Chương 17: Bạn học Ứng Già Nhược, xin hãy chú ý đến thân phận của cậu…
Chuyển ngữ: @motquadao
Tạ Vọng Ngôn, người vốn cực kỳ kén chọn trong chuyện ăn uống, lúc này lại như bị mất vị giác, uống cạn sạch ly nước nho chanh ép đó.
Ứng Già Nhược cảm thấy mình không thể bị dỗ dành dễ dàng thế được.
Trừ khi Tạ Vọng Ngôn ép cho cô một ly mới.
Mười rưỡi đêm, tấm biển hình chim cánh cụt treo trên cánh cửa gỗ màu đen khẽ đung đưa.
Ứng Già Nhược ôm ly nước dâu đỏ mọng uống ừng ực, uống hết hơn nửa ly mới ép xuống được cái vị chua chát đắng nghét cứ quanh quẩn không tan.
Cô thở phào một hơi rồi mới nhìn về phía bóng dáng cao lớn cực kỳ có cảm giác tồn tại đang ngồi trước bàn.
Tạ Vọng Ngôn đang xem chỗ bài tập cô làm trong tiết tự học buổi tối. Vốn dĩ định mang đến phòng nhạc để cậu xem và giảng cho, ai ngờ mới viết được câu đầu đã bị thầy giám thị tóm gọn.
Tạ Vọng Ngôn ép lại nước trái cây cho cô, tắm rửa xong xuôi rồi mới sang đây.
Vì vậy lúc này cậu chỉ mặc một chiếc áo thun đen rộng rãi, cổ áo hơi rộng cứ trễ xuống, mái tóc ngắn đen nhánh lau qua loa vẫn còn vương hơi nước nóng ẩm. Khi cậu cúi đầu xem bài, tóc mái che bớt đi đôi mày sắc sảo.
Nước dâu rất ngọt, nên Ứng Già Nhược quyết định tha thứ.
“Hôm nay cậu đổi sữa tắm à?” Ứng Già Nhược dè dặt tiến lại gần ngửi thử, “Sao lại có mùi dâu thế này?”
Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng buông một câu: “Bớt quấy rầy tôi lại.”
Tiện tay chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn.
Ứng Già Nhược cạn lời: “Bạn học Tạ Vọng Ngôn, cậu là trai nhà lành đấy à?”
Tạ Vọng Ngôn tựa lưng vào ghế gaming, dáng vẻ cực kỳ lười nhác: “Tôi chỉ đồng ý cho bạn gái quấy rầy, bạn học thì miễn.”
Theo động tác của cậu, cổ áo lại trượt xuống.
Ứng Già Nhược: “?”
Tạ Vọng Ngôn không buồn quan tâm đến cái cổ áo không nghe lời nữa, dùng bút khoanh một vòng trên tờ bài tập của cô, như thể thuận miệng nói: “Bạn học Ứng Già Nhược, xin hãy chú ý đến thân phận của cậu.”
Ứng Già Nhược bị cậu trêu ghẹo một cách lộ liễu ngay trước mặt, thầm nhủ trong lòng không thèm chấp nhặt với tên này.
Vì muốn giữ gìn tình bạn lâu năm, cô rất tốt bụng hỏi: “Sao hôm nay cậu cứ dở dở ương ương thế?”
“Có phải gặp chuyện gì không vui không, nói tôi nghe xem.”
Để tôi vui hộ.
Tạ Vọng Ngôn không nói gì, ánh mắt lướt qua cuốn sổ Vật lý nhỏ đặt cạnh tay cô.
Ứng Già Nhược suy đi tính lại, đột nhiên vỡ lẽ: “Tôi biết rồi.”
Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng phân tâm liếc cô một cái.
Ứng Già Nhược khẳng định: “Có phải đây là lần đầu trong đời bị giáo viên mắng nên lòng tự trọng của cậu không chịu nổi không?”
Tạ Vọng Ngôn: “.”
Ứng Già Nhược: Sao hình như càng không vui hơn thế?
Mặc dù trạng thái lúc vui và không vui của Tạ Vọng Ngôn cũng chẳng khác nhau là mấy.
Đều là cái bộ dạng bất cần đời đó.
Cô nhấp một ngụm nước dâu mát lạnh, nhỏ giọng hỏi: “Không phải hả?”
Cánh môi hồng nhuận phủ một màu dâu rực rỡ.
Tạ Vọng Ngôn thu hồi tầm mắt: “Cậu đừng hỏi tôi.”
“Miệng lưỡi của đàn ông đang chấm bài toàn lời gian dối thôi.”
Ứng Già Nhược: “Ờm…”
Mà sao câu này nghe cứ quen quen nhỉ?
*
Ứng Già Nhược đợi đến phát chán. Muốn học bài thì bàn đã bị Tạ Vọng Ngôn chiếm.
Muốn nghịch điện thoại thì máy đang sạc.
Cô không nghĩ nhiều, thuận tay lấy điện thoại từ túi quần Tạ Vọng Ngôn ra, nghiêng đầu giơ tay chữ V như đang selfie, mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt.
Cô quen đường quen nẻo mở album ảnh, không mảy may hứng thú với mấy bài tập cao siêu khó nhằn trong đó mà chuyển sang album chim cánh cụt, chăm chú ngắm nhìn nhan sắc cực phẩm thời tóc bạch kim của mình.
Cô không nhận ra lúc tay mình thò vào túi quần cậu, động tác của Tạ Vọng Ngôn hơi khựng lại.
Tạ Vọng Ngôn day day thái dương đau nhức.
Cậu rất muốn cho Ứng Già Nhược biết tay, muốn cô biết rằng nam và nữ cần giữ khoảng cách, nhất là vào ban đêm, đừng có lúc nào cũng dán lại gần, sẽ rất nguy hiểm.
Nhưng lại sợ nếu cô thực sự hiểu ra rồi, sẽ giữ khoảng cách với mình.
Haizzz, phiền thật.
Ứng Già Nhược thấy cậu đột nhiên ngừng bút, ngẩng đầu lên khỏi nhan sắc của bản thân: “Sao thế?”
Tạ Vọng Ngôn đứng dậy, chiếc áo thun đen rộng rãi che kín phần cơ bụng săn chắc. Đôi mắt vốn trầm mặc lúc này như những con sóng ngầm ẩn dưới rạn đá, nhìn thì tĩnh lặng nhưng thực chất đang cuộn trào một cách điên cuồng.
Biết rõ những rung động này là vô nghĩa, vì người cần biết lại chẳng hề nhận ra điều gì.
Cậu cực kỳ bình tĩnh nói: “Chấm xong rồi, cậu tự xem đi.”
“Ơ, được.” Thấy cậu định đi, Ứng Già Nhược hỏi: “Cậu không lấy điện thoại à?”
“Không, cho cậu nghịch đấy.” Khi Tạ Vọng Ngôn rời đi cũng không quên đóng cửa giúp cô.
Thực ra điện thoại của Tạ Vọng Ngôn chẳng có gì nghịch được cả. Lẽ ra trong điện thoại nam sinh trung học tầm tuổi này phải chứa đầy những thứ không thể để ai thấy, ví dụ như hình ảnh hay video gì đó.
Nhưng Tạ Vọng Ngôn thì không.
Sạch sẽ vô cùng.
Đến cả Wechat cũng rất gọn gàng, cứ như mắc bệnh sạch sẽ và ám ảnh cưỡng chế vậy. Cả giao diện khung chat chỉ có một mình ảnh đại diện của cô, những người khác đều bị xóa hết.
Ảnh đại diện của cậu cũng trắng trơn, không được phép có chút màu sắc nào.
Ứng Già Nhược không thấy có gì lạ, bao năm qua cô đã quen với cái tính cách khó ở này của cậu rồi.
Vốn dĩ Tạ Vọng Ngôn xóa cả khung chat với cô, nhưng dưới sự phản đối quyết liệt của Ứng Già Nhược, cậu mới phá lệ giữ lại, với điều kiện là ảnh đại diện của cô cũng phải đơn giản, không được hoa hòe hoa sói.
Thế nên từ hồi cấp hai đến giờ, ảnh đại diện của cô luôn là một chú chim cánh cụt nhỏ đang cầm bút viết bài, nét vẽ đen trắng đơn giản.
Ứng Già Nhược đặt điện thoại xuống, chậm nửa nhịp đưa tay vén mái tóc dài đang xõa trước ngực ra sau tai, để lộ vành tai đang ửng đỏ.
Cô cầm tờ bài tập lên.
Tất cả những câu sai đều được Tạ Vọng Ngôn dùng bút đỏ viết rõ ràng từng bước giải, không bỏ sót bước nào, như đang dạy một đứa trẻ tập đi.
Cô hoàn toàn hiểu được.
Nhưng đầu óc lại cứ hỗn loạn.
Cuối cùng cô vẫn nén lại đống suy nghĩ linh tinh, hoàn thành việc học hôm nay rồi mới lên giường.
Lúc nằm xuống gối đã là mười một giờ năm mươi phút.
Đối với học sinh lớp 12, giờ này chưa gọi là muộn. Cơn mưa bên ngoài đã tạnh từ lâu, tiếng ếch kêu và tiếng nước nhỏ giọt từ hiên nhà vang lên liên hồi khiến người ta khó ngủ.
Ứng Già Nhược trở mình đối mặt với bức tường.
Khi không ngủ được, não bộ sẽ tua lại những hình ảnh đã xảy ra một cách khó hiểu.
Đặc biệt là những sự kiện xấu hổ.
Chúng lan ra, tái hiện, phóng đại trong vỏ não.
Cô nghĩ đến thần thái kiêu ngạo, điềm tĩnh của Tạ Vọng Ngôn khi phát biểu; nghĩ đến cổ cậu bị cà vạt siết chặt, cọ vào yết hầu hằn lên vệt đỏ nhạt; nghĩ đến nốt ruồi trên xương cổ tay dưới ánh đèn mờ trong bếp; cuối cùng nghĩ đến…
Những hình ảnh đó cháy lan từ đại não đến tận đầu ngón tay.
Đầu ngón tay Ứng Già Nhược nóng rực, cô muộn màng nhận ra:
Lúc lấy điện thoại từ túi quần Tạ Vọng Ngôn, cô đã vô tình chạm phải thứ không nên chạm.
Trước đây cô cũng không ít lần lấy đồ từ túi quần cậu, từ dây buộc tóc, kẹp tóc, kẹo, son dưỡng cho đến điện thoại, nhưng chưa từng lần nào…
Có lẽ có.
Chỉ là cô không để ý.
Ứng Già Nhược mím đôi môi khô khốc, ly nước dâu trên bàn đã cạn sạch.
Cô không hề nhận ra cuốn sổ Vật lý bìa da màu caramel đặt ở sâu bên trong bàn cũng đã biến mất.
Ứng Già Nhược nằm xuống, lại đối mặt với bức tường, lớp sơn nghệ thuật nhẵn mịn như phản chiếu được biểu cảm của cô lúc này.
Cô khẽ chớp mắt, rồi ma xui quỷ khiến dùng đầu ngón tay nóng hổi chạm vào tường. Cảm giác mát lạnh dễ chịu truyền từ ngón tay đến toàn thân.
Đầu ngón tay bắt đầu vô thức vẽ lên bức tường trống. Ban đầu là viết bừa mấy công thức vật lý Tạ Vọng Ngôn vừa giảng, sau đó chẳng biết từ lúc nào đã viết ra ba chữ Tạ Vọng Ngôn.
Cô tự hỏi: Ở ngay sát vách, Tạ Vọng Ngôn đã ngủ chưa nhỉ?
Căn phòng ngủ cho khách mà Tạ Vọng Ngôn chuyển sang, ttuy được trang trí tinh xảo dưới gu thẩm mỹ cao cấp của mẹ Sở, nhưng so với phòng trước, ngoài đồ nội thất cần thiết thì khá thiếu hơi người.
Lạnh lẽo.
Lúc này, trên chiếc giường lớn không một bóng người, ngược lại trước bàn học cạnh cửa sổ, Tạ Vọng Ngôn đã thay một chiếc áo thun trắng, phần lưng áo vẫn còn dính chút nước như thể chưa lau khô đã mặc đại vào.
Ngồi bên cửa sổ, gió đêm mát rượi sau cơn mưa thổi vào, nhưng thần sắc của cậu còn lạnh nhạt hơn cả gió đêm.
Khi rời khỏi phòng Ứng Già Nhược, cậu không về thẳng mà vào phòng sách chọn một cuốn sổ bỏ túi bìa màu xanh bạc hà.
Mang về phòng mình, cậu thong thả viết ba chữ “Ứng Già Nhược” lên trang bìa.
Còn cuốn sổ màu caramel kia, sau khi lật xem từ đầu đến cuối một lượt, lúc này đã nằm gọn trong thùng rác.
Một số dạng bài trong đó không còn phù hợp với trình độ hiện tại của cô, cậu đã tinh giản và tóm gọn lại trong cuốn sổ mới.
Để tránh việc Ứng Già Nhược suốt ngày ôm cuốn sổ đã không có nhiều tác dụng đi rêu rao khắp trường, ảnh hưởng đến tiến độ học thêm.
Dù sao thì…
Cuốn sổ mới này có tính thực tế cao hơn nhiều.
Hiệu suất của Tạ Vọng Ngôn rất nhanh, nửa tiếng đồng hồ đã chép xong tất cả các dạng đề cô cần từ cuốn sổ cũ, lược bỏ những thứ dư thừa, tiện thể thêm vào vài dạng đề trọng điểm định giảng cho cô tuần này.
Xong việc, cậu ngả người ra sau, vận động gân cốt hơi mỏi vì ngồi viết lâu.
Đang định đứng dậy thì nghe thấy tiếng cửa ban công phòng bên cạnh mở ra.
Cậu liếc nhìn chiếc đồng hồ thạch cao trắng trên tường…
11 giờ 59 phút.
Thiếu một phút nữa là tròn mười hai giờ đêm.
Tạ Vọng Ngôn thấy bóng hình mảnh mai đang tựa vào lan can dưới ánh trăng, gió mang theo hơi ẩm của cỏ xanh thổi tung mái tóc cô, để lộ ra khuôn mặt trắng nõn và vành tai hơi ửng đỏ.
Có thể thấy rõ sự phiền muộn và bối rối giữa hai hàng lông mày.
Cứ như gặp phải một bài toán khó giải.
Mà Tạ Vọng Ngôn thì luôn giỏi giải toán.
Ban công hai phòng không thông với nhau mà mỗi bên được bao quanh bởi lan can sắt uốn hoa văn riêng, cách nhau khoảng nửa đến một mét để đảm bảo tính riêng tư.
Tạ Vọng Ngôn chống tay lên lan can, dễ dàng nhảy vọt qua.
Bóng dáng cao gầy đột ngột xuất hiện làm Ứng Già Nhược giật bắn mình. Con ngươi cô co lại, theo bản năng định hét lên.
May mà Tạ Vọng Ngôn kịp thời bịt miệng cô lại, nếu không dù phòng chính có cách âm tốt đến đâu cũng sẽ làm mẹ Sở tỉnh giấc.
Hai người nhìn nhau trong bóng tối.
Tạ Vọng Ngôn nhìn đôi mắt hồ ly ướt át vì kinh hãi của cô.
Tim Ứng Già Nhược đập loạn không kiểm soát, cô chỉ muốn cắn chết cái tên đáng ghét cố tình hù dọa mình này.
Dường như tất cả mọi âm thanh ồn ào xung quanh đều biến mất.
Qua lớp váy ngủ mỏng, Tạ Vọng Ngôn cũng nghe thấy tiếng tim đập thình thịch không theo quy luật của cô.
Trong đôi mắt đen nhánh tĩnh lặng của cậu thoáng qua một tia tiếc nuối.
Tuy cũng vì cậu mà đập loạn, nhưng nhịp đập này không phải là kiểu nhịp đập đó.
Cậu thong thả lên tiếng: “Không được hét, cướp đây, ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ được thả ra.”
Bờ vai rộng và khí thế áp đảo đã mang dáng dấp một người đàn ông trưởng thành của Tạ Vọng Ngôn khiến Ứng Già Nhược ngẩn ngơ một lúc. Tầm mắt cô rơi lên xương quai xanh sắc nét và làn da trắng lạnh cậu, có thể nhìn ra được vẻ sắc sảo lạnh lùng của thiếu niên.
Vài giây sau, Ứng Già Nhược khẽ chớp mắt, ra hiệu sẽ ngoan ngoãn.
Hàng mi dài cong vút của cô như lướt qua đốt ngón tay cậu. Rất mềm mại.
Tạ Vọng Ngôn khựng lại một chút mới làm như không có gì mà buông cô ra.
Và rồi…
Việc đầu tiên cô làm khi tự do là đá cậu một cái: “Cướp cái đầu cậu!”
Đá xong quay người chạy thẳng.
Sợ bị Tạ Vọng Ngôn phát hiện ra sự khác thường của mình.
Tên này có khả năng quan sát quá nhạy bén.
Nhưng Ứng Già Nhược chưa kịp chạy về phòng, vòng eo đã bị kéo mạnh cùng cảm giác lơ lửng. Đáy mắt cô hiện lên một tia bối rối.
Tạ Vọng Ngôn dùng một tay ôm lấy vòng eo thanh mảnh của cô như thể bế một con búp bê cỡ lớn, nhấc cô từ lan can nguy hiểm đặt lên chiếc ghế xích đu bên cạnh.
Vòng eo mềm mại của Ứng Già Nhược ngả ra sau, ngay sau đó ngã nhào vào lớp đệm mềm mại.
Ghế xích đu rất rộng, đủ cho hai người cùng ngồi.
Từ nhỏ họ đã thích nằm ở đây, sáng cùng đọc sách, tối cùng ngắm sao, đung đưa như một chiếc xích đu vậy.
Chỉ là không biết từ bao giờ, chiếc ghế này dần bị bỏ trống.
Có lẽ khi họ lớn lên, chiếc ghế trở nên chật chội nếu cả hai người cùng ngồi, và Ứng Già Nhược cũng không còn thích nằm cùng cậu đếm sao nữa.
Hoặc vì việc học ngày càng bận rộn, cô rất ít khi sang phòng Tạ Vọng Ngôn.
Ứng Già Nhược khó khăn lắm mới ngồi thẳng dậy được.
Tạ Vọng Ngôn đứng trước mặt cô, nửa cười nửa không hỏi: “Ngủ không được hay là lại… nằm mơ đấy?”
Cậu hơi dừng lại một chút, rất giữ thể diện cho Ứng Già Nhược mà không nói rõ ra là mơ chuyện gì.
Ứng Già Nhược có cảm giác như đã bị nhìn thấu tâm tư, vừa xấu hổ vừa hoang mang, vài giây sau mới lý sự: “Không mơ nhé!”
Tạ Vọng Ngôn: “Không mơ thì ra đây hóng gió lạnh làm gì?”
Ứng Già Nhược giơ hai tay lên, như mèo con dọa người: “Nói ra sợ cậu sợ chết khiếp.”
Không mơ, nhưng trong đầu đã sờ soạng cậu một lượt từ đầu đến chân rồi.
Tạ Vọng Ngôn thong thả giơ tay, đầu ngón tay chạm vào giữa chân mày cô, không cần dùng nhiều lực cũng đã đẩy được quỷ ngây thơ này lùi vào phía trong ghế: “Sợ chết tôi rồi đây này.”
Ứng Già Nhược thuận thế cuộn vào trong, say đó thở dài một tiếng.
Nỗi phiền muộn của thiếu nữ đúng là phiền phức mà.
Không gian yên tĩnh và riêng tư này rất thích hợp để tâm sự.
Thế là Ứng Già Nhược chừa cho Tạ Vọng Ngôn một khoảng trống lớn, vỗ vỗ vào lớp đệm, không chút phòng bị mời: “Ngồi cùng đi.”
Tạ Vọng Ngôn im lặng vài giây mới ngồi xuống trước ánh mắt mong đợi của cô.
Chỗ thì rộng, nhưng người cậu còn lớn hơn.
Cậu vừa ngồi xuống, Ứng Già Nhược cảm thấy không khí xung quanh đều bị cậu chiếm hết.
Đêm khuya rất lạnh.
Tạ Vọng Ngôn cởi chiếc áo khoác đồng phục khoác đại lúc nãy ra, đắp lên người cô như một tấm chăn nhỏ.
Hương dâu tây hòa lẫn với hương bạc hà tỏa ra.
Ứng Già Nhược nhận lấy áo, xác nhận rằng tối nay cậu đã thực sự dùng sữa tắm mùi dâu. Sao tự dưng lại đổi sang mùi ngọt thế này, chẳng hợp với cậu chút nào.
Cô nghiêng đầu nhìn góc nghiêng sắc lẹm và đẹp trai của cậu dưới ánh trăng.
Hai người cùng ngồi trên ghế xích đu, Ứng Già Nhược chia một chút áo khoác đắp cho cậu, nhìn về phía cây cam và cây chuối đối diện, những giọt nước đọng thỉnh thoảng lại rơi xuống.
Lấp lánh trong bóng tối.
Tạ Vọng Ngôn hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Ứng Già Nhược nghĩ rất nhiều.
Nỗi “phiền muộn” lại ập đến hôm nay khiến cô nhớ tới lần trước.
Để không ảnh hưởng đến việc học tập, cô từng muốn đi đường tắt là tìm một người bạn trai để giải quyết nhanh gọn, nếu lúc đó không có “tiết chọn lọc 18 ứng cử viên” của Tạ Vọng Ngôn, có lẽ cô đã đi chệch hướng rồi.
Nghĩ đến cảnh bị giám thị Điền tóm hôm nay, cô không kìm được mà rùng mình.
Thực sự yêu sớm mà bị giáo viên bắt được và không yêu sớm mà bị bắt là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Cô hoàn toàn không thể đường đường chính chính phản bác.
Giáo viên chắc chắn sẽ gọi phụ huynh, còn gọi cả phụ huynh đối phương nữa. Lỡ gặp phải phụ huynh không nói lý lẽ thì không biết sẽ lãng phí bao nhiêu thời gian.
Năm lớp 12, một ngày nỗ lực học tập đồng nghĩa với việc hoàn toàn có khả năng tăng thêm một điểm.
Mà một điểm đó có thể quyết định thành bại.
Ứng Già Nhược muốn trở thành một luật sư oai phong lẫm liệt trên tòa giống như mẹ mình, bảo vệ công lý và chính nghĩa. Đó là ước mơ chưa từng thay đổi kể từ khi cô viết bài văn “Ước mơ của em” hồi tiểu học.
Và cô vẫn luôn nỗ lực vì ước mơ đó.
Chỉ một điểm chênh lệch cũng có thể khiến ước mơ giang dở.
Ứng Già Nhược ngước mắt lên, bầu trời đêm như vừa được gột rửa, hàng vạn vì sao treo trên tấm màn đen, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống để người ta đưa tay ra đón lấy.
Một lúc sau, cô mới lên tiếng: “Tạ Vọng Ngôn, cậu đã nghĩ về tương lai chưa? Sau này cậu muốn làm gì?”
Bắp chân Tạ Vọng Ngôn khẽ nghiêng, chạm nhẹ vào đầu gối Ứng Già Nhược, giọng nói có chút lười nhác: “Cậu thì sao? Vẫn kiên định muốn làm luật sư à?”
Ứng Già Nhược không chút do dự: “Tôi rất kiên định.”
“Tôi hỏi cậu cơ mà, mau trả lời đi.”
Tạ Vọng Ngôn có chút không đứng đắn cười, yết hầu khẽ rung: “Người ta vẫn nói luật sư là nghề nguy hiểm đấy. Nếu cậu làm luật sư thì tôi sẽ làm vệ sĩ cho Đại luật sư Ứng tương lai nhé.”
“Vệ sĩ độc quyền nhãn hiệu Tạ Vọng Ngôn, hộ tống cậu trên mọi nẻo đường.”
“Cậu nghiêm túc chút đi xem nào!” Qua lớp áo khoác đồng phục, cô không nhịn được mà cấu vào tay cậu, quên mất rằng cơ bắp cậu quá săn chắc, căn bản không cấu nổi, suýt chút nữa làm đau ngón tay mình.
Cô đang cùng cậu đàm đạo chuyện nhân sinh, chuyện tương lai, thế mà cậu lại trêu cô?
Ứng Già Nhược hậm hực: “Cậu mà còn nói nhăng nói cuội nữa, sau này tôi không bao giờ tâm sự với cậu nữa đâu.”
Thấy cô thực sự không vui, Tạ Vọng Ngôn giả bộ trầm tư: “Vậy nếu không làm vệ sĩ thì làm một người có quyền có thế vậy.”
Ứng Già Nhược: “Tạ Vọng Ngôn, cậu thực dụng quá đấy.”
“Tôi cứ tưởng ước mơ của cậu là trở thành nhà toán học hay nhà vật lý học gì đó cơ.”
Tạ Vọng Ngôn thong thả đáp: “Tôi có quyền có thế rồi làm chỗ dựa cho cậu chẳng phải tốt hơn sao?”
Chỉ khi có đủ quyền lực và tiền bạc mới có thể nâng đỡ ước mơ rực rỡ của cô.
Cây cung trước khi bắn đi đã thì thầm với mũi tên: “Sự tự do của cậu chính là sự tự do của tôi.”
Đối với Tạ Vọng Ngôn, việc Ứng Già Nhược thực hiện ước mơ của mình chính là ước mơ của cậu.
Hết chương 17
Từ tác giả:
Tiểu Tạ đã tích trữ cả đống giấm, chỉ chờ để thể hiện tài nấu nướng của mình sau kỳ thi đại học.
Xì poi:
“Tạ Vọng Ngôn, cậu thích ăn nước miếng của tôi đến thế cơ à?”
Thoại này hoang dã quá =)))))
