[Chín muồi] Chương 15

Chương 15: Căn cứ bí mật đã bị lộ

Chuyển ngữ: @motquadao


Không thân quen á? Lục Kỳ Diên luôn cảm thấy không giống lắm.

Vốn dĩ Lục Kỳ Diên còn định hỏi tiếp nhưng phát hiện Ứng Già Nhược đã dời sự chú ý trở lại bục phát biểu trên sân khấu. 

Cô không hề vì câu hỏi đột ngột của cậu ta hay mối quan hệ với một bạn nam mà tỏ ra ngượng ngùng hay né tránh, đôi mắt hồ ly cực kỳ phong tình ấy khi nhìn Tạ Vọng Ngôn lại vô cùng nghiêm túc và trong trẻo.

Mặc dù không có vẻ ngưỡng mộ hay khát khao như những bạn nữ khác khi nhìn Tạ Vọng Ngôn, nhưng ẩn sâu trong đó lại có một cảm giác khó nói thành lời. 

Cụ thể là gì, Lục Kỳ Diên cũng không rõ. 

Chỉ cảm thấy… dường như tất cả mọi người đều bị ngăn cách khỏi hai người bọn họ.

Ứng Già Nhược không hề “get” được tâm tư thầm kín của cậu bạn bên cạnh. 

Cô khẽ cau mày, có phải Tạ Vọng Ngôn quên gì không, sao lại đi tay không lên sân khấu thế kia?

Mãi đến khi dùng thị lực 5.0 tuyệt đỉnh của mình, cô mới phát hiện lão Hứa đang đứng dưới bục diễn thuyết, tay cầm mấy tờ giấy A4, bồn chồn đi qua đi lại.

Mi mắt Ứng Già Nhược chớp chớp, cuối cùng cũng biết là thiếu gì: Tạ Vọng Ngôn vậy mà không cầm theo bài phát biểu!

Cách mấy hàng học sinh, ánh mắt của Ứng Già Nhược và thiếu niên có thần thái điềm tĩnh, lạnh lùng trên sân khấu chạm nhau trong thoáng chốc rồi lại dời đi, sau đó cô thầm đổ mồ hôi hột thay cho lão Hứa.

Đúng vậy, không phải lo lắng cho cậu bạn thanh mai trúc mã không có bài phát biểu. 

Mà là lo cho lão Hứa. 

Theo những gì cô biết về Tạ Vọng Ngôn, tên này sắp bắt đầu cợt nhả rồi.

“Kính thưa các vị lãnh đạo, thầy cô và toàn thể các bạn học sinh, em là Tạ Vọng Ngôn lớp 12A7. Thời gian thấm thoắt như thoi đưa, thoáng chốc đã trôi qua…”

Ngay lúc này, giọng nói trong trẻo của Tạ Vọng Ngôn vang lên từ micro, xen lẫn tiếng nhiễu điện, càng thêm vài phần cuốn hút mê người. 

Sân vận động vốn dĩ ồn ào vì đông người, sau khi Tạ Vọng Ngôn mở lời bỗng chốc im bặt.

Bài phát biểu vốn rất chuẩn mực, khách sáo, sau khi qua giọng nói thanh thoát, dễ nghe của thiếu niên, cứ thế chậm rãi chảy vào tai của toàn thể thầy cô và học sinh. 

Khiến mọi người bất giác tập trung lắng nghe.

Lão Hứa vốn dĩ đang ở phía dưới lo đến mức toát mồ hôi đầy đầu, nhưng lại không thể lên đưa bài phát biểu cho cậu trước mặt bao nhiêu học sinh và lãnh đạo, mãi đến khi nghe rõ nội dung Tạ Vọng Ngôn đang diễn thuyết. 

Ống cúi đầu nhìn tờ giấy vẫn còn trong tay mình.

Khoan đã? 

Ơ? 

Ơ!

Không sai một chữ. 

Thằng nhóc này chẳng phải mới chỉ xem qua một lần thôi sao? 

Rốt cuộc đã học thuộc từ lúc nào vậy!!!

Hơn nữa ông nhớ rõ lúc đó Tạ Vọng Ngôn vẫn còn lật qua lật lại rất hời hợt. 

Vẻ mặt lo lắng của lão Hứa dần chuyển sang tán thưởng.

Trong hàng ngũ học sinh, Chu Nhiễm cố ý ghé sát tai Ứng Già Nhược hét nhỏ: “Đm, cùng là mấy bài phát biểu nội dung na ná nhau thế này mà người khác đọc thì tớ muốn nôn mửa, cơ mà đến khi Tạ Vọng Ngôn đọc thì tớ muốn nôn nghén luôn ấy!”

Ứng Già Nhược: “…”

Chu Nhiễm nhớ tới phản ứng hơi kỳ lạ của Ứng Già Nhược lúc Tưởng Tâm Nghi định đăng tin Tạ Vọng Ngôn có bạn gái lên diễn đàn, liền hỏi vu vơ một câu cực kỳ tự nhiên: “Cậu không muốn nói gì à?”

“Nói gì?”

“Nói gì cũng được.”

Ứng Già Nhược ngập ngừng hồi lâu, chậm chạpnói một câu: “Chào người mẹ anh hùng.”

Chu Nhiễm: “…”

Tuy nhiên, chưa đợi Chu Nhiễm kịp suy nghĩ kỹ, Tạ Vọng Ngôn trên trên khấu đã cứu nguy cho Ứng Già Nhược.

Sau khi đọc thuộc bài phát biểu không sai một chữ, Tạ Vọng Ngôn ung dung bắt đầu một màn cảm ơn chân thành: “Những lời trên đây là do thầy chủ nhiệm Hứa chấp bút và thầy giám thị Điền trau chuốt, xin mọi người một tràng pháo tay cho văn chương của hai thầy.” 

!!!

Vờ lờ! 

Tạ Vọng Ngôn to gan thật! 

Chuyện này mà cũng dám nói công khai sao! 

Thật sự không coi các bạn học là người ngoài mà aaa!!

Sân vận động vốn chỉ có tiếng xì xào lại một lần nữa bùng nổ, tiếng cười lớn, tiếng hò reo và tiếng vỗ tay vang lên hết đợt này đến đợt khác, khung cảnh chẳng khác gì buổi concert của một idol hàng đầu. 

Mấy nam sinh gần như hét vang cả trời hai chữ “quá đỉnh”.

Lúc mới tập trung, phần lớn học sinh khối 12 đều bị ép hy sinh thời gian nghỉ giải lao để tham gia buổi lễ tuyên thệ 100 ngày trước kỳ thi đại học mang nặng tính hình thức này. Vẻ mặt của rất nhiều người đều như xác sống vì bị áp lực học tập đè nén. 

Còn bây giờ, mọi người cứ như thể đám xác sống đồng loạt sống lại vậy.

Trong toàn trường, có lẽ Ứng Già Nhược là người bình tĩnh nhất. Cô biết ngay Tạ Vọng Ngôn sẽ không đời nào ngoan ngoãn đọc một bài phát biểu toàn những lời sáo rỗng như thế mà.

Còn người không bình tĩnh nhất chính là lão Hứa, sự tán thưởng trên mặt ông còn chưa tan hết đã điểm thêm vẻ tuyệt vọng. 

Mắt trái hết lời tán thưởng, mắt phải trái tim tựa tro tàn. 

Thành tựu diễn xuất tầm cỡ Ảnh đế.

Các thầy cô vội vàng ổn định trật tự, nhưng lúc này, các bạn học đang hưng phấn tột độ vì hành động “nổi loạn” này của Tạ Vọng Ngôn. 

Mãi đến khi Tạ Vọng Ngôn mở miệng lần nữa, mọi người mới dần im lặng.

Tạ Vọng Ngôn cong ngón tay dài, tùy ý nới lỏng chiếc cà vạt bị lão Hứa thắt chặt đến mức nghẹt thở để trông thật chỉnh tề. Cậu phớt lờ những tiếng hò hét bên dưới, tiếp tục nói: “Những lời sau đây là lời của chính cá nhân tôi.”

“Trong bài phát biểu nói tôi năm nào cũng đứng nhất khối với khoảng cách áp đảo là nhờ lên lớp chăm chú nghe giảng, tan học tiếp tục khổ luyện ôn tập, hoàn toàn dựa vào sự nỗ lực, chỉ cần mọi người không ngừng nỗ lực thì ai cũng có thể xếp hạng 1 toàn khối. Tại đây, tôi xin đính chính một chút, không phải nỗ lực, mà là thiên phú…”

Trần Kinh Tứ hét lớn phụ họa: “Tôi làm chứng, Tạ Vọng Ngôn lên lớp không bao giờ nghe giảng, sau giờ học cũng chẳng bao giờ ôn bài, tất cả dựa vào thiên phú!”

“Hahahaha anh Tạ out trình thật sự.”

“Mười đứa như tôi hợp sức nỗ lực cũng chẳng xếp hạng nhất khối nổi đâu!”

Vì thầy chủ nhiệm không có mặt, lớp 12A7 là lớp hò reo to nhất. 

Tạ Vọng Ngôn khẽ cười, dường như không có bất kỳ ý công kích nào: “Hai thầy đều có ý tốt, nhưng với tư cách là đại diện học sinh, em cảm thấy việc thành thật với các bạn về phương pháp học tập quan trọng hơn. Em nói vậy thầy cô thấy có đúng không ạ?”

Lão Hứa ở dưới sân khấu điên cuồng ra hiệu bằng tay, trừng mắt nhìn Tạ Vọng Ngôn: Cậu còn dám tương tác nữa à?! 

Mau cứu vãn tình hình đi, các trưởng nhóm bộ môn đều có mặt ở đây cả đấy!

Tạ Vọng Ngôn thong thả đổi tone giọng: “Đôi khi đứng trước thiên phú, nỗ lực đến mấy cũng không đáng một xu. Nhưng ba năm trước, tất cả các bạn ngồi đây đều có thể bước chân vào trường Trung học số 1 Minh Thụy, đứng tại đây hôm nay đã đủ để chứng minh các bạn chắc chắn không phải là những người tầm thường.”

Tạ Vọng Ngôn hơi cúi mắt, ánh mắt dường như vô tình lại như cố ý dừng lại trên người Ứng Già Nhược vài giây, sau đó nhìn về phía mặt trời đang ẩn nấp trong đám mây đen đằng xa. Tay cậu giữ lấy micro, nói lời phát biểu cuối cùng:

“Không có ai là người mờ nhạt cả, chỉ là ánh sáng vẫn chưa chiếu đến bạn mà thôi.”

Lời này vừa dứt, không còn ai cười đùa nữa, thay vào đó là những tiếng vỗ tay vang dội từ tận đáy lòng. 

Vốn dĩ thầy Điền đã định thần không biết quỷ không hay tắt micro của Tạ Vọng Ngôn, nhưng khi nghe thấy câu cuối cùng này, tay ông khựng lại. 

Không hổ là hạng nhất khối với khoảng cách áp đảo. 

Không hổ là ánh hào quang của Minh Thụy. 

Còn làm lay động lòng người hơn cả bài phát biểu mà ông và lão Hứa thức đêm thức hôm chau chuốt.  

Ông thậm chí có thể tưởng tượng được các sĩ tử khối 12 sẽ bùng nổ nhiệt huyết học tập mãnh liệt đến mức nào trong ba tháng tới. 

Làm nổi bật một cách hoàn hảo chủ đề khơi dậy tinh thần chiến đấu của các sĩ tử cho kỳ thi của buổi lễ này!

Trước khi đặt micro xuống, Tạ Vọng Ngôn như chợt nhớ ra điều gì, lại ung dung bổ sung: “Tóm lại, các bạn hãy cứ nỗ lực học tập đi. Nhưng hạng nhất khối vẫn là của tôi.”

Trên bục diễn thuyết, thần thái vẫn còn mang nhuệ khí thiếu niên của Tạ Vọng Ngôn vô thức toát ra vài phần cảm giác chiếm hữu bẩm sinh. 

Nụ cười của thầy Điền cứng đờ trên môi.

Sau khi buổi lễ kết thức, học sinh lớp 12A7 gần như cười muốn khùng.

“Thật sự cười chết với lão Hứa, anh Tạ phát biểu trên sân khấu còn thầy ở dưới như nhạc trưởng, tay múa đến mức sắp mờ cả đi.”

“Lão Hứa với thầy Điền anh minh một đời, sao không ngờ được việc anh Tạ sẽ không đi theo kịch bản như thế được.”

“Tôi nằm mơ cũng muốn thấy lão Hứa trải nghiệm cảm giác “không còn gì để mất” dưới cột cờ một lần, để thầy hủy bỏ cái hình phạt tra tấn cả tinh thần lẫn thể xác kinh hoàng đó đi. Cảm ơn anh Tạ, thanh xuân của tôi coi như không còn gì hối tiếc nữa rồi!”

Tạ Vọng Ngôn hoặc là khiêm tốn không tham gia bất kỳ hoạt động lộ mặt nào, hoặc là một khi xuất hiện chắc chắn sẽ tạo ra địa chấn. 

Toàn bộ bài phát biểu của học sinh ưu tú chưa đến năm phút nhưng có thể nói đã trở thành khoảnh khắc khó quên nhất trong cuộc đời làm nghề của lão Hứa và thầy Điền, Cũng là “khoảnh khắc huy hoàng” nhận được nhiều tiếng vỗ tay nhất của học sinh.

Sau chuyện này, họ muốn mắng Tạ Vọng Ngôn cũng không mắng nổi, bởi vì… 

Các lãnh đạo nhà trường thế mà lại thích phong cách này của Tạ Vọng Ngôn. 

Còn bảo họ sau này đừng hạn chế sự tự do phát huy của học sinh trong các bài phát biểu quá.

Lão Hứa và thầy Điền nhìn nhau: 

Họ hạn chế ư? 

Rõ ràng là họ đã cho hạng nhất khối tự do quá mức nên cậu mới kiêu ngạo như vậy. 

Ngay cả những dịp quan trọng thế này mà cũng dám nghĩ gì nói đấy, cứ bình bình ổn ổn trôi qua không được ư, tại sao cứ phải tăng độ khó mấy ông già này, không thể để họ thanh thanh bạch bạch mà chờ đến ngày nghỉ hưu được sao. 

Lãnh đạo trường cảm thán: “Học sinh ưu tú tự do phát huy thế này chẳng phải rất tốt sao?”

“Nhiều trường tổ chức lễ tuyên thệ 100 ngày toàn làm cảnh khóc lóc mà hiệu quả rất bình thường. Nhìn buổi lễ lần này của trường mình xem, nghe tiếng vỗ tay của các em học sinh vang dội và tràn trề sức sống biết bao.”

Đến nỗi sau này các trường bạn đều sang hỏi kinh nghiệm làm thế nào để tổ chức lễ tuyên thệ đạt được hiệu quả như khóa này. 

Tất nhiên, đó là chuyện của sau này. 

Còn hiện tại, hai thầy phụ trách chỉ có thể cười gượng.

Ứng Già Nhược không tham gia thảo luận chủ đề trò chuyện của các bạn học. Cô đang nghiêm túc suy nghĩ, bao giờ thì ánh sáng thần thánh của Vật lý mới chiếu tới mình đây.

Lục Kỳ Diên cảm thấy nếu bây giờ mình mà không hỏi thì sẽ không còn cơ hội nữa, bèn lấy hết can đảm gọi Ứng Già Nhược: “Bạn Ứng Già Nhược, chuyện của cậu và Tạ Vọng Ngôn trên diễn đàn là thật sao?”

Nếu không phải là thật… 

Cậu ta định sẽ tỏ tình vào buổi lễ tốt nghiệp.

Ứng Già Nhược rất bất ngờ vì Lục Kỳ Diên lại hóng hớt như vậy, còn chưa kịp trả lời. 

Tạ Vọng Ngôn không biết đã từ hàng sau quay lại đội hình lớp từ lúc nào, thần không biết quỷ không hay xuất hiện trước mặt họ, vẻ mặt bình thản, khoanh tay, ôn hòa nói: “Bạn học Lục tò mò như vậy mà sao không hỏi tôi?”

Có lẽ do lúc diễn thuyết nói hơi nhiều, lúc này giọng cậu hơi khàn.

Bạn học Lục lập tức lúng túng: Chuyện này có khác gì nói xấu sau lưng mà bị chính chủ nghe thấy đâu.

Ứng Già Nhược kiên cường mặc chiếc áo “không thân” lên người, thản nhiên gật đầu: “Nếu bạn học Tạ đã sẵn lòng giải đáp, bạn học Lục cứ hỏi cậu ấy đi.”

Các bạn học giả vờ đi ngang qua đều vểnh tai lên nghe ngóng, muốn xem hai kẻ thù truyền kiếp này có thực sự bắn ra chút ngọn lửa tình yêu nào không. 

Sau đó họ thấy hai người lướt qua nhau mà không có chút mập mờ nào. 

Giống hệt như những bạn học bình thường có thể gặp ở bất cứ đâu trong trường. 

Không có bất cứ điều gì khác biệt.

*

Tiết tự học lớp 12A7, phòng nhạc.

Ứng Già Nhược ngồi ở vị trí cũ cạnh cửa sổ, ngẩng đầu nhìn Tạ Vọng Ngôn vừa đẩy cửa bước vào: “Tạ Vọng Ngôn, cậu có biết bao giờ ánh sáng mới chiếu tới tôi không?”

Sau khi lễ tuyên thệ kết thúc, thời tiết chiều nay tiếp tục chuyển âm u, cả phòng học tối sầm lại, ngay cả không khí cũng nhuốm màu xám.

Tạ Vọng Ngôn đưa tay đóng cửa lại. Dưới ánh sáng mờ ảo, đường nét ngũ quan ưu tú của thiếu niên hiện ra sắc lạnh trong bóng tối. 

Cậu hừ nhẹ một tiếng đầy lười biếng: “Chẳng phải tôi là “bạn Tạ” của cậu sao, gọi thân mật như thế làm gì?”

Gọi “Tạ Vọng Ngôn” thì thân mật chỗ nào? 

Nhìn vào đôi mắt hổ phách như cười như không của cậu, Ứng Già Nhược hiểu ra… 

“Cậu cố tình kiếm chuyện đấy à?”

“Đúng vậy.” 

Tạ Vọng Ngôn thừa nhận không chút né tránh, sau đó đưa tay bật đèn, “Sáng thế này đã đủ chưa?”

Ánh đèn trắng sáng rực bỗng nhiên bật lên, bao phủ lấy cả cơ thể Ứng Già Nhược. 

Cũng khiến mọi thứ trong căn phòng tối tăm trước đó hiện rõ mồn một. 

Ứng Già Nhược bị tốc độ chuyển chủ đề như lốc xoáy của cậu làm cho nghẹn lời. 

Không biết nên trả lời câu nào.

“Tôi muốn được tắm mình trong ánh sáng thần thánh của Vật lý chứ không phải ánh đèn phòng học!” Ứng Già Nhược cảm thấy chuyện này quan trọng hơn, cô nhấn mạnh, “Kiểu chiếu vào một cái là lập tức được khai sáng, điểm số tăng vù vù ấy.”

Tạ Vọng Ngôn đặt tập công thức vật lý đã phân loại từ trước ra trước mặt cô, nhìn đôi mắt đầy mong đợi của Ứng Già Nhược, không chút thương xót mà đập tan ảo tưởng ban ngày của cô: “Không có loại ánh sáng đó đâu.”

“Làm hết tất cả những bài tập không biết làm thì điểm số mới tăng vù vù được.”

“Uổng công tôi tin tưởng món súp gà (*) cậu bày lúc diễn thuyết, hóa ra đều là giả!” 

Cô bắt chước giọng điệu lạnh lùng và làm màu của Tạ Vọng Ngôn: “Không có ai là người mờ nhạt cả, chỉ là ánh sáng vẫn chưa chiếu đến bạn mà thôi.”

(*) “Súp gà cho tâm hồn” (Chicken Soup for the Soul) là bộ sách nổi tiếng thế giới, tập hợp những câu chuyện ngắn, đời thực, mang thông điệp cảm hứng, tình yêu thương và chữa lành tinh thần.

Hôm nay Tạ Vọng Ngôn đã đứng quá lâu nên hiện tại cực kỳ không muốn đứng nữa. Cậu ngồi xuống cạnh Ứng Già Nhược, khẽ cười một tiếng: “Không nói câu đó thì thầy Điền với lão Hứa sao có thể tha cho tôi dễ dàng như vậy được.”

Đúng là câu nói đó đã cứu vãn tình hình, nhưng câu bổ sung cuối cùng của cậu có vẻ lại khiến các thầy cô muốn thở oxy. 

Có điều… 

Ánh mắt Ứng Già Nhược rơi trên đôi mày và cặp mắt lạnh lùng của Tạ Vọng Ngôn dưới ánh đèn, thầm nghĩ so với hồi cấp hai, lần này cậu đã thu liễm lắm rồi.

Thực ra Tạ Vọng Ngôn vốn là học sinh giỏi toàn diện từ nhỏ nhưng cũng có những lúc nổi loạn và ngông cuồng. 

Ứng Già Nhược còn nhớ lễ khai giảng năm lớp 9, cậu vốn đã từ chối phần phát biểu, ai ngờ giữa chừng vẫn bị thầy hiệu trưởng đột nhiên nổi hứng đẩy lên, yêu cầu cậu ứng biến phát biểu một bài động viên học sinh mới đầy cảm động.

Thế là… 

Tạ Vọng Ngôn, người vừa thức trắng đêm cùng Ứng Già Nhược chạy deadline bài tập hè, đang trong tình trạng thiếu ngủ trầm trọng, lười biếng đứng trên bục diễn thuyết, cầm micro, đuôi mắt rủ xuống, buông một câu chào mừng ngắn gọn súc tích: “Trường học là một chiếc lồng khổng lồ mang danh truyện cổ tích, chúng ta đều là những tù nhân đang vật lộn trong chiếc lồng đó. Chào mừng các bạn, những tù nhân mới.”

Vậy nên, Tạ Vọng Ngôn chưa bao giờ là một học sinh ưu tú ngoan ngoãn, cậu giỏi giang đến mức kiêu ngạo, nhưng các thầy cô lại chẳng có cách nào với cậu. 

Giống hệt như hôm nay.

Nghe Ứng Già Nhược nhắc lại đoạn lịch sử đen tối này, Tạ Vọng Ngôn không nhịn được, cúi đầu cười hồi lâu. 

Thanh mai trúc mã nghĩa là đối phương biết tất cả những chuyện xấu hổ của bạn, và vào một khoảnh khắc nào đó trong tương lai, trong lúc bạn ít phòng bị nhất, họ sẽ lấy đó làm vũ khí khiến bạn không phản công nổi.

Thế nên… 

Tạ Vọng Ngôn mở điện thoại, vào một album ảnh có biểu tượng chim cánh cụt, thong thả tìm một tấm ảnh của Ứng Già Nhược được chụp sau khi kết thúc kỳ thi lên trung học. 

Sau đó bắt đầu ngắm nghía.

Ứng Già Nhược vốn đang ngoan ngoãn làm bài, hồi lâu không nghe thấy động tĩnh gì từ Tạ Vọng Ngôn, khóe mắt liếc qua một cái, vừa hay thấy màn hình điện thoại của cậu, kinh ngạc muốn cướp lấy: “Sao cậu vẫn còn giữ tấm ảnh này!”

Trong ảnh là một thiếu nữ mặc váy dây trắng cầm một miếng dưa hấu đỏ tươi giòn ngọt đứng dưới cây đa sum suê, nghiêng đầu nhìn vào ống kính. 

Vừa hay lúc đó là giữa hè, ánh nắng ban trưa rực rỡ chiếu lên toàn bộ khuôn mặt cô, lại vì mái tóc dài hơi rối màu bạch kim khiến làn da trông gần như trong suốt, toát lên vẻ xinh đẹp đặc biệt xen lẫn một chút thuần khiết.

Trọng điểm chính là mái tóc màu bạch kim. 

Do thời điểm đó muốn học theo bạn bè nổi loạn, trong lúc bốc đồng cô cũng đi nhuộm một mái tóc đặc biệt như vậy. Nhưng sợ về nhà sẽ bị ăn đòn nên cô đã lì ở hòn đảo nhỏ của ông nội Tạ Vọng Ngôn suốt hai tháng trời. 

Hồi mới chụp xong, Ứng Già Nhược thấy lạ lắm, lúc đó chỉ mong tất cả “tư liệu lịch sử” đều biến mất.

Bây giờ Ứng Già Nhược nhìn kỹ lại, kinh ngạc phát hiện: “Lúc tôi để tóc bạch kim trông giống nhân vật trong truyện tranh quá.”

“Xinh nhỉ?” 

Cô đẩy đẩy cánh tay Tạ Vọng Ngôn. 

Cô chưa bao giờ ngại ngần việc tự khen ngợi chính mình. 

Cô đẹp và tự biết mình đẹp.

Tạ Vọng Ngôn thư thái tựa vào ghế, nhìn lại lần nữa rồi đáp: “Xinh, giống chú cún nhỏ màu trắng cậu thích xem mấy năm trước ấy.”

Ứng Già Nhược: “Cún nhỏ màu trắng gì chứ, ẻm là Line Puppy!”

“Còn nữa, cậu mới giống cún ấy, cậu giống chú cún màu vàng kia kìa.”

Tạ Vọng Ngôn: “Hình như hai đứa là một cặp đấy.”

“Bạn Ứng Già Nhược này, có phải cậu lại đang chiếm tiện nghi của tôi không đấy?” 

Vẫn đang mù mờ thì bớt chiếm tiện nghi của cậu đi.

Ứng Già Nhược ném trả điện thoại cho cậu: “Ai chiếm tiệm nghi của cậu chứ!”

“Tôi phải học bài đây, cậu không được nói nữa.”

Tạ Vọng Ngôn thuận tay đón lấy, rồi cũng thuận tay cài tấm ảnh này làm hình nền khung chat.

Bên ngoài, đám mây đen tích tụ cả ngày cuối cùng cũng cuộn trào chuẩn bị trút xuống một trận lớn, tiếng gió rít gào từ xa đến gần.

“Cạch.” 

Một cơn gió thổi bung cánh cửa sổ khép hờ, cuốn bay những sợi tóc dài của Ứng Già Nhược. Cô đang ngồi ngay cạnh cửa sổ làm bài, bị gió thổi làm ngẩn ngơ một chút, theo phản xạ ấn giữ trang sách, vô thức nhìn về phía Tạ Vọng Ngôn.

“Không sao, cậu cứ làm bài tiếp đi.” 

Tạ Vọng Ngôn hơi rướn người qua người cô để đóng cửa sổ. Gió hơi lớn, khi lòng bàn tay cậu dùng lực tì vào bậu cửa sổ, đường nét cơ bắp trên cánh tay trở nên săn chắc và sắc nét. 

Theo động tác của cậu, những đường gân xanh thường ngày hơi nổi lên nay lại càng thêm rõ nét, tựa như những mạch dung nham đang chuyển động trên lớp da trắng lạnh, tràn trề sức sống mãnh liệt.

Một giây trước khi cửa sổ đóng lại, Ứng Già Nhược nhìn rõ ngọn tóc cô bị gió thổi lướt qua nốt ruồi son trên xương cổ tay của Tạ Vọng Ngôn. 

Chỉ là lướt qua, rõ ràng là tóc cô lướt qua cổ tay Tạ Vọng Ngôn nhưng chính cô lại cảm thấy ngứa ngáy.

Cùng lúc đó, những “nỗi phiền muộn của tuổi trưởng thành” vốn bị cô quên lãng và kìm nén trong góc vì cường độ học tập cao dạo gần đây dường như đã theo những mạch gân xanh chuyển động và nốt ruồi son trên xương cổ tay của Tạ Vọng Ngôn, đột ngột và hung hãn xâm chiếm lấy tâm trí cô.

Khi Tạ Vọng Ngôn đóng xong cửa sổ và ngồi xuống trở lại, có một khoảnh khắc, Ứng Già Nhược phát hiện ra bóng của hai người in trên tường, những sợi tóc quấn quýt vào nhau. 

Tựa như đang hôn nhau.

Đúng lúc này, cửa phòng học đột nhiên bị đẩy mạnh ra. 

Giọng nói nghiêm nghị của thầy Điền vang lên: “Hai em đang làm gì vậy?”


Hết chương 15

Từ tác giả:

Có hai tin xấu

Tạ Vọng Ngôn: Chưa được hôn.

Ứng Già Nhược: Căn cứ học tập bí mật bị lộ rồi.

Xì poi:

“Hay là khi nào yêu rồi, bọn em sẽ gửi kẹo hỷ cho thầy nhé?”

Bình luận về bài viết này