[Chín muồi] Chương 7

Chương 7: Gu của tôi cũng bình thường

Chuyển ngữ: @motquadao


Gần đến kỳ thi đại học, tiết thể dục của lớp 12 cơ bản là hoạt động tự do. Ai muốn ở lại lớp ôn bài thì ôn, ai muốn ra ngoài vận động thì vận động .

Ứng Già Nhược lười động đậy. Dạo này cô rất phiền lòng. 

Nỗi phiền muộn của tuổi trưởng thành đến quá dồn dập, cô cực kỳ ghét cảm giác cơ thể mất kiểm soát thế này. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến việc học hành.

Cô còn phải đỗ vào khoa Luật của Đại học B cơ mà!

Tiết thể dục trôi qua được một nửa, Ứng Già Nhược mới dần tĩnh tâm lại. Ai ngờ vừa định mở bài tập ra đã bị Tưởng Tâm Nghi vừa vào lớp huých tay, chia sẻ tin tức mới nhất của “kẻ thù”: “Vừa nãy ở sân bóng rổ, tớ thấy trên bắp chân Tạ Vọng Ngôn có một vết bầm tím cực kỳ rõ!”

“Cậu nói xem có phải cậu ấy đánh nhau với ai không?” 

“Chắc là không đâu, kiểu đóa hoa trên cao nhìn ai cũng như nhìn cỏ rác như chàng, theo lý thuyết mà nói thì sẽ không tùy tiện đánh nhau chứ nhỉ?”

Đầu ngón tay Ứng Già Nhược đặt trên trang sách khựng lại một giây, sau đó mặt không đổi sắc gật đầu: “Ừ.” 

Cậu ta rõ ràng là bị đánh.

Bệnh nghề nghiệp của một “tay săn tin” tương lai trong Tưởng Tâm Nghi trỗi dậy, cô nàng tự lẩm bẩm: “Vậy rốt cuộc là ai làm nhỉ?”

Tùy Nhân, đại diện môn Ngữ văn ở bàn bên cạnh, vào lớp muộn hơn một chút, vừa vặn nghe thấy cuộc đối thoại: “Vừa nãy thầy thể dục có hỏi rồi, Tạ Vọng Ngôn bảo là bị một bé cánh cụt ven đường đá cho một phát. Trời mới biết sức hút của đại soái ca khi đùa nhạt lớn đến mức nào.”

Ứng Già Nhược lặng lẽ đổi cây bút có nắp hình chim cánh cụt trong tay sang một cây bút bi bình thường.

Chu Nhiễm quay người lại, đẩy gọng kính không viền trên sống mũi: “Mấy cậu không phát hiện ra điểm mấu chốt à?”

Ba người đồng thời nhìn về phía cô bạn.

Tưởng Tâm Nghi và Tùy Nhân là tò mò. 

Ứng Già Nhược thì nhìn có vẻ bình tĩnh nhưng sâu trong lòng là sự chột dạ, dù sao thủ phạm chính là cô đây chứ ai.

Chu Nhiễm cười bí hiểm: “Cậu ấy nói là bé đó! Ôi muốn ghi âm lại làm chuông báo thức quá, quyến rũ chết mất!”

Ứng Già Nhược: “…”

Tim rơi cái “cạch” xuống đất. 

Cảm giác thật khó tả.

Chu Nhiễm đột nhiên gõ gõ bút xuống bàn Ứng Già Nhược: “Đúng rồi, đi căng tin không? Đang giờ học nên vắng người đấy.”

Tưởng Tâm Nghi đã bắt đầu buôn chuyện với bàn bên về bí ẩn vết bầm của Tạ Vọng Ngôn. 

Ứng Già Nhược cũng muốn mua một chai soda lạnh để làm dịu cái đầu đang nóng bừng, lập tức đồng ý lời mời của Chu Nhiễm.

Năm phút sau.

Ứng Già Nhược: Chẳng hiểu kiểu gì, bảo là đi căng tin, sao giờ lại đứng chôn chân ở sân bóng rổ thế này. 

Chu Nhiễm có chút phấn khích: “Nhìn kìa!”

Theo hướng ngón tay cô bạn chỉ, Ứng Già Nhược lập tức nhìn thấy bóng hình cực kỳ nổi bật của Tạ Vọng Ngôn giữa đám đông.

Ánh nắng rực rỡ buổi chiều cũng không chói lòa bằng cậu, có điều thái độ của chính chủ lại rất hờ hững, cứ như đang đi dạo trên sân bóng, hoàn toàn dựa vào khuôn mặt đẹp trai trời ban để cân hết mọi tiếng hò reo bên ngoài.

Cho đến khi ánh mắt Tạ Vọng Ngôn vô tình lướt qua bên ngoài sân, hơi khựng lại một giây. 

Bốn, năm nam sinh đang nhìn chằm chằm ngăn cản dưới rổ, cậu bất ngờ xoay người đột phá vòng vây, ngay sau đó nhảy vọt lên, úp rổ ghi điểm.

Cả đối thủ lẫn đồng đội đều ngơ ngác. 

Sao Tạ Vọng Ngôn lại tự nhiên “lên đồng” thế này? Không báo trước gì cả?

Chết tiệt, càng đánh càng hăng rồi?

Theo động tác ném bóng của Tạ Vọng Ngôn, vạt áo đồng phục bóng rổ màu xanh rộng thùng thình tốc lên, để lộ đường cơ bụng săn chắc, nhẵn thín. Chỉ một thoáng thoáng qua cũng đủ thấy sức mạnh đang bùng nổ của cậu thiếu niên.

Bên ngoài sân đột nhiên bùng nổ tiếng reo hò nhiệt liệt hơn.

Chắc kiếp trước Tạ Vọng Ngôn chết vì quá phóng đãng quá. 

Ứng Già Nhược liếc mắt một cái rồi giục: “Có gì mà nhìn, sắp tan học rồi, lát nữa căng tin lại đông người xếp hàng đấy.”

Chu Nhiễm quay đầu 180 độ, mắt vẫn dán chặt vào sân bóng: “Chậc chậc chậc, cái eo này của Tạ Vọng Ngôn, đôi chân này, những múi cơ vừa vặn này…” 

“Bạn học Ứng, kiếp trước cậu là ni cô à?” 

“Đối diện với ma vương đỉnh cấp phiên bản sách giáo khoa thế này mà cậu lại vô cảm, tâm lặng như nước vậy!”

Biểu cảm của Ứng Già Nhược không thay đổi: “Bình thường mà.”

Chu Nhiễm nhìn lần cuối phong thái quét sạch sân bóng của Tạ Vọng Ngôn, tỷ lệ chiều cao ưu việt, đứng trước một đám học sinh học năng khiếu thể thao cũng không hề lép vế, thậm chí còn nhỉnh hơn. Những lọn tóc đen trước trán bị gió thổi tung, lộ ra gương mặt lạnh lùng nhưng xuất chúng.

Sự hăng hái của thiếu niên vào lúc này được lột tả rõ nét nhất.

Thế này mà gọi là… 

Bình thường á?

Cho đến khi cùng Ứng Già Nhược từ căng tin đi ra, đi ngang qua sân bóng rổ lần nữa, Chu Nhiễm vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Sau khi tiếng chuông tan học vang lên, nữ sinh đứng vây quanh sân bóng ngày càng đông.

Ứng Già Nhược cầm chai soda lạnh, tâm trạng đã bình tĩnh hơn nhiều, không còn nóng nảy như trước. Đúng lúc trận đấu kết thúc, cô cũng rảnh rang liếc nhìn xem Tạ Vọng Ngôn thắng hay thua.

Cái nhìn này đúng là hỏng việc thật. 

Liếc một cái, người tìm tới tận nơi luôn.

Tạ Vọng Ngôn nâng mi mắt, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ lười biếng, kiêu ngạo thường thấy. Thế nhưng ngay khoảnh khắc chạm mắt với Ứng Già Nhược, cậu ném quả bóng rổ vào tay đồng đội, không nhanh không chậm đi về hướng cô.

Ứng Già Nhược hơi hoảng, đầu ngón tay bấm chặt vào nắp khoen, vô tình mở lon nước ngọt ra, phát ra một tiếng “bộp” khe khẽ. 

Cô chẳng buồn quan tâm, trong đầu chỉ toàn là…

Sao lại càng lúc càng gần thế này?

Cậu ta không định đi qua đây đấy chứ?

Không đâu không đâu không đâu!! 

Bọn họ đã thỏa thuận là giả vờ không quen biết ở trường rồi mà, Tạ Vọng Ngôn không đến mức đột ngột đứt xích vào một trăm ngày cuối cùng này chứ…

Giây tiếp theo. 

Tay Ứng Già Nhược trống không.

Tạ Vọng Ngôn đã thuần thục đón lấy lon nước ngọt cô vừa mở, ngửa đầu uống mấy ngụm.

Cậu vừa vận động xong, những đường gân xanh trên cánh tay và mu bàn tay càng nổi rõ, trong vẻ tùy ý lại thấp thoáng vẻ quyến rũ độc nhất vô nhị nằm giữa ranh giới của tuổi niên thiếu và trưởng thành.

Nói một cách đơn giản chính là… 

Rất cháy!

Hơn nữa, trên người cậu dường như mang theo nhiệt lượng bùng nổ, mùi hương bạc hà vốn lạnh nhạt ban đầu bỗng trở nên đầy tính xâm lược, bắt đầu xâm lấn hơi thở của cô từ mọi phía.

Cơ thể Ứng Già Nhược vừa được làm mát bằng nước lạnh lại bắt đầu nóng lên, cô hé môi, định nói câu “Tôi không mua cho cậu uống” nhưng chưa kịp thốt ra.

Tạ Vọng Ngôn đã lên tiếng trước, giọng nói hơi lạnh mang theo chút ý cười nhàn nhạt: “Cảm ơn.”

Xung quanh đột nhiên như bị nhấn nút tạm dừng: Ôi trời, đây chính là sự khiêu khích trắng trợn!

Bài đăng hot trên diễn đàn trường hôm nay:

[Cô gái kia, cả em và nước ngọt đều là của tôi.]

Ảnh x9

Chín bức ảnh, ghi lại trọn vẹn từng khung hình thay đổi biểu cảm “từ trường không hòa hợp” của Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn trên sân bóng vừa rồi.

[Cmn đứa nào đăng bài đấy? Người ta đọc thơ cổ trong tiết Ngữ văn, còn sốp thì học thoại của Đại ca học đường hay Tổng tài bá đạo thế?]

[Vãi, tôi còn tưởng lại có một thanh niên cuối cấp học đến phát điên rồi, nhìn ảnh cái tí nữa phun cả cơm trưa ra. Ảnh thật hay ghép vậy?]

[Lầu trên hơi mất vệ sinh đấy, nhưng ảnh là thật nhé. Lúc đó ngoài sân bóng có một đám con gái cầm đủ loại đồ uống để đưa cho nam thần số một Minh Thụy, ai dè cậu ấy mắt không thèm liếc, đi thẳng về phía người con gái định mệnh.]

[Đủ rồi, lầu trên mới là đứa mất vệ sinh nhất đấy, nói tiếng người đi.]

[À, Tạ Vọng Ngôn cướp nước ngọt từ tay Ứng Già Nhược, không thấy ánh mắt Ứng Già Nhược như muốn cầm đao chém cậu ta à.]

[Quả nhiên là nước lửa không dung.]

[Hôm nay hai đỉnh cao nhan sắc của trường ta đã bắt tay giảng hòa chưa? Chưa, hận thù còn sâu nặng hơn rồi kìa.]

[Chỉ có mình em muốn biết loại nước ngọt này có ngon hay không thôi à? Yếu ớt giơ tay.]

[Đồ hotboy tranh giành chắc chắn là ngon rồi, tui cũng phải thử mới được!]

Từ ngày hôm nay, vốn ngoài Ứng Già Nhược ra thì vốn chẳng mấy ai đoái hoài đến loại nước ngọt vị nho ở căng tin, nhưng giờ đây ngày nào cũng bị vét sạch.

Tất nhiên, Ứng Già Nhược hiện tại vẫn chưa biết tin dữ sắp xảy ra này.

Trở về lớp. 

Tưởng Tâm Nghi thấy cô hai tay trống trơn: “Không phải cậu đi mua nước ngọt sao? Nước đâu rồi?”

Ứng Già Nhược mặt không cảm xúc kéo ghế ngồi xuống, nói từng chữ một: “Cho chó uống rồi.”

Tưởng Tâm Nghi nghiêng đầu, theo bản năng hỏi: “Trong trường có chó hoang à?” 

“Chó có uống được nước ngọt không?”

“Phụt!” 

Chu Nhiễm đang nghịch điện thoại liếc sang Tạ Vọng Ngôn đã vào lớp trước một bước, ngồi vào chỗ của mình.

Làm gì có con chó nào đẹp trai thế này?

Nhân giờ giải lao, Chu Nhiễm quay sang nói nhỏ bên tai Ứng Già Nhược: “Vừa nãy trên đường về, tớ đã thực hiện một cuộc hồi tưởng.”

Ứng Già Nhược định lấy bài tập cho tiết sau từ trong cặp sách ra, đột nhiên chạm phải một vật cứng. 

Cúi đầu nhìn, là một chiếc bình giữ nhiệt màu đen tròn trịa có tai thỏ.

Ơ, lúc rời khỏi nhà cô có mang theo cái này à?

Ứng Già Nhược vừa nghĩ vừa thuận miệng đáp: “Chuyện gì cơ?”

“Cậu đi sở thú bao giờ chưa? Thấy động vật tán tỉnh nhau bao giờ chưa?” 

Chu Nhiễm ra vẻ thám tử: “Tớ thấy Tạ Vọng Ngôn lúc chơi bóng rổ vừa nãy hơi bị giống đấy.”

Mí mắt Ứng Già Nhược giật giật đầy điềm xấu, cố gắng chuyển chủ đề đáng sợ này: “Nhắc mới nhớ, cậu đã xem video ngắn về việc hải ly giao phối chưa?”

Chu Nhiễm chìm đắm trong suy nghĩ của mình: “Tớ có một sự nghi ngờ vô cùng táo bạo!”

Ứng Già Nhược thót tim, nỗ lực ngắt lời: “Cực kỳ thú vị luôn!”

Hai người ông nói gà bà nói vịt, cho đến khi…

Chu Nhiễm: “Tớ nghi ngờ Tạ Vọng Ngôn đang thu hút sự chú ý của cậu!”

Suýt nữa lại tưởng Chu Nhiễm phát hiện ra bí mật của họ. 

Ứng Già Nhược thở phào nhẹ nhõm, lập tức bình tĩnh lại: “Buồn cười quá đấy, cậu ta thu hút sự chú ý của tớ làm gì?”

“Để theo đuổi cậu chứ sao!” Chu Nhiễm ghé sát lại, hạ thấp giọng nói.

Tạ Vọng Ngôn theo đuổi cô? 

Vãi ò, thế này có khác gì… loạn luân không?

Ứng Già Nhược bị dọa cho sợ hãi, ôm bình giữ nhiệt tai thỏ uống liên tục mấy ngụm “ừng ực”, nước việt quất chua chua ngọt ngọt trôi xuống họng, cô bỗng khựng lại. 

Đột nhiên nhớ ra đêm qua trước khi đi ngủ, cô có buột miệng nói với Tạ Vọng Ngôn là rất muốn uống nước việt quất ép tươi.

Một lúc sau, cô mới hít sâu một hơi, vẻ mặt nghiêm túc hỏi Chu Nhiễm: “Cậu không lên mạng à?”

Chu Nhiễm tự chỉ tay vào mình: “Cậu đang hỏi tớ đấy à?” 

Lại dám hỏi một tay lướt web 18G như cô nàng có lên mạng không?

Ứng Già Nhược mỉm cười: “Đề nghị cậu đăng nhập diễn đàn trường tìm kiếm từ khóa “Cuộc chiến bắt nguồn từ một que kem Wang Wang” để tẩy não đi nhé.” 

“Bọn tớ là kẻ thù truyền kiếp đến mức hít chung một bầu không khí cũng bị dị ứng đấy!” 

“Mời bạn học Chu Nhiễm đọc nhẩm mười lần và học thuộc lòng.”

Bạn học Chu Nhiễm: “?” 

Kịch bản từ kẻ thù biến thành người yêu thiếu gì chứ? Dạo này cô nàng đang mê thể loại này lắm đấy!

Ánh đèn tuýp ở lớp học trắng lóa, không hề có tí không khí nào, hắt lên mặt người khác chính là thảm họa, nhưng rơi lên khuôn mặt rực rỡ của Ứng Già Nhược thì lại giống như ánh đèn sân khấu.

Chỉ là vẻ đẹp của cô quá đỗi lấn lướt, không phù hợp với định kiến về vẻ thuần khiết của hầu hết nam sinh trung học về hoa khôi trường.

Đa số mọi người, đặc biệt là con trai, sẽ cảm thấy Ứng Già Nhược mang dáng vẻ hồng nhan họa thủy, diễm lệ lại quyến rũ thế này, người theo đuổi cô chắc chắn nhiều như cá dưới sông, thay người yêu như thay áo.

Thế nên hồi mới nhập học, diễn đàn trường tổ chức một cuộc bình chọn hoa khôi không chính thức, Ứng Già Nhược đã thua Ôn Lăng ở lớp 8 bên cạnh đúng một phiếu sít sao. 

Dù hiện tại mọi người đều công nhận Ứng Già Nhược là đỉnh cao nhan sắc của nữ sinh, nhưng danh hiệu hoa khôi vẫn thuộc về Ôn Lăng, điều này khiến một kẻ cuồng cái đẹp như Chu Nhiễm luôn cảm thấy canh cánh trong lòng.

Trời mới biết Ứng Già Nhược mang gương mặt này, từ lớp 10 đến lớp 12, thư tình nhận được không ít, nhưng chưa từng có bạn trai, một lòng chú tâm vào chuyện học hành, thuần khiết vô cùng.

Lúc này đôi môi đỏ của Ứng Già Nhược mím nhẹ, cụp mắt, dùng sức vặn cái nắp bình tai thỏ quá đỗi đáng yêu kia lại, đầu ngón tay hơi ửng đỏ.

Thuần khiết, quá thuần khiết rồi.

Thấy Ứng Già Nhược không để tâm, Chu Nhiễm không nhịn được thở dài một tiếng.

Một lúc sau, cô bạn đột nhiên đưa tay ra, vỗ vỗ vai Ứng Già Nhược với vẻ đầy tình mẫu tử: “Con à, con đọc sách nhiều thêm chút đi.”

Ứng Già Nhược vừa định lén gửi tin nhắn cho Tạ Vọng Ngôn, đột nhiên nghe thấy lời này, cô theo bản năng ngước mắt, vô tội nói: “Tớ chỉ gửi một tin nhắn thôi mà.” 

Chứ không định bỏ học chơi điện thoại đâu.

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Nước việt quất ngon lắm, ban thưởng nước ngọt cho cậu đấy.】

X: 【Soda vị nho dở tệ.】

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【Tạ Vọng Ngôn, gu chọn nước của cậu tệ kinh khủng! Mèo nhỏ đấm bốc.jpg

X:【Gu của tôi cũng bình thường. Bé cánh cụt nằm ườn.jpg

Già gì Nhược tôi muốn tăng điểm:【…】

Bên này Chu Nhiễm cảm thấy cô thường ngày quá tập trung học hành, căn bản không hiểu mấy chiêu “khổng tước xòe đuôi” của đám con trai, sự thuần khiết này thật có lỗi với gương mặt kia.

Suy nghĩ hồi lâu, ngay một giây trước khi tiếng chuông vào lớp vang lên, Chu Nhiễm quay người lấy một cuốn sách từ tận sâu trong ngăn bàn của mình ra, trịnh trọng đặt từ dưới gầm bàn lên đầu gối Ứng Già Nhược: “Tặng cậu để khai sáng đầu óc.”

Ứng Già Nhược vừa cạn lời đặt điện thoại xuống, cúi đầu nhìn…

Trên tờ bìa màu vàng nhạt có viết:《Vui học tiếng Anh》.


Hết chương 7

Xì poi: 

“Khi thực tại cuối cùng đã đẹp hơn cả mộng tưởng, em biết mình đã chìm vào lưới tình vì chẳng thể nào chợp mắt.”

Bình luận về bài viết này