[Châu ngọc] Chương 5

Chương 5

Chuyển ngữ: @motquadao


Có lẽ là do ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy.

Đàn Hòa đã có rất nhiều giấc mơ, trong mơ đều là nàng và sư phụ.

Ngày trước Đàn Cẩn thường cười trêu rằng, trong núi Vọng Nguyệt có hai con ma bệnh, một lớn một nhỏ.

Mỗi năm cúng tế Thần Núi, người bệnh lớn luôn lẩm bẩm cầu nguyện, xin Thần Núi che chở, để người bệnh nhỏ sống lâu trăm tuổi, không bệnh không tai, gặp dữ hóa lành.

Người bệnh nhỏ bên cạnh cũng bắt chước theo, miệng líu lo, cuối cùng còn ngây thơ thêm một câu: “Phải linh nghiệm đó nha, lần sau A Hòa sẽ mang kẹo cho Bà Thần Núi.”

Cảnh tượng xoay chuyển, lúc đó Đàn Hòa mới mười một, mười hai tuổi, đang cầm quạt nan ngồi xổm bên lò thuốc. Nồi thuốc sôi sục, khói bốc lên quyện với mùi thuốc đắng gắt xộc thẳng vào mặt, khiến mặt nàng ướt đẫm nước mắt.

“– A Hòa!”

Một bóng người xuất hiện trong làn sương mờ ảo, nàng vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt.

Là sư phụ.

Quá đột ngột, Đàn Hòa không kịp che giấu lòng bàn tay đẫm máu, chỉ có thể ngước khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại vô hại lên, “Sư phụ lại bệnh rồi, A Hòa muốn Sư phụ khỏe lại.”

Nàng có chút chột dạ, lại nhỏ giọng nói: “Không phải gia chủ nói máu của con hữu dụng sao…”

Vậy nên khi sắc thuốc, nàng đã tự rạch lòng bàn tay, mặc cho máu từng giọt từng giọt theo đường chỉ tay chảy xuống lò thuốc.

Qua làn khói mờ cay mắt, Đàn Hòa thấy đáy mắt sư phụ đỏ hoe, nghe thấy cả tiếng thở run rẩy của bà.

Rất lâu, rất lâu sau, Đàn Cẩn khó khăn cất lời, chậm rãi nói: “Đó đều là những lời ma quỷ lừa gạt kẻ ngu muội, không được tin. Sau này đừng bao giờ tự làm tổn thương mình nữa.”

“Nhưng con không muốn người chết!” Đàn Hòa nấc nghẹn, nước mắt lăn dài, vừa bướng bỉnh vừa ấm ức.

“A Hòa, con biết mà, dao sắc không gọt được chuôi.” Đàn Cẩn khẽ thở dài, nửa quỳ xuống, xoa đầu nàng an ủi, rồi lại nở nụ cười hiền dịu với nàng, “Ngay cả khi không có Minh Sương, ta cũng không sống được bao lâu.”

Nụ cười đó chứa đựng vô vàn ý nghĩa phức tạp.

Đàn Cẩn nâng bàn tay nhỏ nhắn đẫm máu kia lên, cẩn thận nhẹ nhàng băng bó lại, ôn tồn khuyên nhủ: “Con người rồi sẽ phải chia ly, ta thường hối hận vì đã không dạy con tàn nhẫn vô tình hơn một chút, như vậy con sẽ đỡ khổ hơn. Thôi vậy…”

Nói đến cuối cùng, Đàn Cẩn thở dài một tiếng, khóe môi hiện lên một nụ cười bất đắc dĩ.

Bà không đành lòng.

Đàn Hòa lặng lẽ lau nước mắt, bắt đầu chậm rãi chấp nhận sự thật rằng sư phụ sẽ rời xa mình.

Ngày đó đến vào một ngày mưa hai năm sau.

Trong phòng, lò lửa vẫn âm ỉ cháy, gỗ cháy đỏ phát ra tiếng nổ lách tách nhẹ nhàng, mọi thứ đều ấm cúng và bình thường như mọi khi.

Có lẽ là hồi quang phản chiếu, ngày hôm đó Đàn Cẩn đã nói rất nhiều. Từ lúc Đàn Hòa khóc oe oe trong nôi đến khi bi bô tập nói, chập chững tập đi… bà rất đỗi lo lắng.

“Vốn còn nghĩ sẽ cố gắng đến ngày con cập kê, giờ xem ra không được nữa rồi.”

Bà nhắm mắt một lát, giọng nói thoi thóp như một ngọn đèn cuối cùng cũng đến lúc cạn dầu.

“Sau này, nếu nhớ ta thì ngẩng đầu nhìn trăng trên trời… Trên trời dưới đất, dù cách xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy nhau.”

“Thời điểm trăng tròn cũng là lúc sư phụ nhớ A Hòa.”

Đàn Hòa buồn bã “dạ” một tiếng, cảm nhận rõ sinh mệnh của bà đang trôi đi, nhưng nàng chỉ có thể run rẩy ôm chặt lấy bà.

Từ đầu đến cuối, Đàn Hòa không hề khóc, nàng dường như quên hết mọi nỗi đau, bình tĩnh lo liệu hậu sự cho sư phụ.

Chỉ sau một đêm, nàng trở thành một cô nhi không nơi nương tựa. Vợ chồng gia chủ từng ngỏ ý muốn đưa nàng về Đàn phủ sống, nàng đã từ chối.

Sư phụ vẫn còn đó, vẫn ở núi Vọng Nguyệt.

Nàng bắt đầu chậm rãi thích nghi với việc một mình đối mặt với mọi thứ.

Cho đến một buổi trưa nửa tháng sau, ánh nắng rực rỡ, gió xuân nhẹ nhàng thổi qua.

Nàng như thường lệ, thu dọn từng bó thuốc phơi khô trong sân, vô thức quay đầu về phía trúc lâu gọi to: “Sư phụ, mấy vị thuốc này để ở đâu?”

Không ai trả lời nàng, ngoài tiếng gió đập vào lá trúc xào xạc, cả núi rừng tĩnh lặng cô độc.

Đàn Hòa thẫn thờ ôm rổ thuốc, trong đầu ong ong hỗn loạn, nàng bỗng nghiêm túc nhận ra – nàng không còn sư phụ nữa.

Cảm giác xót xa buồn bã không biết phải làm sao nhanh chóng quét qua toàn thân, nước mắt dần dần dâng lên trong đáy mắt, nàng cố kìm nén đến run rẩy, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi mà bật khóc thành tiếng.

Thân thể ngoài giấc mơ của nàng bị mắc kẹt trong mộng cảnh, vẫn không chịu thoát ra.

Giữa hai mày Đàn Hòa hiện ra vẻ thống khổ, thân thể co quắp bất an, thút thít nức nở.

Bên ngoài, Hoàng Tước vốn đang định nhẹ chân nhẹ tay bước ra, chợt nghe thấy tiếng thút thít khóc lóc khe khẽ từ bên trong.

Hoàng Tước nhẹ nhàng xoay mình, bước chân nhanh như gió di chuyển đến bên giường, vén rèm sa mỏng lên, cúi xuống nhìn chằm chằm nữ lang đang rơi lệ, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

Nàng cuộn tròn ngủ, chóp mũi đỏ ửng, nước mắt ở khóe mắt đã thấm ướt tóc mai, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ bình tĩnh tự tại mọi ngày.

Ngủ rồi mà cũng khóc được sao?

Hoàng Tước lẩm bẩm trong lòng, thấy nàng có dấu hiệu khó thở, liền vươn hai ngón tay, cẩn thận chọc nhẹ vào cánh tay thiếu nữ.

“Đàn nữ lang, tỉnh lại đi.”

Thấy nàng chưa tỉnh, Hoàng Tước lại đẩy đẩy nàng.

Đàn Hòa khẽ phát ra một tiếng “a” nhỏ và ngắn, giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mộng.

Nàng mơ màng mở mắt, đôi mắt long lanh nước, hàng mi dài và cong vương những giọt lệ nhỏ, run rẩy rơi xuống.

Hoàng Tước giải thích: “Ngươi gặp ác mộng.” 

Đàn Hòa mấp máy môi vài lần, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mơ, một lúc lâu sau mới khó khăn cất giọng: “A… Ồ, đa tạ.”

Nàng chống người ngồi dậy, ngây người nhìn Hoàng Tước xoay lưng bước đi rồi lại quay trở lại, trên tay bưng một chiếc chậu đồng mạ vàng, đưa chiếc khăn lụa đã thấm nước nóng cho nàng.

Trong lòng dâng lên một tia ấm áp, Đàn Hòa lặng lẽ nhận lấy, lau đi nước mắt trên mặt, rồi lại cảm ơn một tiếng.

Bên trái một câu cảm ơn, bên phải một câu cảm ơn, Hoàng Tước dám khẳng định, từ nhỏ tới lớn, từ “cảm ơn” nhiều nhất mà nàng ấy nghe được chính là từ nữ lang trước mặt này.

*

Có lẽ là do giấc mơ chân thực này đã tiêu hao quá nhiều tâm sức của nàng, Đàn Hòa ủ rũ cả ngày, cảm thấy rất khó chịu.

Hoàng hôn buông xuống.

Ngoài trời bỗng nổi cuồng phong, mây đen yên ắng cuộn trào, thiên địa chìm trong sắc tối nặng nề, đè nén sự ngột ngạt trước cơn bão lớn sắp đến.

Chỉ trong chốc lát, những hạt mưa to như hạt đậu tí tách rơi xuống, ào ào trút nước xuyên thẳng trời đất, làm những con én bay thấp giật mình vội vã tìm chỗ trú, trốn dưới mái hiên vỗ cánh rũ lông.

Đàn Hòa ngồi trước bàn sắp xếp lại y thư luôn mang theo bên mình. Mưa lạnh mang theo hơi lạnh từng đợt tràn vào, cuồng phong cuốn giấy tờ bay tán loạn.

Nàng cầm chân nến đè lên giấy, bất đắc dĩ đứng dậy đi đóng cửa sổ.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân khẽ khàng, cửa phòng bị đột ngột đẩy ra.

Trong màn mưa, Hoàng Tước mặt mày lo lắng, mang theo hơi nước bước vào.

Tìm thấy bóng dáng yếu ớt kia, nàng ấy sải bước tới, vội vã hành lễ với Đàn Hòa, chắp tay nói: “Nữ lang có thể cùng ta đến tẩm điện của Điện hạ không? Điện hạ phát bệnh rồi, mong nữ lang giúp đỡ.”

Hoàng Tước ngẩng đầu nhìn Đàn Hòa, giọng nói khẩn thiết.

Cơn đau đầu lần này của Thái tử phát tác vô cùng hung hiểm, giống như lần bình định Ô Điền năm đó, thậm chí còn thổ huyết hôn mê.

Trong lúc bất lực, Hoàng Tước đã nghĩ đến nàng.

Những lời nữ lang và Thái tử nói ngày hôm qua, Hoàng Tước đã nghe thấy hết.

Bao năm qua, chứng đau đầu của Thái tử như một thế cục kỳ lạ không có lời giải, nhẹ thì đau dữ dội, nặng thì hôn mê.

Cho đến hiện tại, chỉ có nữ lang trước mặt này là người duy nhất biết căn bệnh này là gì.

Sắc mặt Đàn Hòa trầm tĩnh, khẽ gật đầu: “Ngươi dẫn ta đi.”

“Tạ ơn nữ lang!” Hoàng Tước như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm.

*

Tẩm cung Thái tử, yên tĩnh lạnh lẽo, tàn Tĩnh Hồn Hương trong lư ngọc đang lượn lờ sắp cháy hết.

Phùng Vinh Lộc đi tới đi lui bên ngoài, lo lắng đến toát mồ hôi hột, thỉnh thoảng lại nâng tay áo lau. Khi nghe thấy tiếng bước chân vọng đến, mắt ông đột nhiên sáng lên.

Bóng dáng Hoàng Tước nhanh chóng xuất hiện ở cửa, theo sát phía sau là một nữ lang mặc xiêm y xanh nhạt.

Hoàng Tước gật đầu chào Phùng Vinh Lộc. Lúc này cũng không bận tâm đến việc thất lễ trước điện nữa, dẫn Đàn Hòa bước nhanh vào, đi thẳng đến phòng trong.

Ánh mắt Đàn Hòa dừng lại phía sau rèm giường. Ánh đèn chập chờn phản chiếu góc nghiêng rõ nét của nam nhân trên giường.

Nàng vừa bước đến gần, vừa nhàn nhạt nói: “Dập Tĩnh Hồn Hương trước đã.”

Trong lòng Phùng Vinh Lộc chấn động, làm sao nàng biết trong lư đang xông Tĩnh Hồn Hương?

Vẻ mặt ông phức tạp, nhìn nàng một cái, có chút do dự: “Chuyện này…”

Hoàng Tước trấn an: “Công công cứ làm theo đi.”

Phùng Vinh Lộc vội vàng dập tắt Tĩnh Hồn Hương trong lò xông.

Bên giường, Đàn Hòa nhẹ nhàng nâng một bàn tay thon dài như ngọc lên, gân xanh mờ nhạt trên mu bàn tay hơi nổi lên.

Trong đầu nàng lại không đúng lúc nảy ra một câu: “Đẹp quá.”

Tay áo được kéo lên, những ngón tay lạnh lẽo của Đàn Hòa đặt trên cổ tay hắn.

Phùng Vinh Lộc và Hoàng Tước đứng đợi bên cạnh, nhìn không chớp mắt, không dám thở mạnh một tiếng.

“Gần đây phát bệnh nhiều lần phải không?”

Nàng bình tĩnh hỏi.

Phùng Vinh Lộc gật đầu, đáp: “Phải, trước đây cũng chỉ hai, ba lần một tháng, cho đến đầu năm nay thì cứ ba đến năm ngày lại đau một lần. Sau khi trở về từ Ô Điền, gần như ngày nào Điện hạ cũng phát bệnh.”

Nghe vậy, Đàn Hòa cụp mắt, lặng lẽ nhíu mày.

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của nàng, Minh Sương trên người hắn đã có xu hướng lan rộng, do đó trong khoảng thời gian này mới phát tác thường xuyên như vậy.

Nếu cứ tiếp tục thế này, e rằng chưa đầy một năm sẽ mất mạng.

Đàn Hòa thu hồi tâm trí, lấy kim bạc mang theo bên người ra, quả quyết chọn huyệt châm cứu.

Trong phòng ánh nến sáng trưng, nữ lang trong trẻo diễm lệ, ánh mắt trầm tĩnh,hết sức chăm chú, động tác thành thạo và vững vàng vô cùng.

Phùng Vinh Lộc muốn nói lại thôi, ông rất muốn hỏi một câu “Điện hạ thế nào rồi”, nhưng lại sợ làm nàng xao nhãng, dù sao người nằm dưới tay nàng chính là Thái tử Điện hạ, cuối cùng đành chọn cách im lặng.

Tốc độ châm kim của Đàn Hòa rất chậm, có lẽ vì thần kinh căng thẳng cao độ, trên vầng trán trắng nõn của nàng đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Khi cây kim bạc cuối cùng được hạ xuống, Đàn Hòa mới thở nhẹ. Nàng hơi quay mặt lại, đối diện với hai khuôn mặt đầy lo lắng, giải thích: “Đây là phương pháp châm cứu để ức chế độc phát.”

Phùng Vinh Lộc cũng chỉ mới biết từ miệng Hoàng Tước ngày hôm qua, chứng đau đầu của Điện hạ là do trúng độc.

Và tất cả những điều này, lại do người gọi là dược nhân mà chính ông đã tự ý đưa về từ Ô Điền nói ra.

Trong sự kinh ngạc, nhất thời ông không biết nên vui mừng hay hổ thẹn.

Vui vì căn bệnh hành hạ Điện hạ bấy lâu cuối cùng cũng có manh mối, ông càng thêm biết ơn nữ lang này. Còn hổ thẹn vì chính ông là kẻ đã đưa nàng rời khỏi Ô Điền.

Phùng Vinh Lộc trầm ngâm một lát, cuối cùng khẽ hỏi: “Vậy khi nào Điện hạ có thể tỉnh lại?”

“Chờ hết một nén hương rồi rút kim xem sao.” Đàn Hòa đáp, “Nếu chưa tỉnh thì phải châm cứu lần hai.”

Tạ Thanh Nghiễn nhắm chặt mắt, ngay cả trong cơn hôn mê, trong đầu cũng thường xuyên bùng phát cơn đau dữ dội, tàn phá như thể hủy diệt mọi thứ. Cơn đau này hắn đã quen từ lâu.

Khoảnh khắc tiếp theo, hắn rơi thẳng xuống vực sâu, bước đi thẫn thờ như một con hồng nhạn cô độc mờ mịt, dưới chân là đất bùn ướt sũng thấm đẫm máu tươi, nơi tầm mắt hướng tới chỉ toàn là tay cụt chân rời.

Lệ quỷ bên đường cười nhe nanh gào thét, trên nanh sắc nhọn còn dính máu thịt máu chưa nuốt hết, đôi mắt đỏ ngầu tham lam chăm chú dõi theo hắn.

Miệng chúng hét lên điên cuồng…

“Thiên Sát, Thiên Sát!”

“Phải dùng máu để xua hết sát khí trên người!”

Ngay sau đó, cờ đen xung quanh biến thành chiến trường cát bay đá chạy, vô số yêu ma quỷ quái lang thang tứ phương đồng loạt rút đao chém về phía hắn.

Hắn hoành đao lập mã, phía sau là đội quân thiết kỵ giương cung tuốt kiếm. Đặt mình vào chiến trường giáp lá cà này, chỉ có ngươi chết ta sống.

Thúc ngựa và dây cương, giữa những nhát chém và đao rơi, máu thịt và kim loại va chạm phát ra những âm thanh thê lương thảm thiết.

Bộ giáp lạnh lẽo dính đầy máu, có máu của hắn, máu của kẻ địch, và máu của hàng ngàn tướng sĩ.

Máu tươi văng tung tóe khắp người, khắp mặt hắn, khiến hắn cuối cùng trông chẳng khác gì lũ ác quỷ hung ác, dữ tợn kia.

Thế là, người đời bắt đầu kính sợ, khiếp hãi hắn.

Nhưng sự tàn sát và cuồng bạo này, rốt cuộc là bản tính trời sinh, hay là do hậu thiên mà thành?

Ngay cả chính hắn cũng dần quên mất.

Dưới bầu trời sương máu, hắn cô độc đứng hiên ngang, đôi mắt đen sẫm nhìn chằm chằm lên bầu trời tăm tối, chợt cảm thấy lòng bàn tay của mình bị thứ gì đó nhẹ nhàng áp vào, mùi máu tươi đậm đặc xung quanh tan biến, thay vào đó là một mùi thuốc thoang thoảng.

Trên khuôn mặt Tạ Thanh Nghiễn hiện lên một tia dao động. Hắn nâng tay lên, nhíu mày nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng của mình.

Hắn từ từ nắm chặt bàn tay, vẫn có thể cảm nhận được sự tồn tại ấy, thậm chí còn có chút ngứa ngáy.

Mềm mại và mịn màng, tựa như bàn tay của nữ tử.

Tạ Thanh Nghiễn im lặng, đôi lông mày lại càng nhíu chặt, môi mỏng căng cứng.

Khoảnh khắc tiếp theo, trước mắt hắn lóe lên, bóng tối bao trùm quanh người đột nhiên tan biến…

Một nén hương trôi qua rất nhanh, Đàn Hòa vẫn không thấy hắn tỉnh lại. Nàng rút kim ra, chờ một lát, đang chuẩn bị vòng châm cứu tiếp theo.

Lúc này, Phùng Vinh Lộc tinh mắt phát hiện mí mắt Thái tử khẽ động, không khỏi kinh hô.

“Điện hạ!”

Tạ Thanh Nghiễn chậm rãi mở mắt. Dưới ánh đèn nhạt màu, đôi mắt lóe lên một tia lạnh lẽo sắc bén.

Khoảnh khắc sau.

Khuôn mặt thiếu nữ tựa tiên nữ yêu mị nhảy vào tầm mắt hắn.


Hết chương 5

Bình luận về bài viết này