[Chín muồi] Chương 20

Chương 20: Mười ngón đan chặt theo từng kẽ tay cô

Chuyển ngữ: @motquadao


Đỉnh núi Vân Bình, khu cắm trại.

Ánh mắt của các bạn học còn nóng hơn cả mặt trời vừa ló rạng sau lớp mây mù. Thậm chí có người đã rút điện thoại ra gõ lạch cạch, những người khác như bị lây, ai nấy đều cúi đầu bấm điện thoại liên hồi.

Vừa gõ vừa lén nhìn cô và Tạ Vọng Ngôn.

Ứng Già Nhược cũng lén nhìn họ một cái: Đám người này chắc chắn đã bí mật lập group chat mới rồi! 

Và trăm phần trăm là đang xì xào chuyện Tạ Vọng Ngôn buộc dây giày cho cô.

Thực ra nếu mọi người hỏi, Ứng Già Nhược cảm thấy mình có thể rất bình tĩnh mà trả lời rằng: 

Bạn học tương thân tương ái, giúp nhau buộc dây giày chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? 

Ồ, không bình thường à, vậy lần sau không giúp nữa.

Nhưng ngặt nỗi, chẳng có ai hỏi cả!

Kết quả là Ứng Già Nhược phải chịu đựng bầu không khí gượng gạo này suốt mười mấy phút, cuối cùng không chịu nổi bầu không khí gượng gạo này nữa, bèn đứng dậy chuồn lẹ: “Mình qua quán trà bên kia chụp ảnh đây.”

Trái ngược với vẻ đứng ngồi không yên của Ứng Già Nhược, Tạ Vọng Ngôn lại tỏ ra thản nhiên hơn nhiều, cầm thiết bị quay chụp rồi dứt khoát đứng dậy.

Trần Kinh Tứ trêu chọc: “Anh Tạ, cậu cũng đi chụp ảnh à? Chụp ảnh thật, hay là “chụp” ảnh đó?”

Giọng Tạ Vọng Ngôn trong trẻo lạnh lùng nhưng lại pha chút lười biếng: “Để tiết kiệm pin cho điện thoại các cậu thôi.” 

“Khỏi cần cảm ơn.”

Ngón tay đang bấm điện thoại của các bạn học bỗng cứng đờ, đồng loạt ngẩng đâu khỏi màn hình: “…”

Sự gượng gạo lan tỏa. 

Ứng Già Nhược không biết rằng, vốn dĩ chỉ là sự gượng gạo của một mình cô, nhưng sau khi cô rời đi, đã trở thành sự gượng gạo của mười bốn người còn lại.

Ứng Già Nhược đứng bên cạnh lan can chưa kịp bình tĩnh lại được hai phút thì khóe mắt đã thoáng thấy một bóng hình quen thuộc đầy cảm giác tồn tại.

Trên đầu Tạ Vọng Ngôn là những mảng mây như bị nhuộm sắc đỏ loang lổ, cùng với những cánh diều lớn không biết bay lên trời từ lúc nào. Tóc mái của cậu bị gió thổi lộn xộn, để lộ ra vầng trán trắng trẻo tinh tế, mang theo một vẻ sắc sảo và phóng khoáng.

Cô ngẩn ngơ một lúc, sau đó vươn đầu nhìn ra phía sau cậu. 

Những người khác không đi theo.

“Ai cho cậu qua đây!”

“Cậu sợ người ta không biết chúng ta có… có…” Trong tình thế cấp bách, Ứng Già Nhược bỗng bí từ.

“Có gian tình à?” Tạ Vọng Ngôn rất tốt bụng giúp cô tiếp lời.

Ứng Già Nhược đá một cái vào chân cậu, vừa tức vừa cuống, đành cam chịu: “Phải, có gian tình!!!”

“Phiền chết đi được, tôi chẳng biết sau này phải đối mặt với mọi người thế nào nữa!”

Tạ Vọng Ngôn không giận, đưa tay nắm lấy gáy cô, nhẹ nhàng như đang khống chế một con thú nhỏ đang nhe răng múa vuốt nhưng chẳng có chút sát thương nào: “Được rồi, đừng bực mình nữa, khó khăn lắm mới được đi chơi, để tôi chụp ảnh cho cậu.”

Ngữ điệu mang theo sựdỗ dành quen thuộc.

Ứng Già Nhược thích chụp ảnh, và kỹ thuật chụp ảnh của Tạ Vọng Ngôn cũng hoàn toàn là do cô rèn giũa mà thành. 

Ở nhà, chỉ riêng album ảnh cá nhân của cô đã xếp đầy một giá sách, trong đó đến một nửa là do Tạ Vọng Ngôn chụp.

Ứng Già Nhược cân nhắc hai giây, từ kỳ nghỉ đông đến tận bây giờ đã mấy tháng trời cô chưa có tấm ảnh nào tử tế, hôm nay vừa hay có thể ghi lại nhan sắc rạng ngời của mình trước khi thi đại học.

Cô giả bộ làm vẻ không tình nguyện: “Được rồi, bổn tiểu thư miễn cưỡng ban cho cậu vinh hạnh được chụp ảnh cho tôi đấy.” 

Dù sao cậu cũng đã đi theo qua đây rồi, giờ có đuổi về thì cũng chỉ khiến bạn học tưởng là cô đang chột dạ. 

Chi bằng cứ “tận dụng triệt để”.

Tạ Vọng Ngôn giơ máy ảnh lên: “Thật là vinh hạnh cho tôi.”

“Không được chụp, tôi chưa chuẩn bị xong!” Ứng Già Nhược theo phản xạ đưa tay che ống kính.

“Nhưng mà…” 

Tạ Vọng Ngôn chậm rãi kéo dài giọng, “Tôi đang quay video mà.”

Ứng Già Nhược: “…”

Trong quán trà còn có ca sĩ hát live, đây là lần đầu tiên Ứng Già Nhược đước xem. 

Người đó hát đến mức xé nát tâm can, toàn là những ca từ khát vọng cuộc sống phiêu bạt. 

Cô bảo Tạ Vọng Ngôn chụp một tấm, nhưng ống kính của cậu lại không hề hướng về phía quán trà.

Cả một đoạn đường núi, gần như cứ cách vài bước là có một điểm check-in nổi tiếng. Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn vừa đi vừa chụp. Trong quá trình đó, có du khách còn tưởng Tạ Vọng Ngôn là thợ ảnh chuyên nghiệp.

Một anh chàng thợ ảnh cao gầy, nhuộm tóc tím, mang theo thiết bị chuyên dụng đi ngang qua phía sau Tạ Vọng Ngôn, vô tình liếc thấy ảnh trong máy của cậu. Anh ta khựng lại, ngay sau đó đưa danh thiếp cho Tạ Vọng Ngôn:

“Này người anh em, đồng nghiệp hả? Chụp đẹp đấy, kết bạn nhé.”

“Sau này có job tôi sẽ giới thiệu cho.”

Tạ Vọng Ngôn nhìn cô gái đang đứng dưới tán hoa rực rỡ, không chút do dự từ chối: “Xin lỗi, tôi không phải thợ ảnh chuyên nghiệp.” 

Ngón tay dài nhấn nút chụp.

Lưu lại dáng vẻ rạng rỡ và nhiệt huyết nhất của cô.

Cậu chỉ là nhiếp ảnh gia của riêng Ứng Già Nhược mà thôi.

Bất cứ một chi tiết nào trong tấm hình cũng khiến người ta cảm nhận được tình yêu từ sâu thẳm như xuất phát từ linh hồn của người chụp dành cho khung hình đó. Chụp còn chuyên nghiệp hơn cả thợ chuyên nghiệp như anh ta mà lại bảo là nghiệp dư sao? 

Anh chàng thợ ảnh tóc tím đứng nhìn thêm vài phút mới rời đi, trong lòng không khỏi lầm bầm.

Đêm trên đỉnh núi dường như đến sớm hơn. Dưới chân núi, từng tòa nhà bắt đầu lên đèn, chẳng mấy chốc đã tạo thành những mảng sáng ngang dọc, thu trọn sự rực rỡ của cả thành phố vào tầm mắt.

Ánh mắt Ứng Già Nhược như được ánh đèn thắp sáng. 

Cô kéo cánh tay Tạ Vọng Ngôn: “Nhìn kìa, trông có giống trong phim La La Land không?” 

Họ đã cùng nhau xem bộ phim về tình yêu và ước mơ này.

Ứng Già Nhược thích tất cả những gì đẹp đẽ và lãng mạn. Cô không thể hiểu nổi tại sao việc theo đuổi ước mơ và tình yêu lại không thể song hành. Vì vậy, khi nam nữ chính cuối cùng vì lý tưởng riêng mà chia tay, cô đã buồn rất lâu. 

Điều khiến cô buồn hơn là, một năm sau, bố mẹ cô cũng vì sự nghiệp và ước mơ riêng mà đường ai nấy đi.

Họ không chụp ảnh nữa. 

Ứng Già Nhược lẳng lặng ngắm ánh đèn rực rỡ trong gió đêm hồi lâu. 

Còn Tạ Vọng Ngôn thì ngắm Ứng Già Nhược một lúc.

Cho đến khi Tạ Vọng Ngôn đưa máy ảnh cho chủ xe bán hàng lưu động bên cạnh: “Xin chào, có thể giúp chúng tôi chụp một tấm ảnh chung không?”

Chủ quầy là một cô gái trẻ, đã quan sát họ khá lâu, nhiệt tình đồng ý: “Tất nhiên là được rồi!”

Ứng Già Nhược bất ngờ nhìn Tạ Vọng Ngôn: “Cậu cũng muốn chụp ảnh à?”

Tạ Vọng Ngôn lười biếng đáp: “Lưu lại bằng chứng.”

“Bằng chứng gì?”

“Bằng chứng cho việc hôm nay Tạ Vọng Ngôn đã chụp cho Ứng Già Nhược 765 tấm ảnh.”

“… Cậu là máy tính đầu thai đúng không?” 

Chụp bao nhiêu tấm mà cũng nhớ rõ như vậy!

Sau lưng hai người là thành phố rực rỡ và những dãy núi uốn lượn. 

Trước mặt là chị chủ quầy đang mỉm cười đầy ẩn ý nhìn họ cãi cọ. 

Ứng Già Nhược hơi ngượng ngùng im lặng, giây tiếp theo tai cô nghe thấy chị chủ nói: “Hai bạn có thể đứng sát nhau hơn một chút nhé.”

“Đứng cạnh cậu làm tôi trông lùn lắm.” Ứng Già Nhược chậm chạp nhích về phía Tạ Vọng Ngôn một chút xíu.

Trước khi chụp. 

Tạ Vọng Ngôn đột nhiên đưa tay ôm lấy vòng eo thon thả của thiếu nữ bên cạnh, thuận thế nhấc cô lên đặt trên lan can. 

Ngay sau đó, cánh tay chàng trai ôm lấy vai cô, giọng điệu gần như không có chút gợn sóng nào: “Giờ thì không lùn nữa rồi.”

“Cậu…”

“Nhìn vào ống kính kìa.”

*

Bảy giờ tối, nghĩ đến việc phải quay lại khu cắm trại đối mặt với ánh mắt trêu chọc của bạn bè, Ứng Già Nhược đã thấy hơi khó chịu. 

Cảm giác da cũng nóng lên.

Cho đến khi gần lên tới đỉnh núi, ánh đèn đường mờ tối phủ xuống.

Tạ Vọng Ngôn đột nhiên dừng bước, chắn trước mặt cô, đôi mắt dường như cũng bị màn đêm nhuộm đen: “Cậu lên trước đi.”

Ứng Già Nhược vội vàng kéo tay áo cậu, lo lắng hỏi: “Còn cậu thì sao?” 

Chẳng lẽ cô phải một mình đối mặt với bão táp ư! 

“Cậu không định làm kẻ đào ngũ, bỏ mặc tôi một mình đấy chứ?”

Tạ Vọng Ngôn bị cô làm cho tức cười: “Yên tâm, không ai nói gì cậu đâu. Tôi xuống núi một chuyến.”

Ứng Già Nhược không tin lắm, nhưng cô cũng chẳng cản được Tạ Vọng Ngôn, chỉ đành đi một bước lại quay đầu nhìn một cái. 

Tạ Vọng Ngôn đưa mắt nhìn Ứng Già Nhược hội tụ với bạn bè xong mới quay người rời đi.

Ứng Già Nhược thấy khu cắm trại đã lên đèn, xung quanh sáng như ban ngày. Tưởng Tâm Nghi và mọi người vừa thấy cô đã hào hứng vẫy tay: “Cậu cuối cùng cũng về rồi!”

Vốn dĩ Ứng Già Nhược đã chuẩn bị tinh thần đón nhận bão tố. 

Nhưng cô lại phát hiện ra mọi người dường như đã quên mất chuyện Tạ Vọng Ngôn buộc dây giày cho mình, chỉ náo nhiệt gọi cô lại ăn đồ nướng chung. 

Tưởng Tâm Nghi còn thuận tay đưa cho cô một xiên cà tím nướng, hỏi cô chụp ảnh có đẹp không, rồi líu ríu kể mình đã chụp được những gì.

Ứng Già Nhược nghi ngờ trong hai tiếng cô đi chụp ảnh, bạn bè của cô đã chạm trán với người ngoài hành tinh, và đám sinh vật đó đã ấn nút xóa sạch ký ức về khoảnh khắc chết lặng của Ứng Già Nhược trong não bộ cả bọn, rồi tiện tay nhấn thêm nút xóa vĩnh viễn luôn không chừng.

Nhưng không phải gặp người ngoài hành tinh. 

Mà là gặp người có lòng.

Nửa tiếng trước, mười bốn người bạn học có mặt ở đây, mỗi người đều nhận được tin nhắn WeChat riêng từ Tạ Vọng Ngôn. 

Hy vọng họ đừng trêu chọc trước mặt Ứng Già Nhược. 

Cần biết rằng trước ngày hôm nay, Tạ Vọng Ngôn thậm chí còn chưa kết bạn với bất kỳ ai khác trong lớp ngoại trừ Trần Kinh Tứ và Chu Tụng Du. 

Vậy mà vì Ứng Già Nhược, cậu đã kết bạn với từng người một ở đây, còn gửi bao lì xì cho từng người coi như phí bịt miệng.

Tạ Vọng Ngôn rõ ràng là nhân vật trung tâm nhất của lớp 7, nhưng cậu lại như luôn tách biệt khỏi tập thể. 

Cho đến ngày hôm nay, khi chỉ còn hai tháng nữa là thi đại học, cậu dường như mới thực sự hòa nhập vào tập thể này. 

Tuyệt đối không phải vì Tạ Vọng Ngôn đã bao toàn bộ kinh phí cho buổi dã ngoại lần này và gửi cho mỗi người một cái lì xì siêu to đâu nhé.

Ứng Già Nhược ngồi bên cạnh đống lửa, xác nhận thật sự không có ai nhắc lại chuyện đó mới thở phào nhẹ nhõm. 

Đây chắc hẳn là cái gọi là tính thời sự của tin tức, qua thời gian sẽ bị chủ đề mới thay thế. 

Cô chuồn đi lúc đó quả là sáng suốt.

Dây thần kinh căng thẳng của Ứng Già Nhược dần thả lỏng, nhưng không hiểu sao, làn da vẫn thấy hơi khó chịu. 

Chẳng lẽ là do ngồi gần lửa quá? 

Ánh lửa bập bùng mờ ảo hắt lên gò má cô, nhuộm thêm vài phần diễm lệ và ái muội.

Tưởng Tâm Nghi quay người lại, đột nhiên nhỏ giọng thốt lên: “Sao mặt cậu đỏ thế này?”

Tùy Nhân bên cạnh nghe thấy liền lại gần: “Trông hơi giống bị dị ứng.”

“Hả?” Ứng Già Nhược chậm chạp gãi nhẹ cánh tay, “Thảo nào tớ thấy hơi khó chịu.” 

Cô còn tưởng là do tâm lý. 

“Nhưng hình như hôm nay tớ chỉ mới uống nửa ly cà phê…” 

Sao lại dị ứng được nhỉ?

“Biết đâu là do bị côn trùng đốt nên dị ứng đấy, trên núi nhiều cây nên cũng nhiều côn trùng lắm.” Tùy Nhân đứng dậy, “Không biết mọi người có mang thuốc dị ứng không, để tớ đi hỏi thử.”

Vài phút sau, Tùy Nhân quay lại tay trắng. 

Tưởng Tâm Nghi lo lắng: “Hình như trên núi cũng không có hiệu thuốc…”

Ứng Già Nhược tránh xa đống lửa, nhưng cảm giác càng lúc càng ngứa. Cô cau mày, muốn gãi nhưng lại sợ gãi rách da sẽ để lại sẹo. 

Nghe các cô gái nói vậy, cô mím môi.

“Anh Tạ về rồi kìa!”

“Đi đâu thế, thiếu mỗi cậu thôi đấy.”

Đúng lúc này, phía nam sinh rộ lên một tràng huyên náo. Trần Kinh Tứ cười hi hi ha ha: “Bọn tôi đều làm theo lời dặn của cậu…”

Tạ Vọng Ngôn lạnh nhạt liếc cậu ta một cái.

“Hiểu rồi, hiểu rồi.” Trần Kinh Tứ làm động tác kéo khóa miệng, “Bọn tôi tuyệt đối bảo mật cấp độ một.”

Tạ Vọng Ngôn chẳng thèm để ý đến cậu ta, ánh mắt dừng lại trên người Ứng Già Nhược đang bị đám đông vây quanh. Vừa định đi thẳng tới, chợt nhớ tới dáng vẻ hoảng loạn của cô lúc nãy, cậu không nhịn được mà “chậc” một tiếng. 

Sau đó, cậu cầm điện thoại đi tới dưới tán cây đa rậm rạp nơi rìa khu cắm trại, bóng dáng gần như ẩn hoàn toàn dưới bóng cây.

X:【Qua đây.】

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Làm gì?】

X:【Vụng trộm.】

Ứng Già Nhược vốn đang bực bội vì cả người ngứa ngáy, cái tên đi đâu mất hút nãy giờ này lại còn ăn nói bậy bạ. Cô đang định chất vấn cậu.

X:【Quay đầu lại.】

Ứng Già Nhược theo bản năng quay đầu, tầm mắt bỗng chốc đóng đinh dưới gốc cây đa khổng lồ đó. 

Cũng nhờ thị lực 5.0 siêu rõ ràng của cô mới thấy được có bóng người bên dưới. 

Ứng Già Nhược vừa thầm phàn nàn vừa đứng dậy, chậm rãi đi về phía cậu.

Bóng hình quen thuộc dần trở nên rõ ràng và cao lớn. Chiếc áo gió vốn kéo khóa của Tạ Vọng Ngôn lúc này đang mở tung, để lộ chiếc áo phông đen bên trong, càng làm tôn lên làn da trắng lạnh của cậu, như lớp sương giá đầu tiên của mùa đông kết tinh trên cây bạch dương thẳng tắp. 

Chỉ thấy lờ mờ đường nét góc nghiêng hơi nghiêm nghị của cậu, có vẻ tâm trạng không được tốt lắm.

Cậu ta còn không vui à?

Ứng Già Nhược càng không vui hơn, đánh đòn phủ đầu: “Tạ Vọng Ngôn, cậu xuống núi làm gì thế? Có chuyện gì quan trọng hơn cả tôi sao?”

“Có phải là đi tìm thú vui…”

Vừa dứt lời, bờ môi đang hé mở của cô đã bị nhét vào một viên thuốc. Sau đó Tạ Vọng Ngôn vặn mở bình giữ nhiệt tai thỏ, đưa tới bên môi cô. 

Ứng Già Nhược hoàn toàn không lo lắng Tạ Vọng Ngôn sẽ đầu độc mình, cô theo phản xạ nuốt viên thuốc cùng với dòng nước ấm.

Một lát sau, cái bộ não nhỏ nhạy bén của cô bỗng chốc như chiếc máy cũ kỹ lâu ngày không được bảo dưỡng, không vận hành nổi: “Cậu đi… mua thuốc cho tôi à?”

Tạ Vọng Ngôn cười khẩy một tiếng: “Không, tôi bỏ mặc cậu một mình để xuống núi tìm thú vui đấy.”

Cậu nhét bình giữ nhiệt vào lòng Ứng Già Nhược, sau đó tùy ý tựa lưng vào thân cây to khỏe. Vì vừa mới chạy từ dưới núi lên nên hơi thở vẫn chưa hoàn toàn ổn định, lồng ngực phập phồng rất nhanh, thần thái toát lên vẻ lười nhác, nhưng cơ thể lại tràn trề sức sống.

Ứng Già Nhược nhận lỗi rất nhanh, vươn tay kéo nhẹ vạt áo cậu: “Anh Vọng Ngôn đúng là người tốt bụng, chu đáo, rộng lượng và đẹp trai nhất thế gian.”

“Không, tôi là người độc ác, nhẫn tâm, hẹp hòi và đẹp trai nhất thế gian.” Tạ Vọng Ngôn không hề lay chuyển đáp lại.

Tốt lắm. 

Vẫn thừa nhận mình đẹp trai. 

Chứng tỏ lý trí vẫn còn.

Ứng Già Nhược dứt khoát chọn cách chuyển chủ đề: “Tùy Nhân nói tôi bị côn trùng cắn nên mới dị ứng.”

Tạ Vọng Ngôn đương nhiên biết, cậu hững hờ “ừm” một tiếng. 

Buổi chiều nay, ngoài một ly cà phê ra thì cô không ăn uống gì, không phải do đồ ăn, , xung quanh cũng không có loại cây cỏ nào khiến cô dị ứng, vậy thì chỉ có thể là côn trùng.

Ứng Già Nhược nhớ tới lúc chiều trước khi xuống xe, Tạ Vọng Ngôn đã xịt thuốc chống côn trùng lên khắp người cô, lúc đó cô còn trêu là trên người mình đang viết bốn chữ lớn “côn trùng tránh xa”. 

Không ngờ vẫn dính chưởng.

Cô lầm bầm: “Tôi đã xịt đến mức này rồi mà sao vẫn cắn tôi chứ?”

Giọng Tạ Vọng Ngôn hơi nhạt: “Ồ, chắc con đó có khẩu vị đặc biệt.”

Ứng Già Nhược: Cái miệng này của Tạ Vọng Ngôn ngay cả côn trùng cũng không tha.

Trần Kinh Tứ ở đằng kia hét lớn: “Anh Tạ đâu rồi, sao lại biến mất nữa rồi? Cậu không có ở đây bọn tôi không dám khai tiệc đâu!”

“Đi thôi.” Tạ Vọng Ngôn dẫn đầu bước ra khỏi bóng cây, như sực nhớ ra điều gì, cậu quay người nhắc nhở: “Cậu có thể ra sau một chút, để tránh bị mọi người phát hiện.”

Ứng Già Nhược đứng thẫn thờ suy nghĩ vài giây. 

Cô lờ mờ hiểu được nguyên nhân vì sao tâm trạng của Tạ Vọng Ngôn lại không tốt rồi.

Thuốc dị ứng rất có hiệu quả, Ứng Già Nhược ngồi lại bên đống lửa. Lúc này mười mấy bạn học cả nam lẫn nữ ngồi xen kẽ nhau, vừa ăn đồ nướng vừa hào hứng trò chuyện trên trời dưới biển, cái gì cũng có. Thậm chí cô còn thấy Tùy Nhân và Chu Tụng Du đang mượn ánh lửa để thảo luận bài tập! 

Đã bảo là đi chơi mà, sao vẫn còn học thế!

Tưởng Tâm Nghi chạm vào cánh tay cô: “Tớ thấy người cậu hết đỏ rồi, hết dị ứng rồi à?”

Ứng Già Nhược không nói dối: “Tớ uống thuốc rồi.”

Tưởng Tâm Nghi: “Thuốc đâu ra thế?” 

Tùy Nhân đã hỏi hết lượt rồi, chẳng ai mang theo cả, trừ cái người lúc đó không có mặt…

Ứng Già Nhược liếc nhìn Tạ Vọng Ngôn đang thản nhiên ngồi xuống bên cạnh mình, nhớ tới sự phản kháng của cậu đối với việc giả vờ không thân hôm nay, cô mím môi, thành thật đáp: “Tạ Vọng Ngôn đưa tớ.”

Tưởng Tâm Nghi và Chu Nhiễm ngồi môt cạnh lặng lẽ nhìn nhau, thấy được sự phấn khích vì đu OTP thành công trong mắt đối phương, nụ cười nơi khóe môi không sao giấu nổi. 

Cái miệng đáng chết này đừng có vểnh lên nữa!!!

Tạ Vọng Ngôn nghe thấy câu này xong, mặt không đổi sắc mở một lon nước nho lạnh, thuận tay đặt trước mặt Ứng Già Nhược. 

Ngay lúc Ứng Già Nhược tưởng họ sẽ nhân cơ hội hùa vào trêu chọc thì Chu Nhiễm khẽ ho một tiếng, đột ngột chuyển chủ đề: “Chúng ta chơi trò chơi đi.”

Chu Tụng Du đóng sách lại: “Trò gì?”

“Trong bầu không khí này rồi, mỗi người kể một câu chuyện ma thì sao?”

Đã gần nửa đêm, khu cắm trại rộng lớn dường như chỉ có lớp của họ. Cùng với giọng nói cố tình hạ thấp của Chu Nhiễm, tiếng nói cười của mọi người bỗng chốc im bặt. 

Đôi mắt Ứng Già Nhược mở to, cô sợ nhất là nghe chuyện ma, sợ đến mức suýt quên mất hoàn cảnh mà trực tiếp rúc vào lòng Tạ Vọng Ngôn.

Trò chơi này nhận được sự tán đồng của đa số mọi người. 

Ứng Già Nhược hận không thể khiến tai mình điếc luôn tại chỗ. 

Hơn nữa để đảm bảo không khí tuyệt đỉnh, mọi người còn dập bớt đống lửa, tắt đèn cắm trại. Khu cắm trại rộng lớn chỉ còn ánh đèn đường xa xa tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt và u tối.

Chu Tụng Du bắt đầu trước. 

Ứng Già Nhược không ngờ, cái cậu cán sự bộ môn thường ngày trông khá mọt sách này lại có thiên phú kể chuyện ma đến thế. 

Cứ đến đoạn gay cấn là cậu ta lại cố tình ngắt quãng…

“Aaaa sợ quá! Chu Tụng Du cậu đừng dùng cái giọng đó nữa được không!” 

Nhiều bạn nữ hét lên, tạo ra làn sóng đồng tình.

Vừa mới bắt đầu chưa bao lâu, ngón tay Ứng Già Nhược đã lạnh toát, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, cô vô thức siết chặt tay thành nắm đấm. 

Đúng lúc này, một bàn tay ấm áp và thon dài bên cạnh chậm rãi bao trọn lấy bàn tay đang siết chặt của cô, sau đó thong thả xoa dịu các khớp xương dường như đã đông cứng của cô, rồi mười ngón tay đan chặt vào nhau theo từng kẽ tay.

Cảm giác từ những khớp xương cứng cáp, mạnh mẽ của nam và làn da mềm mại, mịn màng của nữ hoàn toàn khác biệt. 

Ứng Già Nhược biết rõ, đây là tay của Tạ Vọng Ngôn.

Gió núi cuốn theo mùi cỏ cây của những cành lá rậm rạp phóng khoáng thổi tới. 

Dưới bầu trời sao trong màn đêm, giữa tiếng hét đầy sức sống và tiếng cười rộn rã của các bạn học, họ nắm tay nhau trong bóng tối.


Hết chương 20

Từ tác giả:

Nhật ký của Tạ Vọng Ngôn: Ngày 3 tháng 4, tâm trạng cũng nắng ráo như thời tiết vậy, đã được nắm tay vợ rồi.

Ps: Có một số khu cắm trại trên đỉnh núi được phép đốt lửa trại ở khu vực quy định, nhưng hãy chú ý an toàn và thao tác cẩn thận nhé.

Dông dài:

Ôi cái tháng 3 năm nay thật khủng khiếp. Có lẽ mọi người cũng đã đọc bài mình đăng trên phở bò gòi, mình bị ốm suốt cả tuần trước nên không đăng chương mới. Cứ tưởng thời tiết hành là quá lắm rồi, ai ngờ bắt đầu từ đêm chủ nhật mình bị đau dạ dày, đến giờ vẫn chưa hết quằn quại :(((( Nhưng khôm sao, mình sẽ cố gắng quay lại từ hôm nay, vì một mục tiêu hoàn thành truyện trong tháng 4 để đón lễ cùng mọi người. Spoil chương tới mình sẽ bổ sung vào ngày mai, cả nhà nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng để bị ốm như mình nha T_T

Bình luận về bài viết này