Chương 14: Người dũng cảm chọn tạo nên hy vọng (Gộp 3 chương)
Chuyển ngữ: @motquadao
Gần sát kỳ thi đại học, tin đồn ly kỳ nhất trong lịch sử thành lập trường trung học số 1 Minh Thụy đang lan truyền khắp khuôn viên trường như một loại virus.
Nguồn cơn là do có một nam sinh trong nhóm học sinh lớp thể thao bị Tạ Vọng Ngôn đánh tối qua đi tiệc uống quá chén, đã lỡ miệng nói ra chuyện người bọn họ lôi ra bàn tán riêng tư là Ứng Già Nhược. Lời này còn bị một học sinh cùng trường ghi âm lại và đăng lên diễn đàn.
Khi “virus” truyền đến chỗ Ứng Già Nhược thì vừa vặn kết thúc giờ tự học buổi sáng.
Ứng Già Nhược lười biếng nằm bò ra bàn giả vờ ngủ bù nhưng thực chất là đặt điện thoại dưới bàn để xem lại đoạn video quay trên sân thượng hôm trước.
Dẫu sao mấy ngày nay Tạ Vọng Ngôn đã điều chỉnh lại kế hoạch học tập cho cô.
Mỗi tối đúng 11 giờ phải đi ngủ, sáng 6 giờ dậy đọc hai bài tiếng Anh ngắn để tăng cảm giác ngôn ngữ. Thế nên tinh thần Ứng Già Nhược rất tỉnh táo, chẳng cần ngủ bù chút nào.
Dù từ nhỏ đến lớn đã nhìn quen gương mặt của Tạ Vọng Ngôn, nhưng trong video, lúc đang quay, khuôn mặt cậu đột nhiên phóng đại, hàng mi dài rõ nét, đôi mắt màu hổ phách, khi cài chiếc kẹp nho cho cô, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Ứng Già Nhược cứ thế xem đi xem lại mấy lần.
Cô còn chụp màn hình lại vài tấm, tấm nào cũng đủ tiêu chuẩn để làm hình nền điện thoại.
Trong khoảnh khắc nhận thức được Tạ Vọng Ngôn là một người khác giới, cô cuối cùng cũng nhận ra một sự thật.
Ngoại hình của Tạ Vọng Ngôn cũng khác biệt so với người thường.
Đẹp trai một cách bất thường.
Chờ chút…
Hình như có gì đó không đúng?
Ứng Già Nhược kéo video về đoạn đầu tiên, màn hình hiện ra toàn thân chàng thiếu niên với đôi chân dài duỗi thẳng, tư thế lười nhác ngồi trên ghế dài, tầm mắt cô dời xuống phía dưới.
Chậc.
Đúng là cái độ tuổi mà gió thổi qua sân thượng một cái cũng có thể “cứng” được.
Với tư cách là bạn thân, Ứng Già Nhược bắt đầu lo lắng thay cho cậu bạn thanh mai trúc mã của mình rằng nếu cứ tiếp tục phát triển thế này, liệu size quần bình thường có còn vừa không. Một thanh niên tử tế không được để lộ ra những đường nét thiếu lịch sự như vậy đâu.
“Bạn cùng bàn nhỏ ơi, cậu xem diễn đàn chưa!”
Đầu ngón tay đang phóng to màn hình khẽ buông ra, Ứng Già Nhược ngước mắt, đôi mắt hồ ly long lanh đầy vẻ ngây thơ vô tội: “Có chuyện gì thế?”
Tưởng Tâm Nghi phấn khích nói nhỏ: “Họ nói Tạ Vọng Ngôn đánh nhau và chịu kỷ luật là vì cậu đấy!”
Biểu cảm trên mặt Ứng Già Nhược bỗng chốc đông cứng lại.
Cô đăng nhập vào diễn đàn trường, vài phút sau cuối cùng cũng hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Thảo nào mỗi lần cô nhắc đến chuyện đánh nhau, Tạ Vọng Ngôn đều hời hợt lảng đi, hỏi thì bảo là do ý thức cạnh tranh của nam sinh trung học rất mãnh liệt, cô không hiểu đâu.
Giờ thì cô hiểu hết rồi.
Sáng hôm đó, mấy tên học sinh lớp thể dục kia rõ ràng đã chặn đường cô, sao cô lại ngốc đến mức không liên tưởng đến cơ chứ!
Cô vốn biết Tạ Vọng Ngôn sẽ không bao giờ đánh người vô cớ, càng không tự dưng chấp nhận một án kỷ luật nặng nề như vậy.
Ứng Già Nhược ảo não đứng phắt dậy, lách qua Tưởng Tâm Nghi chạy ra khỏi lớp.
Tưởng Tâm Nghi ngẩn người: “Sắp vào tiết rồi, cậu đi đâu đó?”
Nhưng bóng lưng mảnh mai của Ứng Già Nhược đã biến mất sau cánh cửa, vạt váy xếp ly vẽ một đường cong trong không khí rồi cũng tan biến theo.
Ứng Già Nhược chạy một mạch đến văn phòng của giáo viên giám thị.
Sau đó gõ cửa bước vào.
Cô không nhìn xung quanh mà đi thẳng tới trước mặt thầy Điền: “Em chào thầy Điền, em là Ứng Già Nhược lớp 12A7 ạ.”
Ánh mắt thầy Điền dừng lại trên gương mặt đang vội vã của cô bé, cứ ngỡ cô đến để tố cáo chuyện gì.
Ông cầm chiếc tách sứ, thổi thổi mấy lá trà nổi bên trên, cất lời hỏi: “Bạn học Ứng Già Nhược, có ai bắt nạt em à?”
Ứng Già Nhược mím môi, dưới cái nhìn nghiêm khắc nhưng sáng suốt của thầy Điền, cô cố gắng lấy hết can đảm đối diện: “Dạ không ạ, em muốn giải thích với thầy về nguyên nhân đánh nhau của bạn Tạ Vọng Ngôn ba ngày trước ạ.”
Cô trình bày rõ ràng toàn bộ sự việc.
Ngay sau đó nêu rõ mong muốn của mình: “Em biết theo nội quy trường, ai ra tay đánh nhau trước thì nhất định phải chịu kỷ luật. Nhưng bạn Tạ Vọng Ngôn không phải là một học sinh xấu thích gây gổ vô cớ mà là một học sinh tốt biết ghét cái ác, thấy việc bất bình thì ra tay bảo vệ lẽ phải, chính trực lương thiện và có phẩm chất cao đẹp. Vì vậy em mong thầy hãy hủy bỏ án kỷ luật của bạn ấy, em sẵn sàng thay bạn Tạ Vọng Ngôn nhận án kỷ luật này ạ.”
Nói xong, cô ngoan ngoãn cúi người.
Thầy Điền đã hiểu, thầy Điền im lặng, thầy Điền ngẩng đầu.
Ánh mắt ông vượt qua Ứng Già Nhược, nhìn về phía thiếu niên đang ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế văn phòng phía sau bên phải cô.
Ứng Già Nhược không hiểu chuyện gì, cũng quay đầu nhìn theo ánh mắt thầy Điền, đột nhiên mở to mắt.
Là Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn còn đang thản nhiên giơ điện thoại lên quay video cô.
Thầy Điền cũng trợn mắt, tức giận nói: “Bạn học Tạ Vọng Ngôn, trong mắt em còn có người thầy giám thị này không hả…”
Khóe môi mỏng của Tạ Vọng Ngôn khẽ cong lên: “Thầy thông cảm, chưa từng có ai khen em chân thành thế này bao giờ, em quay lại làm kỷ niệm ạ.”
Thầy Điền vừa mới khen cậu khô cả cổ suốt nửa tiếng đồng hồ: “???”
Ứng Già Nhược có chút ngơ ngác trước tình hình hiện tại: Sao Tạ Vọng Ngôn lại ở đây?
Thầy Điền lại nhìn Ứng Già Nhược: “Bạn học Ứng, thầy rất vui vì em đã dũng cảm bày tỏ như vậy, nhưng án kỷ luật của Tạ Vọng Ngôn không cần em phải nhận thay đâu.”
Ứng Già Nhược lập tức không còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác, hơi cuống lên: “Thầy ơi…”
“Bởi vì Tạ Vọng Ngôn đã đạt được thành tích xuất sắc, giành Huy chương Vàng trong kỳ thi Vật lý cấp quốc gia cho học sinh trung học, đem lại vinh quang cho trường. Sau khi ban lãnh đạo trường thảo luận, nhất trí cho rằng có thể xóa bỏ án kỷ luật của bạn.”
Ứng Già Nhược: “?”
Tạ Vọng Ngôn đã quay xong video, tắt điện thoại rồi đứng dậy: “Đi thôi, đến giờ vào học rồi.”
“Chào thầy đi.”
Ứng Già Nhược vẫn còn ngơ ngác, chào theo bản năng: “Em chào thầy ạ.”
Nhìn bóng lưng đôi nam thanh nữ tú sánh bước rời đi, dựa trên chiến tích trung bình một tuần bắt được ba đôi yêu sớm của thầy Điền, ông cảm thấy hai đứa này đẹp đôi một cách kỳ lạ.
Không lẽ đôi này cũng…
Giây tiếp theo.
Ứng Già Nhược như sực nhớ ra điều gì, quay người lại: “Thầy ơi, em tố cáo Tạ Vọng Ngôn mang điện thoại đi học ạ.”
Thầy Điền sững người rồi cũng theo phản xạ che giấu cho trạng nguyên tương lai của tỉnh: “Ôi dào, em ấy đang tra tài liệu đấy mà.”
Được rồi, yêu sớm chắc chắn chỉ là ảo giác.
Làm gì có ai lại đi tố cáo bạn trai mang điện thoại đi học bao giờ.
*
Ứng Già Nhược khẽ vỗ ngực, may mà cô phản ứng nhanh, hoàn toàn rửa sạch nghi ngờ yêu sớm giữa mình và Tạ Vọng Ngôn.
Hành lang tầng văn phòng giáo viên dài dằng dặc và vắng vẻ, tiếng nói chuyện như vang hơn khiến nhịp tim vô cớ đập nhanh.
Tạ Vọng Ngôn thong thả lên tiếng: “Ứng Già Nhược, không ngờ hình tượng của tôi trong lòng cậu lại huy hoàng vĩ đại đến thế.
“Nào là ghét cái ác, thấy chuyện bất bình thì ra tay, bảo vệ chính nghĩa, chính trực lương thiện, phẩm chất cao đẹp…”
Ứng Già Nhược nhất thời cứng họng, mắt nhìn trần nhà rồi nhìn khẩu hiệu học tập trên tường, nhất quyết không nhìn cậu: “Tôi có nói thế à? Chắc chắn là cậu nhớ nhầm rồi.”
Chỉ cần không thừa nhận thì không phải là cô nói.
Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn vành tai đỏ ửng và chiếc kẹp tóc nho gần đây cô đang rất thích trên tóc cô, thản nhiên: “Được, cậu không nói.”
“Là tôi nằm mơ.”
“Phải rồi, lát nữa tôi sẽ đăng video giấc mơ này lên vòng bạn bè.”
“Tạ Vọng Ngôn!”
Ánh mắt Ứng Gia Nhược cuối cùng cũng rơi lên người cậu.
Ánh đèn trắng lạnh của hành lang hắt lên gương mặt không chút gợn sóng của Tạ Vọng Ngôn. Một tay cậu đút túi quần, tay kia cầm giấy chứng nhận đoạt giải một cách tùy ý, như thể thứ mà người khác coi là niềm tự hào thì trước mặt cậu chỉ là một tờ giấy bình thường.
Cô ép bản thân bình tĩnh lại, nhưng nghĩ đến chuyện Tạ Vọng Ngôn suýt bị kỷ luật thì vẫn còn thấy sợ hãi.
Nếu không có chuyện này, sau này khi nhắc đến Tạ Vọng Ngôn, mọi người sẽ chỉ nhớ thời trung học của cậu rực rỡ thế nào, là nhân vật phong vân top 1 toàn trường. Nhưng nếu án kỷ luật nghiêm trọng bị ghi vào học bạ, sau này có người hỏi tại sao hạng nhất khối năm đó lại bị kỷ luật nặng như vậy, Tạ Vọng Ngôn sẽ bị người ta xem như một trò cười, nói rằng cậu vì một đứa con gái mà đánh nhau hội đồng…
Nghĩ đến việc Tạ Vọng Ngôn có thể trở thành đề tài bàn tán của thiên hạ, Ứng Già Nhược mím môi, không biết nói gì cho phải, cảm thấy rất khó chấp nhận.
Đến khúc rẽ cầu thang, Ứng Già Nhược để Tạ Vọng Ngôn xuống trước. Cách nhau một hai bậc thang, ánh mắt cô lướt qua tờ giấy chứng nhận, đột nhiên nảy ra nghi vấn, nghi ngờ hỏi: “Tạ Vọng Ngôn, có phải cậu sớm biết án kỷ luật sẽ được xóa nhờ thành tích nên mới đánh nhau không?”
Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn dời từ gương mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng của cô sang những đóa mộc lan đang nở rộ ngoài cửa sổ.
Cửa kính phản chiếu nụ cười phóng khoáng của thiếu niên, ngay sau đó cậu nhẹ nhàng “ừm” một tiếng.
“Đừng nghĩ vớ vẩn nữa, cái đầu của cậu dùng để học còn chẳng đủ, bài tập tối qua tôi khoanh vùng cậu làm xong chưa?”
Tâm trạng Ứng Già Nhược đã ổn định hơn nhiều, nghe cậu nhắc đến chuyện này liền thấy chột dạ: “Ờ… rồi rồi, tôi về làm bài ngay đây.”
Cô không quên cảnh cáo: “Còn nữa, không được đăng video lên vòng bạn bè đâu đấy!”
“Biết rồi, thưa đại tiểu thư.”
Tạ Vọng Ngôn nhìn bóng lưng Ứng Già Nhược nhanh nhẹn chạy xuống cầu thang, nghĩ đến dáng vẻ liều chết đến cùng đòi gánh tội thay cậu trong văn phòng giáo viên lúc nãy, lại liếc nhìn tờ giấy chứng nhận trong tay.
Cậu vốn đã quên bẵng cuộc thi mà mình tham gia từ vài tháng trước.
Không biết thầy Điền đã đào nó ra từ góc phủ bụi nào nữa.
*
Lớp 12A7
Nhiều bạn học trong lớp cũng đã đọc bài đăng trên diễn đàn.
Hiện tại, hướng dư luận trên diễn đàn đã chuyển từ “kẻ thù truyền kiếp là người yêu sao” sang “phẩm chất của Tạ Vọng Ngôn quả nhiên vô đối, ngay cả khi người mình ghét bị nam sinh khác xúc phạm cũng sẵn lòng ra mặt, còn một mình gánh vác tất cả”.
Cuối cùng, không ngoài dự đoán, chủ đề lại biến thành: “Ứng Già Nhược có phải là hồng nhan họa thủy không, thi đại học đến nơi rồi mà còn khiến mấy nam sinh đánh nhau hội đồng vì mình”.
Sự suy đoán ác ý của một số người đối với con gái không phải là không có lý do, đó là kiểu tâm lý điển hình của việc không ăn được nho thì chê nho xanh.
“Đm, trên diễn đàn toàn mấy đứa thừa nước đục thả câu. Rõ ràng là mấy đứa lớp thể thao kia mồm miệng bẩn thỉu, anh Tạ của chúng ta ra tay trượng nghĩa, liên quan quái gì đến Ứng Già Nhược.” Trần Kinh Tứ cực kỳ cạn lời trước kiểu lý luận đổ lỗi cho nạn nhân này.
“Còn có người bảo Ứng Già Nhược học lực bình thường, suốt ngày chỉ biết cậy mặt đẹp để thu hút ong bướm. Cười chết tôi mất, bạn cùng bàn của tôi mà không bị lệch môn nghiêm trọng thì chưa biết vị trí hạng nhất khối bây giờ là của ai đâu nhé!” Tưởng Tâm Nghi kiên định đứng về phía bạn mình. Chẳng qua là kém Tạ Vọng Ngôn có vỏn vẹn 59 điểm thôi mà, chỉ cần Vật lý lội ngược dòng đạt điểm tối đa, các môn khác kiếm thêm vài điểm là đủ rồi.
Chu Hiến Du hiểu rõ nhất ở giai đoạn này tăng thêm một điểm khó thế nào, cậu ta nói thẳng: “Cậu nghĩ nhiều rồi, Ứng Già Nhược học lệch môn Vật lý nặng như thế, ba năm rồi không lên nổi, giờ chỉ còn lại ba tháng, cậu ấy thi đại học đủ điểm trung bình đã khó lắm rồi.”
Ngoài cửa phòng học, Ứng Già Nhược nghe thấy lời Chu Hiến Du thì khựng lại, hàng mi rủ xuống che đi đôi mắt sáng ngời.
Ngón tay mảnh khảnh đặt trên nắm cửa nhưng không đẩy ra ngay.
Tạ Vọng Ngôn đứng sau lưng Ứng Già Nhược, cánh tay dài vươn qua người cô, không chút do dự đẩy cửa ra.
Không ai nhận ra, bóng dáng cao ráo của thiếu niên và bóng dáng mảnh mai của thiếu nữ đã chồng khít lên nhau trong một khoảnh khắc.
Cậu bao phủ lấy cô không một kẽ hở.
Tạ Vọng Ngôn bước vào trước, ngay khi bóng hình đầy khí chất của cậu xuất hiện, lớp học im lặng một giây rồi bùng nổ.
Giây tiếp theo, tiếng vỗ tay vang dội.
Chu Hiến Du phấn khích vỗ tay: “Chúng ta hãy chào đón…”
“Chiến binh thực thụ!
“Mãi mãi hạng một!”
“Tạ Vọng Ngôn!”
Sự chú ý của mọi người hầu như đều dồn về phía Tạ Vọng Ngôn.
Chủ đề không còn xoay quanh thành tích của Ứng Già Nhược nữa mà là chính bản thân cậu.
Những lớp khác không biết chứ lớp họ còn lạ gì mối quan hệ giữa Tạ Vọng Ngôn và Ứng Già Nhược, rõ ràng là anh Tạ vì bảo vệ danh dự của bạn nữ trong lớp nên mới cam lòng gánh vác tất cả.
Các bạn học nam cảm thấy cậu ngầu chết lên được.
“Hú hú! Anh Tạ! Anh Tạ!”
“Anh Tạ nói vài câu đi!”
Mấy người Trần Kinh Tứ vỗ bàn hò reo rất có tiết tấu. Sau khi Tạ Vọng Ngôn ngồi xuống, họ lại vội vã vây quanh.
Ứng Già Nhược bước vào chậm nửa nhịp.
Lúc này, cô không phải chịu quá nhiều sự chú ý, lặng lẽ trở về chỗ ngồi của mình.
Mấy bạn nữ thân thiết lo lắng nhìn cô. Tưởng Tâm Nghi nhường chỗ cho Ứng Già Nhược rồi thận trọng nói: “Cậu không sao chứ, mấy người trên diễn đàn chẳng hiểu gì cả, toàn nói linh tinh.”
“Tớ không sao.” Ứng Già Nhược mỉm cười với bạn, ánh mắt vượt qua những dãy bàn ghế, dừng lại ở góc bảng đen ghi dòng chữ đếm ngược:
Cách kỳ thi đại học【93】ngày.
Liệu 93 ngày có thể tạo nên kỳ tích không?
Ứng Già Nhược không biết, điều duy nhất cô biết là…
Bỏ cuộc thì vĩnh viễn không bao giờ tạo nên kỳ tích.
Ứng Già Nhược thu hồi ánh mắt, rút ra một cây bút bi đen bình thường nhất trong hộp bút, viết lên tờ giấy nhớ một câu:
“Kẻ hèn nhát chọn từ bỏ hy vọng, người dũng cảm chọn tạo nên hy vọng.”
Nét chữ thanh tú hiện lên, như ẩn chứa một sức mạnh vô hạn.
Ứng Già Nhược bình tĩnh dán tờ giấy đó lên chậu cây nhỏ đặt trên bậu cửa sổ, nơi mà chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy.
Sau đó, cô tìm bài tập Vật lý chưa kịp làm trong xấp đề trên bàn.
Tưởng Tâm Nghi và Chu Nhiễm nhìn nhau, cả hai đều ăn ý không làm phiền cô.
Nhìn những câu hỏi mà Tạ Vọng Ngôn đã khoanh vùng, Ứng Già Nhược khựng lại nửa giây, theo bản năng nhìn về phía cậu.
Trong lớp học rộng lớn, Tạ Vọng Ngôn thư thả tựa vào ghế, các bạn học vây quanh náo nhiệt, bóng người tầng tầng lớp lớp như những ngôi sao quây quanh cậu.
Ngũ quan anh tuấn xuất chúng của cậu thấp thoáng trong bóng tối khiến biểu cảm trông có vẻ hơi nhạt nhòa, nhưng khóe môi thỉnh thoảng hơi cong lên vẫn không giấu được vẻ sắc sảo.
Ứng Già Nhược định thần lại, tập trung vào những câu hỏi khó, tĩnh tâm bắt đầu làm bài.
Ánh nắng xua tan mây mù của cả buổi sáng, chiếu qua khung cửa sổ, rọi thẳng lên thân hình mảnh mai của thiếu nữ.
Ngay cả những sợi tóc cũng như được phủ một lớp ánh kim rực rỡ.
Sáng ngời và rạng rỡ.
*
Chiều thứ Bảy, Ứng Già Nhược cầm ly nước ép việt quất bơ cà rốt, vừa uống vừa đi về phía nhà sách lớn nhất Nam Thành. Dưới bóng cây đung đưa, bím tóc xương cá tết lệch của cô rủ trước ngực, đung đưa theo từng nhịp bước chân, trông vô cùng thong dong.
Đi qua dãy bậc thang dài của cửa chính hiệu sách, bên trong là những dãy kệ sách và những người đeo tai nghe ngồi đọc sách ở khắp nơi.
Tạ Vọng Ngôn lững thững đi sau cô. Mỗi lần nhìn thấy ly nước rau củ trong tay cô, cậu lại không nhịn được mà cau mày, thế nên khoảng cách giữa hai người ngày càng xa.
Thứ nước ép này Tạ Vọng Ngôn đã uống thử một ngụm vào buổi sáng, hương vị rất khó diễn tả, cứ như có một tên hề đang nhảy múa trên đầu lưỡi vậy.
Ứng Già Nhược quay đầu nhìn cậu: “Lại đây mau, cậu đứng xa thế thì chọn sách giúp tôi kiểu gì?”
Vì môn Vật lý của cô cần được phụ đạo chuyên sâu, đề của trường hay những tập đề khó cô tự mua cơ bản đều không phù hợp với trình độ hiện tại nên Tạ Vọng Ngôn đưa cô đi mua sách bổ trợ phù hợp hơn.
Tạ Vọng Ngôn dừng chân bên một kệ sách, lười nhác nhìn cô: “Ứng Già Nhược, hay là đi bệnh viện trước đi.”
“Cậu ốm à?”
Tạ Vọng Ngôn lấy một cuốn sách tham khảo, lật xem vài trang rồi đặt lại chỗ cũ, nói: “Cậu mất vị giác rồi.”
Dưa xanh hái ép thì có thể ngọt, chứ combo việt quất cà rốt bơ ép kiểu này thì chắc chắn không ngọt được.
Ứng Già Nhược cạn lời: “Tôi uống vì muốn ngừa cận thị đấy được chưa, dạo này tôi học hành chăm chỉ lắm!
“Cậu nhìn xem mắt tôi có sáng hơn chút nào không?”
Nói rồi cô hơi ngẩng đầu, mở to đôi mắt đen láy ướt át để Tạ Vọng Ngôn nhìn kỹ.
Sợ cậu không nhìn rõ, Ứng Già Nhược còn lén kiễng chân lên.
Trong con ngươi đen láy của thiếu nữ phản chiếu hình bóng cậu, đầu ngón tay Tạ Vọng Ngôn đặt trên gáy sách khẽ khựng lại, yếu hầu hơi chuyển động, cậu khẽ ho một tiếng.
Ứng Già Nhược thấy vậy liền nhanh chóng đưa chiếc bình giữ nhiệt tai thỏ đến trước môi cậu: “Uống đi.”
Giọng cô đầy quan tâm: “Có phải không khí khô quá không? Uống ngụm nước trái cây cho nhuận họng này.”
“…”
Tạ Vọng Ngôn hạ mi mắt, nhìn thứ nước mà cậu coi không khác gì “thuốc độc”, im lặng vài giây rồi miễn cưỡng mượn tay cô uống một ngụm.
Hình như cũng không khó uống đến thế.
Ứng Già Nhược nhìn khuôn mặt tuấn tú đang ghé sát, hơi ngửa người ra sau, thầm nghĩ: Chắc chắn là không khí ở đây khô thật rồi, không chỉ họng Tạ Vọng Ngôn ngứa mà cô cũng thấy hơi nóng.
Nhưng may mà Tạ Vọng Ngôn đã giúp cô uống nốt ngụm cuối cùng.
Công thức của ly nước ép này là do bố cô tự sáng tạo ra rồi nhiệt tình giới thiệu.
Nhưng thực tế thì cực kỳ cực kỳ khó uống.
Bố cô sống ở nước ngoài chắc chắn là chưa được uống thứ gì ngon nên mới thấy loại nước này vừa ngon vừa bổ mắt, còn gọi điện dặn dò cô ngày nào cũng phải uống một ly.
Khu vực sách giáo khoa và tài liệu tham khảo.
Trong lúc Tạ Vọng Ngôn tiếp tục tìm sách, ánh mắt Ứng Già Nhược lướt qua đâu cũng thấy hai chữ Vật lý trên kệ sách… khiến cô cảm thấy rất tổn hại cho đôi mắt.
Thế là cô quay đầu nhìn ra rừng trúc xanh mướt bên ngoài cửa kính trắng sát đất. Cô nhớ kỹ lời bố dặn: Nhìn màu xanh nhiều sẽ tốt cho mắt.
Bảo vệ mắt được một lúc, Ứng Già Nhược như nhạy cảm nhận ra điều gì đó, ánh mắt chậm chạp tập trung lại.
Quả nhiên, cửa kính phản chiếu hai bóng hình quen thuộc đến mức không thể quen hơn.
Đó là Tùy Nhân và Chu Hiến Du lớp họ, hơn nữa Chu Hiến Du còn chỉ tay về phía này, rõ ràng hai người họ cũng đến mua tài liệu tham khảo!
Con ngươi Ứng Già Nhược mở to, phản ứng đầu tiên là: Thị lực 5.0 cuối cùng cũng có đất dụng võ!
Phản ứng thứ hai là: Tuyệt đối không được để họ phát hiện ra cô và Tạ Vọng Ngôn đi nhà sách riêng với nhau!
Theo phản xạ, Ứng Già Nhược kéo tay Tạ Vọng Ngôn đang vươn lên lấy sách ở kệ trên, định trốn vào góc kệ sách.
Nhưng cô không chú ý, suýt chút nữa đâm sầm vào kệ sách, may mà Tạ Vọng Ngôn kịp thời nắm lấy cổ tay cô.
Thế là Ứng Già Nhược đâm thẳng vào lồng ngực cậu, qua lớp áo khoác đen vẫn có thể cảm nhận được những đường nét cơ bắp săn chắc bên trong.
“Ui… cứng quá.” Cô xoa chóp mũi đau nhức, đôi mắt xinh đẹp rơm rớm nước mắt vì đau, long lanh đến mê người.
Tạ Vọng Ngôn thuận thế một tay ôm cô vào lòng, vừa định hỏi: “Ứng…”
Ứng Già Nhược như mèo dựng tai cảnh giác, đồng thời đưa ngón trỏ lên môi cậu, hạ giọng: “Suỵt, có người quen.”
Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn đông cứng lại vài giây mới như nghe lọt lời cô, chậm rãi ngước mắt lên nhìn. Tùy Nhân và Chu Hiến Du đã đi đến khu vực này, dừng lại ở kệ sách thứ ba, chọn một cuốn sách rồi thoải mái đứng cạnh nhau thảo luận.
Cách bọn họ bốn dãy kệ sách.
Ở khoảng cách này nói nhỏ chắc sẽ không bị phát hiện, Ứng Già Nhược thu tay lại.
Tạ Vọng Ngôn khẽ cười nhạt: “Hai người họ một nam một nữ cùng đi nhà sách còn không sợ bị phát hiện, chúng ta trốn làm gì?”
Ứng Già Nhược thập thò ló đầu ra từ cánh tay cậu định quan sát tình hình: “Tất nhiên phải trốn rồi, mối quan hệ giữa chúng ta không thể để cho người khác biết được mà.”
Chu Hiến Du là một cái loa phường, nếu để cậu ta thấy cô đi cùng Tạ Vọng Ngôn thì chắc chắn cả trường sẽ biết, sóng gió trên diễn đàn mới lắng xuống được chút ít, cô không muốn vừa bước vào trường đã bị mọi người dòm ngó đâu.
Đuôi mắt dài của Tạ Vọng Ngôn rủ xuống, đáy mắt thoáng qua một tia gợn sóng.
Cậu tùy ý ấn đầu cô trở lại lồng ngực mình: “Đừng nhúc nhích, họ sắp đi qua đây rồi.”
Họ đang ở vị trí góc khuất, nhưng lỡ hai người kia đột nhiên rẽ vào hoặc nhìn qua kẽ hở giữa các kệ sách thì sao. Nghĩ đến đây, Ứng Già Nhược lập tức vùi mình vào ngực Tạ Vọng Ngôn không dám động đậy.
Thân hình mảnh mai của cô hoàn toàn bị cậu che lấp hết.
Trong không khí tràn ngập mùi giấy mực, khi ánh đèn đọc sách chiếu xuống, dường như ngay cả những trang giấy cũng bị hun nóng đến mức muốn tan chảy.
Tạ Vọng Ngôn trông có vẻ lạnh lùng bạc tình, vải áo trên người cũng mát lạnh nhưng lồng ngực cậu thực sự rất nóng, thân nhiệt hình như cao hơn người bình thường. Trán Ứng Già Nhược rịn một lớp mồ hôi mỏng, dính vào những sợi tóc tơ mềm mại trên trán.
Cô thẫn thờ nghĩ, trước đây họ chưa từng ôm nhau như thế này bao giờ, cả hai như hòa làm một dưới ánh đèn ấm áp.
Vài phút sau, cô hỏi nhỏ: “Họ đi chưa?”
“Chưa.”
Tạ Vọng Ngôn cậy mình cao nên che khuất hoàn toàn tầm nhìn của cô, cậu lười biếng nhướng mi, nhìn khu vực đó đã trống không, thong thả thông báo: “Họ đang nhìn về phía này.”
“Họ có thấy mặt tôi qua khe kệ sách không?”
“Để tôi che cho cậu.”
Tạ Vọng Ngôn dùng tập đề Vật lý mới chọn che đi khuôn mặt nhỏ của thiếu nữ.
Trán Ứng Già Nhược tựa vào hõm vai cậu, ngón tay nắm chặt vạt áo trước ngực cậu, rồi lí nhí khen: “Cậu tốt thật đấy.”
Thời gian ôm nhau càng lúc càng dài, Ứng Già Nhược cảm thấy mình như bị thấm đẫm bởi hương bạc hà núi tuyết trên người Tạ Vọng Ngôn.
Bạc hà dễ khiến mèo sinh ảo giác.
Nhưng không ai nói rằng con người cũng có phản ứng tương tự.
Nếu không, sao đầu óc cô lại choáng váng thế này cơ chứ.
Để tạo cảm giác không gian và ánh sáng mở, trong nhà sách bố trí rất nhiều gương trên tường, vô tình ghi lại rất rõ ràng khoảnh khắc họ đang ôm nhau.
*
Trên đường về, Ứng Già Nhược không nhịn được buôn chuyện với Tạ Vọng Ngôn: “Cậu nói xem hai người họ có phải đang lén lút yêu đương không?”
Nếu là người khác cô chắc chắn không tò mò.
Nhưng Tùy Nhân và Chu Hiến Du thì khác. Một người đứng hạng hai, một người đứng hạng ba trong lớp, là những học sinh xuất sắc chính hiệu, trông hoàn toàn không giống tuýp học sinh sẽ yêu sớm.
Một tay Tạ Vọng Ngôn đút túi quần, tay kia cầm túi giấy đựng sách vừa mua: “Cùng đi nhà sách là yêu nhau à?”
“Họ đi nhà sách cùng nhau luôn đấy, chắc chắn quan hệ không tầm thường.” Ứng Già Nhược “haizzz” một tiếng, vẻ mặt đầy tiếc nuối vì bỏ lỡ tin sốt dẻo của bạn học: “Biết thế lúc nãy tôi nên nghe lén xem họ nói gì.”
“Cậu có muốn nghe xem chính mình đang nói gì không?” Tạ Vọng Ngôn thong thả kéo dài giọng: “So với họ, cậu không thấy…”
Ứng Già Nhược tò mò hỏi: “Thấy gì?”
Tạ Vọng Ngôn không trả lời ngay.
Sau cơn mưa rào ẩm ướt buổi trưa, những hàng cây đa cổ thụ xanh mướt bên đường như được gột rửa, cành lá ánh lên màu xanh biếc, thỉnh thoảng có những giọt mưa còn đọng lại rơi xuống từ đầu lá như những viên ngọc trong suốt.
Vì yêu cái đẹp và để hợp với kiểu tóc, Ứng Già Nhược mặc một chiếc áo len trễ vai mỏng trông rất thoải mái, họa tiết dệt kim có thể nhìn thấy chiếc áo hai dây bên trong, gió lướt qua phác họa lên thân hình mảnh mai duyên dáng.
Cô vô thức rùng mình một cái.
Muốn đẹp mọi lúc thì luôn phải trả giá.
Tạ Vọng Ngôn đặt túi giấy đựng sách lên bậc thềm khô ráo, tiện tay cởi áo khoác ném cho Ứng Già Nhược, ngữ điệu còn lạnh hơn cả cơn mưa hôm nay: “Ứng Già Nhược, trông chúng ta còn giống đang lén lút yêu nhau hơn đấy.”
First Blood.
Ứng Già Nhược vật lộn chui ra khỏi chiếc áo khoác từ trên trời rơi xuống trùm kín đầu mình, mất vài giây mới phản ứng lại với câu nói đó: “Ai lén lút yêu đương với cậu chứ!”
Chiếc áo khoác đen Tạ Vọng Ngôn mặc hôm nay làm nổi bật nước da trắng nhạt hơi ốm yếu của cậu, nhưng khi cởi ra để lộ cánh tay mặc áo thun ngắn tay bên trong, có thể thấy rõ đường nét cánh tay săn chắc đẹp đẽ, những thớ cơ uốn lượn đầy sức mạnh trẻ trung. Cậu cúi người xách túi sách nặng trĩu lên một cách dễ dàng rồi tiếp tục bước đi.
“Tạ Vọng Ngôn, cậu nói cho rõ xem nào!”
Cô theo thói quen khoác áo của cậu lên người rồi đuổi theo.
Tạ Vọng Ngôn thản nhiên hỏi vặn lại: “Không phải cậu à?”
“Tất nhiên không phải rồi!”
“Thế sao cậu phải chột dạ?”
Double Kill.
Ứng Già Nhược cứng họng, nhất thời không tìm được lời phản bác.
Một lát sau, Tạ Vọng Ngôn gọi tên cô bằng giọng điệu lười biếng: “Ứng Già Nhược.”
Cô vẫn đang vắt óc suy nghĩ cách phản công chí mạng, ngơ ngác nhìn cậu.
Tạ Vọng Ngôn không nhanh không chậm nhắc: “Mặc ngược áo rồi kìa.”
Triple Kill.
Bé chim cánh cụt gục ngã tại chỗ.
*
Ứng Già Nhược không ngờ chuyện đi mua sách với Tạ Vọng Ngôn vẫn còn chương tiếp theo.
Sáng thứ Hai sau giờ tự học, Tùy Nhân cầm ly sữa đậu nành nóng hổi ngồi vào chỗ của Tưởng Tâm Nghi: “Mọi người đoán xem thứ Bảy tuần trước tớ đã thấy ai ở nhà sách nào!”
Ứng Già Nhược đang một tay chống cằm, một tay múa bút viết nhanh bài văn cổ.
Nghe thấy lời này, đầu ngón tay cô giật mình dùng lực mạnh đến mức làm má mình hằn lên một vết đỏ.
Tùy Nhân không úp mở mà nói tiếp: “Là Tạ Vọng Ngôn đấy.”
Tưởng Tâm Nghi: “Hạng nhất khối đi nhà sách là chuyện bình thường mà.”
“Vấn đề không nằm ở chỗ cậu ấy đi nhà sách, mà là tớ thấy cậu ấy đang ôm một cô gái ở góc kệ sách.” Tùy Nhân cố ý hạ giọng: “Chắc là bạn gái đấy.”
“Shhhh…”
Ba tiếng hít khí lạnh vang lên.
Đó là Tưởng Tâm Nghi, Chu Nhiễm và… đương sự Ứng Già Nhược.
Không phải chứ.
Ứng Già Nhược trố mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Tùy Nhân: Tớ còn chưa kịp hóng chuyện của cậu với Chu Hiến Du, sao cậu đã hóng chuyện của tớ với Tạ Vọng Ngôn rồi?
Thích buôn chuyện là bản năng của thiếu nữ, không phân biệt tính cách, trừ khi không gặp được chuyện khiến mình hứng thú.
Tùy Nhân đã minh họa rất rõ điều này.
Thấy Ứng Già Nhược cũng có vẻ hứng thú, Tùy Nhân hỏi: “Cậu cũng thấy sốc đúng không?”
Ứng Già Nhược do dự vài giây: “Thật hả?”
Trong lòng thì sụp đổ: Chẳng phải cô đã kịp kéo Tạ Vọng Ngôn đi trốn rồi sao, sao vẫn bị Tùy Nhân nhận ra thế này?
Tin tốt là…
Tùy Nhân chỉ nhận ra Tạ Vọng Ngôn, hình như không nhận ra cô.
Ứng Già Nhược đứng ở “góc nhìn của thượng đế” để tái hiện lại hiện trường, cuối cùng phát hiện ra lúc đó cô chỉ nghĩ đến chiều cao của mình mà quên mất Tạ Vọng Ngôn.
Dáng người và bóng lưng của tên này cực kỳ dễ nhận diện, bạn cùng lớp gặp nhau hằng ngày thì chỉ cần liếc mắt là nhận ra cũng không có gì lạ.
Sơ suất quá!
Tạ Vọng Ngôn rảnh rỗi quá hay sao mà lớn lên cao thế không biết?
Tùy Nhân gật đầu: “Đúng vậy.”
Bên cạnh, Tưởng Tâm Nghi và Chu Nhiễm phấn khích che miệng, muốn hét lên.
Nhất là sau khi Tạ Vọng Ngôn ra mặt vì Ứng Già Nhược lần trước, hình tượng của cậu trong mắt họ đã thay đổi rất nhiều, từ một nhân vật “hạng nhất cách biệt”, “hào quang của Minh Thụy”, “máy từ chối lời tỏ tình” một nhân vật phong vân của trường với đủ loại hào quang đã trở nên cụ thể hơn.
Mọi người như nhìn thấy được gương mặt thật của vị thần ẩn sau ánh hào quang.
Cậu cũng như bao nam sinh trung học khác, có hỉ nộ ái ố, biết học cũng biết đánh nhau.
Thậm chí còn…
Đi nhà sách với bạn nữ, lại còn ôm nhau rất lâu!!!
“Những cô gái trong trường đang thầm thương trộm nhớ Tạ Vọng Ngôn chắc khóc hết nước mắt mất.”
Tưởng Tâm Nghi phấn khích xong liền lên ngay diễn đàn trường. Với tố chất của một người làm truyền thông tương lai, thấy tin sốt dẻo là phải dũng cảm chia sẻ.
#Tin shock! Bạn gái của hotboy lần đầu lộ diện…#
Giây tiếp theo.
Điện thoại của cô nàng bị giữ lại. Tưởng Tâm Nghi nhìn theo bàn tay thon dài xinh đẹp đó.
Ứng Già Nhược mặt mày nghiêm nghị: “Đừng đăng.”
Tưởng Tâm Nghi: “Sao… sao thế?”
“Là một nhà báo tương lai, trước khi đăng tin thì phải xác minh trước đã, cậu quên rồi à?” Ứng Già Nhược thận trọng nhắc nhở: “Lỡ đâu người cậu ta ôm không phải bạn gái, mà là bạn bè hoặc em gái thì sao…”
Tưởng Tâm Nghi nhìn cô: Cũng có lý, nhưng nếu nhớ không nhầm thì cô nàng chỉ định đăng một mẩu tin đồn trên diễn đàn thôi mà.
Lúc này Tùy Nhân như tự lẩm bẩm: “Nhưng chẳng có em gái hay bạn thân nào lại ôm kiểu đó cả.”
Cô nàng miêu tả lại tư thế ôm lúc đó.
Rất…
Thân mật.
Cán sự môn Văn suy nghĩ hồi lâu mới tìm được từ thích hợp đê miêu tả, cuối cùng mắt sáng lên: “Là kiểu bầu không khí tràn ngập bong bóng màu hồng ấy.”
Ứng Già Nhược lặng lẽ tự vấn: Sau này tuyệt đối không mặc chiếc áo len dệt kim phối màu hồng trắng của hãng L đó nữa.
Cô và Tạ Vọng Ngôn ôm nhau kiểu thanh mai trúc mã trong sáng như vậy mà cũng bị người ta nhìn ra bong bóng màu hồng.
Tùy Nhân có chút lo lắng: “Nhưng mà đúng là đừng đăng thật, lỡ đâu lúc đó Tạ Vọng Ngôn cũng thấy tớ, rồi lỡ cậu ấy thấy bài đăng thì biết ngay là tớ nói thì sao. Bạn cùng lớp gặp nhau ngại lắm.”
Tưởng Tâm Nghi tiếc nuối thoát khỏi diễn đàn.
Ứng Già Nhược thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục viết bài nhưng hai tai vẫn dựng lên nghe ngóng.
Chu Nhiễm nãy giờ im lặng chợt nhìn cô vẻ suy tư.
Ngưỡng mộ kẻ mạnh cũng là bản năng của con người.
Tưởng Tâm Nghi đổi chủ đề sang buổi lễ tuyên thệ chiều nay rồi kể về lịch sử huy hoàng của Tạ Vọng Ngôn, giấy khen nhiều đến mức có thể trải ra lót giường được.
Thảo nào Hiệu trưởng quyết tâm bắt cậu lên phát biểu.
Ứng Già Nhược suýt không nhịn được phản bác, nhưng lúc này không dám nói ra: Cậu ta chẳng dùng giấy khen lót giường đâu.
Tạ Vọng Ngôn có một phòng riêng để cất giữ giấy khen, cúp và huy chương từ nhỏ đến lớn.
Không hề để trong phòng ngủ.
Hỏi thì cậu bảo mấy thứ đó có hàm lượng formaldehyde vượt chuẩn, ảnh hưởng đến sự phát triển của cậu.
Được rồi…
Chuyện này…
Hiện tại Tạ Vọng Ngôn đúng là phát triển rất tốt.
Hơn nữa cậu vẫn đang trong giai đoạn phát triển nhỉ?
Sau này không lẽ còn… Trong đầu cô vô thức hiện lên đoạn video đó.
Xùy! Ứng Già Nhược, tự trọng đi!
Không được thèm khát cơ thể của anh trai thanh mai trúc mã đâu đấy!
*
Hai giờ chiều, buổi lễ tuyên thệ 100 ngày bị hoãn hơn một tuần cuối cùng cũng diễn ra.
Địa điểm: Sân vận động trường.
Nhân vật chính: Toàn bộ học sinh và giáo viên khối 12.
Nội dung chính: Chiêm ngưỡng phong thái diễn thuyết của nhân vật phong vân số một của trường Tạ Vọng Ngôn, à không, cổ vũ tinh thần thi đại học.
Hàng nữ sinh lớp 12A7 và hàng nam sinh lớp 12A8 xếp song song, bên cạnh Ứng Già Nhược vừa khéo chính là Lục Kỳ Diên.
Trên sân khấu, lãnh đạo nhà trường lần lượt phát biểu cổ vũ sĩ tử, các quy trình diễn ra trơn tru. Dưới sân, các sĩ tử bị cổ vũ đến mức buồn ngủ, cố gượng đứng nghe chứ không nằm lăn ra đất.
Cũng có những bạn học tích cực tranh thủ cơ hội này để học từ mới, học thuộc lòng, Ứng Già Nhược tất nhiên cũng không lãng phí thời gian.
Từ góc nhìn của Lục Kỳ Diên có thể thấy Ứng Già Nhược đang cầm một cuốn sổ tay nhỏ bằng bàn tay ghi lại những câu Vật lý làm sai, hàng mi cong thỉnh thoảng chớp chớp như đang vắt óc suy nghĩ xem câu này sai ở đâu.
Lục Kỳ Diên nhìn cô một lúc, rồi nhìn đề bài một lúc, sau đó khẽ nói: “Bài này trước hết phải giả sử điểm thấp nhất của chuyển động của quả cầu…”
Ứng Già Nhược bừng tỉnh, cô hơi ngẩng đầu: “Cảm ơn…”
Đập vào mắt cô là gương mặt tuấn tú của một bạn nam trông có vẻ quen quen, đúng rồi, là “số 18” duy nhất bị Tạ Vọng Ngôn xé làm đôi.
“Bạn học Lục.”
Lục Kỳ Diên có chút ngạc nhiên: “Cậu biết tớ à?”
“Hạng nhì môn Vật lý, tất nhiên là biết rồi.” Ứng Già Nhược cực kỳ tôn trọng những bạn học giỏi Vật lý.
Không lâu sau cuối cùng cũng đến phần đại diện học sinh ưu tú phát biểu.
Vừa nghe đến phần này, toàn bộ học sinh bên dưới lập tức tỉnh táo hẳn.
Cả trường đều biết, đại diện lần này là Tạ Vọng Ngôn!
Phía dưới sân khấu, thầy Hứa cố gắng dặn dò Tạ Vọng Ngôn: “Đừng có tùy hứng phát biểu, nhất định phải đọc theo bản thảo thầy viết và thầy Điền đã sửa lại, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót.”
Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn lướt qua phía dưới đài, khựng lại vài giây, hiếm khi có vẻ hơi lơ đãng: “Vâng, em biết rồi.”
Sau đó cậu bước thẳng lên sân khấu.
Thầy Hứa nhìn bóng lưng bình tĩnh nhưng sắc sảo của Tạ Vọng Ngôn, thở phào nhẹ nhõm. Nhất định sẽ không có vấn đề gì đâu, Tạ Vọng Ngôn là học sinh xuất sắc nhất trong hai mươi năm làm nghề của ông mà!
Giây tiếp theo.
Thầy Hứa nhìn thấy bài diễn thuyết vẫn đang nằm trong tay mình.
Mắt tối sầm lại.
!!!
Tạ Vọng Ngôn bước lên từ bậc thang bên cạnh sân khấu, đứng giữa bục diễn thuyết, tấm phông nền lòe loẹt phía sau không những không làm lu mờ đi phong thái của cậu mà còn tôn lên những ưu điểm của cậu.
Bộ đồng phục mùa xuân cũng không che nổi vai rộng eo thon chân dài, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo đến mức khó tin. Mái tóc đã được thầy Điền nhờ giáo viên dạy nhạc có gu thẩm mỹ tốt nhất trường tạo kiểu kỹ lưỡng, phần tóc mái hơi dài được vuốt ngược ra sau, để vài sợi tóc rủ xuống trán, vừa có vẻ lộn xộn trẻ trung của thiếu niên, vừa có sự quý phái của người trưởng thành.
Quan trọng hơn là kiểu tóc ấy để lộ ra hoàn toàn ngũ quan không tì vết của cậu.
Sân vận động vốn im lặng đến mức ngột ngạt bỗng chốc như ấm nước sôi, lập tức bùng nổ và nhanh chóng lan rộng toàn trường.
Ngay cả Ứng Già Nhược cũng nghe thấy tiếng những bạn nữ không kìm được sự phấn khích: “Trời ơi Tạ Vọng Ngôn đẹp trai quá, đẹp đến mức cứ như không cùng một tầng đồ họa với các nam sinh khác vậy!”
“Đẹp trai kiểu sắc sảo thật đấy, hoàn toàn không có góc chết, cũng không có khuyết điểm nào luôn!”
“Ước gì thời trung học có một người bạn trai như vậy! Có chết cũng không hối tiếc!”
Dù Tạ Vọng Ngôn rất nổi tiếng trong trường nhưng vì cậu thường ngày rất kín tiếng nên nhiều bạn nữ thực tế chưa từng được nhìn gần cậu, hầu hết chỉ thấy qua những tấm ảnh chụp trộm mờ mờ trên diễn đàn hoặc ảnh thẻ treo trên bảng danh dự. Lúc này nhìn người thật còn đẹp hơn ảnh, khó tránh khỏi kinh ngạc như thấy thần tiên.
Các nam sinh khác thì tự an ủi: Thỉnh thoảng yêu mấy người như bọn họcũng được mà?
Nhưng
Sau khi nhìn lên Tạ Vọng Ngôn trên sân khấu.
Sự an ủi duy nhất của họ là: Chỉ còn ba tháng nữa thôi là họ sẽ thoát khỏi cái bóng của Tạ Vọng Ngôn để lên đại học yêu đương rồi!
Họ chân thành cầu nguyện trên đại học đừng có “Tạ Vọng Ngôn” thứ hai.
Nếu có thì cầu mong người đó đã có bạn gái rồi!
Đừng giống như Tạ Vọng Ngôn, yêu sớm là chuyện thú vị thế này mà cậu ta chết cũng không chịu yêu.
Tạ Vọng Ngôn thong thả điều chỉnh độ cao của micro, hàng mi dày rủ xuống, ánh mắt hơi lạnh vô tình nhìn xuống dưới, rồi bỗng nhiên dừng lại vài giây như không có ai xung quanh, vẻ mặt có chút không hài lòng.
Vài giây này khiến tim Ứng Già Nhược suýt ngừng đập:
Giữa bàn dân thiên hạ cậu nhìn tôi làm gì?
Quên mất mối quan hệ “cấm kỵ” không thể công khai của chúng ta rồi à!
May mà lớp họ đông người, ai không biết thì chỉ nghĩ cậu đang nhìn lớp mình thôi.
Ứng Già Nhược tự an ủi mình như vậy, nhưng Lục Kỳ Diên cũng là nam sinh và đang thầm mến cô lại nhạy cảm nhận ra ánh mắt của Tạ Vọng Ngôn.
Cậu ta giả vờ tò mò hỏi: “Cậu và Tạ Vọng Ngôn có hiềm khích gì hả?”
Ứng Già Nhược ngước mắt nhìn lên bục diễn thuyết.
Chàng trai trên sân khấu cao ráo thanh mảnh, cao hơn hẳn vị lãnh đạo trường vừa phát biểu xong, hai người họ đứng cùng một khung hình trông rất khập khiễng.
Cộng thêm ngoại hình quá đỗi xuất chúng, đôi môi mỏng và nhạt màu, mang lại cho người ta cảm giác bạc tình và quá đỗi sắc bén.
Tâm trạng vốn đang vui vẻ vì giải được câu hỏi khó của Ứng Già Nhược bỗng thấy hơi buồn bực:
Ai biết thì nói là trường mời đại diện học sinh ưu tú phát biểu để cổ vũ tinh thần cho các sĩ tử, ai không biết còn tưởng thầy Điền định treo biển cho Tạ Vọng Ngôn để bán thân nữa đấy.
Vài giây sau, Ứng Già Nhược mới thong thả trả lời: “Không, tớ với cậu ta không thân quen lắm.”
Hết chương 14
Dông dài:
Cả nhà cho mình xin phép đây là chương cuối của tuần này nha ạ. Chương này siêu dàiiii, với cả có một vài vấn đề liên quan đến raw mà mình đang tìm cách giải quyết nên tiến độ không được đảm bảo. Mọi người thông cảm giúp mình nha :((((
