[Chín muồi] Chương 22

Chương 22: “Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn biến thái thế.”

Chuyển ngữ: @motquadao


Tạ Vọng Ngôn rõ ràng là đang hơi mỉm cười, trông chẳng có chút sát thương nào, thế nhưng ánh nắng ban chiều rực rỡ lại như dát lên người cậu một lớp hào quang đầy áp đảo.

Mãi cho đến khi Ứng Già Nhược thẳng tay đặt chồng sách lên bàn Tạ Vọng Ngôn, ngay trước mặt cả lớp và giáo viên chủ nhiệm: “Phiền cậu đứng lên cho, tôi muốn ngồi cạnh cửa sổ.”

Cả lớp nín thở dõi theo cảnh tượng này. 

Ánh mắt ai nấy đều lấp lánh vẻ hóng hớt. 

Ngay cả lão Từ cũng tò mò, không biết với tính cách mạnh mẽ của Tạ Vọng Ngôn thì liệu cậu có đồng ý hay không.

Giây tiếp theo, Tạ Vọng Ngôn đứng dậy dứt khoát.

Cậu nhanh chóng đổi vị trí bàn mình với chiếc bàn trống của Trần Kinh Tứ, sau đó ra hiệu cho Ứng Già Nhược vào chỗ: “Được, tôi đi lấy nốt số sách còn lại cho cậu.”

Cả lớp: “Wow…”

“Wow cái gì mà wow.” Lão Từ lườm một cái, “Sắp đến lúc nước sôi lửa bỏng rồi mà còn tâm trí hóng hớt à? Ngẩng đầu lên nhìn bảng đếm ngược kia kìa.”

Dứt lời, ông đổi tông giọng, nói đầy chân thành: “Tất cả các em nên học tập bạn Ứng Già Nhược đây này. Chỉ trong vòng hơn một tháng ngắn ngủi mà đã tiến bộ 35 bậc. Đợt thi thử lần ba mà tăng thêm 35 bậc nữa là hạng 31 toàn khối, rồi đến lúc thi đại học lại tăng thêm 30 bậc là có thể tranh hạng nhất với Tạ Vọng Ngôn rồi đấy…”

Ứng Già Nhược lẳng lặng cầm cuốn sách Vật lý che mặt. 

Cô tạm thời chưa có mục tiêu hoang dã đến mức đó.

“Bọn em cũng muốn tiến bộ mà, cũng muốn được hạng nhất kèm 1:1 cơ thầy.” Chu Tụng Du cố ý nói giọng chua chát.

“Cút đi ôn bài đi.” Lão Từ lười dây dưa với mấy trò nhăng cuội của đám học trò, chắp tay sau lưng rời khỏi lớp.

Vừa vặn lúc đó chuông vào tiết vang lên.

Ứng Già Nhược vẫn còn đang hậm hực vì Tạ Vọng Ngôn tự ý quyết định thì bên tai vang lên giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười của chàng trai: “Tôi chỉ kèm mỗi cậu thôi.”

Ứng Già Nhược bịt tai lại, gục mặt xuống bàn.

Một lát sau, cô duỗi ngón tay ra, khẽ chọc vào đùi Tạ Vọng Ngôn dưới gầm bàn.

Tạ Vọng Ngôn nắm lấy ngón tay đang nghịch ngợm của cô. 

Khiến Ứng Già Nhược sợ tới mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.

Cậu ta làm gì mà tự dưng nắm tay cô thế này!! 

Đây là việc có thể làm giữa thanh thiên bạch nhật sao?!

Một tay cô giữ cuốn sách Vật lý, để lộ đôi mắt ngập nước vì kinh ngạc, lén nhìn cô giáo tiếng Anh trên bục giảng.

Tạ Vọng Ngôn chẳng hề sợ hãi, thậm chí còn khẽ gãi vào lòng bàn tay cô: “Muốn nói gì?”

Sức của Ứng Già Nhược không bằng cậu, rút mãi không ra, đành phải nhỏ giọng nói: “Tối nay không uống canh nữa được không?”

“Tại sao?”

“Tôi cảm giác mình sắp bị canh ngâm phát phình ra rồi.”

Đôi môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn khẽ nhếch lên, cậu hơi nghiêng mắt nhìn gương mặt căng mịn của cô, vẻ mặt đầy thắc mắc: “Phình chỗ nào cơ?”

“Có nói cậu cũng chẳng hiểu được.” Ứng Già Nhược khó mà mở lời. Thứ 7 tuần này cô lại phải đi mua nội y mới, cái cũ sắp mặc không vừa nữa rồi. 

Nghĩ mà bực.

Ứng Già Nhược vốn là người giỏi tùy cơ ứng biến, dù sao cũng đã thành bạn cùng bàn rồi, có giận nữa cũng vô ích, chi bằng tranh thủ đòi chút quyền lợi: “Tóm lại là tôi không muốn uống canh nữa. Chỉ cần cậu không ép tôi uống, tôi sẽ tha lỗi cho chuyện hôm nay cậu tự ý quyết định.”

Chưa đợi Tạ Vọng Ngôn trả lời.

Giáo viên tiếng Anh đã “thân thiện” hỏi thăm: “Tạ Vọng Ngôn, Ứng Già Nhược, hai em có muốn ra ngoài nói chuyện không?”

“Dù sao hai em cũng đâu cần học Tiếng Anh nữa, đúng không?”

Kỳ thi thử lần hai, Tạ Vọng Ngôn đạt 150 điểm môn Tiếng Anh, Ứng Già Nhược đạt 149 điểm.

Tạ Vọng Ngôn lịch sự từ chối: “Em cảm ơn, nhưng cô đặc biệt ưu ái bọn em như vậy là không nên đâu ạ.”

Giáo viên tiếng Anh: “…”

Ai thèm đặc biệt ưu ái cậu chứ!

Còn Ứng Già Nhược, ngay khi nghe thấy mình bị giáo viên gọi tên, theo phản xạ muốn rút tay về, nhưng lại bị Tạ Vọng Ngôn nắm chặt, thậm chí còn quá đáng hơn là đan mười ngón tay vào nhau, khiến cô chạy không thoát.

Sao cậu ta lại to gan thế chứ! 

Cả lớp bật cười khúc khích.

Thật lòng mà nói, mọi người đều không ngờ rằng, trong những ngày cuối trước kỳ thi đại học, hào quang của Minh Thụy cao cao tại thượng kia lại có lúc hạ phàm, tô thêm bao nhiêu màu sắc cho những ngày cuối cấp tẻ nhạt của đời học sinh.

Nhận thấy Ứng Già Nhược đang dùng hết sức để thoát ra, Tạ Vọng Ngôn thong thả nói: “Kiến thức có thể chia sẻ được qua việc nắm tay đấy.”

Chẳng phải đây là phương thức chia sẻ mà cô từng mơ ước sao!

Ứng Già Nhược dao động trước sự cám dỗ của việc “tăng kiến thức”: “Bạn cùng bàn không nắm tay thế này.”

Tạ Vọng Ngôn: “Thanh mai trúc mã nắm tay như vậy đấy.”

“Không phải chính cậu nói sao?”

Ứng Già Nhược: “Tôi nói gì?”

“Trước mặt là bạn cùng bàn, sau lưng là thanh mai trúc mã.”

Tạ Vọng Ngôn tỏ vẻ cậu nắm tay rất âm thầm rồi, có để lên mặt bàn đâu.

Ứng Già Nhược: “…” 

Sắp bị thuyết phục tới nơi rồi.

Nhưng cô thừa hiểu, dù là quan hệ gì đi nữa, việc họ đang làm trong lớp lúc này là chuyện không thể để ai nhìn thấy.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó, Ứng Già Nhược đã thấy được lợi ích của việc đàng hoàng ngồi cùng bàn với Tạ Vọng Ngôn. 

Càng gần kỳ thi, giáo viên không dạy bài mới nữa, dù là giờ học nhưng phần lớn thầy cô sẽ để học sinh tự ôn tập. 

Nói cách khác, sau khi ngồi cùng bàn, từ sáng đến tối, Tạ Vọng Ngôn đều có thể cầm tay chỉ việc cho cô. 

Không chỉ Vật lý mà còn cả Toán học và Hóa học, đây là ba môn cô có khả năng tăng điểm nhiều nhất.

Ứng Già Nhược sướng rơn. 

Càng vui mừng hơn nữa là độ hot của món đồ mà hot boy trường uống cuối cùng cũng hạ nhiệt, cô đã có thể mua được nước soda vị nho ướp lạnh chuẩn chỉnh ở căn tin rồi!

Tháng Năm ở Nam Thành, nhiệt độ tăng vọt, chẳng khác gì đầu hè, có lúc lên tới 30 độ. 

Mọi người đều đã đổi sang đồng phục mùa hè. Ứng Già Nhược vốn sợ nóng, bình thường luôn là người đổi đồ sớm nhất, nhưng năm nay cô vẫn khoác chiếc áo khoác mỏng của mùa xuân.

Mấy sợi tóc tơ của Ứng Già Nhược bị mồ hôi làm ướt, dính trên vầng trán trắng như tuyết. Cô áp má vào lon nước lạnh một lúc lâu mới cảm thấy như sống lại. 

Cô khẽ ngẩng đầu, ánh nắng loang lổ xuyên qua kẽ lá, vương trên mặt. 

Nắng to thật đấy.

Chu Nhiễm đi cùng cô xuống căng tin liếc nhìn một cái. Nếu không phải việc dùng điện thoại trong trường quá mạo hiểm, cô nàng thực sự muốn chụp vài kiểu ảnh đời thường của Ứng Già Nhược đăng lên diễn đàn.

Nâng cao tiêu chuẩn thẩm mỹ cho học sinh toàn trường. 

Tất nhiên, lý do chính vẫn là vì cô nàng không mang điện thoại.

Chu Nhiễm: “Ơ, là học sinh mới chuyển trường Tống Thời Tranh kìa, cao thật đấy, ngang ngửa Tạ Vọng Ngôn luôn.”

Ứng Già Nhược vì nóng nên trông có vẻ hơi miễn cưỡng, cô nâng hàng mi hơi ướt, nhìn theo hướng Chu Nhiễm chỉ, ánh mắt rơi lên một bóng hình cao gầy dưới bóng cây đằng xa rồi thu hồi tầm mắt ngay lập tức. 

Trước mắt cô đã bắt đầu nhòe đi, chẳng nhìn rõ cao thấp thế nào.

Ứng Già Nhược nhấp một ngụm soda rồi nghiêm túc nói: “Tôi thấy Tạ Vọng Ngôn cao hơn…”

Trúc mã của cô không thể thua ở bất cứ phương diện nào được!

Gần đây trên diễn đàn xuất hiện rất nhiều bài viết so sánh Tạ Vọng Ngôn và học sinh mới chuyển trường, dù sao cả hai đều là thủ khoa cấp tỉnh. 

Giữa hạng nhất và hạng nhất, luôn có những kẻ rỗi hơi muốn phân định xem ai mới thực sự là số một.

Chu Nhiễm: “Ôiii, hoa khôi đang cầm thư tỏ tình với cậu ta kìa, nhanh thật đấy.”

“Chúng ta qua xem đi?” 

Trong mắt Ứng Già Nhược cũng dấy lên sự tò mò. 

Sự tò mò đơn thuần đối với “đối thủ” của Tạ Vọng Ngôn.

Chu Nhiễm rất có kinh nghiệm, dẫn Ứng Già Nhược đến một vị trí quan sát đắc địa, vừa nhìn bao quát được toàn trường vừa không bị phát hiện: “Ôn Lăng vốn thích kiểu con trai học giỏi, cao ráo lại thanh tú kiểu mọt sách thế này. Vừa mới ngã chỗ Tạ Vọng Ngôn, không biết có hạ gục được anh chàng này không… Tớ thấy khả năng cao đấy, dù sao gương mặt của Ôn Lăng cũng khá “sát trai” mà.”

Lời còn chưa dứt.

Họ đã nghe thấy tiếng mấy nam sinh bên đó hò hét: “Tống Thời Tranh, hoa khôi trường Minh Thụy chúng ta gửi thư tình cho cậu kìa, còn không mau nhận lấy?”

Tống Thời Tranh vốn định từ chối, nghe vậy liền nghi hoặc nhìn Ôn Lăng: “Bạn là hoa khôi à?”

Ôn Lăng bị nhìn đến mức hơi ngượng ngùng: “Mọi người chọn linh tinh thôi.”

Câu nói đó vang lên cùng lúc với câu tiếp theo của Tống Thời Tranh: “Hoa khôi không phải là Ứng Già Nhược sao?”

Ứng Già Nhược hoàn toàn không ngờ mình chỉ đi hóng hớt thôi mà cũng bị gọi tên.

“Hahaha cmn, đồng chí Tiểu Tống này thẳng thắn thật thà quá, đúng là gu của thủ khoa tỉnh có khác!” Chu Nhiễm cười xong mới thấy có gì đó sai sai: “Khoan đã, cậu với cậu ta quen nhau à?” 

Nếu không, sao đối phương lại nói như thể biết rõ ngoại hình của Ứng Già Nhược như vậy.

Ứng Già Nhược lúc này mới thực sự tập trung nhìn vào mặt Tống Thời Tranh.

Mãi đến khi vào lớp, trời không còn nắng nữa, bộ não chậm chạp của Ứng Già Nhược mới bắt đầu hoạt động: “Tớ nhớ ra rồi.” 

“Hè năm kia tớ tới thủ đô thi hùng biện tiếng Anh, Tống Thời Tranh cũng là thí sinh dự thi.”

Ứng Già Nhược lập tức nhớ lại cái mùa hè oi ả đó, còn nóng hơn cả hôm nay. 

Cuộc thi tiếng Anh đó rất quan trọng, đến mức cả nhà cô đều ra quân. Trước khi thi một tuần, để tạo một môi trường sử dụng tiếng Anh hoàn toàn cho cô luyện ngữ cảm, không ai được phép nói tiếng Trung. Thậm chí mọi bao bì đồ ăn thức uống trong nhà đều được đổi sang tiếng Anh, kể cả hàng nội địa cũng bị dán đè nhãn tiếng Anh lên, có thể nói là cực kỳ dụng tâm.

Không chỉ nhà họ Ứng, nhà họ Tạ cũng vậy. 

Khi họ đến đảo của ông nội Tạ chơi mấy ngày cuối hè, cô vẫn theo thói quen giao tiếp với Tạ Vọng Ngôn bằng tiếng Anh, khiến ông cụ phải lén lút phàn nàn với mấy ông bạn già rằng hai đứa nhỏ trong nhà có ý kiến với mình nên đã cô lập ông. 

Tóm lại, mùa hè năm đó tràn ngập cái nóng và tiếng Anh, khiến Ứng Già Nhược nhớ mãi không quên. 

Thậm chí thỉnh thoảng cô còn nghi ngờ tiếng chó mèo trong ngõ cũng kêu giọng London.

Lúc Tạ Vọng Ngôn đưa cô đi thủ đô đã bảo: “Nếu không lấy được hạng nhất, người cậu có lỗi nhất chính là mấy con thú nhỏ bị ép đổi quốc tịch trong ngõ đấy.”

Ứng Già Nhược nghĩ đến đây, đặt một chai nước khoáng lạnh lên bàn Tạ Vọng Ngôn, cảm thán: “Lúc đó tớ hạng nhất, cậu ta hạng nhì, không ngờ các môn khác của cậu ta cũng giỏi thế!”

“Ừm, gu thẩm mỹ cũng tốt nữa.” 

Trong mắt cô hoàn toàn không có vẻ thẹn thùng khi được nam sinh ưu tú khen ngợi, mà toàn là sự tự tin về nhan sắc của bản thân.

Tạ Vọng Ngôn vừa đi chơi bóng rổ về. Cậu mới rửa mặt xong, tóc mái còn đang nhỏ nước. Cậu tùy ý vuốt lại mái tóc ẩm ướt, để lộ gương mặt điển trai còn vương hơi nước, vặn nắp chai nước khoáng trên bàn, ngửa cổ uống mấy ngụm. 

Sau đó ngồi xuống cạnh Ứng Già Nhược, dáng vẻ có chút mệt mỏi, đôi chân dài tùy ý duỗi ra khiến chân cô phải ép sát vào tường.

Lúc này cậu mới như không có chuyện gì hỏi: “Ai giỏi cơ?”

Ứng Già Nhược bị lấn chỗ, theo phản xạ muốn đấm cậu một cái. 

Nhưng nhìn thấy Chu Nhiễm đang đứng ở dãy sau hóng hớt với ánh mắt rực lửa. 

Cô đành kìm nén nắm đấm đang rục rịch.

Ứng Già Nhược hất cằm: “Tôi giỏi!” 

Cô hạng nhất mà!

Tạ Vọng Ngôn chống tay cười khẽ: “Giỏi thế thì hôm nay chắc chắn có thể làm hết ba bộ đề rồi.”

Ứng Già Nhược vẽ nguệch ngoạc lên giấy nháp. 

Đúng lúc này, một lọn tóc rủ xuống bên tai, cô tiện tay vén lên, để lộ ra góc nghiêng. 

Ứng Già Nhược từ nhỏ đã có gương mặt trắng trẻo mềm mại cùng đôi mắt to tròn long lanh như biết nói, ai nhìn cũng muốn nựng một cái. 

Nhưng lần nào cũng bị Tạ Vọng Ngôn bá đạo bảo vệ, ngoài cậu ra không ai được chạm vào. 

Có một thời gian, cậu còn không cho cả Diệp Dung và Ứng Hòe Chương là bố mẹ cô chạm vào má cô nữa. 

Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng người nhà vẫn mang chuyện đó ra để trêu chọc tính chiếm hữu mãnh liệt của cậu.

Lúc này, đôi má trắng như sứ của cô đang ửng lên sắc hồng nhạt. 

Chợt, đôi chân dài của Tạ Vọng Ngôn chạm vào đôi chân thon nhỏ của Ứng Già Nhược: “Cởi áo khoác ra đi.” 

Nhiệt độ hiện tại ít nhất cũng 30 độ rồi, vậy mà cô vẫn bọc kín mít.

Ứng Già Nhược nghe vậy lập tức cảnh giác lắc đầu: “Tôi không nóng.”

Tạ Vọng Ngôn trực tiếp đưa tay sờ vào sau gáy cô, không ngoài dự đoán, toàn là mồ hôi. 

Tuy không sờ xuống dưới nhưng cũng đoán được chắc chắn lưng cô cũng ướt đẫm rồi.

“Thế này mà gọi là không nóng à?” 

Đầu ngón tay thon dài của Tạ Vọng Ngôn dính chút hơi ẩm ướt.

Cảnh tượng này có chút ám muội. 

Đại não Ứng Già Nhược vô thức nhớ đến bộ truyện tranh duy nhất cô từng xem. 

Ứng Già Nhược, dừng lại ngay! 

Mày lại đang nghĩ linh tinh gì thế!

Ứng Già Nhược lập tức kéo khóa áo lên tận cổ, cứng miệng nhấn mạnh: “Tôi thật sự không nóng, cậu đừng quản tôi.” 

Nói rồi, cơ thể mảnh mai của cô gần như dán chặt vào tường, không muốn để chân chạm vào chân Tạ Vọng Ngôn nữa. 

Cô nghĩ: Sao nhiệt lượng trên người Tạ Vọng Ngôn còn cao hơn cả nắng hôm nay vậy.

Tạ Vọng Ngôn khẽ nhíu mày, xác nhận cô không phải bị cảm sốt. 

Sau đó đứng dậy. 

Ứng Già Nhược liếc nhìn bóng lưng Tạ Vọng Ngôn. 

Sắp vào học rồi, cậu ta định đi đâu thế nhỉ?

Cho đến giây cuối cùng trước khi chuông vào tiết vang lên, Ứng Già Nhược cảm nhận được một luồng gió mát rượi thổi tới, xua tan không khí oi bức. 

Cô quay đầu lại. 

Tạ Vọng Ngôn lười biếng chống một tay lên bàn, tay kia cầm một chiếc quạt điện mini hình cây kem hướng về phía cô.

“Căn tin trường chỉ có mỗi loại này thôi, chê xấu à?” Tạ Vọng Ngôn thong thả lên tiếng.

Ứng Già Nhược nhìn lồng ngực phập phồng của cậu nhưng vẫn giả vờ như không có chuyện gì. Rõ ràng là mệt đứt hơi, trong vòng ba phút mà chạy từ tòa nhà dạy học đến căn tin rồi quay lại thì chắc chắn là chạy thục mạng rồi.

Cô đưa tay ra: “Đưa quạt cho tôi.”

“Muốn tự quạt à?” Tạ Vọng Ngôn tưởng cô sợ bị bạn bè nhìn thấy, tuy tâm trạng bình thường nhưng vẫn đưa cho cô.

Giây tiếp theo.

Gió lại thổi ngược về phía cậu.

Ứng Già Nhược cầm chiếc quạt nhỏ chĩa vào mặt và cổ cậu, lầm bầm: “Cậu mệt như cún rồi kìa.”

Cửa sổ ngoài hành lang được Tạ Vọng Ngôn mở toang, gió lùa qua như một dòng suối mát chảy qua ngày nắng gắt.

Trời mưa rồi.

Ai mà ngờ thời tiết đang đẹp thế này, sau giờ tự chọn buổi tối lại đổ một cơn mưa lớn. 

Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn ướt sũng ngồi trong xe nhà họ Tạ. 

Đặc biệt là Ứng Già Nhược, áo khoác bị gió thổi bung khóa, để lộ ra chiếc áo sơ mi đồng phục mùa hè mỏng tang và nội y viền ren đen thấp thoáng bên trong.

Tạ Vọng Ngôn ngay lập tức lấy chiếc chăn mỏng ở ghế sau quấn quanh người Ứng Già Nhược, bọc cô kín mít như kén tằm, chỉ để lộ cái đầu nhỏ. 

Tài xế lão Tiền định quay đầu lại xem tình hình của hai đứa nhỏ thì giây tiếp theo nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Tạ Vọng Ngôn: “Chú Tiền, kéo vách ngăn lên đi ạ.”

“Được.” Chú Tiền hiểu ý ngay.

Đợi vách ngăn đóng lại, Tạ Vọng Ngôn mới thong thả lấy khăn khô lau tóc cho cô. 

Bên ngoài mưa vẫn xối xả, nhưng trong xe lại tĩnh lặng lạ thường. 

Trong không gian kín mít, không khí phảng phất mùi ẩm ướt.

“Cậu đừng dùng hết khăn khô cho tôi, không thì chút nữa cậu dùng gì?” Ngón tay Ứng Già Nhược nắm lấy mép khăn, ngước đầu nhìn Tạ Vọng Ngôn.

Tạ Vọng Ngôn thuận miệng đáp: “Tóc tôi ngắn, lau qua là được.”

Dưới ánh sáng mờ ảo, cô nhìn rõ đường xương hàm hoàn hảo và đôi môi mỏng đang mím nhẹ của chàng trai trước mặt. 

Họ ở rất gần nhau, gần đến mức dường như hơi thở cũng giao hòa vào nhau…

“Tách”, một giọt nước từ lọn tóc của Tạ Vọng Ngôn rơi xuống đùi Ứng Già Nhược. 

Như thể rơi trúng vào tim cô vậy. 

Lành lạnh, lại ngưa ngứa.

Mãi cho đến lúc về nhà.

Theo kế hoạch, tối nay họ vẫn phải học thêm một tiếng. 

Tạ Vọng Ngôn tắm rửa xong, mang theo tài liệu và đồ ăn khuya gõ cửa phòng cô. Cậu khẽ gạt cái biển treo cửa, chiếc chuông nhỏ bên dưới phát ra âm thanh lanh lảnh.

Phải mất tận ba phút sau, cánh cửa gỗ đen mới chậm chạp mở ra một khe nhỏ. 

Ứng Già Nhược nép mình sau cánh cửa, chỉ thò đầu ra ngoài như một chú thỏ nhỏ đang quan sát xem có nguy hiểm gì không. Vì cô đang đứng nghiêng người nên nhìn thẳng trông có vẻ không được lịch sự cho lắm.

Cô đành hơi ngẩng đầu lên, để lộ bờ vai tròn trịa trắng mịn. Chiếc áo dây đen cùng cánh cửa gỗ đen càng làm tôn lên làn da trắng lạnh của cô.

Thế nhưng Tạ Vọng Ngôn lại bảo: “Cậu đang cosplay thỏ trắng hay là mèo ngốc đấy?”

Ứng Già Nhược hiếm khi không có tâm trí mở cửa để “giảng đạo lý” với cậu, cô ngước đầu đề nghị: “Tối nay chúng ta học online được không?”

Tạ Vọng Ngôn cụp mắt: “Cách nhau có một bức tường mà đòi học online? Cậu nghe xem mình có giống đang nói tiếng người không hả, thỏ tinh?”

Ứng Già Nhược vắt óc tìm lý do: “Học kiểu bình thường chán lắm.”

Tạ Vọng Ngôn bình thản nhìn thẳng vào đôi mắt hồ ly đang né tránh của cô: “À, hiểu rồi.”

“Hóa ra là cậu muốn tìm cảm giác kích thích? Video play à?”

“!!!”

Biết ngay là không nên nói nhảm với cậu ta mà, Ứng Già Nhược trực tiếp thông báo: “Chốt học online, gặp nhau qua video sau nhé, bye bye.”

“Rầm” một tiếng, cửa phòng đóng sầm lại. 

Ánh đèn hành lang kéo dài bóng dáng cao ráo ngoài cửa. 

Tạ Vọng Ngôn không nhúc nhích.

Vài giây sau, cửa phòng lại mở, để lộ một cánh tay mảnh khảnh. Vì vừa mới tắm xong, lòng bàn tay trắng hồng xòe ra. 

Tạ Vọng Ngôn đặt đĩa trái cây vào “vuốt thỏ”.

“Rầm”. 

Lại thêm một tiếng nữa, cửa đóng chặt. 

Một cuộc giao dịch bí mật đã hoàn thành trong lặng lẽ.

Ban đầu Tạ Vọng Ngôn còn chưa chắc chắn về chuỗi hành động kỳ quặc của Ứng Già Nhược, từ việc thà chết không cởi áo khoác giữa cái nắng 30 độ cho đến màn học online dù chỉ cách nhau một bức tường. Mãi đến lúc gọi video, thấy cô chỉ lộ mỗi phần từ cổ trở lên, lại còn khúm núm như sợ bị nhìn thấy phần dưới.

Tạ Vọng Ngôn suy nghĩ lại một chút mọi tình tiết trong ngày là hiểu ngay vấn đề.

Cậu không nhịn được, chống trán cười khẽ. 

Đồ chim cánh cụt ngốc, tưởng mình giấu kín lắm cơ đấy.

Thế là, vào sáng thứ Bảy. 

Ứng Già Nhược đứng trước cửa một tiệm nội y nữ lớn và sang trọng trong trung tâm thương mại, mắt to trừng mắt nhỏ với Tạ Vọng Ngôn đang đưa mình tới đây:

“Sao cậu biết là tôi cần thay… nội y?”

Hai tay Tạ Vọng Ngôn đút túi quần, không chút gợn sóng đáp: “Chưa từng chạm, cũng chưa từng nhìn.”

“Nên là đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn biến thái thế.”


Hết chương 22

Từ tác giả: 

Nội tâm: Vừa muốn chạm vừa muốn nhìn, biến thái đây!

Xì poi:

“Cãi nhau với Tạ Vọng Ngôn à? Ôi chà, thầy biết ngay mà. Nhưng mà này, bạn cùng bàn cãi cọ là chuyện bình thường, làm gì có đôi nào không cãi nhau đâu. Em đừng để bụng lâu quá, phải biết bao dung lẫn nhau mới tiến xa được…”

Bình luận về bài viết này