[Chín muồi] Chương 19

Chương 19: Mối quan hệ cậu ngủ trên giường tôi

Chuyển ngữ: @motquadao


Phòng học bỗng chốc trở nên im phăng phắc khiến giọng nói không cao không thấp của Tạ Vọng Ngôn trở nên cực kỳ rõ ràng.

Trong lời nói của cậu không hề mang theo chút sự cưỡng ép nào, ánh mắt lịch sự dừng lại trên gương mặt Tưởng Tâm Nghi một giây, ngay sau đó lướt qua cô nàng, nhìn về phía Ứng Già Nhược đang cúi đầu làm bài.

Đường đường chính chính, không chút che giấu.

Tưởng Tâm Nghi đứng bật dậy nhường chỗ: “Được chứ, được chứ!” 

Cô nàng kích động đến mức suýt chút nữa đá văng cái ghế ra ngoài, may mà Tạ Vọng Ngôn đã kịp đưa tay giữ lưng ghế.

Ứng Già Nhược thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì bạn ngồi cùng bàn của cô đã đổi thành người khác. 

Cô mặt không cảm xúc tiếp tục viết viết vẽ vẽ. 

Bài tập thì giải không ra, nhưng những icon biểu cảm giận dữ thì cứ lần lượt xuất hiện trên mặt giấy thi sạch sẽ.

Khi Tạ Vọng Ngôn ngồi xuống, Ứng Già Nhược ngửi thấy mùi dâu tây nhàn nhạt ngọt ngọt trên người cậu. Tên này mấy ngày nay không biết bị nghiện cái gì mà cứ hở một chút là lại dùng sữa tắm mùi dâu. 

Hồi nhỏ cậu còn chê sữa tắm mùi hoa quả quá ngọt, không chịu dùng, bây giờ lớn rồi, chẳng lẽ tâm hồn thiếu nữ lại nảy mầm?

“Không làm được bài à?” Tạ Vọng Ngôn nhìn tờ đề bị đè dưới cánh tay Ứng Già Nhược, hờ hững hỏi.

Hỏi thừa.

Ứng Già Nhược muốn đánh cậu, nhưng vì xung quanh có quá nhiều bạn học đang nhìn, cô nhịn vài giây mới thốt ra được một chữ “Ừm” từ kẽ răng, sau đó viết một dòng chữ ở góc tờ đề:【Tại sao hôm nay lúc đọc bản kiểm điểm lại nhắc đến tên tôi? Quên thỏa thuận giữa chúng ta rồi à!!!】

Đẩy sang phía Tạ Vọng Ngôn.

Tạ Vọng Ngôn vẫn giữ thái độ bình tĩnh và xa cách, cậu rút cây bút trong tay Ứng Già Nhược, viết thẳng lên tờ đề:【Bởi vì tôi không vui, nên không muốn diễn nữa.】

Ứng Già Nhược đọc xong câu này thì nghẹn lời, quay đầu nhìn cậu. Đập vào mắt là góc nghiêng quen thuộc, đẹp trai mà lạnh lùng với đường nét cực phẩm. 

Toàn thân cậu, ngoại trừ tính khí thỉnh thoảng lại dở dở ương ương ra thì hoàn toàn không tìm thấy khuyết điểm nào. 

Cậu ngồi đó, tỏ ra cực kỳ ngay thẳng, không hề có chút hối lỗi nào.

Diễn viên đột ngột bỏ vai, chuyện đã đến nước này, cô đành lùi một bước:【Cậu không được tiết lộ mối quan hệ thật sự giữa chúng ta.】

Tạ Vọng Ngôn:【Mối quan hệ gì, mối quan hệ cậu ngủ trên giường tôi à?】

Ứng Già Nhược vẽ một chú rùa con đẻ trứng ở trước kèm theo một câu mắng rất dữ dội:【Tôi muốn tuyệt giao với cậu!!!】

Tạ Vọng Ngôn vẽ lại một chú chim cánh cụt xấu xí đang chống nạnh nổi giận:【Căng thẳng thế.】 

Ứng Già Nhược gạch một dấu X lên chú chim cánh cụt xấu xí đó, sau đóvùi đầu viết: 【Tóm lại từ hôm nay trở đi, giữa chúng ta là mối quan hệ học kèm lạnh lùng. Cậu là hạng nhất khối độc cô cầu bại, vì không có đối thủ nên muốn tự mình đào tạo ra một đối thủ, còn tôi chính là đối tượng tiềm năng được cậu nhắm trúng để sau này có thể thu đấu với cậu một trận ra trò.】

Tạ Vọng Ngôn: 【Ứng Già Nhược, cậu đừng làm luật sư nữa, đi làm biên kịch đi, cậu rất có thiên phú ở mảng này đấy.】

Hai người mặt không cảm xúc, đưa qua đưa lại, trên tờ giấy trắng tinh không có một đáp án nào nhưng lại có đầy chữ viết của cả hai. 

Ai không biết còn tưởng họ đang chăm chú thảo luận bài vở nghiêm túc lắm.

Phòng học vốn đang yên tĩnh, nhưng khi Tạ Vọng Ngôn ngồi xuống cạnh Ứng Già Nhược, tựa như thủy triều rút khỏi bãi cát rồi bắt đầu chậm rãi dâng lên, tiếng nói chuyện xì xào dần dần lớn hơn, trở nên ồn ào.

Từ góc nhìn của mọi người, chàng trai và cô gái nhìn nhau rồi lại quay đi chỗ khác, khung cảnh đẹp đến mức không thể tả bằng lời, mang đậm hương vị thanh xuân ngây ngô của tình yêu học đường.

Tưởng Tâm Nghi không ngồi vào chỗ của Tạ Vọng Ngôn mà chen chúc trên ghế của Chu Nhiễm. Từ ánh mắt của nhau, họ có thể thấy được những tiếng thét chói tai không thốt nên lời. 

Ban đầu, cả lớp đều có chung một nghi vấn: “Không phải là hai người họ đang yêu nhau đấy chứ?”

Cho đến khi họ thấy Tạ Vọng Ngôn rút một cây bút ra, bắt đầu cùng Ứng Già Nhược “giải đề” qua lại trên giấy thi, không nói một câu dư thừa, càng không có một câu mập mờ nào, ừm thì… thực ra là không nói với nhau câu nào luôn.

Khoan đã, hai người thực sự đang học đấy à?

Ngay lúc Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn truyền nhau tờ đề, ngón tay của họ vô tình chạm vào nhau, tay Tạ Vọng Ngôn đột nhiên phủ lên mu bàn tay cô…!!!

Ứng Già Nhược như một con thú nhỏ xù lông, sợ nhỡ Chu Nhiễm và những người khác quay đầu lại nhìn thấy sẽ tưởng hai người đang nắm tay nhau! 

Tạ Vọng Ngôn vốn lạnh lùng suốt cả ngày bỗng dưng nở nụ cười, sau đó bình thản cầm lấy cây thước kẻ ở bên cạnh cổ tay cô.

Cậu ta đang cười nhạo mình đấy à?

Ứng Già Nhược vừa bị dọa vừa bị chọc tức, lấy bình giữ nhiệt trong ngăn bàn ra, uống một ngụm để bình tĩnh. 

Sau đó, ngón tay cô cứng đờ.

Sao lại là nước nho chua nữa rồi!

Tạ Vọng Ngôn như đang tán gẫu, nói với cô câu thứ hai kể từ sau khi ngồi xuống: “Dạo này mưa nhiều, nho mùa này hơi chua.”

Ứng Già Nhược: “…”

Uống chua nhiều quá rồi, cô thực sự rất muốn cắn một cái vào quả dâu tây khổng lồ ngọt lịm đang ngồi ngay trước mặt này.

*

Tạ Vọng Ngôn trước giờ luôn biết cách dỗ dành Ứng Già Nhược. 

Thế nên sau khi về nhà, cậu đã đích thân làm một xiên hồ lô hoa dâu tây cho cô. 

Lớp vỏ đường trong suốt bao bọc lấy những quả dâu tây thanh ngọt mọng nước, được xếp thành hình ngôi sao sáu cánh, hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ và khẩu vị của Ứng Già Nhược.

Ngọt quá.

Ứng Già Nhược ngồi trên bậc thềm gỗ ngoài sân, hai chân vui vẻ đung đưa: Đây mới là đồ dành cho người ăn chứ!

Từ nhỏ, Ứng Già Nhược đã thích đồ ngọt, chỉ có trái cây là cô thích loại hơi chua một chút, nhưng cũng không được quá chua, tốt nhất là bốn phần chua sáu phần ngọt, chua hơn chút nữa là không ăn nổi. 

Mỗi lần ăn phải quả nào quá chua, khuôn mặt nhỏ nhắn sẽ nhăn lại, đôi mắt hồ ly to tròn sẽ rưng rưng nước, nhìn Tạ Vọng Ngôn một cách đáng thương. Không biết từ khi nào, mọi chuyện đã trở thành Tạ Vọng Ngôn ăn thử một miếng trước để xác định độ chua ngọt rồi Ứng Già Nhược mới ăn.

Lúc đó người lớn còn trêu Tạ Vọng Ngôn, nói cậu cứ chiều chuộng em gái như vậy thì sau này em khó tìm bạn trai lắm. 

Giọng của Ứng Già Nhược lúc ấy vẫn còn non nớt: “Anh chính là bạn trai.” 

Người lớn nghe xong được một trận cười nghiêng ngả

Có điều Ứng Già Nhược đã quên sạch rồi, nhưng Tạ Vọng Ngôn thì không. 

Thậm chí cậu còn nhớ rõ mồn một lúc đó cô mặc chiếc váy màu trắng bồng bềnh, bên trên thêu đầy những quả dâu tây nhỏ màu đỏ.

Tạ Vọng Ngôn đứng cạnh Ứng Già Nhược, biểu cảm không khác gì ngày thường. 

Ứng Già Nhược đang xem bài đăng trên diễn đàn trường. 

Chu Nhiễm lập một nhóm chat, thêm cô, Tưởng Tâm Nghi và Tùy Nhân vào. 

Đồng thời đặt tên nhóm là… “Đỉnh lưu trường Minh Thụy và bạn gái đã công khai chưa?”

Vừa nhìn thấy cái tên là Ứng Già Nhược đã muốn rời nhóm. 

Chu Nhiễm đành lùi một bước, đổi thành một cái tên rất bình thường: “Tiến độ thoát ế 1/4”. 

Ứng Già Nhược hiểu: Số 1 này là Tùy Nhân. 

Vậy là cô mới chấp nhận cái tên nhóm này.

Là đỉnh lưu top 1 không cần bàn cãi của trường Minh Thụy, nhất cử nhất động của Tạ Vọng Ngôn đều được chú ý. Tính đến thời điểm hiện tại, bản kiểm điểm phiên bản chữ viết, âm thanh, video của cậu đều đã được đăng tải lên diễn đàn. 

Trước khi mở bài đăng, thực ra Ứng Già Nhược đã chuẩn bị tâm lý, nhưng… 

Cô vẫn đánh giá thấp khả năng sáng tạo của đám “con cưng của trời” này.

Tên bài đăng đập thẳng vào đôi mắt trong sáng của cô một đòn chí mạng: “Hot boy bá đạo của trường yêu đương cuồng nhiệt”.

Ứng Già Nhược tối sầm mặt mũi. 

Xem đi xem lại vài lần mới xác định mình không mở nhầm bài. 

Cùng với những bình luận bên dưới…

“Tạ Vọng Ngôn vì yêu mà phải viết bản kiểm điểm” là cái khỉ gì?

“Tạ Vọng Ngôn công khai bày tỏ tình cảm giữa đám đông” lại là cái quái gì nữa?

Ứng Già Nhược cảm thấy thế giới quanh mình cứ tối sầm lại liên tục. 

Thấy mọi người càng nói càng điên, Ứng Già Nhược, người trước đây chỉ đứng xem chứ không bao giờ phát biểu, đã lần đầu đăng ký tài khoản, bắt đầu gõ phím lạch cạch:

“Mọi người bình tĩnh lại mà suy nghĩ đi, có nam sinh trung học nào lại bày tỏ tình cảm bằng cách vi phạm nội quy trường học rồi đứng trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh đọc bản kiểm điểm, sau đó khai luôn tên đồng phạm ra không? 

“Các bạn gọi đây là yêu á?”

“Thực ra ngọn nguồn sự việc này cực kỳ đơn giản, chỉ là một học sinh thọt môn Vật lý có tinh thần cầu tiến và một hạng nhất khối độc cô cầu bại…”

Lạch cạch lạch cạch

Bài tiểu luận ngắn của Ứng Già Nhược đã đạt đến giới hạn ký tự cho phép trước khi cô nhấn nút gửi, nhưng cô vẫn cảm thấy chưa hài lòng.

Một giây sau.

Đăng thất bại.

???

Tài khoản mới phải sau 7 ngày mới được đăng bài?

Cái quy định quái quỷ gì thế này! 

Ứng Già Nhược tức đến mức muốn ném điện thoại, hậm hực cắn mạnh một miếng vào đầu quả dâu tây bọc đường.

Cô ngẩng đầu lườm kẻ gây họa! 

Lớp đường trong suốt dính trên cánh môi hồng, sau đó bị nhiệt độ của đôi môi làm tan chảy thành siro đường, đầu lưỡi cô vô thức liếm nhẹ một cái.

Bóng cây rậm rạp chồng chéo lên nhau trong sân, những chiếc đèn nhỏ treo trên cây nhấp nháy, ánh sáng mờ ảo che giấu đi tất cả tâm tư của thiếu niên. Cậu bình tĩnh và thản nhiên nhắc: “Khóe miệng vẫn còn dính kìa.”

Ứng Già Nhược theo thói quen nâng cằm lên để Tạ Vọng Ngôn lau, đuôi mắt liếc cậu một cái: “Đừng có tưởng nịnh nọt một chút là tôi sẽ tha thứ cho việc cậu tự tiện quyết định đâu nhé.”

Đúng, kẹo hồ lô dâu tây rất ngọt cũng rất ngon. Nhưng lần này cô không dễ bị dỗ dành như vậy đâu.

“Cậu có biết họ đang nói gì về chúng ta không?”

“Nói gì?” Ngược chiều ánh sáng, Tạ Vọng Ngôn hơi cúi người, bóng cây cao lớn sum suê phía sau từng chút một tỏa tới nhưng không thể che giấu nổi vẻ rạng rỡ chói lọi, thậm chí còn rực rỡ và hào nhoáng hơn cả vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời của cậu.

Cô mím cánh môi dường như bị sợi đường dính chặt lại, một lúc lâu sau mới chậm rãi thốt ra một câu: 

“Mọi người nói… nói chúng ta đẹp đôi!”

“Nghe sợ quá.”

Đầu ngón tay Tạ Vọng Ngôn chạm lên làn môi vương chút nước đường của cô: “Tại sao lại sợ?”

Đáy mắt Ứng Già Nhược thoáng qua một tia mờ mịt. Ban đầu cô thấy mờ mịt vì câu nói của Tạ Vọng Ngôn, chẳng lẽ cậu không nên cùng cô mỉa mai những lời vô căn cứ đó sao, tại sao còn hỏi cô vì sao lại sợ? 

Sau đó, điều khiến cô mờ mịt chính là câu hỏi mà Tạ Vọng Ngôn đặt ra. 

Đúng vậy, tại sao cô lại sợ?

Câu hỏi này khó trả lời đến vậy sao, còn khó hơn cả bài tập Vật lý nữa?

Tạ Vọng Ngôn nói với cô: “Không vội, cậu cứ từ từ mà suy nghĩ.”

“Tạ Vọng Ngôn, tại sao lúc đọc bản kiểm điểm hôm nay, cậu lại nhắc đến tên tôi?” Sau khi Ứng Già Nhược tỉnh táo lại, cô biết Tạ Vọng Ngôn không phải là kiểu người hành động theo cảm tính hay đột nhiên tùy hứng. 

Vì thế sau khi ăn xong cây kẹo hồ lô, cô lại hỏi thêm một lần nữa.

Tạ Vọng Ngôn mở vòi nước dùng để tưới hoa trong sân, dòng nước mát lạnh dội lên những ngón tay: “Phòng nhạc không dùng được nữa, học trên sân thượng không tiện, vậy nên lớp học là địa điểm học kèm tốt nhất.”

Lớp đường tan chảy giống như rong biển quấn quýt lấy đầu ngón tay, nước sạch không thể rửa trôi hết được. 

Tạ Vọng Ngôn mắc bệnh sạch sẽ, nhưng Ứng Già Nhược là ngoại lệ duy nhất của cậu.

*

Sự thật chứng minh, việc Tạ Vọng Ngôn xả vai là một hành động rất có tầm nhìn.

Sau ngày hôm đó, Ứng Già Nhược không cần phải giấu giếm nữa, muốn hỏi vấn đề gì thì trực tiếp đi tìm Tạ Vọng Ngôn. Người khác tranh thủ ngủ bù, họ học thêm; người khác nghỉ trưa, họ học thêm. Hai người học đến mức khiến những bạn học hàng ngày chăm chăm nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của họ cũng phải cảm thấy “lãnh cảm” thay.

Mọi người gần như đã tin rằng, đôi trai tài gái sắc này thực sự ở phòng nhạc trong sáng ôn thi, chứ không phải trong tối hôn nhau.

Chứ làm gì có ai yêu đương mà chủ đề trò chuyện chỉ xoay quanh chuyển động cong, chuyển động tròn, định luật bảo toàn động lượng, định luật Ohm đâu?

Mắc ói luôn.

Lớp 7 bị hai cái máy cày này kéo đi, bầu không khí thi đua học tập ngày càng sục sôi.

Tới nỗi dân tình lớp khác thỉnh thoảng lướt qua cửa sổ là lại thấy sang chấn trước bầu không khí học thuật bên trong, rồi bắt đầu trầm tư suy nghĩ xem mình có đang sống quá thong dong hay không.

Cảm giác như chỉ cần mở miệng ra bàn chuyện yêu đương nhăng nhít thôi cũng là một sự xúc phạm đối với tri thức.

Khi chỉ còn 72 ngày nữa là đến kỳ thi đại học. 

Chu Nhiễm đổi tên nhóm thành “Tiến độ thoát ế 0/4”. 

Ứng Già Nhược hiểu: Tùy Nhân và Chu Hiến Du đã chia tay rồi. 

Quả nhiên, tình yêu của học sinh lớp 12 rất mong manh.

Hôm đó, Chu Hiến Du, người còn chưa biết mình đã “thoát ế rồi lại thất tình” từ văn phòng giáo viên trở về, thông báo trước một tin tốt: 

Tết Thanh minh được nghỉ ba ngày.

Khoảng thời gian này, mọi người sắp học đến phát điên rồi, tất cả đều muốn đi thư giãn một chút. 

Vì vậy Trần Kinh Tứ đề xuất, nhân lúc thời tiết đẹp, kỳ nghỉ dài, cả lớp có thể đi dã ngoại, sau đó ngủ lại qua đêm trên núi, sáng sớm hôm sau dậy ngắm bình minh.

Đề xuất này nhận được sự tán thành nhiệt liệt từ Chu Nhiễm: “Đi núi Vân Bình đi, bên đó có khu cắm trại, đông người mới vui!”

“OK, ai muốn đi thì giơ tay, tôi thống kê lại.” Trần Kinh Tứ xé một tờ giấy nháp, bắt đầu viết.

Hai tai Ứng Già Nhược không nghe thấy tiếng ồn trong lớp, đang du ngoạn trong đại dương tri thức môn Vật lý, suýt chút nữa thì chết đuối. 

May mà lời nói của Tưởng Tâm Nghi đã kéo cô lên.

Tưởng Tâm Nghi: “Bạn cùng bàn ơi, cậu có đi không?”

“Chắc là mình không đi đâu.” Ứng Già Nhược cảm thấy mình không thể lãng phí thời gian, còn nửa tháng nữa là đến kỳ thi thử lần hai, mục tiêu ban đầu Tạ Vọng Ngôn đặt ra cho cô là tăng thêm 20 điểm. 

Không phải 2 điểm, mà là 20 điểm. Tăng 20 điểm tức là phải đạt 76 điểm. 

Từ năm lớp 10, chỉ cần là kỳ thi lớn, điểm Vật lý của Ứng Già Nhược chưa bao giờ qua mức trung bình, áp lực lớn đến mức nào có thể tưởng tượng được.

Tưởng Tâm Nghi cảm thấy dạo gần đây, càng gần tới kỳ thi đại học, dây thần kinh của Ứng Già Nhược càng căng thẳng. Thực ra như vậy không tốt. 

Đương nhiên Tạ Vọng Ngôn cũng nhận ra điều đó. Ban đầu cậu đặt mục tiêu cho Ứng Già Nhược là để cô có phương hướng, ai ngờ cô lại “đâm đầu” vào đó, nhất định phải đạt 76 điểm trong kỳ thi thử lần hai cho bằng được.

Tạ Vọng Ngôn nhìn góc nghiêng dường như gầy đi mấy phần của cô, khẽ nhíu mày. 

Vì vậy, khi Trần Kinh Tứ cầm tờ giấy nháp hỏi cậu có muốn đi dã ngoại không, cậu đã viết tên mình và Ứng Già Nhược vào.

Trần Kinh Tứ nhướn mày nhìn cậu một cái. “Uầy…” 

Vừa định trêu chọc, giây tiếp theo bị Tạ Vọng Ngôn thản nhiên liếc một cái, một từ cảm thán khác đành phải nuốt ngược vào trong.

*

Ngày đi dã ngoại, đúng như lời Trần Kinh Tứ nói, thời tiết cực kỳ đẹp, những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm, mênh mông như biển cả. Mặt trời ẩn hiện xuyên qua biển mây, rắc những ánh nắng lung linh và ấm áp lên người.

Ứng Già Nhược ban đầu là bị Tạ Vọng Ngôn xách lên xe một cách miễn cưỡng, nhưng rất nhanh cô đã áp mặt vào cửa xe, ngắm nhìn núi non, biển cả và mây trời lướt qua bên ngoài. 

Nam Thành là thành phố cảng, tỷ lệ phủ xanh toàn thành phố lên tới hơn 50%, trong khu vực nội thành còn cao hơn, có thể đạt tới hơn 70%. Ba mặt giáp biển, núi non xen kẽ, môi trường cực kỳ tuyệt vời. 

Vì vậy thành phố này rất đông khách du lịch đến check-in, trái lại những người bản địa như họ lại cực kỳ hiếm khi đi đến các địa điểm tham quan. 

Đặc biệt là Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn, kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè của họ nếu không phải ra đảo thăm ông nội thì cũng là đi ngắm nhìn thế giới. 

Quan niệm giáo dục “đọc vạn cuốn sách, đi vạn dặm đường” của cha mẹ hai bên cực kỳ thống nhất.

Sau khi xuống xe, trong đầu Ứng Già Nhược vẫn còn vương vấn về bài tập Vật lý tối qua giải chưa ra, cô đứng ngẩn ngơ trước một chiếc xe bán trà chanh và cà phê lưu động bên đường. 

Không biết kỳ thi thử lần hai có ra dạng đề này không nhi.

Tạ Vọng Ngôn mua một ly cà phê nóng áp vào má cô.

“Úi.” 

Ứng Già Nhược không kịp đề phòng, vỗ ngực: “Dọa chết tôi, tim sắp nhảy ra ngoài luôn rồi đấy.”

“Thế để tôi xoa cho nhé.” Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng đáp lại.

Ứng Già Nhược lùi lại hai bước, không quên nhận lấy ly cà phê trong tay cậu: “Tạ Vọng Ngôn, cậu cay nghiệt thật đấy.” 

Trước khi uống cà phê, cô thuận miệng hỏi: “Có thêm…”

Tạ Vọng Ngôn: “Thêm đường thêm sữa rồi, cứ yên tâm mà uống.”

Ứng Già Nhược nhấp một ngụm rồi rầu rĩ chia sẻ: “Tôi có một bài…”

“Ứng Già Nhược, bộ não nhỏ bé mọc trên cổ cậu này có thể báo cáo là tai nạn lao động được rồi đấy.” Tạ Vọng Ngôn dứt khoát từ chối việc học kèm trong kỳ nghỉ, “Đã đi chơi thì tập trung mà chơi đi.”

“Thư giãn đi, hãy cho bộ não của cậu nghỉ phép một chút, học nhiều quá lại thành đồ ngốc mất.”

Ứng Già Nhược cảm thấy lời Tạ Vọng Ngôn nói rất có lý. 

Đã đến đây rồi, nếu còn nghĩ đến bài vở thì chơi không được mà bài tập cũng làm không ra, hà tất gì phải thế. 

Cô lập tức bị thuyết phục, nhìn quanh: “Đúng rồi, mọi người đâu hết rồi?”

Kế hoạch ban đầu của mọi người là tập trung tại địa điểm cách đỉnh núi Vân Bình 500 mét, sau đó leo núi mang tính tượng trưng, hoạt động chính là cắm trại nướng thịt và ngắm bình minh. 

Lúc này tại điểm tập trung, không xuất hiện lấy một gương mặt quen thuộc nào.

Tạ Vọng Ngôn xem tin nhắn nhóm, Trần Kinh Tứ tìm được một góc chụp ảnh cực nice, ngay chỗ khúc cua phía trước 200 mét, các bạn trong lớp đã đi qua đó trước rồi.

Ứng Già Nhược: “Chúng ta cũng qua đó đi.” 

Cô cũng muốn chụp ảnh! 

Tạ Vọng Ngôn có mang theo máy ảnh cho cô.

“Đợi đã.” Giọng nói thanh đạm của Tạ Vọng Ngôn vang lên bên tai cô.

“Hửm?”

Giây tiếp theo, Tạ Vọng Ngôn quỳ một gối trước mặt cô, những ngón tay thon dài nắm lấy mắt cá chân cô: “Đứng yên đó.”

Hôm nay Ứng Già Nhược mặc một chiếc váy hai dây bằng lụa mỏng màu trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo cardigan dệt kim màu xanh sương mù để chắn gió, kết hợp với giày trắng, trông cực kỳ trẻ trung và nữ tính. 

Ứng Già Nhược cảm nhận được một luồng hơi lạnh trên xương mắt cá chân, đầu tiên cô rụt lại một chút, sau đó mới ngạc nhiên cúi đầu.

Không biết từ lúc nào, dây giày của cô đã bị tuột. 

Ứng Già Nhược hồi nhỏ đi đứng lảo đảo như một bé chim cánh cụt, đáng yêu thì đáng yêu thật nhưng thỉnh thoảng lại tự làm mình vấp ngã. 

Vì vậy ngay cả bây giờ, Tạ Vọng Ngôn cũng sẽ chú ý đến tình trạng đi đứng và giày dép của cô. Bình thường thấy dây giày cô tuột, cậu cũng sẽ thuận tay thắt chặt lại giúp cô để tránh bị ngã.

Thế nên Ứng Già Nhược dừng bước một cách rất tự nhiên, để Tạ Vọng Ngôn thắt dây giày cho mình. 

Cô không hề cảm thấy có gì sai trái, còn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: “Tay cậu lạnh quá đi.”

“Cậu phải thắt cho tôi cái nơ y hệt bên trái ấy, không thì trông kỳ lắm.”

Những ngón tay linh hoạt của Tạ Vọng Ngôn thắt lại dây giày cho cô, hơi ngẩng đầu, hờ hững nói: “Ứng Già Nhược, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”

Ứng Già Nhược hài lòng nhìn hai chiếc nơ bướm y hệt nhau mà cậu vừa thắt lại.

“Shhh…” 

Đột nhiên nghe thấy tiếng hít sâu một hơi. 

Lại còn vang lên liên tiếp.

Ứng Già Nhược vừa ngẩng đầu lên. 

Mười mấy người bạn học, mỗi người cầm một ly trà chanh, ánh mắt đờ đẫn nhìn họ, trong ánh mắt dường như còn mang theo chút kinh hãi.


Hết chương 19

Từ tác giả: 

Bé con: Xong đời rồi. 

Hawaii: Toàn người biết điều.

Xì poi:

“Bằng chứng cho việc hôm nay Tạ Vọng Ngôn đã chụp cho Ứng Già Nhược 765 tấm ảnh.”

Bình luận về bài viết này