Chương 13: “Nhắm mắt lại đi, chăm chỉ học tập sẽ có thưởng.”
Chuyển ngữ: @motquadao
Lớp 12A7, giờ ra chơi lớn.
Giờ ra chơi lớn ở trường trung học số 1 Minh Thụy rất dài, tận ba mươi phút.
Sau khi buổi thể dục giữa giờ kết thúc, các bạn học không tận dụng thời gian còn lại để ngủ bù hay ra ngoài vận động mà cực kỳ ăn ý trở về lớp tám chuyện rôm rả.
Trần Kinh Tứ nhắc đến kết quả xử phạt của nhà trường đối với đám học sinh lớp thể thao kia, cảm thấy cực kỳ hả hê: “Ngoài việc bị chịu án kỷ luật ra, bọn Kỷ Tịch còn bị phạt quét dọn toàn bộ nhà vệ sinh trong trường. Thầy Điền bảo bọn họ chẳng phải rất thích hút thuốc trong nhà vệ sinh sao, vậy thì cho bọn họ vừa dọn vừa hút cho đã đời luôn, hahahaha, đã cái nư.”
“Còn Tạ Vọng Ngôn thì sao, cậu ấy có bị phạt thêm gì không?”
“Có chứ.”
“Vãi, trường làm thế thì mất mặt quá rồi. Hạng nhất khối trừ gian diệt ác mà còn phải chịu kỷ luật thì thôi đi, dù gì cũng có động tay thật, nhưng mà còn phạt thêm nữa. Tôi tuyệt đối không cho phép anh Tạ công đức vô lượng của chúng ta đi dọn nhà vệ sinh đâu! Hay là lớp mình học theo các cụ ngày xưa làm đơn trình bày nguyện vọng của toàn dân không, tôi nguyện là người đầu tiên lăn dấu tay!” Cán sự học tập Chu Hiến Du không kìm được mà đứng hẳn lên ghế hô hào.
Hồi cấp hai, Chu Hiến Du cũng là hạng nhất khối, nhưng sau khi lên trung học, hạng nhất khối bị cướp mất đã đành, ngay cả hạng nhất lớp cũng không đứng nổi lần nào, bị đè bẹp dí không ngóc đầu lên được. Lúc đầu cậu ta cũng không phục lắm…
Nhưng sau này “vì hận mà yêu”, cậu ta đã trở thành một “fan thành tích” chính hiệu của Tạ Vọng Ngôn. Chỉ cần thành tích của Tạ Vọng Ngôn không rơi khỏi thần đài, thì “tòa tháp” đức tin của Chu Hiến Du sẽ không bao giờ sập.
Trần Kinh Tứ xua tay: “Không đến mức đó, không đến mức đó đâu. Hình phạt của anh Tạ không phải dọn nhà vệ sinh, nói ra thì hơi buồn cười, nhưng lại là hình phạt mà mọi người rất mong chờ được thấy đấy!”
Chu Nhiễm không chịu nổi cái kiểu úp úp mở mở của Trần Kinh Tứ: “Rốt cuộc là gì thế?”
Trần Kinh Tứ nén cười: “Thầy Điền phạt anh Tạ phải đứng trước toàn thể giáo viên và học sinh toàn trường để phát biểu vào lễ tuyên thệ thứ Hai tuần sau. Chủ đề bài diễn thuyết là: Ước mơ dẫn lối, bản ngã là đích về (*) – Tôi đã duy trì vị trí hạng nhất khối cách biệt tại ngôi trường trung học số 1 Minh Thụy cạnh tranh khốc liệt này như thế nào.”
(*) Câu gốc là Dĩ mộng vi mã, dĩ ngã vi chung (Lấy mộng làm ngựa, lấy bản thân tôi làm đích đến) mang ý nghĩa dùng ước mơ làm phương tiện để lên đường và lấy bản thân làm đích đến duy nhất của hành trình đó.
Nguồn cơn là do lúc đó mấy tên học sinh lớp thể thao nhận được hình phạt là phải quét dọn nhà vệ sinh thì cảm thấy uất ức, chất vấn thầy Điền có phải đang bao che cho học sinh giỏi không, tại sao không bắt Tạ Vọng Ngôn đi quét nhà vệ sinh cùng bọn họ.
Thầy Điền thà tự mình đi quét nhà vệ sinh chứ tuyệt đối không cho phép “ánh hào quang của Minh Thụy” đi làm việc này được. Đúng lúc này thầy nảy ra ý tưởng, chợt nhớ tới việc sáng sớm nay Hiệu trưởng giao phó nhiệm vụ tiếp tục làm công tác tư tưởng cho Tạ Vọng Ngôn.
Thế là… một mũi tên trúng hai đích.
Hình phạt đã đưa ra, mà nhiệm vụ của Hiệu trưởng cũng hoàn thành.
“Cười chết mất, vậy là sáng nay anh Tạ của chúng ta đã từ chối Hiệu trưởng à, đỉnh thật!”
“May mà từ chối, không thì phải đi dọn nhà vệ sinh rồi hahahaha. Mà công nhận, không biết vị lãnh đạo thần thánh nào nghĩ ra cái chủ đề diễn thuyết này nữa.”
“Thầy Điền anh minh, sau này em sẽ không gọi thầy là bánh Donut nữa.”
Thầy Điền là một người đàn ông trung niên gần năm mươi tuổi, dáng người không cao, cực kỳ yêu quý mấy sợi tóc còn sót lại và thường cuộn chúng thành vòng ở phía ngoài. Nam sinh ở độ tuổi này đều cao, mỗi lần gặp thầy Điền, nhìn từ trên xuống thấy kiểu tóc của thầy rất giống bánh Donut, thế là mấy cậu chàng nghịch ngợm lén đặt cho thầy biệt danh này.
Hồi trước trên diễn đàn trường còn có một bài đăng khẳng định rằng:
Một thầy giám thị không có biệt danh thì không phải là một thầy giám thị “đạt chuẩn”.
Bài đăng đó đã đạt thành tựu bị xóa trong vòng mười phút, đến nay vẫn chưa có bài nào phá được kỷ lục.
“Hahahahaha.” Mọi người đều biết đến câu chuyện này nên cười vang cả một góc lớp.
Sau khi cười xong, Chu Nhiễm quay người định buôn chuyện với Ứng Già Nhược, không ngờ hàng ghế sau chỉ có một mình Tưởng Tâm Nghi: “Bạn cùng bàn của cậu đâu rồi?”
Tưởng Tâm Nghi ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, mặt đầy ngơ ngác: “Hết giờ thể dục giữa giờ là không thấy cậu ấy đâu rồi.”
*
Căn cứ bí mật số 2, sân thượng.
Sân thượng vốn được thiết kế để xây thành một khu vườn trên mái, nhưng sau này do kinh phí có hạn nên rơi vào trạng thái nửa bỏ hoang. Nhà trường để đề phòng học sinh nghĩ quẩn nhảy lầu nên gần như khóa cửa quanh năm.
Tạ Vọng Ngôn có chìa khóa sân thượng. Ừm, đặc quyền của hạng nhất khối đấy.
Chỉ cần nói muốn có không gian yên tĩnh trong giờ nghỉ, nhà trường rất sẵn lòng tạo điều kiện, chỉ hy vọng cậu học tập thật tốt để đem vinh quang về cho trường.
Nào ai biết được, hạng nhất khối đến đây chưa bao giờ là để học bài…
Hôm nay phòng nhạc có hoạt động nên bọn họ đổi địa điểm “vụng trộm”.
Ứng Già Nhược hiếm khi lên sân thượng, tò mò nhìn xuống dưới. Những cụm hoa mộc lan lớn đang nở rộ bên cạnh hồ Uyên Ương Hoang.
Thực ra trước đây hồ nước này tên là hồ Uyên Ương, có nuôi uyên ương thật. Nhân viên phụ trách dù đã chăm sóc rất tỉ mỉ nhưng lũ uyên ương cứ trông như sắp chết đến nơi, nhà trường đành phải khẩn cấp làm đơn bàn giao cho cơ quan bảo tồn động vật.
Có lẽ là do phong thủy và năng lượng của trường quá sắc bén, không hợp nuôi thú nhỏ hay sao, tóm lại là sau này nuôi con gì chết con nấy, ngay cả rùa cũng không sống quá nửa năm, thế là hồ nước này bị bỏ trống.
Ngược lại, địa điểm này lại thu hút những cặp đôi yêu sớm đến đây hẹn hò lén lút. Thầy Điền lúc rảnh rỗi rất thích đến đây bắt “uyên ương hoang”. Thế là bị mọi người gọi vui là hồ Uyên Ương Hoang.
Đặc biệt là vào giờ ra chơi lớn, giờ nghỉ trưa hay giờ tự học buổi tối, “uyên ương hoang” xuất hiện rất nhiều. Trong lúc Ứng Già Nhược ghé cái đầu nhỏ nhìn xuống, cô đã bắt quả tang được vài đôi.
Tạ Vọng Ngôn đang lười biếng tựa lưng vào ghế dài, xem bài kiểm tra Vật lý tiết trước của Ứng Già Nhược.
Sau khi dùng ánh mắt bắt hết “uyên ương hoang”, Ứng Già Nhược ngồi xuống bên cạnh. Nhìn góc nghiêng khuôn mặt của Tạ Vọng Ngôn càng có vẻ lạnh lùng dưới bóng cây ngô đồng, cái miệng nhỏ của cô cũng không để yên: “Tại sao hôm nay cậu lại đánh nhau? Có bị thương không? Thầy giáo nói thế nào? Có bị kỷ luật không?”
Tạ Vọng Ngôn duỗi đôi chân dài, lười nhác gác cạnh chân cô: “Bọn chúng đáng bị đánh, không sao hết.”
Ứng Già Nhược đứng về phía Tạ Vọng Ngôn vô điều kiện, cô cũng tin rằng cậu sẽ không thực sự đánh người vô cớ, nhất là khi ấn tượng của cô về mấy nam sinh thể thao đó thực sự rất tệ.
Ánh mắt cô dừng lại trên bàn tay cậu đang đặt hờ trên đầu gối. Các đốt ngón tay thon dài, nước da trắng lạnh như ngọc khắc, mang theo vẻ quý phái, tự tin của một người sống trong nhung lụa.
Trong đầu cô không tự chủ được mà hiện lên cảnh tượng cậu đánh nhau. Chính đôi bàn tay này đã đánh cho sáu tên nam sinh thể thao to cao lực lưỡng kia nằm bò không dậy nổi.
Ứng Già Nhược hiểu rõ cảm giác áp bức khi bị mấy người đó quây lại mạnh đến mức nào, vì chính cô đã từng trải qua.
Hơn nữa, cái dáng vẻ bình tĩnh của Tạ Vọng Ngôn sau khi đánh nhau xong trông đẹp trai chết đi được!
Ứng Già Nhược nhìn cậu suy nghĩ vài giây, sau đó lấy điện thoại ra bật chế độ quay phim: “Để tôi quay phim làm kỷ niệm cho đại soái ca Tạ hôm nay dũng mãnh một chọi sáu lại còn thắng đẹp nhé! Mau phát biểu cảm nghĩ của người chiến thắng đi!”
Tạ Vọng Ngôn vẫy vẫy bài kiểm tra trong tay, điềm nhiên phát biểu: “Tiến bộ rất nhiều.”
Ứng Già Nhược nghe thấy lời khen thì theo bản năng cong mắt cười, sự chú ý bị dời đi: “Tối qua trước khi đi ngủ , trong đầu tôi vẫn còn ôn lại mấy bài tập cậu ra hôm trước đấy, hôm nay thi vào hết luôn.”
Đề hôm nay thầy giáo ra cũng là những dạng bài mà các bạn học dễ làm sai trong kỳ thi thử lần một. Ứng Già Nhược nhờ được Tạ Vọng Ngôn cho “farm” trước nên điểm kiểm tra rất đẹp.
Tạ Vọng Ngôn thong thả đứng dậy, bước tới trước mặt cô: “Nhắm mắt lại đi, chăm chỉ học tập sẽ có thưởng.”
Ứng Già Nhược từ nhỏ đã thích chơi trò này, lập tức nhắm mắt lại. Một tay cô vẫn cầm điện thoại quay phim, tay kia xòe ra: “Thưởng gì thế?”
Gương mặt tuấn tú không tì vết của Tạ Vọng Ngôn dưới bóng cây ngô đồng đung đưa dần dần phóng đại trong màn hình điện thoại mà Ứng Già Nhược đang giơ lên.
Mà bàn tay mới vài tiếng trước còn bẻ trật khớp xương người ta, lúc này đang cầm một chiếc kẹp tóc nhỏ nhắn tinh xảo hình chùm nho, cẩn thận kẹp lên tóc mái của thiếu nữ.
Vài giây sau.
Ứng Già Nhược không cảm thấy có vật gì được đặt vào lòng bàn tay mình. Ngược lại, phần tóc mái hơi dài trước trán bị thứ gì đó nhẹ nhàng kẹp lại, vén ra sau tai.
Trên sân thượng trường học đầy sắc xuân và màu xanh mướt, tiếng gió dường như đột ngột ngừng lại. Cả thế giới chỉ còn nghe thấy tiếng ma sát nhỏ xíu khi cậu vén tóc cho cô.
Cổ tay cô khẽ run lên, hàng lông mi cong vút cũng run theo.
Chưa đợi Ứng Già Nhược kịp định thần, Tạ Vọng Ngôn đã đón lấy điện thoại từ tay cô, xoay ngược camera lại, từ tốn nói: “Mở mắt ra.”
Ánh mắt Ứng Già Nhược dừng lại trên màn hình, sau đó như một thước phim quay chậm mà mở to mắt. Đôi mắt hồ ly cực kỳ quyến rũ biến thành đôi mắt tròn non nớt, giống hệt như bản thu nhỏ của một Ứng Già Nhược ngày bé.
Chỉ thấy một chiếc kẹp tóc mới tinh chưa từng thấy được kẹp ở một bên mái tóc búi thấp lỏng lẻo của cô. Trên kẹp tóc là một chùm nho trong suốt lấp lánh màu tím nhạt, vô cùng xinh đẹp.
Ứng Già Nhược vừa bất ngờ vừa thích thú, đưa tay lên sờ thử: “Cậu mua ở đâu đấy?”
Mấy ngày nữa là sinh nhật Tưởng Tâm Nghi, vừa hay cô chưa nghĩ ra tặng quà gì.
Tạ Vọng Ngôn nhìn biểu cảm của cô là biết cô đang nghĩ gì. Trước khi tắt màn hình điện thoại, cậu thuận tay ấn dừng quay rồi mới hờ hững đáp: “Rảnh quá nên làm để giết thời gian.”
“Chỉ có duy nhất cái này thôi.”
Ứng Già Nhược hết cười nổi: “…”
Học sinh lớp 12 nhà người ta hận không thể biến một phút thành một trăm phút để dùng, còn Tạ Vọng Ngôn thì thời gian nhiều đến mức cần phải “giết”.
Nhưng nể tình phần thưởng bất ngờ này.
Cô chọn tha thứ.
Cô lại chạm vào chùm nho nhỏ một lần nữa.
Giờ nghỉ trưa, Tưởng Tâm Nghi cũng không nhịn được mà đưa tay sờ thử: “Đẹp quá đi mất, tớ nhớ buổi sáng cậu vẫn chưa đeo cái kẹp này mà.”
Ứng Già Nhược như bị lây nhiễm phẩm chất ưu tú “gặp biến không hoảng” của Tạ Vọng Ngôn, điềm tĩnh đáp: “Tớ đeo từ sáng rồi, cậu không để ý thôi.”
Cô không nói dối, đúng là sau giờ ra chơi lớn buổi sáng là cô đã đeo rồi, nhưng vì đeo ở phía gần cửa sổ, mà Tưởng Tâm Nghi ngồi phía hành lang nên không thấy.
Tưởng Tâm Nghi bắt đầu nghi ngờ thị lực của mình: “Cái kẹp đẹp thế này mà tớ lại không thấy sao…”
Ứng Già Nhược cảm thán: “Là do cậu học tập chăm chỉ quá đấy.”
Tưởng Tâm Nghi, người vừa đọc cuốn《Giải trí đến chết》 suốt cả buổi sáng, chột dạ ho khan: “Chắc là vậy đó.”
“Thế cậu mua ở đâu vậy?” Tưởng Tâm Nghi thực sự rất thích kiểu kẹp tóc này.
Ứng Già Nhược hơi dùng lực, khóe môi vô thức nhếch lên một chút: “Tớ không mua, người nhà làm đấy.”
Vừa nhắc đến người nhà thì người nhà tới thật.
Trên đường đi mua ruột bút ở căng tin, Ứng Già Nhược bất ngờ nhìn thấy dì Sở, trong mắt cô thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Vẫn đang trong giờ nghỉ trưa, sân trường vô cùng náo nhiệt. Học sinh xách cơm hộp, cầm đồ uống đi lại khắp nơi. Hầu hết mọi người đều mặc đồng phục mùa xuân màu đen trắng, trông như lạc vào thế giới kịch câm.
Vì thế, dì Sở trong bộ đồ vest nữ màu vàng nhạt giống như một giọt màu rơi vào thế giới đen trắng.
Vừa rời khỏi tòa nhà Minh Đức, Sở Linh Uyên đã không ngừng giáo huấn con trai: “Tạ Vọng Ngôn, con thật sự làm mẹ mất hết mặt mũi!”
“Lần đầu tiên trong đời bị gọi phụ huynh mà lại không phải vì yêu sớm, làm mẹ mừng hụt một phen.”
Bà còn cố ý trang điểm và mặc bộ đồ thời thượng nhất vì sợ để lại ấn tượng không tốt cho phụ huynh nhà bên.
Tạ Vọng Ngôn để áo khoác đồng phục mở hờ tùy ý, cà vạt bên trong cũng không thắt chỉnh tề, lững thững đi sau mẹ nửa bước chân: “Không thể để mẹ được gặp mặt thông gia ngày hôm nay như ý muốn, con trai thật là bất hiếu quá.”
Sở Linh Uyên bị cậu làm cho nghẹn lời,tận tình khuyên nhủ: “Suốt ngày chỉ biết học với hành, con đã bị việc học làm trì hoãn chuyện yêu sớm rồi. Đừng để việc học làm lỡ mất tuổi mười tám đẹp nhất để có một mối tình thuần khiết nữa.”
“Học hành thì mấy tuổi chẳng học được, bảy tám mươi tuổi vẫn có thể vào đại học cho người già, nhưng tuổi mười tám chỉ có 365 ngày thôi, lãng phí một ngày là trôi qua một ngày. Mẹ cũng muốn vì con cái yêu sớm mà bị mời phụ huynh, nếu không thì sự nghiệp làm phụ huynh của mẹ sẽ không hoàn hảo!”
Giọng Tạ Vọng Ngôn nhàn nhạt: “Thưa Sở phu nhân, tư tưởng giác ngộ của mẹ thấp quá, việc quan trọng nhất của học sinh trung học là học tập.”
“Mẹ đừng nói mấy lời này với Ứng Già Nhược.”
Ứng Già Nhược dễ tin lời lắm.
Mẹ Sở với tư tưởng giác ngộ thấp cạn lời: “Bản thân mình không yêu đương còn không cho phép Già Già yêu đương.”
“Sao con lại gia trưởng thế hả!”
Tạ Vọng Ngôn coi đó là chuyện đương nhiên: “Vâng, không cho phép.”
Sở Linh Uyên lười quản đứa con trai đầu óc không thông suốt này, dư năng lượng không có chỗ xả, thế mà đi đánh nhau với người ta, cũng may là còn biết ra tay chừng mực.
Mẹ Sở chuyển chủ đề: “Già Già xinh như thế, ở trường chắc có nhiều cậu nhóc theo đuổi lắm nhỉ…”
Chưa đợi Tạ Vọng Ngôn trả lời, mắt Sở Linh Uyên đã sáng lên: “Mẹ thấy Già Già rồi.”
Dưới sự ám chỉ liên tục bằng ánh mắt sắc như dao của Ứng Già Nhược quăng tới, Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng mở lời vàng ngọc: “Mẹ đừng gọi cậu ấy.”
“Cậu ấy không muốn nhận người quen ở trường với chúng ta đâu ạ.”
Mẹ Sở: “?”
Tạ Vọng Ngôn: “Sợ chúng ta làm cậu ấy mất mặt.”
Mẹ Sở: “??”
Bà mặc đẹp thế này, tri thức ôn hòa hào phóng thế này, làm sao có thể khiến Già Già mất mặt được. Chắc chắn là thằng con trời đánh này cố tình ly gián tình cảm giữa bà và Già Già.
Ứng Già Nhược mang theo nỗi sợ hãi trở về lớp, ngay sau đó cũng kịp định thần lại: Không đúng, sao dì Sở lại đột ngột xuất hiện ở trường? Chẳng lẽ là vì chuyện Tạ Vọng Ngôn đánh nhau sáng nay nên bị mời phụ huynh sao?
Thông thường phạm lỗi nghiêm trọng đến mức cần kỷ luật mới phải mời phụ huynh đến.
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Cậu đánh nhau có phải chịu án kỷ luật không?】
x:【Nam sinh trung học nào chưa từng đánh nhau thì quãng đời học sinh sẽ không hoàn hảo.】
Ứng Già Nhược: Thực sự không hiểu nổi mấy cậu nam sinh trung học này.
Giống như cô không hiểu tại sao Tạ Vọng Ngôn đóng vai học sinh ưu tú “phong quang tễ nguyệt” suốt ba năm, vậy mà đột nhiên lại đi đánh nhau một cách kỳ quặc như vậy.
Cho đến vài ngày sau.
Trên diễn đàn trường đột nhiên bùng nổ một bài đăng cực hot, còn hot hơn cả bài Tạ Vọng Ngôn một chọi sáu đánh nhau, độ hot bám sát trận chiến cây kem Wang Wang năm nào.
Tiêu đề bài viết: Kẻ thù truyền kiếp là người yêu ư?
“SOS chúng mài ơi, ai mà tin nổi cơ chứ!!! Tuần trước Tạ Vọng Ngôn một chọi sáu, gánh lấy án kỷ luật nghiêm trọng là để bảo vệ Ứng Già Nhược đấy!!!”
Hết chương 13
Từ tác giả:
Các bạn học: Kẻ thù truyền kiếp là người yêu ư?
Tạ Vọng Ngôn: Là vợ.
Xì poi:
“Vì vậy em mong thầy hãy hủy bỏ án kỷ luật của bạn ấy, em sẵn sàng thay bạn Tạ Vọng Ngôn nhận án kỷ luật này ạ.”
