Chương 28: Tạ Vọng Ngôn: “Khóa hỏng rồi.”
Chuyển ngữ: @motquadao
Rốt cuộc Tạ Vọng Ngôn có nhận thức được rõ thân phận của mình không vậy? Đã nói là sau khi quay lại trường sẽ làm vệ sĩ riêng cho cô cơ mà?
Ứng Già Nhược cảm thấy dạo này Tạ Vọng Ngôn có chút ỷ sủng mà kiêu rồi.
Lại dám để đại tiểu thư đi đưa nước cho vệ sĩ!
Các bạn học đang đứng vây xem quanh sân bóng rổ vừa thấy bóng dáng Ứng Già Nhược liền ăn ý nhường ra một con đường.
Ứng Già Nhược khựng lại một chút rồi mới tỏ ra tự nhiên đi về phía Tạ Vọng Ngôn.
Cậu đang ngồi trên hàng ghế dài phía trong, có lẽ vì chơi bóng quá lâu nên nhịp thở có chút không đều, mái tóc ngắn vì thấm mồ hôi mà càng đen hơn, làm góc nghiêng của cậu càng nổi bật thần thái lạnh lùng như muốn đẩy người khác ra xa vạn dặm.
Nhưng vì vận động quá mức, gân xanh trên cánh tay lộ rõ, như đang nhảy múa đầy sức sống. Nhìn dọc theo cánh tay xuống dưới, các đốt ngón tay đặt tùy ý trên đầu gối dài và mạnh mẽ, mỗi lần mười ngón tay đan xen với cô, cậu đều nắm giữ bàn tay cô thật chặt.
Rất khó thoát ra.
Từ nhỏ Ứng Già Nhược đã thích dính lấy Tạ Vọng Ngôn, thời gian trước cậu cứ hở ra là nắm tay cô, thực ra cô rất thích.
Nhưng dạo này cậu lại không nắm nữa.
Phiền quá.
Ứng Già Nhược chậm chạp thu hồi ánh mắt, như không có ai xung quanh mà dừng trên mặt Tạ Vọng Ngôn, giọng điệu mang theo chút không vui: “Nước của cậu đây.”
Không ngờ câu đầu tiên Tạ Vọng Ngôn nói khi nhận lấy nước là: “Sao lại là nước lạnh?”
Sân bóng rổ vừa nóng vừa nắng, cũng không biết cậu làm sao mà trụ lại đây được một tiếng đồng hồ, bây giờ còn ở đó mà kén cá chọn canh với cô.
Ứng Già Nhược bực bội hỏi: “Cậu đến tháng hay sao mà phải uống nước ấm?”
Không sợ bị say nắng à.
Tạ Vọng Ngôn kiêu kỳ đáp: “Tôi chỉ uống nước ở nhiệt độ thường thôi.”
Ứng Già Nhược không thể chịu nổi cái tính làm mình làm mẩy này của cậu dù chỉ một chút.
“Không uống thì thôi.” Ứng Già Nhược muốn cướp lại chai nước mình đã cất công đi mua ở căn tin, “Trả đây.”
“Của tôi.”
Tạ Vọng Ngôn ngửa người ra sau, dễ dàng tránh né.
Ứng Già Nhược không những không giật được mà còn suýt chút nữa ngồi lên đùi cậu trước mặt bao nhiêu bạn học.
May mà kịp thời vịn vào cánh tay cậu, đối diện với đôi mắt không mấy nhiệt độ của cậu.
Cậu ta đang không khó chịu cái gì vậy?
Ứng Già Nhược nhịn, nhưng cuối cùng không nhịn được: “Cậu…”
Có phải cố ý không đấy!
Lời còn chưa dứt.
“Bạn… bạn học Ứng.”
Lục Kỳ Diên, người vừa bị câu nói trước đó của Tạ Vọng Ngôn làm cho đại não hỗn loạn, đứng bên cạnh, cuối cùng cũng hoàn hồn lại, gọi một tiếng.
Ứng Già Nhược lúc này mới chú ý đến Lục Kỳ Diên, trên tay cậu ta cũng cầm một chai nước, đang đứng cạnh Tạ Vọng Ngôn.
Cô theo bản năng đáp: “Bạn học Lục, cậu cũng ở đây à.”
Ngay lúc đó, Tạ Vọng Ngôn đột nhiên bật cười một tiếng cực khẽ.
Ứng Già Nhược liếc cậu một cái, cảm thấy chắc gần đây tên này đến tháng thật rồi, tâm tình cứ sáng nắng chiều mưa.
Cô quay sang nhìn Lục Kỳ Diên: “Cậu cũng tới chơi bóng rổ à?”
“Đúng vậy, à không phải, tôi tới…” Đối diện với đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng của Ứng Già Nhược, Lục Kỳ Diên lắp bắp một hồi lâu.
Ứng Già Nhược rất kiên nhẫn nhìn cậu ta, không hề thúc giục.
Tạ Vọng Ngôn tặc lưỡi một cái.
Cậu thấy hơi khó chịu khi cô dùng ánh mắt tập trung như vậy để nhìn người khác.
Trong đầu Lục Kỳ Diên cứ lởn vởn câu nói của Tạ Vọng Ngôn: “Cô ấy chỉ thích người đứng đầu khối thôi.”
Người đứng đầu khối chẳng phải là Tạ Vọng Ngôn sao?
Nhưng chẳng phải họ là anh em à?
Lục Kỳ Diên im lặng.
Cậu ta nhìn cô vài lần, lại nhìn Tạ Vọng Ngôn một cái.
Gương mặt đỏ bừng lên vì nín nhịn.
Ứng Già Nhược nghi ngờ cậu ta bị say nắng, quay đầu nói với Tạ Vọng Ngôn: “Cậu đưa chai nước lạnh cho bạn học Lục uống đi.”
Tạ Vọng Ngôn vặn nắp chai, trực tiếp uống cạn cả chai nước, sau đó vô tội nói: “Cậu ta cũng có nước mà.”
Ứng Già Nhược: “…”
Lục Kỳ Diên cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình: “Cậu có thích người đứng đầu khối không?”
Ứng Già Nhược đáp rất hiển nhiên: “Ai mà chẳng thích người đứng đầu khối cơ chứ.”
Cùng với câu nói đó, Tạ Vọng Ngôn đứng dậy, bên ngoài lại là một trận reo hò như sấm dậy.
Lục Kỳ Diên siết chặt nắm đấm: “Tôi hiểu rồi.”
Nói xong liền quay người chạy mất.
Ứng Già Nhược nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Cậu ấy hiểu cái gì cơ?”
Tạ Vọng Ngôn đứng trước mặt Ứng Già Nhược, căn bản không thèm để ý đến câu hỏi đó, cậu như thể không còn sức lực mà gục đầu lên vai cô: “Mệt quá, nóng quá, về lớp thôi.”
Ứng Già Nhược bất ngờ không kịp chuẩn bị: “Người cậu nóng quá vậy!”
Ánh nắng ban trưa chiếu lên người cậu quá lâu, ngay cả sợi tóc cũng đang tỏa nhiệt không ngừng, dán chặt vào vùng cổ nhạy cảm của Ứng Già Nhược. Cô không nhảy dựng lên ngay tại chỗ đã là rất để ý đến hình tượng rồi.
Bàn tay trắng trẻo của Ứng Già Nhược nắm lấy cánh tay với những đường nét sắc sảo và đầy sức lực của chàng trai, tựa như đang đẩy ra, nhưng lại chẳng hề xê dịch phân nào.
Bên ngoài sân bóng rổ…
“Mẹ ơi, tôi đang xem cái gì thế này, gục vai ôm kìa!”
“Gục vai thôi chứ chưa ôm.”
“Ôm rồi! Bị em gái đẩy ra kìa hahaha.”
“Hot boy trước mặt em gái có vẻ hơi nhõng nhẽo quá nhỉ?”
“Đợi đã đợi đã, tôi chết não rồi, sao thấy cặp anh em này cư xử cứ lạ lạ thế nào ấy?”
“Không xong rồi, tôi cũng thấy lạ, vậy mà lại đi chèo cái CP trái với luân thường đạo đức này.”
“Đúng là sai sai, nhưng… thực sự quá đẹp đôi.”
“… Hai người đó là anh em thật à?”
“Trưa nay ở căn tin, tôi nghe loáng thoáng Ứng Già Nhược nói với bạn cùng lớp là Tạ Vọng Ngôn là anh trai cậu ấy.”
“Đầu óc tôi loạn quá.”
“Tôi cũng vậy…”
“Tôi cũng thế!”
“Hai anh em” vừa khiến học sinh trường Minh Thụy phải nghi ngờ nhân sinh và đạo đức của mình đang quang minh chính đại đi tới phòng thay đồ trong nhà thi đấu.
Tạ Vọng Ngôn cần đi tắm và thay quần áo.
Đám người Trần Kinh Tứ đã vào từ trước, bên ngoài phòng thay đồ có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng cười nói bên trong.
Tạ Vọng Ngôn nghiêng đầu nhìn Ứng Già Nhược, chỉ phơi nắng ngoài kia một lát mà những sợi tóc tơ trước trán cô đã bị mồ hôi dính lại, trên chóp mũi cũng lấm tấm nước.
Cậu thuận tay tháo băng đô trên trán mình xuống, đội lên đầu Ứng Già Nhược: “Đứng ngoài đợi tôi.”
Ứng Già Nhược giật xuống: “Tạ Vọng Ngôn cậu có bệnh à, băng đô của cậu toàn là mồ hôi!”
Tạ Vọng Ngôn bước những bước chân uể oải, lười biếng bước vào phòng thay đồ: “Có một chút thôi.”
Ứng Già Nhược: “…”
Tạ Vọng Ngôn bỗng quay người lại: “Khóa hỏng rồi, đừng có vào nhìn trộm cơ ngực, cơ lưng, đường nhân ngư và cơ bụng tám múi của tôi đấy.”
Ứng Già Nhược cố gắng bình tĩnh giữ nụ cười: “Đợi cậu bắt đầu tắm, tôi sẽ mở toang cửa ra, cho toàn thể giáo viên và học sinh toàn trường chiêm ngưỡng cơ ngực, cơ lưng, đường nhân ngư và cơ bụng tám múi của ánh trăng sáng trường mình.”
Tạ Vọng Ngôn chống trán cười không ngớt: “Thế thì không được.”
“Tôi phải giữ thân như ngọc vì bạn gái tương lai chứ.”
*
Sau khi Tạ Vọng Ngôn thay lại bộ đồng phục mùa hè sạch sẽ sảng khoái, hai người mới cùng nhau quay về lớp.
Ánh mắt Ứng Già Nhược dừng lại ở tấm băng rôn mới treo cạnh cây ngọc lan không xa: Dốc hết sức mình, đạt thành tích cao.
Phía trước tòa nhà dạy học đối diện treo: Phong thủy luân hồi, vị trí đứng đầu thay nhau ngồi.
Có một góc của tấm băng rôn không được treo chắc chắn, bị gió thổi tung rối loạn.
Ứng Già Nhược bỗng nhớ tới câu nói kia của Lục Kỳ Diên: “Tôi hiểu rồi!”
Tạ Vọng Ngôn hờ hững kéo dài giọng: “Đại tiểu thư hiểu ra điều gì rồi?”
Ứng Già Nhược khẽ nâng đôi mi dài, ngước đầu nhìn Tạ Vọng Ngôn rất nghiêm túc: “Hiểu tại sao Lục Kỳ Diên lại hỏi tôi có thích người đứng đầu khối hay không rồi.”
Khi bốn mắt nhìn nhau, tiếng trống ngực của Tạ Vọng Ngôn còn rộn vang hơn cả tiếng ve kêu trong lùm cây ngoài cửa sổ: “Tại sao?”
Ứng Già Nhược logic rõ ràng: “Chắc chắn là tin tức tôi bế quan tu luyện thành công, kỳ thi thử lần ba chuẩn bị gây chấn động thiên hạ, độc chiếm ngôi đầu trong kỳ thi thử lần ba đã bị rò rỉ ra ngoài rồi. Cậu ta đang định cạnh tranh vị trí số một khối với tôi nên mới đến dò la tin tức quân địch. Đúng là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.”
Tạ Vọng Ngôn bình thản khen một câu: “Thông minh lắm.”
Ứng Già Nhược nghi ngờ cậu đang mỉa mai mình.
Nhưng không sao cả.
Những thiên mệnh chi nữ như cô luôn phải chịu đựng một vài lời đàm tiếu và ánh mắt khinh khi, nhưng đó đều là những viên đá mài chân trên con đường thành công của cô!
Ước mơ phải xa vời một chút, nhỡ đâu thực hiện được thì sao.
Quan trọng là phải dám nghĩ!
Tinh thần hiếu thắng của Ứng Già Nhược dâng cao: “Nhanh lên, chúng ta đi đường tắt về lớp!”
Cô muốn học!
Men theo con đường nhỏ lát đá cuội, khi đi qua hồ Uyên Ương Hoang, Ứng Già Nhược hơi dừng lại.
Gần đến kỳ thi đại học, thầy giám thị Điền đã tăng cường thời gian tuần tra ở khu vực này, khiến cho các cặp đôi gà bông không còn dám lén lút hẹn hò ở đây, thậm chí đại đa số học sinh cũng tránh xa nơi này.
Để khỏi đụng mặt giám thị Điền.
Bên hồ, những cành liễu đung đưa, quét nhẹ lên mặt nước tạo thành những gợn sóng.
Mu bàn tay của hai người thỉnh thoảng lại vô tình chạm vào nhau.
Ứng Già Nhược đột nhiên lên tiếng: “Tạ Vọng Ngôn, nắm tay không?”
Tạ Vọng Ngôn ném chai nước rỗng trong tay vào thùng rác: “Không nắm.”
Ứng Già Nhược: “Vì sao?”
Tạ Vọng Ngôn: “Vì chúng ta không thân.”
Ứng Già Nhược đá một cái vào đám cỏ dại ven đường, cô vạn lần không ngờ chỉ vì chuyện giả vờ không thân ở trường này mà Tạ Vọng Ngôn có thể thù dai đến tận bây giờ.
Một phút sau, Ứng Già Nhược u ám hỏi: “Thế sao cậu cứ khều vào ngón tay tôi suốt thế?”
Tạ Vọng Ngôn đáp lại trơn tru: “Tay tôi gãy rồi, không nghe theo điều khiển nữa.”
Những ngón tay thon dài lại khều nhẹ vào ngón tay của Ứng Già Nhược.
Ứng Già Nhược đá cậu một phát: “Chân tôi cũng gãy rồi, không nghe theo điều khiển nữa.”
Sau đó cô chạy nhanh hơn một bước về phía lớp học.
Giám thị Điền đang nấp sau cái cây định bắt các cặp đôi hẹn hò, không ngờ lại chứng kiến toàn bộ quá trình học sinh đứng đầu khối bị đánh.
Ông chắp tay sau lưng, chậm rãi bước ra: “Tạ Vọng Ngôn, thầy e là không được ăn kẹo mừng của em rồi.”
Tạ Vọng Ngôn mặt không đổi sắc đáp: “Vậy thì em không gửi cho thầy nữa.”
Giám thị Điền: “…”
Thầy trò cùng nhau bước ra khỏi hồ Uyên Ương Hoang, Tạ Vọng Ngôn chậm rãi mở lời: “Hay là em mời thầy làm chủ hôn nhé?”
“Thầy là người đầu tiên trong toàn thể giáo viên và học sinh biết về hôn sự của chúng em đấy, rất có ý nghĩa kỷ niệm.”
Giám thị Điền: “Cút về lớp học cho tôi.”
*
Cuối tháng Năm, kỳ thi thử lần thứ ba và cũng là lần cuối cùng của khối 12 diễn ra theo đúng kế hoạch.
Ngày 20, thời tiết thay đổi hẳn so với cái nắng thiêu đốt trước đó, trở nên rất mát mẻ.
Ứng Già Nhược ngồi ngay ngắn trong phòng thi số 2. Phòng thi của trường Minh Thụy lần nào cũng xếp theo thứ hạng của khối.
Phòng học ngay phía trước phòng thi số 2 chính là phòng thi số 1, nơi tập trung 40 học sinh có thành tích xuất sắc nhất toàn khối.
Từ năm lớp 10, Ứng Già Nhược vẫn luôn quanh quẩn ở phòng thi số 2 và phòng thi số 3.
Đáng tiếc, kỳ thi lớn lần tới là kỳ thi đại học rồi. Mà thi đại học không chia phòng theo thứ hạng khối nữa.
Không được vào phòng thi số 1 đã trở thành điều nuối tiếc lớn nhất trong thời trung học của Ứng Già Nhược.
Đề thi tổ hợp Khoa học tự nhiên được phát xuống, Ứng Già Nhược xem qua một lượt tất cả các câu hỏi, câu nào cũng thấy rất quen mắt.
Những dạng đề có độ khó cao, Tạ Vọng Ngôn đều đã dạy cô hết rồi.
Tiếng chuông vang lên.
Ứng Già Nhược ngước mắt nhìn lên chiếc đồng hồ ở chính giữa phía trên bục giảng.
Chỉ cách nhau một bức tường.
Tạ Vọng Ngôn dường như có linh cảm, theo bản năng quay đầu nhìn về bức tường phía sau.
Trên bảng đen phía sau viết:
Cách kỳ thi đại học 17 ngày.
Kỳ thi thử lần ba vừa bắt đầu, kỳ thi đại học như bị nhấn nút tăng tốc vậy.
Ứng Già Nhược đã không đạt được ý nguyện đứng đầu khối, “đối thủ cạnh tranh vị trí đứng đầu” của cô là bạn học Lục Kỳ Diên đã trượt từ hạng 3 xuống hạng 4.
Cô ngước nhìn tấm ảnh thủ khoa của kỳ thi thử lần ba treo cao ở chính giữa.
Vẫn là gương mặt quen thuộc đó.
Thành tích của cậu vẫn giống như một ngọn núi cao hùng vĩ, người phàm khó lòng vượt qua.
745 điểm.
Cao hơn cả lần thi thử thứ hai 2 điểm.
Vẫn là vị trí đứng đầu khối không thể lay chuyển.
Độ khó của lần thi thử lần ba thấp hơn kỳ thi thử lần hai, thành tích của toàn khối 12 nhìn chung đều tăng lên, nhưng người tăng cao nhất vẫn là…
Ứng Già Nhược.
Lần này điểm tổ hợp Khoa học tự nhiên của cô thế mà đạt tới 290 điểm!
Tổng điểm 706, xếp hạng 6 toàn trường.
Lần một hạng 101, lần hai hạng 66, lần ba hạng 6, đây là tốc độ thăng hạng gì vậy? Trường Minh Thụy thành lập đã trăm năm nhưng chưa từng xuất hiện học sinh nào là hắc mã đến mức này.
Đến nỗi mọi người đối với số điểm biến thái của Tạ Vọng Ngôn hay số điểm 730 của Tống Thời Tranh đứng đầu tỉnh bên cạnh đều cảm thấy bình thường, mà thay vào đó là chấn động và phấn khích trước thành tích nghịch thiên của Ứng Già Nhược.
Lão Từ cầm bảng điểm của Ứng Già Nhược mà ngẩn ngơ: Tạ Vọng Ngôn thực sự đã làm được.
Cậu đúng là thánh thể bẩm sinh trong việc dạy dỗ người khác!
Lão Từ quyết định phải thuyết phục Tạ Vọng Ngôn chọn chuyên ngành sư phạm, sau này đào tạo học trò khắp thiên hạ, đâu đâu cũng là những quả ngọt căng mọng!
Trên đường Ứng Già Nhược quay về lớp, tất cả những học sinh đã xem bảng vinh danh nhìn cô với ánh mắt như nhìn thần tiên vậy.
Trước đây, nhiều người tò mò, giễu cợt hay dò xét vì ngoại hình của cô, hoặc vì mối quan hệ với Tạ Vọng Ngôn, hoặc vì cô được ai đó theo đuổi.
Còn bây giờ, là sự ngưỡng mộ.
Giống như họ từng ngưỡng mộ Tạ Vọng Ngôn vậy.
Bởi vì…
Sự lội ngược dòng của Ứng Già Nhược trong mắt họ giống như một phép màu đã xảy ra.
Là điều mà một học sinh bình thường vĩnh viễn không làm được.
Khi nhắc đến Ứng Già Nhược, những cái mác như hồng nhan họa thủy hay cao thủ tình trường đã không còn là định kiến về cô nữa.
Xinh đẹp đã trở thành ưu điểm ít đáng nhắc tới nhất của cô.
Tạ Vọng Ngôn không xem bảng vinh danh, như thường lệ, cậu ngồi tại chỗ lật sách một cách thong dong và bình tĩnh.
Cậu đang đợi vị nữ tướng quân chắc chắn sẽ khải hoàn trở về.
“Hạng 6 toàn khối!”
“Ứng Già Nhược, cậu đỉnh quá đi mất!”
“Mẹ kiếp, còn 15 ngày nữa là thi đại học, đừng bảo thi đại học cậu định cướp luôn vị trí đứng đầu của anh Tạ nhà mình đấy nhé!”
“…”
Nghe tiếng các bạn trong lớp nói chuyện, Tạ Vọng Ngôn khẽ nâng mi, ánh mắt đóng đinh vào Ứng Già Nhược vừa trở về lớp đang được mọi người vây quanh như chúng tinh phủng nguyệt.
Đáy mắt cậu thoáng qua một tia cười.
Những ngón tay thon dài của cậu nhẹ nhàng vân vê trang sách:
Some birds aren’t meant to be caged. Their feathers are just too bright.
Bên cạnh câu tiếng Anh nguyên bản là dòng dịch do chính tay Tạ Vọng Ngôn viết:
Có những chú chim không thể bị nhốt trong lồng, vì mỗi chiếc lông vũ của chúng đều lấp lánh ánh sáng của sự tự do.
Trong mắt Tạ Vọng Ngôn, Ứng Già Nhược bây giờ giống như một chú chim khoác trên mình lớp lông vũ lộng lẫy, lấp lánh ánh sáng và sự tự do.
Chỉ cần có người nhẹ nhàng đưa tay đẩy về phía trước, cô sẽ đón gió mà vút bay.
Sau khi về chỗ ngồi, hai người không nói chuyện.
Ứng Già Nhược gửi ảnh bảng điểm của mình cho Tạ Vọng Ngôn.
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【 Tôi có giỏi không? 】
X:【 Giỏi chết đi được. 】
Dù kỳ thi thử lần ba thua suýt sao nhưng ý chí chiến đấu của cô đã bùng cháy.
Ứng Già Nhược đặt điện thoại xuống, trực tiếp buông lời thách đấu với Tạ Vọng Ngôn: “Thi đại học tôi sẽ leo lên hạng nhất!”
Tạ Vọng Ngôn ngẩng đầu nhìn, đôi đồng tử nhạt màu dường như chứa đựng một áp lực xuyên thấu lòng người, nhưng lời nói ra lại cực kỳ dung túng: “Được, vị trí đứng đầu cho cậu lên.”
Ứng Già Nhược ngẩn người một lát.
Sau đó thấy Tạ Vọng Ngôn mở chức năng ghi âm trên điện thoại, nói với cô: “Nói lại lần nữa đi, cậu muốn lên đâu, để tôi ghi lại cho.”
Vẻ mặt Ứng Già Nhược nghi ngờ: “Làm gì?”
Sao cô cứ nghi tên này không có ý gì tốt đẹp cả.
Tạ Vọng Ngôn: “Lưu lại bằng chứng cho chí lớn của cậu.”
Giọng cậu hơi khựng lại, rồi lại cười như không cười nói: “Sao thế, không dám nói à? Sợ thi đại học không đứng đầu được thì mất mặt?”
Ứng Già Nhược không sợ gì chỉ sợ bị khích tướng, lập tức nói thật to: “Ai sợ ai chứ, thi đại học tôi phải leo lên hạng nhất!”
Lão Từ vừa hay đi ngang qua cửa sổ.
Suýt chút nữa bị tiếng hét này làm cho giật mình.
Ông lập tức đứng ngoài cửa sổ vỗ tay bôm bốp: “Tốt tốt, có chí khí lắm, các em phải học tập bạn Ứng Già Nhược nhé!”
Cả lớp vỗ tay theo, hô vang đầy nhịp điệu: “Ứng Già Nhược! Ứng Già Nhược! Ứng Già Nhược!”
Tình bạn thời học sinh không pha tạp bất kỳ lợi ích nào là chân thành và thuần khiết nhất. Ngay lúc này, tất cả các bạn trong lớp đều thực lòng cảm thấy vui mừng và vinh dự cho sự thăng tiến của Ứng Già Nhược.
Tất nhiên cũng có những lời trêu chọc thiện chí.
Dù da mặt Ứng Già Nhược có dày đến đâu cũng không khỏi đỏ ửng vành tai.
Dưới ngăn bàn mà người khác không nhìn thấy.
Cô đưa tay định nhéo đùi kẻ gây họa.
Thế nhưng cơ bắp của tên này quá cứng, căn bản không nhéo được, chỉ có thể đổi thành đấm cậu.
Tạ Vọng Ngôn lưu bản ghi âm xong, thuận tay bao trọn lấy nắm đấm vừa nắm lại của Ứng Già Nhược, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Đùi của nam sinh trung học mà cậu cũng dám chạm lung tung à.”
Lòng bàn tay cậu rất nóng, lại như mang theo điện, Ứng Già Nhược rùng mình một cái, theo phản xạ định rụt tay về.
Nhưng bị Tạ Vọng Ngôn ấn chặt lên đùi minhg.
Để cô cảm nhận thật kỹ, tại sao đùi nam sinh trung học lại không được chạm lung tung.
“Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, sao mãi mà không chịu nhớ.” Giọng Tạ Vọng Ngôn ngày càng nhẹ.
Giọng nói không có tính sát thương, nhưng động tác lại cực kỳ mạnh mẽ.
Nguy hiểm, nguy hiểm.
Chuông cảnh báo trong não Ứng Già Nhược reo vang không ngừng.
Lòng bàn tay mềm mại dán vào khối cơ đùi cứng như sắt, khi vô tình cúi đầu, cô phát hiện đầu ngón tay mình chỉ thiếu một chút xíu nữa là chạm vào chỗ không nên chạm.
Cách một lớp quần đồng phục đen mỏng manh, sức nóng hừng hực như thể truyền từ đầu ngón tay đến toàn thân.
Vành tai vốn đã đỏ, giờ đây như muốn nhỏ máu, và dần lan rộng ra cả khuôn mặt.
Giằng co như vậy vài giây, cô cẩn thận từng chút một muốn co ngón tay lại: “Anh Vọng… Vọng Ngôn, xin lỗi mà.”
Mỗi lần làm sai chuyện gì, cô đều dùng giọng điệu này để cầu xin.
Ai cũng sẽ tha thứ cho cô.
Tạ Vọng Ngôn không muốn tha thứ cho cô cho lắm, ngặt nỗi địa điểm không thích hợp.
Đặc biệt là tiếng anh này.
Tạ Vọng Ngôn giơ một cánh tay che đi phần lớn góc nghiêng, giọng nói trong trẻo lạnh lùng hơi trầm xuống: “Đừng gọi bừa.”
Ứng Già Nhược thử rút tay mình ra.
Lần này cô rút ra khỏi lòng bàn tay của Tạ Vọng Ngôn rất dễ dàng, trên mu bàn tay trắng nõn của thiếu nữ có vài vết đỏ.
Giữa bàn học đầy sách vở và đề thi, giữa tiếng chim hót ngoài cửa sổ, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta thấy nóng nảy không thôi.
Lão Từ tới văn phòng lấy bảng điểm, vừa trở về lớp đã thấy hai học trò khiến mình nở mày nở mặt ngày hôm nay đang nằm bò ra bàn sát cạnh nhau, chẳng có chút sức sống thanh xuân nào cả.
Ông chỉ nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ: Chắc là ở nhà học mệt quá nên trên lớp tranh thủ chợp mắt tí.
Là giáo viên, ông có thể thấu hiểu cho học sinh.
Sau khi phát xong bảng điểm, lão Từ ném cho cả lớp một viên kẹo ngọt: “Tiết 3, 4 chiều nay lớp mình chụp ảnh kỷ niệm tốt nghiệp, đừng đứa nào trưng cái mặt như đưa đám ra, vui vẻ lên chút.”
“Chụp xong cho về luôn.”
“Oa!!!”
“Lão Từ vạn tuế!”
“Mai là cuối tuần rồi, thế này có khác gì nghỉ thêm nửa ngày đâu!”
“Đây có được coi như là kỳ nghỉ nhỏ cuối cùng trước khi thi đại học không nhỉ?”
“Là kỳ nghỉ cuối cùng của thời trung học luôn ấy chứ.”
“Nghĩ đến việc nửa tháng nữa là có kỳ nghỉ hè dài tận ba tháng, hihihi ~”
Lão Từ ném một cuốn sách qua: “Chưa thi đại học mà đã mơ tưởng nghỉ hè cái gì.”
“Kể cả là cuối tuần cũng không được lơ là đâu đấy!”
Giữa tiếng huyên náo ồn ào của lớp học, Tạ Vọng Ngôn và Ứng Già Nhược nằm bò đối diện nhau.
Ứng Già Nhược vốn vùi cả mặt vào cánh tay, sau đó không nghe thấy tiếng gì từ bên cạnh thì lén để hở ra một mắt.
Vừa vặn bắt gặp ánh mắt chứa đầy ý cười của Tạ Vọng Ngôn.
Cô lập tức như chú đà điểu nhỏ vùi đầu trở lại.
Lát sau, cô lại khẽ ngẩng đầu lên một chút, vẫn đâm sầm vào mắt Tạ Vọng Ngôn.
Sự ồn ào náo nhiệt xung quanh không liên quan gì đến họ.
Gương mặt anh tuấn và sắc sảo ngày thường của Tạ Vọng Ngôn lúc này áp trên cánh tay, trông còn trong trẻo hơn cả sắc núi, khi cười với cô còn rực rỡ hơn cả những đóa hoa phượng vĩ.
Ứng Già Nhược nghĩ mãi mà không ra từ ngữ nào để diễn tả.
Tựa như cảm giác mỗi ngày cậu ở bên cạnh cô vậy.
Ứng Già Nhược nhẹ nhàng thở ra, đột nhiên mắt sáng lên, cô biết rồi…
Tạ Vọng Ngôn giống như oxy của cô vậy!
Tạ Vọng Ngôn bị thần sắc trong đáy mắt Ứng Già Nhược làm cho vui vẻ, tuy không biết cụ thể cô đang nghĩ gì, nhưng trong con ngươi cô chỉ in hình một mình cậu, chứng tỏ người khiến cô có biểu cảm như vậy chính là cậu.
Bảy ngày không nắm tay đã được coi là hình phạt rất nặng cho cô rồi.
Ứng Già Nhược bị động tác của cậu làm cho giật mình: Tạ Vọng Ngôn càng lúc càng táo bạo!
Trước đây toàn lén lút nắm tay dưới gầm bàn, giờ thì nắm tay trực tiếp trên mặt bàn luôn!
Tạ Vọng Ngôn nghịch ngợm những đầu ngón tay của cô, đột nhiên cất lời: “Ứng Già Nhược, mấy ngày nay tôi đang giận đấy.”
Đầu ngón tay Ứng Già Nhược khựng lại, không hiểu lắm: “Rốt cuộc cậu giận chuyện gì?”
Tạ Vọng Ngôn nhìn cô một lúc mới nói: “Giận vì cậu là một đồ ngốc.”
Ứng Già Nhược nhỏ giọng hừ lạnh: “Dám cậy mình đứng nhất khối mà đi kỳ thị bạn học đứng hạng sáu khối như thế à, cẩn thận tôi báo cáo với giáo viên là phẩm chất tư tưởng của cậu có vấn đề nghiêm trọng đấy.”
Cô không quên bổ sung thêm, “Còn nữa, tôi không ngốc chút nào nhé!”
“Giáo viên đều khen tôi là học sinh thiên tài siêu cấp trăm năm mới gặp của trường Minh Thụy đấy!”
Tại trường Minh Thụy, nơi tập trung hầu hết những học sinh đứng đầu toàn thành phố, thậm chí toàn tỉnh, cô đã đánh bại được tới 95 người trong vòng một trăm ngày.
Tạ Vọng Ngôn im lặng vài giây, dùng giọng nói chứa đầy ý cười bảo: “Được, hạng sáu khối, thiên tài siêu cấp, cậu cho tôi cắn một miếng, chuyện này coi như xong.”
“Rốt cuộc tôi làm gì đắc tội cậu mà phải cắn một miếng mới xong. Tôi cũng đang giận đây này, sao cậu không để tôi cắn một miếng?” Ứng Già Nhược nghe ra cái bẫy trong lời nói này, tỏ ý còn lâu tôi mới bị cậu mắc lừa.
Tạ Vọng Ngôn suy nghĩ một hồi, miễn cưỡng lùi bước: “Thế này đi, tôi cắn cậu một miếng, cậu lại cắn tôi một miếng, chúng ta hòa nhau.”
Hết chương 28
Từ tác giả:
Tạ Vọng Ngôn: Như vậy là vô cùng công bằng!
Xì poi:
“Ứng Già Nhược, tôi vụng trộm với cậu lâu như vậy rồi, khi nào cậu mới cho tôi danh phận đây?”
