Chương 12: Solo
Chuyển ngữ: @motquadao
Mang theo giấc mộng vĩ đại “xếp hạng nhất kỳ thi đại học”, Ứng Già Nhược suýt nữa thì muộn học, cô vừa vặn bước chân vào cổng trường sát nút giờ G.
Ngôi trường bao phủ trong sương sớm đã không còn nhiều học sinh đi lại.
Ứng Già Nhược cũng vội vàng về lớp, vì tiết đầu tiên có một bài kiểm tra đầu giờ.
Chẳng ngờ, cô suýt đâm sầm vào một nhóm nam sinh đang đi tới. Ứng Già Nhược kịp thời phanh lại, ngước mắt nhìn lên.
Hình như là nhóm học sinh lớp thể thao, trong đó có một người cực kỳ cao, vừa kết thúc buổi tập sớm, áo khoác đồng phục vắt vẻo trên vai. Hắn ta dùng giọng điệu như thể rất thân thiết với cô, giơ tay chào: “Chào buổi sáng nhé bạn học Ứng.”
Những người còn lại đồng loạt nhìn về phía cô.
Gió thổi tung những sợi tóc đen trước trán Ứng Già Nhược, để lộ ra đôi mắt hồ ly hơi xếch. Cô không quen bọn họ, cũng không thích ánh mắt bọn họ nhìn mình, nên gương mặt không chút biểu cảm.
Tạ Vọng Ngôn cũng cao, cảm giác áp bức còn mạnh hơn nhưng Ứng Già Nhược chưa bao giờ thấy khó chịu như vậy, ngược lại còn thấy rất an toàn.
Cô chỉ nóng lòng muốn vào lớp, không muốn dây dưa với đám người này nên không dừng bước.
Ngờ đâu, kẻ vừa chào hỏi lại tiến lên một bước: “Bạn học Ứng, tôi để ý bạn lâu rồi, tan học mời cậu đi uống trà sữa nhé?”
Ứng Già Nhược liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên tòa nhà dạy học, còn ba phút nữa là chuông reo: “Tôi không thích uống trà sữa.”
Bị chặn lại tỏ tình thế này cô đã quen rồi. Lần nào cô cũng từ chối lịch sự và khéo léo, đặc biệt là với đám học sinh lớp thể thao hay chặn đường nữ sinh này, cô luôn giữ khoảng cách.
Nói xong, cô chủ động lách qua bọn họ, đi thẳng về phía tòa nhà.
Thấp thoáng nghe thấy tiếng cười rộ lên sau lưng.
Thậm chí còn có kẻ huýt sáo. “Ha ha ha, Kỷ Tịch, mày kém quá, thế mà cũng không xong à?”
“Đại mỹ nhân mà, lúc nào chẳng có chút kiêu ngạo, một lần không được thì làm nhiều lần…”
Vốn dĩ đã tính toán thời gian rất chuẩn, vì sự cố này mà Ứng Già Nhược suýt thì đi muộn.
Tưởng Tâm Nghi đưa tay ra: “Bạn cùng bàn nhỏ, sao hôm nay cậu đến muộn thế? Mau nộp bài tập đi, các cán sự bộ học vừa thu xong một lượt rồi.”
Ứng Già Nhược lấy tập bài tập từ trong cặp ra, nhớ lại chuyện bị chặn đường lúc nãy, cô khẽ nhíu mày, đè nén cảm giác khó chịu: “Không có gì, tớ đi hơi chậm thôi.”
Trong khi đó, Chu Nhiễm nhìn Ứng Già Nhược đến muộn, rồi lại nhìn cuốn《Vui học tiếng Anh》đột nhiên xuất hiện trong ngăn bàn mình, cảm thấy hơi ngơ ngác.
Khi Ứng Già Nhược nộp bài tập, cô nghe thấy mấy bạn trong lớp bàn tán.
“Giờ chào cờ tuần sau là lễ tuyên thệ 100 ngày nước rút trước kỳ thi rồi nhỉ, mọi người biết khối 12 định chọn ai trở thành đại diện học sinh lên phát biểu không?”
“Ai thế?”
“Tạ Vọng Ngôn lớp mình đấy!”
“Hả? Chẳng phải cậu ấy ghét mấy vụ diễn thuyết này lắm à, kín tiếng chết đi được.”
“Nghe nói lần này thầy hiệu trưởng đích thân mời, vừa nãy có người thấy Tạ Vọng Ngôn ở văn phòng hiệu trưởng. Thầy hiệu trưởng đã dùng cả tình lẫn lý để thuyết phục suốt cả buổi sáng rồi, bảo là lần cuối cùng rồi, hạng nhất khối lên đài mới ổn định được lòng quân.”
“Thế cậu ấy đồng ý chưa?”
“Không biết, người vẫn chưa về mà.”
“Phục thật, bản lĩnh ghê! Làm rạng danh lớp 7 mình quá!”
Theo lý mà nói, Tạ Vọng Ngôn sở hữu gương mặt ăn ảnh cực phẩm, lại là hạng nhất khối không gì có thể lay chuyển với khoảng cách điểm số với hạng 2 cực xa, việc lên sân khấu phát biểu vốn chẳng có gì lạ.
Cái lạ là ở chỗ, anh chàng này ngoại trừ năm lớp 10 mới nhập học có nể mặt phát biểu với tư cách đại diện học sinh mới. Nhưng suốt gần ba năm sau đó, mấy việc phải lộ diện này cậu đều nhường cho hạng nhì khối. Bản thân cậu cũng vì thế mà được gắn mác khiêm tốn, kín tiếng, càng làm tăng thêm vẻ hào quang cho quãng đời học sinh vốn đã lừng lẫy của mình.
Nào ai biết được…
Thực ra là cậu chỉ lười lên sân khấu diễn vai học sinh ngoan.
Thật kỳ lạ, nghe thấy tên Tạ Vọng Ngôn, cảm giác căng thẳng của Ứng Già Nhược dần thả lỏng, thầm nghĩ: Thảo nào sáng sớm ngày ra đã chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu.
Cả lớp 7 đều đang ngóng chờ “niềm tự hào” của lớp mang tin tốt trở về.
Còn lúc này.
Tạ Vọng Ngôn đi ngang qua nhà vệ sinh.
Sáng sớm đã bị mấy vị lãnh đạo trường, những người bình thường thì chẳng thấy đâu nhưng hễ cần đến thể diện là kéo cả đoàn ra bao vây, quây lại nói luyên thuyên mấy chuyện danh dự toàn trường, hy vọng của toàn thành phố, làm cậu nhức cả đầu.
Cậu định rửa mặt bằng nước lạnh rồi mới về lớp.
Mấy tên học sinh lớp thể thao đang tựa bên cửa sổ nhà vệ sinh nam, vừa hút thuốc vừa bàn luận về con gái.
“Nữ sinh trường mình chất lượng thật đấy, sáng nay gặp một em xinh vãi chưởng, dáng ngon mướt mườn mượt. Nếu mà tán được nhỏ thì thời trung học coi như cũng đáng.”
“Kiểu người như nhỏ đó chắc chắn không thiếu lốp dự phòng, Kỷ Tịch muốn ra tay thì phải nhanh lên. Rời khỏi trung học là không đến lượt mày đâu, phải đánh nhanh thắng nhanh.”
Kỷ Tịch ngậm điếu thuốc, cười khẩy: “Đẹp gái cũng phải sợ trai dai, sau này tan học hay đến trường tao đều tới bám lấy một lúc.”
Nói đoạn, hắn tâ nhìn vào gương, khoe ra những khối cơ tay cuồn cuộn. “Dáng cổ bốc lửa, tao cũng đâu có kém, bọn tao là trời sinh một cặp.”
“Hahahahaha, mặt dày kiểu gì cũng tán được vợ. Còn ba tháng nữa là thi đại học, tao nhất định sẽ hạ gục Ứng Già Nhược, đến lúc đó sẽ dẫn cô ấy mời chúng mày đi ăn một bữa thịnh soạn…”
Tạ Vọng Ngôn đã nghe thấy cái tên Ứng Già Nhược.
Mấy tay học sinh lớp thể thao thấy Tạ Vọng Ngôn đi vào, cười hềnh hệch chào hỏi: “Ái chà, hạng nhất khối cũng trốn tiết cơ à.”
Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn bọn họ một cái, biểu cảm bình thản và lạnh lùng. Cậu đưa tay đóng cửa lại, rồi chốt khóa.
“Đúng là học sinh giỏi, làm gì cũng cẩn thận, trốn tiết mà cũng phải khóa cửa chặn cửa sổ, sợ bị thầy cô bắt à.”
Vì đang là đầu xuân, dù ở Nam Thành thì buổi sáng cũng có chút se lạnh. Tạ Vọng Ngôn mặc đồng phục mùa xuân rất chỉnh tề, không giống như đám học sinh lớp thể thao tự cho là ngầu vắt áo lên vai. Cậu chỉ mở hai cúc áo trên cổ cho đỡ ngột ngạt, để lộ ra xương quai xanh rõ nét.
Tạ Vọng Ngôn thong thả cởi áo khoác ngoài, bên trong là áo sơ mi mùa hè. Cậu tháo cà vạt ra, đặt tất cả lên chỗ sạch sẽ trên bệ rửa tay.
Kỷ Tịch nghe danh Tạ Vọng Ngôn đã lâu, tiện tay đưa thuốc: “Hút bao giờ chưa, làm điếu không?”
Giây tiếp theo, Tạ Vọng Ngôn nắm lấy cổ tay đưa thuốc của hắn, bẻ mạnh một phát cực kỳ bạo lực.
“Con mẹ nó!”
Kỷ Tịch chửi thề một tiếng.
“Mày vừa bảo muốn tán ai, nói lại lần nữa xem?” Giọng Tạ Vọng Ngôn bình thản như thể đang so đáp án với hắn.
Và đám học sinh yếu nhanh chóng nhận ra từ trường của mình với học sinh xuất sắc đang hoàn toàn lệch pha.
Kỷ Tịch là đại ca của nhóm này, thường ngày cậy mình to cao, gia đình lại có chút tiền, dẫn đầu đám học sinh lớp thể thao hoành hành bá đạo trong trường. Hắn được nịnh nọt quen rồi, chưa bao giờ mất mặt thế này, bèn vênh mặt lên: “Tao muốn tán đứa con gái nào thì liên quan gì đến mày! Tao không những tán, tao còn muốn…”
Lời hạ lưu chưa kịp thốt ra, đầu gối đã bị đá một cú cực mạnh, quỵ rạp xuống đất.
Đầu gối đập mạnh xuống sàn gạch men, đau như thể vỡ vụn.
“Đệt!” Kỷ Tịch chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, gầm lên: “Chúng mày còn đứng đờ ra đấy làm gì!”
Năm tên học sinh lớp thể thao còn lại đang ngây người cuối cùng cũng có phản ứng, lập tức quây lại.
Tạ Vọng Ngôn lạnh lùng vặn cổ tay Kỷ Tịch.
Kỷ Tịch thậm chí nghe thấy tiếng xương khớp của mình trật ra, đau đến đỏ cả mắt.
Mẹ nó, đấy là cổ tay của hắn, là xương bọc da chứ có phải khớp máy đâu?!
Tạ Vọng Ngôn liếc nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ thể thao của Kỷ Tịch, mỉa mai và chán ghét nói: “Đừng lãng phí thời gian, lên hết một lượt đi.”
Tất cả đều là nam sinh trung học máu nóng, làm sao chịu nổi sự khinh thường như vậy, dù là để chứng minh bản thân cũng không thể hèn nhát…
*
“Thầy ơi! Tạ Vọng Ngôn đang bị một nhóm học sinh lớp thể thao quây đánh hội đồng trong nhà vệ sinh nam tầng hai ạ!”
Trong văn phòng giáo viên.
Lão Hứa và thầy Điền Thư là chủ nhiệm khối 12 tình cờ đi ngang qua, đồng loạt tối sầm mặt mũi.
Người bị đánh là hạng nhất toàn tỉnh đấy!!
Cái lũ báo đời này, đánh ai không đánh, lại đi đánh Tạ Vọng Ngôn! Nếu lỡ xảy ra chuyện gì, chẳng phải là tự dâng không hạng nhất tỉnh cho trường khác sao!
Thà để bọn họ đánh hai ông thầy này còn hơn.
Do học sinh báo tin hét quá to, thế nên toàn bộ khối 12 và thậm chí một phần khối 11 ở bên cạnh đều nghe thấy. Có người nhân lúc giáo viên không có trong lớp cũng chạy đi xem náo nhiệt.
Lớp 7 gần như huy động toàn bộ quân số.
Ứng Già Nhược suy nghĩ vài giây mới đi theo, vì không ai hiểu rõ năng lực chiến đấu của Tạ Vọng Ngôn hơn cô. Từ nhỏ đến lớn, chỉ có phần cậu đi đánh người khác chứ làm gì có chuyện người khác đánh cậu.
Ứng Già Nhược còn nhớ hồi nhỏ khi cô vừa bắt đầu học múa ballet, Tạ Vọng Ngôn cũng chọn một môn thể thao rất bạo lực, chính là boxing.
Hồi đó cô còn giận rất lâu, cảm thấy anh Vọng Ngôn không chịu đi học múa cùng mình, không còn là người bạn tốt nhất thế giới nữa.
Lúc đó tưởng như trời sập đến nơi.
Sau đó cô được Tạ Vọng Ngôn dỗ dành bằng một miếng bánh quy gấu nhỏ vị nam việt quất mới chịu thôi.
Tất nhiên đó không phải trọng điểm, trọng điểm là Tạ Vọng Ngôn đánh nhau cực kỳ chuyên nghiệp!
Năm đó khi xuất sư, một mình cậu đã đấu với mười huấn luyện viên!
Huống hồ trong thời gian đó cậu còn tiện thể đi học cả sanshou, taekwondo, đấu kiếm, có môn còn thi đẳng!
Ai mà đánh thắng được cậu ta chứ?
Ứng Già Nhược nghĩ đi nghĩ lại, thực ra vẫn thấy hơi lo. Nhờ chẳng may cậu đánh người ta tàn tật hoặc chết luôn thì sao?
Dù Tạ Vọng Ngôn bình thường mang cái bộ dạng xem nhẹ sống chết, nhưng mà… nam sinh trung học một khi bốc đồng lên cũng đáng sợ lắm, nếu không cậu ta tự dưng đi đánh nhau làm gì?
Tưởng Tâm Nghi cùng cô ra khỏi lớp: “Cậu đi xem kẻ thù truyền kiếp bị đánh cỡ nào à?”
Ứng Già Nhược gật đầu: Ừ, đi xem “kẻ thù” đánh người ta cỡ nào…
Khi họ đến nơi, vừa vặn gặp lúc cửa nhà vệ sinh bị phá mở.
Mọi người rướn cổ nhìn vào bên trong. Một bên là Tạ Vọng Ngôn toàn thân không hề có chút dáng vẻ gì là vừa mới đánh nhau cả, ngay cả quần áo cũng không có lấy một nếp nhăn; một bên là góc tường, nơi đám học sinh lớp thể thao bình quân cao 1m85, khí chất “đại ca trường” đầy mình đang nằm bò dưới đất không đứng dậy nổi.
Tưởng Tâm Nghi há hốc mồm, yếu ớt hỏi: “Tớ đang ảo giác à?”
Cảnh tượng nằm trong dự tính của Ứng Già Nhược, cô hờ hững đáp: “Chắc là không đâu.”
Thầy chủ nhiệm khối vẫn đang gào thét: “Ai, là ai đánh nhau!”
Là ai dám đánh niềm hy vọng tương lai của trường Minh Thụy!!
“Kỷ luật, nhất định phải kỷ luật thật nặng, tuyệt đối không được dung túng cho việc tụ tập đánh nhau!”
Giây tiếp theo khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, lời trong họng thầy Điền như bị kẹo cao su dính chặt, thầy Hứa đang xông lên bảo vệ học sinh cũng im bặt.
Một đám người quây quanh cửa nhà vệ sinh, đồng loạt ngẩn tò te.
Chuyện này là thế nào, sao nhìn không hiểu gì hết vậy?
Cho đến khi… Tạ Vọng Ngôn thản nhiên nhận tội: “Thầy ơi, là em đánh.”
Các thầy: “…”
Kỷ luật nặng niềm hy vọng tương lai của Minh Thụy?
Họ thà chết đi cho xong.
Xuyên qua đám đông.
Tạ Vọng Ngôn nhìn thẳng vào Ứng Già Nhược đang đứng ngoài hành lang. Im lặng vài giây, đôi môi mỏng của cậu từ tốn thốt ra một câu: “Tôi không sao, về lớp học bài đi.”
Những học sinh khác đang xem: “Ôiii!”
Đúng là học sinh năm tốt có khác, giờ phút này vẫn không quên bảo họ đi học.
Chỉ có Ứng Già Nhược biết, câu này cậu nói với mình.
Người qua kẻ lại đông đúc, họ dường như cách nhau rất xa, nhưng trong lòng đều tự hiểu, họ đang rất gần.
Văn phòng chủ nhiệm khối.
Thầy Điền, thầy Hứa và giáo viên chủ nhiệm của các nam sinh tham gia đánh nhau, tổng cộng năm thầy cô, mở hội đồng thẩm định năm bên.
Tạ Vọng Ngôn thực sự được huấn luyện đánh nhau bài bản, không giống như đám “giang hồ pha kè” kia. Cậu thuộc phái thực lực, lại là học sinh xuất sắc, đánh người chỉ chọn những chỗ đau đến chết đi sống lại nhưng không để lại quá nhiều dấu vết, bẻ trật khớp người ta xong còn tiện tay nắn lại.
Các thầy cô thở phào nhẹ nhõm.
May thật.
Nếu lỡ xảy ra chuyện gì, không ai có thể bảo vệ được hào quang của Minh Thụy cả.
Diễn đàn trường từ trước tới giờ luôn là nơi hóng drama số một.
#Ánh trăng sáng, nam thần vạn người mê của trường solo với sáu nam sinh thể thao, toàn trường bùng nổ#
[Chủ thớt nghe tôi khuyên một câu, đây là diễn đàn trường, muốn viết tiểu thuyết mời vào web truyện.]
[Quay lại vấn đề chính, hotboy đánh nhau thật à?]
[Thật, cả khối chúng tôi đều đứng xem tại hiện trường. Lúc đó đánh đến mức tối tăm mặt mũi, cả trường chỉ có một mình hotboy lạnh lùng đứng đó, nhìn đám đang nằm dưới đất như nhìn lũ kiến hôi…]
[Trường mình đúng là toàn nhân tài kiệt xuất, Trạng nguyên thì đánh nhau, diễn đàn thì viết truyện.]
[Tại sao lại đánh nhau thế? Sau đó thì sao, có bị kỷ luật không?]
[Không rõ nguyên nhân, nhưng mấy đứa bên thể thao đó mồm mép bẩn thỉu lắm, nhất là hay ảo tưởng về con gái. Đi đêm lắm có ngày gặp ma, bị đánh là đáng.]
[Tụ tập đánh nhau là vi phạm kỷ luật nghiêm trọng đấy, phải chịu kỷ luật nặng.]
[Kỷ luật thì chắc chắn rồi, ở Minh Thụy, chỉ cần động tay là tuyệt đối không thoát được án kỷ luật đâu, vấn đề là nặng hay nhẹ thôi.]
[Tạ Vọng Ngôn cũng phải chịu à?]
[Chắc chắn rồi, nghe nói cậu ấy ra tay trước.]
[Mình nghe tin vỉa hè, hình như là mấy đứa kia nói xấu con gái sau lưng, đúng lúc bị hotboy nghe thấy.]
[Thực ra nếu hotboy nói ra nguyên nhân chủ động ra tay, biết đâu lại được xóa án kỷ luật. Dù sao thì mấy đứa kia mới là nguyên nhân chính, vả lại họ còn đông người hơn.]
[Không nói chắc là để bảo vệ danh dự cho bạn nữ đó thôi, nếu không thầy cô chắc chắn sẽ hỏi bằng được bạn nữ đó là ai. Đúng là nam thần của lòng tôi, hào hiệp trượng nghĩa, phẩm hạnh cao khiết. Còn ba tháng nữa là thi đại học mà cam tâm chịu một án kỷ luật vào lúc này.]
Đám Kỷ Tịch cũng không ngờ, Tạ Vọng Ngôn thà chấp nhận một án kỷ luật nghiêm trọng vào lúc sắp tốt nghiệp, để quãng đời học sinh rực rỡ của mình dính một vết nhơ chứ tuyệt đối không nói ra tên của Ứng Già Nhược.
Lúc đầu Kỷ Tịch không thể hiểu nổi. Mãi cho đến khi về nhà, nửa đêm cổ tay đau đến mức không ngủ được, trong mắt hắn đột nhiên hiện lên đôi mắt của Tạ Vọng Ngôn.
Ký ức cuối cùng sau khi trận đánh kết thúc, không, sau khi bọn họ bị Tạ Vọng Ngôn đơn phương bạo hành kết thúc, cuối cùng cũng hiện về:
Sau khi Tạ Vọng Ngôn đánh không sót một tên nào, biểu cảm bình tĩnh vặn vòi nước rửa tay rồi thong thả mặc lại áo khoác, đứng sạch sẽ dưới ánh đèn sáng rực. Tiếp đó, đuôi mắt cậu hạ xuống, đồng tử màu hổ phách sâu không thấy đáy, cậu lạnh lùng liếc nhìn bọn họ và nói:
“Người mà mấy năm trung học tao còn không nỡ chạm vào vì sợ ảnh hưởng đến việc học và tương lai của cô ấy, tụi bây là cái thá gì.”
Hết chương 12
Từ tác giả:
Đúng vậy.
Bảo bối được Tạ Vọng Ngôn nhà chúng ta nâng niu trên tay từ nhỏ đến lớn, đến hun còn chẳng nỡ hun một cái, các người là cái thá gì.
Giờ mọi người hiểu vì sao khi biết bảo bối có “nỗi phiền muộn tuổi trưởng thành”, Tạ Vọng Ngôn lại không thừa nước đục thả câu tự đề cử trở thành bạn trai mà ngược lại chọn ở bên học cùng ẻm rồi chứ?
Vì trong suy nghĩ của Tạ Vọng Ngôn, tình yêu thật sự không phải là niềm vui nhất thời trước mắt, mà là bảo vệ cô đi xa hơn, đứng cao hơn.
Tạ Vọng Ngôn muốn tương lai của Ứng Già Nhược không chỉ có mình, mà còn có chính bản thân cô ấy nữa.
Xì poi:
“Tạ Vọng Ngôn, con thật sự làm mẹ mất hết mặt mũi!”
