Chương 5: Hoa hồng trong sương
Chuyển ngữ: @motquadao
Chiếc Maybach màu xám đen rời khỏi Hong Kong Club, một đường thẳng tắp.
“Dự án Tân Vũ Sinh học do Tổng bộ trực tiếp đầu tư đã hoàn thành vòng gọi vốn B+. Tổng giám đốc Trịnh đã hẹn họp video vào lúc 4 giờ chiều nay, còn về buổi ra mắt sản phẩm Space AI-3…” Trợ lý tổng giám đốc báo cáo xong công việc và lịch trình, dừng lại một chút, giọng điệu có phần do dự, “Còn chuyện này nữa, sếp xem qua giúp em…”
Ánh sáng xuyên qua cửa kính xe hắt vào, lướt qua gương mặt của Diệp Diên Sinh, xa cách và lạnh lùng nhưng lại ẩn giấu vài phần hoang dã và áp bức.
Anh đón lấy chiếc máy tính bảng từ tay trợ lý, ánh mắt dừng lại trên lịch sử trò chuyện, động tác khẽ khựng lại.
Trong khung trò chuyện là một bức ảnh:
Chiếc chăn mỏng hơi xộc xệch, một chiếc khuyên tai tua rua nằm lạc lõng giữa những nếp gấp của ga trải giường, ánh sáng lấp lánh bị ống kính thu trọn vào trong tấm hình.
“Dì giúp việc nhìn thấy khi dọn phòng ngủ, chắc là vị tối qua để quên,” Trợ lý cân nhắc một chút, ướm lời hỏi, “Sếp xem có cần gửi trả lại cho cô ấy không ạ, hay là?”
Thực ra chiếc khuyên tai này không phải là trang sức cao cấp, cũng chẳng đính đá quý danh giá gì, chỉ là phụ kiện theo mùa, giá trị cùng lắm là vài ngàn tệ. Với tốc độ ra mắt 6 bộ sưu tập một năm của thương hiệu đó, món đồ này mang lên người cũng chỉ để lấy cảm giác mới mẻ.
Nhưng dì giúp việc không dám tự ý xử lý, trợ lý cũng vậy.
Mỗi năm Diệp Diên Sinh đều đến Hongkong một lần để viếng mộ cố nhân.
Anh chưa bao giờ cho người theo cùng.
Nhưng đêm qua, khi xe chạy về đường Barker, Diệp Diên Sinh đã bế về một người phụ nữ đang ngủ say, trực tiếp ôm cô lên lầu.
Lúc trợ lý tới đưa tài liệu đã tình cờ bắt gặp cảnh tượng đó.
Anh ta hoàn toàn không biết người phụ nữ ấy là ai, từ đâu xuất hiện, nhưng cái kiểu bế công chúa trong đêm mưa cùng quãng thời gian riêng tư ở bên nhau là quá đủ để người ta liên tưởng đủ điều.
Ánh mắt Diệp Diên Sinh trầm xuống, không nhìn ra tâm tư hay cảm xúc gì, ngay cả giọng điệu cũng đầy tùy hứng: “Cậu tự xem mà xử lý.”
Nhìn thái độ này, dường như… cũng không quá để tâm?
Tuy nhiên, trợ lý theo anh đã lâu, khi chưa nhận được thái độ rõ ràng, anh ta không dám tự quyết.
Cuối cùng anh ta chọn cách trung lập, bảo người hầu giữ gìn cẩn thận, để lại trong phòng ngủ của căn biệt thự đường Barker.
Cái nắng mùa hè chói chang, ánh sáng và bóng đổ loang lổ trên lớp kính cửa sổ tối màu, phản chiếu bóng dáng mờ ảo của dòng xe cộ tấp nập trên trục đường chính.
Nét mặt của Diệp Diên Sinh mệt mỏi và lạnh lùng, anh tựa vào lưng ghế sau,suốt quãng đường đều lơ đãng.
Anh nới lỏng cà vạt, những ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng vô tình chạm phải sợi dây chuyền xương rắn trên cổ, khẽ khựng lại gần như không thể nhận ra.
Trong vài giây suy nghĩ đình trệ đó, Bùi Trạch gọi điện thoại tới.
“Anh đang ở đâu đấy? Em vừa xuống máy bay là phi thẳng đến đường Barker ngay, đợi nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng anh đâu.” Anh chàng cười xấu xa, “Cách đây nửa tiếng, em lại thấy một tiểu mỹ nhân từ trên lầu đi xuống, tình hình là thế nào đó?”
“Cậu đến đây chỉ để nói với anh mấy chuyện nhảm nhí này à?” Biểu cảm của Diệp Diên Sinh không đổi, lạnh lùng khác thường.
“Chứ sao, anh ở ngoài này tiêu dao tự tại, định hố chết em đấy à?” Bùi Trạch gần như bùng nổ, “Động tĩnh phía Hoa Nam quá lớn, mấy lão cáo già đó không gặp được anh, một ngày gọi mười mấy cuộc điện thoại hỏi dò, giờ chuẩn bị kéo đến tận cửa nhà em rồi.”
“Cậu mà cũng sợ mấy chuyện này sao?” Diệp Diên Sinh cười nhạt, giọng điệu trầm thấp và thong dong, có thể nghe ra sự lạnh lùng trong cảm xúc, ý cười cũng không chạm tới đáy mắt, “Mẹ anh bảo cậu đến đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên một tiếng cười gượng gạo:
“Haizzz, dì Tô cũng là vì lo cho anh thôi mà. Phải mấy tháng rồi anh chưa về nhà, nói thế nào thì cũng hơi…”
Suy cho cùng, Bùi Trạch vẫn không dám nói ra ba chữ “không phải phép”, “Nhưng em cũng đâu dám nhiều lời, dù sao anh cũng chẳng thích nghe.”
“Biết thế là tốt.”
*
Cảnh quay ở Trung Hoàn trong phim không nhiều, việc quay phim nhanh chóng kết thúc.
Tạ Thanh Mạn không ở lại Hongkong lâu. Sau khi rời cảng về lại Thượng Hải, khúc dạo đầu ngắn ngủi cuối hạ ấy đã bị niêm phong lại Hongkong.
Lần thứ hai cô gặp Diệp Diên Sinh đã là chuyện của vài tháng sau.
Nhiệt độ đầu đông ở Thân Hải không quá thấp nhưng cái lạnh ẩm ướt thấm tận vào xương. Những tòa nhà cao tầng san sát bị ngâm trong làn mưa lạnh suốt mấy ngày, cả thành phố được gột rửa trở nên lạnh lẽo và rõ nét. Dưới bầu trời xám xịt, ánh đèn màu rực rỡ, những tấm biển quảng cáo khổng lồ và tường kính của các tòa nhà chọc trời phản chiếu những luồng sáng kỳ lạ.
Mấy tháng nay Tạ Thanh Mạn luôn bận rộn với các môn chuyên ngành.
Vai nữ phụ số 4 ít đất diễn trước đó thực chất chỉ là một bài tập thực hành trước ngày khai giảng mà cô nộp cho môn kỹ thuật biểu diễn.
Khi đó xảy ra chút ngoài ý muốn, cô không phân thân được, thực sự không có thời gian để tâm đến buổi thử vai nữ chính đã bỏ lỡ nên mới đành đâm lao thì phải theo lao.
Vốn dĩ đây là phim của một đạo diễn danh tiếng, vai cô đảm nhận là một “ánh trăng sáng”, dù đất diễn ít nhưng rất có giá trị. Sau này nếu thành danh, có bị đào lại cũng không ảnh hưởng đến cảm nhận của khán giả.
Ai ngờ nữ phụ số 2 của bộ phim đó dính scandal, bộ phim bị đắp chiếu vô thời hạn.
“Tớ vừa xem hot search xong, mắt nhìn người của đạo diễn casting có vấn đề à? Cậu đẹp hơn cô ta nhiều.”
Trong giờ giải lao của lớp huấn luyện đài từ diễn xuất, cô bạn cùng phòng Tịch Cẩn vừa lướt Weibo vừa cảm thán, “Tư bản trong giới chúng ta đúng là thích nâng đỡ mấy người xấu xí.”
Không có ai đáp lại.
“Mạn Mạn?”
Tịch Cẩn ghé sát lại, nhìn lướt qua màn hình laptop trước mặt Tạ Thanh Mạn, trang web đang hiển thị một bài viết của tài khoản kinh tế:
“Công ty con thuộc tập đoàn Quân Cảng có ý định thúc đẩy hợp tác sâu rộng với dự án thuốc kháng thể đơn dòng PD-1 của Noco…”
Tập đoàn Quân Cảng là doanh nghiệp của nhà họ Hoắc ở Hong Kong.
Nhà họ Hoắc trước kia phất lên nhờ bất động sản, vận tải biển và kinh doanh quốc tế, từng làm tổng đại lý thương mại nội địa, hưởng không ít hồng lợi thời đại. Hai mươi năm gần đây mới chuyển sang tự kinh doanh và đầu tư mạo hiểm. Những năm qua, nhà họ Hoắc thu mua hàng trăm chiếc máy bay của các công ty cho thuê hàng không ở nước ngoài, cùng bất động sản và cảng biển… Nhìn chung, sản nghiệp chính của nhà họ Hoắc thực chất nằm ở hải ngoại.
Dược phẩm sinh học không phải mảng kinh doanh chính của Quân Cảng.
Việc mở rộng ngành nghề mới một cách rầm rộ như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý của giới truyền thông tài chính.
“Sao cậu lại xem tin tức kinh tế?” Tịch Cẩn có chút ngạc nhiên.
“Rảnh rỗi thôi.” Tạ Thanh Mạn thản nhiên chuyển tab màn hình, “Cậu vừa nói gì cơ?”
“Tớ định hỏi cậu có muốn ra ngoài đổi gió cho khuây khỏa không.” Tịch Cẩn đẩy sang một tấm vé vào cửa, “Một nhà hát mới mở, nghe nói thú vị lắm. Tớ có việc không đi được, để không cũng phí.” Cô nàng chống cằm thở dài, “Nhưng tớ thấy tâm trạng cậu tốt lắm, hình như cũng chẳng để tâm mấy.”
Tạ Thanh Mạn thực sự không để tâm đến chút đất diễn đó.
Cô đã trải qua quá nhiều biến cố trong hai năm qua, thứ có thể khiến cô phiền lòng chỉ có đống hỗn độn ở Hongkong.
Chuyện trước mắt này thậm chí còn chẳng đáng liệt kê.
Tuy nhiên, cô cũng đang muốn tìm một nơi thanh tịnh nên không từ chối: “Một tấm vé vào cửa hơn hai mươi ngàn tệ chỉ để cho tớ đổi gió thôi hả?”
“Cảm ơn cậu lần trước đã điểm danh giúp tớ nhé.” Tịch Cẩn chắp hai tay lại quá đầu, “Hai tuần tới tớ đều có việc bận, thế nên…”
“Tớ biết ngay mà.” Tạ Thanh Mạn cong môi, không khách sáo nữa.
Gọi là nhà hát nhưng thực chất chỉ là một cái mác.
Tạ Thanh Mạn đến nơi mới phát hiện đây là một câu lạc bộ tư nhân.
Không gian nơi đây được xây dựng mô phỏng theo nhà hát Opera Garnier với khu vực trung tâm được chia làm hai tầng. Tầng một là những dãy khán đài bậc thang ôm trọn lấy sân khấu. Trên tầng hai, những tấm bình phong khảm hoa văn sáp nhuộm được sắp đặt khéo léo tạo thành vách ngăn, chia thành từng không gian riêng tư nối tiếp nhau. Bao quanh phía ngoài là bố cục của một câu lạc bộ thượng lưu với sàn nhà Versace, đèn tường kính màu Tiffany, toát lên phong cách vô cùng xa hoa phù phiếm.
Trông giống như tác phẩm của một cậu ấm vô học nào đó, dùng tiền tạo ra “phong cách”, liếc một cái là rõ “gu thẩm mỹ” cỡ nào.
Không có chút chiều sâu, là một cái hang tiêu tiền đúng nghĩa.
Vì vừa mới khánh thành không lâu nên có rất nhiều người đến ủng hộ, đương nhiên cũng không thiếu người trong giới. Trên sân khấu là đoàn múa Ballet của Hoàng gia Anh được ông chủ đứng sau chi đậm mời về. Họ đang biểu diễn vở kịch lãng mạn “Giselle”, vừa tao nhã vừa bi thương.
Hiện tại Tạ Thanh Mạn vẫn chỉ là một sinh viên, danh tiếng chưa vang xa, ở Đại lục cũng chẳng mấy ai biết cô.
Cô không cần phải khách sáo xã giao với ai, cứ thế ngồi dưới khán đài yên lặng xem biểu diễn.
Đến đoạn nghỉ giữa giờ, điện thoại bỗng rung lên.
Khung thông báo hiện ra một email, không có nội dung chữ, chỉ có một tệp đính kèm không tiêu đề, đó là bản thảo hợp đồng mà Quân Cảng soạn thảo cho dự án thuốc PD-1 gửi cho Noco.
Tạ Thanh Mạn thản nhiên tắt màn hình.
Cô hơi thả lỏng cảm xúc, lười biếng tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại, vậy mà dần dần cảm thấy hơi buồn ngủ.
*
“Cô Tạ…”
“Cô Tạ?”
Tạ Thanh Mạn mở mắt, thấy nhân viên phục vụ mang một khay trà bánh đến bên cạnh mình, cúi người nói nhỏ: “Trên lầu có một quý ông nói là người quen của cô, mời cô lên phòng riêng trên lầu nói chuyện một chút ạ.”
“Ai thế?”
“Ông ấy chỉ nói là có quen biết cô.” Nhân viên phục vụ vẻ mặt có chút khó xử.
Tạ Thanh Mạn nhướng mày, đôi mắt trong veo lạnh nhạt lướt xuống.
Ở câu lạc bộ này, loại trà bình thường nhất cũng phải hàng trung, người ta đến đây là để tiêu khiển, chẳng ai tính toán xem có đáng hay không.
Loại trà nước hạng bèo nhất ở câu lạc bộ này cũng phải tầm bốn, năm nghìn tệ. Người ta đến đây cốt để giải khuây, chẳng ai tính toán xem giá trị thực của nó có xứng đáng hay không.
Có lẽ đối phương muốn đánh vào sở thích nên đã chọn Băng Đảo nổi tiếng với vị ngọt, lại còn là dòng nguyên chất thu hoạch từ một cây cổ thụ duy nhất.
Đúng là kiểu suy nghĩ cũ rích.
Trong các loại trà Phổ Nhĩ, cô thích Ban Chương hơn. Hương trà có sức công phá mạnh mẽ, bá đạo hơn, hậu vị cũng ngọt và lắng hơn.
Món quà mang tính áp đặt thế này đúng là nực cười.
Tạ Thanh Mạn thầm nghĩ “cố ra vẻ huyền bí”. Thời đại này rồi mà vẫn có người mong dùng một chén trà để sai khiến người khác. Đi xem một vở múa cũng không được yên thân, đúng là đen đủi.
Nhưng bụng bảo dạ là vậy, ngộ nhỡ là người quen thật thì cũng khó xử.
“Phiền anh dẫn đường.”
Nhân viên dẫn cô lên tầng hai. Không biết không khí bên trong đốt loại hương gì, hơi nóng phả vào khiến người ta choáng váng.
Cơn buồn ngủ vừa rồi lại ập tới.
Tạ Thanh Mạn vuốt lại mái tóc dài, tâm trạng không mấy hào hứng, khi nhìn theo sự chỉ dẫn của nhân viên, cô có chút bực bội.
Đúng như dự đoán, kẻ đến chẳng có ý tốt.
Bước qua bức bình phong, trước mắt là một nhà sản xuất từng đeo bám cô. Kể từ sau lần thử vai trước, ông ta cứ như miếng cao dán chó, gỡ mãi không ra. Cô phải tìm đủ lý do mới miễn cưỡng thoát thân được, ai ngờ lại đụng mặt ở đây.
“Đứng xa thế làm gì?” Ánh mắt gã sản xuất cứ dán chặt vào người cô, “Đừng khách sáo thế chứ, lần thử vai trước tôi đã rất ưng cô rồi, tiếc là không hợp tác được.”
Gã cười híp mắt, “Nào, lại đây ngồi đi.”
Thực tế, ngành nghề nào cũng không thiếu những nam thanh nữ tú vừa xinh đẹp vừa biết điều, muốn dựa vào nhan sắc để trèo cao lại càng không ít.
Thế nên chỉ cần còn có chút “thể diện”, người bình thường sẽ không ép uổng ai làm gì.
Dù sao cũng có quá nhiều lựa chọn, không việc gì phải kết oán.
Nhưng vẫn luôn có những kẻ không chịu giữ thể diện, ví dụ như vị trước mặt đây.
Cô chỉ nhìn một cái thôi cũng thấy xui xẻo. Nếu là trước kia, cô đã giẫm nát gã như giẫm một con kiến. Cái thứ gì không biết.
“Ngại quá, tôi có chút việc gấp, vở kịch hôm nay e là không xem tiếp được rồi.” Tạ Thanh Mạn không để lộ cảm xúc, lời nói khách sáo nhưng rất dứt khoát, “Tiền trà bánh tôi sẽ nhờ người trả lại cho ngài, xin phép không làm phiền nữa.”
“Ôi, làm gì có chuyện để phái đẹp trả tiền?” Gã sản xuất nháy mắt, lập tức có người âm thầm chặn đường cô. “Diễn viên mà chỉ biết cúi đầu đóng phim là không được đâu, bao nhiêu tiền bối và nhà sản xuất ở đây, có việc gì gấp mà không thể gác lại một chút?”
“E là phải phụ lòng tốt của ngài rồi.” Tạ Thanh Mạn không muốn làm to chuyện, “Thế này đi, tôi dùng trà thay rượu, tự phạt mình một ly nhé?”
Cô lùi một bước, nhưng đáng tiếc đối phương không chịu xuống thang.
“Cô thế này là không nể mặt rồi đấy,” Gã vẫn không bỏ cuộc, cười giả lả nhưng trong lời nói mang theo sự uy hiếp, “Tôi muốn giới thiệu tài nguyên cho cô, bảo cô giữ thể diện ngồi lại một lát cũng không được?”
Chó má.
Gã sản xuất họ Kim này nổi tiếng thối nát trong giới, cậy mình có thế lực và tài nguyên đứng sau, không biết đã quy tắc ngầm với bao nhiêu ngôi sao và sinh viên. Loại bại hoại này chỉ xứng đáng ngồi tù.
Vì đơn thương độc mã, lại không muốn làm quá căng nên Tạ Thanh Mạn mới khách sáo xoay xở. Nhưng cứ ở lại đây tiếp thì hôm nay sẽ không xong mất.
“Xin lỗi.”
Tạ Thanh Mạn bất ngờ đẩy người đang chặn đường mình ra, quay đầu bỏ đi.
“Cô có ý gì!” Bị từ chối liên tục, gã sản xuất không còn mặt mũi nào nữa, đứng phắt dậy, “Cứ muốn đi là đi thế ư?”
Gã đưa tay chộp lấy cô, “Làm mình làm mẩy cũng phải có mức độ thôi, sinh viên trường các cô kiêu căng thật đấy. Cô có biết ông đây…”
“Cút đi.”
Tạ Thanh Mạn vung tay gạt mạnh một cái, vậy mà một phát không thoát ra được. Cô cũng chẳng hề sợ hãi, chộp lấy thứ đồ ngay tầm tay ném thẳng về phía gã.
Choang!
Lực ném không lớn lắm, nhưng đồ vật đập vào người rất đau. Trong lúc giằng co, tấm bình phong gấp bị hất đổ, bộ trà cụ trên bàn cũng bị quét rơi xuống đất, trà nóng bắn tung tóe lên người gã sản xuất, mảnh sứ vỡ vụn khắp nơi, một bãi chiến trường hỗn loạn.
Cảnh tượng nhất thời vô cùng khó coi.
“Mẹ kiếp!” Gã sản xuất bị bỏng nên buông tay ra, sắc mặt xám ngoét, trông khó coi như nhà có đám.
Lần này thì thực sự to chuyện rồi.
Tầng hai của khán phòng trung tâm đều là những phòng riêng bán mở, chỉ cần một chút tiếng động là đã vang xa, huống chi động tĩnh lại không hề nhỏ.
Tuy nhiên, những người trong các vách ngăn gần đó, hoặc là bạn bè do ông chủ đứng sau mời đến, không giàu thì quý, hoặc là những người trong giới quen biết nhau. Đám người này đều là những con cáo già, dù trong lòng có tính toán trăm phương ngàn kế thì bề ngoài vẫn giữ vẻ lịch thiệp và khách sáo.
Xem xong một màn kịch náo loạn, không ai tới giúp, cũng không ai can ngăn, chỉ có những ánh mắt lạnh lùng thờ ơ đứng xem.
Được thôi.
Xem ra hôm nay chuyện này chưa xong rồi.
Tạ Thanh Mạn lau vệt nước trên tay, hơi cao giọng nhưng biểu cảm lại lạnh lùng hẳn đi: “Tôi đã nói rồi, tránh xa tôi ra.”
Ánh mắt cô nhìn đối phương như nhìn một đống rác.
Thái độ ấy khiến đối phương tức đến phát điên: “Cô…”
Ngay lúc tranh chấp vừa nổ ra, từ gần đó bỗng vang lên một giọng nam trầm đục và lạnh lùng: “Ở đâu ra thế? Phô trương quá nhỉ.”
Âm lượng không cao, nhưng cả không gian trong nháy mắt lặng đi.
Thật kỳ lạ.
Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, phía sau tấm bình phong ở góc đối diện, một người đàn ông đang tựa mình trên chiếc ghế bành bằng gỗ huyết đàn chạm trổ, dáng vẻ vô cùng lười nhác.
Đó là một tư thế cực kỳ thả lỏng.
Thế nhưng, vóc dáng cao ráo, thẳng tắp cùng những đường nét gương mặt góc cạnh, âm trầm của anh lại khiến người ta nảy sinh một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ:
Dường như anh không nên như thế.
Anh đáng lẽ phải là một kẻ luôn căng như dây đàn, đầy chí mạng, giống như một con mãnh thú đang ẩn mình trong bóng tối của rừng già, che giấu sự nguy hiểm tột cùng dưới vẻ ngoài bình thản.
Thật kỳ lạ.
Trong ký ức, đây là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng cô lại có một cảm giác quen thuộc khó hiểu đối với anh, một cảm giác “đã lâu không gặp”.
Tạ Thanh Mạn thất thần mất vài giây.
Diệp Diên Sinh khẽ nhướng mí mắt, nhìn về phía cô, lạnh nhạt buông ra một chữ:
“Ồn.”
Bốn bề lập tức lặng ngắt như tờ, một sự im lặng chết chóc như bị ngâm trong băng tuyết.
Giọng người đàn ông không cao, thậm chí còn mang theo chút hững hờ không để tâm.
Nhưng chỉ bằng một chữ duy nhất đã khiến những người xung quanh lạnh sống lưng.
Đến kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra, đám người này ai nấy đều là những bậc quyền quý hàng đầu, vậy mà vẫn phải nhìn sắc mặt anh mà hành xử.
Người này đúng thực sự là một vị tổ tông.
Hết chương 5
Từ tác giả:
Một chuyện khá buồn cười, đó là mỗi lần bé Thanh gặp anh Sinh đều cứ ngỡ là lần đầu gặp mặt (cười gian).
【Anh Sinh】: Tạ Thanh Mạn, em não cá vàng đấy à?
Lần đầu gặp gỡ lần thứ hai.
Anh Sinh cứ phải đi đi lại lại trong thế giới của vợ để “reset” lại cốt truyện: Lần trước là ở hiện trường vụ án, lần này lại là anh hùng cứu mỹ nhân.
1. Tại sao bé Thanh không nhận ra anh ấy?
Đầu tiên, lần đầu gặp (theo góc nhìn của bé Thanh) là ở nghĩa trang vào cuối hè, còn lần gặp thứ hai là tại câu lạc bộ vào mùa đông. Cách nhau tận mấy tháng trời, thời gian không hề ngắn.
Thứ hai, đêm hôm đó, về cơ bản là cô ấy không nhìn rõ, mà cũng không dám nhìn! Gặp phải người mình nghi là kẻ xấu thì ai chẳng lo giữ mạng mà chạy trước (dở khóc dở cười).
2. Tại sao nam chính có vẻ rất “lạnh lùng”? Chuyện này về sau sẽ có bài kiểm tra đấy (đùa thôi).
Nói chung cứ đọc tiếp rồi các bạn sẽ thấy, may mà lúc này ảnh “lạnh lùng”.
Spoil:
“Giữa tôi và em, dù sao cũng đã từng có một lần gặp gỡ.”
