Chương 9: “Làm ơn giúp tôi chọn một người bạn trai đi.”
Chuyển ngữ: @motquadao
Trong chòi nghỉ mát của trường.
Chiều nay chỉ có hai tiết học, Ứng Già Nhược không vội về nhà. Mỗi khi tâm trạng không tốt, cô lại thích lén lút trốn ở đây.
Mở diễn đàn trường lên, quả nhiên chuyện xảy ra trong giờ tự học buổi sáng đã lan truyền khắp nơi.
#Kết quả thi thử lần một đã có rồi, “sexy gap” của Tạ Vọng Ngôn vẫn ổn định như mọi lần#
“Tôi thấy cũng chẳng ổn định lắm đâu. Đôi khi thành tích và khuôn mặt không đại diện cho tất cả. Hôm nay cậu ta vừa cà khịa điểm Vật lý của một bạn nữ trong lớp, nhân phẩm cũng thường thôi.”
“Bạn nữ mà cậu nói không phải là Ứng Già Nhược đấy chứ?”
“Cười chết mất, hai người này đừng nói là cà khịa điểm số, dù họ có đánh nhau ngay trong lớp tui cũng chẳng thấy lạ. Chi tiết mời xem bài viết ghim ở đầu trang, kẻ thù truyền kiếp được toàn trường công nhận.”
“Lầu 1 là giai à? Cái bộ mặt ghen tị với hotboy hơi bị lộ liễu rồi đấy.”
“Tuyệt đối không có ý phân biệt đối xử với các anh em xã đoàn, cơ mà mỗi lần có bài đăng về hotboy là y như rằng có mấy ông vào nâng quan điểm. Sao thế, cô gái ông thầm thương cũng tỏ tình với Tạ Vọng Ngôn à?”
“Ha ha ha ha lầu trên nói đúng tim đen rồi. Cứ mỗi lần có nam sinh nào tỏ tình thất bại hoặc yêu đơn phương không thành là lại vào bài của hotboy để xả giận.”
Tạ Vọng Ngôn có rất nhiều kẻ thù là nam giới trong trường.
Trong mắt nhiều nam sinh, họ cảm thấy tên này đã đẹp trai lại còn học giỏi đến mức nghịch thiên, người ngưỡng mộ xếp thành hàng dài. Cậu ta không nhận lời tỏ tình của ai thì thôi đi, đằng này còn không thèm yêu đương, chẳng phải là đang ngầm ám chỉ với hội chị em rằng: cứ nỗ lực đi, biết đâu lại thành công thì sao!
Được rồi, Tạ Vọng Ngôn không yêu thì thôi, đằng này còn hại cả những nam sinh khác không yêu đương nổi. Tỷ lệ yêu sớm của toàn trường Minh Thụy Nhất Trung giảm tận 50% so với các khóa trước.
Hội nam sinh muốn yêu mà không có ai để yêu: Tạ Vọng Ngôn đúng là cực kỳ hại người mà!!!
Tất nhiên, tỷ lệ yêu sớm giảm xuống thì số lượng học sinh đạt điểm chuẩn vào Thanh Hoa – Bắc Đại lại cao hơn hẳn khóa trước. Xét ở một khía cạnh nào đó, Tạ Vọng Ngôn cũng coi như là công đức vô lượng.
Rất nhanh, mọi người chuyển từ việc bàn tán về công đức của Tạ Vọng Ngôn sang Ứng Già Nhược.
“Nói về đối thủ của Tạ Vọng Ngôn thì thành tích của Ứng Già Nhược làm gì đủ trình. Nghĩ sao mà hạng 1 và hạng 101 lại là kẻ thù truyền kiếp của nhau, nói ra người ta cười cho.”
“Thực ra điểm của Ứng Già Nhược cũng tốt lắm, mỗi tội học lệch nghiêm trọng. Nếu điểm môn Vật lý mà kéo lên được thì có khi trở thành đối thủ của Tạ Vọng Ngôn thật đấy.”
“Ai cũng biết Vật lý mà không “thông” thì lên điểm khó như lên trời. Còn 100 ngày nữa là thi đại học, nếu cô ấy mà bứt phá lên được, tôi thề sẽ xoay 360 độ như Thomas rồi chép thuộc lòng “Đằng Vương Các Tự”.”
…
Ứng Già Nhược càng đọc càng tức!
Gì mà cô không xứng làm đối thủ của Tạ Vọng Ngôn? Buồn cười thật, đến làm kẻ thù mà cũng có ngưỡng cửa cơ à?
Cô vốn là kiểu người càng bị phủ định thì lòng hiếu thắng càng mạnh.
Ứng Già Nhược siết chặt điện thoại, đôi mắt xinh đẹp chứa đựng ánh xuân rực rỡ, còn rạng ngời hơn cả ánh mặt trời ban mai.
Bằng bất cứ giá nào, cô cũng phải kéo điểm Vật lý lên thật cao, khiến đám người đó phải lé mắt!
Quan trọng hơn hết, tuyệt đối không được để Tạ Vọng Ngôn bỏ lại phía sau.
Khi rời khỏi chòi nghỉ, Ứng Già Nhược đi ngang qua cây hoa hạnh, cô ngẩng đầu nhìn lên. Cây nở hoa rực rỡ, những bông hoa trắng muốt đậu trên cành như được khảm lên tấm màn trời màu xanh hồ thủy.
Tựa như mùa xuân trong tranh sơn dầu của Van Gogh vậy.
Thời tiết hôm nay thật đẹp.
Nhưng 730 điểm thực sự không phải là số điểm mà con người có thể thi ra được.
*
Ứng Già Nhược bước ra khỏi cổng trường, chạm mặt Chu Nhiễm vừa từ hiệu sách bên ngoài đi ra.
Chu Nhiễm vẫy tay với cô: “Sao cậu vẫn chưa về? Đi chung không?”
“Được chứ.” Ứng Già Nhược kéo quai balo gật đầu. Nhà của họ ở cùng một hướng, có thể đi chung khoảng sáu bảy phút.
“Cuốn truyện tranh tớ tặng lần trước xem xong chưa?” Chu Nhiễm mong đợi hỏi, “Có nảy sinh chút tâm tư thiếu nữ nào không?”
Ký ức của Ứng Già Nhược lập tức ùa về, nhớ tới cảnh lần đầu tiên xem truyện người lớn đã bị tóm sống, cô im lặng vài giây: “Đừng nhắc đến nữa.”
Tâm tư thiếu nữ thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy trái tim nguyên bản suýt thì ngừng đập.
“Ơ?”
“Sao thế, chẳng phải chỉ là một lần thi thử không tốt thôi sao? Thả lỏng đi, còn lần hai ba lần nữa mà, đến lúc đó vẫn không tốt thì tuyệt vọng cũng chưa muộn.” Chu Nhiễm tưởng cô buồn vì điểm số nên an ủi: “Bình thường cậu áp lực quá, phải biết kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi.”
“Hay là tớ tặng cậu thêm hai cuốn truyện tranh nhỏ nữa để đổi tâm trạng nhé?”
Đôi mắt hồ ly của Ứng Già Nhược u ám liếc nhìn bạn: “Tớ không cần cái đó.”
Chu Nhiễm theo bản năng hỏi: “Vậy cậu cần cái gì?”
Ứng Già Nhược bỗng nhiên “chập mạch”, buột miệng thốt ra: “Tớ muốn yêu đương.”
“Hả?”
Lời nói ra như nước đổ đi.
Hàng lông mày đang nhíu của Ứng Già Nhược dần giãn ra. Nghĩ kỹ lại, cô thấy ý tưởng này của mình rất hay: “Cậu nói đúng, tớ bị căng thẳng quá rồi, phải yêu đương để thư giãn thôi.”
Để tránh việc ngày nào cũng nghĩ đến mấy chuyện đó.
Nhân lúc còn hơn ba tháng nữa mới thi đại học, cô phải giải quyết “nỗi phiền muộn của tuổi trưởng thành” trước đã. Nếu không cứ dăm bữa nửa tháng lại vì cơ thể khác lạ mà mất ngủ thì ảnh hưởng đến hiệu suất học tập của cô lắm.
Nữ chính trong truyện tranh cũng có “nỗi phiền muộn của tuổi trưởng thành”, nhưng từ khi có nam chính giúp đỡ, ngày nào cũng nhảy nhót tưng bừng, tinh thần phấn chấn. Có thể thấy…
Thay vì ngăn chặn, hãy tìm cách khơi thông.
Đại não của Chu Nhiễm cuối cùng cũng hoạt động trở lại: “Hiểu rồi, cậu muốn tìm một người bạn trai để cung cấp những giá trị cảm xúc mà bạn nữ không cho được chứ gì?”
“Cùng nhau học tập, cùng nhau tiến bộ.”
“Thế thì tuyệt đối không được tìm những người học dở, hội vận động viên cũng loại luôn.”
Thực ra Ứng Già Nhược cũng không nói rõ được mình cần bạn trai cung cấp giá trị gì. Càng không thể nói thật với Chu Nhiễm về sự khác lạ của cơ thể, chuyện đó riêng tư quá.
Cơ thể cô đưa ra tín hiệu từ tiềm thức, rằng cô rất cần một người bạn trai.
Nếu không sẽ làm lỡ dở việc thi vào khoa Luật Đại học B của cô.
Lần này cô chỉ thi được 671 điểm. Các môn khác rất khó để tăng điểm thêm nữa, chỉ có môn Vật lý 56 điểm dưới trung bình là còn khả năng cải thiện lớn nhất.
Vì vậy, Ứng Già Nhược đăm chiêu gật đầu: “Tốt nhất nên là một người bạn trai giỏi môn Vật lý.”
Vừa có thể hẹn hò vừa có thể giúp cô cải thiện điểm số, đúng là lãng mạn quá đi mất.
Tất nhiên, Ứng Già Nhược không phải hạng người thích chiếm hời của người khác, nên cô nói: “Đối phương có thể không giỏi Sinh và Hóa cũng được.”
Đây là hai môn sở trường của cô.
Chu Nhiễm: “…”
Dù không hiểu Ứng Già Nhược rốt cuộc là muốn tìm bạn trai hay tìm bạn cùng tiến.
Nhưng cô nàng luôn nuông chiều bạn mình.
Thế là, tối hôm đó, Chu Nhiễm lập tức lập một bảng danh sách tất cả nam sinh phù hợp yêu cầu rồi gửi cho Ứng Già Nhược. Tổng cộng mười tám người, hoặc là từng tỏ tình với cô, hoặc là đang yêu thầm bị “radar” của Chu Nhiễm bắt được. Tóm lại đây là kết quả sau vòng sàng lọc đầu tiên của cô nàng.
Ứng Già Nhược nhìn mười tám ứng viên, bệnh mù mặt và bệnh khó lựa chọn cùng lúc tái phát.
*
Năm giờ chiều, tại bể bơi vô cực sau nhà. Làn nước xanh thẳm nối liền với chân trời thấp thoáng, dường như làm mờ đi mọi ranh giới.
Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng bật khỏi mặt nước, mang theo những mảng nước lớn. Nước chảy dọc theo những đường cơ bắp của cậu, rơi lách tách xuống mặt đất, bắn tung tóe dưới sự khúc xạ của ánh sáng trông như những đóa hoa pha lê trong suốt rực rỡ.
Khi vừa cầm chiếc khăn tắm rộng định choàng lên người, cậu chợt nhớ tới dáng vẻ của Ứng Già Nhược khi nhìn bảng điểm ở lớp ban sáng.
Giống như một đóa hồng nhỏ bị héo rũ.
Tạ Vọng Ngôn im lặng vài giây, đầu ngón tay trắng lạnh bỗng nới lỏng, chiếc khăn tắm sạch sẽ chậm rãi trượt khỏi lòng bàn tay, rơi tõm xuống bể bơi.
X: 【Khăn tắm rơi xuống bể bơi rồi, mang cái mới qua đây cho tôi.】
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm: 【Không rảnh, nhờ người khác đi.】
X: 【Không có ai ở nhà cả.】
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm: 【Thế thì cậu cứ trực tiếp đi ra là được mà.】
X: 【Tôi từ chối.】
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm: 【Tại sao? Cũng có ai nhìn cậu đâu.】
X: 【Vì bản tính tôi thẹn thùng, dễ xấu hổ.】
Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm: 【…】
Từ cửa sổ phòng Tạ Vọng Ngôn có thể nhìn thấy rõ cây cam xum xuê bên ngoài phòng cô, cành lá vươn về phía này, tưởng như cô chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới.
Ứng Già Nhược đang nằm bò trên bậu cửa sổ, háo hức thử xem có hái được lá không.
Cô đang nghĩ, vơ được mấy chiếc lá thì sẽ chọn người thứ bấy nhiêu trong danh sách làm bạn trai.
Không ngờ trông thì gần mà thực tế lại xa, một chiếc lá cũng chưa cầm được thì đã nhận được tin nhắn của Tạ Vọng Ngôn.
Ứng Già Nhược đành tạm gác “công việc” đang làm, đi đưa mảnh vải che thân cho tên Tạ Vọng Ngôn thẹn thùng, dễ xấu hổ kia.
Vừa đẩy cửa lớn ra, cô đã nghe thấy tiếng nước bị xé toạc. Cô vừa đi vừa nhìn theo hướng âm thanh đó.
Tạ Vọng Ngôn bình thường trông có vẻ thanh mảnh gầy gò, nhưng sau khi cởi áo ra, giữa làn nước xanh biếc, cậu giống như một con cá mập sắc sảo và cực kỳ nguy hiểm.
Như đang lao về phía cô.
Ứng Già Nhược không kịp phòng bị, đứng sững tại chỗ.
Cho đến khi Tạ Vọng Ngôn bơi đến trước mặt cô, cậu vươn người, chống tay lên thành bể. Những giọt nước vỡ tan dưới ánh sáng, phác họa nên những đường cơ bắp nhấp nhô của cậu. Cậu tùy ý hất những giọt nước trên tóc, những lọn tóc rối dính trên vầng trán.
Cá mập gì đó chỉ là ảo giác thôi.
Ứng Già Nhược vừa lại gần vừa đưa tay lau giọt nước bắn lên má: “Tạ Vọng Ngôn, cậu là cún con à?”
Vẻ mặt Tạ Vọng Ngôn không chút gợn sóng, giọng điệu chậm rãi thản nhiên: “Dù có là cún con thì cũng không phải cún của cậu.”
Có lẽ do vừa mới vận động xong nên giọng cậu hơi khàn, tông giọng trầm thấp ấy cực giống với giọng của trai hư bậc nhất mà Chu Nhiễm từng nhắc đến.
Ứng Già Nhược không nhịn được mà dụi dụi tai.
Không được để bản thân nghĩ lung tung về Tạ Vọng Ngôn, như vậy là không tôn trọng mười tám ứng viên (bạn trai tương lai).
Ứng Già Nhược hạ đuôi mắt, kiêu ngạo nói: “Tôi chỉ cần cún con ngoan ngoãn biết vẫy đuôi thôi, loại cún dữ như cậu, bổn tiểu thư không thèm.”
Do đứng ngược sáng nên đồng tử màu hổ phách của Tạ Vọng Ngôn có chút u tối, giọng điệu như thấm cái lạnh của nước bể bơi: “Lại đây.”
Ứng Già Nhược ôm khăn tắm đứng cách bể bơi ba mét, hơi hất cằm: “Cầu xin tôi đi!”
Tạ Vọng Ngôn bình thản thốt ra hai chữ: “Xin cậu.”
Ứng Già Nhược vừa đi lại gần đưa khăn tắm vừa lẩm bẩm: “Chẳng thú vị gì cả.”
Ngay giây tiếp theo khi ngón tay hai người chạm nhau.
“Á!”
Ứng Già Nhược đột nhiên kêu thất thanh.
Tạ Vọng Ngôn không đón lấy khăn tắm, ngược lại nắm lấy cổ chân cô, lôi tuột cô xuống nước.
!!!
Vài phút sau.
Ứng Già Nhược quấn chiếc khăn tắm ướt sũng leo lên bờ, đè Tạ Vọng Ngôn xuống đất mà đấm: “Tạ Vọng Ngôn! Cậu bệnh à, cậu thèm đòn đúng không hả!”
Thân hình cao ráo thon dài của Tạ Vọng Ngôn thuận thế nằm ngửa trên mặt đất, mái tóc ngắn đen nhánh bị cậu tùy ý vuốt ngược lên, lộ ra trọn vẹn khuôn mặt ngày càng góc cạnh.
Cậu nói: “Tưới nước cho cậu đấy.”
Ứng Già Nhược đối diện với đôi mắt tĩnh lặng của cậu, chậm nửa nhịp mới phản ứng lại: “Cậu dám khịa tôi không phải là người!”
Cô có phải là cây đâu mà cần tưới nước?
“Mau xin lỗi tôi ngay!”
Lòng bàn tay mịn màng của Ứng Già Nhược áp lên đường cơ bụng săn chắc phía dưới, có thể cảm nhận rõ rệt cảm giác lạnh lẽo đang dần nóng lên.
Ơ?
Chưa đợi cô kịp phản ứng.
Cơ thể Tạ Vọng Ngôn hơi cứng lại, đôi chân dài đột nhiên hơi co lên, sau đó hai tay cậu lười biếng giơ lên như thể đầu hàng cô: “Ứng Già Nhược, tôi sai rồi.”
Khi nói, đôi môi mỏng của cậu khẽ mỉm cười. Rõ ràng nụ cười ấy trông vô hại như gió mát trên núi, nhưng sâu trong đôi mắt thanh lãnh thấu triệt kia lại ẩn chứa sự áp bức đầy tính chiếm đoạt, mang hơi thở của một kẻ săn mồi đỉnh cao.
Ứng Già Nhược hơi ngẩn ngơ, định đại lượng tha thứ cho cậu thì…
Tạ Vọng Ngôn đột nhiên cười khẽ một tiếng, nhéo nhéo má cô, chậm rãi nói: “Cậu không phải là cây, cậu là một bé cánh cụt đang phát điên.”
Ứng Già Nhược há miệng cắn vào hổ khẩu tay phải của cậu: “Cậu đi tiêm vaccine phòng dại của cánh cụt đi!”
Khi hai người ướt sũng đi vào trong nhà, dưới ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn, Ứng Già Nhược nghe thấy Tạ Vọng Ngôn như tùy miệng hỏi một câu: “Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?”
Cô sững sờ.
Hóa ra mục đích của Tạ Vọng Ngôn là để cô thấy vui hơn sao?
*
Tắm rửa xong, hai người ngồi chung một bàn ăn tối.
Phòng ăn rộng lớn thường xuyên chỉ có hai người bọn họ. Dì Chu thường phải ra ngoài tham gia các hoạt động từ thiện nên rất bận, vị phụ huynh còn lại thì càng miễn bàn, Ứng Già Nhược ở đây mấy ngày rồi mà còn chưa gặp mặt chú Tạ.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Sau trận náo loạn ở bể bơi, tâm trạng u uất vì điểm số của Ứng Già Nhược thực sự đã tốt hơn rất nhiều trước khi kịp lún sâu hơn.
Cũng chính vì vậy…
Ứng Già Nhược liếc nhìn vết cắn có dán băng cá nhân trong suốt trên tay Tạ Vọng Ngôn, lại liếc nhìn thần sắc của cậu, cuối cùng lặng lẽ gắp cho cậu món tôm nõn mà cô yêu thích.
Tạ Vọng Ngôn ăn rồi.
Ừm, ăn bằng tay trái.
Trong lòng Ứng Già Nhược thầm gật đầu: Tốt rồi, cậu ta đã nhận hối lộ, chứng tỏ chuyện ở bể bơi coi như đã xong, vậy thì… bắt đầu màn tiếp theo thôi.
Ứng Già Nhược lại gắp thêm một miếng nữa.
Tạ Vọng Ngôn lại ăn tiếp.
“Tạ Vọng Ngôn.” Cảm thấy thời cơ đã chín muồi, Ứng Già Nhược mới lên tiếng: “Tôi có chuyện này muốn nhờ cậu giúp.”
Tạ Vọng Ngôn chậm rãi thốt ra hai chữ: “Không giúp.”
Ứng Già Nhược nghẹn lời: “Cậu…”
Có vạn câu chửi thề sắp sửa sản xuất ra từ cái đầu nhỏ sạch sẽ của cô.
Tạ Vọng Ngôn nâng mi, không nhanh không chậm nhìn cô: “Cầu xin tôi đi.”
Ứng Già Nhược: “…”
Cái tên này sao mà thù dai thế không biết!
“Cầu xin cậu đấy.”
Thôi bỏ đi, biết co biết duỗi là nguyên tắc hành sự của cô.
Dưới ánh mắt mong đợi của Ứng Già Nhược, Tạ Vọng Ngôn mới đặt đũa xuống, cất lời vàng ngọc: “Được thôi, nói nghe thử xem, tôi sẽ cân nhắc.”
Ứng Già Nhược lập tức đẩy màn hình điện thoại đang sáng trưng đến trước mặt Tạ Vọng Ngôn, hai tay chắp lại, thành kính nói: “Làm ơn giúp tôi chọn một người bạn trai đi.”
Hết chương 9
Từ tác giả:
Tạ Vọng Ngôn: Bạn trai của cậu không phải là câu hỏi trắc nghiệm 🙂
Xì poi:
“Ngồi xuống đây, trình bày chi tiết mối liên hệ giữa việc học tập và việc tìm bạn trai đi.”
