Chương 16: Tạ Vọng Ngôn: “Chua không?”
Chuyển ngữ: @motquadao
Dưới ánh đèn sáng rực, mọi thứ trong phòng học hiện rõ mồn một.
Giám thị Điền đứng ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, giữa gió và mưa, nhìn rõ chân dung của “đôi bạn trẻ” bên trong.
Ngoài trời mưa như trút nước, tiếng lộp bộp đập vào cửa sổ hòa cùng tiếng vang trầm đục khi cửa bị đẩy mạnh và lời quở trách nghiêm khắc của giám thị Điền, không khí dường như ngưng trệ.
Ngay cả chiếc bóng lay động trên tường cũng như bị đóng băng.
…
Cho đến khi…
Tạ Vọng Ngôn bình tĩnh lên tiếng: “Thầy vào trong rồi nói chuyện, tiện thể đóng cửa lại luôn ạ, bên ngoài gió lớn, hơi lạnh, dễ bị cảm lắm.”
Giám thị Điền chấn kinh: “???”
Trò đang dạy tôi cách làm việc đấy à?
Ứng Già Nhược chấn kinh +1: “???”
Tỉnh lại đi, chúng ta đang bị giáo viên bắt tại trận đấy!!!
Cậu còn bảo thầy đóng cửa hộ, sao cậu không leo lên trời luôn đi?
Một cơn gió lạnh nữa thổi qua. Không được để thủ khoa của tỉnh bị cảm lạnh.
Với ý nghĩ đó, giám thị Điền thuận tay đóng cửa lại rồi mới từng bước tiến về phía họ.
Áp lực của một thầy giám thị mang tới vẫn rất mạnh mẽ.
Ít nhất là đối với Ứng Già Nhược.
Không biết là do cơn gió lạnh vừa thổi hay do bản thân chột dạ, ngón tay Ứng Già Nhược đặt trên đầu gối có phần cứng nhắc co lại, không dám nhìn thẳng vào mắt thầy.
Ánh mắt sáng như đuốc của thầy Điền quét qua hai người, lặp lại câu hỏi với giọng không mấy thiện cảm: “Hai đứa lén lút ở đây làm gì?”
Tạ Vọng Ngôn liếc nhẹ Ứng Già Nhược, thong thả đứng dậy, thân hình cao ráo che chắn trước mặt cô, tự mình đối mặt với thầy giám thị: “Thưa thầy, bọn em đang học, không làm gì khác ạ.”
Vâng, vẫn chưa kịp làm gì khác.
Giám thị Điền nghe giọng điệu hờ hững của cậu, đương nhiên là không tin: “Học hành gì mà phải lén lút chọn cái phòng không người này?”
“Chỉ có yêu sớm mới chọn chỗ này thôi.”
Rõ ràng là giám thị Điền rất giàu kinh nghiệm bắt yêu sớm.
Tin tốt là họ đúng là đang học thật.
Tin xấu là một nam một nữ bị bắt gặp ở riêng với nhau thế này, thực sự rất khó giải thích rằng mình trong sạch.
Nhất là khi lý do lại là “học tập”.
Nhưng họ thực sự đang học mà!
Mưa rơi xối xả ngoài kia cũng không thể rửa sạch nỗi oan này!
Ứng Già Nhược chỉ vào xấp đề thi bị gió thổi hơi ẩm trên bàn làm bằng chứng, yếu ớt giải thích: “Ở đây yên tĩnh, tiện để bạn Tạ Vọng Ngôn kèm môn Vật lý cho em. Thầy xem, em vẫn còn nửa bài chưa viết xong đây ạ.”
Giám thị Điền lật qua lật lại mấy cái: “Đây là đạo cụ hai đứa dùng để lừa thầy đúng không? Chuẩn bị cũng chu đáo đấy nhỉ?”
“Là Tạ Vọng Ngôn chuẩn bị đúng không, thằng nhóc này vừa to gan vừa cẩn thận.”
Ngón tay dài của Tạ Vọng Ngôn nghịch nghịch chiếc bút bi hình chim cánh cụt mà Ứng Già Nhược thích nhất, nghe vậy thì khẽ nhướn mí mắt.
Giám thị Điền tiếp tục tấn công: “Lần trước thầy đã thấy hai đứa có gì đó không ổn rồi…”
Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng cất lời: “Thầy đúng là có đôi mắt tinh tường ạ.”
Giám thị Điền đập bàn: “Thằng nhóc kia đừng có đánh trống lảng, thầy vừa thấy hết cả rồi. Thành thật khai báo bắt đầu yêu nhau từ khi nào, thầy còn có thể khoan hồng, nếu không cả hai đứa đứng dưới cờ viết bản kiểm điểm cho thầy.”
Ứng Già Nhược nghe vậy thì càng hoảng, không nhịn được kéo vạt áo cậu, ý cầu cứu rõ ràng.
Cô không muốn bị kiểm điểm vì “yêu sớm” với Tạ Vọng Ngôn chút nào!!!
Thật ra Tạ Vọng Ngôn rất muốn.
Nhưng vẫn nói: “Không yêu ạ, nếu yêu rồi thì sao em lại không thừa nhận được? Cũng đâu có ảnh hưởng đến việc học tập.”
Ứng Già Nhược thấy sắc mặt giám thị Điền tối sầm lại, nhỏ giọng nhắc: “Phải lễ phép với thầy cô.”
Tạ Vọng Ngôn lập tức “lễ phép” với thầy: “Hay là khi nào yêu rồi, bọn em sẽ gửi kẹo mừng cho thầy được không ạ?”
Ứng Già Nhược: “…”
Định nghĩa về lễ phép của cậu và của tôi hình như không giống nhau.
Giám thị Điền cũng nghẹn lời, ánh mắt sắc bén chuyển từ gương mặt thấp thỏm của Ứng Già Nhược sang Tạ Vọng Ngôn.
Thiếu niên này cao hơn cả ông, tuy dáng đứng lúc này rất tùy tiện nhưng đồng phục lại chỉnh tề, hoàn toàn không có vẻ chột dạ khi bị bắt yêu sớm, trái lại còn đường đường chính chính như chuẩn bị được nhận thưởng vậy.
Y hệt cái nết lúc nói chuyện với ông trước đây.
Thường thì những cặp đôi ông bắt được ở chốn vắng vẻ thế này sẽ hôn nhau hay làm gì đó, nhìn một cái là ra ngay.
Ông cúi đầu nhìn lại nửa bài Vật lý chưa làm xong .
Rồi nhìn lại nửa dưới khuôn mặt của hai người.
Đúng là chưa hôn.
Nhưng mà…
Giám thị Điền: “Tạ Vọng Ngôn, em nói xem, sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện kèm bạn học tập?”
Ông từng nghe thầy Hứa than thở rằng ngoài chuyện thành tích ra thì quan hệ của Tạ Vọng Ngôn với bạn học rất khó nói. Nhìn thì có vẻ khách sáo nhưng thực chất ngay cả chức lớp trưởng hay đại diện môn học cũng không muốn làm.
Giữ khoảng cách ngàn dặm với tất cả mọi người.
Như thể không cần xã giao vậy.
Tạ Vọng Ngôn kiệm ngôn nhả ra mấy chữ ngắn gọn: “Tò mò ạ.”
Giám thị Điền tưởng mình nghe nhầm: “Gì cơ?”
Tạ Vọng Ngôn: “Thầy không thấy dạy Vật lý cho một học sinh đạt điểm tuyệt đối môn Sinh học và Hóa học nhưng lại mất gốc Vật lý trầm trọng là một thử thách rất lớn sao ạ?”
Ứng Già Nhược rất muốn lao vào đánh cậu ngay lập tức, nhưng thấy giám thị Điền có vẻ sắp bị thuyết phục nên đành ngậm đắng nuốt cay.
Giám thị Điền không thấy vậy, nhưng…
Đối với một học sinh mà điểm số không còn mang tính thử thách như Tạ Vọng Ngôn, việc cậu muốn thử làm điều gì đó khó khăn cũng không có gì lạ.
Giúp đỡ bạn bè còn tốt hơn là thử làm mấy chuyện lệch lạc.
Cuối cùng, giám thị Điền không tìm được bằng chứng thực tế nào, chỉ hừ lạnh một tiếng, nửa tin nửa ngờ: “Bây giờ chưa yêu, ai biết sau này có yêu hay không.”
“Chắc chắn khô…” Ứng Già Nhược còn chưa kịp thề thốt.
Tạ Vọng Ngôn đã thong thả tiếp lời: “Thầy còn để ý cả việc sau thi đại học bọn em có yêu không ạ?”
“Tôi thèm quản em chắc, đừng có dạy hư bạn là được. Đi đi đi đi, dọn đồ đạc về lớp. Tạ Vọng Ngôn, em viết bản kiểm điểm 3000 chữ nộp cho tôi, thứ Hai tuần sau đứng dưới cờ đọc bản kiểm điểm!”
Tạ Vọng Ngôn: “Giúp đỡ bạn bè học hành tiến bộ chắc không vi phạm nội quy trường đâu thầy nhỉ?”
Giám thị Điền mặt không đổi sắc: “Không tôn trọng giáo viên, tự ý sử dụng phòng nhạc là vi phạm nội quy.”
“Chìa khóa đâu, tôi tịch thu!”
Chưa đến giờ tan học, cộng thêm thời tiết xấu nên khuôn viên trường vắng tanh. Sau khi thoát khỏi giám thị Điền, hai người đi dọc theo hành lang kính để trở về tòa nhà giảng dạy.
Qua ánh sáng u ám, Tạ Vọng Ngôn nghiêng đầu nhìn Ứng Già Nhược đang im lặng: “Sao mặt mày ủ rũ thế, sau này không được dùng căn cứ “yêu đương vụng trộm” nữa nên cậu đau lòng à?”
“Cậu còn dám nói!”
Ứng Già Nhược nhớ lại cảnh tượng vừa rồi mà vẫn còn sợ hãi, trái tim nhỏ vẫn đập thình thịch, còn lớn hơn cả tiếng mưa gió bên ngoài.
Khóe mắt cô thoáng thấy tòa nhà lớp 10 đối diện, những phòng sáng đèn và không sáng đèn hiện rõ trong thời tiết âm u này.
“Tự nhiên cậu bật đèn làm gì?”
“Nếu không bật đèn thì chắc chắn thầy đã không phát hiện ra.”
Ứng Già Nhược ngẫm lại một chút là biết vấn đề nằm ở đâu.
Họ vụng trộm, à không, lén gặp nhau ở phòng nhạc gần ba năm nay chưa từng bị phát hiện. Chiều nay tòa nhà nghệ thuật chỉ có hai người mà đèn lại sáng choang thì có khác nào mời gọi người khác đến đâu!
Cô đột nhiên nheo mắt, nhìn Tạ Vọng Ngôn từ trên xuống dưới: “Có phải cậu cố ý không đấy?”
Tạ Vọng Ngôn dừng bước, tiện tay búng nhẹ vào trán cô một cái: “Bạn Ứng Già Nhược này, là ai ngày nào cũng lải nhải bên tai tôi rằng không được đọc sách trong môi trường thiếu sáng vì sẽ bị cận thị…”
“Giờ người khiến tôi phải viết kiểm điểm là ai ấy nhỉ?”
Nghĩ đến đây, Ứng Già Nhược thở phào nhẹ nhõm: May mà cô không phải làm bản kiểm điểm, cũng may không bị kiểm điểm vì yêu sớm.
Thấy vậy cũng tạm chấp nhận được, Ứng Già Nhược xua tay: “Thôi bỏ đi, lần này tha cho cậu, lần sau nhớ cẩn thận chút.”
Tạ Vọng Ngôn: “Tôi không cần tạ ơn long ân của hoàng đế đâu nhi?”
Ứng Già Nhược cố tình đáp ngược lại: “Không được, cậu phải quỳ xuống mà tạ!”
Không ngờ Tạ Vọng Ngôn sảng khoái đồng ý: “Được thôi, lần sau có cơ hội sẽ quỳ.”
Ứng Già Nhược shock luôn: “Ơ? Người ta bảo đầu gối đàn ông dát vàng cơ mà, sao cậu chẳng có chút tự tôn nào thế.”
“Đồ ngốc.” Tạ Vọng Ngôn cười, xách cổ áo sau của cô lên để tránh cô giẫm vào vũng nước.
*
Sau khi kết thúc tiết tự học buổi tối của học sinh khối 12 và trở về nhà, trong nhà vẫn yên tĩnh như thường lệ.
Mẹ Sở kiên trì duy trì nguyên tắc phụ nữ ngoài 40 phải ngủ đủ 8 tiếng trở lên để giữ gìn nhan sắc, trừ khi có việc cần phải thức khuya, còn lại khoảng 9 giờ là bà đã về phòng tắm rửa, dưỡng da và nghỉ ngơi.
Vì vậy, cả căn biệt thự yên tĩnh như thể chỉ có hai người bọn họ.
“Mau cho tôi một ly nước ép trái cây để bình tĩnh lại nào.” Ứng Già Nhược cảm thấy cả tinh thần và thể xác của mình hôm nay đều bị đả kích nặng nề. Cô quăng cặp sách xuống thảm, cả người mềm oặt nằm vật ra ghế sofa da màu đen.
Áo sơ mi nhét trong váy xếp ly bị kéo lên, lộ ra một đoạn eo trắng mềm.
Do trời mưa làm nhiệt độ giảm đột ngột, hai ống chân thon dài của thiếu nữ co lại, đầu gối tròn trịa ửng đỏ lên thấy rõ vì lạnh, trông cứ như vừa quỳ trên giường rất lâu vậy.
Tạ Vọng Ngôn cúi người nhặt cặp sách của cô lên, ánh mắt lướt qua người cô rồi ném một chiếc chăn mỏng qua.
Che chính xác từ phần eo trở xuống.
Ứng Già Nhược thuận tay đón lấy, kéo chăn lên trên che kín khuôn mặt.
Nhưng nửa phần eo và chân lại lộ ra ngoài.
Tạ Vọng Ngôn bó tay trong giây lát, định đi treo cặp sách của cô lên trước.
Đúng lúc này, từ túi bên hông cặp rơi ra một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay, đập xuống sàn và lật mở đến trang cuối cùng.
Đó là cuốn sổ tập hợp các lỗi sai Vật lý mà Ứng Già Nhược luôn mang theo bên mình.
Đuôi mắt Tạ Vọng Ngôn rủ xuống, tầm mắt rơi vào nét chữ không thuộc về Ứng Già Nhược.
Nét chữ cứng cáp, có lực, rất quy củ.
Cậu đã từng thấy nét chữ này trong văn phòng, thuộc về…
Hạng ba toàn khối, Lục Kỳ Diên.
Cậu lắc lắc cuốn sổ, như đang nói chuyện phiếm: “Sao lại để người khác vẽ vời linh tinh lên sổ của cậu?”
Ứng Già Nhược chống tay lên sofa, lười biếng nhổm dậy liếc nhìn cuốn sổ trong tay cậu: “Đâu có vẽ vời linh tinh, đều là đáp án đúng mà.”
Giọng Tạ Vọng Ngôn vẫn đều đều: “Không phải cậu đã nói cuốn sổ này chỉ có tôi và cậu mới được viết lên sao?”
Ứng Già Nhược lại nằm xuống, dùng chăn trùm kín mặt: “Tạ Vọng Ngôn, cậu ngây thơ thật đấy. Thế mà lại tin lời con gái nói lúc đang làm bài tập.”
Đâu phải bảo bối gì, đây chỉ là một cuốn sổ bình thường, cũng là loại giấy bình thường nhất, đương nhiên ai cũng có thể viết.
Đôi mắt màu hổ phách của Tạ Vọng Ngôn nhìn xuống cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay này. Cậu đứng ngược sáng, chiếc bóng dài mang tính chiếm hữu đổ lên phần eo và đôi chân lại một lần nữa lộ ra ngoài của Ứng Già Nhược.
Ứng Già Nhược không nghe thấy tiếng cậu đi vào bếp nên lại ngồi dậy lần nữa, nhắc nhở: “Anh Tiểu Tạ ơi, em muốn uống nước ép trái cây.”
Chiếc chăn vốn đang đắp nửa thân trên tự động trượt xuống, hơn phân nửa rơi trên sàn. Khi có nhu cầu, miệng lưỡi của Ứng Già Nhược lúc nào cũng ngọt xớt, không tiếc lời hay ý đẹp.
Từ nhỏ cô đã biết cách dỗ dành nịnh nọt để mọi người xoay quanh mình.
Ánh mắt của Tạ Vọng Ngôn dừng trên gương mặt cô, bình tĩnh “ừ” một tiếng, thuận tay nhét cuốn sổ lại, treo cặp sách ngay ngắn, ngay cả dây cặp cũng chỉnh lại thẳng tắp, không một nếp nhăn.
Ứng Già Nhược nhìn thấy hết thảy, mắng thầm: Đúng là đồ OCD và sạch sẽ quá mức.
Thấy Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng chịu vào bếp, Ứng Già Nhược kéo bước chân nặng nề, lười biếng đi theo cậu vào bếp để giám sát: “Cậu chậm chạp quá đấy.”
Tạ Vọng Ngôn rửa tay trước, thong thả xắn tay áo sơ mi lên hai nấc, để lộ ra cánh tay săn chắc, thon dài.
Ánh đèn màu caramel trong bếp chiếu xuống xương cổ tay rõ rệt của cậu, nốt ruồi son nhỏ cứ như đang trêu chọc người khác.
Ánh mắt Ứng Già Nhược không kiềm được mà trộm nhìn nốt ruồi đó, đỏ y hệt chu sa vậy.
Trước đây cũng không thấy có gì đặc biệt.
Sao bây giờ…
Càng nhìn càng thấy gợi cảm thế này.
Ứng Già Nhược đưa tay định kéo tay áo sơ mi của cậu xuống để che đi nốt ruồi nhỏ cứ thu hút sự chú ý của mình.
Đúng lúc đó Tạ Vọng Ngôn lau khô tay, quay người mở tủ lạnh khiến động tác của cô bị lỡ nhịp: “Lúc ở lễ tuyên thệ, nói chuyện với bạn nam lớp bên cạnh có vui không?”
Ứng Già Nhược tiếc nuối vì bị hụt, tạm thời từ bỏ ý định tốt bụng kéo áo cho cậu, thành thật đáp: “Cũng ổn, cậu ấy khá cởi mở và hoạt ngôn.”
Tạ Vọng Ngôn đứng yên trước chiếc tủ lạnh màu đen, vừa mở cửa tủ, hơi lạnh từ bên trong ập ra: “Nói chuyện gì thế?”
“Vật lý chứ gì nữa.” Ứng Già Nhược chưa bao giờ giấu giếm Tạ Vọng Ngôn, thậm chí còn kể tường tận đã cùng thảo luận những bài tập khó nào nữa.
“Vật lý của cậu ấy đỉnh thực sự, quả nhiên là hạng hai toàn khối.”
Đề khó như vậy mà lúc đó Lục Kỳ Diên chỉ cần đưa ra gợi ý là cô biết nên tiếp cận theo hướng nào ngay.
Ứng Già Nhược luôn sùng bái mù quáng tất cả những ai giỏi Vật lý.
Tạ Vọng Ngôn hiểu điều đó.
Thế nhưng, im lặng vài giây, cậu mới vân đạm phong khinh nhả ra một chữ: “Ờ.”
Ứng Già Nhược hoàn toàn không nghe ra điều gì bất thường, thấy Tạ Vọng Ngôn nhắc đến chuyện này, cái miệng nhỏ không nhịn được, bắt đầu liến thoắng về việc câu đó khó thế nào, cô thông minh ra sao, Lục Kỳ Diên gợi ý chút xíu là cô hiểu ngay.
Sau đó tiện miệng khen Lục Kỳ Diên tốt bụng, giỏi giang.
Trong đống nho, cam, việt quất, lê, dâu tây, kiwi đã được phân loại từng ngăn trong tủ lạnh, ban đầu Tạ Vọng Ngôn định chọn một chùm nho to tròn mọng nước, nhưng sau khi nghe Ứng Già Nhược hết lời khen ngợi một nam sinh khác đầy chân thành, tay cậu dời đi, chọn lấy những quả chanh nhỏ mà đầu bếp chuyên dùng để nêm nếm.
Lúc ngón tay thon dài trắng lạnh cầm lên, vỏ chanh vẫn còn xanh ngắt.
Ngữ điệu của Tạ Vọng Ngôn không chút gợn sóng: “Hối hận rồi à?”
Ứng Già Nhược: “Hối hận gì cơ?”
Tạ Vọng Ngôn: “Hồi đó không chọn cậu ta làm…”
Hai chữ “bạn trai” lướt qua cổ họng, Tạ Vọng Ngôn không chút do dự đổi thành, “Bạn cùng tiến.”
Ứng Già Nhược chống cằm nghiêm túc suy nghĩ: “Cậu nhắc tôi mới nhớ đấy.”
Nhìn dáng vẻ thích làm thầy người khác của Lục Kỳ Diên hôm nay, hình như bạn học này khá thích kèm người khác học.
Tạ Vọng Ngôn không nhận được câu trả lời từ cô.
Lại lấy thêm một quả chanh nhỏ nữa.
Ứng Già Nhược chưa bao giờ tự mình ép nước trái cây nên hoàn toàn không biết định lượng cụ thể.
Dù sao thể tích quả chanh nhỏ như vậy, còn nho thì lớn thế kia mà.
Năm phút sau, Ứng Già Nhược bưng ly nước nho chanh có màu sắc rất đẹp mắt lên, không chút phòng bị mà hớp một ngụm thật lớn.
Vị chua và đắng ngay lập tức oanh tạc trên đầu lưỡi. Ứng Già Nhược như thấy được sao bay trước mắt!
Cô thấy chua đến mức nghi ngờ nhân sinh. Đứng hình mất nửa phút, khuôn mặt nhỏ nhắn mới méo xệch hỏi: “Tạ Vọng Ngôn, cậu định mưu sát tôi để kế thừa 56 điểm Vật lý của tôi đấy à?”
Tạ Vọng Ngôn nhận lấy ly thủy tinh từ tay cô, thong thả uống một ngụm: “Chua không?”
Hết chương 16
Từ tác giả:
Tạ Vọng Ngôn: Sao chua bằng tôi được 🙂
Xì poi:
“Không được hét, cướp đây, ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ được thả ra.”
Dông dài:
Mình chưa beta nên có những chỗ đọc hơi lộn xộn. Mọi người thấy cấn chỗ nào thì cứ nhắn mình nha, mình cảm kích lắm áaa
