[Chín muồi] Chương 26

Chương 26: Nam sinh trung học thuần khiết online ngủ cùng 

Chuyển ngữ: @motquadao


Nhà họ Tạ, phòng ngủ cho khách.

Ứng Già Nhược đang ngồi trên chiếc giường lớn trải ga lụa tơ tằm màu trắng khói của Tạ Vọng Ngôn. 

Tay cô cầm một cuốn từ vựng tiếng Anh học thuộc, hai chân đung đưa ở mép giường, cực kỳ nhàn nhã nhìn cậu bận bịu.

Đúng vậy, Tạ Vọng Ngôn vừa mới nói muốn dọn từ phòng ngủ cho khách nhà mình sang phòng ngủ cho khách nhà cô thì đã lập tức bị Ứng Già Nhược thúc giục đi thu dọn hành lý.

Theo động tác giơ tay lấy chiếc vali trên nóc tủ quần áo, chiếc áo thun ngắn tay rộng màu xám lạnh bị kéo ngược lên, để lộ ra một đoạn thắt lưng săn chắc. Khối cơ bụng mỏng hiện lên trên làn da trắng lạnh và sạch sẽ, tựa như ẩn chứa sức mạnh vô hạn.

Bảo sao kiểm tra thể chất toàn đạt điểm tuyệt đối, cái eo này chắc có thể kéo một hơi hai trăm cái xà đơn nhỉ.

Ừm, trọng tài Tiểu Ứng chính thức chấm tuyển thủ Tạ là người có vòng eo đẹp nhất Minh Thụy.

Ứng Già Nhược vờ như không có chuyện gì mà dời mắt đi. 

Chợt nghĩ đến điều gì đó: “Trưa nay cậu tắm rồi à.” 

Cả quần áo cũng thay luôn. 

Cô nhớ buổi sáng cậu vẫn mặc chiếc áo thun đen.

Tạ Vọng Ngôn cúi người lấy quần áo mặc hàng ngày và đồ ngủ của mình, lần lượt xếp vào vali. 

Nghe vậy, cậu hơi nghiêng mặt về phía cô, tiện miệng đáp một tiếng: “Có vấn đề gì à?”

“Cả trưa cậu không ra khỏi cửa, tắm rửa thay quần áo làm gì? Gánh nặng nam thần học đường nặng thế à?”

Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn cô, hồi lâu mới thốt ra một câu đầy ẩn ý: “Gánh nặng quả thực rất nặng.” 

“Đợi thi đại học xong mới trút bỏ được.”

Ứng Già Nhược: “?”

Cô còn chưa kịp nghĩ xem câu này có ẩn ý gì không, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, là mẹ Sở: “A Ngôn, Già Già có ở trong phòng con không?”

Rõ ràng không làm việc gì xấu, nhưng Ứng Già Nhược lại vô cớ đảo mắt rồi nhìn về phía ban công, cân nhắc xem mình có nên học theo Tạ Vọng Ngôn lần trước, nhảy qua lan can trèo sang ban công phòng bên cạnh không.

Tạ Vọng Ngôn nhìn cô một cái, không nhanh không chậm đáp: “Đang ở trên giường con.”

Ứng Già Nhược không kịp suy nghĩ, lập tức từ trên giường nhào đến chỗ Tạ Vọng Ngôn, bịt chặt cái miệng ăn nói hàm hồ của cậu lại, vẻ mặt cực kỳ hoảng hốt, hạ thấp giọng: “Tạ Vọng Ngôn, cậu nói bậy bạ gì đó!”

Tạ Vọng Ngôn thuận thế ngồi bệt xuống thảm, ôm người vào lòng, một tay khống chế hai cổ tay mảnh khảnh của cô, chậm nửa nhịp bổ sung thêm: “Học từ vựng.”

Bên ngoài, mẹ Sở hoàn toàn không nghĩ gì nhiều, vì hình ảnh hai đứa nhỏ ngày đêm học hành khổ cực đã in sâu vào tâm trí bà. 

Lúc này, bà đang để tâm đến việc bạn thân đã về nhà: “Chú Ứng và dì Diệp của con về rồi, nhà họ lâu rồi không có người ở, mẹ sang xem có gì cần giúp đỡ không. Khi nào học xong, con nhớ giúp em thu dọn hành lý rồi đưa em về nhà nhé.”

Tạ Vọng Ngôn lười biếng đáp lại: “Mẹ yên tâm, con nhất định sẽ đưa em gái về nhà an toàn.”

Vẫn là cái vẻ không đứng đắn như mọi khi. 

Mẹ Sở nhận được câu trả lời liền xoay người đi ngay, trong lòng thầm nghĩ: Con đường chưa đầy một trăm mét thì có gì mà không an toàn cơ chứ.

Nghe thấy tiếng bước chân đã đi xa. 

Cơ thể đang căng cứng như một con vật nhỏ xù lông của Ứng Già Nhược lập tức mềm nhũn, không còn sức mà dựa lên vai cậu, thở mạnh. 

Suýt chút nữa thì dọa chết cô rồi.

Tạ Vọng Ngôn buông cổ tay Ứng Già Nhược ra, giọng điệu mang theo ý cười rõ rệt: “Bây giờ không còn ở trên giường nữa, mà là ở trong lòng con rồi.”

Nghe thấy tiếng rung trong lồng ngực cậu, Ứng Già Nhược cảm thấy lồng ngực mình cũng rung theo, mất hết nhịp điệu vốn có. 

Ngón tay dài của Tạ Vọng Ngôn nắm lấy bắp chân cô, chậm rãi di chuyển lên trên.

Lòng bàn tay Ứng Già Nhược đặt trên cánh tay Tạ Vọng Ngôn, đối diện với đôi mắt đang phản chiếu hình bóng mình, cô bỗng chốc mất đi khả năng ngôn ngữ. 

Đôi môi cô mấp máy… 

Nhưng hồi lâu vẫn không nói nên lời. 

Trong đầu cô chỉ toàn là: Chạm vào chân… là chuyện thanh mai trúc mã có thể làm ư?

Lòng bàn tay Tạ Vọng Ngôn xoa nhẹ đầu gối hơi lạnh của cô: “Ứng Già Nhược, sau này cậu dễ bị thấp khớp lắm đấy.”

Ứng Già Nhược: “.”

Ồ, có thể.

Ứng Già Nhược ngồi lại lên giường, đắp một chiếc chăn mỏng lên đầu gối. 

Tạ Vọng Ngôn kéo ngăn kéo phía dưới tủ quần áo ra, hơi khựng lại: “Ứng Già Nhược, cậu nhắm mắt lại một lát.”

“Tạ Vọng Ngôn, cậu thu dọn quần áo thôi sao mà lắm chuyện thế?” Ứng Già Nhược lật cuốn từ vựng xoành xoạch, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng nói.

Tạ Vọng Ngôn: “Tôi phải lấy quần lót.”

“Thì sao, cậu còn biết xấu hổ à?” Cô bắt chước giọng điệu “ngông nghênh” của Tạ Vọng Ngôn, “Lúc nãy cậu chạm vào chân tôi sao không thấy xấu hổ?”

Tạ Vọng Ngôn: “Tôi sợ làm cậu hoảng thôi.”

Ứng Già Nhược: “Quần lót cậu gắn bom à? Tôi nhìn một cái là nổ chắc?”

Tạ Vọng Ngôn hào phóng: “Vậy cậu nhìn đi.”

Ánh mắt Ứng Già Nhược đang từ đống từ vựng chuyển sang xấp vải trên tay cậu, giây tiếp theo mới phản ứng lại: 

Rõ ràng là cô đang tập trung học bài, đâu có cố ý nhìn!

“Tạ Vọng Ngôn!” 

“Cậu…”

Ứng Già Nhược vừa định nổi cáu, Tạ Vọng Ngôn đã đóng vali lại, đẩy ra cửa: “Xong rồi, sang phòng cậu thu dọn đi.”

“Không cần dọn, nhà tôi cái gì cũng có.” 

“Mang sách vở với đề thi sang là được.” Ứng Già Nhược bị cậu đánh lạc hướng, lập tức đứng dậy cùng anh rời khỏi phòng ngủ cho khách.

Dưới ánh đèn hành lang nhạt màu. 

Tạ Vọng Ngôn bỗng nghiêng đầu, ánh nhìn đầy ẩn ý. 

Ứng Già Nhược đã đi đến trước cánh cửa có treo tấm biển hình chim cánh cụt, quay đầu nhìn cậu: “Sao tự nhiên đứng lại thế?”

Tạ Vọng Ngôn thản nhiên bước tới, bình tĩnh hỏi: “Cậu có quay lại đây nữa không?”

Ứng Già Nhược đẩy cửa ra. 

Ánh nắng rực rỡ tràn qua khung cửa sổ, chiếu thẳng lên người họ. 

Ứng Già Nhược quay đầu lại, đôi mắt sạch sẽ trong trẻo bị ánh sáng chiếu vào trở nên trong veo: “Có chứ.”

*

Những cư dân vẫn còn ở lại ngõ Già Lam đại khái chia làm hai kiểu. 

Có những người một bước lên mây, sự nghiệp thăng tiến rực rỡ nhưng không quên cội nguồn. Nhưng cũng có những người chỉ còn lại vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài, bên trong rỗng tuếch, ôm giữ vinh quang cũ để sống qua ngày. 

Nhà họ Ứng và nhà họ Tạ đều thuộc kiểu đầu tiên.

Ứng Hòe Chương và bố của Tạ Vọng Ngôn là Tạ Tòng Lẫm cùng nhau lớn lên trong con ngõ này. 

Sau khi kết hôn vẫn làm hàng xóm.

Còn cưới một đôi bạn thân. 

Thân càng thêm thân. 

Trước khi Ứng Hòe Chương và Diệp Dung ly hôn năm năm trước, mọi thứ trong con ngõ nhỏ đều rất tốt đẹp. Tất nhiên, sau khi ông bị đuổi ra khỏi nhà, mọi thứ cũng không bị ảnh hưởng gì nhiều. 

Ngày tháng vẫn trôi qua như cũ.

Chiều tà, ánh hoàng hôn nghiêng bóng. Tuy trời chưa tối nhưng trong ngõ đã lác đác lên đèn. 

Ứng Già Nhược một tay thong thả đẩy vali, tay kia cầm ly sữa chua yến mạch mè đen mà Tạ Vọng Ngôn làm cho. Dạo này học hành đến mức tóc sắp bạc rồi, phải bồi bổ trước.

Tạ Vọng Ngôn xách túi sách vở nặng trịch, hai người cùng nhau gõ cánh cửa nhà họ Ứng đang náo nhiệt hiếm thấy.

Ứng Hòe Chương là người mở cửa. 

Ngay khi biết con gái đang ở nhà họ Tạ bên cạnh, ông đã định xông qua đó, nhưng bị hai mẹ ngăn lại. 

Không cho ông quấy rầy thời gian học tập quý báu của học sinh lớp 12. 

Khó khăn lắm mới đợi được con gái về nhà, đập vào mắt lại là cảnh tượng khiến ông nhói lòng.

Bỏ qua đống sách vở và đề thi đang tràn ra khỏi túi trên tay Tạ Vọng Ngôn, hai đứa nhỏ đứng ở cửa đồng loạt nhìn về phía ông, trông chẳng khác gì con gái rượu dẫn bạn trai về ra mắt.

“Bố!” 

Giọng nói vui vẻ của Ứng Già Nhược cắt ngang dòng suy nghĩ của Ứng Hòe Chương. 

Kể từ kỳ nghỉ đông, hai bố con vẫn chưa gặp lại nhau. Nếu không phải vì muốn để bố mẹ có thời gian riêng, Ứng Già Nhược đã sớm lao về nhà ngay từ đầu rồi.

Ứng Hòe Chương lúc này mới nhớ ra chuyện quan trọng nhất: “Bảo bối, bố mua cho con năm vali quà lớn đây này!”

Ứng Già Nhược ngọt ngào khen ngợi: “Oaaa, bố con là người đàn ông đẹp trai và hào phóng nhất thế giới!”

Ứng Hòe Chương được dỗ dành đến mức tâm trạng vui vẻ hẳn lên, tâm hồn vừa bị vợ cũ làm tổn thương cũng được chữa lành. 

Đôi mắt hồ ly di truyền cho Ứng Già Nhược hơi xếch lên, trông khí thế và yêu nghiệt hơn cả cô con gái đang là học sinh trung học. 

Nếu không có gen ưu tú của ông, chỉ dựa vào cái gen lạnh lùng của Diệp Dung thì sao có thể sinh ra được cô con gái ngọt ngào như kẹo thế này.

Tạ Vọng Ngôn đỡ lấy chiếc vali bị Ứng Già Nhược đá sang một bên, nhìn hai cha con ôm nhau, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một độ cong nhàn nhạt. 

Cái miệng này của Ứng Già Nhược, gặp ai cũng dỗ dành được, lần trước còn nói người đẹp trai nhất thế giới là cậu cơ mà.

Ứng Hòe Chương và thằng nhóc chuyên tranh giành con gái với ông từ nhỏ, lại còn chẳng có ý thức về việc giữ khoảng cách này, vốn dĩ từ trước đến nay đã chẳng ưa nhau. 

Ông ôm vai con gái, đón lấy hành lý từ tay Tạ Vọng Ngôn, trên mặt nặn ra một nụ cười hiền hậu của bậc tiền bối: “A Ngôn cũng lớn cao thế này rồi cơ à. Được rồi, đừng để chậm trễ việc học tập, mau về nhà đi…”

Diệp Dung đi tới ôm con gái một cái, rồi cạn lời nói với Ứng Hòe Chương: “Người nên về nhà là anh mới đúng.”

“ A Ngôn vào đi, tối nay ăn cơm ở đây nhé.”

“Con cảm ơn dì Diệp.”

“À đúng rồi chú Ứng, cái vali này là hành lý của con.” Tạ Vọng Ngôn đợi Ứng Hòe Chương đẩy vali vào trong rồi mới thong thả nói.

Hèn gì Ứng Hòe Chương thấy cái vali này cứ như cục sắt nóng, ông cảnh giác hỏi: “Con mang hành lý sang đây làm gì?”

Tạ Vọng Ngôn đặt túi sách vở xuống, về chiều cao, cậu đã hoàn toàn có thể nhìn thẳng vào mắt Ứng Hòe Chương, mỉm cười lịch sự: “Chú Ứng, kỳ thi đại học đang cận kề, con dọn sang đây ở để tiện bổ túc cho em.”

“Thực ra em ấy ở nhà con thì tiện hơn, nhưng vì thấy bình thường chú bận rộn công việc, khó khăn lắm mới về một chuyến, em ấy cũng muốn ở bên chú nhiều hơn, nên con đành phải dọn sang đây.”

Ánh mắt Ứng Hòe Chương trầm xuống. 

Hai người đấu mắt với nhau:

Ứng Hòe Chương: Ý gì đây? 

Con gái tôi về nhà ở với ông bố già này mấy hôm mà cũng là chuyện khó khăn à?

Tạ Vọng Ngôn: Hơi khó một chút ạ.

Ứng Hòe Chương: May mà vẫn chưa gả cho cậu, gả sang đó rồi thì sớm muộn gì tôi cũng thành ông bố già cô đơn.

Tạ Vọng Ngôn: Chú cứ gả thử xem ạ.

Ứng Hòe Chương mặt không cảm xúc quay người: Không gả.

Cả nhà ngồi xuống ghế sofa. 

Diệp Dung nghe thấy lời Tạ Vọng Ngôn nói, bà rất đồng tình: “Đúng là ở cùng nhau thì tiện hơn, đỡ lãng phí thời gian đi lại.” 

“Lát nữa dì dọn phòng ngủ cho khách cho con.”

Ứng Hòe Chương mỉm cười: “Đi đi về về chưa đầy năm phút, con trai thì coi như rèn luyện thân thể, không tính là lãng phí thời gian đâu.”

Diệp Dung lạnh lùng liếc ông: “Từng phút từng giây của các sĩ tử đều rất quan trọng.” 

“Ứng tổng năm đó chẳng phải ngay cả năm phút báo cáo hằng ngày cũng không dành ra được sao?”

Ứng Hòe Chương câm nín: Trí nhớ của luật sư đúng là không đùa được mà. 

Chuyện cũ từ tám đời rồi, ly hôn xong vẫn còn lôi ra nhắc lại được. 

Ông chuyển chủ đề: “Trong nhà chỉ có duy nhất một căn phòng ngủ cho khách ở được, cho thằng bé ở lại rồi thì tôi ngủ đâu?”

Tạ Vọng Ngôn nhìn sang Diệp Dung, thái độ vô cùng khiêm tốn: “Dì ơi, con ngủ ghế sofa ở phòng khách cũng được.”

Diệp Dung: “A Ngôn, con cũng là sĩ tử, là đối tượng cần được chăm sóc và bảo vệ đặc biệt, sao có thể ngủ sofa được. Chỗ đó chỉ dành cho mấy người vô dụng ngủ thôi.”

Chuyện mà Diệp Dung đã quyết định thì khó mà thay đổi được, cũng giống như chuyện ly hôn vậy, nói ly là ly, trở mặt vô tình. 

Còn về lòng lang dạ thú của Tạ Vọng Ngôn. 

Đôi mắt hồ ly của Ứng Hòe Chương hơi híp lại, lấy lùi làm tiến: “Tôi ngủ cùng phòng với thằng bé.”

Diệp Dung trực tiếp gạt đi: “Không được, nết ngủ của anh tệ lắm.”

Ba người này nói chuyện cứ như các đại lão đang đàm phán, Ứng Già Nhược và Sở Linh Uyên ngồi bên cạnh hoàn toàn không chen lời vào được. 

Sở Linh Uyên khẽ hỏi Ứng Già Nhược: “Già Già, con có cảm thấy A Ngôn giống con của bố mẹ con hơn không?”

Ứng Già Nhược mặt mày nghiêm trọng gật đầu. 

Sở Linh Uyên đắc ý: “Vậy con chính là bảo bối của dì rồi.”

Kết quả cuối cùng do bà Diệp ấn định: Tạ Vọng Ngôn ở phòng ngủ cho khách cạnh phòng Ứng Già Nhược, cả hai đều ở tầng hai, tiện cho việc học tập. 

Ứng Hòe Chương hoặc là ngủ dưới sàn ở phòng ngủ chính tầng một, hoặc là ngủ ở phòng chứa đồ, hoặc là cút ra ngoài mà ở.

Cả nhà ăn tối xong, Tạ Vọng Ngôn và Ứng Già Nhược về phòng học bài. 

Ứng Hòe Chương định nói gì đó, nhưng nhìn hai đứa trẻ xách một túi lớn đồ dùng học tập lên lầu, thôi thì tạm nhịn. 

Càng nhịn càng thấy sai sai: “Cầu thang hẹp thế kia, Tạ Vọng Ngôn to xác như vậy, mắc gì phải chen chúc đi cùng một hàng với Già Già?”

Cô con gái yêu quý yếu đuối xinh xắn của ông sắp bị ép dẹp lép rồi kìa. 

Quá khoa trương. 

Bà Diệp lười để ý tới ông, cùng Sở Linh Uyên ra ngoài đi dạo tiêu thực, tâm sự chuyện chị em.

*

Kể từ khi lên cấp hai, Tạ Vọng Ngôn đã tự giác ít khi vào phòng Ứng Già Nhược. Cấu trúc phòng cô cũng tương tự phòng cậu, chỉ là được bày biện theo kiểu cổ tích công chúa hơn, nhìn là biết được phụ huynh cưng chiều mà lớn lên. 

Bàn học của Ứng Già Nhược cũng rất lớn, nhưng dấu vết sử dụng rõ ràng không nhiều bằng bàn của Tạ Vọng Ngôn. 

Bởi vì từ nhỏ, phần lớn thời gian cô đều học cùng Tạ Vọng Ngôn.

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn dừng lại trên chiếc giá nhỏ hình cành cây ở góc bàn, phía ngoài cùng treo một chiếc lắc tay. 

Đây là quà sinh nhật mười tám tuổi của Ứng Già Nhược.

Giá trị bằng toàn bộ tiền học bổng và tiền thưởng từ các cuộc thi của Tạ Vọng Ngôn trước năm mười tám tuổi.

Khi Ứng Già Nhược đẩy ghế tới, cô nghe thấy Tạ Vọng Ngôn trầm giọng hỏi: “Tặng cậu quà sinh nhật tuổi mười tám, sao cậu không đeo?” 

“Không thích à?”

Ánh mắt Ứng Già Nhược rơi trên chiếc lắc tay màu vàng nhạt đang treo trên đầu ngón tay Tạ Vọng Ngôn. 

Chiếc vòng tay Tạ Vọng Ngôn tặng cô là hàng đặt làm riêng, bên trên khảm mấy viên kim cương màu quý giá. Dưới ánh đèn trắng sáng rực rỡ, những viên kim cương khúc xạ ra những tia sáng bảy sắc lung linh.

Đặc biệt là ở phía cuối sợi dây còn treo một miếng bùa bình an nhỏ nhắn màu vàng nhạt đầy tinh xảo, bên trên khắc tên của cô

Cô vốn thích những thứ độc nhất vô nhị, chỉ mình mình có như thế này.

“Thích chứ, nhưng không đeo được.” Ứng Già Nhược lấy lại chiếc lắc tay từ tay cậu, ướm thử lên cổ tay mình.

Tạ Vọng Ngôn: “Tại sao?”

Ứng Già Nhược thở dài: “Bố nói quà cậu tặng đắt quá, không cho tôi đeo lúc đi học, bảo tôi còn nhỏ, dễ bị bọn trộm để ý.”

Thế nên nó mới được Ứng Già Nhược đặt ở vị trí dễ thấy nhất trên bàn học. 

Bình thường lúc học bài, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy ngay. 

Để khích lệ cô nỗ lực thi đỗ đại học.

Khi đó muốn đeo thế nào thì đeo.

Tạ Vọng Ngôn cầm chiếc lắc tay đeo vào cho cô: “Cậu quên rồi à?”

“Hửm?” 

Đầu ngón tay ấm áp mềm mại của thiếu niên và lớp kim loại hơi lạnh cứng cáp lướt trên da thịt, Ứng Già Nhược hơi ngẩn ngơ.

Tạ Vọng Ngôn thong thả nói: “Cậu có vệ sĩ riêng mà.”

Mãi cho đến khi Tạ Vọng Ngôn đeo xong lắc tay cho cô, lại còn nâng cổ tay cô lên ngắm nghía một hồi, Ứng Già Nhược mới sực tỉnh. 

Đúng nhỉ. 

Cho dù quay lại trường, cô và Tạ Vọng Ngôn cũng chẳng thể giả vờ không thân, càng không thể giả vờ hai người là bạn học bình thường được nữa. 

Vậy nên… 

Trong hai mươi ngày cuối cùng, họ có thể cùng nhau về nhà, cùng nhau đến trường, cùng nhau đi thi. 

Như hình với bóng. 

Hoàn toàn không cần đợi đến khi tốt nghiệp mới đeo!

Từ bảy giờ tối đến mười một giờ khuya là thời gian học tập của Ứng Già Nhược, cứ mỗi năm mươi phút sẽ có mười phút nghỉ ngơi. 

Khoảng thời gian này luôn được thực hiện nghiêm ngặt. 

Diệp Dung và Ứng Hòe Chương về nhà là để đồng hành cùng con gái thi đại học, đương nhiên không thể vì họ về mà ảnh hưởng đến kế hoạch học tập.

Chín giờ tối, Ứng Hòe Chương bưng đĩa trái cây tráng miệng lên, ánh mắt dừng lại trên hai đứa trẻ đang ngồi trước bàn học. 

Chiếc đèn hình chú tuần lộc bên cạnh đang sáng, ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy họ, khoảng cách rất gần, thỉnh thoảng đầu còn chạm vào nhau.

Ứng Hòe Chương: Học kèm thì học kèm, có cần thiết phải ngồi sát sạt thế kia không?

“Bảo bối nghỉ ngơi một lát rồi học tiếp.”

“Cảm ơn bố, con phải làm xong bài này đã.” Ứng Già Nhược một lòng muốn hiểu rõ cách giải của bài toán trọng điểm khó nhằn có xác suất trên 70% sẽ xuất hiện trong kỳ thi đại học này. 

Sau đó cô lại càng xích lại gần Tạ Vọng Ngôn hơn, “Cậu giảng lại cho tôi lần nữa đi.”

Ứng Hòe Chương đặt đĩa trái cây xuống, đứng từ trên cao nhìn xuống ở phía sau hai người họ, tập trung quan sát Tạ Vọng Ngôn. 

Tạ Vọng Ngôn quả thực lại cao lên rồi. 

Hồi Tết vẫn chưa cao bằng ông, giờ đã có thể nhìn thẳng mặt rồi. 

Thân hình hiên ngang, bờ vai rộng, đã hoàn toàn thoát khỏi vẻ non nớt, là một người đàn ông thực thụ. 

Còn gương mặt này nữa, giống lão Tạ năm xưa tới bảy phần rưỡi.

Trước đây Ứng Hòe Chương còn nghĩ có lẽ do hai đứa lớn lên cùng nhau nên quan hệ thân thiết là khó tránh khỏi, sau đó ông nhận ra thằng nhóc này có ý đồ xấu là vào sinh nhật mười tám tuổi của Ứng Già Nhược. 

Tạ Vọng Ngôn dùng toàn bộ tiền học bổng mua một miếng bùa bình an, bên trên còn khắc tên con gái mình. 

Đều là người từng trải, đây tuyệt đối không thể là món quà giữa bạn bè bình thường. 

Đây rõ ràng là đang tỏ tình với người mình thích mà.

Ông càng thêm khẳng định bảo bối nhà mình đã bị tên tiểu tặc nhà hàng xóm nhắm trúng rồi. 

Ứng Hòe Chương liếc nhìn đề bài hai đứa đang học, là môn Vật lý. 

Ông đặt tay lên vai Tạ Vọng Ngôn, vỗ vỗ nói: “A Ngôn, con dịch ra chút, để chú dạy cho.”

Tạ Vọng Ngôn tốt bụng nhắc nhở: “Bài này khá khó đấy ạ.”

Ứng Hòe Chương khẽ xì một tiếng: “Khó với học sinh cấp ba mấy đứa thôi, với chú mà nói chỉ là chuyện nhỏ.”

Hồi phổ thông, ông cũng từng đạt điểm tối đa môn Vật Lý, điểm thi đại học khối tự nhiên là 290, là sinh viên ưu tú tốt nghiệp khoa Tài chính đại học Thanh Hoa, chẳng lẽ lại không dạy nổi một học sinh trung học sao. 

Tạ Vọng Ngôn nghe lời nhường chỗ: “Mời chú ạ.”

Ứng Già Nhược nghiêng đầu nhìn ông bố vừa ngồi xuống: “Khó thật đấy bố ạ.”

Ứng Hòe Chương: “Trên đời này không có bài tập nào mà bố không giải được…” 

Ông tràn đầy tự tin cầm lấy tờ đề. 

Giây tiếp theo.

Ông bỗng đứng bật dậy: “Bố suýt nữa thì quên mất, mười phút nữa có cuộc họp video rồi.”

Chiếc áo bông nhỏ tâm lý hiểu ý ngay: “Vậy bố mau đi họp đi ạ.”

“Kiếm thật nhiều tiền nha bố.” 

Chuyện dạy cô học tự có người khác lo rồi.

Sau khi Ứng Hòe Chương ra khỏi phòng đã thấy Diệp Dung đang đợi ở cửa. 

Diệp Dung đã tắm xong, trên mặt vẫn còn đắp mặt nạ rong biển: “Thanh mai trúc mã tụi nhỏ đang học hành tử tế, anh sang đó múa may quay cuồng làm phiền hai đứa làm gì?”

Ứng Hòe Chương không có tâm trí cãi nhau với Diệp Dung, dù tuổi tác đã tăng nhưng gương mặt vẫn phong lưu quyến rũ lúc này đầy vẻ nghiêm trọng: “Hai đứa đã mười tám tuổi rồi.”

Diệp Dung: “?”

Ứng Hòe Chương: “Nam nữ thụ thụ bất thân.”

Diệp Dung im lặng vài giây, cực kỳ cạn lời: “Tư bản phương Tây vẫn chưa rửa sạch được cái tàn dư phong kiến trong não anh à?”

Ứng Hòe Chương không thèm để ý lời mỉa mai của bà: “Lúc Sở Linh Uyên mười tám tuổi đã bị lão Tạ dỗ dành sống chung rồi.”

Diệp Dung: “!”

Ứng Hòe Chương thâm trầm nói: “Nhà họ có gen và truyền thống chuyên đi dỗ dành mấy cô bé mười tám tuổi như thế đấy.”

Diệp Dung nhớ lại gương mặt cao ngạo đầy vẻ cấm dục của Tạ Tòng Lẫm. 

Hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi ông ấy lại là kiểu người sẽ dỗ một cô bé mười tám tuổi sống chung. 

Tạ Vọng Ngôn lại càng không giống. 

Cậu nhóc trông sạch sẽ gọn gàng, tuy tính cách hơi lạnh lùng nhưng không kiêu ngạo, cũng không cậy mình thông minh xuất chúng mà coi thường bất cứ ai, trái lại còn khiêm tốn lễ phép nhưng không mất đi sự sắc sảo. 

Diệp Dung tin tưởng đứa trẻ mà mình nhìn lớn lên từ nhỏ, nhân phẩm cao quý, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì tổn thương con gái bà.

Diệp Dung cảm thấy Ứng Hòe Chương suy bụng ta ra bụng người, lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử. 

Ứng Hòe Chương: “Cô không hiểu đàn ông đâu.” 

“Sau khi gặp được người mình thích thì làm gì còn nhân phẩm nào nữa.”

Tạ Vọng Ngôn có thể nhẫn nhịn đến lúc con gái yêu của ông tốt nghiệp trung học mà chưa lừa người ta từ sớm thì đã coi là nhân phẩm tuyệt vời lắm rồi. 

Ồ, không hề có ý khen thằng nhóc đó đâu nhé.

*

0 giờ đêm, Ứng Già Nhược đúng giờ nằm trên giường mình. 

Rõ ràng là chiếc giường quen thuộc, trong chăn cũng là mùi hương hoa hồng nhạt thoải mái dễ chịu, rất thư thái. 

Nhưng nằm giường Tạ Vọng Ngôn ngủ quen rồi, giờ nằm đây cô lại cảm thấy hơi lạ lẫm.

Cô ngước nhìn những hoa văn chạm trổ phức tạp trên trần nhà. 

Trần nhà của Tạ Vọng Ngôn không có những chi tiết này, toàn bộ ngôi nhà đều được sơn nghệ thuật, rất chất lượng và thanh lãnh. 

Cuộn chăn lăn lộn năm phút, Ứng Già Nhược rút điện thoại ra.

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【 Tạ Vọng Ngôn, tôi không ngủ được. 】

X:【 Lạ giường? 】

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【 Tôi đang nằm trên chiếc giường đã ngủ mười năm nay đấy. 】

X:【 Nhớ giường của tôi? 】

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【 Không hề! 】

X:【 Vậy là nhớ tôi rồi. 】

Ứng Già Nhược không biết rốt cuộc Tạ Vọng Ngôn làm sao mà đưa ra được cái kết luận đó nữa. 

Vài giây sau. 

Lòng bàn tay cô rung lên một cái. 

Tạ Vọng Ngôn gửi tới một tấm hình.

X:【 Ảnh.jpg 】

Tấm ảnh chụp nửa bên giường còn lại, những ngón tay dài với khớp xương rõ ràng như vô tình lọt vào ống kính, tùy ý đặt trên ga giường màu đen. Ánh mắt Ứng Già Nhược dừng lại ở sát mép màn hình, dưới ánh sáng và bóng tối đan xen, nốt ruồi son trên cổ tay trắng tuyết trông như một đốm lửa nhỏ chưa được châm ngòi, chỉ cần “bùm” một cái là sẽ nổ tung thành những tia lửa nguy hiểm khiến người ta tan xương nát thịt.

Vài giây sau, Ứng Già Nhược nhận được một lời mời.

X:【 Muốn sang giường tôi ngủ không? 】

Ứng Già Nhược nằm ngửa trên giường, cảm thấy dòng chữ này cũng đang bùng nổ tia lửa, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại. 

Một lúc sau, cô mới như được vớt lên từ trạng thái chết đuối, chậm chạp trả lời bằng một sticker dấu chân mèo xù lông.

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【 Từ chối.jpg 】

Ứng Già Nhược cảm thấy nên để não trống rỗng, ép mình đi ngủ. 

Thất bại. 

Cô cam chịu lại cầm điện thoại lên, chọc chọc vào ảnh đại diện của Tạ Vọng Ngôn, vậy mà không thấy trả lời. 

Có vẻ là buông một câu cợt nhả xong thì đi ngủ rồi. 

Quá buồn chán, Ứng Già Nhược mở vòng bạn bè ra. 

Muốn xem có học sinh trung học nào nửa đêm cũng mất ngủ hoặc đang đốt đèn khổ luyện giống mình không.

Vừa bấm vào, bài đăng đầu tiên đập vào mắt khiến đôi mắt Ứng Già Nhược nhanh chóng mở to… 

Vốn dĩ Tạ Vọng Ngôn chưa bao giờ đăng vòng bạn bè, nửa đêm nửa hôm lại đăng một tấm ảnh selfie.

Trong ảnh, Tạ Vọng Ngôn mặc chiếc áo sơ mi đồng phục của Minh Thụy, một chiếc cúc cũng không cài, cứ thế để mở, lộ ra xương quai xanh thon dài và đường nét cơ ngực.

X:【 Nam sinh trung học thuần khiết online ngủ cùng, thật sự không sang sao? 】


Hết chương 26

Từ tác giả:

Bé chim cánh cụt chưa rời khỏi làng tân thủ đã gặp phải đại yêu quái cấp cao nhất.

Dông dài:

Không biết mọi người có để ý không nhưng dàn nhân vật phụ bị tác giả đổi tên khác nhiều, như lão Hứa thành lão Từ, Chu Hiến Du thành Chu Tụng Du và gần đây nhất là mẹ Sở từ Sở Linh Uyên thành Sở Linh Diên. Tuy nhiên những tên bị đổi đều đồng âm với tên cũ nên mình quyết định để tên mẹ Sở như cũ vì nghĩa của chữ Uyên hay hơn chữ Diên, còn các nhân vật còn lại, phụ của phụ thì mình vẫn sẽ để theo raw ạ.

Ngoài ra mình để ý thấy mọi người hay vào mục lục để check chương mới, mình thì thỉnh thoảng lại quên gắn chương nên mình sẽ note ra đây 2 cách để mọi người check dễ hơn nha. Cách 1 là mọi người vào chương gần nhất được gắn đường dẫn, kéo xuống cuối chương, nếu thấy có hiện “Chương sau” tức là đã có chương mới. Cách 2 là vào Trang chủ, kéo xuống phần “Mầm non đâm chồi”, 5 chương mới nhất của mỗi truyện sẽ hiện tương ứng.

Chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ và đừng ngại tương tác với mình nha ^^

Xì poi:

“Tôi theo chủ nghĩa không kết hôn.”

Bình luận về bài viết này