[Chín muồi] Chương 27

Chương 27: “Vì sao chúng ta ngủ cùng nhau lại là chuyện trời đánh?”

Chuyển ngữ: @motquadao


Đêm khuya tĩnh mịch, Ứng Già Nhược ôm gối đứng trước cửa phòng ngủ cho khách nơi Tạ Vọng Ngôn đang tạm trú.

Cánh cửa mở ra từ bên trong, bóng dáng cao lớn của Tạ Vọng Ngôn mang theo cảm giác áp bách đầy hiện hữu, ánh mắt cậu sâu thẳm nhìn chú cừu nhỏ đang “tự dẫn xác vào miệng sói”: “Ứng Già Nhược…”

Chưa kịp nói hết câu, Ứng Già Nhược đã như một chú cá nhỏ, lách một đường trơn tru qua dưới cánh tay cậu vào trong, căng thẳng nhắc nhở: “Đóng cửa, đóng cửa, nhẹ tay thôi.”

Khựng lại nửa giây.

Bàn tay đang đặt trên khung cửa của Tạ Vọng Ngôn thu về, thuận theo đóng cửa lại.

Đến khi quay người lại, cậu đã thấy Ứng Già Nhược nhanh nhẹn trèo lên giường mình.

Ứng Già Nhược vứt gối của Tạ Vọng Ngôn xuống cuối giường, đặt ngay ngắn chiếc gối của mình lại, kéo một góc chăn đắp lên chân, sau đó tựa vào đầu giường, khẽ ngước mắt nhìn lên trần nhà trống trải. 

Ừm… 

Đúng cảm giác này rồi.

Tạ Vọng Ngôn thong thả bước về phía cô. Chiếc áo sơ mi mở cúc lúc nãy đã được thay ra, chiếc áo choàng tắm màu đen càng làm tôn lên làn da trắng lạnh, dưới ánh đèn sáng rực, trông mịn màng như ngọc.

Đai lưng buộc rất chặt, chỉ để lộ ra phần cổ cao gầy với đường nét sắc sảo, lạnh lùng.

Đôi mắt đa tình dưới ánh sáng trông có vẻ trong veo và dịu dàng, ngay lập tức biến cậu từ nam thần phong lưu trở thành nam thần cấm dục.

Ứng Già Nhược ngẩn người vài giây. 

Đột nhiên cô nói: “Trên vòng bạn bè thì khoe vui vẻ lắm mà.”

Tạ Vọng Ngôn đứng bên giường, im lặng nhìn cô.

Nói xong, Ứng Già Nhược lại thấy mình thật vô lý, “Thôi bỏ đi…” 

Tạ Vọng Ngôn có khoe hay không thì liên quan gì đến cô, dù cậu ta có khỏa thân chạy trong ngõ thì cũng là quyền tự do cá nhân.

Tôn trọng. 

Mỉm cười. 

Nhưng không khí xung quanh cứ như bị đổ vào một ly nước chanh lớn.

Giây tiếp theo.

Chân Ứng Già Nhược trĩu xuống, là điện thoại của Tạ Vọng Ngôn, cách một lớp chăn đen đè lên chân cô. 

Cô cúi đầu nhìn, màn hình điện thoại sáng lên, tự động nhận diện khuôn mặt để mở khóa.

“Làm gì vậy?” Cô ngước mắt nhìn Tạ Vọng Ngôn.

Tạ Vọng Ngôn thản nhiên leo lên giường, ép cô vào bên trong, tiện thể giành luôn một nửa tấm chăn: “Tự mình xem đi.”

Hơi thở bất ngờ ập đến khiến bầu không khí vốn thanh tĩnh bỗng chốc bị mùi bạc hà tuyết sơn chiếm cứ đầy mạnh mẽ. 

Ở khoảng cách gần, Ứng Già Nhược nhận ra ánh mắt cậu nhìn mình đã chuyển từ lạnh lùng sang thâm thúy.

“Xem gì chứ?” 

Ứng Già Nhược lầm bầm một câu, nhưng tay nhanh hơn não đã mở vòng bạn bè của Tạ Vọng Ngôn ra.

Cô phát hiện tấm ảnh đó được cài đặt chế độ chỉ mình “Bé chim cánh cụt” nhìn thấy.

Đầu ngón tay cô khựng lại, không ấn xóa.

Cảm xúc kỳ lạ không kéo dài quá lâu, vì Tạ Vọng Ngôn đang hờ hững tựa vào đầu giường, nắm lấy bàn tay đang đeo lắc của cô, những ngón tay dài tùy ý nghịch ngợm tấm thẻ bình an nhỏ có chữ “Nhược” đang rủ xuống.

Thỉnh thoảng, những khớp xương ngón tay thon dài của cậu lại đan vào kẽ tay cô.

Sự chú ý của Ứng Già Nhược tập trung vào đôi bàn tay đang chồng lên nhau. Tay Tạ Vọng Ngôn to thật đấy, ngón tay cũng rất dài, không biết có thể bao trọn hoàn toàn bàn tay cô không nhỉ?

Phần tóc mái đen nhánh của Tạ Vọng Ngôn rủ xuống khiến người ta không nhìn rõ thần sắc, nhưng cậu lại có thể đoán trúng hoàn toàn suy nghĩ trong lòng Ứng Già Nhược.

Giây tiếp theo, lòng bàn tay cậu phủ lên mu bàn tay cô, bao kín bàn tay cô không một kẽ hở, sau đó chậm rãi len vào giữa những ngón tay trắng mềm…

Ấm áp và hơi ẩm.

“Cậu đang nghịch lắc tay hay là nghịch tay tôi thế?” Ứng Già Nhược cảm thấy giọng mình bị cậu trêu đến mức mềm nhũn.

Tay Tạ Vọng Ngôn dừng lại, đột nhiên cất lời: “Ứng Già Nhược, nếu bố mẹ cậu phát hiện nửa đêm nửa hôm cậu nằm trên giường tôi, cậu đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra?”

Nhớ lại những bộ phim truyền hình từng xem. 

Ứng Già Nhược phải trấn tĩnh một hồi mới khôi phục lại giọng điệu bình thường: “Chuyện trời đánh thế này, chắc chúng ta sẽ bị dìm lồng heo cùng nhau mất.”

Tạ Vọng Ngôn: “Ồ.”

Vài giây sau, cậu liếc nhìn cô: “Ứng Già Nhược, vì sao chúng ta ngủ cùng nhau lại là chuyện trời đánh?” 

Đầu ngón tay đang đan vào nhau cũng hơi siết lại.

Con mèo ngoài cửa sổ đột nhiên kêu lên một tiếng, trong đêm tối tĩnh lặng, tiếng kêu nghe vừa mềm mại vừa ngân vang.

Ứng Già Nhược nhìn thời gian trên điện thoại: Còn 10 phút nữa là 1 giờ sáng. 

Cô vẫn không thấy buồn ngủ. 

Khoảng thời gian qua, giờ giấc sinh hoạt của cô vốn đã được Tạ Vọng Ngôn uốn nắn lại, không ngờ về nhà mình rồi lại mất ngủ đến giờ này.

“Không biết bố mẹ tôi đang làm gì nhỉ, đã ngủ chưa nữa.” Ứng Già Nhược giải cứu bàn tay mình ra, vơ lấy chiếc gối của Tạ Vọng Ngôn ôm vào lòng, đặt cằm lên đó. 

Một cặp vợ chồng đã ly hôn 5 năm lại ngủ trong một căn phòng, cô chỉ sợ họ đánh nhau thôi.

Tạ Vọng Ngôn thản nhiên: “Đang làm chuyện mà người lớn nên làm.”

Ứng Già Nhược: “…”

“Tôi đang rất nghiêm túc tâm sự với cậu đấy.”

Tạ Vọng Ngôn: “Tôi cũng rất nghiêm túc.”

Ứng Già Nhược: “Cậu nghĩ hai người họ có tái hôn không? Mấy năm nay mẹ tôi vẫn không có bạn trai, bố tôi cũng không có bạn gái.”

Như chợt nhớ ra điều gì, cô nghiêng người nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Với lại lần trước, chẳng phải cậu cũng nghe thấy họ bàn về kế hoạch sinh con thứ hai sao.”

Tạ Vọng Ngôn: “Lừa cậu đấy, làm gì có chuyện sinh con thứ hai.”

Ứng Già Nhược: “Cậu…”

Ngay sau đó, cô nghe thấy Tạ Vọng Ngôn nói bằng giọng rất nhạt nhưng rất chắc chắn: “Sẽ không đâu.”

Cả Diệp Dung và Ứng Hòe Chương đều là những người rất mạnh mẽ trong cuộc sống lẫn công việc, vì vậy cho dù là để giữ sĩ diện, họ cũng sẽ không dễ dàng tái hôn. Tái hôn đồng nghĩa với việc thừa nhận chuyện ly hôn trước đây là sai lầm. 

Quan trọng hơn là, cả hai đều sẽ không vì đối phương mà lùi bước. 

Chỉ cần có một người chịu lùi bước thì lúc đầu đã không ly hôn rồi.

Ứng Già Nhược bỗng im lặng. 

Được rồi.

Thật ra cô cũng cảm thấy là sẽ không, nhưng vẫn thấy hơi hụt hẫng.

Tạ Vọng Ngôn chuyển chủ đề: “Cậu muốn bao nhiêu tuổi thì kết hôn?”

Ứng Già Nhược không biết vì sao chủ đề lại chuyển sang đến đây, cô hơi ngơ ngác chớp mắt. 

Bao nhiêu tuổi thì kết hôn? 

Cô chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Tạ Vọng Ngôn: “Giờ cậu nghĩ đi.”

Ứng Già Nhược chống cằm suy nghĩ: Sau này cô chắc chắn sẽ trở thành một luật sư lợi hại như mẹ, vậy nếu cô kết hôn, liệu có giống như bố mẹ không, có con rồi lại ly hôn, phiền phức quá đi mất.

Dựa trên vết xe đổ và bài học xương máu của mẹ, Ứng Già Nhược cuối cùng đưa ra kết luận: “Tôi theo chủ nghĩa không kết hôn.”

Tạ Vọng Ngôn: “?”

Ứng Già Nhược ngồi thẳng dậy: “Đối với những nữ luật sư bảo vệ công bằng và chính nghĩa như chúng tôi mà nói, gia đình chính là gánh nặng. Mẹ tôi vì vừa phải làm việc vừa phải chăm sóc tôi nên mới không có thời gian tìm bạn trai mới đấy.” 

“Vậy nên sau này tôi chỉ yêu đương thôi, không kết hôn!” Cô càng nói càng thấy chí lý.

Sắc mặt Tạ Vọng Ngôn ngày càng lạnh, đột nhiên cậu đứng dậy xuống giường, rút chiếc gối của mình ra khỏi lòng cô.

Ứng Già Nhược: “Cậu làm gì vậy?”

Tạ Vọng Ngôn đứng từ trên cao liếc nhìn cô, lạnh lùng nói: “Cậu thế này mà đòi làm luật sư à?” 

“Chỉ muốn dùng chùa, chẳng có chút trách nhiệm cần có của một luật sư gì cả.”

Ứng Già Nhược ngẩn ngơ: Tạ Vọng Ngôn chính nghĩa đến thế cơ à? 

Thấy cậu định đi, Ứng Già Nhược vừa mơ hồ vừa khó hiểu: “Sao đang tâm sự lại bỏ đi thế?”

Tạ Vọng Ngôn cười lạnh: Vì tâm sự đến mức tan nát con tim luôn rồi. 

“Vì tiếng mèo kêu bên ngoài làm tôi nhức đầu.”

Con mèo lại kêu thêm một tiếng.

Rất ngọt ngào và mềm mại.

Cánh cửa phòng đóng lại, căn phòng chìm vào bóng tối. 

Ứng Già Nhược nằm lại trên giường, trong không khí dường như vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương trên người Tạ Vọng Ngôn, cảm giác quen thuộc ập đến, kéo theo tiếng mèo kêu nũng nịu bên ngoài bỗng trở thành liều thuốc tiên đưa cô vào giấc ngủ.

Cô có một đêm không mộng mị. 

Còn bố cô thì có một đêm ác mộng.

Sáng sớm hôm sau, Ứng Hòe Chương lên lầu định gọi con gái rượu dậy ăn sáng. 

Cánh cửa phòng công chúa màu trắng sữa mở ra. Một bóng dáng cao lớn hiên ngang đứng ở cửa, thấy ông liền chào hỏi lịch sự: “Chú Ứng, chào buổi sáng ạ.”

Đường đường chính chính, cây ngay không sợ chết đứng.

Ứng Hòe Chương như một thước phim quay chậm, mặt đối mặt với Tạ Vọng Ngôn. 

Đôi mắt hồ ly giống hệt Ứng Già Nhược lúc này như bị đóng băng. 

Ông cảm thấy hơi nghẹt thở: “Hai đứa đêm qua… ngủ cùng nhau à?”

Lời còn chưa dứt, cửa phòng ngủ cho khách bên cạnh mở ra: “Hi, bố, chào buổi sáng!” 

Là giọng nói đầy sức sống của Ứng Già Nhược. 

Ngay lập tức cứu Ứng Hòe Chương một mạng.

Tạ Vọng Ngôn mang vẻ mặt chính nhân quân tử: “Chú Ứng, bọn con vẫn đang là học sinh trung học mà. Sao có thể ngủ cùng nhau được.”

Rõ ràng lời này không có vấn đề gì, nhưng Ứng Hòe Chương lại nghi ngờ ý của Tạ Vọng Ngôn là: Không phải học sinh trung học thì có thể ngủ cùng nhau rồi.

Ứng Già Nhược cuối cùng cũng hiểu ra, giải thích: “Đêm qua tiếng mèo kêu ở phòng con to quá nên con đổi phòng ngủ với Tạ Vọng Ngôn ạ.”

Ứng Hòe Chương quan sát Tạ Vọng Ngôn vài giây rồi mới nói với Ứng Già Nhược: “Để bố sửa lại cách âm cho con.”

Khi xuống lầu, Ứng Hòe Chương đi phía trước, Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn đi song song phía sau. 

Ứng Già Nhược kéo Tạ Vọng Ngôn tụt lại vài bước, bí mật móc lấy ngón út của cậu, nhỏ giọng hỏi: “Sao cậu lại xóa vòng bạn bè rồi?”

Giọng Tạ Vọng Ngôn không chút gợn sóng: “Vì không muốn bị dùng chùa nữa.”

Ứng Già Nhược: “Ai dùng chùa cậu chứ?”

Tạ Vọng Ngôn rút ngón tay mình ra như một “liệt nam” giữ tiết hạnh: “Đừng chạm vào tôi.”

Ứng Hòe Chương đang đi phía trước đột ngột quay đầu lại.

*

Giờ ăn sáng. 

Ứng Già Nhược theo thói quen sai bảo: “Tạ Vọng Ngôn, tôi muốn ăn há cảo.” 

Há cảo ở ngay trước mặt cậu.

Tạ Vọng Ngôn rất tuyệt tình: “Tự mình gắp đi.”

Sở Linh Uyên cũng sang ăn chực bữa sáng, nghe thấy vậy liền tức giận nói: “A Ngôn, phải lịch thiệp với con gái chứ, nếu không sau này không cưới vợ được  đâu.”

Tạ Vọng Ngôn vô cảm: “Vốn dĩ là không cưới được rồi.”

Sở Linh Uyên và Ứng Già Nhược nhìn nhau: Sao hôm nay lại tấn công vô tội vạ tất cả mọi người thế này? Ăn phải thuốc súng à? 

Vẻ mặt Ứng Già Nhược vô tội: Con không biết nữa, vừa ngủ dậy đã thế rồi. 

Cầm cái tay thôi mà cứ như tiểu tiên nam bị vấy bẩn tiết hạnh ấy.

Ứng Hòe Chương nhìn gương mặt lạnh lùng sắc sảo của Tạ Vọng Ngôn, bắt đầu nghi ngờ có phải mình quá đa nghi hay không.

Khi về phòng học bài, Ứng Già Nhược không vui hỏi: “Lúc ăn sáng, sao cậu không gắp há cảo cho tôi?”

Tạ Vọng Ngôn mở nội dung bài học hôm nay ra, đặt trước mặt cô: “Tôi chỉ gắp há cảo cho vợ tương lai thôi, không gắp cho nữ luật sư tương lai theo chủ nghĩa không kết hôn.”

Ứng Già Nhược cảm thấy cậu ta đang khiêu khích mình, bực bội nói: “Thế sao trước đây cậu lại gắp cho tôi?”

Tạ Vọng Ngôn: “Trước đây là trước đây, sau này là sau này. Trước đây cậu thi Vật lý được 56 điểm, kỳ thi thử lần ba này cậu vẫn định thi được 56 điểm à?” 

Cậu gõ gõ mặt bàn, “Cậu đã lãng phí một phút học tập rồi đấy.”

Ứng Già Nhược tuyên bố: “Kỳ thi thử lần ba tôi sẽ đạt được 90 điểm môn Vật lý, cho cậu lóa mắt luôn!”

*

Trưa hôm đó, tranh thủ lúc Ứng Già Nhược ngủ trưa, Tạ Vọng Ngôn định về nhà một chuyến. 

Tình cờ đụng phải Ứng Hòe Chương vừa họp video xong ở phòng khách.

Bởi vì trong ngôi nhà này đã không còn phòng làm việc của ông nữa.

“Đi đâu thế?” Ứng Hòe Chương bóp sống mũi, lại tháo thẳng cà vạt ra, tiện miệng hỏi. 

Ngoại trừ việc nghi ngờ thằng nhóc này có ý đồ xấu với bảo bối nhà mình ra, thì dựa trên tình cảm cùng trưởng thành bao năm giữa Ứng Hòe Chương và Tạ Tòng Lẫm, lại tận mắt nhìn Tạ Vọng Ngôn lớn lên, Ứng Hòe Chương thực sự coi Tạ Vọng Ngôn như con cháu trong nhà. 

Thậm chí còn thân thiết hơn một số hậu bối trong gia tộc.

Đương nhiên, Tạ Vọng Ngôn đối với Ứng Hòe Chương cũng vậy, họ nói chuyện với nhau từ trước đến nay vốn chẳng cần kiêng dè gì.

“Đi bơi ạ, chú Ứng có đi cùng không?”

Ứng Hòe Chương không chút do dự: “Đi!”

“Để chú xem thằng nhóc con có tiến bộ tí nào không.” 

Tạ Vọng Ngôn biết bơi vốn là do Ứng Hòe Chương dạy. 

Trong hai nhà Tạ – Ứng, chỉ có hai người họ là thích bơi lội.

Bể bơi vô cực ở sân sau. 

Ứng Hòe Chương tuy có gương mặt phong lưu quyến rũ, khi mặc vest thì cao quý nho nhã, nhưng khi cởi vest ra, những đường nét cơ bắp lại rắn rỏi và mạnh mẽ, toát ra khí thế áp đảo của một người đàn ông trưởng thành thực thụ.

Còn Tạ Vọng Ngôn chỉ mới qua tuổi mười tám được vài tháng, vừa bước vào trạng thái trưởng thành, từng đường nét cơ bắp trên người cậu đều rất vừa vặn, mang theo sự săn chắc, sắc lẹm và nét hoang dã bừng cháy của lứa tuổi giao thoa giữa thiếu niên và người lớn, tràn đầy sức sống. 

Quan trọng hơn cả là thằng nhóc này còn trẻ mà đã có cơ bụng tám múi.

Ứng Hòe Chương cúi đầu nhìn bụng mình. 

Sáu múi. 

Trong đó hai múi đường nét còn chẳng rõ ràng nữa. 

Mấy năm nay không có vợ, không có đời sống tình dục nên hơi lơ là tập luyện. 

Hèn gì đêm qua leo giường không thành công, chắc chắn là Diệp Dung chê cơ bắp ông lỏng lẻo, già nua xuống sắc rồi.

Tạ Vọng Ngôn mặc quần bơi đen, bên ngoài còn mặc thêm một chiếc quần đùi thể thao rộng rãi. 

Ứng Hòe Chương không bảo thủ như cậu, mặc đại một chiếc quần bơi tứ giác rồi xuống nước: “Khởi động trước đi, tí nữa hai chúng ta làm một trận.”

Trưa hè nắng gắt, ánh mặt trời chói chang xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, rơi xuống mặt nước lấp lánh. 

Trong sân vườn rộng lớn, chỉ có tiếng sóng nước bị xé tung. 

Sau vài vòng, Ứng Hòe Chương là người xuống sức trước. Hơn một năm rồi không bơi, suýt chút nữa thì bị chuột rút. 

Ông tựa vào thành bể thở dốc, ánh mắt dừng trên thân hình của Tạ Vọng Ngôn.

Theo bước chân thiếu niên nhẹ nhàng bước lên bờ, từng giọt nước lớn theo đường nét cơ bắp lăn xuống, tấm lưng rộng, cơ eo mỏng mà mạnh mẽ, đôi chân dài dưới chiếc quần đùi thể thao không hề run rẩy chút nào. 

Ứng Hòe Chương không kìm được cảm thán: “Tuổi trẻ đúng là tốt, cứ như con cá mập nhỏ vậy, bơi khỏe thật.”

Ông mới bơi vài vòng mà chân đã run như sàng rồi. 

Tạ Vọng Ngôn thế mà vẫn có thể nhẹ nhàng lên bờ, còn chẳng thở gấp, nhìn thể lực này của cậu chắc còn bơi thêm được vài vòng nữa. 

Tạ Vọng Ngôn đưa cho Ứng Hòe Chương một chai nước: “Chú lâu rồi không bơi mà thế này cũng là đỉnh lắm rồi.”

“Đúng vậy.” Ứng Hòe Chương chưa bao giờ biết khiêm tốn là gì. 

Nhiều năm lăn lộn trên thương trường cũng chẳng làm ông bớt kiêu ngạo đi chút nào.

Ánh mắt Ứng Hòe Chương nhìn Tạ Vọng Ngôn mang theo sự khẳng định: Bỏ qua những chuyện khác, con mắt nhìn người của thằng nhóc này đúng là không tệ. 

Ứng Hòe Chương uống một ngụm nước, tán gẫu với Tạ Vọng Ngôn, trước tiên hỏi về cuộc sống ở trường của con gái mình, có ăn ngon ngủ yên không, có bị bắt nạt không, học hành có mệt không.

Vừa nhắc đến chuyện học tập, “Già Già mảng này giống hết mẹ con bé, mục tiêu kiên định, lại không chịu thua. Có thằng nhóc nào không biết đường mà dụ con bé yêu đương, làm ảnh hưởng đến việc học không?”

Tạ Vọng Ngôn điềm nhiên đáp: “Không ạ.” 

Cho dù có thì cũng bị cậu đánh cho ngoan rồi.

“Thế thì tốt,” Ứng Hòe Chương chuyển chủ đề, “Con thì sao? Trung học có yêu đương gì không? Có cô bé nào mình thích không?”

“Trung học không nên yêu đương, ảnh hưởng đến việc học.” Tạ Vọng Ngôn trả lời như vậy.

Ứng Hòe Chương bị nghẹn lời. 

Đừng tưởng ông không biết, Tạ Vọng Ngôn hoàn toàn thừa hưởng chỉ số thông minh cao ngất và khả năng ghi nhớ siêu phàm của bố mình, trung học có yêu đương một trăm lần cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc học.

Ông khen một câu: “Không yêu sớm là đứa trẻ ngoan.” 

“Giỏi hơn bố con đấy.” 

“Bố con hồi cấp ba ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện yêu đương với mẹ con, chẳng làm được việc gì ra hồn cả.”

“Cũng chẳng giỏi hơn bao nhiêu ạ.” Tạ Vọng Ngôn rất thành thật, “Con cũng đang nghĩ đến chuyện yêu đương đây.”

Ứng Hòe Chương: “?”

Tạ Vọng Ngôn tiếp tục: “Thật ra con cũng có người mình thích, nhưng hiện giờ con không biết cô ấy có thích mình không. Chú Ứng, chú là người từng trải, chú xem…”

Ứng Hòe Chương không muốn biết người cậu thích là ai, càng không muốn tâm sự chuyện thiếu niên với cậu. Chân ông hết run, lưng hết mỏi, đứng phắt dậy khỏi bể bơi: “Mấy chuyện kiểu cha con tâm sự này thì đi mà tìm bố con mà nói.”

Tạ Vọng Ngôn tự tay khoác khăn tắm cho ông: “Trong lòng con, chú Ứng cũng giống như bố con vậy. Con rất hy vọng nhận được sự khích lệ của chú.”

Ứng Hòe Chương như nhìn thấy cảnh tượng cậu rút ống ống thở của mình sau này. 

Có chút nhói lòng.

Trước khi Tạ Vọng Ngôn thành công làm cho bố vợ tương lai phát điên, hình phạt “về nhà kiểm điểm” của cậu và Ứng Già Nhược cũng đi đến hồi kết. 

Trước khi kỳ thi thử lần ba bắt đầu, cuối cùng họ cũng quay lại trường. 

Trường Trung học số 1 Minh Thụy vốn yên tĩnh suốt nửa tháng, nay lại một lần nữa sôi sục.

Lớp 12A7. 

Ứng Già Nhược ngồi trước bàn học sau một thời gian dài xa cách, nhìn chậu cây nhỏ màu xanh có dán giấy ghi chú trên bệ cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa là núi sách biển đề, mọi thứ mới quen thuộc làm sao. 

Mở tờ đề kiểm tra Vật lý vừa phát xuống ra. 

Ứng Già Nhược kinh ngạc phát hiện, câu nào cô cũng biết làm!

Trong phút chốc, cô cảm thấy mình như thiên mệnh chi nữ (*) trong phim võ thuật, sau khi có được bí kíp và bế quan tu luyện vài ngày, công lực tăng mạnh, vọt một cái trở thành cao thủ tuyệt thế! 

(*) Thiên mệnh chi nữ mang nghĩa là người được trời ban sứ mệnh, hay “đứa con của mệnh trời”. Trong văn hóa và các tác phẩm sáng tác (tiên hiệp, hệ thống), đây là nhân vật chính sở hữu vận may cực lớn, tài năng xuất chúng, thường gánh vác sứ mệnh quan trọng.

Cô thậm chí cảm thấy mình có thể nhắm tới vị trí đầu khối!

Điều kỳ lạ là mọi người dường như không còn tò mò về mối quan hệ giữa cô và Tạ Vọng Ngôn nữa. 

Bất kể họ làm gì, mọi người đều coi đó là bình thường, những lời trêu chọc mập mờ trước đó cũng biến mất.

Mãi cho đến giờ nghỉ trưa. 

Ứng Già Nhược cùng Chu Nhiễm, Tưởng Tâm Nghi, Tùy Nhân hẹn nhau đi ăn ở căn tin, cô cuối cùng mới biết nguyên nhân.

Ngày thứ ba sau khi cô và Tạ Vọng Ngôn bị phạt về nhà vì đập bảng danh dự, chủ đề hot trên diễn đàn trường vẫn là họ, đặc biệt là tấm ảnh chụp trộm hai người nắm tay rời khỏi trường, độ phân giải đã bị truyền đến mức mờ tìn tịt cả rồi.

“Cho đến khi…” 

Chu Nhiễm cố tình bỏ lửng, gửi link bài đăng cho cô, “Cậu tự xem đi.”

Ứng Già Nhược vừa ăn trưa vừa mở link ra.

#Tiết lộ chấn động về mối quan hệ thực sự của hai cực phẩm nhan sắc trường ta!#

Chủ thớt: Thân thiết hơn tình nhân, điên cuồng hơn kẻ thù, mối quan hệ thực sự của họ đảo lộn luân thường đạo lý, sự thật chính là… ANH EM RUỘT!

“???”

“Thật hay giả vậy?”

Đến lúc này Ứng Già Nhược mới thực sự sốc tận óc, muốn hỏi một câu: Thật hay giả thế? Chính chủ cũng không biết mình và Tạ Vọng Ngôn lại có mối quan hệ huyết thống đảo lộn luân thường đạo đức như vậy.

Chủ thớt: “Thật đấy, mẹ mình trước đây tình cờ thấy mẹ Tạ Vọng Ngôn dẫn Ứng Già Nhược đi mua sắm, lúc đó mẹ Tạ đích thân nói Ứng Già Nhược là con gái bà.”

Sở Linh Uyên thỉnh thoảng sẽ đến họp phụ huynh cho Tạ Vọng Ngôn. Là mẹ của thủ khoa khối nên mọi người đều rất muốn hỏi xin bí quyết nuôi dạy con của bà, vì thế rất nhiều phụ huynh trong trường đều biết bà. 

Ứng Già Nhược cũng nhớ chuyện này. 

Vì chỉ cần đi mua sắm với dì Sở, hễ gặp người quen hỏi về mối quan hệ, dì Sở sẽ tươi cười hớn hở nói “Đây là bảo bối của tôi”. 

Người ta tự nhiên sẽ tưởng họ là mẹ con.

“Nếu là anh em thì mọi chuyện đều hợp lý rồi. Ở phòng nhạc dạy kèm cho em gái, đập bảng vinh danh là vì sự trong sạch của em gái, nắm tay ra khỏi cổng trường là anh trai dắt em gái…”

“Chờ chút, vậy tấm ảnh CP Già Ngôn nắm tay nhau ra cổng trường thần thánh kia thực ra là theo hướng tình thân ấm áp sao?”

“Tôi đã bảo rồi mà, trai xinh gái đẹp trông có nét giống nhau, trước đây cứ tưởng là tướng phu thê, hóa ra là tướng anh em.”

Đến đây, toàn trường đều cho rằng Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn hoặc là anh em ruột cùng cha cùng mẹ, hoặc là cùng mẹ khác cha, xã hội hiện đại một nhà bốn người nhưng có ba bốn họ là chuyện bình thường. 

Lông mi Ứng Già Nhược khẽ động, ngước mắt nhìn ba đôi mắt đang hóng hớt trước mặt.

Chu Nhiễm: “Vậy Tạ Vọng Ngôn thực sự là anh trai cậu à?”

Ứng Già Nhược do dự vài giây: “Cũng có thể… coi là như vậy.” 

Anh trai trúc mã cũng là anh trai. 

Nếu lúc này cô nói Tạ Vọng Ngôn là anh trai trúc mã, mấy người này, đặc biệt là Chu Nhiễm, người lần trước cho cô xem quyển truyện tranh người lớn theo hướng thanh mai trúc mã, chắc chắn lại bắt đầu suy nghĩ lung tung theo hướng kỳ quái cho xem.

Ánh mắt rực cháy thời cấp hai của Từ Di Lệ như chồng lên ánh mắt của ba người trước mặt. 

Để có được hai mươi ngày cuối cùng yên tĩnh ôn thi, Ứng Già Nhược thành khẩn gật đầu: “Đúng vậy, cậu ấy không khác gì anh trai ruột của mình cả.”

Chu Nhiễm và những người khác bừng tỉnh đại ngộ: “Hiểu rồi.” 

Hóa ra đúng là cùng mẹ khác cha. “Hèn gì Tạ Vọng Ngôn bình thường quản cậu nghiêm khắc thế, hóa ra là anh cả như cha.” Tưởng Tâm Nghi cảm thán.

Ứng Già Nhược suýt nữa thì phun hết sữa chua trong miệng ra. 

Cái quái gì mà anh cả như cha!!!

*

Nửa tháng trời Tạ Vọng Ngôn không chơi bóng rổ, vì thế khi Trần Kinh Tứ hẹn cậu đi sân bóng vào giờ nghỉ trưa, cậu đã không từ chối. 

Chơi vài hiệp. 

Tạ Vọng Ngôn mặc bộ đồ thi đấu màu xanh trắng, trán đeo băng đô màu xanh dương, vài sợi tóc đen hơi rối bù, toát lên vẻ lạnh lùng bất cần. 

Ngoài sân bóng phát ra những tiếng hét chói tai. 

Nào là “đẹp trai quá”, “cool boy”, loạn hết cả lên.

“Hahahaha sức hút của anh Tạ vẫn không hề giảm nhé.”

“Đoạn thời gian ông về nhà kiểm điểm, ngoài sân bóng vắng ngắt buồn thiu, chúng tôi chơi chẳng có hứng gì cả, ông vừa về cái là nhân khí quay lại ngay.” 

Vài nam sinh quen biết vây lại.

Tạ Vọng Ngôn đang cầm điện thoại gửi tin nhắn.

X:【 Ăn trưa xong chưa? 】

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【 Chim cánh cụt vỗ bụng.jpg 】

Tạ Vọng Ngôn một tay gõ lên màn hình: Đến sân bóng đưa nước cho tôi. 

Chưa kịp gửi đi.

Cậu thấy trước mặt xuất hiện một chai nước giải khát thể thao. 

Cậu nheo mắt, đôi đồng tử nhạt màu lạnh lùng nhìn qua. 

Là Lục Kỳ Diên. 

Lục Kỳ Diên vừa mở miệng đã gọi một tiếng “Anh” rất sảng khoái. 

Tạ Vọng Ngôn nhận ra số 18: “Có chuyện gì?”

“Không có gì, anh chơi bóng hay thật đấy.” Lục Kỳ Diên chân thành khen ngợi, “Ngại quá, lần trước em hiểu lầm anh.”

Tạ Vọng Ngôn: “Hiểu lầm chuyện gì?” 

Cậu cúi đầu gửi tin nhắn đi.

Lục Kỳ Diên: “Bạn học Ứng nói không thân với anh…” 

Không ngờ Tạ Vọng Ngôn lại là anh trai ruột, suýt chút nữa tưởng là tình địch, cứ nghĩ mình hết cơ hội rồi.

Khóe môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn trĩu xuống, “Là hôm lễ tuyên thệ một trăm ngày trước kỳ thi đại học, cô ấy nói với cậu là cô ấy không thân với tôi à?”

Lục Kỳ Diên: “Anh nhớ tốt thật đấy, đúng là trí nhớ của thủ khoa khối.” 

Ngay cả thời gian địa điểm lần trước cậu ta trò chuyện với Ứng Già Nhược mà cậu cũng nhớ.

Tạ Vọng Ngôn: “Cậu thích Ứng Già Nhược, muốn theo đuổi cô ấy hả?” 

Lục Kỳ Diên không ngờ Tạ Vọng Ngôn lại vạch trần mình trực tiếp như vậy, không khỏi có chút ngượng ngùng. 

Cậu ta đáp: “Em muốn tỏ tình trước khi tốt nghiệp, nên là…” 

Muốn nhờ Tạ Vọng Ngôn giúp đỡ.

Giọng điệu Tạ Vọng Ngôn nhạt nhẽo: “Đừng nghĩ đến nữa, cậu không có cơ hội đâu.”

Lục Kỳ Diên: “Tại sao?”

Tạ Vọng Ngôn: “Vì cô ấy chỉ thích người học giỏi hơn mình thôi.”

Lục Kỳ Diên ngẩn người, lập tức vui mừng: “Em đứng thứ ba toàn khối, cô ấy sẽ thích em nhỉ?!” 

Ứng Già Nhược thi thử lần hai đứng thứ 66 toàn khối.

Tạ Vọng Ngôn không nhìn cậu ta, ánh mắt cậu phóng xa về phía bóng dáng mảnh mai của thiếu nữ đang đi về phía này ngoài lưới sân bóng. 

Tựa như một con mãnh thú lớn đã khóa chặt mục tiêu.

Vài giây sau. 

Tạ Vọng Ngôn lười biếng cười lạnh một tiếng: “Không đâu, cô ấy chỉ thích người đứng đầu khối thôi.”


Hết chương 27

Từ tác giả:

Tạ Vọng Ngôn: Vợ tôi chỉ thích tôi thôi!

Xì poi:

“Tạ Vọng Ngôn, nắm tay không?”

Bình luận về bài viết này