[Chín muồi] Chương 8

Chương 8: Cho tôi mượn bài thi của cậu một chút

Chuyển ngữ: @motquadao


Tối hôm đó, vạn vật chìm vào tĩnh lặng. 

Phòng của Tạ Vọng Ngôn cách âm quá tốt, sau khi đóng cửa sổ lại, ngay cả tiếng gió thổi lá lay cành bên ngoài cũng không nghe thấy.

Ứng Già Nhược làm xong bài tập rồi nằm lên giường, cứ cảm thấy bên tai yên tĩnh đến mức khiến người ta bồn chồn, khó mà đi vào giấc ngủ.

Mười lăm phút sau, đèn đọc sách đầu giường bật sáng. 

Ứng Già Nhược ngồi dậy, cô đột nhiên nhớ đến cuốn《Vui học tiếng Anh》mà Chu Nhiễm đưa cho ban ngày.

Ngoài Vật lý ra, tiếng Anh chính là môn đọc giúp cô dễ ngủ nhất.

Ứng Già Nhược rút cuốn sách kẹp giữa tập bài tập Vật lý làm sai và xấp đề thi ra khỏi cặp, tựa lưng vào đầu giường.

Cô không chút phòng bị mở trang đầu tiên: Một thiếu niên mặc đồ bóng rổ đang ép một cô gái lên hàng rào lưới của sân bóng mà hôn… 

!!! 

Còn không phải là hôn môi. 

Mà là hôn vào eo!!!

“Bộp” một tiếng, theo phản xạ có điều kiện, Ứng Già Nhược đóng sầm cuốn sách lại!

Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt hồ ly của thiếu nữ mở to tròn xoe, sự chấn động trong đồng tử mãi không tan biến. Cuối cùng cô đã hiểu tại sao Chu Nhiễm lại bảo không được xem ở trên lớp.

Cái này mà để thầy cô bắt gặp, chắc chắn sẽ bị mời phụ huynh!

Nội dung bên trong “vàng” y hệt màu bìa sách. 

Dưới cùng của trang tiêu đề có in dòng chữ R18 bé xíu, ừm, phải dán mắt vào mới nhìn rõ được, đúng là kiểu giấu đầu hở đuôi điển hình.

Nếu là một tuần trước, Ứng Già Nhược cầm được cuốn sách này chắc chắn sẽ không do dự mà nhét xuống tận cùng tủ sách, dù sao loại sách này cũng không nằm trong danh mục đọc ngoại khóa của cô.

Nhưng những trạng thái kỳ lạ của cơ thể mấy ngày gần đây khiến cô hoang mang và bất an.

Có lẽ cuốn sách này có thể cho cô câu trả lời.

Đầu ngón tay Ứng Già Nhược hơi dùng lực siết nhẹ mép giấy, hạ quyết tâm: Đêm nay lén nổi loạn một chút vậy. 

Dù sao cũng chẳng ai biết.

Cô hít một hơi thật sâu, làm công tác chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi mới thả lỏng những đốt ngón tay đang gồng cứng, một lần nữa mở ra cánh cửa dẫn đến thế giới mới…

Đây là bản tuyển chọn “thuần hưởng” do “chủ biên truyện tranh” Chu Nhiễm đích thân chọn lựa. Nét vẽ duy mỹ, nhân vật đẹp, nội dung kết hợp hài hòa giữa “mặn” và “chay”. 

Càng xem, cơ thể Ứng Già Nhược càng vô thức trượt xuống, mặt vùi càng lúc càng sâu, cuối cùng cả người trùm kín trong chăn, chỉ nương theo một chút ánh đèn lọt qua khe hở để xem, cứ như làm vậy thì sẽ có không khí và cảm giác an toàn hơn.

Cũng có thể che giấu nhịp tim đang đập loạn xạ.

Mỗi khi Ứng Già Nhược làm việc gì đó, chỉ cần nhập tâm chăm chú là sẽ rất khó bị phân tâm. 

Hồi nhỏ xem phim hoạt hình, cô thường chú tâm đến mức không nghe thấy âm thanh bên ngoài, lớn lên cũng vậy.

Đêm tối, không gian khép kín.

Ứng Già Nhược nhìn thiếu niên có dung mạo xuất chúng, quý phái trong truyện tranh, hết lần này đến lần khác thể hiện bản chất tấn công hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài. 

Giống như quả táo đẹp đẽ mọc trong vườn địa đàng, càng thêm phần mê hoặc, cuốn hút người ta không ngừng sa ngã.

Ứng Già Nhược chậm chạp áp tay lên đôi gò má đang nóng bừng.

Có lúc cô dùng cuốn truyện che mặt, có lúc lại nằm im một lát để xoa dịu trái tim nhỏ bé đang đập thình thịch. Không biết từ lúc nào, cô khôi phục lại tư thế nằm sấp chống cằm, quên bẵng cả thời gian.

Đột nhiên, ánh sáng tràn vào, không gian bỗng chốc sáng bừng, cô nhìn thấy một câu thoại trên trang sách…

“Khi thực tại cuối cùng đã đẹp hơn cả mộng tưởng, em biết mình đã chìm vào lưới tình vì chẳng thể nào chợp mắt.”

Giọng của Tạ Vọng Ngôn rất hay. Khi hơi hạ giọng, âm sắc trong trẻo lạnh lùng của thiếu niên lại pha trộn thêm một chút biếng nhác, trầm khàn đầy quyến rũ.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng của Tạ Vọng Ngôn, cuối cùng Ứng Già Nhược cũng như đã nếm được trái táo đẹp đẽ từng dụ dỗ cô bấy lâu nay.

Đến khi Ứng Già Nhược choáng váng thoát khỏi “mộng cảnh” để trở về thực tại.

Chỉ thấy chàng thiếu niên xé sách bước vào đời thực kia, lúc này đây thực sự đang đứng bên cạnh giường, một tay nhấc nhẹ một góc chăn lên. Đôi lông mi dày hơi rủ xuống, ánh mắt rõ ràng lạnh lẽo bình thản nhưng lại quyến rũ mê hồn.

Khuôn mặt của Tạ Vọng Ngôn và khuôn mặt của thiếu niên trong truyện tranh chồng chéo lên nhau dưới quầng sáng.

Cuối cùng hiện ra rõ nét trong đáy mắt cô. Thì ra là Tạ Vọng Ngôn.

Cậu mới chính là kẻ mê hoặc bẩm sinh.

Đôi mắt hồ ly của Ứng Già Nhược long lanh nước, gợn lên những đợt sóng lăn tăn vì hoảng hốt. Theo phản xạ, cô túm chặt lấy mép chăn, lắp bắp tìm cách áp đảo đối phương trước: “Nửa đêm nửa hôm cậu sang đây làm gì, không gõ cửa, lại còn… còn lật chăn của thiếu nữ, mất lịch sự! Buông ra mau, buông ra mau!”

Tạ Vọng Ngôn nghe lời buông tay: “Gõ rồi, cậu không nghe thấy, tôi tưởng cậu ngủ quên không tắt đèn.”

Ứng Già Nhược khó khăn dời mắt đi, quấn chặt lấy chiếc chăn nhỏ trên người, cố tỏ ra bình tĩnh để đuổi người: “Thế thì cậu giúp tôi tắt đi.” 

“Tôi đi ngủ đây.”

Cô hơi hối hận vì đã nghe lời bố dạy “không được tắt đèn đọc sách, không tốt cho mắt”, nếu không thì đã chẳng bị Tạ Vọng Ngôn phát hiện.

Trong đầu Tạ Vọng Ngôn hiện lên hình ảnh vừa nhìn thấy. 

Chiếc váy ngủ mỏng manh trên người thiếu nữ bị cô lăn lộn đến mức nhăn nhúm hết cả, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vầng trán trắng ngần còn lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

“Vừa nãy cậu làm gì đấy?” Vậy mà Tạ Vọng Ngôn không vội đi, cậu cúi người cầm chiếc đồng hồ cát đặt ngược trên kệ đầu giường lên nghịch. 

Đầu ngón tay thon dài lơ đãng gõ nhẹ vào những hoa văn chạm khắc non nớt trên khung gỗ, động tác lười biếng tùy ý nhưng lại mang theo vẻ quý phái của một người được nuôi dạy trong nhung lụa.

Ứng Già Nhược vừa nghe thấy câu này, lập tức nghĩ ngay đến bí mật đang giấu trong chăn, vành tai đỏ bừng phản bác: “Dù sao cũng không phải là làm chuyện xấu, tôi đang đọc sách!” 

“Vui học tiếng Anh!”

Vừa nói xong cô đã lập tức hối hận. 

Thế này thì khác gì “lạy ông tôi ở bụi này”!

“Tiếng Anh?” Tạ Vọng Ngôn cười như không cười nhìn về phía trang sách đang mở toang trên gối của Ứng Già Nhược mà cô quên chưa khép lại.

Ứng Già Nhược nhìn theo tầm mắt của cậu, cơ thể cứng đờ. 

Khung cảnh là một bể suối nước nóng ngoài trời, nam chính thư thái tựa vào vách đá, chiếc sơ mi trắng ướt sũng dán chặt vào cơ thể hoàn mỹ, hơi nước lan tỏa xung quanh như phủ lên toàn bộ bức tranh một lớp sương mù trắng xóa, khiến người ta rất muốn vén bức màn bí ẩn này lên để nhìn thấu bên trong.

Tạ Vọng Ngôn nhàn nhạt lướt mắt qua, đôi môi mỏng khẽ mấp máy: “Không phải chìm vào…” lưới tình rồi sao.

Ứng Già Nhược lén nhìn Tạ Vọng Ngôn. Sự ăn ý của một đôi thanh mai trúc mã nhiều năm khiến chuông cảnh báo trong đầu cô reo vang, cái tên “chó” này chắc chắn đang định cười nhạo cô!

Thế là cô vội vàng bịt miệng cậu lại.

Tạ Vọng Ngôn đang cầm đồng hồ cát trong tay, để tránh bị cô hấp tấp làm rơi vỡ mất, đến lúc đó người khóc vẫn là cô thôi. 

Cậu đành thản nhiên dang rộng hai tay, mặc cho cô nhào tới.

Ứng Già Nhược hằm hằm lườm cậu: “Cấm cậu đọc thoại!” 

“Cấm cười tôi!” 

“Đồng ý thì chớp mắt một cái.”

Chiếc chăn lụa trơn tuột trượt khỏi vai cô. 

Mùi đào mọng nước thoang thoảng trên người thiếu nữ thường ngày tối nay bỗng trở nên đậm đà lạ thường, tựa như được ủ rất lâu trong không gian kín rồi đột nhiên thoát ra ngoài, ngay sau đó biến thành những dây leo vô hình, lặng lẽ giam cầm lấy cậu.

Tạ Vọng Ngôn chậm rãi chớp mắt một cái.

Lúc này Ứng Già Nhược mới do dự, từ từ buông tay.

Ai ngờ, câu đầu tiên của Tạ Vọng Ngôn lại nằm ngoài dự kiến của cô: “Tay cậu sạch không?”

Sau khi xem cuốn truyện tranh 18+ kia, đầu óc Ứng Già Nhược đã trở nên “đen tối” rồi. 

Nghe thấy câu này, ý nghĩ đầu tiên nảy ra là Tạ Vọng Ngôn nghi ngờ cô nửa đêm không ngủ mà đang tự làm chuyện đó! 

Cái nồi này cô có chết cũng không đội!

“Tạ Vọng Ngôn cậu đang nghĩ cái quái gì thế hảaaa, tất nhiên là tay tôi sạch rồi!” 

Thiếu nữ xòe những ngón tay trắng trẻo sạch sẽ ra, đưa thẳng đến trước mắt Tạ Vọng Ngôn mà quơ quơ để thanh minh cho mình, “Cậu nhìn đi, nhìn kỹ đi!!”

Tạ Vọng Ngôn nhìn bàn tay nhỏ trắng muốt đang quơ loạn trước mặt, thực ra cậu hoàn toàn không có ý đó.

Giây tiếp theo, cậu đột nhiên lên tiếng: “Ứng Già Nhược.”

Ứng Già Nhược: “Gì.”

Tạ Vọng Ngôn không nhanh không chậm thốt ra ba chữ: “Miệng tôi đau.”

“???”

“Cậu dùng lực mạnh quá.”

Cái gì cơ? 

Ánh mắt Ứng Già Nhược vô thức lướt qua nửa khuôn mặt dưới của cậu thiếu niên rồi đột ngột khựng lại.

Môi của Tạ Vọng Ngôn trông có vẻ mỏng và bạc tình, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy hình dáng rất giống cánh hoa, trông còn có vẻ hồng hào hơn cả nam chính trong truyện tranh. 

Chắc là do vừa bị cô bịt miệng, khóe môi ửng đỏ rực rỡ, kéo theo cả vùng da trắng lạnh xung quanh cũng ửng hồng, giống như vừa bị thứ gì đó giày vò, mang theo vẻ mỏng manh và mị hoặc.

Cô chậm nửa nhịp nhớ lại cảm giác khi lòng bàn tay chạm vào làn môi cậu lúc nãy. 

Mềm mại và ẩm ướt.

Hôn cũng có cảm giác này sao?

Ôi! 

Cô đang nghĩ cái quỷ gì vậy. 

Lỗi cô thật rồi.

Ứng Già Nhược cảm thấy mình vừa vấy bẩn Tạ Vọng Ngôn trong đầu, nảy sinh một chút áy náy.

Sau này sẽ tuyệt đối không thức khuya đọc truyện tranh nữa, đặc biệt là truyện người lớn. 

“Cậu không được nghịch đồng hồ cát của tôi nữa!” Ngón tay Ứng Già Nhược khẽ co lại, cứng nhắc chuyển chủ đề.

“Cái gì mà của cậu, bạn học Ứng Già Nhược, nhắc nhở cậu một chút, đây là tài sản chung của chúng ta.” Tạ Vọng Ngôn dừng lại đúng lúc, thuận theo lời cô.

Cậu thong dong lật ngược chiếc đồng hồ cát, những hạt cát trắng mịn lặng lẽ chảy xuống.

Đây là món quà sinh nhật Tạ Vọng Ngôn tặng cho Ứng Già Nhược năm mười tuổi. 

Do cậu tự tay chế tác.

Ứng Già Nhược bá đạo đáp: “Cậu tặng tôi rồi thì là của tôi!”

Từ nhỏ, Ứng Già Nhược đã có tính chiếm hữu rất mạnh đối với những thứ Tạ Vọng Ngôn tặng cô.

Hồi bé, chiếc bánh kem nhỏ Tạ Vọng Ngôn tặng cô bị một bạn nhỏ trong ngõ cướp mất, Ứng Già Nhược còn đánh nhau với người ta.

Lúc đó Diệp Dung hỏi bé Già Nhược tại sao lại đánh nhau, cô bé trả lời: “Vì con muốn ăn bánh kem mà anh Vọng Ngôn mua.”

Diệp Dung bất lực gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của cô: “Vậy nên con đánh nhau với bạn nhỏ cao hơn con cả một cái đầu luôn?”

Bé cánh cụt gật đầu dứt khoát: “Vâng.”

Diệp Dung: “Sau này gặp chuyện như vậy phải bảo vệ bản thân trước, bánh kem mất rồi thì mẹ có thể mua cái mới cho con.”

Bé cánh cụt: “Không được, đây là bánh anh Vọng Ngôn cho con mà.”

Diệp Dung: “Bánh của Vọng Ngôn cũng mua ở tiệm bánh ngọt thôi mà, mẹ mua cho con không giống sao?”

“Không giống ạ.”

“Tại sao lại không giống?”

Ứng Già Nhược không giải thích được, đôi lông mày xinh xắn nhíu lại: “Con không biết tại sao, tóm lại là không giống.”

Cho đến tận bây giờ cô cũng không giải thích được.

Một tiếng cười khẽ bật ra từ trong cổ họng Tạ Vọng Ngôn: “Ứng Già Nhược, cậu bao nhiêu tuổi rồi, sao tính chiếm hữu vẫn mạnh thế?”

“Sáu lần ba tuổi, tôi vẫn là em bé!”

“Được rồi, đến lúc bé cánh cụt về tổ rồi.” Cát mịn đã chảy hết xuống quả cầu thủy tinh phía dưới, Tạ Vọng Ngôn cuối cùng cũng đặt nó trở lại vị trí cũ.

Cô nên nghỉ ngơi rồi.

Ứng Già Nhược nhìn đồng hồ cây, thế mà đã gần hai giờ sáng rồi! May mà ngày mai không có tiết tự học sớm.

Tạ Vọng Ngôn vốn đã đi về phía cửa hai bước lại lùi lại, nhìn xuống cô gái nhỏ đang quỳ ngồi trên mép giường: “Đúng rồi, tôi đang có một vấn đề rất băn khoăn. Nếu cậu không trả lời, có lẽ đêm nay tôi sẽ không ngủ được.”

Vì chút áy náy ban nãy, Ứng Già Nhược ngẩng đầu hỏi: “Vấn đề gì?”

Tạ Vọng Ngôn đứng dưới ánh đèn, hơi cúi mắt, ánh đèn mờ ảo khiến ngũ quan của cậu mang vẻ diễm lệ quỷ quyệt, cảm giác nguy hiểm và áp bức của phái mạnh lộ rõ mồn một trong đêm tối.

Ứng Già Nhược ngẩn người một lát, tựa như lần đầu tiên quen biết cậu.

Giây tiếp theo, bên tai vang lên giọng nói cực nhỏ của cậu: “Vừa nãy là giọng của tôi khiến cậu orgasm (*), hay là nam chính trong truyện tranh khiến cậu orgasm vậy?”

(*) orgasm: nghĩa là đạt cực khoái, lơn đỉnh :)))

*

Đáp án là ai không quan trọng.

Quan trọng là, Ứng Già Nhược đang phải đối mặt với khó khăn lớn nhất sau khi “trưởng thành”.

Kết quả kỳ thi thử lần một đã có. 

Cô không những không ngồi lên được ngai vàng hạng nhất khối mà còn bị tụt một mạch mười mấy hạng. Trong suốt ba năm cấp ba, đây là lần đầu tiên cô rời khỏi top 100 của khối.

Ứng Già Nhược ngồi trong lớp, rủ mi mắt nhìn bài thi của mình, vẫn là do môn Vật lý kéo chân.

Chỉ cần đề tăng độ khó là cô không lên điểm được. 

Càng muốn thi tốt lại càng thi không tốt.

Cộng thêm những yếu tố về cơ thể và cảm xúc thời gian qua, các môn khác cũng không phát huy được phong độ bình thường.

Tưởng Tâm Nghi biết cô bị tụt hạng nên tâm trạng không tốt, an ủi: “Bạn cùng bàn ơi, dạo này hình như cậu hơi áp lực.” 

“Thả lỏng đi, dù môn Vật lý của cậu có lệch đến đâu thì thi đại học chắc chắn cũng vững vàng trên mức điểm trường top 985 thôi.”

Ứng Già Nhược không hề được an ủi, thậm chí còn bị đả kích hơn.

Tùy Nhân ngồi bên cạnh biết mục tiêu của Ứng Già Nhược, cô bạn nói nhỏ: “Nhưng điểm chuẩn vào khoa Luật của Đại học B năm ngoái là 687 điểm đấy.” 

Mà trong kỳ thi thử lần này, trường Trung học Số 1 Minh Thụy chỉ có 36 bạn vượt qua mức điểm đó.

Xét rộng ra toàn tỉnh, người đạt trên 700 điểm chỉ có duy nhất một người.

“Vãi chưởng, tổng điểm của Tạ Vọng Ngôn là 730, vẫn xếp hạng nhất khối bỏ xa hạng hai.”

Câu này vừa thốt ra, cả lớp đều bùng nổ.

“Điên vãi!! Kỳ thi thử lần một năm nay là đề chung cả tỉnh, siêu khó, nghe bảo là để tăng áp lực cho khối 12, vậy mà Tạ Vọng Ngôn vẫn có thể vững vàng đạt 730 điểm! Trâu vờ lờ!”

“Cho mở sách tớ cũng chẳng thi được số điểm này!”

“Đừng nói mở sách, kể cả chép theo đáp án tiêu chuẩn tớ cũng chẳng viết ra được số điểm này!”

“Cơ mà não của Tạ Vọng Ngôn rốt cuộc cấu tạo từ gì thế, không cùng chất liệu với chúng ta à?”

Nghe mọi người bàn tán, Tưởng Tâm Nghi cảm thán: “Hazzz, cùng là người với nhau cả mà số mệnh khác nhau, điểm của chúng ta thì không đủ dùng, còn Tạ Vọng Ngôn thì thừa ra mấy chục điểm chẳng biết dùng vào đâu.”

Cửa sổ hàng ghế sau không biết bị ai mở ra, gió sớm hơi lạnh ùa vào mặt, Ứng Già Nhược chậm chạp nhét bài thi vào ngăn bàn.

Tạ Vọng Ngôn đi ngang qua, vô tình liếc cô một cái. Vì bị gió thổi nên vành mắt thiếu nữ hơi ửng đỏ, trông có vẻ đáng thương hệt như một chú mèo nhỏ.

Đột nhiên, cậu gập ngón tay gõ gõ lên mặt bàn của Ứng Già Nhược: “Bạn học Ứng Già Nhược, cho tôi mượn bài thi của cậu một chút.”

Lớp học vốn đang ồn ào bỗng chốc im bặt trong tích tắc.

“Cậu hạng nhất khối, mượn bài thi của đứa hạng 101 như tôi làm gì?” Tim Ứng Già Nhược đập thình thịch, cô dữ dằn ngẩng đầu lườm cậu.

Chẳng phải chỉ là được hạng nhất toàn tỉnh thôi sao, oai lắm à?

Đến mức quên luôn thiết lập không quen biết ở trên trường rồi ư!

Làm gì mà tự dưng bắt chuyện với cô chứ. 

Ghét thế!

Không khóc, còn khá hung dữ. 

Tạ Vọng Ngôn lướt qua đôi mắt hơi đỏ của cô, thản nhiên đáp: “Muốn mở mang tầm mắt, xem bài thi đạt điểm tối đa môn Sinh học và Hóa học, nhưng lại không đạt điểm trung bình môn Vật lý trông như thế nào.”


Hết chương 8

Từ tác giả:

Ding dong! Bé cánh cụt chăm chỉ của chúng ta sắp mở khóa bí quyết để đạt điểm cao trong kỳ thi đại học, bắt đầu hành trình chinh phục thành công.

Đây không phải tiểu thuyết hiện thực nên tất cả các tình tiết trong truyện đều theo thiết lập riêng của tác giả.

Điểm thi trong truyện: Văn, Toán, Anh mỗi môn 150 điểm + Tổ hợp Khoa học tự nhiên 300 điểm (Lý, Hóa, Sinh) = Tổng 750 điểm.

Câu “Khi thực tại cuối cùng đã đẹp hơn cả mộng tưởng, em biết mình đã chìm vào lưới tình vì chẳng thể nào chợp mắt.” được dịch từ  “You know you’re in love when you don’t want to fall asleep because reality is finally better than your dreams” – Dr. Seuss.

Xì poi: 

“Cầu xin tôi đi!”

Bình luận về bài viết này