Chương 18: “Bạn học, có thể đổi chỗ một lát không…”
Chuyển ngữ: @motquadao
Sáng sớm ngày đi học, Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn gần ăn xong bữa sáng thì mẹ Sở mới lững thững xuống lầu.
Bộ đồ ngủ mặc ở nhà bằng lụa tơ tằm tôn lên vóc dáng thanh lịch, hoàn hảo của bà. Đôi bàn tay được bảo dưỡng kỹ lưỡng đặt trên tay vịn cầu thang, bà vô tình nhìn xuống dưới.
Đập vào mắt bà là cảnh Tạ Vọng Ngôn đứng phía bên kia bàn, khom người ăn nốt miếng bánh croissant đã bị Ứng Già Nhược ăn mất một nửa trên tay cô.
Ánh nắng ban mai trong lành chiếu lên gương mặt ngày càng tuấn tú, trưởng thành của chàng trai, bóng dáng cao lớn gần như bao trùm hoàn toàn lấy cô gái nhỏ đang ngồi ngoan ngoãn bên bàn.
Cảnh tượng này…
Mẹ Sở nhíu mày, Tạ Vọng Ngôn to xác thế kia…
Bà tức giận mắng: “Tạ Vọng Ngôn, sao con lại giành bữa sáng của em gái?”
“Trong nhà thiếu ăn đến mức không nuôi nổi con à?”
Cổ tay Ứng Già Nhược khựng lại.
Tạ Vọng Ngôn mặt không đổi sắc, ngay trước mặt mẹ Sở, ngậm lấy mẩu bánh cuối cùng từ trên đầu ngón tay Ứng Già Nhược.
Cậu thong thả nuốt xuống rồi bưng ly sữa óc chó bên cạnh cô lên uống nốt chỗ còn lại rồi mới đáp: “Đồ giành được ăn ngon hơn ạ.”
Dưới ánh mắt khinh bỉ của mẹ Sở, Tạ Vọng Ngôn bình thản xách ba lô đi học trước.
Ồ, vì cậu không có tư cách đi học cùng Ứng Già Nhược…
Mối quan hệ giữa họ không thể để người ngoài biết.
Mẹ Sở ngồi xuống cạnh Ứng Già Nhược: “Bé con, dạo này con ở nhà thế nào, A Ngôn có bắt nạt con sau lưng dì không?”
“Dạ không bắt nạt ạ.”
Hàng mi dài của Ứng Già Nhược rủ xuống che đi ánh mắt lảng tránh, sợ bị mẹ Sở nhìn ra vẻ chột dạ.
Dù sao thì đồ Tạ Vọng Ngôn ăn uống đều là đồ thừa của cô.
Ứng Già Nhược ăn no rồi, thực sự không nuốt nổi miếng cuối cùng, mà cô vốn không thích ép buộc bản thân, lại sĩ diện không muốn bỏ thừa lại trên đĩa vì như vậy khá thiếu thiếu lịch sự, nên tiện tay nhét luôn vào miệng Tạ Vọng Ngôn, ai ngờ lại bị mẹ Sở bắt gặp.
Sở Linh Uyên cũng cảm thấy Tạ Vọng Ngôn không đến mức bắt nạt em. Dù sao hai đứa lớn lên cùng nhau, hồi nhỏ đã không bắt nạt thì lớn lên lại càng không.
Bà rất tin tưởng vào đạo đức của con trai mình.
Tuy nhiên, nhớ lại cách hai đứa thường ngày ở chung, và cái bộ dạng không coi mình là người ngoài của Tạ Vọng Ngôn, đôi mày vừa thả lỏng của bà lại nhíu lại. Bây giờ hai đứa đã 18 tuổi rồi, không phải 8 tuổi nữa.
Ăn chung miếng bánh, uống chung ly nước là quá giới hạn.
Diệp Dung không có nhà, Sở Linh Uyên cảm thấy mình nên gánh vác trách nhiệm giáo dục con gái.
Đặc biệt là một cô con gái xinh đẹp thế này!
Bà không có kinh nghiệm, bèn lấy điện thoại ra tra: Làm thế nào để dạy con gái giữ khoảng cách an toàn với nam giới?
Làm thế nào để nhắc con gái về việc vượt giới hạn với bạn khác giới một cách nhẹ nhàng tự nhiên?
Vì quá thiếu kinh nghiệm, mẹ Sở tìm kiếm ngay trước mặt Ứng Già Nhược.
Ứng Già Nhược vô tình liếc thấy: “…”
Cô đang ở giai đoạn nhạy cảm của tuổi dậy thì, lập tức hiểu dì Sở muốn nói gì.
Từ tai đến mặt cô đỏ bừng lên, hoảng hốt đứng bật dậy, suýt thì va vào ghế: “Con đi học đây ạ!”
Sở Linh Uyên ngẩng lên từ màn hình điện thoại, chỉ kịp thấy bóng lưng mảnh mai của cô: “Ôi, bé con chạy chậm thôi.”
*
Trên đường đi học, gió lạnh thổi rất lâu, Ứng Già Nhược mới hạ nhiệt và bình tĩnh lại để suy nghĩ.
Lúc ở bên nhau, cô và Tạ Vọng Ngôn đã cư xử quá giới hạn sao?
Giữa nam và nữ có sự khác biệt.
Nếu không sẽ rất dễ xảy ra sự cố ngoài ý muốn như lúc lấy điện thoại từ túi quần cậu tối qua.
Đầu ngón tay giấu trong tay áo đồng phục khẽ run lên, dường như lại bắt đầu nóng ran.
Ứng Già Nhược cảm thấy mình đã ngộ ra chân lý, thế là sáng hôm sau, cô không đẩy cho Tạ Vọng Ngôn bát cháo yến mạch ăn thừa như trước nữa mà cho vào hộp nhỏ mang đi cho mấy chú chó hoang trong ngõ.
Trên bát cháo còn điểm vài quả việt quất nhỏ.
Chú chó lông trắng hơi ngả vàng vẫy đuôi với cô.
Tạ Vọng Ngôn đứng một bên, khoanh tay, giọng nhàn nhạt: “Trước đây chỉ là không được để người khác biết, giờ thì ngay cả chó cũng không bằng.”
Ứng Già Nhược đang ngồi xổm dưới bóng cây, ngước lên nhìn cậu, miệng nhanh hơn não thốt ra một câu: “Tạ Vọng Ngôn, cậu thích ăn nước miếng của tôi đến thế cơ à?”
Tạ Vọng Ngôn: “…”
Lúc mới dứt lời, Ứng Già Nhược hơi hối hận, cảm thấy nói vậy có chút mập mờ, dù sao cô vừa mới học xong khóa học “giữa nam và nữ có sự khác biệt”.
Nhưng lần này, Tạ Vọng Ngôn lại bị cô chặn họng đến mức không nói nên lời. Ứng Già Nhược lập tức rạng rỡ đứng dậy, kiễng chân vỗ vai cậu, đắc ý: “Tôi thắng rồi!”
Lần đầu đại thắng trong một trận khẩu chiến!
Tạ Vọng Ngôn hạ mắt nhìn cô, ánh sáng xuyên qua tán lá rậm rạp kéo dài bóng dáng cao lớn của thiếu niên.
Hai chữ “đồ ngốc”, cậu đã nói đến phát ngán rồi.
“Được, cậu thắng.”
Giọng cậu trong trẻo, có chút tuyệt tình, “Thưởng cho cậu tối nay làm thêm một bộ đề Vật lý nâng cao.”
Nói là làm. Tối hôm đó, cậu đã đích thân đo ni đóng giày phần thưởng cho Ứng Già Nhược.
Địa điểm học vẫn ở phòng Ứng Già Nhược, nhưng tối nay, cô đứng chặn ở cửa, ôm chặt ba lô, nghiêm túc nói với cậu: “Từ hôm nay, địa điểm học kèm chuyển sang phòng sách.”
Tạ Vọng Ngôn hơi nhướn mày: “Lý do?”
Ứng Già Nhược không nói dối, mặt không đỏ tim không đập đáp: “Vì phòng của bạn nữ, bạn nam không được vào.”
Hành lang chỉ có một chút ánh sáng mờ khiến không gian trở nên sâu hun hút.
Tạ Vọng Ngôn lười nhác tựa vào tường, sau lưng là bức tranh lộng lẫy và ánh đèn treo tường mờ ảo. Ánh mắt cậu rơi trên gương mặt cô.
Ứng Già Nhược chẳng biết che giấu tâm tư bao giờ, hai ngày nay, hành động của cô đã viết rõ mấy chữ “giữa nam và nữ có sự khác biệt” lên trán rồi.
Tin tốt: Cô cuối cùng cũng đã nhận ra cậu mang giới tính nam, hiểu được khoảng cách nam nữ, coi như đã khai sáng được một chút rồi. Vậy thì có lẽ ngày cô hiểu được chuyện tình cảm nam nữ chắc cũng không còn xa.
Tin xấu: Chuyện đầu tiên Ứng Già Nhược làm sau khi được khai sáng lại là đề phòng cậu.
Thế thì thà đừng được khai sáng còn hơn.
“Đi không?” Cô giục.
Tạ Vọng Ngôn lười biếng nhả ra hai chữ: “Không đi.”
Ứng Già Nhược đi được hai bước thì quay lại nhìn cậu: “Đại thiếu gia này, cậu lại làm sao nữa?”
“Ứng Già Nhược, thực ra tôi mắc một căn bệnh, bấy lâu nay không nói vì sợ cậu lo lắng.” Tạ Vọng Ngôn u uất thở dài.
Như thể mình đang lâm bệnh nguy kịch.
“Hả?”
Ứng Già Nhược vội chạy lại, sốt sắng nắm tay cậu: “Bệnh gì vậy?”
“Có chữa được không?”
“Cậu còn trẻ thế này, nhất định sẽ chữa khỏi mà.”
“Chú dì đã biết chưa?”
“Trong nước không chữa được thì ra nước ngoài, tôi sẽ luôn ở bên cạnh…”
Tạ Vọng Ngôn thản nhiên đáp: “Tôi mắc hội chứng PTSD (*) với việc học ở phòng sách.”
“Tạ Vọng Ngôn, cậu biến đi.” Mặt Ứng Già Nhược không cảm xúc.
(*) Rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD) là một tình trạng sức khỏe tâm thần phát triển sau khi trải qua hoặc chứng kiến sự kiện sang chấn, đe dọa đến tính mạng hoặc an toàn bản thân (như chiến tranh, tai nạn, lạm dụng). Triệu chứng bao gồm ác mộng, né tránh, suy nghĩ tiêu cực và luôn căng thẳng, kéo dài trên 1 tháng và ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống.
Tạ Vọng Ngôn lười nhác kéo nhẹ bím tóc sau lưng cô: “Giận rồi à?”
“Tôi cũng đang giận đây.”
Ứng Già Nhược lườm cậu: “Cậu giận cái gì?”
Tạ Vọng Ngôn im lặng vài giây.
Nhiều lắm.
Giận cô ở trường coi cậu như người lạ.
Giận cô nói chuyện với bạn nam khác mà ngó lơ cậu.
Giận cô đang trong kỳ sinh lý lại uống nước soda nho lạnh.
Giận cô khen người khác…
…
Thấy cậu im lặng hồi lâu, Ứng Già Nhược hỏi: “Cậu đang nghĩ gì thế?”
Tạ Vọng Ngôn lướt qua cô, đi về phía phòng mình: “Tôi bị cậu làm cho tức chết rồi.”
“???”
Ứng Già Nhược cảm thấy cậu đúng là bị bệnh thật rồi, nhưng là bệnh thần kinh.
“ĐI đâu đó, có dạy tôi học nữa không?”
“Dạy.”
Tạ Vọng Ngôn đẩy cửa phòng ngủ cho khách mà mình đang ở tạm, trưng ra bộ mặt lạnh lẽo bi quan chán đời, “Phòng của bạn nam, bạn nữ có thể vào.”
“Vào đây học.”
Uy quyền của thầy Tiểu Tạ quá đáng sợ, sau lưng như sắp bốc khói đen.
Bạn học Tiểu Ứng thức thời ôm ba lô lướt qua người cậu đi vào: “Được…”
*
Giờ chào cờ sáng thứ Hai.
Thông thường, bị đứng phạt dưới cột cờ là những học sinh nhất quỷ nhì ma của các lớp trong tuần trước, nhưng hôm nay là ngoại lệ.
Vì ở đó còn có cả hạng nhất toàn khối.
Dù Tạ Vọng Ngôn không mang dáng vẻ cao không với tới như lúc lên phát biểu lần trước, nhưng vẫn khiến mọi người không dám lại gần chào hỏi.
Chỉ dám xì xào bàn tán.
“Tạ Vọng Ngôn chẳng phải là học trò cưng của các thầy cô sao? Phải phạm lỗi lớn cỡ nào mới bị đứng phạt cùng đám chúng ta thế này?”
“Đúng vậy, lạ quá đi mất.”
Mọi người đoán già đoán non, thậm chí có người đoán cậu lại đi đánh nhau, rồi lặng lẽ đứng xa cậu thêm nửa bước.
Dù sao ai cũng biết đến chiến tích một mình cân sáu nam sinh lớp thể thao của cậu.
Lúc này, một nam sinh che miệng nói khẽ: “Tuần trước bạn tôi đi ngang qua văn phòng của Donut, loáng thoáng nghe thầy than vãn về việc hào quang của Minh Thụy yêu sớm, còn bảo ngôi vị thủ khoa tỉnh có nguy cơ bị lung lay rồi.”
“Hôm nay chắc chắn là bị bắt vì yêu sớm.”
“Suỵt…”
“Thật hay đùa thế?”
Tạ Vọng Ngôn yêu sớm á?
Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi mà hai chữ này lại đứng cùng một chỗ với tên cậu!
Tại trường trung học số 1 Minh Thụy có một bảng bình chọn kinh điển, cứ đến mỗi kỳ khai giảng là lại bị đào lên một lần:
Bạn muốn trải qua một mối tình học đường cùng ai nhất?
Từ khi cuộc bình chọn xuất hiện, danh sách ứng viên mỗi năm đều có sự thay đổi.
Cho đến khi Tạ Vọng Ngôn nhập học, chỉ với một tấm ảnh thẻ đơn giản khi nhập học đã đánh bại “nam thần học đường” trước đó, vững vàng vị trí đầu bảng suốt ba năm liền.
Ổn định như thành tích học tập của cậu vậy
Vì vậy, những đồn đoán về chuyện tình cảm của cậu chưa bao giờ dừng lại, nhưng vì cậu từ chối quá nhiều người nên ai cũng nghĩ Tạ Vọng Ngôn bẩm sinh đã bén duyên với việc học, miễn nhiễm với phái nữ.
Không có dây thần kinh yêu đương
Giờ lại nói cậu bị bắt vì yêu sớm?
Tin tức này mới lạ quá.
Bạn học kia nói thêm: “Nghe nói, tất cả chỉ là nghe nói thôi nhé, tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy.”
Nhưng mọi người đều tin. Vì nếu là giả, tại sao Tạ Vọng Ngôn lại bị phạt đứng dưới cờ, chẳng lẽ nhàn rỗi quá không có việc gì làm nên muốn trải nghiệm đau khổ của học sinh cá biệt?
Không những bị phạt đứng, sau khi kết thúc nghi thức chào cờ, cậu còn phải lên đọc bản kiểm điểm.
Làm học sinh ngoan cũng không dễ dàng gì, yêu đương không có kinh nghiệm bị bắt đứng phạt thì không nói, vậy mà còn phải đọc bản kiểm điểm trước toàn trường.
Trước toàn trường đấy!
Đông gấp đôi buổi lễ tuyên thệ trước kỳ thi đại học của học sinh khối 12 lần trước.
Lấy Tạ Vọng Ngôn làm trung tâm, giữa không gian chật hẹp, mọi người vô thức tự chừa ra cho cậu một khoảng trống lớn.
Từ góc nhìn của Ứng Già Nhược, cậu như bị cô lập.
Mọi người thì tụ tập xì xào, còn cậu thì đứng đó với vẻ lười nhác như chưa ngủ đủ giấc, chiếc áo đồng phục chỉnh tề khoác trên người bỗng dưng mang vẻ bất cần đời.
So với danh xưng hạng nhất toàn khối lẫy lừng, lúc này trông cậu giống tên cầm đầu của nhóm học sinh cá biệt hay gọi ngắn gọn là trùm trường hơn…
Đến cả Kỷ Tịch cũng không toát lên được cái mùi “trùm trường” đậm đặc như cậu.
Tạ Vọng Ngôn không quan tâm đến mấy lời bàn tán, thản nhiên nhìn về phía xa.
Hướng về phía đội hình lớp 12A7 đang tiến lại.
Không biết lại tưởng rằng cậu rất để ý và quan tâm đến danh dự của lớp mình.
Mười phút sau, lễ chào cờ kết thúc.
Dưới ánh mắt ngơ ngác của toàn trường và nụ cười của giám thị Điền, Tạ Vọng Ngôn thong thả bước lên bục.
Góc nghiêng của thiếu niên gọn gàng, sắc nét. Dưới ánh nắng sớm, đôi đồng tử màu hổ phách như chứa đầy thứ ánh sáng lạnh lùng khiến mọi người sững sờ một lúc lâu khi nhìn vào gương mặt ấy.
“Em là Tạ Vọng Ngôn lớp 12A7.”
Cục ta cục tác, cậu nói gì vậy?
Trong trường ai mà không biết tên cậu chứ.
“Hôm nay đứng ở đây, em mang theo tâm trạng vô cùng áy náy…”
Vì mang vinh quang về cho trường quá nhiều lần nên mọi người tự hỏi anh hối lỗi cái gì.
Đã bao nhiêu lần đem vinh quang về cho trường, giành được không biết bao nhiêu danh hiệu cao quý, đến mức tên tuổi còn được ghi vào cả sử sách của trường rồi, có gì mà phải thấy áy náy chứ?
Cho đến khi Tạ Vọng Ngôn ném xuống một quả bom:
“Em không nên cùng bạn học Ứng Già Nhược lớp chúng tôi đến phòng nhạc cùng học môn Vật Lý…”
???!!!
Cái gì cơ?!!!
Toàn bộ giáo viên và học sinh hoàn toàn chấn động.
Có người còn ngoáy tai, tưởng mình nghe nhầm.
Tạ Vọng Ngôn như không hay biết gì, tiếp tục kiểm điểm: “Dù chúng em xuất phát từ tình yêu học tập và khát vọng tiến bộ, nhưng chúng em đã chọn sai địa điểm. Lẽ ra chúng em nên học ở lớp hoặc về nhà học, thay vì chiếm dụng tài nguyên phòng nhạc khi chưa được sự đồng ý của thầy cô.”
Khi nghe thấy tên mình, Ứng Già Nhược chỉ muốn giết chết Tạ Vọng Ngôn ngay lập tức.
Aaa! Tên khốn kiếp này!!
Khi cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía mình, Ứng Già Nhược tuyệt vọng nhận ra: Thiết lập “không thân thiết” với Tạ Vọng Ngôn của cô đã hoàn toàn đổ bể.
Cô thuộc kiểu người càng trong tình huống nguy cấp càng bình tĩnh, ngoài mặt vẫn tỉnh bơ.
Nhưng nội tâm đã sụp đổ hoàn toàn, đang dùng vuốt mèo đấm Tạ Vọng Ngôn tơi bời.
Sự xôn xao bên ngoài không liên quan đến lớp 12A7.
Mọi người vây quanh Ứng Già Nhược đoán già đoán non quan hệ giữa cô và Tạ Vọng Ngôn.
Không một ai đoán đúng.
Toàn đoán linh tinh cả.
Ứng Già Nhược cố rút ra một tờ giấy trắng để giải thích: “Mối quan hệ giữa chúng tôi còn sạch hơn cả tờ giấy này!”
Ừm…
Đối với lời đính chính của đương sự, mọi người hoàn toàn ngó lơ, tiếp tục bới móc những màn tương tác mập mờ, không rõ ràng của hai người ở trong lớp.
“Lần thi thử đợt một, Tạ Vọng Ngôn đòi lấy bài thi của Ứng Già Nhược, các cậu còn nhớ không?”
“Nhớ chứ, nhớ chứ! Hồi đó mình còn tưởng cậu ấy đang khiêu khích Ứng Già Nhược, giờ nghĩ lại, hình như mọi chuyện không phải như vậy.”
“Rốt cuộc bọn họ thân nhau từ bao giờ thế, còn hẹn nhau cùng đến phòng học ở tòa nhà nghệ thuật để học riêng cơ á?”
Từ lúc cô vừa chào đời là đã thân rồi.
Ứng Già Nhược thầm nghĩ trong lòng, giải thích cũng không nổi nên quyết định từ bỏ việc vùng vẫy, cứ để mọi người muốn nói sao thì nói vậy.
Cô ngồi xuống chỗ của mình, giữa ồn ào náo nhiệt, cô trải tờ đề trắng ra, bắt đầu làm từ câu đầu tiên.
Sau đó.
Bị kẹt luôn.
Đáng ghét!
Tạ Vọng Ngôn đúng là cái đồ không biết phải trái, hôm nay ở trường vô duyên vô cớ kéo cô xuống nước thì thôi đi, còn ra cái loại đề khó đến mức này cho cô làm nữa.
Tạ Vọng Ngôn thoát khỏi thế gọng kìm của giám thị Điền và lão Hứa để quay lại lớp đã là chuyện của mười phút sau. Nhìn xuyên qua cửa sổ…
Lớp học náo nhiệt chẳng khác nào cái chợ vỡ.
Kẻ bán cá, người bán rau, kẻ bán thịt cãi cọ ầm ĩ.
Tất cả đều vây kín xung quanh Ứng Già Nhược.
Tạ Vọng Ngôn chỉ nhìn thấy một mình Ứng Già Nhược, cô đang cúi đầu khổ sở suy nghĩ, trên tờ đề mới chỉ viết đúng một chữ “Giải” và ở góc giấy là mấy con chim cánh cụt đang lăn lộn cáu kỉnh.
Khóe môi mỏng của cậu khẽ cong lên.
Khoảnh khắc Tạ Vọng Ngôn đẩy cửa bước vào, mọi người giống như đồng loạt bị nhấn nút tắt tiếng, ăn ý nhường lối cho cậu.
Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn lên người cậu, vốn dĩ mọi người còn tưởng Tạ Vọng Ngôn ít nhiều gì cũng sẽ biết ý mà né tránh hiềm nghi.
Nhưng chẳng ai ngờ tới, cậu lại thản nhiên như không có ai mà xuyên qua đám đông, đi thẳng về phía Ứng Già Nhược.
Sau đó dừng lại trước bàn của Tưởng Tâm Nghi.
Tưởng Tâm Nghi vốn đang buôn chuyện nhiệt tình với đám Chu Nhiễm, lúc này nhìn thấy nhân vật chính còn lại xuất hiện, cô nàng bỗng chốc như bị câm, cứ ngỡ Tạ Vọng Ngôn đã nghe thấy những lời nhiều chuyện siêu to ban nãy của mình, chỉ biết nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Giây tiếp theo.
Tạ Vọng Ngôn lịch sự lên tiếng: “Bạn học, có thể đổi chỗ một lát không?”
Hết chương 18
Từ tác giả:
Bé cánh cụt lịch sự lên tiếng: Bạn học Tạ, tôi có thể đấm cậu một trận không?
Xì poi:
“Họ nói… nói chúng ta, đẹp đôi!”
