tay, nâng đôi mi dày lên, cười khẽ: “Ai nói là tôi cũng sẽ cắn vào cổ tay cậu.”

Dứt lời, cậu quay người đi ra ngoài. 

Ứng Già Nhược ngẩn người một lát mới phản ứng lại: “Ý cậu là sao?”

“Đột nhiên lương tâm trỗi dậy nên không cắn lại nữa à?” 

Cô đuổi theo hỏi.

Cánh tay Tạ Vọng Ngôn lười biếng khoác lên sau gáy Ứng Già Nhược, cùng nhau đi xuống cầu thang: “Lương tâm thì không có đâu.”

“Tôi chưa nghĩ ra nên cắn chỗ nào, cứ nợ đó đã.”

“Ồ, vậy chúng ta như thế này là hòa rồi nhé?” Ứng Già Nhược rất để tâm đến vấn đề này.

Tạ Vọng Ngôn không trả lời mà hỏi ngược lại, ngón tay khẽ chạm vào đầu ngón tay cô: “Muốn nắm tay không?”

Nơi góc cầu thang mát mẻ. 

Họ nắm tay nhau ngắn ngủi nhưng thân mật. 

Mười ngón tay đã lâu không đan chặt. 

Lòng bàn tay áp sát nhau còn nóng hơn cả ánh mặt trời rực rỡ mùa hạ. 

Nhịp mạch đập còn rộn rã hơn cả tiếng ve kêu chim hót ngoài cửa sổ.

Ứng Già Nhược: “Sau này cậu không được tùy tiện giận tôi nữa.” 

Tạ Vọng Ngôn: “Được.”

Mấy bậc cầu thang cuối cùng. 

Ứng Già Nhược nhìn ra ngoài thấy mấy học sinh lớp 12 đang cầm máy ảnh đứng dưới gốc cây ngọc lan, mặc đồng phục chụp ảnh đủ mọi góc độ.

Cô nhớ lại hồi tốt nghiệp mẫu giáo, cô đã ôm Tạ Vọng Ngôn khóc đến mức ướt đẫm áo cậu  chỉ vì sau này không còn được uống loại sữa chua nho đặt riêng của trường nữa. Khi tốt nghiệp tiểu học, cô kiềm chế hơn một chút, chỉ bắt Tạ Vọng Ngôn cùng ngồi trên xích đu ở sân trường đến tận nửa đêm, suýt nữa làm bố mẹ hai nhà thót tim vì sợ, chỉ vì sau này sẽ không còn được ngồi trên chiếc xích đu hình nấm này nữa. 

Khi tốt nghiệp cấp hai, đang trong thời kỳ nổi loạn, cô đã đi nhuộm một mái tóc màu bạch kim.

Hiện tại sắp tốt nghiệp trung học, Ứng Già Nhược cảm thấy mình đã chín chắn hơn nhiều. 

Cô chỉ lặng lẽ cảm thán một câu: “Tạ Vọng Ngôn, chúng ta sắp tốt nghiệp rồi.”

Tạ Vọng Ngôn “ừ” một tiếng. 

Ừ cái gì mà ừ. 

Ứng Già Nhược nghiêng đầu nhìn cậu: “Cậu không có lời gì muốn nói sao?” 

Tốt nghiệp rồi đó! 

Thời trung học của họ sắp kết thúc rồi!

Tạ Vọng Ngôn thật sự có lời muốn nói. 

Cậu ôn tồn nói với Ứng Già Nhược: “Sau này hãy trở thành một luật sư có trách nhiệm nhé.”

*

Vào tiết 3 và tiết 4 chiều nay, họ từ người xem phong cảnh cũng đã biến thành một phần của phong cảnh.

Có sáu bảy lớp cùng chụp ảnh tốt nghiệp vào khoảng thời gian này, ngôi trường sau giây phút yên tĩnh lại trở nên náo nhiệt. Các bạn học mặc đồng phục đi lại khắp nơi, toát lên vẻ hoạt bát, tươi trẻ của lứa tuổi thiếu niên.

Lớp 12A7 được sắp xếp chụp ảnh tốt nghiệp dưới gốc cây ngọc lan. 

Ngón tay Tạ Vọng Ngôn vừa dài vừa thẳng, nốt ruồi son nhỏ ở cổ tay rất nhạt, mang theo chút quyến rũ khó tả, lúc này quanh nốt ruồi son có thêm một vòng dấu răng nên trông cực kỳ nổi bật.

Theo lý mà nói, bình thường người ta sẽ không nhìn chằm chằm vào cổ tay của người khác. 

Ngặt nỗi hôm nay Tạ Vọng Ngôn lại cực kỳ thích vân vê nốt ruồi son nhỏ của mình, ngay cả lúc chụp ảnh tốt nghiệp cũng không ngoại lệ. 

Khiến Trần Kinh Tứ không nhịn được mà hỏi: “Anh Tạ, cổ tay cậu không thoải mái à?”

“Hơi ngứa.” Tạ Vọng Ngôn hờ hững đáp.

“Sao thế, bị muỗi đốt à? Dạo này muỗi trong trường…” nhiều lắm. 

Trần Kinh Tứ đang nói thì ánh mắt rơi vào dấu răng trên cổ tay cậu, lời nói đột ngột dừng lại.

“Muỗi nào mà cắn đáng yêu thế này?” Tạ Vọng Ngôn cười nhạo.

Trần Kinh Tứ: “!!!” 

“Đm!”

Các bạn nữ phải ở trong lớp trang điểm nhẹ và chỉnh lại tóc nên Ứng Già Nhược ra ngoài muộn hơn một chút, vừa ra tới nơi đã nghe thấy tin đồn về dấu răng trên cổ tay Tạ Vọng Ngôn. 

Các lời đồn đoán nổ ra rầm rộ.

Có người đoán sắp tốt nghiệp nên có người thầm mến tỏ tình bị từ chối, bèn dùng cách khác người để bắt cậu phải nhớ kỹ mình mãi mãi. 

Tất nhiên cũng có người đoán là Ứng Già Nhược cắn, vì cả trường chỉ có một mình cô là người khác giới có thể lại gần Tạ Vọng Ngôn.

Thủ phạm mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, giả vờ như không liên quan gì đến mình. 

Trong lòng đã âm thầm cho Tạ Vọng Ngôn một nhát. 

Tâm Nghi định bắt nghi phạm Ứng Già Nhược cắn thử một miếng bánh mì trong tay cô nàng để đối chiếu dấu răng trên bánh và trên cổ tay Tạ Vọng Ngôn. 

May mà lão Từ cùng các giáo viên lớp 7 đi tới mới ngăn cản được màn kịch tìm kiếm hung thủ ngẫu hứng này.

Lão Từ vừa tới đã nói một câu: “Tạ Vọng Ngôn, em cao mét chín mà sao lại đứng hàng đầu thế hả, xuống hàng cuối đi!” 

Trời mới biết cái chiều cao đó của cậu nổi bật như thế nào giữa một đám học sinh trung học.

Ứng Già Nhược theo bản năng quay người nhìn ra sau xem Tạ Vọng Ngôn đứng ở đâu. 

Lập tức chạm ngay vào một gương mặt quen thuộc ở ngay sát bên, gió thổi lọn tóc mái trước trán cậu, rõ ràng là mặc bộ đồng phục giống hệt tất cả các nam sinh khác nhưng cậu lại nổi bật một cách lạ kỳ, giống như một cây phượng rực rỡ đứng độc lập giữa một rừng hoa ngọc lan trắng hồng đan xen.

Cô hơi ngẩn người, giây tiếp theo, ngón tay buông thõng bên sườn bị khều nhẹ một cái. 

Ngay sau đó, trong lòng bàn tay có thêm một thứ. 

Là một viên kẹo. 

Ứng Già Nhược chậm rãi cuộn ngón tay lại.

Tạ Vọng Ngôn dỗ dành bạn nhỏ xong mới uể oải nhìn lão Từ: “Em đi ngang qua thôi.”

“Ha ha ha, lão Từ sao lại hung dữ với học trò cưng thế. Tạ Vọng Ngôn có muốn chuyển lớp không, lớp 10 luôn chào đón em.” Giáo viên ngữ văn lớp 7 cũng là giáo viên chủ nhiệm lớp 10, tranh thủ lúc loạn lạc đưa ra lời mời: “Lúc chụp ảnh tốt nghiệp em muốn đứng đâu cũng được.”

Tạ Vọng Ngôn nhìn sang: “Đứng đâu cũng được ạ?”

Giáo viên ngữ văn thấy cậu có vẻ lung lay, cười nói: “Đứng cạnh thầy cũng không vấn đề gì!”

Lão Từ: “Đi đi đi, bớt đào góc tường nhà tôi lại.”

“Đứng vào hàng đi, cao đứng sau, thấp đứng trước, nữ đứng trước, nam đứng sau, đứng theo đội hình diễn tập lần trước đi, bắt đầu chụp đây.”

“Chúng ta tốt nghiệp rồi!” 

Giữa những tiếng hò reo náo nhiệt của các bạn học, Ứng Già Nhược âm thầm bóc vỏ kẹo, khi nhiếp ảnh gia đếm ngược, cô nở một nụ cười rạng rỡ trước ống kính.

Bức ảnh tốt nghiệp trung học của cô có vị nho.

*

Chụp ảnh tốt nghiệp xong, thời gian đến lúc tan học còn hơn nửa tiếng nữa. Khi mọi người đang chuẩn bị dọn dẹp sách sở để về nhà thì lớp trưởng Tùy Nhân phát cho mỗi người một tờ giấy viết thư rất đẹp.

Tùy Nhân đứng trên bục giảng, sau lưng là bảng đếm ngược ngày thi đại học chỉ còn con số hàng chục. 

Giọng cô nàng như dòng suối chảy: “Các bạn ơi, chỉ còn 15 ngày nữa là đến kỳ thi đại học, sau 15 ngày nữa, chúng ta sẽ mỗi người một ngả, có rất nhiều bạn có lẽ trong tương lai một năm, hai năm, năm năm hay mười năm nữa đều khó có thể gặp lại nhau một lần.”

“Tờ giấy viết thư này là hoạt động lớp cuối cùng của lớp 12A7 chúng ta, hoạt động lần này có tên là…” Tùy Nhân quay người viết lên bảng: 

Ước hẹn mười năm.

“Mọi người hãy viết một lá thư cho chính mình của mười năm sau, mình sẽ giúp mọi người bảo quản, mười năm sau kể từ ngày hôm nay, bất kể mọi người đang ở đâu, cách núi hay cách biển, mình đều sẽ gửi thư cho các bạn đúng như đã hẹn.” 

“Hoạt động lớp lần này mọi người vẫn tự do lựa chọn có tham gia hay không.”

Ứng Già Nhược cúi đầu nhìn tờ giấy viết thư chủ đề đại dương xanh thẳm của mình, góc dưới bên trái in hình một chú cá mập đang bơi lội giữa sóng biển. 

Cô lại nhìn sang tờ của Tạ Vọng Ngôn. 

Cậu có một tờ giấy viết thư chủ đề vùng tuyết băng giá, góc trên bên phải in hình chú chim cánh cụt nhỏ đáng yêu.

Tạ Vọng Ngôn nhìn biểu cảm của Ứng Già Nhược, đôi môi mỏng thốt ra hai chữ: “Muốn đổi?”

“Ừm…” Ứng Già Nhược kéo dài giọng, “Tôi thích bé chim cánh cụt.”

“Làm sao bây giờ, tôi cũng thích bé chim cánh cụt.” Tạ Vọng Ngôn gập ngón tay, gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của chú chim cánh cụt.

Được thôi. 

Thiên mệnh chi nữ không chiếm đoạt thứ người khác yêu thích. 

Ứng Già Nhược viết tiêu đề lên tờ giấy viết thư:  

Gửi tới Ứng Già Nhược mười năm sau.

Ứng Già Nhược dừng bút, định suy nghĩ xem câu đầu tiên nên viết gì. 

Giây tiếp theo, tờ giấy viết thư bị những ngón tay dài rõ khớp xương rút đi. 

Cô quay đầu nhìn Tạ Vọng Ngôn: “???”

Tạ Vọng Ngôn: “Không phải muốn đổi sao?” 

Cậu đẩy tờ có chú chim cánh cụt qua, “Cho cậu.”

Ứng Già Nhược: “Tôi viết tiêu đề xong rồi mà.”

Tạ Vọng Ngôn kẹp tờ giấy viết thư vào trong sách: “Không sao.”

Ứng Già Nhược chống cằm nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Tạ Vọng Ngôn, mười năm sau cậu sẽ như thế nào nhỉ?” 

Liệu có còn ở bên cạnh cô không?

Tạ Vọng Ngôn trầm tư vài giây, thốt ra một câu kinh người: “Chắc là đã kết hôn được sáu năm rồi.”

Ứng Già Nhược nhìn khuôn mặt chán chường, thanh tâm quả dục của Tạ Vọng Ngôn: “Cậu lại lừa tôi!” 

Với nhan sắc này, với tính nết này, mười năm sau 99.9% là Tạ Vọng Ngôn vẫn độc thân.

Tạ Vọng Ngôn nhìn cô một cái: “Được, cậu nói là được.”

Ứng Già Nhược: “…”

Lát sau, Ứng Già Nhược không nhịn được đẩy đẩy cánh tay Tạ Vọng Ngôn, “Cậu nói xem, mười năm sau tôi sẽ như thế nào?”

Tạ Vọng Ngôn lại nhìn cô một cái, lạnh lùng nói: “Mười năm sau cậu sẽ trở thành đại luật sư Ứng lừng lẫy, khóa cửa trái tim, hô mưa gọi gió trong giới luật sư.”

Ứng Già Nhược: “Oa, giống hệt những gì tôi nghĩ!”

Tạ Vọng Ngôn: “Ồ.” 

“Tôi nói bừa đấy.”

“…”

Trần Kinh Tứ xách cặp đi ngang qua: “Anh Tạ, sắp thi đại học rồi, mai có muốn ra ngoài tụ tập chút không, thư giãn lần cuối.” 

“Vừa khéo là sinh nhật tôi.”

Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn Ứng Già Nhược.

“Ý gì đây, cần xin chỉ thị à?” 

“Nếu tôi không nhớ nhầm thì bạn học Ứng là em gái ruột chứ có phải vợ cậu đâu đúng không?” Trần Kinh Tứ trêu chọc. 

“Hay là bạn học Ứng cũng đi cùng đi, dù sao cũng không có người ngoài, chỉ có mấy bạn đánh bóng rổ lần trước với mấy bạn chơi thân trong lớp mình thôi.”

Tạ Vọng Ngôn rất biết nắm bắt trọng điểm: “Em gái?” 

Lại còn em gái ruột? 

Chưa kịp hỏi xem mối quan hệ thanh mai trúc mã của họ đã biến chất thành anh em ruột từ khi nào.

Giây tiếp theo, Ứng Già Nhược nhanh chóng lên tiếng: “Đi!” 

“Ngày trọng đại như sinh nhật bạn Trần Kinh Tứ, chúng tôi nhất định sẽ đến đúng giờ để chúc mừng cậu. Được rồi cậu có thể về nhà rồi, chúng tôi cần thảo luận xem nên chuẩn bị quà sinh nhật gì cho cậu.”

Trần Kinh Tứ gãi đầu: “Thực ra cũng không quan trọng đến thế đâu…” 

“Các cậu đừng có tốn kém quá nhé.”

Sau khi người đi rồi, Ứng Già Nhược lén nhìn Tạ Vọng Ngôn một cái. 

Tạ Vọng Ngôn bình thản hỏi: “Ứng Già Nhược, tôi vụng trộm với cậu lâu như vậy rồi, khi nào cậu mới cho tôi danh phận đây?”

Ứng Già Nhược giờ đây đã có thể thản nhiên đối mặt với hai chữ “vụng trộm”. 

Mới là lạ.

*

Chiều thứ Bảy, Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn cùng đi tham gia tiệc sinh nhật của Trần Kinh Tứ. 

Hiếm khi không phải mặc đồng phục, Ứng Già Nhược đã tỉ mỉ chọn một bộ váy hai dây màu đen kết hợp với chân váy ngắn bất đối xứng, ngoài vòng tay ra cô không đeo thêm trang sức nào khác. Mái tóc dài buộc lệch thành búi thấp, vừa lười biếng vừa tinh nghịch.

Tạ Vọng Ngôn cũng mặc màu đen, áo sơ mi chất satin, cúc áo không cài đến tận trên cùng, mang lại cảm giác tùy ý mà quý phái. 

Lúc ra khỏi cửa, Ứng Già Nhược nhìn cậu một cái: “Tôi thấy cậu có thể đeo thêm một sợi dây chuyền.” 

Cái áo sơ mi này, cái cổ này, cái xương quai xanh này mà không đeo dây chuyền thì hơi trống trải.

Tạ Vọng Ngôn thản nhiên nói: “Lần sau cậu chọn cho tôi.” 

Ứng Già Nhược nhìn thời gian: “Được.” 

Hôm nay không kịp sang nhà đối diện chọn cho cậu nữa, sắp đến giờ hẹn rồi.

Khi đến trước cửa phòng riêng. 

Tạ Vọng Ngôn dừng bước: “Có cần tôi vào sau vài phút không?”

Ứng Già Nhược khó hiểu: “Tại sao?”

Tạ Vọng Ngôn bình tĩnh đáp: “Người đàn ông không có danh phận phải tự giác ẩn mình.”

Ứng Già Nhược nghẹn lời nửa giây. 

Sau đó cô trực tiếp đẩy cửa ra, kéo cậu cùng vào: “Ai nói cậu không có danh phận hả, anh trai đại nhân.”

“Oa, hai anh em ngọt ngào quá đi.” 

Chu Nhiễm đang cầm micro thốt lên một câu khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào họ. 

Tiếng vang lớn đến mức cách xa một cây số vẫn có thể nghe thấy.

Ứng Già Nhược: “…”

Chu Nhiễm cầm micro phỏng vấn: “Xin hỏi hai vị bình thường ở nhà cũng gọi nhau là anh trai đại nhân và em gái đại nhân sao?”

Ứng Già Nhược: “…” 

Tạ Vọng Ngôn: “Đúng thế.” 

Chu Nhiễm: “Ỏ!”

Trần Kinh Tứ kịp thời cướp lấy micro, nếu không bữa tiệc sinh nhật của cậu ta sẽ biến thành buổi đồ tể mất. 

Ứng Già Nhược rất muốn bóp chết Tạ Vọng Ngôn, nhưng trên người cậu không có chỗ nào mềm cả, muốn bóp cũng chẳng có chỗ mà bóp, chỉ đành ghi lại vào sổ nợ trước.

Sắp thi đại học, tất cả những người ngồi đây đều là mầm non của Thanh Hoa – Bắc Đại, Trần Kinh Tứ đương nhiên không dám sắp xếp hoạt động đặc biệt nào, tránh để xảy ra vấn đề gì trong tiệc sinh nhật của mình làm lỡ dở tương lai của mọi người. 

Vì thế cậu ta đặt một hội quán tư nhân rất ít người biết ở Nam Thành, ngoài ăn uống ra, trong phòng còn có một sân khấu nhỏ, có cả dàn âm thanh và các thiết bị khác để thuận tiện giải trí.

Sau bữa tối, các nam sinh tụ tập chơi game, hát karaoke. 

Ứng Già Nhược vừa vào cửa đã bị Chu Nhiễm tóm lấy: “Hai người hôm nay cứ như mặc đồ đôi ấy, suýt thì mình nhìn lầm.”

“Đồ đôi gì chứ, rõ ràng là đồ kiểu người một nhà!” Ứng Già Nhược đáp lại một cách hùng hồn. 

Tối qua Tạ Vọng Ngôn có hỏi cô hôm nay mặc gì, nói là để duy trì hình tượng anh em, có thể phá lệ cùng cô mặc đồ kiểu anh trai em gái một lần.

Chu Nhiễm thấy Tùy Nhân và Tưởng Tâm Nghi đang thì thầm, lập tức kéo Ứng Già Nhược qua chung vui: “Hai cậu đang nói chuyện gì thế?”

Tùy Nhân thẳng thắn chia sẻ: “Tớ định sau khi thi đại học xong sẽ tỏ tình với Chu Tụng Du, tớ thầm thích cậu ấy hai năm rồi, đang bàn bạc quy trình cụ thể với Tâm Nghi, cậu ấy có kinh nghiệm hơn.” Đ

ừng nhìn Tưởng Tâm Nghi bình thường không lộ vẻ gì, thực chất kinh nghiệm yêu đương vô cùng phong phú.

Từ lớp 6 tiểu học đã bắt đầu yêu sớm rồi.

Chu Nhiễm: “Cậu thích thầm Chu Tụng Du á?!” 

Ứng Già Nhược: “Cậu chưa từng yêu đương với Chu Tụng Du á?!”

Cả hai cùng đồng thanh hỏi. 

Ứng Già Nhược và Chu Nhiễm nhìn nhau, sau đó thấy được sự ngơ ngác khác nhau trong mắt đối phương.

Ứng Già Nhược: “Ban đầu tên nhóm của bốn chúng ta không phải là “Tiến độ thoát ế 1/4” sao, người thoát ế không phải Tùy Nhân à?”

Chu Nhiễm cuối cùng cũng nhớ ra: “Không phải mà! Lúc đó tớ tưởng cậu đang lén lút yêu đương với Tạ Vọng Ngôn mà không nói cho bọn tớ biết!”

Sự lệch pha thông tin này thật diệu kỳ…

“Tớ thật sự không ngờ cậu lại yêu thầm Chu Tụng Du đấy.”

“Thực ra mình cũng thầm thích hot boy lớp 11, tiếc là cậu ấy với hoa khôi lớp đó “tiêu thụ nội bộ” rồi.” Chu Nhiễm lấy nước trái cây thay rượu, thở dài một tiếng, “Kính một ly cho mối tình đơn phương chết yểu của tớ.”

Mọi người càng nói chuyện thì chủ đề bắt đầu chuyển sang chuyện yêu thầm. 

Hầu hết các thiếu nữ tuổi dậy thì ít nhiều đều từng có một người con trai mình thầm thương trộm nhớ thời đi học, mỗi một bạn nữ có mặt ở đây đều vậy. 

Ngoại trừ Ứng Già Nhược vẫn im hơi lặng tiếng.

“Bạn cùng bàn, cậu có từng thích thầm bạn nam nào không?” Tưởng Tâm Nghi tò mò hỏi.

Ứng Già Nhược vốn đang nghe lịch sử yêu thầm của mọi người một cách say sưa. 

Đột nhiên bị gọi tên, phản ứng đầu tiên của cô là: “Tớ không chơi trò thầm thì đó đâu, thích là phải nói ra một cách đường đường chính chính chứ.”

Tùy Nhân: “Bị từ chối thì sao, ngại lắm.” 

Cùng một lớp thì càng ngại hơn, ngày nào cũng phải gặp mặt, cứ gặp là lại nghĩ đến việc mình bị từ chối, chẳng khác nào mỗi ngày bị xử lăng trì một lần.

Ứng Già Nhược đáp lại một cách hiển nhiên: “Bị từ chối chứng tỏ đối phương không có gu thẩm mỹ thôi. Một đứa con trai mà ngay cả thẩm mỹ cơ bản cũng không đạt chuẩn thì tớ khuyên cậu nên đổi người khác mà thích.”

Tùy Nhân: “Đợi khi nào cậu thực sự thầm thích một người, cậu sẽ hiểu được cái tâm trạng chua xót bồn chồn này của tớ.”

Ứng Già Nhược nhíu đôi mày thanh tú, chua xót bồn chồn? 

Đó là tâm trạng như thế nào nhỉ?

Chu Nhiễm đổi cách hỏi: “Già Nhược, cậu thích kiểu con trai như thế nào?” 

Mọi người đồng loạt nhìn về phía cô.

Suốt ba năm trung học, đủ kiểu nam sinh tỏ tình với Ứng Già Nhược nhưng không ai là không bị từ chối, hỏi thì cô bảo rằng mình muốn tập trung học tập. 

Nhiều người cho rằng đó chỉ là một cái cớ qua loa. 

Không ngờ, cô thực sự tập trung vào việc học. 

Vì thế mọi người rất tò mò về tiêu chuẩn chọn người yêu của Ứng Già Nhược.

Ánh sáng ở ghế sofa rất rực rỡ, phản chiếu đôi mắt hồ ly xinh đẹp vừa quyến rũ vừa trong trẻo của Ứng Già Nhược. 

Cô không hề do dự mà nói: “Tớ thích “người theo chủ nghĩa thẩm mỹ của Ứng Già Nhược là trên hết”.”

Một câu trả lời rất trừu tượng,

Nhưng lại vô cùng đậm chất Ứng Già Nhược.

“Anh Tạ làm một bài đi!” 

“Hát cho tôi bài Chúc mừng sinh nhật cũng được mà.”

Phòng riêng yên tĩnh một chốc rồi lại khôi phục sự náo nhiệt, Trần Kinh Tứ gọi Tạ Vọng Ngôn đang lười biếng vùi mình trong ghế sofa chơi điện thoại lên hát. 

Vốn dĩ cậu ta cũng không trông chờ gì vào việc Tạ Vọng Ngôn sẽ nể mặt. 

Bởi vì cũng giống như việc chưa ai từng thấy cậu chấp nhận lời tỏ tình của bất kỳ cô gái nào, cậu cũng chưa bao giờ hát trong bất kỳ dịp nào. 

Mọi người đã mặc định rằng có lẽ ngũ âm của nam thần không hoàn thiện, ông trời có thể đã đóng cánh cửa này của cậu lại.

Nào ngờ giây tiếp theo, Tạ Vọng Ngôn thực sự đặt điện thoại xuống: “Được.”

Ngồi trên chiếc ghế cao, hai chân dài thẳng tắp của Tạ Vọng Ngôn gác một cách tùy ý và lười biếng trên sàn gỗ đen, một tay giữ micro, ánh sáng đổ dồn lên đường nét khuôn mặt xuất chúng của cậu, đôi lông mày và ánh mắt trông còn đẹp trai và thâm trầm hơn thường ngày, dưới ánh đèn mờ ảo trông cực kỳ quyến rũ. 

Cậu dễ dàng trở thành tâm điểm của tất cả mọi người.

“Tạ Vọng Ngôn thế mà lại hát nhạc Quảng Đông.” 

“Trời ạ, tiếng Quảng của cậu ấy chuẩn quá!” 

“Hay quá đi mất!!!” 

“Tôi đã bảo là giọng cậu ấy hay như vậy thì tuyệt đối không thể hát dở được mà!”

Thậm chí Ứng Già Nhược còn nghe thấy loáng thoáng Tưởng Tâm Nghi bên cạnh đang ôm tim: “Trời ơi, cảnh tượng này mà chụp lại đăng lên diễn đàn thì không biết lại thu phục được bao nhiêu trái tim thiếu nữ nữa.”

Chu Nhiễm thở dài một hơi: “Trường Minh Thụy lớn thế mà không có bạn nữ nào hạ gục được cực phẩm như Tạ Vọng Ngôn, lại để cậu ấy nước phù sa nhưng chảy ruộng ngoài, thật đúng là… Haizzzz! Nỗi nhục của Minh Thụy!” 

Cô nàng liếc nhìn Ứng Già Nhược, “Vốn tưởng là có cơ hội, ai ngờ lại còn có quan hệ huyết thống.”

Sự chú ý của Ứng Già Nhược hoàn toàn bị bóng dáng vừa xa lạ vừa quen thuộc trên sân khấu thu hút. 

Giọng điệu trầm thấp lười biếng của Tạ Vọng Ngôn xuyên qua micro, giống như một luồng điện chảy qua tai cô:

“Hỏi khi nào mới tới mùa nho chín mọng

Em phải lặng im chờ, tiếp tục lẳng lặng đợi

Cho dù thất thu cũng phải kiên trì đến cuối.”

Lúc này, Ứng Già Nhược cũng như bị giọng hát của cậu đóng đinh tại chỗ, đôi mắt hồi lâu không hề chớp lấy một cái, nhưng trong lồng ngực lại đập rộn ràng liên hồi.

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn tĩnh lặng mà sắc bén, tầm mắt cậu hướng thẳng về phía cô, không dời đi một khắc nào. 

Cậu đang nói với cô một cách rõ ràng và trực tiếp rằng, bài hát này là dành cho cô.

Trong ánh nhìn đầy mơ màng và mông lung ấy, trong lòng Ứng Già Nhược bỗng nảy ra một ý nghĩ hoang đường:

Có phải Tạ Vọng Ngôn đang thích thầm cô không?


Hết chương 29

Từ tác giả: 

Cùng chờ đợi mùa nho chín nhé

Preview: Bé chim cánh cụt và Tạ Vọng Ngôn sẽ kết thúc quãng đời trung học vào chương sau.

Bài Tạ Vọng Ngôn hát là “Khi Nho Chín” của Trần Dịch Tấn, siêu hay!

Dông dài:

Mời mọi người nghe nhạc ở đây nha. Mình biết đến chú Tấn cũng qua truyện ngôn tình thôi nhưng nhạc của chú Tấn siêu đỉnh!

Xì poi:

“Tôi không nhìn ngực cậu, tôi nhìn bụng.”

Bình luận về bài viết này