Chương 24: “Muốn hôn không?”
Chuyển ngữ: @motquadao
Phòng dụng cụ của trường, ánh sáng mờ ảo, chỉ có một tia nắng dọc theo ô cửa sổ hẹp trên cao chiếu vào, có thể thấy rõ những hạt bụi đang nhảy múa trong không trung.
Ứng Già Nhược đi sau lưng Tạ Vọng Ngôn, suýt chút nữa bị quả bóng rổ không biết lăn đến chân mình từ lúc nào làm cho vấp ngã.
Cô cả kinh hít một hơi thật sâu.
Dọa chết cô rồi.
Đầu ngón tay Ứng Già Nhược theo bản năng túm lấy góc áo Tạ Vọng Ngôn, lấm lét nhìn xung quanh, gương mặt hiện rõ mấy chữ “tôi chuẩn bị làm chuyện xấu”, ném ra liên tiếp ba câu hỏi:
“Sẽ không có thầy cô nào tới đây đấy chứ?”
“Không có bạn học nào đi ngang qua đâu nhỉ?”
“Chúng ta sẽ không bị phát hiện phải không?”
Ngược lại, Tạ Vọng Ngôn vô cùng ung dung tiếp tục đi vào bên trong, cứ như thể đang đi dạo vườn hoa: “Đi qua thì sao?”
“Bị phát hiện thì sao?”
Ứng Già Nhược nghi hoặc nhìn cậu: “Không phải chúng ta chuẩn bị làm chuyện xấu à?”
Luồng sáng duy nhất trong phòng đổ xuống người họ.
“Tôi bảo đi làm chuyện xấu bao giờ.” Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng tìm thấy một món đồ vừa tay ở góc trong cùng, thử thử lực tay rồi thuận miệng đáp.
Ánh mắt Ứng Già Nhược rơi vào cây gậy bóng chày màu đen đầy lực lưỡng trong tay cậu.
Hóa ra cách giải quyết cậu nói với tôi là đi đánh bóng chày trong giờ học để quên đi phiền não ấy hả?
Tất nhiên là không phải.
Năm phút sau, tại bảng vinh danh của trường.
bảng vinh danh của trường trung học số 1 Minh Thụy chiếm diện tích rất lớn, ngoài việc công bố top 100 của các kỳ thi lớn, còn dán đủ loại bằng khen, giấy chứng nhận. Một mình Tạ Vọng Ngôn đã chiếm hết một nửa bảng vinh danh.
Vị trí này tựa như một nửa giang sơn của riêng Tạ Vọng Ngôn vậy.
Thế nhưng lúc này…
Tạ Vọng Ngôn dứt khoát vung gậy. Một tiếng “loảng xoảng” chói tai vang lên, cậu đập nát vụn chính giang sơn của mình.
Lớp kính bảo vệ vỡ tan tành.
Rơi xuống đất rồi tiếp tục vỡ vụn lần nữa.
Dù lúc đập kính đã né tránh, nhưng vẫn có mảnh thủy tinh lướt qua chân mày Tạ Vọng Ngôn, để lại một vệt đỏ tươi chói mắt.
Tạ Vọng Ngon không mấy để tâm, dùng đầu ngón tay quệt đi rồi thản nhiên quay sang nói với Ứng Già Nhược: “Rõ ràng là chúng ta đang thực thi công lý.”
Dưới cái nắng gắt ban trưa, mỗi mảnh kính trên mặt đất đều như những ngôi sao vụn vỡ, phản chiếu nụ cười mang vẻ vô lại của Tạ Vọng Ngôn lúc này.
Ứng Già Nhược cuối cùng cũng hiểu tại sao cậu lại bắt cô đứng xa ra.
Sắp đến giờ tan học, trong sân trường có không ít học sinh. Mọi người đờ đẫn nhìn cảnh tượng này, cộng thêm tiếng động quá lớn, từ các cửa sổ dãy nhà học thò ra vô số cái đầu vây xem.
Trông như những con cá khô treo trên cửa sổ vậy.
Tiếng đập vỡ kính của Tạ Vọng Ngôn như một tiếng sét giữa trời quang trước khi mùa hè tới, khiến toàn thể giáo viên và học sinh đứng hình.
Mất tận mười mấy giây.
Sau đó, hàng loạt những từ ngữ cảm thán không nằm trong nội quy học sinh “dcm”, “cmn”, “đỉnh vcl” mới thi nhau thốt ra.
Đám đông bắt đầu vây kín lại.
Còn kẻ đầu têu gây chuyện là Tạ Vọng Ngôn lại ung dung tiến lên, xé bài văn tiếng Anh đạt điểm tuyệt đối của Tống Thời Tranh xuống.
Cậu lột luôn tấm ảnh dán bên trên.
Trong ảnh, Ứng Già Nhược ôm chiếc cúp vàng nặng trĩu đứng trên bục nhận giải, đôi mắt xinh đẹp rạng ngời ý cười. Tạ Vọng Ngôn biết, lúc đó cô đang nhìn xuống khán đài cười với cậu.
Thế là, cậu rất thuận tay xé lấy một nửa có hình cô, nhét vào túi áo sơ mi trước ngực. Liếc thấy một nam sinh bên lớp 8, Tạ Vọng Ngôn ngoắc tay.
Nam sinh đó ngơ ngác chỉ tay vào mình.
Tạ Vọng Ngôn: “Lại đây.”
Trên mặt cậu vẫn còn mang theo mùi máu tanh, dù giọng điệu rất khách khí, nhưng cây gậy bóng chày đen sì đang được cậu chống xuống đất như cây gậy chống trông có vẻ không được lễ phép cho lắm.
Nam sinh kia rùng mình một cái, trong đầu hiện ra chiến tích một mình cân sáu nam sinh lớp thể thao của hào quang Minh Thụy, cộng thêm cú vung gậy dứt khoát vừa rồi, vội vàng chạy tới.
Cậu ta cung kính hỏi: “Anh Tạ có việc gì sai bảo ạ?”
Chỉ sợ chậm một giây là cây gậy kia sẽ vung thẳng vào đầu mình.
Tạ Vọng Ngôn kẹp nửa tấm ảnh của Tống Thời Tranh bằng ngón trỏ và ngón giữa, nhét vào túi áo trước ngực nam sinh: “Phiền cậu vật quy nguyên chủ.”
“Không phiền, không phiền ạ, em đi giúp anh khiêu khích… à không, giúp anh chuyển lời ngay đây!”
Dưới ánh mắt hờ hững của Tạ Vọng Ngôn, nam sinh vội vàng sửa miệng.
“Ừm.”
Tạ Vọng Ngôn đi về phía Ứng Già Nhược, trước mặt bao nhiêu người, cậu bình thản và tự nhiên nắm lấy tay cô: “Đi thôi.”
Đại não Ứng Già Nhược vẫn còn đang chìm trong cú sốc cậu đập bảng vinh danh, chưa kịp phản ứng lại đã bị cậu dắt đi mấy bước.
Cậu ta nói để mình giải quyết, là giải quyết kiểu này ư?!
Liếc thấy vết rách trên chân mày cậu vẫn còn rướm máu, Ứng Già Nhược không kịp nghĩ gì khác: “Tới phòng y tế trước đã.”
Cô muốn nắm ngược lại cổ tay Tạ Vọng Ngôn, nhưng cậu nắm quá chặt.
“Không đau. Cậu đừng có định nhân cơ hội trốn làm bài thi thử đấy, bộ đề tôi đưa cậu mới làm được có bốn câu thôi.” Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng nói: “Hôm nay không nhìn bảng đếm ngược à?”
“Còn 35 ngày nữa là thi đại học rồi.”
Ứng Già Nhược nghẹn lời.
Nghĩ đến bộ đề đó cô cũng bực lắm chứ.
Nhưng…
Điều cô lo lắng hơn là việc Tạ Vọng Ngôn đập bảng vinh danh thì phải giải trình với nhà trường thế nào.
Tạ Vọng Ngôn đã đưa Ứng Già Nhược đến cửa lớp, đẩy nhẹ vai cô: “Được rồi, không việc gì đến cậu đâu, đừng có lãng phí thời gian, vào lớp tự giác làm bài, lát nữa tôi về kiểm tra.”
“Trong cặp tôi có tai nghe chống ồn, nếu lớp ồn quá thì đeo vào.”
Nói xong, Tạ Vọng Ngôn xách theo công cụ gây án và bài văn đạt điểm tuyệt đối kia đi thẳng.
Tạ Vọng Ngôn xưa nay nói một là một.
Ứng Già Nhược nhìn bóng lưng cậu, phân vân vài giây, lo mình đi theo chỉ tổ gây thêm rắc rối nên đành nghe lời quay về chỗ ngồi, đeo tai nghe và bắt đầu bình tâm học tập.
Chỉ trong một tiết học ngắn ngủi, diễn đàn trường đã hoàn toàn đổi gió.
Những tin tức về bài văn tỏ tình, sự lãng mạn của học thần, chia sẻ vinh quang… giờ đều không bằng một cú đập kinh thiên động địa của “ánh trăng đen” của toàn trường.
Hình ảnh tay trong tay bỏ trốn với kẻ thủ cũ, nay là bạn cùng bàn, đã được xem đi xem lại vô số lần.
Bất kỳ một tin nào trong số đó cũng đủ để toàn trường thảo luận mười ngày mười đêm!!!
Bài viết “từ kẻ thù thành người yêu” trước đó cũng bị đào lại.
Thế là tin đồn giữa Ứng Già Nhược và Tống Thời Tranh còn chưa kịp nhen nhóm đã bị dập tắt ngay từ trong trứng nước.
Tạ – Bình chữa cháy – Ánh trăng đen – Vọng Ngôn đặt cây gậy đen và bài văn đạt điểm tuyệt đối lên bàn làm việc của giám thị Điền.
Giám thị Điền vốn đã đứng bên cửa sổ mắng mỏ nãy giờ, còn chưa kịp đi tìm thì hung thủ đã tự vác xác đến.
Ông chống nạnh đi tới đi lui trong văn phòng, cứ mỗi vòng lại gầm lên một tiếng: “Tạ Vọng Ngôn!”
Đã qua vòng thứ sáu, bắt đầu vòng thứ 7.
Tạ Vọng Ngôn ngồi trên ghế làm việc của ông, cánh tay dài lười biếng chống trên bàn: “Thầy ơi, em còn phải về học bài, thầy xử lý nhanh giúp em được không ạ?”
“Tôi xử lý cái gì? Tôi có thể xử lý nổi anh không?!” Giám thị Điền giận dữ.
Xử lý Tạ Vọng Ngôn rồi thì vinh quang năm nay của Minh Thụy sẽ do ai gánh vác đây!!!
Dù thành tích của Tống Thời Tranh cũng tốt, nhưng cậu ta không phải do Minh Thụy đào tạo từ đầu.
Nếu Tống Thời Tranh đạt thủ khoa tỉnh, người ta sẽ cười nhạo Minh Thụy chỉ giỏi “ăn hôi”.
Nhà trường vẫn đặt cược hết vào Tạ Vọng Ngôn.
Không thể để cậu có vết nhơ.
Nhưng cũng phải công bằng.
Không thể vì Tạ Vọng Ngôn mặc lỗi nhưng là học sinh giỏi mà xử nhẹ, còn các học sinh khác thì xử nghiêm được.
Đập bảng vinh danh!
Chẳng khác nào tát vào mặt nhà trường.
Dù cái “mặt” đó phần lớn là do Tạ Vọng Ngôn dựng lên.
Tạ Vọng Ngôn gõ gõ mặt bàn: “Thầy ơi, thầy cứ bình tĩnh.”
Giám thị Điền: “…”
Đúng là đảo lộn cương thường.
“Dù phương pháp duy trì công bằng và chính nghĩa trong môi trường học đường của em có hơi sai lệch, nhưng đó là hành động bất đắc dĩ trong lúc nóng vội.”
Giám thị Điền liếc cậu.
Tôi chẳng thấy nóng vội hay bất đắc dĩ ở đâu cả.
Tạ Vọng Ngôn đẩy bài văn nhăn nhúm trước mặt giám thị Điền: “Theo quy định pháp luật, chưa được sự đồng ý của đương sự mà đã treo tên và ảnh họ ở khu vực công cộng, gây ra tranh luận và những đánh giá tiêu cực, đó là hành vi xâm phạm quyền riêng tư. Đương sự có thể khởi kiện, và người bị kiện đầu tiên là Minh Thụy.”
Tạ Vọng Ngôn bổ sung thêm một câu nhắc nhở thiện chí: “À đúng rồi, mẹ của Ứng Già Nhược là luật sư Diệp Dung nổi tiếng trong nước, hành nghề hơn hai mươi năm, thành tích bất bại.”
Tim của giám thị Điền suýt ngừng đập: “Dù vậy… Dù vậy anh cũng không được đập bảng vinh danh.”
“Thầy Triệu nhất quyết không chịu gỡ bài văn đạt điểm tối đa của học trò cưng. Đợi chuông tan học vang lên, toàn trường nhìn thấy thì tốc độ lan truyền còn rộng hơn.” Tạ Vọng Ngôn điềm nhiên tựa lưng vào ghế.
Giám thị Điền lo lắng đứng trước mặt cậu.
Đến mức lão Từ và thầy Triệu chủ nhiệm lớp 8 sát vách bước vào còn tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm chỗ ngồi.
Giám thị Điền thấy hai người đến liền phủ đầu ngay: “Thầy Triệu, việc này thầy làm không thỏa đáng.”
Thầy Triệu: “?”
Khoan đã, tôi mới là người đến hỏi tội chứ nhỉ?
Không lầm thì tôi và học sinh lớp tôi mới là bên bị hại mà.
Giám thị Điền đem nguyên vấn đề về “xâm phạm quyền riêng tư” của Tạ Vọng Ngôn ra nói, cuối cùng kết luận: “Tình thế cấp bách, Tạ Vọng Ngôn cũng là vì danh tiếng của trường, trường ta bề dày lịch sử đã trăm năm tuổi, không thể để vướng vào kiện tụng được.”
Thầy Triệu cố vớt vát thể diện: “Nhưng việc Tạ Vọng Ngôn đập bảng vinh danh phải có hình phạt chứ? Nếu không học sinh khác học theo thì sao?”
Giám thị Điền vắt óc: “Đập bảng vinh danh đúng là sai, phải phạt, phạt gì bây giờ…”
“Phạt em và Ứng Già Nhược về nhà tự kiểm điểm nửa tháng đi ạ.” Bờ môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn khẽ cong lên: “Em là chủ mưu, bạn ấy là đồng phạm.”
Các thầy giáo có mặt: “???”
Lão Từ cuối cùng cũng có cơ hội xen vào, phản đối đầu tiên: “Tôi không đồng ý!”
“Hình phạt này quá nặng!”
Đặc biệt là Ứng Già Nhược, cô bé bị liên lụy, phạt cái gì mà phạt.
Thầy Triệu cũng thấy lúng túng: “Không đến mức đó, không đến mức đó.”
Ông dù háo thắng, có chút suy nghĩ ích kỷ trong công việc nhưng đạo đức nghề giáo vẫn còn.
Chỉ còn 35 ngày nữa là thi đại học, đuổi học sinh về nhà nửa tháng chẳng khác nào hủy hoại tương lai của học sinh.
Thái độ của Tạ Vọng Ngôn rất chuẩn mực: “Nên làm vậy ạ, để các bạn khác lấy đó làm gương, hiểu rằng bảng vinh danh không thể tùy tiện đập phá.”
Các giáo viên có mặt: Trường Minh Thụy đã thành lập trăm năm, ngoài cậu ra chưa ai dám đập cả.
Trước khi đi, thầy Triệu lẩm bẩm, phàn nàn một câu: “Xé bài văn của Tống Thời Tranh xuống rồi thì bảng vinh danh bị trống một tuần mất.”
Tạ Vọng Ngôn rút một cây bút từ ống bút trên bàn, lại tiện tay lấy một tờ giấy xin nghỉ phép, lật mặt sau rồi múa bút thành văn: “Đợi em chút.”
Năm phút sau.
Thầy Triệu cầm tờ giấy xin nghỉ phép, à không, là bài văn tiếng Anh vừa mới ra lò mà ngây người.
Tạ Vọng Ngôn lễ phép hỏi: “Bài văn này có thể làm một bài điểm tuyệt đối khác đền cho thầy được không ạ?”
Thầy Triệu là giáo viên tiếng Anh.
Nhìn qua là biết giá trị của tờ giấy này.
Tiêu chuẩn tuyệt đối, không thể bắt lỗi.
Thầy đáp: “Được.”
Giây tiếp theo, Tạ Vọng Ngôn mỉm cười với thầy: “Tiêu chuẩn đánh giá bài văn đạt điểm tuyệt đối của thầy hơi thấp đó ạ.”
Thầy Triệu: Thằng nhóc này đang mỉa mai mình?
*
Trên đường về lớp.
Lão Từ tiếc rèn sắt không thành thép: “Cái thằng ranh này, rốt cuộc em nghĩ gì thế?”
“Thành tích của em thì về nhà tự học cũng được, nhưng sao lại kéo cả Ứng Già Nhược vào?”
“Chim sẻ gặp nạn còn biết mỗi con một ngả, em gặp nạn lại lôi cả bạn gái theo? Thế này sau này làm sao cưới được vợ?”
Tạ Vọng Ngôn thong thả đáp: “Em về nhà dạy bạn, kỳ thi thử lần ba lớp mình sẽ có thêm một học sinh lọt top 10 toàn khối.”
Đồng tử lão Từ chấn động.
Không biết nên sốc vì câu “về nhà dạy bạn” hay câu “top 10 toàn khối” nữa.
Trước đó ông khích lệ Ứng Già Nhược vào top 30 đã đủ hoang dã lắm rồi.
“Em em em mà dạy ra được top 10 trong nửa tháng, tôi nhường chức chủ nhiệm cho em luôn.”
Tạ Vọng Ngôn: “Em không có hứng thú.”
Lão Từ: “…”
“Tại sao phải về nhà dạy, ở trường không phải thuận tiện hơn sao?”
Tạ Vọng Ngôn: “À, vì ở trường không thích hợp để học tập ạ.”
Thầy Từ: Cái lý lẽ xiên xẹo gì đây?
*
Khi Tạ Vọng Ngôn về đến lớp 7 thì vẫn chưa tới giờ tan học.
Cậu đi ngang qua cửa sổ chỗ Ứng Già Nhược, không vội vào lớp mà dừng lại ở đó.
Ứng Già Nhược đang đeo tai nghe làm bài, không nhận ra ngoài cửa sổ có thêm một bóng người.
Dưới ngòi bút của cô vẫn là bộ đề Vật lý Tạ Vọng Ngôn mới ra tối qua, đã làm đến câu cuối cùng.
Có thể thấy khi cậu vắng mặt, cô đã “thi” rất nghiêm túc.
Những người khác trong lớp thấy Tạ Vọng Ngôn đều lén nhìn.
Nhưng không ai dám lên tiếng làm phiền.
Cửa sổ mở toang.
Tạ Vọng Ngôn đứng nhìn Ứng Già Nhược như chốn không người, nhìn hàng mi cong khẽ rung rinh, mi mắt mỏng lộ rõ nếp mí.
Khi gặp phải câu khó, cô vô thức mím chặt đôi môi hồng nhạt. Trước đây cứ cuống lên là Ứng Già Nhược hay cắn môi, bị cậu bóp cằm bắt sửa mãi mới được.
Khi cười tươi, má cô sẽ có hai lúm đồng tiền nhỏ.
Đáng yêu chết đi được.
Đợi Ứng Già Nhược thuận lợi làm xong câu cuối cùng, cô mãn nguyện tháo tai nghe ra định xoa xoa đôi tai bị ép hơi đau, lúc này mới phát hiện bóng người đứng ở hành lang ngoài cửa sổ.
Cậu mặc bộ đồng phục mùa hè bình thường nhất của Minh Thụy, sơ mi trắng phối quần tây đen, trước ngực đeo bảng tên mới tinh. Tông màu lạnh phác họa nên dáng người sắc sảo và mạnh mẽ, cà vạt nới lỏng tùy ý nhưng lại toát ra vẻ xa cách từ trong xương tủy.
Ứng Già Nhược bỗng nhớ tới hình ảnh cậu đứng trước bảng vinh danh lúc nãy, đầu tiên là phóng khoáng cầm gậy bóng chày, sau đó dứt khoát vung tay đập mạnh.
Mái tóc đen ngắn bị gió thổi rối tung, để lộ vết sẹo nơi xương chân mày khiến gương mặt thoáng chút tàn nhẫn. Thế nhưng, ngay khi cậu nở nụ cười với cô, tất cả bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại ánh mắt ngập tràn khí chất thiếu niên đầy khí phách.
Tiếng ve kêu đầu mùa vang lên bên tai, lặp đi lặp lại không ngừng, khiến hơi thở của Ứng Già Nhược hơi nghẹn lại, như thể trái tim vừa bị tiếng ve mùa hè mổ một cái.
“Ngây ngốc gì đấy?”
Tạ Vọng Ngôn tiến lại gần mấy bước, gõ nhẹ vào đầu cô qua cửa sổ.
Ứng Già Nhược lấy lại tinh thần, vội vàng kiềm chế nhịp tim đang đập loạn, cô mở to đôi mắt trong veo: “Đang là tiết tự học, sao cậu không vào?”
Cô nói rất nhẹ, tránh làm phiền các bạn khác học tập.
Cô đâu biết các bạn trong lớp đã nhịn lâu lắm rồi, ai cũng tò mò xem bao giờ Ứng Già Nhược mới phát hiện ra Tạ Vọng Ngôn đang đứng ngoài cửa sổ.
Không ngờ cô làm bài tập trung đến mức đó!
Tạ Vọng Ngôn to lù lù đứng đấy mười phút mà cô không hề hay biết!
Ứng Già Nhược định hỏi về kết quả xử lý việc đập bảng vinh danh, Tạ Vọng Ngôn đã đưa tay rút tờ đề của cô, lướt qua các câu hỏi, nhận xét rất nhanh: “Cũng tạm.”
80 điểm.
Bộ đề tối qua cậu ra đã vượt qua mức độ thi đại học.
Cô đạt được 80 điểm, Tạ Vọng Ngôn coi như hài lòng.
Nhưng muốn vào top 10 toàn khối thì 80 điểm vẫn chưa đủ.
Minh Thụy là trường top đầu, top 10 toàn khối đều đạt trên 700 điểm.
Vì vậy môn Vật lý của Ứng Già Nhược cần phải được dạy riêng một thời gian.
Ứng Già Nhược cảm thấy cậu chẳng hiểu trọng tâm gì cả, bây giờ là lúc chấm bài à!
“Cậu gặp thầy chưa? Thầy nói sao? Có hình phạt gì không?”
“Có.”
Tạ Vọng Ngôn nhìn vẻ mặt lo lắng của Ứng Già Nhược, giọng điệu vẫn thong thả như mọi khi: “Dọn đồ đi, chúng ta bị đuổi khỏi trường rồi.”
Ứng Già Nhược: “?”
Chưa đến giờ tan học.
Lại đúng lúc ra chơi.
Vô số học sinh chứng kiến Tạ Vọng Ngôn quang minh chính đại dắt tay Ứng Già Nhược bước ra khỏi cổng trường.
Ánh nắng buổi chiều ấm áp bao phủ lấy họ, trông chẳng khác nào…
Đang bỏ trốn.
Lúc này trên diễn đàn trường.
Sau những chủ đề “Cuộc chiến bắt đầu từ một que kem”, “Từ kẻ thù thành người yêu”, “Đại ca học đường yêu đương nồng cháy”, giờ lại có thêm cảm hứng sáng tác mới: “Cùng dắt tay nhau bỏ trốn lên cung trăng”.
Sự thật là.
Không dắt tay nhau bỏ trốn lên cung trăng.
Mà dắt tay nhau tới hiệu thuốc trước.
Ứng Già Nhược phát hiện vết thương trên xương chân mày Tạ Vọng Ngôn hơi sưng đỏ, rõ ràng là bị nhiễm trùng rồi.
Tạ Vọng Ngôn ban đầu không để ý: “Có một vết nhỏ xíu, chưa kịp đến hiệu thuốc nó đã tự lành rồi.”
Ứng Già Nhược: “Dài bằng nửa ngón tay mà gọi là nhỏ à?”
Tạ Vọng Ngôn: “Nông mà, dài cả ngón tay cũng chẳng sao.”
Ứng Già Nhược u ám đáp: “Sẽ để lại sẹo đấy.”
“Để lại sẹo thì không còn là đại soái ca hoàn hảo không tì vết nữa đâu.”
Tạ Vọng Ngôn dứt khoát dắt tay cô rẽ vào hiệu thuốc: “Trị thương cho tôi đi.”
Ứng Già Nhược: “.”
Cô chọn thuốc sát trùng và tăm bông. Đang lúc giao mùa, hoa bay rất nhiều, thỉnh thoảng lại rơi vào mặt. Lúc thanh toán, Ứng Già Nhược lấy thêm một hộp băng cá nhân.
Loại in hình chim cánh cụt dùng cho các bạn nhỏ.
Còn được tặng thêm một tấm sticker cùng loại.
Từ trước tới nay họ chưa bao giờ xuất hiện ở ngoài trường vào lúc ba bốn giờ chiều ngày đi học.
Chưa đến giờ tan tầm, phố xá vắng lặng, chỉ có hai hàng cây phượng vĩ đang nở rộ rực rỡ. Tán cây khổng lồ xòe rộng như phượng hoàng, sắc hoa như những ngọn lửa bùng cháy, nối liền với bầu trời xanh thẳm và biển mây trắng xóa.
Dưới gốc phượng.
Ứng Già Nhược kéo Tạ Vọng Ngôn, bắt cậu ngồi xuống ghế dài, còn mình đứng trước mặt cậu, dùng tăm bông thấm thuốc: “Đừng có nhúc nhích.”
“Ừm.” Tư thế ngồi của Tạ Vọng Ngôn khá phóng khoáng, hai chân hơi mở ra, vừa vặn vây Ứng Già Nhược ở giữa.
Ứng Già Nhược không nhận ra tư thế này ám muội thế nào, cô chăm chú bôi thuốc lên vết thương rồi thổi nhẹ cho thuốc mau khô.
Lông mi Tạ Vọng Ngôn khẽ rung rinh theo nhịp thổi của cô.
Ứng Già Nhược bóc băng cá nhân ra, cẩn thận dán lên.
Tạ Vọng Ngôn bỗng bật cười.
Gió thổi qua, những cánh phượng đỏ rực phía sau cô rơi xuống, như rơi vào đáy mắt cậu. Những cánh hoa như lông phượng cháy rực trong đôi mắt màu hổ phách.
Ứng Già Nhược vuốt phẳng mép băng cá nhân, cúi xuống hỏi: “Cậu cười cái gì?”
Tạ Vọng Ngôn hơi ngước mắt lên: “Nhớ lúc cậu mới vào mẫu giáo, lần đầu tiên được cô giáo thưởng miếng dán hoa hồng nhỏ, cậu cũng dán lên mặt tôi một cách nghiêm túc thế này.”
Chỉ sợ làm nhăn mất.
Ứng Già Nhược nhìn gương mặt trắng trẻo sạch sẽ của chàng trai dưới gốc hoa, miếng băng cá nhân hình chim cánh cụt không hề buồn cười mà trái lại còn tăng thêm vài phần ấm áp cho vẻ ngoài lạnh lùng của cậu.
“Được, cho cậu ôn lại tuổi thơ luôn.” Đôi mắt Ứng Già Nhược linh động chớp chớp, rút từ túi áo ra một tấm giấy mỏng: “Ta đa, sticker được tặng lúc mua băng cá nhân này.”
Trên đó có hình lục lạc, chim cánh cụt, trái tim nhỏ và cả bông hoa nhỏ nữa.
Cực kỳ đáng yêu.
Ứng Già Nhược dán một mạch toàn bộ lên má Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn lười biếng tựa lưng vào ghế, không nhúc nhích, mặc kệ cô làm loạn trên mặt mình.
Nửa phút sau.
Hai tay Ứng Già Nhược bưng lấy mặt cậu, chăm chú ngắm nghía những miếng dán hình chim cánh cụt, chân thành khen: “Hôm nay anh Tiểu Tạ đẹp trai thật đấy.”
Ánh nắng chói chang xuyên qua tán phượng vĩ to lớn, dường như tán lá cũng bị những bông hoa rực lửa kia thiêu đốt, khiến không khí cũng trở nên nóng hừng hực.
Tạ Vọng Ngôn khẽ nâng mi mắt lên: “Muốn hôn không?”
Hết chương 24
Xì poi:
“Không học nữa, đưa cậu đi chơi.”
