[Chín muồi] Chương 25

Chương 25: “Được, cậu cứ ngồi thử xem.”

Chuyển ngữ: @motquadao


Ngõ Già Lam sau tiết Lập hạ náo nhiệt lạ thường. Tiếng ve kêu, tiếng chim chóc, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá cùng nhau tấu lên một bản giao hưởng mùa hè rực rỡ.

À không, phải gọi là một bản hát ru mới đúng.

Khiến sĩ tử lớp 12 giữa ban ngày ban mặt mà mắt cứ díp lại vì buồn ngủ. 

Ứng Già Nhược ngồi trước bàn học, một tay chống cằm, một tay cầm bút. Đại não và bàn tay cô lúc này giống như một cặp vợ chồng đang trong thời kỳ hòa giải ly hôn.

Đôi mắt thỉnh thoảng lại sụp xuống, mí mắt bị ánh nắng chiếu xuyên qua trở nên trong suốt, đuôi mắt dài vương chút sắc hồng nhạt. Cô đấu tranh để mở mắt ra rồi lại chậm chạp nhắm lại, cứ giằng co như thế không biết bao nhiêu lần, cuối cùng… 

Cô rơi vào một giấc mơ rực màu hoa phượng đỏ.

Trong mơ, có người hỏi cô: “Muốn hôn không?”

Muốn hôn không?

“Cạch.”

Cùng với tiếng bút rơi xuống đất, cổ tay đang chống cằm của Ứng Già Nhược bỗng mềm nhũn, cả khuôn mặt cô cứ thế lao thẳng xuống mặt bàn cứng ngắc. 

May thay, một bàn tay lớn đột ngột xuất hiện, chắn ngang giữa mặt cô và mặt bàn.

Tránh được một vụ “đổ máu” do ngủ gật gây ra.

“Buồn ngủ à?”

Giọng nói mát lạnh trầm thấp của Tạ Vọng Ngôn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt cô. 

Ứng Già Nhược mơ màng ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nước mắt sinh lý. Trong lúc lơ mơ, thứ đầu tiên cô chạm phải là đôi môi mỏng đang đóng mở của Tạ Vọng Ngôn. Trông có vẻ rất dễ hôn.

Aaaa! 

Sao lại mơ thấy mấy câu thả thính của Tạ Vọng Ngôn nữa rồi! 

Ghê quá ghê quá ghê quá!

Ứng Già Nhược tỉnh táo ngay lập tức, lắc đầu theo phản xạ: “Không hôn…”

“À không, không buồn ngủ, không buồn ngủ! Tôi vẫn học được!”

Còn 30 ngày nữa là thi đại học! 

Thời gian quý báu như vàng thế này mà cô lại dùng để ngủ gật và mơ mộng hão huyền. 

Thật sự quá không nên!

“Vừa nãy tôi lười biếng, tự phạt một ly!” 

Ứng Già Nhược thành thật sám hối, liếc nhìn cốc trà chanh đã nguội bên cạnh. Chưa kịp uống mà đã nhớ đến vị chua đắng nơi đầu lưỡi, cô nhăn mũi, âm thầm giảm án cho mình xuống còn nửa ly.

Dù sao cũng chưa hôn.

Cô định đưa tay lấy ly trà chanh để tỉnh táo thì bị ngăn lại giữa chừng. 

Trước giờ Ứng Già Nhược vốn ghét nhất là thứ trà chanh vừa chua vừa đắng này, nhưng mấy ngày nay,, mỗi ngày cô đều phải uống hai ba ly để ép bản thân tỉnh táo.

Tạ Vọng Ngôn nhìn gương mặt nhỏ nhắn tiều tụy vì buồn ngủ nhưng vẫn cố tỏ ra tỉnh táo của cô, không còn tâm trí đâu mà trêu chọc. 

Cậu thẳng tay ném ly trà chanh vào thùng rác: “Sau này không cần uống cái này để tỉnh táo nữa.”

Tay Ứng Già Nhược khựng lại giữa không trung, nhíu mày: “Không uống thì tôi sẽ buồn ngủ mất.”

Kỳ thi càng đến gần, nói không có áp lực là nói dối. 

Nhất là khi thành tích càng tăng nhanh, tham vọng của cô càng lớn, áp lực theo đó cũng nặng nề hơn. 

Mục tiêu của cô bây giờ không chỉ là tấm giấy gọi nhập học của khoa Luật đại học B, mà còn là phải đỗ với số điểm xuất sắc như mẹ năm xưa, chứ không phải kiểu đỗ suýt soát. Lỡ thi thật không tốt rồi bị điều chỉnh ngành thì phải làm sao.

Ứng Già Nhược lo lắng đến mức đêm không ngủ được, cứ nhắm mắt là thấy cảnh mình đỗ vào ngành đào than rồi ôm lấy giấy báo nhập học mà khóc như cún.

Tạ Vọng Ngôn thấu hiểu tất cả… 

Cậu biết thứ Ứng Già Nhược cần nhất lúc này không phải là tiếp tục bị ấn đầu vào đống sách vở. 

Sát kỳ thi, tâm trạng quá căng thẳng không phải là chuyện gì tốt. 

Biết bao sĩ tử lớp 12 đã ngã ngựa vì không vượt qua được rào cản tâm lý.

Thế là… 

Tạ Vọng Ngôn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Ứng Già Nhược, kéo cô đứng dậy khỏi ghế: “Không học nữa, đưa cậu đi chơi.”

*

Vịnh Nam Lộ.

Ứng Già Nhược bước chân lên lớp cát mịn màng. 

Ở đây không có đống bài tập làm mãi không hết, không có những tờ đề thi không đếm xuể, không có những bài văn cổ khó học thuộc, cũng không có bầu không khí nóng hầm hập của con ngõ nhỏ ồn ào.

Trước mắt cô là biển cả xanh thẳm vô tận. Cách đó không xa là Tạ Vọng Ngôn đang lướt sóng. Ánh mắt cô dừng lại một lúc. 

Thân hình Tạ Vọng Ngôn vươn lên trên con sóng như một chiếc cung căng đầy sức bật.

Khả năng hành động của Tạ Vọng Ngôn rốt cuộc nhanh đến cỡ nào?

Giây trước vừa bảo nghỉ học giải khuây, giây sau đã kéo thẳng cô tới tận biển nghỉ dưỡng.

Ứng Già Nhược thấy cậu lên bờ, một tay cầm ván lướt sóng đi về phía này, một tay vò mái tóc ngắn ướt đẫm một cách thô bạo, nước trên người chảy xuống ròng ròng. 

Càng lại gần, Ứng Già Nhược càng nhìn rõ. 

Tạ Vọng Ngôn mặc một chiếc sơ mi trắng rộng rãi, trước khi xuống nước thì trông lười biếng tùy ý. 

Nhưng sau khi lướt sóng trở về, chất vải tơ bị nước biển làm ướt, gần như trong suốt, in rõ những đường nét cơ bụng săn chắc.

Quan trọng hơn là, phần dưới áo dính sát vào quần bơi.

Quần bơi có màu sắc rất hiếm thấy. 

Cô liếc mắt nhìn, rồi lại liếc nhìn lần nữa, xác nhận không phải là ảo giác.

Tạ Vọng Ngôn đứng khựng lại trước mặt cô: “Cậu nhìn đi đâu đấy?”

Ứng Già Nhược lắp bắp: “Cậu… sao cậu lại mặc quần bơi màu trắng?!”

Con trai nhà lành chẳng phải toàn mặc màu đen hoặc màu tối để giảm bớt cảm giác tồn tại của chỗ đó sao? 

Sao chỉ có mình cậu ta là lả lơi thế này???

Tạ Vọng Ngôn đặt ván trượt xuống, thản nhiên đáp: “Chọn đại thôi.”

“Không thì sao, để trông to hơn à?”

Ứng Già Nhược lập tức bịt tai lại, cố gắng dùng vật lý để tiêu diệt những lời lưu manh của Tạ Vọng Ngôn. 

Tạ Vọng Ngôn trêu xong liền vòng tay qua vai Ứng Già Nhược từ phía sau, kéo cô đi tiếp: “Nhìn nữa là thu phí đấy.”

Ứng Già Nhược hậm hực: “Ai thèm…”

Tạ Vọng Ngôn đổi chủ đề: “Đưa cậu ra biển chơi.”

Ứng Già Nhược đi được vài bước thì bắt đầu do dự: “Mọi người giờ đang học điên cuồng, chúng ta đi chơi thế này có phải là…”

Chưa nói dứt lời, gáy cô đã bị bàn tay vốn đang đặt trên bả vai của Tạ Vọng Ngôn bóp nhẹ. 

Ứng Già Nhược ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt cô là góc nghiêng sắc sảo lạnh lùng của Tạ Vọng Ngôn. Cậu hơi cụp mắt, trong đôi mắt nhạt màu là ý cười thâm trầm: “Bạn nhỏ Ứng Già Nhược ơi, cô giáo mầm non không dạy cậu à, lúc chơi thì đừng có nghĩ đến chuyện học.”

“Nhưng mà…” 

Ứng Già Nhược nhỏ giọng, “Bài tập tăng cường hôm nay chưa làm xong.”

Ngày nào Tạ Vọng Ngôn cũng đưa cho cô những bài tập khó để luyện tập.

“Người xưa có một câu nói mà bây giờ mình thấy rất có triết lý.” Vẻ mặt Tạ Vọng Ngôn rất nghiêm túc.

Ứng Già Nhược vô thức hỏi: “Câu gì?”

Tạ Vọng Ngôn chậm rãi kéo dài giọng, nói bốn chữ: “Đến cũng đến rồi.”

Ứng Già Nhược: “…”

Uổng công cô mong đợi Tạ Vọng Ngôn có thể phát biểu ra một triết lý gì cao siêu, hóa ra cô lại là kẻ ngốc. 

Ứng Già Nhược không nhịn được trợn mắt, định vùng ra khỏi vòng tay như gông xiềng của cậu. 

Cáu rồi đấy!

Tạ Vọng Ngôn bắt đầu dỗ dành: “Bài tập tăng cường tôi sẽ sắp xếp lại sau. Để học sinh hạng 66 của chúng ta lao thẳng vào top 10 khối trong kỳ thi thử lần ba nhé, chịu không?”

Top 10 của khối?! 

Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng định truyền lại bí kíp thủ khoa cho cô sao? 

Ứng Già Nhược hết giận ngay lập tức, thậm chí còn chủ động ôm lấy tay cậu, đuổi theo cậu,  ép: “Cậu thề đi! Thề nhanh lên!”

“Tôi thề.” Tạ Vọng Ngôn không né tránh, lười biếng giơ tay lên, “Tạ Vọng Ngôn đảm bảo sẽ giúp Ứng Già Nhược trở thành chú ngựa ô hàng đầu của Minh Thụy trong kỳ thi thử lần ba.”

“Đặt mục tiêu nhỏ trước, hạng 8 đi cho may mắn.”

“Nếu cậu không làm được thì sao?”

“Thì để tôi…” Tạ Vọng Ngôn như đang suy nghĩ một vấn đề rất khó khăn, một lát sau mới đáp, “… làm cún con của Ứng Già Nhược.”

“Tôi không cần một con cún hung dữ.”

“Được, làm một chú cún ngoan của Ứng Già Nhược, đại tiểu thư hài lòng chưa?”

“Tạm được.”

“Đưa đại tiểu thư đi lái moto nước, hài lòng chưa?”

“Hài lòng!”

*

Ứng Già Nhược đã muốn chơi moto nước từ năm ngoái, nhưng vì tập trung học hành nên cô chưa từng nhắc tới. Không ngờ Tạ Vọng Ngôn vẫn nhớ.

Ở đây là vùng biển tư nhân.

Dọc bờ biển có một dãy moto nước đủ loại đậu sẵn cho mọi người chọn lựa. 

Ứng Già Nhược chọn một chiếc trắng đen cực ngầu, tương phản hoàn toàn với bộ đồ bơi màu xanh bạc hà tiên nữ trên người.

Tạ Vọng Ngôn sải đôi chân dài leo lên xe: “Lên đi.”

Ứng Già Nhược rón rén ngồi xuống sau lưng cậu: “Mình sẽ không bị văng xuống đấy chứ?”

Tạ Vọng Ngôn đỡ cô một cái. 

Đợi Ứng Già Nhược ngồi xuống phía sau mười giây mà không thấy cô có động tĩnh gì, Tạ Vọng Ngôn nhắc: “Hai tay ôm lấy eo tôi thì sẽ không bị văng xuống nước.”

“Trên người tôi có độc à? Hay là cứ ôm là điểm Vật lý sẽ tụt mất 56 điểm…” Giây tiếp theo, Tạ Vọng Ngôn cảm nhận được một sự tiếp xúc mềm mại sau lưng.

Lời đang nói đột nhiên ngừng lại, ngón tay nắm tay lái vô thức siết chặt, gân xanh trên cánh tay nổi lên rõ ràng và sắc nét. 

Cuối cùng cũng hiểu tại sao Ứng Già Nhược lại do dự lâu đến thế.

Tạ Vọng Ngôn nhớ khi Ứng Già Nhược còn nhỏ, thân hình tròn ủng, dáng đi lạch bạch như bé chim cánh cụt rất đáng yêu. Rồi hình ảnh bé chim cánh cụt đó mờ đi, sau đó dài ra, trở nên mảnh mai và duyên dáng, cũng chính là cô hiện tại.

Phép tắc và lễ nghi được giáo dục từ nhỏ nhắc nhở cậu rằng, nếu cứ tiếp tục nghĩ nữa là cực kỳ không lịch sự.

Nhưng đối với Ứng Già Nhược,

Cậu đã vô lễ với cô trong mơ không biết bao nhiêu lần rồi. 

Những chuyện không phép tắc hơn nữa cũng đã làm rồi.

Không biết Tạ Vọng Ngôn nghĩ gì, Ứng Già Nhược thấy lạ. Tạ Vọng Ngôn không nói gì, cũng không khởi động máy.

Những ngón tay đang chạm vào eo cậu khẽ co lại, rồi rụt rè buông ra: “Hay là tôi ngồi phía trước cậu nhé?”

“Được, cậu cứ ngồi thử xem.”

Tạ Vọng Ngôn khựng lại một lúc, đôi môi mỏng khẽ hé mở rồi lần lượt thốt ra mấy chữ đó. 

Nhưng hành động lại khác hoàn toàn với ngữ điệu của của cậu, nhanh thoăn thoắt. 

Cậu buông tay lái, hơi nghiêng người, dễ dàng dùng một tay nhấc bổng Ứng Già Nhược từ phía sau ra phía trước.

Ứng Già Nhược không kịp chuẩn bị, đến khi định thần lại thì tư thế đã đổi thành cô dạng chân ngồi trên đùi Tạ Vọng Ngôn. 

Hai người ngồi đối diện nhau.

Ánh mắt họ chạm nhau, gió biển mát lạnh cũng không thổi bay được sự khô nóng và nhịp đập rộn ràng lúc này.

“Thế này không phải còn kỳ cục hơn sao?” Ứng Già Nhược chưa bao giờ thấy cơ thể vốn được giáo viên múa khen là dẻo dai của mình lại cứng đờ đến thế. Hai tay chẳng biết đặt vào đâu.

Đây là cưỡi moto nước hay là cưỡi người vậy?

“Ứng Già Nhược, cậu khó hầu hạ thật đấy.” Tạ Vọng Ngôn bị lấn chỗ đến mức có chút nóng nảy, tông giọng nhuốm vài phần lười biếng làm chất giọng vốn trong trẻo thường ngày bỗng thêm chút khàn khàn, gợi cảm đến lạ kỳ.

Ứng Già Nhược loay hoay trên người cậu tìm tư thế ngồi chung phù hợp hơn, ít nhất thì chân cô không nên gác lên đùi cậu như thế này, thực sự rất kỳ cục! 

Nếu không nhìn thấy vẻ mặt ngây ngô và dáng vẻ chậm chạp không hiểu gì của cô.

Cậu thực sự sẽ nghi ngờ cô cố ý. 

Chiếc quần bơi màu trắng lộ liễu thế kia mà Ứng Già Nhược không nhận ra sao?

Yết hầu lạnh lùng sắc sảo của Tạ Vọng Ngôn khẽ lăn động, cậu giữ chặt lấy đôi chân đang cử động lung tung của cô, những ngón tay thon dài ấn nhẹ vào vùng da thịt mềm mại.

“Đừng quậy nữa.” Giọng cậu trầm xuống vài phần.

Ứng Già Nhược chỉ cần cúi đầu xuống một chút là sẽ lập tức thấy có gì đó sai sai.

Nhưng cô không làm thế. 

Chỉ là khi chạm vào ánh mắt cậu, không hiểu sao tim cô đập loạn xạ, vội quay đi: “Tôi không thích ngồi kiểu này.”

Mái tóc đen nhánh của Tạ Vọng Ngôn rối bời, cậu cúi xuốn nhìn cô gái trong lòng, vẻ mặt vừa bất cần vừa hoang dại: “Ồ.”

Cậu cũng không thích. 

Sao mãi mà chưa tốt nghiệp vậy.

Cuối cùng, Ứng Già Nhược ngồi quay lưng về phía Tạ Vọng Ngôn ở phía trước. 

Chiếc moto nước đứng yên nửa tiếng đồng hồ cuối cùng cũng lao đi. 

“Woaa!”

Moto nước lao vun vút trên mặt biển xanh thẫm. Mỗi lần tăng tốc hay rẽ ngoặt đều khiến Ứng Già Nhược không kìm được mà hưng phấn tột độ.

Hai cánh tay rắn chắc của Tạ Vọng Ngôn vòng quanh ôm chặt Ứng Già Nhược vào lòng, mang lại cho cô cảm giác an toàn tuyệt đối vô cùng tận trong không gian chật hẹp và nóng bỏng này.

Vô cùng hơn cả đại dương.

Cô hét lớn: “Tạ Vọng Ngôn, cậu đi chậm quá đi!!”

“Nhanh chút nữa!”

Tạ Vọng Ngôn chiều ý cô, đột ngột tăng tốc.

“Á…” 

Ứng Già Nhược kêu lên một tiếng, cả người đập vào lồng ngực cậu.

“Đủ nhanh chưa?” Giọng Tạ Vọng Ngôn trầm thấp vang bên tai.

Nhưng Ứng Già Nhược đã không nói nên lời nữa. 

Sóng biển vỗ rì rào, moto nước xóc nảy, sự va chạm nóng bỏng giữa hai cơ thể hòa cùng bọt sóng mát lạnh khiến adrenaline tăng vọt. Thời điểm ấy, Ứng Già Nhược chẳng phân biệt nổi đâu là sóng biển, đâu là nhiệt độ cơ thể của cậu nữa.

Bỏ qua vài sự phình to kỳ cục ngoài ý muốn nào đó thì việc lao đi trên biển thực sự cực kỳ giải tỏa áp lực. 

Trong một khoảnh khắc, sự tự tin của Ứng Già Nhược cũng tăng lên theo gió biển, đừng nói là hạng 8, cô thấy mình có thể leo lên hạng 5 luôn ấy chứ!

*

Sau ngày hôm đó, Ứng Già Nhược hoàn toàn tập trung vào 30 ngày nước rút. 

Tờ lịch đếm ngược cứ thế vơi dần. 

Hiệu suất học tập của cô tăng vọt. 

Từ việc học trong áp lực ban đầu, dần dần cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn, cứ như trong chuyến đi Vịnh Nam Lộ hôm đó, Tạ Vọng Ngôn đã giúp cô đả thông thất khiếu (*) trong môn Vật lý vậy.

(*) Thất khiếu: là khái niệm chỉ 7 lỗ (khiếu) trên vùng đầu mặt của con người, bao gồm: 2 mắt, 2 tai, 2 lỗ mũi và 1 miệng. Trong Đông y và văn hóa phương Đông, đây là cửa ngõ quan trọng của các giác quan, kết nối trực tiếp với ngũ tạng để nhận biết âm thanh, hình ảnh, mùi vị.

Để tuân theo lịch sinh hoạt ở trường, Ứng Già Nhược không lên giường ngủ trưa mà gục xuống bàn. 

Trưa hôm đó, cửa sổ mở hé, tán cam sum suê che bớt ánh nắng gay gắt, ve sầu mùa hạ trốn trong tán lá kêu râm ran. 

Lúc trước Ứng Già Nhược từng nói: phải nghe khúc ru bên ngoài, tắm chút nắng mới dễ ngủ.

Vậy nên cô mới không đóng cửa sổ.

Tiếng thở của Ứng Già Nhược rất nhẹ, hòa cùng tiếng lật sách của Tạ Vọng Ngôn, nhưng lại rõ ràng hơn cả tiếng ve ồn ào bên ngoài. 

Bỗng nhiên, tiếng lật sách dừng lại. 

Tạ Vọng Ngôn đi tới bên cạnh, cúi đầu lặng lẽ ngắm nhìn cô. 

Ánh sáng loang lổ xuyên qua tán lá chiếu lên gò má bị cánh tay đè lên của Ứng Già Nhược, đôi môi hồng nhạt hơi chu ra, trông như một nàng tiên cá nhỏ đang chờ được hoàng tử đánh thức bằng một nụ hôn.

Tạ Vọng Ngôn nghe tiếng thở đều đều của Ứng Già Nhược, biết cô đã ngủ say. 

Lúc này, dù có hôn một cái cô cũng chẳng tỉnh. 

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn dừng lại trên đôi môi ấy. 

Ba phút sau, thân hình cao thẳng như cây bạch dương của thiếu niên chậm rãi cúi xuống…

Đôi môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn dừng lại ngay sát bên môi Ứng Già Nhược rồi bất chợt khựng lại. 

Cuối cùng, cậu giấu đi mọi cảm xúc nơi đáy mắt, nhắm mắt lại, nhẫn nhịn và kiềm chế hôn lên lọn tóc của cô. 

Khoảnh khắc ấy, ánh nắng vốn ấm áp dịu nhẹ nhờ được lọc qua tán lá bỗng trở nên rực rỡ  và nóng bỏng lạ thường.

Còn 30 ngày nữa là thi đại học.

Ứng Già Nhược bị tiếng nói chuyện bên ngoài đánh thức. 

Cô dụi mắt, ngồi dậy từ trên giường: “Tôi bảo cậu bao nhiêu lần rồi, đừng có thừa lúc tôi ngủ mà bế tôi lên giường.”

“Cậu ngủ say quá, trộm có bế đi cậu cũng chẳng biết.” Tạ Vọng Ngôn đút một tay vào túi quần đứng bên cửa sổ, nghe thấy tiếng Ứng Già Nhược rời khỏi giường, ánh mắt lười biếng chuyển từ dưới lầu lên trên giường.

“Tên trộm ấy là cậu chứ ai.” Ứng Già Nhược lẩm bẩm rồi đi rửa mặt cho tỉnh táo để học tiếp. 

Ra khỏi nhà vệ sinh, cô phát hiện Tạ Vọng Ngôn ấy vậy mà vẫn còn đứng bên cửa sổ.

Ứng Già Nhược nhớ lại tiếng trò chuyện lúc mình đang mơ màng, cô tò mò tiến lại gần: “Dưới nhà có ai à?”

Cô còn tưởng mình vẫn đang nằm mơ: “Cậu mà cũng đi hóng hớt sao?”

Tạ Vọng Ngôn gật đầu: “Ừ.”

Ứng Già Nhược không ngờ cậu lại thừa nhận một cách thản nhiên như vậy, kinh ngạc hỏi: “Chuyện chấn động gì mà thu hút được cả cậu thế?”

“Đúng là khá chấn động đấy.” 

Tạ Vọng Ngôn khoanh tay trước ngực, “Bố cậu đang ở dưới nhà đề xuất kế hoạch sinh con thứ hai với mẹ cậu kìa.”

Ứng Già Nhược hít một ngụm khí lạnh. 

Không biết nên vui mừng vì bố mẹ đã về nhà trước, hay nên kinh ngạc vì tin tức chấn động này.

“Cậu đứng gọn vào, để tôi nghe xem nào!”

Cô lập tức ghé cái đầu nhỏ qua, ló đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống dưới nhà.

Cách một lớp lá cây sum suê, cô có thể lờ mờ nhìn rõ hai bóng dáng quen thuộc đang đứng bên dưới, đúng là bố mẹ cô rồi.

Ứng Già Nhược kéo kéo vạt áo của Tạ Vọng Ngôn, bày tỏ sự thắc mắc về câu chuyện này: “Chẳng phải họ đã ly hôn rồi sao? Sinh bé thứ hai để tôi nuôi chắc?”

Sự thật về em bé thứ hai là thế này…

Cặp vợ chồng đã ly hôn năm năm tình cờ chạm trán, bên cạnh mỗi người đều kéo theo một chiếc vali, ồ không, bên cạnh Ứng Hòe Chương có tận năm chiếc vali siêu lớn.

Còn Diệp Dung chỉ có một chiếc vali xách tay nhỏ.

Cứ nhìn vóc dáng và ngoại hình của Ứng Già Nhược là biết gen tốt thế nào, bố mẹ cô đều là tuấn nam mỹ nữ, tuy đã ngoài bốn mươi nhưng phong thái vẫn không hề giảm bớt. Cũng giống như bà Sở, họ không hề có dấu hiệu của tuổi tác.

Diệp Dung đi giày cao gót, diện váy công sở, khí thế bừng bừng liếc nhìn anh chồng cũ: “Anh về nước làm gì?”

Ứng Hòe Chương mặc một bộ vest chỉnh tề, nhưng lời thốt ra lại vô cùng mộc mạc: “Về nước với con gái tôi, đồng hành cùng con gái thi đại học.”

“Anh không có con gái, cút xa ra giùm.” Diệp Dung thấy Ứng Hòe Chương là thấy phiền. Một người bố chiều con quá mức như vậy, quay về vào đúng thời điểm mấu chốt này không phải để đồng hành cùng con đi thi, mà là về để ngáng chân thì có.

Bà thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh khi Ứng Già Nhược đang nỗ lực chạy nước rút, Ứng Hòe Chương sẽ ở bên cạnh lải nhải bảo con gái phải bảo vệ mắt, đi ngủ sớm đi các kiểu.

Ứng Hòe Chương điềm tĩnh: “Hai chúng ta đã sinh được một cô con gái, cô quên rồi à?”

Diệp Dung: “Con gái là do tôi sinh, không liên quan gì đến anh hết.”

Ứng Hòe Chương: “Nực cười, không có tôi, cô có thể một mình sinh ra được một cô con gái vừa xinh xắn, đáng yêu vừa ưu tú thế này được chắc?”

Diệp Dung: “Nực cười, cái gen kém chất lượng của anh đã bị sàng lọc từ tám đời rồi, con gái tôi vừa xinh xắn, đáng yêu vừa ưu tú thì liên quan quái gì đến anh.”

Ứng Hòe Chương thẹn quá hóa cười, ông đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt đang thắt chặt: “Có giỏi thì sinh thêm đứa nữa đi, để xem gen ai tốt hơn.”

Diệp Dung cười lạnh đe dọa: “Có tin tôi gửi trát của luật sư, kiện tội quấy rối tình dục treo lên cổng công ty anh không?”

Ứng Hòe Chương: “Lười chấp nhặt với cô, con gái cưng của tôi đâu rồi? Đứa con gái lớn đùng nhà tôi đâu rồi?”

Vừa nói, ông vừa đi thẳng vào cửa nhà.

Diệp Dung đuổi theo sau: “Nhà tôi không chào đón anh.”

Kết thúc đoạn đối thoại.

Đứa con gái lớn đùng của Ứng Hòe Chương lúc này đang nằm bò trên bậu cửa sổ phía trên đầu họ, “ăn dưa” của bố mẹ ruột một cách ngon lành.

“Hai rưỡi rồi, đến giờ cậu phải đi học rồi đất.” Tạ Vọng Ngôn đã ngồi lại bàn học, tay cầm một cuốn sách bài tập mới.

Ứng Già Nhược đi về chỗ ngồi, dùng chiếc bút hình chim cánh cụt chọc nhẹ vào cánh tay Tạ Vọng Ngôn: “Tôi vừa nhớ ra một chuyện.”

Tạ Vọng Ngôn lời ít ý nhiều: “Nói đi.”

Ứng Già Nhược chậm rãi phát biểu: “Bố mẹ tôi về rồi, có phải tôi không cần ở nhà cậu nữa đúng không?”

Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn cô một cái: “Thế thì sao?”

Ứng Già Nhược cũng không biết nên nói gì. 

Chỉ là… có lẽ cô đã quen với việc sống trong phòng của Tạ Vọng Ngôn rồi.

Thế là cô bắt đầu thấy không vui: “Có phải cậu đang nghĩ cuối cùng cũng có thể từ phòng ngủ cho khách dọn về lại phòng mình rồi, nên đang vui chết đi được đúng không!”

Tạ Vọng Ngôn: “Hay là tôi chuyển từ phòng ngủ cho khách nhà tôi, dọn sang phòng ngủ cho khách nhà cậu nhé.”


Hết chương 25

Từ tác giả:

Nội tâm thực sự của Tạ Vọng Ngôn: Từ phòng ngủ cho khách của nhà mình, dọn thẳng lên giường của vợ.

Xì poi:

“A Ngôn, Già Già có ở trong phòng con không?”

“Đang ở trên giường con.”

“Bây giờ không ở trên giường nữa, mà ở trong lòng con.”

Bình luận về bài viết này