Chương 6

Chuyển ngữ: @motquadao
Ánh nến chập chờn, Tạ Thanh Nghiễn hiếm khi lộ vẻ thất thần trong giây lát.
Trong khoảng thời gian ấy, cổ tay hắn lại bị người ta nhẹ nhàng giữ lấy, ấn xuống kinh mạch.
Không giống như lần bắt mạch qua lớp y phục trước đó, lần này, hắn có thể cảm nhận rõ rệt xúc cảm từ đầu ngón tay nàng chạm vào da thịt, mang theo từng đợt tê dại kỳ lạ.
Tạ Thanh Nghiễn khẽ nhíu mày, hạ mắt nhìn xuống, ánh nhìn từng chút một dời về phía bàn tay trắng ngần như ngọc thạch kia, rồi lại ngước lên. Thiếu nữ có làn da tuyết trắng, dung mạo mị hoặc đang tập trung cao độ, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Không phải là ảo giác.
Vài hơi thở sau, Đàn Hòa thu tay về, gần như không nhận ra mà khẽ thở phào một tiếng. Mạch tượng tuy huyền nhược trệ sáp (*), nhưng may thay đã dần dần bình ổn trở lại.
(*) Huyền nhược và trệ sáp là các thuật ngữ mô tả mạch tượng bệnh lý trong Đông y. Huyền (căng như dây đàn) kết hợp nhược (yếu) thường chỉ can huyết hư hoặc can khí uất kết kèm khí huyết suy yếu. Trệ sáp (gập ghềnh, không trơn tru) báo hiệu khí huyết ứ trệ, tinh thương, hoặc đàm thấp, máu lưu thông kém.
Nàng khẽ nâng mi, đón lấy ánh mắt của nam nhân đang nhìn mình, không né tránh cũng chẳng rụt rè, thanh âm bình thản thông báo: “Độc tố trong người ngươi đã bắt đầu lan ra rồi, e rằng thời gian chỉ còn lại một năm.”
Trong nội thất yên tĩnh, chỉ có giọng nói nhỏ nhẹ ôn hòa của nàng vang lên.
Trong đôi mắt thâm trầm của Tạ Thanh Nghiễn dường như lóe lên một tia thấu hiểu như đã sớm đoán được, nhưng rất nhanh đã bị che giấu đi.
Ngược lại, sắc mặt Phùng Vinh Lộc và Hoàng Tước ngay tức khắc cắt không còn giọt máu, lộ ra vẻ không dám tin.
“Xin hỏi nữ lang, liệu còn phương pháp nào chữa trị hay không?” Dù Phùng Vinh Lộc biết loại độc này vô phương cứu chữa nhưng vẫn không cam lòng, khẩn thiết hỏi.
Đàn Hòa trầm lặng hồi lâu mới đáp: “Chỉ có một cách, chính là lấy độc trị độc.”
Nàng giải thích: “Có một loại kịch độc tên là Huyết Thực Dẫn, độc tính ngang ngửa với Minh Sương. Nhưng nó có thể nương theo đường vận hành của Minh Sương mà xâm thực và gặm nhấm. Khi hai luồng độc hội tụ tại tâm mạch, dùng châm cứu dẫn dắt, cuối cùng trích máu tại tâm đầu để đưa Huyết Thực Dẫn ra ngoài.”
Vạn vật trên thế gian đều tương sinh tương khắc.
Độc dược cũng như vậy.
Điều này thực chất cũng giống như nuôi cổ, để chúng tự tranh đấu, cắn xé lẫn nhau, thứ cuối cùng còn sót lại chính là loại cổ mạnh nhất.
Độc tính của Huyết Thực Dẫn tuy bá đạo đáng sợ, nhưng ưu điểm là chỉ cần nắm bắt đúng thời điểm nó truyền đến tâm mạch thì vẫn có thể lấy ra được.
Đây vốn là biện pháp sư phụ nàng nghĩ ra, nhưng thân thể sư phụ từ sớm đã bị vạn trùng cổ trong hang độc ăn mòn tàn tạ, khí tiết ngũ tạng đã sớm đoạn tuyệt, căn bản không chịu nổi uy lực của Huyết Thực Dẫn.
Hai loại kỳ độc thiên hạ cùng tụ hội trong cơ thể, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ đẩy nhanh tốc độ hủy hoại thân thể. Cho dù là người mình đồng da sắt cũng khó mà chịu đựng, chỉ sợ đôi bên chưa phân thắng bại, người đã bị cơn đau hành hạ đến chết.
Tạ Thanh Nghiễn im lặng rất lâu. Hắn liếc nhìn Đàn Hòa, giọng nói khàn thấp: “Nếu dùng Huyết Thực Dẫn, ngươi nắm chắc mấy phần?”
Đàn Hòa khẽ lắc đầu, thành thật đáp: “Một phần cũng không.”
Trong chuyện này có quá nhiều hiểm nguy không thể kiểm soát.
Một khi dùng đến Huyết Thực Dẫn, nghĩa là dốc hết vốn liếng vào một ván cược, dùng mạng đổi mạng.
Cược thắng là sinh; cược thua là tử.
Không khí trong phòng vô cùng nặng nề, tĩnh mịch như nước sâu. Phùng Vinh Lộc và Hoàng Tước nhìn nhau, nghe mà tim đập chân run.
Bên ngoài, gió đêm rít gào, tiếng sấm chớp mưa bão vẫn không ngớt.
Tạ Thanh Nghiễn tựa vào đầu giường, cổ áo nới lỏng, để lộ một mảng ngực trắng lạnh.
Ánh nến trên đầu rọi xuống khuôn mặt nhợt nhạt của hắn, phác họa đôi mắt phượng môi mỏng, xương mày và sống mũi cao thẳng, toát lên khí chất đoan nghiêm tôn quý.
Tạ Thanh Nghiễn cúi mắt trầm tư, cảm xúc trong đáy mắt chập chờn biến đổi.
Không biết đã trôi qua bao lâu, một giọng nói lạnh lẽo phá vỡ sự im lặng như tờ của tẩm điện.
“Vậy thì dùng Huyết Thực Dẫn đi.”
Giọng hắn thanh lãnh, bình thản, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng và tàn nhẫn không thể ngó lơ.
Trên mặt Tạ Thanh Nghiễn không có nửa phần do dự, cứ như thể người không còn sống được bao lâu kia chẳng phải là mình.
Nghe vậy, Đàn Hòa ngược lại ngẩn người trong chốc lát, dường như không ngờ hắn lại có thể quyết đoán đến thế.
Nàng tuy ít hiểu chuyện đời nhưng cũng biết rõ người thường chẳng mấy ai dám giao phó tính mạng cho kẻ khác, huống hồ là bậc quyền quý hoàng gia này.
“Ngươi đã thực sự nghĩ kỹ chưa?” Đàn Hòa nhìn thần sắc lạnh lùng của hắn, giọng nói có chút ngập ngừng, “Ngươi nên hiểu rõ, ta không thể đảm bảo trong quá trình thực hiện sẽ xảy ra chuyện gì.”
Tạ Thanh Nghiễn nói khẽ nhưng vô cùng chắc chắn: “Ngươi cứ yên tâm, bất luận cuối cùng Cô sống hay chết, tất cả đều không liên quan đến ngươi, và cũng không ai được phép làm hại ngươi dù chỉ nửa phần.”
Hắn ngước đôi mắt dài, nhìn chằm chằm vào Đàn Hòa đang ở gần kề, đột nhiên gằn từng chữ.
“Sau chuyện này, bất kể ngươi muốn gì, chỉ cần trong khả năng của Cô, ngươi đều có thể có được.”
Tạ Thanh Nghiễn hiểu ý nàng, nhưng hắn cũng rõ hơn ai hết, hiện tại trái phải đều là cửa tử, vậy tại sao không đánh cược một phen.
Chết.
Từ này đã khắc sâu vào xương tủy hắn từ lúc chào đời. Những năm qua, hắn đã vô số lần đi qua núi thây biển máu, cận kề bờ vực sinh tử.
Cái chết chẳng đáng ngại, hắn vốn đã không còn sợ chết.
Đàn Hòa mím môi, rủ hàng mi dài: “Không cần, sau khi chuyện này kết thúc, ta có thể trở về Ô Điền là được.”
Nghe vậy, trên mặt Tạ Thanh Nghiễn thoáng qua một tia kinh ngạc rất nhanh, ánh mắt suy tư đánh giá nàng.
Một cơn gió đêm lướt qua, ánh sáng lay lắt trên giá nến khi mờ khi tỏ.
Dưới ánh nến, dung nhan nàng thoát tục tựa tiên nhân, mờ ảo mà dịu dàng, đôi mắt trong trẻo như gương sáng kia trước sau vẫn không vương chút tạp niệm.
“Có giấy bút không?”
Đàn Hòa tự tay thu dọn kim châm, quay mặt sang hỏi Phùng Vinh Lộc.
“Có, có.” Phùng Vinh Lộc vội vã chạy lại bàn lấy tới.
Đàn Hòa đưa tay đón lấy, trải giấy chắp bút. Sau khi viết xong phương thuốc, nàng ghé môi thổi nhẹ cho vết mực mau khô.
Nàng đưa phương thuốc cho Phùng Vinh Lộc rồi xoay người nhìn Tạ Thanh Nghiễn, nói: “Đây là thang thuốc an thần trấn tĩnh, mỗi ngày uống một lần. Bệnh của ngươi đã kéo dài lâu năm, không thể trì hoãn thêm nữa. Ba ngày sau ta sẽ dùng Huyết Thực Dẫn cho ngươi, trong thời gian này ngươi có thể suy nghĩ lại cho kỹ.”
Tạ Thanh Nghiễn trầm giọng “ừm” một tiếng
Tiếng đồng hồ nước lách tách, lúc này đã quá giờ Tuất.
Sau khi thần kinh hoàn toàn thả lỏng, Đàn Hòa đột nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời. Đầu óc nàng váng vất, khẽ ngáp một cái, đôi mắt đen láy phủ một tầng sương nước.
Tạ Thanh Nghiễn nhớ đến giờ đi ngủ hàng ngày của nàng, bèn bảo Hoàng Tước: “Đưa nàng về nghỉ ngơi đi.”
Hoàng Tước tuân lệnh.
Cửa điện vừa mở ra, gió lạnh cuốn theo nước mưa tạt vào bên trong, vài giọt bắn lên mặt khiến Đàn Hòa không tự chủ được mà rùng mình.
Mưa ở Kinh thành hóa ra chẳng khác gì mưa ở núi Vọng Nguyệt, đều lạnh lẽo thấu xương như nhau.
Nàng siết chặt vạt áo, men theo bức tường chậm rãi bước đi.
Đêm qua không ngủ ngon, đêm nay lại thức khuya, lát nữa về phải ngâm mình trong nước nóng, ngày mai nàng nhất định sẽ ngủ đến khi mặt trời lên cao mới được.
Đàn Hòa nắm chặt chiếc đèn trong tay, vừa đi vừa nghĩ.
Hoàng Tước cầm ô đi sát bên cạnh nàng, chợt thấy lông tơ sau gáy dựng đứng. Đôi mắt sắc sảo của Hoàng Tước liếc nhanh sang bên cạnh, âm thầm quan sát xung quanh.
Đêm mưa đen kịt là thời điểm thích hợp nhất để che giấu hiểm nguy.
Giữa tán lá rậm rạp lướt qua một tia sáng lạnh lẽo rồi biến mất trong nháy mắt.
Đó là ánh kim loại.
Hoàng Tước nheo mắt, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Đám chuột nhắt quỷ quyệt cuối cùng cũng mò đến cửa rồi.
Hoàng Tước nói khẽ vào tai Đàn Hòa, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như mọi khi: “Lát nữa nữ lang đừng hoảng sợ nhé.”
“Hửm?” Đàn Hòa còn đang thả hồn treo ngược cành cây, bỗng nghe Hoàng Tước nói vậy thì ngơ ngác.
Nào ngờ ngay lúc quay đầu lại, một mũi tên xuyên qua màn mưa bão, xé gió lao tới—
“Vút!”
Ánh mắt Hoàng Tước lóe lên, nhanh tay lẹ mắt đẩy chiếc ô ra phía trước, mũi chân nâng lên, kéo Đàn Hòa lùi lại phía sau.
Mũi tên xuyên qua chiếc ô giấy, chỉ nghe một tiếng “keng” thanh thúy, cắm phập vào vách tường.
Đàn Hòa nín thở, bàng hoàng nhìn món hung khí vừa sượt qua trước mắt, còn chưa kịp thở phào.
Ngay sau đó, từ trong bóng cây phi ra vài bóng đen nhanh như chớp, chia nhau tản ra lao về phía họ. Trong đêm tối, ánh kiếm lạnh lẽo hiện rõ mồn một.
Hoàng Tước đưa tay lên miệng huýt sáo, hô lớn: “Chu Hoàn! Ô Tựu!”
Tiếng huýt sáo ngắn ngủi, sắc nhọn vang lên át cả tiếng mưa tầm tã.
Từ trên hai bên mái nhà, hai nam nhân mặc y phục gọn gàng lao xuống không trung. Trong lúc di chuyển, trường kiếm xé toạc màn đêm như cầu vồng xuyên qua mặt trời, ngăn cản đám người áo đen.
Lưỡi kiếm va chạm, tóe lên vô số tàn lửa.
Trong chớp mắt, mấy tên áo đen bị đâm cho lùi bước liên tục. Chúng sững lại nhìn nhau, không ngờ rằng nãy giờ hoàn toàn không cảm nhận được hơi thở của hai người này.
Võ công đối phương quỷ quyệt khó lường, chúng gần như không có sức chống trả, bèn quả quyết chia làm hai ngả: một nhóm giữ chân hai người kia, nhóm còn lại vung kiếm quay đầu đâm thẳng về phía Đàn Hòa.
“Nữ lang cẩn thận!”
Hoàng Tước vẫn dư sức ứng phó, rút nhuyễn kiếm bên hông ra chống trả, một mực bảo vệ nàng sau lưng.
Những ánh kiếm bay múa loạn xạ phản chiếu ánh sáng tà ác, quỷ dị trong đêm mưa.
Hàng mi Đàn Hòa run rẩy, tim đập thình thịch, sắc mặt trắng bệch. Nàng đã lớn ngần này nhưng chưa bao giờ đối mặt với tình cảnh như thế này.
Nàng ép mình phải bình tĩnh lại, cố gắng tập trung cao độ, sợ làm ảnh hưởng đến động tác của Hoàng Tước nên bám sát theo sau.
Đầu mũi thoảng qua một mùi hương quái dị khó nhận ra, Đàn Hòa nhìn vào thanh kiếm trong tay tên áo đen, nhíu mày phân biệt rồi lập tức lên tiếng nhắc nhở Hoàng Tước: “Đừng chạm vào kiếm của chúng, trên kiếm có độc!”
Giữa tiếng kiếm ngân rung, giọng của Đàn Hòa trở nên vô cùng rõ ràng, vô hình trung cũng bị phóng đại lên.
Hoàng Tước gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ.
Tên áo đen thấy mãi không thoát được thế kiếm của Hoàng Tước, thân hình đột ngột lách sang trái, mũi kiếm ở một góc độ quái chiêu lướt qua tai Hoàng Tước, đâm thẳng vào giữa ấn đường thiếu nữ phía sau.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn đột nhiên khựng lại, đôi mắt trợn ngược, cổ họng phát ra một tiếng ọc ọc kỳ quái. Thanh đao rơi xuống đất, ngay sau đó cả người đổ rầm xuống.
Một cây kim bạc mảnh như sợi tóc xuyên qua yết hầu hắn, để lại một chấm máu nhỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, máu đang ùng ục trào ra ngoài.
Trong lúc chưa kịp phản ứng, Đàn Hòa bị một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo, nhấc sang một bên.
Nàng hít một hơi lạnh, đột ngột quay đầu nhìn ra sau.
Khuôn mặt tuấn tú của người nọ ở phía ngược sáng với ánh đèn trên hành lang, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, vô hình trung tạo ra một áp lực uy nghiêm, nhưng lúc này Đàn Hòa lại cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.
“Không được để một tên nào sống sót.” Hắn trầm giọng nói với Hoàng Tước.
Sắc mặt Tạ Thanh Nghiễn âm trầm, sát ý bắn ra từ đôi mắt phượng thanh lãnh.
“Tuân lệnh!”
Phía sau đã không còn gì lo ngại, Hoàng Tước nhún chân, vung kiếm nhảy vọt lên, lao về phía tên áo đen cuối cùng đang định bỏ trốn.
Trong chốc lát, đôi bên lao vào hỗn chiến.
Tiếng đao kiếm va chạm leng keng lọt vào tai.
Tạ Thanh Nghiễn cụp mắt, tầm nhìn rơi trên người nàng. Thân hình mảnh mai của nàng tựa như đóa hoa đang bị mưa đêm vùi dập, khẽ lay động theo gió, cực kỳ yếu mềm nhưng vẫn kiên cường đứng vững.
Qua ánh đèn hành lang vàng nhạt, Tạ Thanh Nghiễn nhìn thấy trên gò má nhợt nhạt của nàng như có dính vệt một máu đã đông lại, chân mày hắn nhíu chặt: “Ngươi bị thương ư?”
Trong giọng nói có một tia căng thẳng khó nhận ra.
Đàn Hòa hít sâu một hơi để định thần, đưa tay áo ra sức lau mặt.
“Không phải máu của ta, là của hắn.” Đàn Hòa chỉ vào kẻ nằm dưới đất, giọng nói vẫn còn hơi run rẩy.
Tạ Thanh Nghiễn thở phào nhẹ nhõm.
Phía bên kia, ba người Hoàng Tước nhanh nhẹn thu kiếm, lạnh lùng liếc nhìn mấy những thi thể dưới đất.
Nước mưa nhanh chóng gột sạch vết máu còn sót lại, Đông Cung lại khôi phục vẻ tĩnh mịch như tờ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tạ Thanh Nghiễn lạnh nhạt quét mắt qua, quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, đám sát thủ đêm nay nhắm vào nàng mà tới.
Đúng lúc này, cuối hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Một tiểu thái giám nhỏ tuổi của Đông Cung đang chạy hộc tốc tới.
Tiểu thái giám dừng lại, thở không ra hơi bẩm báo.
“Bẩm Điện hạ, người trong cung tới, Hoàng thượng triệu Người lập tức vào cung yết kiến.”
