Chương 10: Tạ Vọng Ngôn: “Tôi.”
Chuyển ngữ: @motquadao
Khi bữa tối kết thúc đã gần bảy giờ, Ứng Già Nhược cảm thấy không khí hơi se lạnh. Sau khi đẩy điện thoại cho Tạ Vọng Ngôn, cô đi ra phòng khách lấy một chiếc khăn choàng cashmere mỏng khoác lên vai.
Những đường nét hình học trừu tượng đen trắng không theo quy tắc quấn trên người Ứng Già Nhược khiến Tạ Vọng Ngôn có cảm giác như thấy một đề toán lộn xộn và sai bét đang đi về phía mình.
Ứng Già Nhược hoàn toàn không hay biết, cô đứng cạnh Tạ Vọng Ngôn, cúi đầu nhìn cậu, lại còn hiểu chuyện rót thêm một ly nước nóng, ân cần nói: “Không vội đâu, cậu cứ thong thả mà chọn.”
Lời nói của cô, cách ăn mặc của cô, chẳng có thứ gì hợp ý Tạ Vọng Ngôn cả.
Tạ Vọng Ngôn cầm ly nước còn hơi nóng, bình thản hỏi: “Tại sao lại phải chọn bạn trai, muốn yêu đương rồi à?”
“Tất nhiên là không!” Ứng Già Nhược phủ nhận không chút do dự, dứt khoát đáp: “Tất cả là vì học tập!”
Lần đầu tiên Tạ Vọng Ngôn bắt đầu nghi ngờ rằng trước đây mình không nên dung túng cho việc cứ lao đầu vào học hành của cô.
Cậu gập ngón tay dài, gõ xuống mặt bàn: “Ngồi xuống đây, trình bày chi tiết mối liên hệ giữa việc học tập và việc tìm bạn trai đi.”
Ứng Già Nhược kéo một chiếc ghế ăn ngồi xuống cạnh cậu, biểu cảm đầy do dự…
Cô và Tạ Vọng Ngôn là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau từ nhỏ, không có bí mật. Trước đây, những chuyện không thể tâm sự với bố mẹ, cô đều có thể nhẹ nhõm tâm sự với Tạ Vọng Ngôn.
Nhưng kể từ khi nhận thức được Tạ Vọng Ngôn và mình khác biệt về giới tính, những chuyện liên quan đến bí mật thiếu nữ, Ứng Già Nhược bắt đầu né tránh cậu.
Nếu không phải vì bệnh khó lựa chọn tái phát, có lẽ cô sẽ giấu kín cho đến tận khi dắt bạn trai đến giới thiệu mới cho cậu biết.
Thế nhưng… bí mật của thiếu nữ, hình như Tạ Vọng Ngôn đã sớm biết rồi.
Nói… hay không nói đây?
Dưới ánh đèn chùm màu xanh rêu, vành tai trắng ngần của Ứng Già Nhược dần dần ửng lên một lớp màu đỏ rực: “Tôi, dạo này tôi, cơ thể, ừm, không tĩnh tâm được.”
Mấy câu lắp bắp còn khó hiểu hơn cả trò đố chữ hồi nhỏ.
Thế mà Tạ Vọng Ngôn vẫn lập tức hiểu được ý của cô.
Cô muốn yêu đương là do cơ thể nảy mầm, thúc giục cô tìm kiếm nửa kia, trong khi đại não vẫn còn ngơ ngác, chưa nhận ra nguyên nhân thực sự.
Hàng mi dài của Tạ Vọng Ngôn khẽ động đậy, che đi sự u tối nơi đáy mắt: Hóa ra không phải vì cô rung động với bất kỳ ai khác.
Khuôn mặt nhỏ của Ứng Già Nhược đỏ bừng không nói tiếp được nữa, cũng chẳng buồn quan tâm Tạ Vọng Ngôn có hiểu hay không, trực tiếp đẩy cánh tay cậu giục giã: “Ôi trời cậu đừng hỏi nhiều thế, mau giúp tôi chọn đi.”
“Được.” Tạ Vọng Ngôn bình thản đồng ý, “Đi theo tôi.”
*
Tạ Vọng Ngôn có một phòng làm việc riêng nhưng cậu chỉ thỉnh thoảng mới tới đọc sách, bình thường làm bài tập hay học bài vẫn ở phòng riêng của mình, vì vậy không gian rộng lớn này có vẻ hơi vắng lặng.
Hôm nay lại vừa hay dùng tới.
Tạ Vọng Ngôn in profile của mười tám ứng viên ra, sau đó kéo chiếc bảng đen nam châm ẩn trong tủ sách, dán từng người lên đó.
Ứng Già Nhược ngồi trên chiếc ghế sofa đơn màu trắng nhung, ôm gối ôm trong lòng, thoải mái “nghe giảng”.
Tạ Vọng Ngôn tìm được một cây gậy chỉ bảng thu gọn có đầu hình người tuyết nhỏ mà Ứng Già Nhược từng dùng trước đây. Cậu mở nó ra, dùng đầu người tuyết gõ từ trái sang phải, loại bỏ một mạch tám người: “Thành tích của những người này đều dưới hạng 100 của khối…”
Chưa đợi Tạ Vọng Ngôn nói xong, Ứng Già Nhược lập tức giơ tay: “Pass!”
Học sinh trung học yêu đương, “môn đăng hộ đối” không phải là điều kiện quan trọng nhất mà phải là “điểm đăng hộ đối”.
Điểm số không tương xứng sẽ rất dễ khiến cả hai cùng “tuẫn tình” trong dòng sông xiết mang tên kỳ thi đại học.
Dù hiện tại cô bị tụt xuống hạng 101, nhưng cô còn rất nhiều không gian tiến bộ, mục tiêu là top 20 khối, à không, top 10 khối!
Đã mơ thì vẫn nên mơ lớn một chút.
“Được.” Tạ Vọng Ngôn chẳng buồn hỏi lý do, thuận tay gỡ profile của tám người này xuống.
Người tuyết nhỏ trên cây gậy chỉ bảng cười rất lịch sự, cậu tiếp tục gõ nhẹ lên bảng đen: “Người này cao 1m79, cậu mà đi giày cao gót đứng cạnh cậu ta thì mỗi ngày đều có thể cosplay Bạch Tuyết và một chú lùn.”
“Trừ phi…”
“Cậu vì cậu ta mà sau này không đi giày cao gót nữa?”
Tạ Vọng Ngôn biết rõ bản tính yêu cái đẹp của Ứng Già Nhược. Hồi nhỏ cô đã thích lẻn vào phòng thay đồ, đi trộm giày cao gót của bà Sở. Trước đây còn thề thốt sau khi thi đại học xong, mỗi ngày sẽ đi một đôi giày cao gót khác nhau, và nhấn mạnh là thấp hơn 12cm thì sẽ không đi.
“Không không không, không được!” Nghĩ đến cảnh tượng đó, Ứng Già Nhược vội vàng lắc đầu.
Tạ Vọng Ngôn rất tôn trọng cô, gỡ tờ giấy đó xuống xong lại nói tiếp: “Còn người này, trước đây tôi thấy cậu ta đá mèo hoang trong trường…”
Ứng Già Nhược khoanh tay trước ngực: “Người tiếp theo.”
“Người này bắt đầu yêu sớm từ hồi mẫu giáo, tính đến hiện tại, danh sách bạn gái cũ chắc khoảng tám chín mươi người…”
“Không được, không được, đột nhiên tôi mắc bệnh sạch sẽ cấp tính rồi!”
Cứ như vậy, Tạ Vọng Ngôn thản nhiên gỡ xuống từng tờ một.
Bảng đen vốn dĩ đầy ắp, giờ chỉ còn lại tờ cuối cùng. Gió từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm lật mặt giấy.
“Người cuối cùng này…”
“Đợi đã, đây là Lục Kỳ Diên.”
Chưa đợi Tạ Vọng Ngôn nói hết, đồng tử Ứng Già Nhược mở to, cô ngạc nhiên phát hiện: “Tôiớ nhớ tên của cậu ấy, tổng điểm hạng 3 toàn khối, điểm Vật lý hạng 2 toàn khối.”
Cô vươn người xem lại profile: “Cao 1m86, được đấy, không ảnh hưởng đến việc đi giày cao gót của tôi.”
Bên cạnh tên Lục Kỳ Diên có một ký hiệu nhắc nhở do Chu Nhiễm thêm vào, nghĩa là bạn nam này thầm thích cô.
Ứng Già Nhược cong môi cười: “Quả nhiên, người cuối cùng chính là người hoàn hảo nhất, vậy thì…” cậu ấy đi.
Lời chưa dứt hẳn.
Tạ Vọng Ngôn thong thả giơ tay, gỡ nốt tờ này xuống, tiện tay xé làm đôi vứt vào thùng rác, để nó “tương thân tương ái” với mười bảy tờ trước.
Ứng Già Nhược nghi ngờ nhìn cậu: “Cậu làm gì đấy?”
Tạ Vọng Ngôn dùng gậy chỉ bảng gõ nhẹ vào lòng bàn tay: “Kiểm tra thể lực kỳ trước, cậu ta không đạt môn xà đơn.”
Ứng Già Nhược: “Thì sao chứ?”
Không đạt thì không đạt thôi.
Tạ Vọng Ngôn thản nhiên đáp: “Chứng tỏ eo của cậu ta không ổn.”
Eo không ổn thì làm sao? Khoan đã…
“!”
“!!!”
Biểu cảm của Ứng Già Nhược từ mơ hồ chuyển sang bừng tỉnh, rồi cuối cùng là chấn động.
Áaaaaa!
Cô gái nhỏ từng đọc truyện tranh người lớn đã hiểu ngay trong một nốt nhạc!!!
Tạ Vọng Ngôn đúng không hổ là thanh mai trúc mã tâm phúc của cô, phương diện nào cũng thay cô cân nhắc vô cùng thấu đáo. Ứng Già Nhược cảm động vô cùng, nhưng mà…
Cô liếc nhìn thùng rác.
“Thực ra tôi có thể chịu được…”
Tạ Vọng Ngôn chậm rãi bổ sung: “Cậu ta không có đủ tinh lực và thể lực để thức đêm học bài cùng cậu đâu.”
Ơ? Ủa? Ồ!
Hình như Tạ Vọng Ngôn hơi đơn thuần nhỉ?
Ứng Già Nhược thầm nghĩ.
*
Trưa hôm sau, Ứng Già Nhược và Chu Nhiễm cùng nhau xuống canteen, xếp hàng mua món sườn non rang muối tiêu mà cả hai đều thích. Cô nàng phóng viên tương lai Tưởng Tâm Nghi phải đi tham gia hoạt động của Hội học sinh, chỉ đành ngậm ngùi nói lời tạm biệt với món sườn.
Canteen rất đông, nhất là các quầy bán món hot, người xếp hàng dài ra tận ngoài cửa.
Chu Nhiễm khoác tay Ứng Già Nhược, hỏi nhỏ: “Đống tài liệu tớ đưa hôm qua cậu xem chưa?”
Không những xem mà còn in ra nữa cơ.
Ứng Già Nhược gật đầu.
Chu Nhiễm: “Quyết định chọn được ai chưa?”
Ánh mắt Ứng Già Nhược lướt nhìn về phía quầy hàng, có vẻ như việc chọn bạn trai tương lai còn không khiến cô bận tâm bằng việc liệu có còn suất sườn rang nào không, cô thuận miệng đáp: “Chẳng chọn ai cả.”
Tất cả đều bị Tạ Vọng Ngôn bác bỏ hết, mà cô thấy cậu nói rất có lý.
Chu Nhiễm nhón chân lên một chút, thì thầm bên tai cô: “Hướng 9 giờ, dáng người rất cao, đang cầm chai trà chanh ấy, là Lục Kỳ Diên đó. Đẹp trai đúng không? Cậu ấy cũng không được à?”
“Anh chàng thích thầm cậu hơn hai năm rồi, cực kỳ trong sáng, mãi chẳng dám tỏ tình.”
Tỏ tình mà còn kéo dài hơn hai năm chưa xong thì làm sao giúp cô giải quyết “nỗi phiền muộn của tuổi trưởng thành” trong vòng ba tháng được.
Có thể thấy số 18 không phải tuýp người có năng lượng dồi dào, đúng là không thể thức đêm học bài cùng cô được.
Ứng Già Nhược càng lúc càng khâm phục tầm nhìn xa trông rộng của Tạ Vọng Ngôn.
Cô nhìn theo hướng Chu Nhiễm chỉ, lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối: “Không ổn lắm…”
Đến lượt hai cô gái thì vừa vặn là hai suất sườn cuối cùng. Nhìn quanh một vòng, gần đó cũng vừa trống một bàn hai người, Ứng Già Nhược cảm thấy hôm nay thật may mắn.
Chu Nhiễm: “Không ổn chỗ nào? Mặt? Dáng? Hay điểm số?”
Liên quan đến đời tư của người khác, Ứng Già Nhược vẫn rất lịch sự.
Vì vậy cô trả lời có chút ẩn ý: “Cậu ấy kiểm tra thể lực không đạt.”
Chu Nhiễm hiểu ngay trong giây lát: “Hiểu rồi.”
“Vậy cậu muốn ai làm bạn trai mình? Dù là nhan sắc hay thành tích, Lục Kỳ Diên đã là người đứng thứ hai chỉ sau mỗi hotboy rồi, cao hơn nữa chỉ còn Tạ Vọng Ngôn thôi, không lẽ cậu định…”
Tạ Vọng Ngôn đạt điểm tối đa trong bài kiểm tra thể lực, lại còn phá kỷ lục trường. Chà chà, giờ nghĩ lại, hèn chi địa vị nam thần số 1 tại Minh Thụy của người ta vững chắc thế, từ trên xuống dưới đúng là không có sơ hở nào mà!
“Tất nhiên là không rồi!” Ứng Già Nhược đang tập trung ăn sườn suýt thì sặc, cô lập lời thề, “Tớ thà tìm chó làm bạn trai cũng tuyệt đối không tìm Tạ Vọng Ngôn, được chưa!”
Thỏ không ăn cỏ gần hang, kể cả chỉ là tạm thời cũng không được.
Huống hồ họ còn phải làm bạn thân của nhau cả đời.
Không cho phép tình bạn thuần khiết bị vẩn đục!
Chu Nhiễm: “Được… thôi.”
Gắt quá… Xem ra đúng là kẻ thù truyền kiếp, hít chung bầu không khí cũng bị dị ứng rồi.
Quả nhiên, từ kẻ thù biến thành người yêu chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết với truyện tranh thôi.
Đúng lúc này, điện thoại Ứng Già Nhược rung lên, cô cúi đầu nhìn.
Là tin nhắn từ “cỏ gần hang”.
X: 【.】
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm: 【?】
X: 【…】
Hiểu rồi, phòng nhạc tầng ba.
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm: 【.】
Là một nữ thần học đường danh xứng với thực, nhất cử nhất động của Ứng Già Nhược đều rất được chú ý. Thỉnh thoảng tới canteen cũng có rất nhiều người lén nhìn cô.
Bao gồm cả Lục Kỳ Diên vừa được họ nhắc tới.
Dưới sự cổ vũ của đám bạn cùng phòng, Lục Kỳ Diên vừa định bước bước tới chào hỏi Ứng Già Nhược thì thấy thiếu nữ như một cơn gió, đặt khay cơm vào nơi thu gom rồi lướt qua người cậu.
Chỉ để lại một bóng lưng rạng rỡ và kiêu sa.
Lục Kỳ Diên: “…”
Ngược lại, Chu Nhiễm nhìn cậu ấy thêm hai lần như nhìn một cây bắp cải đang chờ được định giá ở chợ, thương hại nhắc nhở: “Bạn học Lục.”
“Rảnh rỗi thì ra sân vận động tập luyện thêm nhé.”
Không thì cũng chẳng biết mình đã bỏ lỡ điều gì đâu.
*
Lớp 12A7.
Tạ Vọng Ngôn ăn trưa bên ngoài trường xong trở về lớp, dáng người cao ráo đứng trước bàn học mang lại cảm giác tồn tại cực mạnh.
Trần Kinh Tứ đang bận chơi game ngẩng đầu lên: “Anh Tạ, cuối cùng cậu cũng về rồi, lát nữa chơi bóng không?”
“Không, có việc gấp.” Tạ Vọng Ngôn không dừng lại, cúi người lấy đồ đã chuẩn bị sẵn trong bàn nhét vào cặp sách, chuẩn bị rời đi.
“Ơ, giữa trưa không nghỉ ngơi, cậu đi đâu thế?”
Tạ Vọng Ngôn lười nhác lắc nhẹ bàn tay đang rảnh, đôi môi mỏng thốt ra hai chữ lạnh nhạt: “Học bài.”
Trần Kinh Tứ kinh ngạc: “Vãi chưởng!”
“Cậu đã 730 điểm, hạng nhất tỉnh, ghi danh vào sử sách của trường rồi, còn học cái nỗi gì nữa?”
Tạ Vọng Ngôn đẩy cửa sau lớp học, khẽ cười một tiếng: “Cậu không hiểu đâu.”
Trần Kinh Tứ đúng là không hiểu nổi.
Thậm chí bắt đầu nghi ngờ trên người Tạ Vọng Ngôn có phải có “hệ thống học tập” gì không, kiểu như thi đại học mà không được điểm tối đa thì sẽ bị sét đánh ấy.
Mấy nam sinh ở hàng sau vốn định nhân lúc nghỉ trưa ra ngoài vận động, kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi tỏ vẻ kính nể sâu sắc.
Có người yếu ớt giơ tay: “Thế… có chơi bóng nữa không?”
“… Cmn, thế này thì ai còn tâm trí đâu mà chơi bóng?”
Hạng nhất tỉnh còn đang cày cuốc kia kìa.
Trần Kinh Tứ: “Thôi bỏ đi, chúng ta có thể chơi kiểu “không có tâm trí” cũng được mà.'”
*
Canteen số 3 cách xa tòa nhà nghệ thuật không xa.
Khi Ứng Già Nhược tới phòng nhạc, Tạ Vọng Ngôn vẫn chưa tới. Cô tìm một chỗ cạnh cửa sổ ngồi xuống, gục đầu lên cánh tay, lười biếng phơi nắng.
Ánh nắng buổi trưa khéo léo đổ lên góc nghiêng của cô, hai gò má trắng nõn như phủ một lớp lông tơ mờ ảo, nhưng ngũ quan của cô lại vô cùng tinh tế và sắc sảo.
Khi Tạ Vọng Ngôn bước vào, cậu như nhìn thấy một bức tranh sơn dầu ngày xuân lãng mạn và lười biếng.
Cậu thuận tay đóng cửa lại, ném chiếc cặp đen lên bàn bên cạnh, một tay cầm một lon nước ngọt đi về phía cô.
Bóng dáng mang hơi thở mạnh mẽ của thiếu niên chắn mất luồng sáng tràn vào từ cửa sổ. Ứng Già Nhược đang bị nắng chiếu đến lim dim buồn ngủ, cô không buồn cử động: “Sao giờ cậu mới tới, cậu có biết tôi phải mạo hiểm thế nào mới tới gặp được cậu không, thế mà cậu còn đến muộn…”
Rốt cuộc là ai hẹn ai vậy hả.
Đồ đến muộn.
“Bụp.”
Đầu ngón tay thon dài của thiếu niên móc vào khoen lon nước, một tiếng giòn giã vang lên, lon nước ngọt đã mở được cậu tùy ý đặt lên bàn.
Giây tiếp theo.
Một luồng khí lạnh ập đến bên má Ứng Già Nhược, cô hé mắt.
Soda vị nho!
Ứng Già Nhược lập tức tỉnh táo ngồi bật dậy, cúi đầu nhìn lon nước. Trên vỏ lon phủ một lớp hơi nước mỏng, những bọt khí li ti như đang nhảy múa trong không trung, lại còn là nước lạnh!
Cô lại ngước mắt nhìn Tạ Vọng Ngôn.
Tạ Vọng Ngôn thong thả nói: “Uống đi.”
Kể từ sau vụ ở sân bóng rổ lần trước, loại nước ngọt này được mệnh danh là “Đồ uống bị hotboy tranh đoạt”, Ứng Già Nhược chưa bao giờ mua lại được ở canteen trường nữa.
Bình thường Tạ Vọng Ngôn rất hiếm khi cho cô uống thứ này, chỉ mong canteen cứ hết hàng mãi. Hôm nay làm sao thế nhỉ?
Đột nhiên tốt tính vậy?
Ứng Già Nhược liếc cậu một cái: “Được rồi, coi như cậu có thành ý, tha lỗi cho cậu đấy.”
Nói đoạn, cô vươn tay cầm lấy lon nước.
Cô nhấp từng ngụm nhỏ, đôi môi hồng nhuận được nước ngọt thấm ướt.
Tạ Vọng Ngôn tựa vào cửa sổ kính, sau lưng là bóng cây rậm rạp che khuất bầu trời, gần như hòa làm một với bóng hình cậu nhưng lại tách biệt rõ ràng. Cửa sổ đóng kín cách biệt hẳn với tiếng gió và tiếng côn trùng bên ngoài.
Khi Ứng Già Nhược đang đắm mình trong vị nho của nước ngọt, giọng nói trong trẻo lạnh lùng dễ nghe của Tạ Vọng Ngôn đột nhiên vang lên: “Vẫn còn đang phân vân chọn ai à?”
Ứng Già Nhược ngẩn ra một lúc, không ngờ Tạ Vọng Ngôn vẫn còn bận tâm giúp cô chuyện này, đúng là thanh mai trúc mã tốt nhất vũ trụ.
Thế là cô bấm đốt ngón tay nói: “Phân vân chết đi được, hoặc là thành tích tốt nhưng thể thao kém, hoặc là thể thao tốt nhưng thành tích kém, hoặc là cả thành tích và thể thao đều tốt nhưng Vật lý lại bình thường…”
Cô chun mũi, có chút phiền lòng: “Trường Minh Thụy lớn thế này, vậy mà chẳng tìm được ai phù hợp cả!”
Tạ Vọng Ngôn: “Có đấy.”
Ứng Già Nhược: “Ai?”
Tạ Vọng Ngôn khẽ mỉm cười, cúi người chống tay lên mặt bàn nhìn xuống cô, lời nói rõ ràng: “Hạng nhất khối, hạng nhất Vật lý, hạng nhất kiểm tra thể lực.”
“Tôi.”
Hết chương 10
Xì poi:
Giá mà kiến thức có thể lan truyền qua việc nắm tay thì tốt biết mấy.
